Sau khi hai người lấy xong số đo, được chưởng quỹ ba quỳ chín lạy tiễn về, thời gian đã không còn sớm, lại có gió to tuyết lớn, đường xá trở nên vắng ngắt, chỉ còn mấy cửa hàng còn mở cửa, trên nền tuyết trắng mênh mang hắt lên ánh nến ấm áp.
Hai người chậm rãi đi về hướng cung điện, Tiêu Dư An đột nhiên mở miệng nói: “Yến ca, ta cảm thấy thấy mấy ngày nay thân thể đã tốt hơn nhiều, ngươi thấy đấy, trước đó ta đi lại còn khập khiễng, mấy ngày nay đã đi vững hơn rồi.”
Yến Hà Thanh sững người lại, ừ một tiếng.
Ánh mắt Tiêu Dư An mông lung, che miệng ho nhẹ một tiếng: “Hay là chờ đến khi làm xong hỉ phục… chúng ta liền…”
Mấy chữ đằng sau nhỏ như tiếng muỗi kêu, Yến Hà Thanh nghe không rõ: “Cái gì?”
Tiêu Dư An dừng bước lại, nhìn trời nhìn đất lại không chịu nhìn Yến Hà Thanh: “Liền… vào… vào… động, động, động phòng.”
Yến Hà Thanh nói: “Ngươi ở đây chờ ta một chút.” – Sau đó bước như bay đi về hướng cửa hàng may kia, chưa qua một lúc đã trở về, nói với Tiêu Dư An: “Chưởng quỹ nói, ngày mai có thể làm xong hỉ phục.”
Tiêu Dư An: “…”
Ngày mai? Kỳ hạn từ nửa tháng biến thành ngày mai? Chưởng quỹ lấy mạng ra mà làm đấy hả!? Có thể đừng làm khó dân chúng qua đường như thế có được không?
Tiêu Dư An nói: “Được, vậy thì ngày mai vào, vào, vào, vào…”
Yến Hà Thanh thay hắn nói hết lời: “Vào động phòng.”
Tiêu Dư An: “Ừm, đúng, đúng, đúng.”
Cám ơn chưởng quỹ, hi sinh! Bản thân! Giúp! Người khác! Toại nguyện!
Sau khi hai người trở về tẩm cung, chợt có thị nữ tiến đến đón: “Hoàng thượng, Tiêu công tử, Tạ công tử ở trong tẩm cung chờ các ngài.”
Tiêu Dư An kinh ngạc: “Đã muộn thế này?”
Trên mặt thị nữ lộ vẻ bất đắc dĩ: “Chúng ta đã liên tục khuyên Tạ công tử, nói có chuyện gì thì để sáng mai lại nói, nhưng mà Tạ công tử không muốn quay về. Trước đó hoàng thượng đã căn dặn chúng ta, mọi chuyện đều phải thuận theo, cho nên không ai dám để Tạ công tử đi.”
Tiêu Dư An nghĩ đến hôm nay cảm xúc của Tạ Thuần Quy cực kỳ không ổn định, lo cậu xảy ra chuyện gì, sau khi nhìn Yến Hà Thanh một cái, vội vàng đi vào tẩm cung.
Yến Hà Thanh nhìn ra được ánh mắt Tiêu Dư An không bình thường, nhanh chóng đuổi theo.
Trong tẩm cung, Tạ Thuần Quy đứng bên cạnh bàn, một ngọn nến đã đốt gần hết, sáp nến chảy xuống ngưng tụ lại bên trên, vặn vẹo đến đáng sợ.
“Thuần Quy.” – Tiêu Dư An nhẹ nhàng gọi.
Website TruyenLau.com
Tạ Thuần Quy nghiêng đầu nhìn qua, hai mắt đỏ hồng, dường như đã khóc một lúc lâu, cậu nhìn Tiêu Dư An, từng bước từng bước đi về phía hắn, bước chân hơi lảo đảo, giống như mỗi bước đều đang đạp lên bề mặt thứ gì đó.
“Ngươi sao vậy?” – Tiêu Dư An bước mấy bước về phía trước, chỉ cách Tạ Thuần Quy một bước.
Yến Hà Thanh nhíu mày, nhìn chằm chằm Tạ Thuần Quy.
“Ta…” – Tạ Thuần Quy cúi đầu, giọng khàn khàn, giống như đang cố gắng che dấu cái gì đó, lại giống như đang đợi cái gì đó, Yến Hà Thanh phát hiện ra khác thường, muốn tiến đến.
Tiến đến kéo lấy Tiêu Dư An, nhưng chỉ trong cái chớp mắt mà hắn bước lên kia, Tạ Thuần Quy bỗng nhiên rút một cây quỷ thủ từ trong ngực ra, sau đó nhào về phía Tiêu Dư An! TruyenLau.com
Hai con ngươi Tiêu Dư An đột nhiên co lại, lùi lại một bước, cùng lúc đó, Yến Hà Thanh cũng theo đó mà tiến lên muốn bảo vệ Tiêu Dư An.
Nhưng mục tiêu của Tạ Thuần Quy căn bản không phải là Tiêu Dư An! Cậu làm một động tác giả, xoay người một cái, nắm thật chặt lấy chủy thủ, không hề có chút do dự đâm thẳng về phần bụng Yến Hà Thanh đang tiến đến kéo Tiêu Dư An, bất ngờ rút ra, sau đó lại đâm vào!
Đột nhiên ngoài cửa sổ cuồng phong gào thét, gần như muốn đem toàn bộ những cái cây yếu ớt trong nội viện nhổ lên tận gốc!
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trong chớp mắt máu tươi bắn lên mặt cùng thân thể Tiêu Dư An, giống như một ngọn lửa có thể thiêu đốt toàn thân hắn, khiến hắn bị bỏng đến toàn thân run rẩy.
Tiêu Dư An nghe thấy Tạ Thuần Quy lại gọi hắn.
Tạ Thuần Quy nói: “Hoàng thượng.”
Chẳng qua chỉ là hai chữ thật đơn giản, trong chớp mắt thoát ra khỏi miệng kia, Tiêu Dư An thấy trên cổ mình như đeo lên một cây đao, cầm đao không phải là ai khác, mà chính là những tướng sĩ đã từng vì Bắc quốc mà chảy hết máu cùng nước mắt, thi cốt chưa lạnh.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.