Tiêu Dư An từ Cảnh Dương cung trở về, luôn cảm thấy trong lòng hoảng hốt, lo rằng đại chiêu của nhân vật phản diện nào đó làm lạnh kết thúc, tới chỗ Yến Hà Thanh chơi lớn một vố, thế là đành chơi ăn chắc bắt Dương thị vệ ngày ngày đến Cảnh Dương cung trông coi, sợ xảy ra sai lầm gì đó.
Kết quả chưa đến một tuần, quả thực đã xảy ra chuyện.
Lúc ấy Tiêu Dư An đang dùng thiện, nghe thấy Dương Liễu An bẩm báo, để ngay bát xuống vội vàng chạy tới Cảnh Dương cung.
Việc này, nói lớn không lớn, nhưng mà nói nhỏ thì cũng không nhỏ.
Một cấm luyến nổi danh nói trông thấy Yến Hà Thanh ở trong viện luyện kiếm, sau đó chạy tới bẩm báo với người phụ trách Cảnh Dương cung, Hồng Tụ.
Quy củ trong Cảnh Dương cung có rất nhiều, mà tập võ luyện kiếm chính là tối kỵ của tối kỵ. Trước không nói đến chuyện hoàng thượng chỉ thích cấm luyến mềm mị không xương, chỉ nên hiểu cách làm sao thị tẩm, lại nói, đã mang loại thân phận này lại còn vụng trộm luyện kiếm chỉ sợ rằng còn ôm suy nghĩ làm tổn thương đến quân vương.
Lúc này, Yến Hà Thanh cùng với tên cấm luyến đến bẩm báo kia đang quỳ gối trong nội viện quản lý của Cảnh Dương cung, Hồng Tụ nhìn hai người, ánh mắt phức tạp, vẻ mặt do dự.
Mấy tên nô tỳ sai vặt đứng bốn phía vụng trộm trao đổi ánh mắt, tất cả đều là vẻ mặt xem trò vui.
Dựa theo tính cách trước kia của Hồng Tụ, nếu như chuyện này là thật, loại hình phạt đợi Yến Hà Thanh không phải chỉ là nỗi khổ da thịt, mà chính là gãy tay gãy chân.
Thế nhưng mấy ngày trước đây, Tiêu Dư An liên tục căn dặn về vấn đề công tâm kế, cho nên Hồng Tụ thực sự không muốn làm khó Yến Hà Thanh, chỉ định phạt vài roi cho có là được.
Nhưng trong chuyện này, bất lợi ở chỗ cái tên cấm luyến tới mật báo kia lại là kẻ lắm mồm, cực kỳ thích kể chuyện linh tinh.
Trước khi Hồng Tụ biết đến chuyện này thì toàn bộ Cảnh Dương cung đã truyền tai nhau chuyện Yến Hà Thanh vụng trộm luyện kiếm. Nếu như bây giờ chỉ phạt vài roi, uy nghiêm của Hồng Tụ sẽ bị ảnh hưởng, nếu như nghĩ theo hướng nghiêm trọng, thậm chí còn có thể nói là có ý bao che cho ý định hành thích quân vương của Yến Hà Thanh.
Ánh mắt của Hồng Tụ di chuyển trên thân hai người đang quỳ dưới đất, cuối cùng dừng lại trên người tên cấm luyến kia: “Ngươi nói Yến Hà Thanh vụng trộm luyện kiếm, vậy có chứng cứ không?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tên cấm luyến kia không kịp chờ đợi, ngẩng đầu lên, không chút nghĩ ngợi nói: “Đêm hôm đó nô tài ngủ không say, sáng sớm dậy thưởng tuyết, tình cờ nhìn thấy hắn đang múa kiếm. Nô tài biết chỉ mình mình nói thì không ai tin, thế là ngày thứ hai đã gọi bọn Tần Ngọc lén đến xem, quả nhiên lại thấy hắn luyện kiếm.”
Hồng Tụ đau đầu không thôi, cho người gọi Tần Ngọc đến, Tần Ngọc vén tóc quỳ xuống, thanh thanh cổ họng cười quyến rũ: “Hồng Tụ tỷ tỷ, thực sự là có chuyện này, hơn nữa ban ngày ban mặt đi luyện kiếm, ngoại trừ muốn hại hoàng thượng thì còn mục đích nào khác nữa?”
Hồng Tụ gật gật đầu, lại gọi mấy tên cấm luyến khác đến, quả thực tất cả đều nói như vậy. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Miệng nhiều người nói xói chảy vàng, tích lại cũng đủ hại chết người, hiện tại Yến Hà Thanh hết đường chối cãi.
Hồng Tụ nhìn về phía Yến Hà Thanh, trông thấy vẻ mặt hắn vẫn lạnh lùng, không hề lo lắng sợ hãi, liền hỏi: “Ngươi không có gì để nói sao?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mắt Yến Hà Thanh vẫn nhìn thẳng, dùng trầm mặc đáp lại.
Mấy tên cấm luyến đang quỳ trên đất trao đổi ánh mắt, khóe miệng lộ ra nụ cười đắc ý.
“Vậy tốt.” – Hồng Tụ gật gật đầu: “Người đâu, đem hắn…”
Chưa nói hết câu, một nô tài đã vội vàng hấp tấp chạy vào: “Hoàng thượng tới!”
Tiêu Dư An bước vào quản lý viện, người bên trong nơm nớp lo sợ quỳ xuống, lúc nhìn thấy Yến Hà Thanh thì trợn mắt há mồm.
Ngươi sao lại quỳ! Ngươi quỳ một lần có thể làm ta tổn thọ mười năm đó!!
“Đứng dậy, tất cả đứng lên đi.” – Tiêu Dư An vung tay.
Hồng Tụ đứng dậy, hành lễ với Tiêu Dư An: “Hoàng thượng, việc này…”
“Dương Liễu An đều đã nói hết với ta.” – Tiêu Dư An tỏ vẻ đã sớm biết chuyện, quay người đi đến trước mặt Yến Hà Thanh, cười hỏi: “Ngươi thực sự luyện kiếm rồi à?”
Yến Hà Thanh còn chưa trả lời, tên cấm luyến đến mật báo đứng ở một bên đã ra đ’òn phủ đầu: “Hoàng thượng! Thực sự có chuyện này, không tin ngài có thể h’aỏi…”
Nói chưa hết câu, tên cấm luyến kia đã bị Hồng Tụ hung hăng lườm một cái, vội vàng ngậm miệng lại.
Tiêu Dư An kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời của Yến Hà Thanh, Yến Hà Thanh nhìn hắn chăm chú, đôi mắt bình tĩnh như mặt hồ phẳng lặng, chậm rãi gật gật đầu.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211: Lời cuối sách
- Chương 212: Phiên ngoại 01
- Chương 213: Phiên ngoại 02
- Chương 214: Phiên ngoại 03
- Chương 215: Phiên ngoại 04
- Chương 216: Phiên ngoại 05
- Chương 217: Phiên ngoại 06
- Chương 218: Phiên ngoại 07
- Chương 219: Phiên ngoại 08
- Chương 220: Phiên ngoại 09
- Chương 221: Phiên ngoại 10
- Chương 222: Phiên ngoại 11
- Chương 223: Phiên ngoại 12
- Chương 224: Phiên ngoại 13
- Chương 225: Phiên ngoại 14
Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.