Editor: Mộc
Dưới ánh đèn màu vàng kim, chiếc nồi đất nâu đậm óng ánh nước bóng loáng. Minh Thứ ngồi một bên bàn ăn, hai tay nắm lấy mép bàn, mím môi, trợn mắt, chăm chú nhìn Tiêu Ngộ An đang ngồi đối diện ——
“Trợn mắt to thế không mỏi à?” Tiêu Ngộ An cầm khăn bát bằng tay phải, định mở nắp nồi.
“Anh đang làm chậm động tác trình diễn đấy à?” Minh Thứ không hài lòng: “Nhanh lên nhanh lên!”
Tiêu Ngộ An dứt khoát đặt khăn xuống.
“Kêu anh nhanh lên mà anh lại không thèm làm chậm nữa hả?” Minh Thứ tức tối hét: “Anh!”
“Không phải anh không muốn nhanh, mà là chỗ này hơi yếu.” Tiêu Ngộ An chỉ vào ngực mình.
Minh Thứ la lên: “Em nấu canh đấy! Anh yếu cái gì?”
“Chính vì là em nấu, nên anh mới yếu.” Tiêu Ngộ An cười: “Em tính đi, đã nấu hỏng bao nhiêu lần rồi? Anh bị áp lực đấy.”
Minh Thứ vươn tay định mở nắp, “Vậy thì em mới là người bị áp lực ấy! Anh áp lực cái quỷ gì! Aiyo ——”
Nồi đất được đặt trực tiếp lên bếp, vừa mới nhấc xuống không lâu, nắp vẫn còn nóng bỏng.
Minh Thứ hấp tấp chạm vào nắp nồi, ngón tay còn chưa kịp chạm tới thì mu bàn tay đã bị Tiêu Ngộ An vỗ một cái.
“Nóng.” Tiêu Ngộ An nói rồi cầm lại khăn, một tiếng “keng” vang lên, nắp nồi được mở ra, hơi nóng lập tức bốc lên thành làn sương trắng dưới ánh đèn ấm áp.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Minh Thứ xoa xoa mu bàn tay, không kìm được múc một bát: “Nhanh nếm thử đi!”
Tiêu Ngộ An nhận lấy: “Biết tại sao em nấu canh hỏng mà anh áp lực không? Vì anh không những phải uống hết, mà còn phải giả vờ như không đến nỗi tệ.”
Mi mắt Minh Thứ giật mạnh hai cái: “Tiêu Ngộ An! Có ai lại mỉa mai bạn trai kiểu đó không?” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tiêu Ngộ An cười, làm bộ như sắp nếm.
Minh Thứ lập tức nín thở tập trung, như thể người đang uống canh là chính y vậy.
Trong nồi là món canh sườn đậu Hà Lan đã hầm cả buổi chiều, sườn tươi cộng thêm vài khúc sườn muối từ nhà gửi tới để tăng hương vị. Trước khi Tiêu Ngộ An tan làm về, Minh Thứ gần như chẳng làm gì khác ngoài canh nồi canh, thỉnh thoảng khuấy đều, còn mở video gọi với chị gái Tiêu Cẩn Lan để nhận hướng dẫn chi tiết. Từng loại gia vị được thêm vào bằng thìa nhỏ, nếu lần này mà vẫn nấu hỏng, thì Minh Thứ coi như từ giã sự nghiệp “đầu bếp gia đình” luôn rồi. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tiêu Ngộ An đặt bát xuống, trong mắt ánh lên chút ý cười.
“Đừng chỉ cười vậy chứ!” Minh Thứ chột dạ. Mấy hôm trước y hầm canh củ sen, Tiêu Ngộ An uống xong cũng cười kiểu này. Y còn tưởng mình đã đánh trúng gu của Tiêu Ngộ An, ai ngờ anh lại bảo: “Củ sen ngon, thịt cũng được, chỉ là đầu bếp có lẽ đã ngủ gật khi nấu.”
“Hôm nay đầu bếp không ngủ gật.” Tiêu Ngộ An nói: “Đầu bếp tự nếm thử đi.”
Mắt Minh Thứ sáng lên: “Ý là… lần này cũng được đó hả?”
Tiêu Ngộ An gật đầu: “Từ khi làm đầu bếp gia đình đến giờ, lần này là em làm tốt nhất.”
Minh Thứ nghe vậy thì hài lòng, liền múc liền bốn muôi vào cái bát to của mình — ở nhà, bát của y là loại cỡ đại, trong khi Tiêu Ngộ An dùng bát bình thường, y dùng cái gọi là “bát biển”.
Nói thật thì, canh này cũng không phải ngon xuất sắc gì, so với tay nghề của Tiêu Ngộ An thì còn kém xa. Nhưng trong chuyện nấu nướng, Minh Thứ luôn khắt khe với người khác mà dễ dãi với bản thân, chỉ cần Tiêu Ngộ An không chê khó ăn, y thấy thế là ổn rồi.
Hơn nữa, trước đây y chẳng biết nấu món nào, mới học mà làm được đến mức này đã là rất giỏi rồi!
“Hôm nay chân thế nào rồi?” Tiêu Ngộ An vừa rửa chén vừa hỏi.
Minh Thứ tựa vào tường bếp, nhẹ nâng chân phải lên: “Thỉnh thoảng vẫn đau, còn hơi ngứa. Tuần sau về Cục làm việc chắc không vấn đề.”
Bồn rửa đầy bát đĩa chờ rửa, tay áo Tiêu Ngộ An xắn lên đến khuỷu, cổ tay ướt nước, xương cổ tay hiện rõ mạnh mẽ và cân đối.
Trước kia, nấu ăn là việc của Tiêu Ngộ An, rửa bát là phần của Minh Thứ. Gần đây Minh Thứ bị thương ở chân, sau khi xuất viện thì nghỉ ngơi ở nhà, lần đầu tiên nghỉ dài ngày sau bao năm, không thể đến Cục, không thể phá án, trở thành “đầu bếp gia đình hạng mười tám”, tay nghề chưa đâu vào đâu nhưng tâm trạng nấu nướng thì đạt tiêu chuẩn.
Tiêu Ngộ An không được nghỉ, dù Lương Trạo đã gánh vác một nửa công việc của Cục hình sự, vẫn còn nhiều việc phải do anh đích thân xử lý. Tuân Hiểu Vân bị Minh Thứ bắn một phát vào ngực, cú bắn hiểm hóc đó không làm tổn thương đến điểm yếu, hắn đã được cứu sống trong bệnh viện. Sau thời gian dài thẩm vấn, hắn cuối cùng đã thú nhận toàn bộ tội ác.
Vụ án khép lại, nhưng những vụ việc liên đới vẫn cần tiếp tục điều tra.
Hạ Dương, Doãn Chân đã chết dưới lưỡi dao báo thù của Tuân Hiểu Vân, nhưng những nạn nhân từng chết dưới tay họ vẫn cần được xác minh từng người một. Đội hành động đặc biệt quyết định sẽ điều tra sâu các vụ việc tương tự như “trò chơi đấu trùng” trên toàn quốc, tuyệt đối không dung thứ tội ác dù kẻ gây án có thân phận hay xuất thân thế nào.
Hồ Ảnh, sau thời gian trị liệu tâm lý dài, tâm trạng dần ổn định, chính thức thú nhận mình là người đã giết Thịnh Chỉ trong “trò chơi” của Hạ Dương, trở thành nhân chứng quan trọng. Khi ấy Minh Thứ vẫn còn nằm viện, Hồ Ảnh đến thăm y dưới sự hộ tống của cảnh sát hình sự. Ngũ quan vẫn là ngũ quan cũ, nhưng ánh hào quang của một ngôi sao rạng rỡ đã không còn, thay vào đó là sinh khí của một người bình thường.
“Cảm ơn anh.” Cậu cúi người, giọng trầm mang theo chút run rẩy, như thể vừa được giải thoát: “Tôi sẽ chịu trách nhiệm với những gì mình đã làm, chấp nhận mọi hình phạt xứng đáng. Sau này, tôi muốn sống lại cuộc đời mình, mang theo phần của chị tôi và cả Thịnh Chỉ, sống thật tốt.”
Sau khi Minh Thứ rời Cục, tổ trọng án rối loạn vài ngày rồi mới dần ổn định lại. Phương Viễn Hàng, Từ Xuân, Dịch Phi vì quen thuộc với vụ Hạ Dương nên được điều động tạm thời sang đội hành động đặc biệt, dự kiến tuần sau sẽ trở về. Còn Hướng Thao, người liều mình trong vụ “bài ma”, đã vượt qua đợt tuyển chọn của Cục hình sự và chính thức trở thành một phần của tổ trọng án.
“Vào trong ngồi đi.” Tiêu Ngộ An đặt chén đĩa đã rửa lên kệ, lau tay: “Bác sĩ nói em không nên cứ đứng mãi.”
“Bác sĩ còn nói em phải được mát-xa đầy đủ mỗi ngày nữa.” Minh Thứ cười hàm ý.
Tiêu Ngộ An nói: “Ngày nào mà anh để sót à?”
Minh Thứ đáp: “Hôm nay.”
TV trong phòng khách đang mở, âm lượng vặn rất nhỏ. “Đầu bếp gia đình” vừa trải qua một ngày bận rộn đang ôm iPad, theo dõi buổi livestream của “Vân Vân Chúng Tỉnh”, vừa ăn đào vàng cắt sẵn, vừa mua những món đồ chẳng thực dụng chút nào.
Tiêu Ngộ An đang mát-xa cái chân từng bị thương do trúng đạn của y.
“Anh, há miệng.” Giữa lúc mua sắm, Minh Thứ không quên đút đào cho Tiêu Ngộ An, thùng đào này chính là do y mua khi xem livestream — một nửa ăn tươi, một nửa làm thành đào ngâm đường.
Tiêu Ngộ An nhận lấy: “Lại nhìn trúng cái gì nữa?”
“Cái nồi này thế nào?” Minh Thứ nói: “Em định thay cái nồi nhà mình.”
Tiêu Ngộ An nói: “Không cần thay, nhưng em cứ mua đi.”
“Câu đó vô lý quá.” Minh Thứ dùng giọng phân tích án để nói: “Đã không cần thay, thì sao còn mua? Phí tiền.”
“Vì em muốn mua.” Tiêu Ngộ An nói: “Quan trọng không phải là thay hay không, mà là em có vui không.”
“Ồ!” Minh Thứ lập tức đặt hàng, “Anh à, anh định đào tạo em thành kẻ hoang phí đúng không?”
Tiêu Ngộ An bóp nhẹ chân y một cái: “Không cần đào tạo, em vốn đã thế rồi.”
Minh Thứ rút chân lại: “Không cho bóp nữa.”
Tiêu Ngộ An đứng dậy, cúi người, chống hai tay lên lưng ghế sofa, hoàn toàn bao vây Minh Thứ trong bóng tối.
Minh Thứ giả vờ né tránh: “Gì vậy gì vậy? Chắn ánh sáng của em rồi!”
“Anh chợt nhớ ra, có người không nghe lệnh lãnh đạo, tự ý hành động.” Tiêu Ngộ An nheo mắt, ánh nhìn lộ chút nguy hiểm.
“Lúc đó em không còn cách nào khác.” Minh Thứ biết anh nói đến chuyện gì. Khi ở thành phố Sương Sơn, Tuân Hiểu Vân bất ngờ xuất hiện, dù Tiêu Ngộ An đã cảnh báo từ trước, bảo y đừng manh động trước khi viện trợ đến, nhưng y vẫn bất chấp nguy hiểm mà đuổi theo.
Có thể cứu được Hạng Lâm và bắt được Tuân Hiểu Vân, phần lớn là nhờ sự chuẩn bị kỹ lưỡng và năng lực mạnh mẽ, nhưng cũng có phần may mắn.
Nếu trong cuộc đấu súng ấy, y không khống chế được hết các lính đánh thuê, nếu viên đạn trúng chân y trúng ngay xương hay động mạch, nếu Tiêu Ngộ An không kịp thời đến, nếu trong quá trình tháo bom, một trong ba người xảy ra sai sót… hậu quả sẽ là thất bại toàn diện.
“Anh cũng nói rồi, tình huống lúc đó nhất định phải có người đuổi theo.” Minh Thứ khẽ hít vào một hơi, “Em ở đó, em phải hành động.”
“Ừ.” Giọng Tiêu Ngộ An trầm ấm, ánh mắt tối lặng dần thay đổi. Minh Thứ nhìn thấy chính mình phản chiếu trong đôi mắt ấy.
“Em không sai. Nhưng anh vẫn giận, và chưa thể dễ dàng tha thứ.” Tiêu Ngộ An nói: “Vì em không chỉ là cấp dưới của anh, mà còn là người yêu của anh.”
Khóe mắt Minh Thứ run lên, trái tim vừa treo lơ lửng lại được nhẹ nhàng nâng đỡ.
“Lý trí và cảm xúc cùng tồn tại, nhưng lại mâu thuẫn.” Tiêu Ngộ An rút tay khỏi lưng ghế, vuốt nhẹ má Minh Thứ, giống như cái đêm trên sân thượng tòa nhà bỏ hoang, dịu dàng xen lẫn phẫn nộ.
Minh Thứ khép hờ mắt, khẽ dụi vào lòng bàn tay thô ráp ấy, rồi nghiêng mặt, hôn lên khe ngón cái: “Em hiểu rồi.”
Ngón tay Tiêu Ngộ An từ má y trượt đến cằm, rồi nhẹ nhàng nâng cằm lên.
Ánh nhìn dịu dàng đan xen, ngày càng gần, Minh Thứ ngửa cổ, hôn lên môi Tiêu Ngộ An, khẽ nói bằng hơi thở: “Anh, có thể phạt em.”
Tiêu Ngộ An mỉm cười đầy bao dung, bế y lên.
Trước khi chính thức đi làm lại, Minh Thứ đến gặp bác sĩ tâm lý.
T tự thấy mình không có vấn đề gì, nhưng một câu vô tình của học bá vô tâm khiến y trăn trở ít nhiều.
“Trong mắt cậu chỉ nhìn thấy những người giỏi hơn, mà không quay đầu nhìn những kẻ đang đuổi theo.”
Dù là thời đại học hay mấy năm gần đây, y chưa bao giờ để ý đến Tuân Hiểu Vân. Giờ rảnh rỗi hơn, y bắt đầu suy nghĩ nhiều, bỗng mơ hồ, không biết tính cách và hành động vô tình của mình liệu có từng làm tổn thương người khác.
Bác sĩ tâm lý nói y có thể thử trò chuyện nhiều hơn với đồng nghiệp.
“Tiểu Minh!” Phương Viễn Hàng đã hoàn thành nhiệm vụ ở đội hành động đặc biệt, cùng Dịch Phi và Từ Xuân trở về, suýt nữa chạy tới ôm Minh Thứ một cái thật chặt.
Nhưng vừa chạy tới gần, nghĩ đến mối quan hệ “kỳ diệu” giữa sư phụ và Cục phó Tiêu, liền “phanh kịp bên bờ vực”, cứng rắn rút tay lại.
Minh Thứ liếc nhìn đệ tử: “Gọi quen ‘Tiểu Minh’ rồi hả?”
Phương Viễn Hàng cười hì hì: “Quen rồi chứ sao, em ở đội hành động đặc biệt nghe họ gọi ‘Tiểu Minh’ mà thấy thân thiết cực kỳ.”
Minh Thứ định đá Phương Viễn Hàng, cậu liền chạy biến.
Vừa quay lại, việc vẫn chưa nhiều, Minh Thứ ký vài văn bản cần phê duyệt rồi ngồi trong văn phòng quan sát tổ viên. Quan sát xong tổ trọng án, còn sang bên kiểm nghiệm dấu vết, pháp y, kỹ thuật giám sát đi một vòng.
Chu Nguyện vẫn trung thành với trà dâu đào. Hình Mục lẩm bẩm “lãnh đạo mãi không làm người ta yên tâm”, rồi nhét cho Minh Thứ một lá bùa hộ mệnh được gọi là “khai quang”. Tiêu Mãn định rủ y đi phòng nghỉ hút thuốc, chia sẻ tâm sự đàn ông độc thân lớn tuổi, nhưng nghĩ y mới bị thương, tốt nhất đừng hút, đành lần nữa hoãn lại cuộc nói chuyện lịch sử.
Quay về tổ trọng án, Minh Thứ nhìn Dịch Phi, định nói lại thôi.
Tổ phó của y sắp cưới vào nửa cuối năm, vợ là nữ cảnh sát hình sự của phân cục Đông Thành.
Y vẫn chưa nói, nhưng Dịch Phi đã chủ động tới: “Hồi nãy định nói gì với tôi à?”
Minh Thứ đáp: “Em đang nghĩ… đám cưới của anh, em nên đi bao nhiêu tiền mừng.”
Dịch Phi cười, giơ tay: “Ra ngoài hít thở không khí đi?”
Thời tiết đã bắt đầu nóng, nhưng chưa tới mức gay gắt. Trên sân thượng gió thổi nhẹ, mặt trời sắp lặn, ánh vàng trải khắp mọi ngóc ngách thành phố.
Minh Thứ nhìn về hướng đội cảnh sát đặc cảnh, vừa hay thấy Lục Nhạn Chu đang huấn luyện lính mới, tiếng hò hét rền vang, tràn đầy sinh khí.
Năm xưa, y cũng từng như vậy.
“Tiểu Minh.” Dịch Phi nói: “Cậu có tâm sự. Từ khi trở về từ Sương Sơn, cậu cứ là lạ, lần trước đến viện thăm cậu tôi đã định hỏi rồi, sao thế?”
Minh Thứ hít một hơi thật sâu, im lặng thật lâu, rồi cất giọng bình thản không còn pha trò như thường ngày: “Em… đã từng khiến các anh cảm thấy em không xứng đáng làm tổ trưởng chưa?”
Minh Thứ suy nghĩ một lúc, rồi đem lời đánh giá của học bá và những suy ngẫm trong thời gian dưỡng thương kể lại cho Dịch Phi, trong mắt hiếm khi hiện lên chút hoang mang: “Có lẽ vì chính em là người trong cuộc, nên dạo này cứ cảm thấy nghẹn trong lòng.”
“Lại đây, Tiểu Minh.” Dịch Phi vỗ vai Minh Thứ, chỉ vào mặt mình, “Thấy được tôi không?”
Minh Thứ bất đắc dĩ cười: “Em đâu có mù.”
“Cậu thấy được tôi, cũng thấy được đệ tử của cậu, Từ Xuân, Chu Nguyện, Hình Mục, Tiêu Mãn, còn có cả Hướng Thao nữa.” Dịch Phi nghiêm túc nói: “Tụi tôi chẳng phải đều đang đuổi theo cậu sao? Làm sao có thể nói cậu không nhìn thấy những người đang theo sau mình?”
Minh Thứ hé môi, ánh mắt khẽ lay động, ánh sáng trong mắt cũng chuyển theo cảm xúc.
“Bạn học của cậu nói vậy, tôi nghĩ cậu ta đang nói về cậu hồi còn đại học, chuyện đó không có gì lạ cả. Ai mà không từng ‘nghĩ mình là nhất thiên hạ’ lúc hai mươi tuổi?” Dịch Phi nói tiếp: “Còn mấy lời lệch lạc của Tuân Hiểu Vân, cậu càng không cần để tâm.”
“Tôi không có thiên phú hay linh khí như cậu, tôi vốn dĩ không thể một mình dẫn dắt tổ trọng án, giống như đội trưởng Lương vậy, có những giới hạn khó mà vượt qua.” Dịch Phi nói thêm: “Tôi…”
Minh Thứ ngắt lời: “Anh không phải như vậy.”
“Không, Tiểu Minh, đừng ngắt lời, để tôi nói hết.” Dịch Phi tiếp tục: “Đôi khi tôi cũng thấy không cam lòng, nhưng tôi chưa từng thấy xấu hổ vì điều đó. Trái lại, tôi biết sở trường của mình có thể giúp cậu phối hợp tốt công việc của tổ trọng án.”
Minh Thứ khẽ gật đầu: “Ừ.”
“Vậy là được rồi phải không?” Dịch Phi mỉm cười: “Cậu thấy được tôi, cũng thấy được vai trò của tôi. Còn nữa, đệ tử của cậu – Phương Viễn Hàng, cậu đã sớm nhìn ra tiềm năng của cậu ấy, gần như là một tay cậu dìu dắt nên người, cậu có thấy được cậu ấy không? Nếu cậu nói không, chắc chắn cậu ấy sẽ giận đó.”
Minh Thứ bật cười: “Cái này thì đúng.”
“Anh Từ bên đội đặc cảnh cũng làm rất tốt, nhưng năng lực của anh ấy phát huy tối đa là trong ngành hình sự của chúng ta. Có phải cậu đã đích thân chiêu mộ anh ấy không?”
“Chu Nguyện, thằng nhóc đó từng tự ti vì không phải thiên tài, là ai đã nói với cậu ấy rằng cậu ấy là thành viên không thể thiếu của tổ trọng án? Tiểu Minh, chính là cậu khiến Chu Nguyện không còn tự ti nữa.”
Minh Thứ đưa mắt nhìn xa xăm, nỗi nghẹn trong lòng như đang dần tan biến.
“Tiêu Mãn và thầy Hình cũng vậy.” Dịch Phi nói tiếp: “Tiêu Mãn hơi kiêu ngạo, thầy Hình thì ghét cấp trên, nhưng Tiêu Mãn phục cậu, còn thầy Hình thì khỏi phải nói.”
“Tiểu Minh, người không thấy được những người đuổi theo mình là cậu của những năm học hành trước đây. Còn bây giờ, trong mắt cậu đã có tất cả mọi người trong tổ rồi.”
Minh Thứ nắm chặt hai tay trên lan can, mu bàn tay nổi lên từng đường gân xanh, rất lâu sau mới nói: “Đến tư vấn tâm lý mà cũng học được, tổ của em đúng là không thể thiếu anh.”
Dịch Phi nheo mắt nhìn hoàng hôn: “Thì đấy.”
Tổ trọng án hiếm khi không phải tăng ca. Phương Viễn Hàng vừa hát vừa thu dọn đồ đạc, điện thoại vang lên một tin nhắn thoại, cậu nghe xong liền vội vàng nói: “Tới ngay đây, chờ chút!”
Minh Thứ gọi lại: “Quay lại.”
Phương Viễn Hàng giật thót mình: “Tiểu Minh, đừng nói là có vụ án nhé?”
Minh Thứ đáp: “Không có. Gấp đi đâu vậy?”
“Làm em hết hồn.” Phương Viễn Hàng lau mồ hôi: “Mời bạn ăn cơm thôi.”
“Dư Đại Long à?”
“Sư phụ liệu việc như thần!”
Minh Thứ khoát tay: “Đi đi, cậu đúng là nên mời Dư Đại Long một bữa.”
Phương Viễn Hàng gãi đầu cười: “Vậy em đi đây, mai gặp!”
Mọi người lần lượt rời khỏi, Minh Thứ lại không vội đi, lề mề thu dọn đồ đạc, sau đó gục lên bàn ngủ thiếp đi.
Tiếng bước chân quen thuộc vang lên ngoài hành lang, y nghe thấy, nhưng không lập tức ngẩng đầu.
Tiếng bước chân dừng lại cạnh bàn.
“Tổ trưởng Minh.” Giọng của Tiêu Ngộ An vang lên ấm áp: “Về nhà thôi.”
Minh Thứ mở mắt, duỗi người một cái: “Tối nay không có súp nóng ‘thương hiệu bạn trai’ nữa rồi.”
Tiêu Ngộ An nói: “Chúc mừng em trở lại, tối nay ra ngoài ăn mừng.”
Xe dừng lại ở khu thương mại từng trực ban đêm giao thừa. Khi xem pháo hoa mừng năm mới họ chưa kịp nắm tay nhau, nay cuối cùng cũng đã đan chặt. Trước đây Minh Thứ chỉ đi ăn ở những nhà hàng không phải xếp hàng, giờ thì lại thích chọn những chỗ đông nghịt phải đợi cả chục bàn.
Dù sao cũng có Tiêu Ngộ An bên cạnh.
Quán ăn phía sau đông khách, tiếng người rôm rả, hai người đứng trên tầng cao có tầm nhìn rộng, vừa trò chuyện vừa ngắm cảnh. Từ chuyện lặt vặt trong nhà đến việc Tiêu Cẩm Trình sau khi hồi phục đã lại nhảy nhót tung tăng, rồi nhắc tới đợt điều tra quy mô lớn của Đội Hành động Đặc biệt về trò chơi “đấu trùng”, cuối cùng dừng lại ở tình hình an ninh của thành phố Đông Nghiệp.
Minh Thứ nói: “Anh, em muốn hỏi anh một chuyện.”
Tiêu Ngộ An nghiêng đầu: “Ừ?”
“Anh đến Đông Nghiệp được một năm, mỗi vụ án anh đều góp công rất lớn, hiệu suất của tổ trọng án cũng tăng lên không ít.” Minh Thứ nói: “Thỉnh thoảng em lại nghĩ, có phải anh điều đến đây, là để giúp em phá án?”
Tiêu Ngộ An xoay người anh lại, hai người nhìn thẳng vào mắt nhau.
Khóe môi Minh Thứ khẽ nhúc nhích: “Anh.”
“Là để giúp em phá án.” Tiêu Ngộ An nói: “Cũng là để được ở bên em thật lâu.”
Thời gian như ngừng lại trong chốc lát, ánh mắt Minh Thứ khẽ cong lên, khóe môi nở nụ cười: “Em biết mà.”
“Khách số 085, mời dùng bữa!”
Tiếng gọi số nhiệt tình từ nhà hàng vang lên, Tiêu Ngộ An vỗ nhẹ lên cổ tay Minh Thứ, mỉm cười: “Đến lượt chúng ta rồi.”
Mộc: Vậy là đã kết thúc trận chiến dài đằng đẵng! Ai có bộ trinh thám nào hay thì giới thiệu cho tui nho! Tui sẽ cân nhắc trong tương lai! Ehehe
Tâm Cuồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Tâm Cuồng
Chương 186: Đấu Trùng (36)
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn