Thấy Tiêu Dư An không hề phòng bị ngủ bên trong trướng, Yến Hà Thanh hơi có chút kinh ngạc nhíu mày: “Ngươi cũng có vẻ yên tâm quá nhỉ.”
Tiêu Dư An vì mệt mỏi nên đã tiến vào trạng thái ngủ nông, cũng mặc kệ Yến Hà Thanh có nghe hiểu hay không, lơ mơ lải nhải: “Yến ca ngươi mặc dù là bá đạo tổng tài, nhưng ta biết ngươi không phải là tổng tài bá đạo chỉ biết dùng nửa người dưới để suy nghĩ.”
Yến Hà Thanh không quấy rầy hắn nữa, thổi tắt ánh nến đặt trên bàn thấp, mượn ánh trăng xuyên qua màn trướng mà tiếp tục xem binh thư.
Mặc dù Tiêu Dư An đã buồn ngủ đến mức không thể nói lưu loát, thế nhưng sau khi cảm thấy xung quanh tối đi, vẫn nhắc: “Ngươi… đốt đèn lên đi, ta… ta ngủ được, ngươi… ngươi đừng để mắt mình bị hỏng… đốt, đốt.”
Yến Hà Thanh còn chưa đốt đèn, hắn vẫn còn nhắc, chờ đến khi trong trướng có ánh nến sáng lên thì mới dừng lại.
Sáng sớm ngày hôm sau, sau khi Tiêu Dư An tỉnh dậy thì phát hiện trước khi đi ngủ mình ngủ một mình, sau khi tỉnh dậy mình cũng dậy một mình.
Trong quân trướng trống rỗng, không thấy tăm hơi Yến Hà Thanh đâu.
Tiêu Dư An đeo mặt nạ lên, cảm thấy quái lạ đi ra khỏi quân trướng, phát hiện toàn bộ quân doanh đều trống rỗng, hắn túm lấy một binh lính đang canh giữ hỏi: “Hoàng thượng của các ngươi đâu?”
“Tiêu, Tiêu đại phu? Hoàng thượng của chúng ta sáng nay dẫn binh ngự giá thân chinh.” – Lính canh hỏi.
“Vội vàng như vậy?! Nhưng trên người hắn vẫn còn có vết thương!!!” – Tiêu Dư An gào lên.
“A…? Đánh trận có vết thương không phải là chuyện thường xảy ra sao?” – Thị vệ bị Tiêu Dư An gào đến có chút ngốc.
“…” – Lúc này Tiêu Dư An mới phát hiện mình hơi bị thất thố, che miệng ho khan, cúi đầu khoát khoát tay, không nói thêm gì nữa, đứng dậy đi vào quân trướng của những binh sĩ đang bị thương nghỉ ngơi.
Mấy chục hôm sau, trong quân trướng không ngừng có thương binh bị đưa vào, phần lớn cả người đều là máu, may mắn thì bị chút vết đao hoặc trúng tên, bất hạnh thì thiếu tay cụt chân, còn xui xẻo hơn nữa thì trực tiếp mất mạng.
Tiêu Dư An từ có thể bình tĩnh ngửi mùi máu tươi đến vừa ngửi thấy đã buồn nôn lại đến khi chết lặng, có lần trong quân trướng bị đưa vào một tướng sĩ bị gọt mất một bên mặt có thể trông thấy cả xương hàm dưới, Tiêu Dư An dù có liều mạng cũng vẫn không thể đem người từ quỷ môn quan kéo về, chỉ có thể trơ mắt mà nhìn tướng sĩ kia đau đến mức chết đi sống lại sau đó không còn hơi thở nữa.
Thi thể tướng sĩ kia bị người dùng vải trắng bọc lại chuyển ra bên ngoài, Tiêu Dư An nhịn không được bóp chặt lấy yết hầu chạy ra ngoài trướng nôn ra một bãi nước chua, tiểu tướng sĩ đến hỗ trợ vuốt vuốt lưng hắn hỏi: “Tiêu đại phu, ngươi không sao chứ?”
Tiêu Dư An khoát khoát tay, sau khi dùng nước sạch rửa tay thì vỗ vỗ bả vai tướng sĩ kia nói lời thấm thía: “Kiếp sau nếu có làm tổng tài, lúc làm từ thiện thì nhớ phải chi nhiều chi phí vào thiết bị chữa bệnh của bệnh viện.”
Tướng sĩ kia ngơ ra: “A? Cái gì? Cái gì? A?”
Tiêu Dư An còn chưa hồi lại sức, ngoài trướng đã có người bị khiêng tới bên cạnh gào khóc hô: “Đại phu!! Mau cứu hắn! Ngươi mau tới cứu hắn!! Đại phu!”
“Cái này… bên này.” – Thanh âm đáp lại của Tiêu Dư An có chút hư thoát, dứt khoát ngậm miệng lại, chỉ huy tướng sĩ đem người buông xuống, cầm băng gạc cùng thuốc tới băng bó. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trong lúc cầm máu lại sững sờ: “Trần phó tướng?!”
Vai phải của Trần Ca bị một mũi tên xuyên qua, phần bụng dưới cũng trúng một tiễn, bởi vì mất máu nhiều nên đã hôn mê. Tiêu Dư An không dám thất lễ, bắt đầu ra tay rút mũi tên ra, ai ngờ mũi tên của Đông Ngô quốc có mang theo móc câu, không cắt vết thương thì không thể lấy ra được, Tiêu Dư An đành phải cắn răng dùng đến dao.
Có lẽ là bởi vì thực sự quá đau, làm được nửa chừng thì Trần Ca tỉnh lại, sau đó bắt đầu gào lên. Màng nhĩ của Tiêu Dư An suýt chút nữa bị hắn gào đến thủng, bất đắc dĩ đành phải hung hăng cho người kia một đập, đem người đập ngất đi khiến tướng sĩ đến hỗ trợ sửng sốt một chút.
Lần thứ hai Trần phó tướng tỉnh lại, câu nói đầu tiên chính là: “Đừng đánh!! Ta có chuyện muốn nói!”
TruyenLau.com
Tiêu Dư An đang băng bó cho hắn, hất hất cằm ra hiệu cho người kia có chuyện gì thì nói nhanh. Trần phó tướng gào lên: “Trận chiến này sắp kết thúc rồi! Chúng ta sắp thắng rồi! A a a a a đau quá! Mẹ nó, thực sự đau quá!!!”
Tiêu Dư An xoa lỗ tai, không chút do dự lại đập cho người kia thêm phát nữa.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.