Tiêu Dư An lảo đảo một cái, suýt chút nữa thì ngã xuống đất: “Mã đại nương! Cơm có thể ăn bậy nhưng lời không được nói loạn đâu nhá!!”
Mã đại nương chẳng thèm vung khăn lụa nữa, trực tiếp dùng bàn tay to vỗ cho Tiêu Dư An một phát: “Ngươi còn muốn giấu đại nương nữa hả? A? Lại còn giấu? Trước đó sau khi ta nói muốn mai mối giúp ngươi, ngươi còn đánh trống lảng ồn ào quấy rối! Sao vừa rồi ta muốn mai mối cho vị công tử này, ngươi lại đến ngăn cản nhanh như vậy? Cái mùi giấm chua này bay ra ngoài ba con phố luôn rồi đấy, lại còn dám giấu đại nương? Vả lại, tên tử quỷ ngươi thế mà còn không biết xấu hổ mà hỏi về chuyện của các cô nương với ta, vị này của ngươi thương ngươi, bao nhiêu ghen tuông đều giấu hết trong lòng không nói ra, thế là ngươi đành lòng đem toàn bộ ném hết xuống đất có đúng không?”
“Ta ta ta…” – Tiêu Dư An bị đánh đến mức chạy quanh bốn phía, ngay cả phản bác cũng không biết phải phản bác thế nào, đành phải nhìn về phía Yến Hà Thanh cầu xin giúp đỡ.
Yến Hà Thanh đưa tay ngăn cản Mã đại nương một chút, dùng tay mình chịu thay một đập cho Tiêu Dư An.
“Ôi ôi.” – Mã đại nương đánh lầm người, vội vàng thu tay lại, lập tức mặt mày hớn hở nhìn Yến Hà Thanh: “Ai nha nha, đây là đau lòng phải không? Đại nương biết rồi, không đánh, không đánh nữa, yên tâm đi, đại nương không có đánh đau đâu.”
Yến Hà Thanh gật gật đầu, không phủ nhận.
Mã đại nương thực sự vô cùng thích Yến Hà Thanh, dùng ngón tay chọc chọc cái trán Tiêu Dư An: “Thấy không, giận rồi đó, mau dỗ đi, không lo mà dỗ lát nữa trở về nghe chừng là ngươi ăn đủ đó.”
Mã đại nương lải nhải dài dòng mấy câu xong, trước khi rời đi còn ý vị thâm trường chọc chọc eo Tiêu Dư An.
Tiêu Dư An: “…”
Đại nương, bà tỉnh táo chút đi mà, vị này chính là thẳng nam sắt thép đó!!! Là cái loại chuyên gia mở hậu cung!!! Cái loại thẳng nam nói muốn xẻo nam nhân vật phản diện là xẻo, muốn ép nữ nhân vật phản diện là ép đó!!!
Hiện tại Tiêu Dư An chỉ hận không có một quyển “Tứ quốc sử truyện” cầm trong tay, nói cho Mã đại nương biết Yến Hà Thanh đối đãi với các nhân vật phản diện có giới tính khác nhau như thế nào.
Vẫy tay tạm biệt Mã đại nương, Tiêu Dư An không được tự nhiên ho khan hai tiếng, hắng giọng, nhìn Yến Hà Thanh: “Hàng xóm trong thôn, tính tình thẳng thắn, ngươi đừng để ý nhá…”
Yến Hà Thanh đạm nhạt nhìn hắn, nói: “Ta để ý cái gì?”
TruyenLau.com
Tiêu Dư An sững sờ, lập tức cảm khái trong lòng: Không hổ là nam chính, không thèm quan tâm thiệt hơn!
Hai người đi vào y quán, Trương Trường Tùng đang ở tiền đường xem bệnh cho bệnh nhân, cũng không rảnh chào hỏi hai người, để Tiêu Dư An tự mình đi lấy thuốc. Tiêu Dư An cầm lấy cái cân nhỏ trên quầy, ngựa quen đường cũ mà bốc thuốc, Yến Hà Thanh ở một bên nhìn hắn, hỏi: “Kiếp trước ngươi có học qua y thuật sao?”
“A? Không có.” – Tiêu Dư An dừng một chút nói: “Cái này là từ khi đến Đào Nguyên thôn mới học. Hiện tại mấy chứng bệnh nan y phức tạp ta không chữa được, cơ mà đau nhức cảm sốt nho nhỏ thì chữa không thành vấn đề.”
“Ừm.” – Yến Hà Thanh đáp một tiếng, lại bổ sung: “Rất tốt.”
Tiêu Dư An gói thuốc rồi dùng dây gai buộc lại, nhìn thoáng qua tiền đường, thấy Trương Trường Tùng không chú ý đến nơi này, cười híp mắt lấy từ trong tủ thuốc ra sơn tra cùng với dâu tằm khô dùng làm thuốc thả vào trong tay Yến Hà Thanh, trông thấy hắn không hiểu há miệng muốn hỏi thì vừa cười vừa làm một cái dấu tay ra hiệu im lặng, nháy nháy mắt trái với hắn, nhúm lấy hai quả nhét vào trong miệng. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thấy Yến Hà Thanh vẫn còn thất thần, Tiêu Dư An lại ra dấu mau ăn đi, Yến Hà Thanh gật gật đầu, đem hai quả khô bỏ vào miệng.
Vị chua ngọt tràn ngập trong khoang miệng, không chát cũng không đắng, Tiêu Dư An dùng khẩu hình hỏi Yến Hà Thanh: “Ăn ngon không?”
Yến Hà Thanh gật gật đầu, nhìn thấy Tiêu Dư An cười thật tươi với hắn. TruyenLau.com
“Tiêu Dư An!! Đó là thuốc dẫn, không phải mứt hoa quả!! Ngươi lại ăn vụng đấy phỏng?!” – Sách thuốc theo tiếng gào thét của Trương Trường Tùng bay tới. Tiêu Dư An chuẩn xác tiếp được sách thuốc đặt lại lên quầy, cầm thuốc lên, nắm chặt lấy tay Yến Hà Thanh, cười to chạy thẳng ra ngoài y quán.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.