*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thời điểm Tiêu Dư An ở Tạ phủ tìm được Tạ Thuần Quy, Tạ Thuần Quy đang quỳ trên mặt đất, tay không nhổ cỏ dại, hai mắt cậu đỏ hồng, tóc tai rối bời, tay bị cỏ dại cùng mặt đất thô ráp mài đến chảy máu nhưng vẫn không chịu dừng lại.
Tiêu Dư An hít sâu một hơi, nửa quỳ xuống bên cạnh Tạ Thuần Quy, nắm chặt lấy cổ tay cậu, ngăn lại động tác của cậu: “Thuần Quy…”
Động tác của Tạ Thuần Quy dừng lại, không lên tiếng.
Khóe mắt Tiêu Dư An có chút phiếm hồng, nói khẽ: “Thuần Quy, chúng ta trở về có được không?”
Tạ Thuần Quy hỏi: “Về đâu? Chúng ta có thể về nơi nào?”
Tiêu Dư An trả lời: “Về cung thôi.”
Tạ Thuần Quy hỏi: “Về cung? Đó là nhà sao?”
Yết hầu Tiêu Dư An phảng phất như đột nhiên bị người bóp lấy, lại không phát ra nửa điểm thanh âm.
Không phải, đó không phải là nhà của Tạ Thuần Quy, ngay đến cả Đào Nguyên thôn cũng không phải là nhà của Tạ Thuần Quy.
Bắc quốc mới là nhà của Tạ Thuần Quy, thế nhưng Bắc quốc đã không còn tồn tại nữa rồi.
Tiêu Dư An không biết phải trả lời thế nào, Tạ Thuần Quy tự mình đem cây cỏ dại cuối cùng nhổ xuống, sau đó hướng về phía linh đường cung cung kính kinh dập đầu lạy ba cái, lại cúi thấp đầu khiến người ta thấy không rõ nét mặt của cậu, cậu nói với Tiêu Dư An: “Đi thôi… về… cung.”
Đem Tạ Thuần Quy đưa về tẩm điện trong cung, sau khi ra lệnh cho thị nữ phải chăm sóc để ý cậu ta xong, Tiêu Dư An đi về hướng tẩm cung của mình. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mơ mơ hồ hồ cả một ngày, cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại, Tiêu Dư An cho thị nữ lui ra, một thân một mình chậm rãi đi vào tẩm cung, hoàng hôn ảm đạm, cuồng phong gào thét, tuyết lớn bay tán loạn, rét lạnh thấu xương, Tiêu Dư An bước thấp bước cao mà đi, mặc cho nhiệt độ cơ thể từng chút từng chút một bị đoạt đi.
Thời điểm đi đến gần tẩm cung, Tiêu Dư An đột nhiên dừng bước, nhìn thẳng về phía trước.
Ở cửa tẩm cung có một người đang đứng, người kia hẳn cũng đã đợi được một lúc, vẻ mặt có chút nôn nóng, sau khi nhìn thấy Tiêu Dư An, trong đáy mắt thoáng hiện vẻ mừng rỡ, vội vàng bước tới, đưa tay phủi đi bông tuyết trên đầu, trên vai Tiêu Dư An, cởi ngoại bào xuống, cẩn thận trùm lên thân thể hắn. Ấm áp dần len lỏi vào thân thể Tiêu Dư An, trấn an tứ chi đã bị đông cứng của hắn.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tiêu Dư An đột nhiên nghẹn ngào, hắn khẽ gọi: “Yến ca…”
“Ừm, ta ở đây.” – Yến Hà Thanh cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên gương mặt cùng bờ môi Tiêu Dư An: “Mệt rồi sao?”
Tiêu Dư An nói: “Ngươi mau ôm ta một cái.”
Nghe vậy, Yến Hà Thanh không chút do dự đưa tay kéo hắn vào trong ngực.
Cả người Tiêu Dư An vùi vào trong ngực Yến Hà Thanh, hít sâu một hơi, nói: “Không mệt.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Yến Hà Thanh trấn an sờ sờ tóc của hắn, đột nhiên Tiêu Dư An ngẩng đầu lên nói: “Yến ca, chúng ta xuất cung dạo chơi đi, chỉ ngươi và ta thôi.”
“Được.”
Trời vẫn còn sớm, hoàng thành vẫn phồn hoa náo nhiệt hệt như trước đây, công tử tiểu thư khoác áo lông ở trên đường thoáng gặp gỡ, đám trẻ con đuổi nhau trong hẻm nhỏ chạy qua chạy lại như con thoi khắp nơi đùa nghịch, đâu đâu cũng đều là tiếng rao hàng của các tiểu thương.
Yến Hà Thanh và Tiêu Dư An sóng vai nhau đi cùng một chỗ, Tiêu Dư An đối với những món đồ chơi nhỏ cực kỳ tò mò, thỉnh thoảng lại chỉ vào một số thứ hô lên với Yến Hà Thanh, Yến ca ngươi nhìn cái này, Yến ca ngươi nhìn cái kia.
Nhìn một chút, Tiêu Dư An lại chạy về phía trước, Yến Hà Thanh đuổi theo mấy bước, đưa tay nắm chặt lấy tay của hắn, Tiêu Dư An bị kéo cả người dừng lại, quay đầu, ánh mắt từ tay chuyển đến trên mặt Yến Hà Thanh, sau đó cong mắt tùy ý cười một tiếng, nắm lại tay Yến Hà Thanh thật chặt, cùng hắn mười ngón đan xen.
Bỗng nhiên từ nơi xa truyền đến tiếng kèn ầm ĩ, tấu lên khúc nhạc mừng vui, có ông chủ sạp hàng không chịu ngồi yên nhô đầu, rướn cổ lên nhìn ra.
Hai người Yến Hà Thanh cùng Tiêu Dư An lui đến ven đường, chỉ thấy từ nơi xa có đội ngũ đón dâu đi tới, mười dặm hồng trang, tiếng trống thùng thùng, vô cùng náo nhiệt.
Tiêu Dư An cười nói: “Hô, nhà giàu nha, phô trương như vậy, oa, Yến ca ngươi nhìn kìa, tân lang đang cưỡi ngựa đó, hỉ phục mặc trên người trông thật đẹp.” – Yến Hà Thanh theo ánh mắt Tiêu Dư An nhìn qua, kiệu hoa tám người khiêng khiến người cực kỳ chú ý lắc la lắc lư đi qua, phía trước kiệu hoa là tân lang đang hăm hở cưỡi trên con ngựa màu đỏ thẫm, trên đầu ngựa cột một dây lụa hoa màu đỏ, cực kỳ mừng vui. Vẻ mặt tân lang hớn hở, hướng người chúc mừng bốn phía chắp tay nói lời cảm tạ, hỉ phục trên người dùng tơ vàng mà thêu, chế tác tinh tế, quả thực tinh xảo.
Yến Hà Thanh thu hồi ánh mắt, nhìn qua Tiêu Dư An, từ trong đáy lòng đột nhiên mơ hồ tuôn ra một mong muốn.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.