Editor: Mộc
“Ba năm trước, Doãn Chân đã thuê một nhà kho ngầm nằm trong địa bàn của TRK để tổ chức trò chơi của cô ta.” Liễu Chí Tần vừa nói, vừa trình chiếu đoạn video đã được xử lý kỹ lưỡng trước mặt mọi người. “Tổng cộng có tám người bị ép buộc hoặc dụ dỗ tham gia, trong đó sáu người mang quốc tịch nước ta.”
Thông tin cơ bản cùng ảnh chân dung các nạn nhân lần lượt được phóng to trên màn chiếu.
“Khác với Hạ Dương, kẻ tìm kiếm mục tiêu trong nước, thuộc hạ của Doãn Chân đều sinh sống ở Nước E, chưa từng đến nước ta. Vì vậy, phạm vi ‘săn mồi’ của chúng chỉ giới hạn trong Nước E và một vài quốc gia lân cận. Do sở thích cá nhân của Doãn Chân, gần như tất cả nạn nhân đều là công dân của nước ta.”
Phương Viễn Hàng siết chặt nắm tay.
“Lý Thanh Hoa, 30 tuổi, nam, cả gia đình vượt biên trái phép sang Nước E, hiện làm thuê trong một nhà hàng ở thành phố Clocia.”
“Từ Lệ Hồng, 28 tuổi, nữ, vợ của Lý Thanh Hoa, bị chính chồng mình giết chết trong trò chơi ba năm trước.”
“Cận Duyệt, 51 tuổi, nam, lao động nhập cư ở nước N thuộc miền Nam Nước E. Theo hồ sơ của cảnh sát nước N, đến giờ ông ta vẫn mất tích.”
“Quyền Lâm Trọng, 34 tuổi, nam, sang Nước E du học năm 18 tuổi, sau đó ở lại làm việc, hiếm khi về nước. Năm 32 tuổi, công ty khởi nghiệp của anh ta phá sản, từ đó thất nghiệp và sống vất vưởng. Không ai báo cáo việc anh ta mất tích.”
“Thư Xán, 29 tuổi, nữ, tình trạng tương tự như Cận Duyệt, cũng làm việc ở nước N, và được ghi nhận là mất tích.”
“Đoạn Vận, 25 tuổi, nam, sau khi mắc nợ ở trong nước, bị bán sang chợ đen ở Nước E. Trường hợp của anh ta cũng xem như vượt biên trái phép, nhưng khác với Lý Thanh Hoa và Từ Lệ Hồng là anh ta không tự nguyện.” TruyenLau
Liễu Chí Tần ngừng lại một chút, sau đó chuyển sang hai nạn nhân còn lại, “Kim An Dân, 40 tuổi; Kudo Junko, 31 tuổi. Hai người này không mang quốc tịch nước ta, tạm thời gác lại, không vấn đề chứ?”
Tiêu Ngộ An gật đầu: “Xem ra Doãn Chân tính toán rất kỹ, mục tiêu đều là những kẻ vượt biên, người đến Nước E hợp pháp nhưng bị lãng quên, hoặc những ai căn bản không sống ở Nước E.”
Website TruyenLau.com
Minh Thứ nói: “Cần rà soát chi tiết hoàn cảnh của cả sáu người này, bởi ‘bên thứ ba’ – kẻ trả thù – rất có khả năng ẩn nấp trong mạng lưới quan hệ của họ.”
“Còn về những khách mời do Doãn Chân đích thân mời đến.” Liễu Chí Tần tiếp tục: “Ngoài Hạ Dương, Giang Hy Dương, Nhạc Thư Khánh, còn có bốn người khác.”
Người đầu tiên hiện lên trên màn chiếu là một người da trắng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Lewis, người Nước E, 35 tuổi, khách quen của chợ đen Clocia, chuyên kinh doanh sòng bạc.” Liễu Chí Tần nói: “Nhưng năm ngoái, anh ta đã chết.”
Minh Thứ nghiêng người ra trước, “Nguyên nhân?”
“Thanh toán băng đảng.” Liễu Chí Tần trả lời, “Giống như những gì chúng ta từng trải qua. Theo cá nhân tôi, cái chết của Lewis không liên quan đến chuỗi án mạng trong nước.”
Phương Viễn Hàng chen vào: “Nhưng cũng có thể vụ thanh toán là do ‘bên thứ ba’ giật dây chứ?”
“Cá nhân tôi cũng không cho rằng Lewis có liên quan đến ‘bên thứ ba’.” Tiêu Ngộ An nói: “Xét ba vụ án đã xảy ra, mục tiêu của ‘bên thứ ba’ là khiến nạn nhân phải chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng. Trong khi Lewis bị bắn chết, so với Doãn Chân, Giang Hy Dương, Nhạc Thư Khánh, rõ ràng còn kém xa.”
Minh Thứ trầm giọng: “Có thể trong mắt ‘bên thứ ba’, ở Nước E kẻ thù của Lewis vốn đã nhiều, không cần ra tay, cũng sẽ có người xử lý hắn.”
Liễu Chí Tần gật đầu, “Cruz, người nước N, 39 tuổi, cũng là khách quen chợ đen, hiện không có mặt tại Nước E. Hai người này là hai khách mời nước ngoài duy nhất của Doãn Chân. Còn lại hai người nữa…”
Ảnh một nam một nữ xuất hiện trên màn chiếu.
“Khổng Minh Huyên, nữ, 32 tuổi, người Triều Thành, con gái giám đốc tập đoàn Hộ Minh – doanh nghiệp đầu ngành tại địa phương.”
“Phạm Hợp, nam, 35 tuổi, người Vân Thiển, gia đình kinh doanh xuất nhập khẩu. Dù không nổi tiếng, nhưng thu nhập ròng hàng năm hơn 50 triệu.”
Minh Thứ nheo mắt nhìn hai người họ, “Nếu như Hạ Dương đã bị hại, thì hai người này rất có thể đang lâm nguy.”
Tổ trọng án lập tức quay về thành phố Đông Nghiệp, bắt tay điều tra những người trong hai danh sách.
Mặt khác, tung tích của Hạ Dương vẫn chưa rõ ràng. Trong tổ có hai luồng ý kiến: một bên cho rằng Hạ Dương đã rơi vào tay ‘bên thứ ba’, có khả năng đã bị giết; bên còn lại cho rằng Hạ Dương biết mình bị cảnh sát theo dõi nên đã tự ý bỏ trốn. Căn cứ là, sau cái chết của ba người Doãn Chân, thi thể đều đã được phát hiện, trong khi xác của Hạ Dương vẫn chưa thấy đâu.
Hai luồng ý kiến đều có lý, Minh Thứ cũng không vì bản thân nghiêng về giả thiết đầu tiên mà phủ định giả thiết thứ hai.
Phương Viễn Hàng mang toàn bộ vật chứng tìm thấy trong nhà máy bỏ hoang, cùng những bức ảnh chụp chi tiết, giao cho Tiêu Mãn. Tiêu Mãn vừa xem vừa tấm tắc khen: “Con trai tôi giỏi ghê.”
Phương Viễn Hàng: “… Ai là con anh vậy?”
Pháp y và chuyên viên dấu vết đều thuộc đội kỹ thuật. Hình Mục cũng có mặt để xem xét hiện vật Phương Viễn Hàng mang về. Đang xem, anh ta bỗng kéo Phương Viễn Hàng ra một góc: “Nghe nói các cậu bị nổ súng à?”
Lông mày của Phương Viễn Hàng khẽ giật, tay phải đập mạnh lên bàn như cái chày gỗ trong phiên tòa: “Lúc đó phải nói là…”
“Được rồi được rồi, tôi biết lúc đó nguy hiểm lắm.” Hình Mục cắt lời, “Cũng biết cậu dũng cảm cỡ nào rồi.”
Tiêu Mãn chen vào: “Con trai tôi từ hồi về tới giờ, không biết đã kể bao nhiêu lần rồi.”
Phương Viễn Hàng: “…”
Hình Mục nói: “Tôi muốn hỏi là, Tiểu Minh bị thương như thế nào?”
Phương Viễn Hàng ngẩn ra một chút: “Sư phụ ấy hả? Ấy chết, không đúng, thầy Hình, thầy là pháp y, chẳng lẽ còn chữa được vết thương cho Tiểu Minh sao? Thôi đi, Tiểu Minh giờ ổn lắm rồi, không muốn để pháp y chữa trị đâu. Cái sẹo trên trán anh ấy, vài hôm nữa là rụng vảy thôi.”
Tiêu Mãn bật cười: “Thầy Hình là quan tâm Tiểu Minh đấy, cậu không nghe ra à?”
Bị vạch trần tâm tư, Hình Mục đỏ mặt cãi: “Thật ra cũng không hẳn là…”
Phương Viễn Hàng nói: “Thầy Hình, giấu đầu hở đuôi là thói quen không tốt đâu. Sư phụ tôi là một lãnh đạo tốt như vậy, thầy có giả vờ ghét anh ấy một chút thì còn chấp nhận được, chứ không thể cứ ghét hoài được. Hơn nữa, thực ra thầy cũng đâu có ghét anh ấy thật.”
Hình Mục bị nói đến đỏ bừng cả mặt: “Mấy chục năm thành thói quen rồi, sửa… sửa không nổi.”
Đang nói thì Minh Thứ bước vào.
Vết sẹo trên trán y vẫn chưa rụng vảy, trông khá rõ ràng, nhưng vì không nằm giữa các ngũ quan nên hầu như không ảnh hưởng gì đến vẻ ngoài của y.
“Thầy Hình cũng ở đây à.” Minh Thứ lên tiếng.
“Sư phụ!” Phương Viễn Hàng nói ngay: “Thầy Hình đang quan tâm đến vết thương của anh đấy, đau lòng lắm luôn!”
Hình Mục: “!”
Tôi không có! Cậu nói bậy!
“Ồ?” Minh Thứ nhướng mày, cười cười với Hình Mục, tay xoa lên vết sẹo: “Không sao, vài hôm nữa là khỏi thôi.”
Hình Mục là người lương thiện, trong tổ ai bị thương, anh đều đau lòng cả nửa ngày, huống gì là Minh Thứ – người anh từng chăm sóc như em trai khi còn nhỏ.
“May mà không có chuyện lớn.” Hình Mục nhìn chằm chằm vào vết sẹo một lúc, mặt mày lo lắng nhưng vẫn nhẹ nhõm thở phào: “Cũng nhờ mọi người giỏi, phản ứng nhanh.”
Khi điều tra án, Minh Thứ luôn lạnh lùng, thậm chí tàn nhẫn. Nhưng khi đối mặt với sự quan tâm của đồng đội, ánh mắt y bỗng trở nên dịu dàng, giọng nói cũng ấm áp: “Cảm ơn anh, thầy Hình.”
Hình Mục lắc đầu liên tục: “Cảm ơn tôi cái gì. Đệ tử của cậu nói tôi là pháp y, mà pháp y thì đâu chữa được vết thương cho cậu.”
Phương Viễn Hàng: “?”
Vậy là mách tội tôi hả?
“Cảm ơn vì sự quan tâm của thầy.” Minh Thứ mỉm cười, vỗ ngực, “Người sếp đáng ghét của thầy đã nhận được rồi.”
Hình Mục lí nhí: “Tôi đâu có nói cậu đáng ghét.”
Minh Thứ vỗ vai anh, rồi bước về phía Tiêu Mãn – y đến đây là để bàn việc chính với anh.
“Các cậu đoán chắc không sai.” Trước mặt Tiêu Mãn là hai cây nến đỏ gần như cháy hết: “Thời điểm tế lễ rơi vào khoảng Tết Nguyên đán năm nay. Còn pháo và nến đỏ sản xuất ở đâu, thì tôi chưa thể trả lời ngay được.”
“Còn dấu chân trong bùn?” Minh Thứ hỏi.
“Dựng mô hình thì cần thời gian, nhưng tôi có thể dự đoán sơ bộ dựa trên kinh nghiệm.” Tiêu Mãn nói: “Dấu chân thứ nhất là của nữ giới, cao khoảng từ 1m60 đến 1m63, khi đi có thói quen dùng lực ở rìa ngoài bàn chân. Dấu giày khá phổ biến, ở trong nước có nhiều loại giày du lịch giá rẻ có hoa văn tương tự.”
Minh Thứ nói: “Nạn nhân mất tích là Tào Chi Nha, cao 1m62.”
Tiêu Mãn tiếp tục: “Dấu chân thứ hai là của nam giới, cao khoảng 1m76 đến 1m79, dáng đi hơi chữ bát, điểm lực dồn về phía gót. Dựa vào hoa văn và độ lún, tôi đoán người này mang ủng đi mưa.”
Sau khi xác định “bên thứ ba” có khả năng còn hai mục tiêu nữa, Thẩm Tầm lập tức cử người đến Triều Thành và Vân Thiển thị để xác minh tình hình của Khổng Minh Huyên và Phạm Hợp.
Khổng Minh Huyên suốt nửa năm qua đều đi du lịch nước ngoài, nửa tháng trước mới trở về Triều Thành, xung quanh chưa có dấu hiệu bất thường. Còn Phạm Hợp vì công việc kinh doanh của gia đình, hiện đang ở nước ngoài.
Trong trò chơi năm xưa, Khổng Minh Huyên là người biết chuyện. Cô ta nhất định nắm giữ những chi tiết mà cảnh sát vẫn chưa nắm được.
Minh Thứ nhanh chóng đến Triều Thành. Chiếc xe cảnh sát của Chiêu Phàm đã chờ sẵn để đón y — người được Thẩm Tầm cử tới Triều Thành chính là đại ca này.
“Anh đến đúng lúc thật.” Chiêu Phàm nói, “Khổng Minh Huyên đó quá khó chơi, tôi không kham nổi.”
Minh Thứ không tin: “Còn có người mà cậu không trị được sao?”
Thẩm Tầm từng nói về Chiêu Phàm thế này: Hồi đại học đã là tai họa, dựa vào gương mặt đi ngang dọc khắp nơi, lý lẽ thì đầy rẫy, giờ vào đội hành động đặc biệt cũng là tay đại ca.
Chỉ có hắn bắt nạt người khác, người khác đừng mơ bắt nạt lại hắn, mà mấy người bị hắn bắt nạt — ví dụ như Nhạc Nhiên — lại còn rất phục.
“Chị ta…” Giọng của Triệu Phàm hơi ngập ngừng, “Chị ta nũng nịu với tôi! Tôi hỏi đông, chị ta trả lời tây. Anh biết mà, tôi là đặc cảnh, mới đi theo Thẩm Tầm được hai ba năm, thi thoảng mới dính dáng đến chuyện điều tra hình sự. Đối mặt với một cô gái như vậy, thật sự tôi không ứng phó nổi.”
Tại Cục Công an thành phố Triều Thành, phòng thẩm vấn.
Quả đúng như Triệu Phàm nói, Khổng Minh Huyên trang điểm lộng lẫy, dáng vẻ quý phái ngồi đó, khi thì xoắn tóc, lúc lại nghịch móng tay, hoàn toàn không chịu thừa nhận từng dùng cách trái phép để vào nước E, càng không nhận mình là khách quen của chợ đen thành phố Clocia.
Khi Minh Thứ nhắc đến Doãn Chân, Giang Hy Dương, và Nhạc Thư Khánh, cô ta thậm chí mở to mắt, dùng giọng ngây thơ không phù hợp với tuổi nói: “Họ là ai? Tôi không quen biết!”
“Đó là những người từng cùng cô xem trò chơi tàn sát ba năm trước ở nước E.” Minh Thứ nói thẳng, không cho cô cơ hội phản bác, nói tiếp: “Lúc đó các người dùng danh tính giả để tiếp cận nhau, sau khi về nước thì cắt đứt liên lạc. Cô lại thường xuyên ra nước ngoài du lịch nên không biết họ đã chết cũng là chuyện dễ hiểu.”
Tay đang nghịch móng của Khổng Minh Huyên khựng lại, sắc mặt lập tức trắng bệch, ánh mắt hiện lên vẻ kinh hoảng tột độ, một lúc sau mới lắp bắp:
“Anh… anh nói gì cơ?”
“Nghe không rõ à? Vậy tôi nói lại lần nữa.” Minh Thứ cố ý hắng giọng, lần này không nhắc đến tên ba người kia, mà chậm rãi nói: “Ba người từng cùng cô xem trò chơi máu me ở nước E đã bị sát hại. Cô đoán xem, họ chết thảm cỡ nào?”
Khổng Minh Huyên vừa run rẩy vừa lắc đầu, “Không thể nào…”
“Giờ cô sợ rồi à? Nhớ lại sự tàn nhẫn của trò chơi ba năm trước rồi?”
“Không… không phải…” Khổng Minh Huyên lắc đầu liên tục, “Tôi không quen họ! Tôi chưa từng đến cái gì mà thành phố… thành phố Clocia!”
Minh Thứ đặt một tập tài liệu toàn chữ nước ngoài lên bàn: “Nếu tôi có thể tìm được cô, tức là tôi có chứng cứ.”
Đó chính là tài liệu do cảnh sát Clocia cung cấp cho Tiêu Ngộ An, bên trong có ảnh rõ nét và thông tin cá nhân chi tiết của Khổng Minh Huyên.
Khi nhìn thấy mấy dòng chữ ngoại ngữ kia, đồng tử cô co rút lại, hai tay ôm chặt đầu như sụp đổ.
“Trong nước và ở nước E, cô có hai bộ mặt khác nhau.” Minh Thứ lạnh lùng nói, “Ở trong nước, cô là cô gái ngoan ngoãn, độc lập, đơn thuần. Nhưng ở nước E, cô lại đắm chìm trong những trận chiến giết chóc ở chợ đen.”
“Không phải vậy!” Khổng Minh Huyên bỗng òa khóc, “Tôi không đắm chìm! Tôi không giống họ! Tôi chỉ là nhất thời tò mò!”
“Tò mò?” Minh Thứ hỏi lại, “Cô không chỉ nhiều lần xem các trận quyết đấu ở chợ đen, mà còn được Doãn Chân mời tham dự trò chơi mà cô ta tổ chức. Doãn Chân sẽ không mời một người chỉ ‘nhất thời tò mò’ đâu.”
“Tôi không lừa anh!” Cô càng lúc càng kích động, “Tôi đã ba năm không quay lại nước E rồi! Tôi thừa nhận, có một thời gian tôi bị cuốn hút bởi những trận đấu đó, nhưng… nhưng đó chẳng phải chuyện dễ hiểu sao? Tôi không giết người! Tôi chỉ xem thôi, tôi chưa từng làm hại ai!”
Minh Thứ hỏi tiếp: “Cô quen Doãn Chân như thế nào?”
“Thì… thì là ở chợ đen…”
Khổng Minh Huyên bắt đầu lắp bắp kể lại quá trình quen biết Doãn Chân.
Trong chợ đen, khách nữ đã hiếm, khách nữ châu Á lại càng hiếm hơn. Khi gặp Doãn Chân, Khổng Minh Huyên vừa có cảm giác cạnh tranh, lại muốn làm thân.
Và dường như Doãn Chân cũng có ý đó.
Ban đầu hai người không nói chuyện, chỉ thi thoảng tặng nhau đồng tiền dùng trong chợ đen. Sau đó, một thuộc hạ của Doãn Chân tìm đến Khổng Minh Huyên, mời cô tham gia một buổi tiệc.
“Chính là trò chơi ba năm trước?” Minh Thứ hỏi, “Lúc đó cô nghĩ đó chỉ là một buổi tiệc thôi à?”
Khổng Minh Huyên đáp: “Tôi thực ra cũng đoán được là chuyện gì. Ở chợ đen luôn có người tổ chức những trò chơi như vậy, nhưng trước đó chưa ai mời tôi cả, nên tôi chưa từng xem bao giờ.”
“Vậy sau khi xem rồi thì sao? Cảm tưởng thế nào?”
Cô nghẹn ngào: “Không… không cảm tưởng gì cả. Lúc đó tôi thường xuyên đến chợ đen, đã tê liệt rồi.”
“Những người khác thì sao?”
“Họ rất điên cuồng.” Khổng Minh Huyên nói: “Có thể anh sẽ không tin, nhưng đúng là cảm giác của tôi lúc đó – niềm hưng phấn điên loạn của họ không hề lay động được tôi, cũng như cảnh tàn sát tận mắt chứng kiến chẳng làm tôi rung động. Tôi cảm thấy mình không giống họ. Sau lần đó, tôi chỉ quay lại nước E một lần nữa. Vì việc xem người ta giết nhau chỉ là một sở thích trong một giai đoạn của tôi. Sau đó tôi có hứng thú với thứ khác.”
Minh Thứ đặt trước mặt cô một loạt ảnh: “Những người này đều là khách mời của Doãn Chân trong bữa tiệc đó?”
Cô nhìn xong, lo lắng hỏi: “Họ… họ đều chết rồi sao? Chỉ còn lại tôi thôi à?”
Minh Thứ lắc đầu: “Không phải tất cả.”
“Xin anh cứu tôi!” Khổng Minh Huyên vừa khóc vừa cầu xin: “Tôi thề, tôi chỉ xem duy nhất một lần! Không liên quan gì đến tôi cả!”
Minh Thứ hỏi tiếp: “Lúc trò chơi diễn ra, các người ở biệt thự bao lâu? Theo cô quan sát, Doãn Chân thân thiết với những ai nhất?”
Khổng Minh Huyên lau nước mắt, một lúc sau lấy ra ảnh của Giang Hy Dương và Nhạc Thư Khánh.
“Quả nhiên.” Tiêu Ngộ An lên tiếng: “‘Bên thứ ba’ rất hiểu rõ các khách mời của trò chơi. Người đầu tiên bị nhắm đến chính là Giang Hy Dương và Nhạc Thư Khánh. Có khả năng họ không chỉ là khách, mà còn tham gia tổ chức.”
Minh Thứ nói: “Chỉ là giờ đây đã chết, không còn ai để đối chứng.”
“Khổng Minh Huyên hiện tại đang được Đội hành động đặc biệt theo dõi, ‘bên thứ ba’ sẽ không ra tay lúc này. Còn Phạm Hợp ở nước ngoài, không rõ có bị theo dõi hay chưa.” Tiêu Ngộ An bước đến trước bảng trắng, “Xem cái này đi.”
Minh Thứ lập tức bước lại.
Trên bảng dán ảnh các nạn nhân trong trò chơi ba năm trước. Hình ảnh trích từ video trùng khớp với lời khai của Khổng Minh Huyên: tám người tham gia bị chia thành bốn nhóm, chỉ khi giết đối phương mới có thể sống sót. Doãn Chân chỉ đưa ra ba suất sống sót – nghĩa là, có thể sẽ là một nhóm sống sót trọn vẹn, cộng thêm một người nhóm khác, hoặc ba người đến từ ba nhóm khác nhau.
Như vậy, việc giết lẫn nhau là điều không thể tránh khỏi.
Sự độc ác của Doãn Chân thể hiện rõ mồn một.
Trò chơi vừa bắt đầu, Lý Thanh Hoa – người nhập cư lậu – đã giết vợ là Từ Lệ Hồng, vốn là đồng đội của mình. Sau đó, Thư Xán nhảy vực tự sát. Cận Duyệt bị Kim An Dân và Kudo Junko đẩy xuống từ tầng thượng. Kudo Junko dùng đá đập chết Kim An Dân. Theo suất sống sót mà Doãn Chân đưa ra, chỉ cần giết thêm một người, trò chơi sẽ kết thúc. Tuy nhiên, sau khi chém đứt cổ Kudo Junko, Lý Thanh Hoa còn đập nát đầu Đoạn Vận.
Người sống sót cuối cùng là Lý Thanh Hoa – kẻ điên loạn trong giết chóc, và Quyền Lâm Trọng – người trốn cả quá trình trong tầng hầm.
Doãn Chân cho rằng Quyền Lâm Trọng không có tinh thần trò chơi, liền bảo Lý Thanh Hoa: nếu hắn thực hiện một màn tra tấn tàn khốc với Quyền Lâm Trọng, số tiền thưởng đáng lẽ của Quyền Lâm Trọng sẽ thuộc về hắn.
Lý Thanh Hoa lúc này đã mất nhân tính, lập tức truy đuổi Quyền Lâm Trọng, nắm đầu cậu ta, đập thẳng xuống nền xi măng đến chết.
Trò chơi kết thúc, Lý Thanh Hoa rời khỏi đó với tư cách người chiến thắng – và chết trong trò chơi tiếp theo do Doãn Chân tổ chức.
“Lý Thanh Hoa, Từ Lệ Hồng, Thư Xán, Cận Duyệt, Đoạn Vận, Quyền Lâm Trọng.” – Tiêu Ngộ An nói – “Về bối cảnh cá nhân, bốn người sau là trọng điểm điều tra. Vợ chồng Lý Thanh Hoa – Từ Lệ Hồng từng sống ở một làng chài phía Nam trước khi vượt biên. Hiện Từ Xuân đang ở đó, thông tin thu được là cả nhà họ nổi tiếng trộm cắp, bị cả làng ghét bỏ, đến tiền vượt biên cũng là trộm từ nhà hàng xóm. Có ai muốn báo thù cho họ không? Về lý thì có thể, nhưng khả năng rất thấp.”
“Bốn người còn lại có điểm chung là đều từng sống và làm việc một mình tại nước E hoặc nước N. Nếu không bị Doãn Chân để mắt tới, tuy không chắc sẽ có cuộc sống giàu sang, nhưng ít nhất cũng không đến mức bị giết hại thê thảm như vậy.” Minh Thứ chống cằm, ánh mắt lướt qua từng bức ảnh trên bảng, vừa đúng dừng lại ở tấm ảnh của Cận Duyệt thì điện thoại reo lên.
Lúc này, các thành viên tổ trọng án đã tản ra để điều tra lý lịch các nạn nhân.
Người gọi đến là Phương Viễn Hàng.
“Sư phụ.” Giọng Phương Viễn Hàng khác hẳn ngày thường, vừa nghe Minh Thứ đã cảm thấy có gì đó không ổn, lập tức hỏi: “Sao thế?”
“Em vừa tra được một chuyện.” Phương Viễn Hàng nuốt nước bọt, “Cận Duyệt lúc còn ở trong nước… từng giúp đỡ một đứa trẻ.”
“Dư Đại Long.”
Tâm Cuồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.