Tiêu Dư An cố gượng cười, mắt lại cảm thấy cay còn miệng thì đắng chát. Hắn mím môi, hít vào một hơi chầm chậm nói: “Nếu như, nếu như trước khi Yến ca tỉnh lại, hoàn toàn không có tin tức gì về việc ta còn sống…”
“Tiêu đại phu?!”
“Hoàn toàn không có tin tức gì về ta, ngươi hãy giúp ta viết một lá thư, Yến ca không nhận ra bút tích của ta, cho nên ngươi không cần lo lắng. Nội dung trên thư viết…” – Tiêu Dư An ngừng lại một chút.
Rồi bỗng bàn tay đang đan mười ngón với Yến Hà Thanh hơi chút nắm chặt, bờ môi khẽ run: “Ngươi viết trong thư rằng, ta đi rồi, ta không thích hắn. Trước đây ta nguyện ý ở lại bên cạnh hắn là bởi vì có thể không cần lo nghĩ mà hưởng thụ vinh hoa phú quý. Hiện tại thân phận bại lộ, ta phát hiện ở cạnh hắn căn bản cũng không có gì là an toàn, cho nên ta lựa chọn rời đi. Bảo với hắn đừng tìm ta nữa, làm cho hắn hiểu rằng hắn cũng chỉ là người bình thường. Đòi đi khắp thế gian đào ba thước đất cái gì chứ? Thiên hạ lớn như vậy, thế gian nhiều chân trời góc bể như thế, hắn đi đâu để đào ba thước đất?”
Trần Ca nghẹn ngào khôn kể: “Tiêu đại phu, cần thiết phải làm đến như vậy sao? Hoàng thượng ngài ấy… ngài ấy…”
Tiêu Dư An vuốt mặt một cái tiếp tục nói: “Ngươi nhất định phải viết thật tuyệt tình, không thể để lại cho hắn một chút nhung nhớ gì, tốt nhất là thể hiện được mặt đáng ghét nhất của ta. Nói với hắn rằng ta sẽ không để cho hắn tìm thấy ta lần nữa. Để hắn đi đường dương quang của hắn, ta đi cầu độc mộc của ta. Nói cho hắn biết, bên cạnh ta không có hắn, nhất định sẽ hạnh phúc hơn bây giờ. Người xưa đều nói bậc đế vương đều vô tình. Ta đã luôn khao khát một cuộc sống an nhàn tự tại, nhưng hắn lại mang mệnh đế vương. Ta chỉ nguyện đời này kiếp này không còn phải vướng vào những chuyện như thế này nữa. Trần Ca, cầu xin ngươi, hãy viết toàn bộ những lời này vào thư, đồng thời nói với hắn, rằng hắn không cần phải nhớ về ta nữa.”
Trần Ca nện một quyền lên vách đá, đập đến đỏ cả tay lúc này tâm tình mới dịu lại: “Tiêu đại phu, ta…ta biết rồi.”
Tiêu Dư An gật đầu, hai tay nâng mặt Yến Hà Thanh lên, đặt một nụ hôn lên đôi môi lạnh lẽo ấy, giọt lệ lăn dài trên khóe môi, đầu lưỡi l**m lên, mặn đắng.
“Ta đi đây!”. Từ xa loáng thoáng truyền đến tiếng vó ngựa. Tiêu Dư An không dám sơ suất, vội vàng đứng dậy chạy ra ngoài hang động.
Một bước, hai bước, ba bước, bước chân Tiêu Dư An từ chậm chuyển nhanh, rồi từ nhanh lại dần chậm. Hắn đứng ở cửa động nhìn ra bên ngoài, màn đêm mờ mịt, trăng sáng sao thưa, sương giáng xuống nơi hoang vu tiêu điều, Tiêu Dư An một bước một bước tiến về phía trước, một cơn gió lạnh thổi qua, nhưng không thể thổi bay hết sự cô đơn hiu quạnh.
Bất thình lình nước mắt Tiêu Dư An không thể ngừng rơi, hắn tựa hồ nhìn thấy cát vàng tung bay của ngày hôm ấy, Yến Hà Thanh cưỡi ngựa đuổi theo, nói với hắn: “Ta không buông tay. Cứ không buông. Nhất định không buông.”
Nhân sinh bát khổ*, cầu không được, buông không nỡ. Tại sao bản thân chỉ có thể trở thành đau khổ của Yến Hà Thanh? Tại sao vậy?
(*Là một quan điểm trong Phật giáo, bát khổ bao gồm: sanh khổ, lão khổ, bệnh khổ, tử khổ, ái biệt ly khổ, oán tằng hội khổ, cầu bất đắc khổ, ngũ uẩn xí thạnh khổ. Để hiểu rõ thì mọi người tham khảo ở đây nhé.)
Tiêu Dư An lau đi nước mắt, đột nhiên quay đầu lại chạy vào trong động, giữ chặt lấy vai Trần Ca đang bị làm cho hốt hoảng mà nói: “Ngươi quên hết những gì ban nãy đi! Đợi Yến ca vừa tỉnh lại, ngươi nói với hắn, ta, Tiêu Dư An thích hắn! Thực sự rất thích hắn! Phần tình cảm này, ta cũng không biết đã bắt đầu từ lúc nào, nhưng chỉ cần ta cùng hắn ở chung một chỗ, ta sẽ cảm thấy rất vui vẻ. Ta muốn luôn luôn ở bên cạnh hắn, hắn đi đâu ta đi đó, ta không sợ cái đế vương vô tình gì đó, ta cũng không sợ cái thâm cung như lồng giam kia, chỉ cần có hắn bên cạnh là đủ rồi, chỉ cần hắn ở bên…”
Những lời cuối cùng bỗng chốc biến thành nghẹn ngào nức nở, Tiêu Dư An nhân lúc Trần Ca chưa lấy lại tinh thần, quay người xông ra khỏi sơn động.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cực giống như một vở hí kịch vui buồn li hợp, cuối cùng, tân khách tan, chỉ còn lại một mảnh cô đơn vắng vẻ. Trên đài, vai phụ vẫn không ngừng bày biện tư thái, xướng lên câu chuyện của chính mình, quơ ống tay áo, y y nha nha hát: “Hoảng sợ phát hiện ra tâm tư bấy lâu giấu kín, thì ra chỉ vì đã khắc tận trong xương, tình cảm không biết bắt đầu từ khi nào, càng hướng tới lại càng đậm sâu.”*
Xướng xong rồi, dư âm vẫn còn văng vẳng bên tai, ngân lên không dứt. Đáng tiếc lại không ai nghe thấy, không ai hay, không ai biết.
(*: Đây là bốn câu trong vở kịch MẪU ĐƠN ĐÌNH của Khang Hiển Tổ)
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.