Editor: Mộc
Kiểu như trường trọng điểm số 9, không chỉ có đội ngũ giáo viên hùng hậu mà còn có trang thiết bị hiện đại.
Các trường tiểu học hay trung học lâu đời đều có chung một đặc điểm —— xây trong thành phố. Mà ở thành phố lớn tấc đất tấc vàng, thành phố phát triển càng mạnh mẽ thì học sinh càng nhiều, cơ sở vật chất cũ kỹ không thể thỏa mãn được nhu cầu. Mà cũng không thể xây thêm tại chỗ, chỉ có thể xây thêm cơ sở mới ở xung quanh thành phố, học sinh cấp dưới thì học bên cơ sở phụ, trường học cũ thì để cho học sinh lớp 12, sinh viên năm 3, năm 4 và nghiên cứu sinh.
Nếu muốn so sánh trường mới trường cũ, tất nhiên trường mới sẽ có nhiều trang thiết bị vật chất tốt hơn. Nhưng cách đây ít năm trường trọng điểm số 9 tổ chức giải thi đấu bóng rổ cho học sinh trung học cả nước, mặc dù sân ở cơ sở mới có đủ chỗ, nhưng lại không có phong vị lịch sử như bên trường cũ. Cho nên ban giám hiệu nhà trường đã quyết định cải tạo trường cũ theo tiêu chuẩn của cơ sở mới, thi đấu vòng loại thì đánh ở cơ sở mới, trận chung kết thì thi đấu ở trường cũ.
Vì nhận được sự chiếu cố vinh hạnh này, cơ sở cũ của trường trọng điểm số 9 trở thành trường trung học có hệ thống an ninh hoàn thiện nhất thành phố Đông Nghiệp, bạn học sinh kia có đến trường hay không, khi nào thì ra khỏi trường, kiểm tra video giám sát là biết ngay.
Vu Hiếu Thành nói tối ngày 23 tháng 8 ở trong lớp tự học, nhưng Chu Nguyện và kỹ thuật viên khác đã lục tung video giám sát hôm đó. Biết được giữa trưa ngày 23 Vu Hiếu Thành đã rời khỏi khu lớp 12, sau đó rời khỏi trường từ cổng phụ phía Tây, rồi không còn thấy quay lại trường từ cổng nào cả. Mà cả ngày kế tiếp, cũng không thấy Vu Hiếu Thành xuất hiện.
Cận San, bạn ngồi cùng bàn với Vu Hiếu Thành nói, cô bé nhớ rất rõ ràng, hai ngày đó Vu Hiếu Thành không hề đến lớp tự học, nói xong thì đưa ra lịch sử tám chuyện với bạn học trên wechat, “Chính là khúc này, ngày 23 và 24. Bọn em đều rất sợ Vu Hiếu Thành, cảm thấy anh ta rất kỳ lạ. Mỗi ngày cho dù em có đến lớp sớm cỡ nào cũng đã thấy anh ta ở đó rồi, buổi tối cũng về trễ hơn em. Cho nên ngày hôm đó không thấy anh ta, em lập tức nhắn tin cho anh Sảng.”
Chu Nguyện lướt xem lịch sử tin nhắn mà Cận San nói, vô tình lướt quá tay nên nhìn thấy một bức ảnh xen giữa đoạn hội thoại.
Bức ảnh chụp không tính là rõ ràng, vì là chụp lén, trong tấm hình có một nam một nữ, nam sinh đưa lưng về phía ống kính, người nữ thì nghiêng nửa mặt, rất giống Sa Xuân.
Chu Nguyện nhạy bén lên, “Này là?”
“A!” Cận San thốt lên một tiếng, “Sao anh lại lướt xuống phía dưới thế?”
“Thật xin lỗi.” Chu Nguyện không trả lại điện thoại cho Cận San, nghiêm túc hỏi: “Tấm hình này ở đâu ra?”
Anh cảnh sát trước mặt trông cũng không lớn hơn mình bao nhiêu, hòa nhã lại có chút yếu nhược, cho nên Cận San mới đưa điện thoại cho đối phương xem, mà giờ Chu Nguyện đột nhiên kéo căng cơ mặt, cô bé giật nảy mình, úp mở nói: “Là, là anh Sảng chụp, bọn em tưởng chị này là bạn gái Vu Hiếu Thành.”
Người được gọi là “anh Sảng” thật ra là một nữ sinh, tên Tần Sảng, là ủy viên văn nghệ trong lớp.
Lớp 12 đã không còn cần ủy viên văn nghệ, ai nấy đều chú tâm vào việc học, các lớp âm nhạc hay mỹ thuật đều xóa bỏ hết, ủy viên văn nghệ liền thành cái chức vụ nhàn hạ.
TruyenLau.com
Nhưng những học sinh trung học chuẩn bị thi đại học giống Tần Sảng và Cận Sang, Vu Hiếu Thành không giống nhau. Mục tiêu của cô bé là nghệ thuật cộng phân loại. Chỉ cần vượt qua tuyển chọn của một số trường cao đẳng và đại học nổi tiếng tuyển sinh nghệ thuật, trong kỳ thi tuyển sinh đại học vào năm tới chỉ cần thi đậu một bản tuyến*.
*một bản tuyến: những học sinh nếu đậu một bản tuyến, thì khi điền nguyện vọng, chỉ có thể chọn vài trường đại học trọng điểm. Còn nếu không trúng tuyển, thì mới có thể điều nguyện vọng vào trường chính quy bình thường. (theo tài liệu mình đọc được trên mạng bằng tiếng Trung). Mình cũng không rõ quy cách thi đại học bên Trung lắm, nên có sai thì mong mấy bạn góp ý nhé.
Thế nên, mỗi ngày cứ vào giữa trưa và tối Tần Sảng đều tập múa ở tòa nghệ thuật, tầm ba tháng nữa cô bé sẽ đến thủ đô tham dự thi chuyên ngành.
Tòa nghệ thuật và khu lớp 12 cách nhau hơn nửa sân trường, lúc Chu Nguyện vội vã chạy đến tòa nghệ thuật, Tần Sảng đang tựa vào cái cột lau mồ hôi.
Cận San đã nói qua trong điện thoại cho Tần Sảng biết là đã xảy ra chuyện gì, Tần Sảng có tính cách rất cởi mở, thậm chí lúc thấy Chu Nguyện còn dí dỏm chào anh một cái.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Em thấy bọn họ ở chỗ này, nên kích động trộm chụp mấy tấm, gửi cho Tiểu San chính là một tấm trong số đó, trong máy em còn mấy tấm nữa.” Tần Sảng đưa toàn bộ ảnh chụp Vu Hiếu Thành và Sa Xuân tìm được, “Chú cảnh sát, cháu sẽ không bị cho là xâm phạm đời tư người khác chứ?”
Đột nhiên bị gọi là “Chú cảnh sát”, tay Chu Nguyện run lên, xém chút làm rớt cái điện thoại.
Tần Sảng cười rộ, “Chú đúng là chẳng giống cảnh sát chút nào.” Website TruyenLau.com
Chu Nguyện cố gắng duy trì khí thế vốn có của cảnh sát, “Em có biết vì sao bọn họ lại xuất hiện ở đây không?”
Trên đường đến đây, Chu Nguyện đã quan sát một lượt. Tòa nghệ thuật nằm ở khu vực hẻo lánh của sân trường, bên cạnh là một rừng cây nhỏ, học sinh qua lại vô cùng ít ỏi, trong tòa nhà thì càng vắng vẻ, nói là “nhà hoang” cũng không ngoa.
“Em cũng không biết nữa, chỉ là cảm thấy kỳ lạ, nên mới chụp lén mấy tấm để tám với Tiểu San.” Tần Sảng nói: “Chỗ này bình thường ngoại trừ học sinh chuẩn bị thi chuyên ngành như bọn em, vốn sẽ không có ai đến cả. Anh cũng thấy phòng tập lớn như thế này, bình thường chỉ có mình em, sát vách có lớp khoa học tự nhiên của nam sinh. Không giấu gì anh chứ chỗ này ban đêm rất đáng sợ, nếu không phải vì ước mơ, em sẽ không đến đây đâu. Thật ra mới đầu em đã thấy Vu Hiếu Thành, lúc ấy làm em sợ muốn chết, em còn tưởng anh ta sẽ làm chuyện xấu, cả người u ám như thế kia…”
Tần Sảng nói được một nửa thì liếc nhìn Chu Nguyện, “Úi úi úi, không nên nói xấu bạn học. Em chỉ là cảm thấy lạ, ngày nào anh ta chả ở trên lớp làm bài, sao lại chạy đến chỗ này? Sau đó em mới thấy chị kia đến, hẳn là anh ta chờ chị kia.”
Chu Nguyện vội hỏi: “Em có nghe rõ cuộc trò chuyện của hai người họ không?”
Tần Sảng lắc đầu, “Em nghe không rõ, nhưng em cảm thấy bọn họ đang tranh cãi gì đó. Chị kia kéo quần áo Vu Hiếu Thành nhiều lần, vẻ mặt Vu Hiếu Thành rất khó coi. Em và Tiểu San đều cảm thấy bọn họ chắc chắn là người yêu, chẳng qua Vu Hiếu Thành thế mà lại có bạn gái, chuyện này đúng là khiến bọn em hết cả hồn.”
Thời gian chụp bức ảnh này là ngày 14 tháng 8, mười ngày trước khi Sa Xuân tử vong. Mà lúc này lớp 12 đã bắt đầu đi học, Vu Hiếu Thành không có lý do gì còn giữ liên lạc với Sa Xuân, nhất là kiểu liên lạc bí mật như thế.
Minh Thứ lập tức cử đội viên chạy việc bên ngoài đến tòa nghệ thuật trường trọng điểm số 9, Dịch Phi nói: “Xem ra hai bàn tay Sa Xuân, rất có thể được giấu ở đó.”
Nơi ở của Vu Hiếu Thành đã bị lục soát kĩ càng, không phát hiện hai bàn tay đang mất tích của Sa Xuân, kiểm tra Luminol cũng không thấy dấu vết máu. Nếu đúng là hai bàn tay ở chỗ Vu Hiếu Thành, ắt phải được giấu ở một nơi bí mật nhưng dễ kiểm soát.
Đối với Vu Hiếu Thành mà nói, không còn nơi an toàn nào khác ngoài khoảng sân trường đã gắn bó hơn 4 năm, mà nơi bí mật nhất trong sân trường này không còn nghi ngờ gì nữa chính là tòa nghệ thuật và vùng lân cận.
Minh Thứ đặt ảnh chụp trước mặt Vu Hiếu Thành, cậu ta nghiêng nửa người về trước nhìn xem, bỗng nhiên đạp bàn khiến cơ thể ngửa ra đằng sau.
Chân ghế phát ra tiếng kin kít trên mặt sàn khiến người ta ê cả răng, viên cảnh sát ghi lời khai bịt lỗ tai theo bản năng, thấp giọng chửi thề “Mẹ nó”.
Minh Thứ hình như đã dự tính được Vu Hiếu Thành sẽ có phản ứng này, mặt không thay đổi nhìn chằm chằm cậu ta.
“Không còn nói dối được nữa chứ?” Minh Thứ nói: “Có vẻ quan hệ giữa cậu và Sa Xuân không đơn giản như cậu đã nói nhỉ? Ngày 14 tháng 8, vì sao Sa Xuân lại đến trường tìm cậu? Hai người có chuyện gì mà phải đến chỗ vắng vẻ như tòa nghệ thuật kia để nói chuyện?”
Vu Hiếu Thành căng thẳng tột độ, dường như không bao lâu nữa sẽ vỡ vụn.
“Ngày 23 tháng 8, cậu không hề đến lớp tự học buổi tối, chủ nhật hôm sau cậu cũng không đến lớp.” Minh Thứ nói tiếp: “Là chuyện gì khiến một học sinh như cậu – tiếc thời gian như vàng bạc lại rời trường lâu đến thế? Tôi cũng đã xem những video giám sát trước đó, cũng đã tìm hiểu từ bạn học và giáo viên của cậu, thứ bảy chủ nhật cậu chưa bao giờ nghỉ cả, chỉ có ngày 23 và 24 không hiểu sao lại biến mất.”
Vu Hiếu Thành cực kỳ căng thẳng, lẩm bẩm nói: “Không phải, không phải…”
“Giải thích đi.” Minh Thứ nói: “Hai ngày đó cậu đi đâu, làm gì.”
Kỹ thuật viên đang nghĩ cách điều tra lịch sử thanh toán của Vu Hiếu Thành, nhưng giống như Sa Xuân, Vu Hiếu Thành cũng không phát sinh bất cứ chi phí đi lại nào vào ngày 23 và 24.
So sánh lịch sử thanh toán từ đầu đến cuối, hai ngày này biểu thị đoạn “sườn dốc” —— Sau khi tan lớp tự học buổi tối, Vu Hiếu Thành có thói quen mua đồ ăn khuya trước cửa trường học, sáng sớm cũng thường ăn bún gạo dưới nhà. Mỗi ngày dùng điện thoại thanh toán tiền chi tiêu là 20 tệ; ngày 23 và 24 cộng lại, tổng cộng là 22 tệ, theo thứ tự là sáng ngày 23 tốn 12 tệ ăn bún gạo, chiều ngày 24 thì thanh toán 10 tệ ở cửa hàng tiện lợi gần đó.
“Tôi ngủ ở nhà.” Vu Hiếu Thành nói.
“Nhưng mới đây không lâu cậu nói là mình ở trên lớp tự học.” Minh Thứ nói: “Bạn học à, cậu là học sinh khối khoa học xã hội, môn chính trị trên lớp không giảng logic à?”
Vu Hiếu Thành run rẩy một hồi, chỉ nói: “Các anh cho là tôi giết Sa Xuân, nhưng tôi không có làm!”
“Nếu đã không có, vậy thì cậu giải thích cho tôi, ngày 23 đến ngày 24 cậu đã đi đâu và làm gì?” Minh Thứ nói: “Còn có ngày 14 tháng 8, vì sao cậu lại gặp Sa Xuân?”
Vu Hiếu Thành gục đầu xuống, vẫn không chịu nói gì.
“Hay là cậu không muốn nói.” Trong giọng điệu Minh Thứ đã ẩn chứa nhiều ít sự tức giận.
Vụ án của Sa Xuân nhìn như một vụ đơn giản, nhưng khi điều tra được đến giờ thì động cơ của kẻ phạm tội vẫn khó bề suy đoán. Vòng này kéo theo vòng kia, tổ trọng án ngày đêm không nghỉ, rốt cuộc lần lượt vạch theo hai đầu tuyến mấu chốt. Nếu nói mệt mỏi, Minh Thứ đúng là mệt muốn xỉu. Với cả người bình thường tỉnh táo mà nhằm đang lúc mệt mỏi cũng không dễ dàng khống chế cảm xúc. Minh Thứ hít sâu một hơi, xoa bóp ấn đường, cố gắng nén cơn tức giận.
Thật ra y có biện pháp kích thích Vu Hiếu Thành mở miệng. “Chăm chỉ nhưng lại thiếu thông minh” là tổn thương trong nội tâm Vu Hiếu Thành, chỉ cần đâm sâu vào điểm này thì Vu Hiếu Thành tất nhiên sẽ sụp đổ, một khi đã sụp đổ thì sau đó mọi chuyện đều đơn giản.
Nhưng muốn dùng cách tổn thương này để kích thích Vu Hiếu Thành, thì điều kiện tiên quyết là —— trăm phầm trăm Vu Hiếu Thành phải là hung thủ giết chết Sa Xuân.
Nhìn nhận từ những manh mối trước mắt, Vu Hiếu Thành là người đáng nghi nhất trong số các nghi phạm. Tất cả hành động và lời nói của cậu ta dường như cũng chứng minh, cậu ta chính là hung thủ.
Nhưng Minh Thứ tiếp xúc không biết bao nhiêu vụ án kỳ lạ trong những năm qua. Cứ coi như tên đó có xác suất 99% là hung thủ, thì hắn cũng có 1% xác suất không phải là hung thủ.
Vu Hiếu Thành khác với các nghi phạm khác, tâm lý cậu ta cực kỳ mỏng manh, liên tục gặp phải đả kích nhưng vẫn cứ kiên trì, có lẽ sau một tiếng nữa sẽ ngã quỵ, rốt cuộc không đứng dậy nổi nữa.
Cũng bởi vì 1% xác suất này, Minh Thứ không muốn làm tổn thương kiểu người yếu ớt sắp gục ngã này.
“Sư phụ, không phải anh nói muốn đối phó với nghi phạm thì phải lựa thủ đoạn sao?” Phương Viễn Hàng nói: “Điều tra án không phải chuyện đùa, tuyệt đối không thể thương xót cho nghi phạm được.”
“Bất cứ chuyện gì cũng có ngoại lệ.” Thừa dịp Tiêu Ngộ An không ở đây, Minh Thứ và Phương Viễn Hàng cùng lên sân thượng hút thuốc.
Thuốc lá quả thật có thể làm dịu đi sự mệt mỏi, hút xong một điếu thuốc, Minh Thứ lắc lắc đầu, tỉnh táo lại không ít, “Anh lại đến trường trọng điểm số 9 một chuyến.”
Kiểu như trường chuyên trung học này, sợ nhất là xuất hiện sự kiện ác tính trong sân trường. Nếu như bắt nạt hay bạo lực ở một ngôi trường có ảnh hưởng nhỏ, thì có thể biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ, còn chuyện nhỏ thì coi như không có. Nhưng trường trọng điểm số 9 lại không thể, nó đã được quan tâm từ rất lâu rồi, bất cứ một vết dơ gì đều có thể bị phóng đại. Lần này cảnh sát huy động nhân lực đến trường trọng điểm số 9 vừa điều tra học sinh, vừa lục soát tòa nghệ thuật. Ban lãnh đạo nhà trường vô cùng sốt sắng, thậm chí phó hiệu trưởng còn vào thành phố “Chào hỏi”, hy vọng cảnh sát “không làm to chuyện”.
Nhưng vụ này tuyệt đối không phải “chào hỏi” là có thể giải quyết, một khi tổ trọng án đi điều tra thì đa số bộ ngành đều phải bật đèn xanh.
Cũng may trường trọng điểm số 9 cũ chỉ còn một khối lớp 12, tòa nghệ thuật cách tòa nhà chuyên dạy học lớp 12 lại xa, tạm thời không gây ra ảnh hưởng gì quá lớn.
Minh Thứ đứng trên hành lang tầng năm tòa nghệ thuật, cảm nhận được sự âm u dày đặc.
Long Thiên Hạo vì không đủ chứng cứ nên đã thả về nhà, lập tức lên livestream ngay.
Lần đầu tiên trong văn phòng Tiêu Ngộ An tràn ngập âm thanh từ trò chơi dữ dội, trên màn hình máy tính đang hiện livestream của Long Thiên Hạo.
Người vào xem Long Thiên Hạo không nhiều, chưa có bảng xếp hạng nhân khí. Tiêu Ngộ An cẩn thận nhìn thử, phát hiện cái này và kỹ năng của Long Thiên Hạo không liên quan gì nhiều, chủ yếu là vì lúc livestream Long Thiên Hạo rất ít khi nói chuyện, toàn bộ quá trình chỉ cắm đầu vào chiến game.
Việc này cũng không quá giống hành động của một streamer.
Tháng 6 trong một hôm livestream, Long Thiên Hạo có live lâu hơn chút. Xem ngày thì hôm đó là sinh nhật Long Thiên Hạo, trong phòng có không ít fan hâm mộ từ lúc cậu ta còn là tuyển thủ chuyên nghiệp.
“Gần đây đang học đàn tranh, không ngờ à?” Giọng điệu Long Thiên Hạo thoải mái hơn so với bình thường, cẩn thận nghe còn có thể thấy được sự vui thích. Có fan hỏi cậu ta sao thời gian live lại ít hơn trước đó, cậu ta liền kiên nhẫn giải thích: “Đàn tranh không phải chuyên môn của tôi, chương đầu nghe giảng xong cũng không hiểu, về nhà cũng không biết luyện tập kiểu gì, chỉ có thể rút bớt từ thời gian chơi game ra một chút.”
Fan hỏi: “Sao tự nhiên muốn học đàn tranh thế? Không thể ngờ được.”
Long Thiên Hạo không trả lời thẳng, mà cười nói: “Có gì mà không ngờ được. Anh Long của mấy đứa xịn như vậy, chờ sau này gảy tốt rồi sẽ bộc lộ tài năng cho mấy đứa xem.”
Đám fan cười: “Vậy mỗi ngày đều phải luyện tập, tạm thời đừng chơi game nữa!”
“Cái này sao được, chơi game vẫn quan trọng nhất.” Long Thiên Hạo nói: “Anh gặp được giáo viên rất tốt, vừa dịu dàng vừa kiên nhẫn, dạy cũng tốt nữa. Chỉ cần mỗi ngày anh dành ra một chút thời gian để luyện tập hẳn vẫn sẽ hiệu quả.”
Trong phần chat chạy trên màn hình stream có người hỏi: “Hiệu quả?”
Nhưng có vẻ không ai đọc được bình luận đó, lại có nhiều người nói là: “Anh Long yêu rồi đúng không? Là chị gái xinh đẹp nào vừa dịu dàng vừa kiên nhẫn thế?”
Long Thiên Hạo vui vẻ, “Mấy đứa nói linh tinh gì thế, cô ấy là giáo viên của anh mà.”
Trước khi buổi livestream kết thúc, Long Thiên Hạo nói một câu nghe qua rất khó hiểu, “Đợi anh chút nữa thôi, anh nhất định sẽ trở lại!”
Trở lại?
Lại chỗ nào?
Tiêu Ngộ An nhớ tới đánh giá của Long Thiên Hạo đối với Sa Xuân khi được hỏi trong phòng lấy thông tin —— dạy được.
Điều này hiển nhiên là hai kiểu đánh giá mâu thuẫn.
Sau buổi livestream này, Long Thiên Hạo thỉnh thoảng cũng sẽ nhắc đến việc mình đang luyện đàn tranh, nhưng giọng điệu thì càng ngày càng tệ, đến lúc sau nếu có fan nhắc đến “Anh Long còn đang luyện đàn tranh không”, Long Thiên Hạo sẽ trực tiếp khiến đối phương ngậm miệng.
Thế nên Long Thiên Hạo đã từng bị báo cáo, cũng vì thế mà điểm tích lũy stream bị trừ đi.
Bây giờ người xem Long Thiên Hạo livestream không còn ai hỏi cậu ta về chuyện đàn tranh cả.
Tiêu Ngộ An bước đến tổ trọng án, Phương Viễn Hàng cũng vừa khéo xông vào văn phòng, “A, Khỉ—— ”
Tiêu Ngộ An: “Hử?”
Phương Viễn Hàng quả thật muốn bóp chết mình, nhanh chóng đổi giọng, “Cục phó Tiêu, anh đến tìm sư phụ em à? Anh ấy vừa đi sang bên trường trọng điểm số 9 rồi.”
“Không phải tìm cậu ấy, cậu cũng được.” Tiêu Ngộ An nói: “Điều tra xem tình hình trị liệu gần một năm trở lại đây của Long Thiên Hạo.”
“Trị liệu sao?” Phương Viễn Hàng thầm nghĩ, sao lại dính đến chuyện điều trị gì ở đây?
“Rất có thể Long Thiên Hạo bị ép nghỉ thi đấu vì tay trái bị thương tật, cậu ta vẫn muốn quay lại cuộc chiến, nào có tình nguyện làm streamer đâu.” Tiêu Ngộ An nói: “Công việc này đối với cậu ta chỉ là kế sinh nhai tạm thời, cậu ta vẫn luôn tích cực trị liệu cái tay bị thương ấy, tưởng rằng luyện đàn tranh có thể đẩy nhanh tiến độ khôi phục của tay trái.”
“Cậu ta đúng là không có kiến thức gì cả.” Hình Mục vừa khéo cũng ở trong phòng. Pháp y Hình không thích cấp trên, nhưng lại hết sức dũng cảm uốn nắn những nhận định y học sai lầm phát ra từ miệng của mấy người lãnh đạo này, “Hai tay của vận động viên Esports phải chịu gánh nặng rất lớn. Rất nhiều vận động viên đều có bệnh ở phần tay, đôi lúc có thể chữa trị bằng giải phẫu, cũng có khi chỉ có thể duy trì việc điều trị lâu dài. Nhưng cho dù là tình huống nào, đàn tranh cũng không mang tác dụng có ích, từ bản chất mà nói, gảy đàn tranh cũng giống như việc ăn mòn đôi tay khiến tình trạng trầm trọng hơn. Dựa vào đàn tranh mà chữa trị thương tật ở đây, vậy đây chính là đi ngược lại khoa học.”
Phương Viễn Hàng rất muốn nói với Hình Mục, thầy Hình à, anh oán ai không oán, lại oán lên cấp trên của chúng ta chứ?
Nhưng thật ra Tiêu Ngộ An cũng không thấy bị xúc phạm, cười nói: “Chính là đạo lý này, Long Thiên Hạo đến ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’ đăng ký học, nói không chừng là đã đến lúc tuyệt vọng nên cái gì cũng muốn thử, nhưng cũng có thể là do ai đó xui khiến cậu ta đến học Sa Xuân.”
Phương Viễn Hàng cực kỳ lanh lợi, lập tức hiểu ra, “Người này khả năng là muốn hại Long Thiên Hạo, cũng có thể chỉ là muốn Long Thiên Hạo giao thiệp với Sa Xuân!”
“Khoan khoan khoan khoan!” Hình Mục ban nãy vừa nói dõng dạc xong, giờ lại nghe có chút mơ hồ, “Muốn Long Thiên Hạo giao thiệp với Sa Xuân là có ý gì?”
Tiêu Ngộ An đã mơ hồ có một suy luận mới, nhưng tạm thời chưa cần thiết nói ra, nói với Hình Mục: “Thầy Hình này.”
Hình Mục vội vàng đứng thẳng, gương mặt đẹp trai đỏ bừng lên.
Đa phần đội viên trong tổ trọng án đều gọi anh là thầy Hình, Minh Thứ thì gọi anh Hình, anh đều đã nghe quen hai cách xưng hô này. Nhưng bị Tiêu Ngộ An gọi như vậy vẫn không thuận tai lắm, cả người căng thẳng.
“Có!” Hình Mục nói.
Phương Viễn Hàng không nín kịp, “Phụt——”
Tiêu Ngộ An nói: “Thầy Hình đi điều tra thử manh mối này đi, cần tìm hiểu rõ ràng tình hình trị liệu của Long Thiên Hạo.”
“Không ngờ trường học lại có nơi như này.” Từ Xuân chạy đến trước mặt Minh Thứ, “Âm u khủng khiếp, cũng không biết tòa nhà này trước kia dùng vào việc gì. Mẹ nó dạo gần đây cũng xu ghê, toàn hạ giá đến mấy nơi quỷ quái như này.”
Minh Thứ nói: “Ngõ Y Tứ?”
“Chính nó!” Từ Xuân lắc đầu, “Cậu đã đến ngõ Y Tứ chưa? Vừa bước vào chỗ ấy là da gà của anh đã nổi hết cả lên, Tiêu Mãn còn bảo anh cầm túi vật chứng đi thu thập bùn đất nữa chứ.”
Cảm giác của cảnh sát hình sự là một thứ gì đó rất vi diệu, bạn có thể nói nó ám chỉ gì đó, cũng có thể nói nó chẳng ám chỉ gì cả.
Minh Thứ nghĩ ngợi, ngõ Y Tứ và tòa nghệ thuật trong trường trọng điểm số 9 không nhất thiết phải liên đới với nhau. Nhưng tòa nghệ thuật bây giờ lại hoang vắng thành như này, có lẽ đúng là có nguyên nhân nào đó mà cảnh sát không biết.
Trường trọng điểm số 9 vì một trận bóng rổ mà cải tạo sân trường, chỉ có một nơi duy nhất không đụng đến chính là tòa nghệ thuật này.
Mà trong đám học sinh, chỉ có Vu Hiếu Thành biết chuyện này. Vì nhóm lớp 12 hiện giờ chỉ mới nhập học hai năm trước, việc cải tạo trường học xảy ra trước khi bọn họ nhập học.
Điểm đáng ngờ ngày càng nhiều, nhưng manh mối hình như cũng ngày càng rõ ràng, Minh Thứ nói: “Đi xuống xem thử.”
Bên ngoài tòa nghệ thuật cũng không kéo dây cảnh giới, chẳng qua rất nhiều học sinh cũng biết cảnh sát đang điều tra xung quanh tòa nhà. Có một ít học sinh đứng quan sát từ xa, nhưng không ai dám bén mảng tới gần.
Minh Thứ đang nhìn mấy học sinh kia thì nghe thấy tiếng điện thoại di động vang lên.
“Tổ trưởng Minh, trong thùng máy điều hòa ở phòng tập nhảy tầng 2, phát hiện một đôi tay bị chặt đứt!”
Tâm Cuồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.