Bị bị bị bị bị nam chính cõng?
Trong nguyên tác, đây chính là đặc quyền của nữ chính Vĩnh Ninh công chúa đó ó ó!
Đột nhiên lại xuất hiện phần diễn của nữ chính, điều này khiến Tiêu Dư An cảm thấy toàn thân đều không được tự nhiên, hai tay của hắn cuộn lại trước ngực, không dám ôm cổ Yến Hà Thanh, giả bộ quay đầu ngắm cảnh xung quanh, tư thế khó chịu, trọng tâm bất ổn, Tiêu Dư An khẽ xê dịch thân thể.
Yến Hà Thanh nói: “Đừng nhúc nhích, ngã cả hai bây giờ, ôm chặt ta.”
Ngươi là nam chính, nghe lời ngươi!
Được cho phép, Tiêu Dư An không tự làm khó mình nữa, vòng tay qua vai Yến Hà Thanh, ôn hòa cười khẽ: “Cám ơn, thiếu ngươi một lần ân tình.”
Bước chân Yến Hà Thanh ổn định, nói: “Lần trước ngươi cũng đã cõng ta.”
Là cái đêm tuyết bị phạt đó, Tiêu Dư An cõng hắn một đường đưa tới thái y viện.
Tiêu Dư An kinh ngạc: “Thì ra ngươi cũng biết.”
Yến Hà Thanh trả lời: “Ừm, nhưng lúc đó ta nghĩ ngươi là…”
Tiếp theo thanh âm dần biến mất, nhưng cả hai người đều ngầm hiểu lẫn nhau.
Tiêu Dư An cảm khái: “Chúng ta hiện tại coi như là tình hữu nghị cách mạng.”
“Tình hữu nghị cách mạng?”
“Đúng, hữu nghị! Cách mạng! Tình hữu nghị cách mạng ấy à. Nó vượt qua sinh tử! Nó không liên quan đến khoảng cách! Nó im hơi lặng tiếng! Nó giống như đốm lửa bất diệt, cháy hừng hực trên mặt đất bao la kia!”
“…”
Tiêu Dư An nghiêng đầu nhìn cái mặt cạn lời của Yến Hà Thanh, buồn cười cúi người, cười xong lại nói: “Bầu trời đêm thật là đẹp, ta đột nhiên muốn hát.” TruyenLau
“…Hát cái gì?”
“Bài ca ca tụng tình hữu nghị.” – Tiêu Dư An hắng giọng một cái, đột nhiên hát: “Sông lớn chảy về đông a~ Sao trên trời trông về Bắc Đẩu a~ Hey hey hey hey, trông về Bắc Đẩu a, sinh tử chi giao một bầu rượu a… Á!”*
(*Các chế có nhận ra là bài gì không =)) ổng hát “Hảo hán ca” đó. Bài này trong phim “Thủy hử”, quá nổi tiếng rồi he.)
TruyenLau.com
Vui quá hóa buồn, Yến Hà Thanh bị Tiêu Dư An gào cho mềm cả chân, lảo đảo một cái khiến đầu Tiêu Dư An đụng vào cành cây.
Yến Hà Thanh ổn định lại bước chân, định đánh trống lảng sang chuyện khác: “Ca tụng tình hữu nghị?”
Tiêu Dư An thở ra một hơi, xoa đầu: “Bài hát này là bài ca ca ngợi tình cảm của một trăm linh tám vị đại hán, muốn nghe nữa không?”
“Không nghe, tới nội cung rồi.”
Website TruyenLau.com
Tiêu Dư An ngẩng đầu, tường nội cung màu son, đèn đuốc sáng trưng, lan can điêu khắc trạm trổ, vào đông tuyết rơi trắng xóa, khói bụi mông lung, liếc mắt một cái phảng phất giống như cách cả một thế hệ.
Phồn hoa, phồn hoa, bây giờ tại đây, ngày mai nơi nào?
Tiêu Dư An nói: “Chờ chút, ngừng lại chút, đừng đi qua.”
Yến Hà Thanh dừng chân, nghe thấy tiếng Tiêu Dư An thì thào: “Yến Hà Thanh, ngươi có thể gọi tên ta được không?”
Yến Hà Thanh nghiêm túc khẽ gọi từng chữ một: “Tiêu Dư An.”
“Ừm, là ta, đi thôi.” – Tiêu Dư An cười nói.
Lúc này, bên trong cung đều đã loạn cả lên.
Hoàng thượng chưa trở về!!!
Hoàng thượng ra ngoài từ sáng sớm đến giờ vẫn chưa trở về!! Đã nửa đêm rồi!!
Lại còn không mang thị vệ!!! Không mang thị vệ đó!!!
Nghe nói hoàng thượng xuất hiện lần cuối là ở đàn tế thiên, thế nhưng đàn tế thiên cách nội cung nhiều nhất chỉ nửa canh giờ đi đường.
Nhưng mà giờ đã qua ba canh giờ rồi!
Là ba canh giờ!
Tổn thọ mất thôi!! Hoàng thượng mất tích!!!
Một đám thị vệ nhao nhao cầm đuốc cầm đèn lồng đi khắp nơi tìm người, sau đó cả hai cứ thế đột nhiên xuất hiện trước mặt mọi người. Dương Liễu An mừng đến rưng rưng, chỉa mũi kiếm mỏng vào yết hầu Yến Hà Thanh: “Thả hoàng thượng ra!”
“Thu kiếm, thu kiếm lại!” – Tiêu Dư An vội vàng nhảy một chân xuống, đưa tay đè lại kiếm của Dương Liễu An.
Nhìn áo bào rách rưới của Tiêu Dư An, cổ tay bị trầy da, trên tóc còn dính cả lá cây, Dương Liễu An kinh hãi: “Hoàng thượng, sao ngài, sao ngài lại ra nông nỗi này?”
“A?” – Tiêu Dư An giải thích nói: “Không sao hết, đi dạo ban đêm thôi.”
Dạo đêm???
Ánh mắt cả đám thị vệ đều tập trung trên người Yến Hà Thanh và Tiêu Dư An vừa đi dạo về.
Dương thị vệ truy vấn: “Dạo đêm cũng không thể, không thể, biến thành cái dạng này được?”
Tiêu Dư An tùy ý khoát khoát tay: “Chơi đùa không cẩn thận.”
Chơi-đùa-không-cẩn-thận?
Chơi-đùa?
Chơi?
Một đám thị vệ nhìn về phía Yến Hà Thanh, sau đó liên tiếp ho khan, ho xong lại nhìn trời nhìn đất, nhìn trăng nhìn sao.
Có câu nói rất hay thế này, trong lịch sử nhân loại bát quái chính là con đường tắt chủ yếu để truyền bá tin tức, là con đường giao lưu quan trọng của nhân loại, là cầu nối câu thông nhanh chóng bền vững của nhân loại, là lạc thú nhân sinh!
Thế là đêm đó, tin hoàng thượng cùng hoàng tử Nam Yến quốc cùng nhau dạo đêm lan ra như gió lốc, quét khắp mọi ngõ ngách từ hẻo lánh đến to to nhỏ nhỏ trong nội cung.
Trong Cảnh Dương cung, Tần Ngọc nghe được tin tức, hung hăng ném bể chén sứ trong tay.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.