Đêm khuya không ngủ lại chạy đi đánh đàn, nếu không phải có bệnh như mình thì cũng là nam chính nữ chính, dù không phải thì cũng là nhân vật bí hiểm cao thâm khó dò.
Tiếng đàn vang lên không dứt, Tiêu Dư An ngẩng đầu lên nhìn bầu trời sao lấp lánh trên cao, vừa suy tư vừa hướng về phía tiếng đàn phát ra đi tới.
Nam chính Yến Hà Thanh không biết đánh đàn, cho nên người này là Vĩnh Ninh công chúa?
Chẳng lẽn Yến Hà Thanh bị thương, đau quá không ngủ được, lại không chịu nổi cô đơn tịch mịch nên chạy ra ngoài tản bộ, đúng lúc đó gặp được Vĩnh Ninh công chúa đêm khuya gảy đàn, hai người tại đình hóng gió gặp nhau, sau một cái liếc mắt đã định chung thân?
Không đúng, trong nguyên tác, hoàn cảnh hai người gặp nhau không phải như vậy.
Tiêu Dư An vạn phần tò mò, mắt thấy đình hóng gió đã gần ngay trước mắt, hắn ko cẩn thận giẫm lên cành cây, phát ra một tiếng vang rất nhỏ.
Tiếng đàn đột nhiên im bặt, Tiêu Dư An trong lòng thầm “ây da” một tiếng, vài bước muốn đi qua, cũng ngay trong lúc đó gặp được một người vội vàng đi tới.
Người nọ đầu tiên là hô to một tiếng, sau khi nhìn thấy rõ mặt Tiêu Dư An thì quỳ mạnh xuống: “Hoàng thượng! Ngài sao lại, sao lại ở đây?”
Tiêu Dư An tập trung nhìn kỹ, trong lòng nghi hoặc càng sâu.
Người này không phải Yến Hà Thanh, cũng không phải Vĩnh Ninh công chúa, nhưng mà Tiêu Dư An nhận ra hắn.
Hắn chính là người vẫn luôn canh giữ bên cạnh Tiêu Dư An, cũng chính là thị vệ lúc ở trong nhà lao đã làm chủ trải rơm rạ sạch sẽ.
“Người lúc nãy đánh đàn là ngươi?” – Tiêu Dư An hỏi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Không phải tiểu nhân.” – Thị vệ hoảng loạn trả lời.
“Tiểu nhân cũng vì nghe thấy tiếng đàn nên mới đến đây nhìn thử, nhưng vẫn chưa thấy người nào khả nghi.”
Thanh âm thị vệ phát run, đôi tay gắt gao nắm chặt, ánh mắt hơi loạn chuyển.
Tiêu Dư An biết thị vệ đang nói dối, nhưng mà hắn lười truy cứu, so với tiếng đàn, hắn càng tò mò không biết người này là ai, đóng vai trò gì trong câu truyện.
“Ngươi tên là gì?” TruyenLau.com
Căn cứ vào tên để đoán tốt xấu, dù sao Tiêu Dư An hắn cũng là người đã biết trước cốt truyện.
“Tên của tiểu nhân? Hoàng thượng ngài không phải biết…” – Trên mặt thị vệ lộ ra vẻ nghi hoặc, sau đó lại kịp thời dừng lại, thanh thanh giọng, tiếp tục trả lời – “Hồi hoàng thượng, tiểu nhân họ Dương, danh Liễu An.”
Tiêu Dư An nhẹ giọng lẩm bẩm: “Dương Liễu An…”
Dường như có một viên ngọc mềm mại lăn vào yết hầu hắn, sau đó chui xuống, ép tới mức tâm Tiêu Dư An run lên.
TruyenLau.com
Nam phụ trong truyện Tiêu Dư An không nhớ được mấy người, nhưng hắn lại có ấn tượng sâu đậm với cái người tên Dương Liễu An này.
Bởi vì trong nguyên tác quân vương thiếu niên kia hảo long dương cho nên không tránh được việc bị các em gái độc giả đem ra YY, các loại tà giáo ở khu đồng nhân bay loạn đầy trời. Tuy rằng Tiêu Dư An không dạo qua khu đồng nhân văn, cũng chưa bao giờ đọc qua mấy cái đồng nhân đó, nhưng mà hắn vẫn nhớ được là do có lần Dương Liễu An trở thành chủ đề bình luận siêu hot ở khu bình luận.
Dương Liễu An chết.
Vị thị vệ này làm người chính trực cương nghị, là một trong số ít những nhân vật không có cách nào coi thành vai ác ở bên cạnh quân vương thiếu niên. Sau khi quân vương thiếu niên thi hành hàng loạt những chính sách tàn bạo khiến cho dân chúng phẫn nộ, trong một lần du ngoạn ngẫu nhiên gặp phải ám sát, Dương Liễu An liều chết hộ chủ, cuối cùng chết thảm dưới lưỡi đao sắc bén, kết quả là chết không toàn thây.
Tuy rằng Tiêu Dư An không biết bản thân mình xuyên vào có làm thay đổi nguyên tác hay không, nhưng mà sự trung thành và tận tâm của thị vệ này đối với quân vương thiếu niên là không thể nghi ngờ.
Tâm tình Tiêu Dư An phức tạp nhìn nhìn Dương Liễu An, duỗi tay đem hắn kéo lên: “Đừng quỳ.”
Dương Liễu An tạ chủ long ân xong đứng lên: “Hoàng thượng, ngài muốn đi đâu, tiểu nhân bồi ngài.”
“Không đi nữa, quá lạnh, trở về thôi.” – Tiêu Dư An nói.
Dương Liễu An không nói hai lời liền cởi áo khoác của mình xuống.
Tiêu Dư An vội vàng ngăn cản: “Chỉ có một đoạn đường, đi một chút là ấm lên thôi.”
Trên mặt Dương Liễu An lộ vẻ do dự nhưng cũng không kiên trì, chỉ đi một lúc hai người đã về tới tẩm cung. Tiêu Dư An đột nhiên nhớ tới gì đó, gật đầu nói với Dương Liễu An: “Đúng rồi, ngày mai ngươi giúp ta đi xem thử xem thương thế của Nam Yến quốc hoàng tử thế nào.”
“Tuân chỉ.” – Dương Liễu An ôm quyền.
Tiêu Dư An gật gật đầu, vòng ra phía sau tẩm cung đến trước cửa sổ. Hai gã thị vệ vẫn đang ngơ ngác đứng canh, thấy Tiêu Dư An trở về cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Các đồng chí vất vả rồi, đều đi nghỉ hết đi.” – Tiêu Dư An phất phất ống tay áo, dưới biểu tình trợn mắt há mồm của ba gã thị vệ, lại leo cửa sổ vào phòng.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.