Editor: Mộc
Bạch Anh một cái tên rất bình thường, nhưng ngay lập tức làm cho Minh Thứ cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Hồi đó, khi Tần Anh được cứu ở chùa Hải Kính, anh ta không bao giờ tiết lộ họ của mình là Tần, và người mẹ nuôi của Tần Anh tên là Bạch Hồng.
Phải chăng sau khi rời khỏi chùa Hải Kính, Tần Anh đã tự đặt lại tên mình thành Bạch Anh?
“Đây là tài liệu về Bạch Anh do nhà tù số 2 của thành phố Tĩnh Lịch cung cấp.” Tiêu Ngộ An gật đầu, chỉ vào phong bì đã mở sẵn trên bàn.
Minh Thứ rút tài liệu ra và điều đầu tiên đập vào mắt y là bức ảnh của Bạch Anh. Đó là một gương mặt thanh tú, sáng sủa hơn nhiều so với phần lớn đàn ông khác, đôi mắt tinh anh, không hề giống hình ảnh của một phạm nhân.
Y nhanh chóng mở điện thoại, so sánh bức ảnh của Tần Anh mà y đã lưu từ trước với bức ảnh này, rồi cất giọng trầm: “Bạch Anh chính là Tần Anh!”
“Đúng vậy.” Tiêu Ngộ An đứng dậy, “Mười hai năm trước, Bạch Anh bị kết án 14 năm tù vì tội cố ý gây thương tích dẫn đến chết người. Bức ảnh này được chụp vào thời điểm đó, khi hắn 25 tuổi. Dáng vẻ của hắn không thay đổi nhiều so với hồi 16 tuổi. Năm năm sau khi vào tù, tức là khi hắn 30 tuổi, Bạch Anh đã vượt ngục và từ đó biến mất không dấu vết.”
Vượt ngục thường chỉ xuất hiện trong phim ảnh, tiểu thuyết, nhưng trong đời thực, đó là chuyện rất hiếm gặp. Một mặt, nhà tù có hệ thống quản lý nghiêm ngặt, ngay cả những phạm nhân hung bạo nhất cũng phải tuân phục. Mặt khác, nếu có trốn thoát, cuộc sống sau đó cũng chỉ là những ngày tháng sống trong sợ hãi, trốn chạy.
Rất ít người lựa chọn vượt ngục.
“Thật kỳ lạ.” Minh Thứ cau mày, “Bị kết án 14 năm vì tội cố ý gây thương tích dẫn đến chết người cũng không phải là án quá nặng. Sau 5 năm cải tạo tốt, hắn hoàn toàn có thể được thả trước thời hạn. Vậy tại sao phải mạo hiểm vượt ngục? Trong tù, hắn biểu hiện thế nào?” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Hiện tại chưa rõ. Tình hình của Bạch Anh trong tù và chi tiết vụ án của hắn cần phải được kiểm chứng thêm.” Tiêu Ngộ An đan tay lại, nói tiếp: “Điều chắc chắn là khi cảnh sát địa phương điều tra vụ thảm sát gia đình Cung Quốc Chân, họ không hề liên hệ với việc vượt ngục của Bạch Anh.”
“Làm sao có thể như vậy?” Minh Thứ khó hiểu, “Vượt ngục là một sự kiện nghiêm trọng, ở đâu cũng phải điều tra kỹ lưỡng. Cung Quốc Chân chết sau khi Bạch Anh vượt ngục, điều tra trọng điểm phải là trả thù từ phạm nhân chứ.”
Tiêu Ngộ An nói: “Nhưng theo lời của các cai ngục, Cung Quốc Chân rất quan tâm đến Bạch Anh, hắn không có động cơ để trả thù.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Minh Thứ càng thêm nhíu mày, trong thoáng chốc y đưa ra phán đoán: “Nhà tù này có vấn đề.”
Tiêu Ngộ An gật đầu, “Hiện tại chúng ta chỉ nắm được bề mặt vấn đề. Dù gì người của chúng ta vẫn chưa đến đó. Các vụ án tương tự đã xảy ra ở ba thành phố. Gia đình Cung Quốc Chân, gia đình Tào Phong Hòe, và gia đình Tần Hùng chắc chắn có liên quan đến nhau. Dựa trên manh mối tại Đông Nghiệp, mối liên kết đó nằm ở Tần Anh, hay chính là Bạch Anh sau khi vượt ngục. Tuy nhiên, hai vụ án kia có thể sẽ cung cấp những hướng điều tra khác.”
“Bây giờ em sẽ đến Tĩnh Lịch.” Minh Thứ nói, ánh mắt nghiêm lại. “Nhưng vụ án này không thuộc thẩm quyền của chúng ta. Anh đã liên lạc với cảnh sát địa phương chưa?”
Tiêu Ngộ An nhìn đồng hồ, nói: “Việc liên lạc đã được giao cho Đội Hành Động Đặc Biệt. Em chuẩn bị đi, sẽ gặp họ ở đó.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Việc điều tra xuyên tỉnh luôn là một nhiệm vụ khó khăn. Tin tức giữa các tỉnh, thành phố không phải lúc nào cũng thông suốt, hơn nữa mỗi nơi lại có mạng lưới quan hệ riêng. Đây cũng là lý do tại sao những vụ giết người hàng loạt liên tỉnh thường mất nhiều thời gian để phá án.
Nhưng khi Đội Hành Động Đặc Biệt ra tay, vấn đề sẽ dễ giải quyết hơn nhiều.
Ngay khi đến Tĩnh Lịch, Minh Thứ và Dịch Phi lên xe của Đội Hành Động Đặc Biệt.
“Anh Minh Thứ, lại gặp nhau rồi.” Người ngồi ghế phụ là một chàng trai trẻ với đôi mắt to và mái tóc ngắn, tinh thần tràn đầy năng lượng. Dù không mặc đồng phục cảnh sát như tài xế, cậu ta vẫn nổi bật với chiếc áo khoác màu vàng rực rỡ.
“Nhạc Nhiên, anh gọi Nhạc Nhạc cũng được.” Minh Thứ giới thiệu với Dịch Phi, “Cậu ấy là người giỏi nhất trong Đội Hành Động Đặc Biệt.”
Dịch Phi cười với Nhạc Nhiên: “Chào cậu.”
“Chào tổ phó Dịch.” Nhạc Nhiên đập tay với Dịch Phi, cười rạng rỡ, nhe ra tám chiếc răng trắng.
Minh Thứ hỏi: “Đội trưởng Thẩm cũng đến à?”
“Anh Thẩm đang ở cục thành phố.” Nhạc Nhiên nói: “Bạch Anh này trước đây là một ‘hộ khẩu đen’, không có giấy tờ gì cả.”
Minh Thứ gật đầu, “Hồi nhỏ ở Đông Nghiệp, hắn đã là một ‘hộ khẩu đen’ rồi.”
“Chúng em vừa tìm ra rằng, năm 18 tuổi, Bạch Anh đã được một gia đình họ Kiều giúp đăng ký hộ khẩu ở Tĩnh Lịch.” Nhạc Nhiên nói: “Sau khi có danh phận, Bạch Anh vẫn sống cùng gia đình họ Kiều. Vì không có bằng cấp và quan hệ, hắn chỉ làm những công việc thu nhập thấp. Trước khi bị bắt vì tội cố ý gây thương tích ở tuổi 25, hắn làm phụ việc tại một nhà hàng hải sản.”
Minh Thứ đã đọc qua chi tiết vụ án đó của hắn trên máy bay.
Mười hai năm trước, có một nhà hàng hải sản nổi tiếng ở thành phố Tĩnh Lịch tên là “Hồng Trang”.
Cái tên “Hồng Trang” nghe chẳng ăn nhập gì với một tiệm hải sản, nhưng thực chất lại chỉ nhan sắc nổi bật của chủ tiệm – Chu Hàn.
Năm đó, ở thành phố Tĩnh Lịch, đã có không ít lời đồn đại về Chu Hàn. Người ta nói nào là được đại gia bao nuôi, hay là tình nhân vướng vào cuộc chiến giành giật giữa các thiếu gia con nhà giàu có và quyền thế.
Chính những lời đồn đại đó đã góp phần không nhỏ vào sự nổi tiếng của “Hồng Trang”. Bạch Anh được nhận vào làm chân tạp vụ tại chi nhánh thứ hai của tiệm này khi nó vừa khai trương.
Nửa năm sau, trong một phòng ghế lô của “Hồng Trang” chi nhánh hai đã xảy ra một vụ án mạng. Nạn nhân là Trương Long, 28 tuổi, chủ một doanh nghiệp tư nhân. Anh ta bị một con dao nhọn đâm xuyên qua phổi. Mặc dù đã được bệnh viện hết lòng cứu chữa, nhưng vẫn không thể giữ được tính mạng.
Dấu vân tay trên con dao và dấu máu ở hiện trường cho thấy kẻ đã vào phòng ghế lô và có xô xát với Trương Long chính là Bạch Anh.
Bạch Anh thừa nhận tội lỗi, khai rằng do bị Trương Long làm khó dễ đủ đường nên đã mất kiểm soát, lỡ tay đâm dao vào người anh ta trong cơn nóng giận.
Những vết thương trên người Bạch Anh và dấu vết đánh nhau tại hiện trường đều xác thực lời khai này.
Cuối cùng, Bạch Anh bị kết án 14 năm tù vì tội cố ý gây thương tích dẫn đến chết người, thi hành án tại nhà tù số hai thành phố Tĩnh Lịch.
Vụ án dường như rất rõ ràng, không có nghi vấn gì. Nhưng việc Bạch Anh vượt ngục lại trở thành nghi vấn lớn nhất.
Tại đội điều tra hình sự của Cục Cảnh sát thành phố Tĩnh Lịch.
Khi Minh Thứ và nhóm của y đến nơi, Thẩm Tầm đang trao đổi với một viên cảnh sát tóc hoa râm.
“Tổ trưởng Minh tới rồi.” Thẩm Tầm bỏ qua các lời chào hỏi khách sáo, trực tiếp giới thiệu, “Đây là đội trưởng Trần Hạ, người đã trực tiếp điều tra vụ án của Bạch Anh năm đó.”
Vụ của Bạch Anh là một vụ nhỏ, và thành phố Tĩnh Lịch cũng chỉ là một thành phố nhỏ. Cảnh sát địa phương trước giờ chưa từng phối hợp với Đội hành động đặc biệt, nên khi Thẩm Tầm xuất hiện, cả Cục cảnh sát đều trở nên rất căng thẳng.
Trần Hạ còn căng thẳng hơn.
Ông đã làm việc trong ngành công an mấy chục năm, từ một cảnh sát khu vực bình thường, sau đó lên đội cảnh sát hình sự quận, xử lý một số vụ án không quá quan trọng. Ông được đề bạt lên đội điều tra hình sự của thành phố mới đây vài năm, nhưng vì tuổi tác, ông đã không còn trực tiếp tham gia điều tra, chủ yếu làm các công việc hậu cần, hành chính.
Đội hành động đặc biệt đến tìm ông để hỏi về vụ án Bạch Anh 12 năm trước, khiến một cảm giác sợ hãi lớn lao bao trùm lấy ông – chẳng lẽ vụ án đó có gì sai sót?
“Đội trưởng Trần, ông đừng căng thẳng quá, chúng tôi chỉ muốn làm rõ những gì đã xảy ra với Bạch Anh năm đó thôi.” Thẩm Tầm nói, “Ông biết vụ Bạch Anh vượt ngục trong thời gian thi hành án tại nhà tù số hai chứ?”
Trần Hạ gật đầu, “Tôi có tham gia điều tra vụ đó.”
“Dựa trên hiểu biết của ông về Bạch Anh, ông nghĩ nguyên nhân gì khiến hắn vượt ngục?” Minh Thứ hỏi.
“Tôi…” Trần Hạ cau mày, sau một hồi lâu mới lên tiếng: “Tôi có hiểu gì về hắn đâu.”
Ánh mắt Minh Thứ đột nhiên thay đổi.
Một cảnh sát hình sự có trách nhiệm không bao giờ nên nói như vậy.
Nếu hỏi ai là người hiểu rõ nhất về một tên tội phạm giết người, câu trả lời của Minh Thứ chắc chắn sẽ là – cảnh sát đã theo dõi và bắt giữ hắn.
Bản thân Minh Thứ biết rất rõ những nghi phạm mà mình từng điều tra, bởi nếu không hiểu đến mức tận cùng, y sẽ không thể tìm ra kẽ hở của họ.
Tất nhiên, không phải cảnh sát nào cũng có thể làm được điều đó.
Minh Thứ khẽ thở dài, rồi tiếp tục hỏi: “Vậy trước tiên ông hãy kể lại quá trình điều tra vụ Bạch Anh năm đó. Tôi muốn nghe chi tiết, những phân tích từ các manh mối, chứ không phải những thứ đã có trong hồ sơ.”
Trần Hạ nhìn chằm chằm Minh Thứ một lúc rồi lảng tránh ánh mắt của y, “Vụ đó bằng chứng rất rõ ràng, Bạch Anh cũng nhận tội, chúng tôi không phải báo cáo lên thành phố. Bây giờ bảo tôi nói chi tiết thì tôi không nhớ được nhiều, vì thực sự trong quá trình điều tra không có gì khó khăn, loại vụ án này mỗi năm chúng tôi xử lý không biết bao nhiêu.”
“Ông vừa nói rằng mình có tham gia điều tra vụ vượt ngục của Bạch Anh.” Minh Thứ nói: “Vậy ông chắc hẳn biết rất rõ tình hình của Bạch Anh trong thời gian thụ án?”
Lần này Trần Hạ gật đầu, “Theo như các cai ngục nói, hắn luôn nghiêm túc cải tạo, không bao giờ gây chuyện. Chỉ có một lần duy nhất, và đó là do hắn bị người khác bắt nạt.”
Minh Thứ hỏi: “Chuyện gì đã xảy ra?”
Trần Hạ nói: “Những người bị giam cùng hắn đều là những kẻ hung dữ, còn Bạch Anh thì trông trắng trẻo thư sinh, mấy chuyện có thể xảy ra với hắn chắc các cậu cũng đoán được?”
Minh Thứ cau mày nói: “Hắn đã bị tấn công tình dục?”
“Không, chưa đến mức đó.” Trần Hạ nói: “Cai ngục kịp thời có mặt, cứu hắn ra. Bạch Anh ở trong tù rất ngoan ngoãn, chăm chỉ, nghe lời, nên các cai ngục có phần ưu ái hắn, sau đó những chuyện tương tự không còn xảy ra nữa. Chúng tôi điều tra vụ vượt ngục của hắn thì nghe các tù nhân nói rằng nhiều người trong đó gọi hắn là ‘con cưng của nhà tù số hai’.”
Minh Thứ hỏi: “Cai ngục Cung Quốc Chân cũng là một trong những người ưu ái hắn?”
Nghe đến tên “Cung Quốc Chân”, sắc mặt Trần Hạ thay đổi, ông gật đầu một cách nặng nề.
Vụ thảm án sát hại cả gia đình Cung Quốc Chân đang là một bóng đen bao trùm lên thành phố Tĩnh Lịch.
Nạn nhân là một cai ngục, nghi phạm rất có thể là một tù nhân mang lòng hận thù. Những người làm nghề cảnh sát hình sự hay cảnh sát đặc nhiệm, lâu dài tiếp xúc với tội phạm, thường vô thức đặt mình vào hoàn cảnh đó.
“Thật ra tôi…” Trần Hạ liếc nhìn Minh Thứ và Thẩm Tầm, định nói lại thôi.
Thẩm Tầm nói: “Đội trưởng Trần, có bất kỳ suy nghĩ gì, anh cứ nói với chúng tôi.”
Trần Hạ cúi đầu im lặng một lúc lâu rồi thở dài: “Thực ra tôi không thể hiểu được vì sao Bạch Anh lại vượt ngục. Cậu ta, cậu ta thật sự không giống một người có ý định vượt ngục. Cậu ta đã ở trong trại giam số 2 suốt năm năm, luôn cư xử đúng mực. Lúc trước, khi nhận tội, thái độ cũng rất tốt, chỉ để xin giảm án. Bản án mười bốn năm tù, với biểu hiện của cậu ta, thực ra không cần ngồi hết mười bốn năm, khoảng hơn ba mươi tuổi là có thể ra tù, làm lại cuộc đời một cách đường hoàng. Nhưng cậu ta lại bỏ trốn, tự hủy hoại cả cuộc đời mình.”
Minh Thứ cứ nghĩ rằng sau khi gặp được cảnh sát điều tra vụ án của Bạch Anh năm xưa, mọi manh mối sẽ trở nên rõ ràng hơn, nhưng thông tin mà Trần Hạ cung cấp lại quá ít. Minh Thứ cùng Thẩm Tầm thảo luận, quyết định sẽ tự mình đến nhà tù số 2 ở tỉnh Tĩnh Lịch, trong khi Dịch Phi sẽ ở lại để điều tra về “gia đình” của Bạch Anh.
“Những người không thể hiểu tại sao Bạch Anh lại vượt ngục, họ nghĩ tôi có thể hiểu được sao?” Cai ngục Hoàng Tiểu Xuân lật lại hồ sơ cũ, “Theo tôi, trong số tất cả những tù nhân có khả năng vượt ngục, Bạch Anh là trường hợp kỳ lạ nhất. Thực sự không có bất kỳ dấu hiệu nào, bỗng dưng cậu ta biến mất. Trước khi vượt ngục, Bạch Anh còn nói với tôi về dự định mở một cửa hàng nhỏ sau khi được thả ra.”
Chính vì không ai nghĩ rằng một “phạm nhân mẫu mực” như Bạch Anh sẽ vượt ngục, nên cả trại giam số 2 đã rơi vào tình trạng rối loạn lúc đó, không kịp phản ứng ngay lập tức. Dù sau đó đã có lực lượng đặc nhiệm của thành phố vào cuộc, nhưng cũng không tìm ra tung tích của cậu ta.
Khi Bạch Anh vượt ngục, Cung Quốc Chân là một trong những cai ngục có mặt trong ca trực.
Hồ sơ điều tra cho thấy, sau sự việc, tất cả các cai ngục trong ca trực hôm đó đều bị thẩm vấn, và tất cả đều khẳng định rằng Bạch Anh hôm đó không có gì bất thường.
Nhưng một con người bằng xương bằng thịt biến mất không dấu vết từ một trại giam được canh phòng cẩn mật, làm sao có thể không có bất kỳ điều gì bất thường?
Chắc chắn có ai đó đang nói dối.
Bảy năm trước, cảnh sát không thể phát hiện ra ai đã nói dối, nhưng giờ đây, sự thật dường như đang hiện ra trước mắt Minh Thứ.
Người đứng sau can thiệp vào có lẽ chính là Cung Quốc Chân. Nếu không thì gia đình ông ta đã không bị sát hại theo cách tương tự như gia đình Tần Hùng.
Nhưng theo lời của Hoàng Tiểu Xuân và các cai ngục khác, Cung Quốc Chân luôn chăm sóc Bạch Anh, chính ông ta đã cứu Bạch Anh khi anh ta suýt bị các phạm nhân khác xâm hại.
Giả sử Bạch Anh vượt ngục là do nhận được sự giúp đỡ từ Cung Quốc Chân, thì tại sao Bạch Anh lại giết hại cả gia đình Cung Quốc Chân sau khi đã ra ngoài nhiều năm?
Từ góc độ của Bạch Anh, chẳng phải Cung Quốc Chân là ân nhân của anh ta sao?
Diễn biến tình tiết không dẫn đến kết quả, nhưng ngược lại, khi phân tích ngược từ kết quả, lại thấy một quá trình hoàn toàn khác.
Có lẽ đã có sự nhầm lẫn trong cách suy nghĩ.
Minh Thứ bình tĩnh lại, bắt đầu phân tích kỹ càng lại việc Bạch Anh “vượt ngục’.
Sau khi phạm tội giết người, Bạch Anh tích cực nhận tội để xin giảm án, trong thời gian thụ án, anh ta chăm chỉ làm việc để được giảm hình phạt. Trước khi vượt ngục, anh ta còn bàn bạc với cai ngục về kế hoạch tương lai.
Một người như vậy, lý do nào khiến anh ta vượt ngục?
Vậy thì Bạch Anh thực ra không phải tự ý vượt ngục? Mà là do một lý do nào đó anh ta buộc phải rời khỏi?
Lý do đó là gì?
Vai trò của Cung Quốc Chân trong việc này là gì, đến mức khiến Bạch Anh không những không cảm kích ông ta mà còn giết hại dã man vài năm sau đó?
Còn Tào Phong Hòe thì sao?
Tào Phong Hòe, Cung Quốc Chân và Tần Hùng đều là kẻ thù của Bạch Anh?
Theo quy định, cảnh sát ngoại tỉnh không được tự ý di chuyển trong trại giam, nhưng Minh Thứ thuộc Đội Hành Động Đặc Biệt, nên có những đặc quyền nhất định.
“Tôi muốn gặp những tù nhân đã ở chung buồng giam với Bạch Anh.” Minh Thứ nói.
Hoàng Tiểu Xuân có chút ngập ngừng, nói rằng phải xin phép cấp trên.
Trong lúc Hoàng Tiểu Xuân xin phép, Minh Thứ đã gọi điện cho Thẩm Tầm.
Không lâu sau, Hoàng Tiểu Xuân dẫn hai tù nhân đến trước mặt Minh Thứ.
“Chỉ còn hai người họ.” Hoàng Tiểu Xuân nói: “Những người khác đã ra tù.”
Hai phạm nhân, một người tên Văn Hướng, khoảng bốn mươi tuổi, và người còn lại tên là Lưu Lập Can, khoảng ba mươi tuổi, cả hai đều phạm tội cố ý gây thương tích. Kẻ ra người vào trong buồng giam, chỉ còn lại hai người này từng có thời gian sống chung với Bạch Anh.
Trước mặt Hoàng Tiểu Xuân, cả hai chỉ nói những điều chung chung về Bạch Anh, chẳng hạn như anh ta có tính tình tốt, siêng năng, được lòng mọi người.
Minh Thứ nghe một lúc, cảm thấy ánh mắt của Văn Hướng rất thú vị.
Dường như qua ánh mắt, Văn Hướng đang cố gắng truyền tải một thông điệp rằng: Tôi biết những điều anh muốn biết, nhưng lúc này tôi chưa thể nói ra.
Minh Thứ cho Hoàng Tiểu Xuân rời đi.
Trong trại giam có camera ở khắp nơi, nhưng ở lâu rồi, tù nhân tự nhiên biết đâu là chỗ có thể nói chuyện.
Văn Hướng dẫn Minh Thứ đi một quãng xa, cho đến khi hoàn toàn ra khỏi tầm nhìn của các cai ngục, mới nói: “Các người đều nghĩ Bạch Anh vượt ngục, thực ra không phải.”
“Đều?” Minh Thứ lắc đầu, “Nếu tôi tin rằng Bạch Anh thật sự vượt ngục, tôi đã không đi theo anh đi xa đến vậy.”
Văn Hướng nhướng mày, nhìn Minh Thứ chốc lát rồi bật cười, rồi lắc đầu cười: “Anh không thấy kỳ lạ sao? Tôi chỉ là một tù nhân, tại sao lại nói với anh nhiều như vậy?”
Minh Thứ đáp: “Trên đời này có quá nhiều chuyện đáng để cảm thấy kỳ lạ.”
Văn Tường bật cười lớn hơn, nhưng chẳng bao lâu sau, nụ cười của anh ta trở nên gượng gạo, rồi biến mất hẳn.
Sau một lúc, anh ta quay người, nheo mắt nhìn về phía bức tường cao ở đằng xa: “Bạch Anh từng cầu cứu tôi, nhưng tôi đã không giúp anh ta.”
Minh Thứ bình thản hỏi: “Có ai đó đã ép buộc đưa Bạch Anh ra khỏi nhà tù, đúng không?”
Văn Tường gật đầu.
Trong đôi mắt của anh ta, Minh Thứ nhìn thấy sự áy náy và hối tiếc.
“Tôi đáng lẽ nên giúp anh ta. Anh ta đã giúp tôi không chỉ một lần.” Văn Hướng siết chặt nắm tay, “Nhưng anh biết đấy, trong tù, người mà chúng tôi không thể đắc tội nhất chính là các cai ngục.”
Minh Thứ hỏi: “Có phải Cung Quốc Chân không?”
Văn Hướng ngạc nhiên nói: “Anh đã biết rồi sao?”
Minh Thứ bề ngoài vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã nổi lên cơn sóng: “Tại sao Cung Quốc Chân lại làm như vậy?”
Văn Hướng nói: “Tôi chỉ có thể kể những gì tôi chứng kiến, và những suy đoán của tôi trong suốt những năm qua.”
Bảy năm trước, ngày 14 tháng 6.
Theo quy định, một số tù nhân sẽ vào xưởng số 3 để lao động, sau khi làm việc xong, họ sẽ trở về buồng giam. Trong suốt thời gian đó, Bạch Anh lẽ ra phải có mặt tại xưởng số 3 để làm việc, nhưng anh ta không xuất hiện. Sau giờ làm, tù nhân có một giờ để tự do hoạt động. Khi đi qua kho hàng, Văn Hướng nghe thấy một tiếng động rất nhỏ bên trong, tiến lại gần thì phát hiện có một người nằm trên một chiếc giường được xếp từ các thùng hàng.
Người này không ai khác chính là Bạch Anh.
Văn Hướng sửng sốt.
Tiếng động đó là do Bạch Anh phát ra, có vẻ như anh ta đã bị ai đó cho uống thuốc, hoàn toàn không thể đứng dậy được.
Khi thấy Văn Hướng đứng ở cửa kho, Bạch Anh gắng gượng đưa tay ra, nước mắt không ngừng trào ra từ khóe mắt.
Hình ảnh đó, cái dáng vẻ cầu cứu và ánh mắt đó, Văn Hướng không bao giờ quên được.
Nếu có thể quay ngược thời gian, Văn Hướng sẽ không chút do dự lao vào và kéo Bạch Anh ra ngoài. Nhưng lúc đó, anh ta đã chọn cách bỏ chạy.
Ngay khi anh ta quay lưng lại, Văn Hướng nghe thấy một tiếng kêu tuyệt vọng từ Bạch Anh.
Tiếng kêu đó đi kèm với tiếng bước chân.
Văn Hướng vội vã trốn vào một góc khuất, nín thở.
Chẳng bao lâu sau, anh ta nhìn thấy một người lén lút bước ra khỏi kho.
Đó là cai ngục Cung Quốc Chân.
Đêm đó, nhà tù đột ngột được phong tỏa vì có tù nhân vượt ngục. Mãi đến nửa đêm, Văn Hướng mới biết được rằng tù nhân vượt ngục đó chính là Bạch Anh.
“Tôi nhìn rất rõ, với tình trạng của Bạch Anh lúc đó, anh ta hoàn toàn không thể vượt ngục.” Giọng Văn Hướng run rẩy, “Chính Cung Quốc Chân, có thể còn cả người khác, đã đưa anh ta ra ngoài.”
Sau khi nghe xong lời kể của Văn Hướng, Minh Thứ im lặng hồi lâu.
Văn Hướng cười chua chát: “Tôi biết điều này khó mà tin được. Một tù nhân không có ý định vượt ngục, nhưng lại bị một cai ngục ép đưa ra ngoài, chuyện này quá vô lý… Năm đó, những người cùng buồng với tôi đều bị đưa đi thẩm vấn, cảnh sát hình sự và cảnh sát đặc nhiệm lần lượt tra hỏi tôi, nhưng tôi vẫn không nói. Tôi không dám nói, mà nói ra cũng chẳng ích gì.”
Minh Thứ hỏi: “Vậy tại sao bây giờ anh lại muốn nói với tôi?”
“Năm sau tôi sẽ được ra tù.” Văn Hướng nhún vai, “Ra ngoài rồi, có lẽ đến khi chết tôi cũng sẽ không nói ra bí mật này. Nhưng tôi nghĩ, cần phải có người đứng ra đòi lại công bằng cho Bạch Anh. Chúng tôi đều là tội phạm, điều đó không sai, nhưng chúng tôi đã chấp nhận cải tạo nghiêm túc, chưa từng nghĩ đến chuyện vượt ngục. Bạch Anh đang chấp hành án, lại bị người ta hãm hại, tại sao anh ta phải mang thêm tội danh vượt ngục?”
Minh Thứ nói: “Vậy anh đoán xem mục đích Cung Quốc Chân đưa Bạch Anh ra ngoài là gì?”
Văn Hướng lắc đầu, “Tôi không đoán được, nhưng chắc chắn không phải là chuyện tốt lành gì. Bạch Anh với dáng vẻ đó, ở chỗ chúng tôi luôn bị để ý. Nhưng Cung Quốc Chân có vợ, không đến mức như chúng tôi, chỉ có thể tìm đàn ông để giải tỏa. Năm ngoái, cấp trên lại điều tra, nói là Cung Quốc Chân bị giết. Khi đó tôi đã nghĩ, có phải do Bạch Anh làm không, nhưng rồi lại cảm thấy, có lẽ Bạch Anh đã chết từ lâu.”
Tại thành phố Tĩnh Lịch, đường Mộc Minh.
Dịch Phi len lỏi qua những con hẻm nhỏ hẹp, đi trước anh là một viên cảnh sát khu vực.
“Kia là nhà của Bạch Anh, trong nhà không còn ai nữa.” Viên cảnh sát chỉ vào một cửa tiệm nhỏ.
Những căn nhà trên con phố này đều là nhà cũ, các cửa tiệm có cái nằm trên mặt đường, có cái nằm dưới mặt đường. Nếu muốn vào những cửa tiệm dưới mặt đường, phải bước xuống bốn, năm bậc thang.
Viên cảnh sát đã sớm giải thích với Dịch Phi rằng, khi mới đến thành phố Tĩnh Lịch, Bạch Anh là một “người nhập cư trái phép” không rõ lai lịch. Sau đó, anh ta dừng chân ở con phố này và trở thành thợ trong một tiệm may. Ông chủ của tiệm, Kiều Ứng, là một người tốt bụng. Trước đây, ông có một cậu con trai trạc tuổi Bạch Anh, nhưng con trai ông đã qua đời vì bệnh tật trước khi Bạch Anh đến Tĩnh Lịch. Quá đau buồn, Kiều Ứng đã coi Bạch Anh như con trai mình và giúp anh ta làm thủ tục giấy tờ. Cho đến khi Bạch Anh bị kết án, hộ khẩu của anh ta vẫn được đăng ký tại tiệm may này.
Những năm gần đây, không còn mấy ai đặt may quần áo nữa, Kiều Ứng cũng đã già, liền đóng cửa tiệm và sống một mình trong đó.
“Ông ấy có vấn đề về thần kinh.” Viên cảnh sát nhắc nhở: “Những gì ông ấy nói, anh không nên tin hết.”
Dịch Phi đứng trước mặt Kiều Ứng, nhìn người đàn ông già ngoài sáu mươi tuổi.
Sáu mươi mấy tuổi thật ra không phải quá già, nhưng trên người Kiều Ứng không còn chút sức sống nào.
“Các cậu tìm A Anh à?” Kiều Ứng nói, “Tôi đã nói từ lâu rồi, nó không có ở đây.”
Ai cũng biết, sau khi Bạch Anh gây án mạng và vượt ngục, cảnh sát hẳn đã nhiều lần đến tiệm may chật hẹp này.
Dịch Phi bỗng cảm thấy tội nghiệp cho Kiều Ứng.
“Tôi không tìm Bạch Anh.” Dịch Phi nói: “Tôi chỉ muốn nghe ông kể, năm đó ông và Bạch Anh gặp nhau như thế nào? Tại sao ông lại đồng ý giúp Bạch Anh làm giấy tờ.”
Một lúc sau, Kiều Ứng lẩm bẩm: “Nếu con trai tôi còn sống, nó cũng sẽ lớn chừng như A Anh. Tôi và A Anh có duyên với nhau, nó là đứa con mà trời cao đã trả lại cho tôi. Các cậu đều nói A Anh giết người, tôi không tin. Tôi đã sống cùng nó suốt bảy năm, từ lúc nó 18 tuổi, nó đã theo tôi học nghề may. Tôi đã dạy nó đạo lý làm người, tôi không tin nó có thể giết người.”
Dịch Phi cố gắng giúp Kiều Ứng bình tĩnh, ông cụ run rẩy lau nước mắt, lặp đi lặp lại: “Tôi không tin nó sẽ giết người!”
Trên đường từ nhà tù số 2 trở về thành phố, Minh Thứ nhận được cuộc gọi từ Thẩm Tầm.
“Chúng tôi đã tìm ra chủ của ‘Hồng Trang’ năm đó, là Chu Hàn.” Thẩm Tầm nói: “Người đưa tiền cho cô ta để vận hành ‘Hồng Trang’ là nạn nhân ở thành phố Hồng, Tào Phong Hoè.”
Tâm Cuồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.