Mặc dù không đành lòng, nhưng đã là những chuyện Tiêu Dư An nói, Dương Liễu An cùng Hiểu Phong Nguyệt đều sẽ luôn dốc hết toàn lực mà đi làm, Hiểu Phong Nguyệt nói: “Tiểu chủ, hiện tại tiền tuyến còn đang đánh trận, không thể dễ dàng đưa thư vào quân doanh, vả lại tiền tuyến quá mức nguy hiểm, cũng không có người nguyện ý đi đưa, còn chưa kể đến Yến Hà Thanh lại là hoàng đế Nam Yến quốc, sao có thể quan tâm đến một bức thư không rõ lai lịch kia chứ.”
Tức khắc, mặt Tiêu Dư An nhăn thành một trái khổ qua.
Trước kia Dương Liễu An buôn muối có quen biết một số thương nhân có quan hệ, vì vậy bèn an ủi Tiêu Dư An nói: “Tiểu chủ đừng lo lắng, thực ra ta có quen biết một người có thể đem thư đưa vào quân doanh, chỉ là không biết có thể đến được trong tay của Yến Hà Thanh hay không mà thôi, vả lại cũng phải cần một khoảng thời gian nữa mới có thể đưa đến.”
Hai mắt Tiêu Dư An sáng lên, vội vàng nói: “Có thể đưa luôn là tốt nhất! Một khoảng thời gian nữa là bao lâu?”
Dương Liễu An nói: “Chắc là cũng phải mấy tháng đó.”
Tiêu Dư An nhịn không được nắm chặt lấy đệm chăn: “Mấy tháng cơ à… Gửi, gửi đi đi!”
Ngày hôm sau Hiểu Phong Nguyệt chấp bút, thay Tiêu Dư An viết một phong thư để giao cho vị bằng hữu mà Dương Liễu An quen biết, cái tính toán này coi như cũng có khởi đầu.
Sau đó Tiêu Dư An trông trăng trông sao, chờ ròng rã hai tháng liền cũng không thấy có tin tức gì, vết thương trên người hắn đã bắt đầu có dấu hiệu khỏi hẳn, nội thương được Trương Trường Tùng điều trị cũng chậm rãi khôi phục. Thế nhưng Tiêu Dư An vẫn không thể ngủ yên, xương đầu gối của hắn bị ngựa của Dương Lệ Nghiệp giẫm nát, người ta đều nói thương gân động cốt phải dưỡng cả trăm ngày, huống chi tình trạng của hắn lại nghiêm trọng như thế.
Tiêu Dư An cứ như vậy mà trông mong đợi chờ thêm mười ngày nữa, rút cuộc cũng chờ được vị bằng hữu kia của Dương Liễu An đến.
Vị bằng hữu kia hào sảng ngồi xuống ghế, lấy chén tự rót cho mình một chén nước lạnh, lúc này mới nói: “Là ai muốn đưa tin vậy?”
“Là ta, sao rồi? Đã đưa đến rồi sao?” – Cả người Tiêu Dư An ngồi thẳng lên, thân thể nghiêng về phía trước, vội vội vàng vàng hỏi.
“Haizz, đưa cái gì mà đưa chứ!” – Vị bằng hữu kia bày ra vẻ mặt kỳ thị mà khoát khoát tay với Tiêu Dư An, lại cảm thấy những lời này của mình cũng hơi có chút vô trách nhiệm bèn sửa lại nói: “Dù sao thì Dương Liễu An cũng là bằng hữu của ta, trong việc này còn đưa cho ta không ít thù lao, cho nên có lời phải nói thật với ngài. Cái thư này ấy à, ta đã đưa đến quân trướng Nam Yến quốc, thế nhưng mà yêu cầu của ngài là đưa tận tay cho Nam Yến quốc hoàng đế, chuyện này quá khó rồi. Ngài không biết đó thôi, nghe đồn vị Nam Yến quốc hoàng đế này điên rồi!”
Trái tim Tiêu Dư An đột nhiên mạnh mẽ co lại: “Có ý gì?!”
Vị bằng hữu kia thở dài một tiếng, nói: “Ngài hẳn là không biết, mười ngày trước Nam Yến quốc đánh thắng trận, tấn công vào Đông Ngô quốc, cái người Yến Hà Thanh này ấy à, không biết bị ma quỷ gì nhập vào, trở nên cực kỳ tàn nhẫn. Vị Dương tướng quân của Đông Ngô quốc kia, chậc chậc chậc, phải nói là chết cực kỳ thảm. Có người nói bị Yến Hà Thanh tước thành gậy người, có người nói là bị vạn đao xẻo chết, cũng có người nói là bị hạ thuốc ngứa đến không chịu nổi, tự mình đem mình gãi cho đến chết. Tóm lại cuối cùng lâm vào cảnh bị phanh thây, đầu bị treo ngoài cổng thành phơi gió phơi nắng, thân thể bị ném vào nơi hoang dã cho chó dữ cắn nuốt, không lưu lại một bộ phận thân thể nào hoàn chỉnh! Thuộc hạ của hắn gần như cũng đã bị hoàng đế Nam Yến quốc giết sạch. Ngươi nói thử xem, với cái loại tính cách này của Nam Yến quốc hoàng đế, ta có thể đưa thư vào đến quân doanh có phải đã là rất đáng gờm rồi hay không!?”
Một tay Tiêu Dư An che mặt, bả vai có chút run run, hắn nặng nề th* d*c, khó khăn lắm mới bình phục lại tâm tình, ngẩng đầu nói với vị bằng hữu kia: “Ngươi không đưa đến tay hoàng đế Nam Yến quốc, vậy thì cuối cùng bức thư này sẽ rơi vào tay ai chứ?”
Vị bằng hữu kia sờ sờ cằm, nghiêng đầu, vắt chân lên nói: “Ta thực sự đúng là không dám cam đoan gì với ngài, cái chuyện Bá Nhạc biết ngựa này, cũng còn phải xem con ngựa kia có phải là thiên lý mã hay không, có đúng không? Chỉ bằng dân đen như chúng ta, ôi chao, cả đời cũng không ra khỏi thôn xóm, sao có thể có cơ hội tiếp xúc đến những nhân vật lớn như thế chứ, ngài nói muốn gặp người quyền cao chức trọng như vậy, tốt xấu gì cũng phải có một cái tín vật chứ, phải không?”
Vị bằng hữu kia vốn muốn để Tiêu Dư An biết khó mà lui, nào biết hai mắt Tiêu Dư An tỏa sáng: “Tín vật? Cái này ta có đó.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.