Vũ Ninh vương gia tạo phản khiến cả triều văn võ đều chấn kinh, tuy rằng Lý Vô Định đã phong thanh nghe được chuyện này từ sớm, cũng đã đề phòng nhưng cuối cùng vẫn cứu giá chậm trễ.
Cũng may hoàng thượng không có gì đáng ngại.
Việc này vừa xảy ra, phong vân biến đổi, những kẻ từng là vây cánh của Vũ Ninh vương gia, thậm chí là những bằng hữu có quan hệ tốt một chút tất cả đều bị bắt vào lao ngục, chờ điều tra xử lý. Màn đêm buông xuống, Yến Hà Thanh đẩy cửa đi vào tẩm cung của Tiêu Dư An, trông thấy hắn đứng bên cửa sổ, trên tay nắm chặt lấy cây trâm hoa màu son, không hề chớp mắt nhìn cây lê nở đầy hoa ở góc sân kia.
Trâm hoa màu son vẫn còn dính máu, bên trên hiện rõ từng điểm màu đen.
Tiêu Dư An quay đầu lại, thấy là Yến Hà Thanh, hỏi: “Sao ngươi lại đến đây? Thương thế có tốt lên chút nào không?”
Yến Hà Thanh nhìn hắn, thanh âm cực nhẹ: “Ta biết ngươi không ngủ được, đến xem.”
Tiêu Dư An giật mình, đúng vậy, hắn đã từng nói với Yến Hà Thanh, không có Hồng Tụ bồi ở bên cạnh giường, hắn ngủ không được.
“Ngươi… vẫn ổn chứ?” – Yến Hà Thanh cẩn thận hỏi.
Tiêu Dư An cúi đầu nhìn cây trâm hoa trong tay, thì thào tựa như nói mê: “Ngươi nói xem, nếu như Hồng Tụ nàng biết ta không phải là quân vương Bắc quốc, sẽ còn vì ta mà đi chịu chết không? Nàng… ở dưới cửu tuyền, sẽ hối hận chứ? Mà ta, dựa vào cái gì mà để nàng phải vì ta mà mất mạng, dựa vào cái gì chứ…”
Yến Hà Thanh tiến lên mấy bước, nắm chặt lấy tay Tiêu Dư An, che khuất cây trâm hoa kia: “Ngươi suy nghĩ nhiều rồi.”
Tiêu Dư An ngẩng đầu lên, nhìn Yến Hà Thanh, ánh mắt của hắn bất lực lại đau thương, nước mắt trong suốt hóa thành từng điểm bi thống đâm thẳng vào trong lòng Yến Hà Thanh: “Yến Hà Thanh, là ta hại chết nàng.”
Yến Hà Thanh thương tiếc ôm lấy Tiêu Dư An, nhẹ nhẹ vỗ lưng hắn trấn an: “Không phải ngươi, không phải lỗi của ngươi.”
Tiêu Dư An cúi đầu khiến người ta không nhìn rõ nét mặt của hắn, hắn gắt gao nắm chặt lấy y phục của Yến Hà Thanh, xương ngón tay trắng bệch: “Yến Hà Thanh, đêm nay ngươi ở lại với ta đi.”
“Được, ta ở cùng với ngươi.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đêm xuống, gió đêm lạnh giá, tự oán giống như khóc.
Tiêu Dư An nghe thấy tiếng hô hấp của Yến Hà Thanh dần kéo dài, hắn ngồi dậy yên lặng nhìn khuôn mặt đang say ngủ của Yến Hà Thanh, thật lâu, sau đó Tiêu Dư An đưa tay, từ trên ngoại bào của Yến Hà Thanh lấy ra một cái chìa khóa.
Hắn khoác áo đứng dậy, động tác cực nhẹ, chậm rãi đi ra khỏi tẩm cung. Thị vệ thủ vệ bên ngoài tẩm cung quá mức sợ hãi, sau khi thấy Tiêu Dư An ra hiệu im lặng thì vội vàng yên lặng lại.
Tiêu Dư An đạp lên ánh trăng thê lương, lặng yên không một tiếng động đi đến thứ phòng trong tẩm cung, đó chính là chỗ ở của thiếp thân thị vệ Yến Hà Thanh. Hắn cầm chìa khóa mở cửa, lặng lẽ đi vào. TruyenLau.com
Nhờ ánh trăng, Tiêu Dư An đánh giá cách bài trí trong phòng một hồi, sau đó đi đến bên cạnh giường, cúi người xuống, lục lọi từng tấc từng tấc một tấm ván gỗ dưới giường. Một lần không có kết quả, Tiêu Dư An lại s* s**ng thêm lần nữa, cuối cùng ở góc trong cùng, mò tới một cái khe hở nho nhỏ. Đó là một cái hốc chế tác cực kỳ thô ráp, giống y hệt như mô tả trong sách.
Từ trong hốc tối đó, Tiêu Dư An rút ra một quyển trục nhỏ, mở ra nhìn lướt qua, sau đó đứng lên nhét vào trong ngực, lặng yên không một tiếng động rời khỏi thứ phòng, khóa chặt cửa lại.
Ngày thứ hai, Yến Hà Thanh mở mắt ra, phát hiện Tiêu Dư An đã dậy rồi.
Tiêu Dư An đứng ở bên cửa sổ, trong tay vẫn nắm chặt lấy cây trâm hoa màu son mà Hồng Tụ trước khi chết giao cho hắn, nghe thấy âm thanh Tiêu Dư An quay đầu nhìn lại, thấy là Yến Hà Thanh thì đạm nhạt nói: “Ngươi đã tỉnh? Cám ơn ngươi đã theo giúp ta, ta phải đi tảo triều rồi.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Ừm.” – Yến Hà Thanh nhìn vào cặp mắt kia, vẫn dịu dàng như cũ thế nhưng đã không còn thấy ý cười, bỗng nhiên giật mình, giữa hai người bọn họ, dường như có cái gì đó đang lặng yên biến hóa.
Có chuyện gì đó sớm nên bị hai người phát giác, đột nhiên vén mở tấm vải che, cứ như vậy tr*n tr** hiện lên trước mặt hai người họ.
Quả thật là tàn nhẫn đến muốn đòi mạng.
Giữa đông đảo chúng sinh, vốn nên đi ngược lại, vì sao lại đi lệch hướng khiến người phải bận lòng.
—
Editor: Thực ra thì mỗi chương truyện đều có tên đó, nhưng mình cảm thấy nếu để tên chương thì gần như là spoil nội dung c*̉a chương đó rồi, nên mình không để nữa.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.