Tâm Cuồng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tâm Cuồng

Tác giả : Sơ Hòa 初禾

Chương 74: Không Ngừng (34)

Editor: Mộc
Ngay khi Minh Thứ và Phương Viễn Hàng rời khỏi “Uyển Uyển Thái”, đội hỗ trợ của chi nhánh Bắc Thành cũng biết được trong quá trình điều tra rằng Hoàng Mạnh Toàn (âm tiết). Là người năm ngoái thường hay đẩy xe bán xiên que ở Ngõ Khảm Tử 3, phố Sơn Tường, năm nay lại không thấy xuất hiện.
Vương Hào vốn không ưa làm thuộc hạ của Minh Thứ nên đã yêu cầu các thành viên trong đội của mình báo cáo với Minh Thứ sau khi tìm ra manh mối. Đây coi như là một nhiệm vụ, sau khi hoàn thành nhiệm vụ đương nhiên phải rút lui.
Mặc dù vụ án này có liên quan đến quận Bắc Thành, nhưng sớm đã nằm trong tay tổ trọng án, hơn nữa việc điều tra cũng là công lao của bên đó. Dù gì đi nữa hắn cũng không có được lợi ích gì, nể mặt sương sương là được rồi. Còn nếu hắn thực sự chịu khó giúp đỡ thì đó không phải là làm tròn trách nhiệm mà là ngu.
Nhưng thành viên trong đội được cử đi báo cáo – Hướng Thao, một chàng trai mới được bổ nhiệm về chi nhánh Bắc Thành năm nay – lại tỏ ra khá tích cực. Vương Hào yêu cầu cậu ta “nói một tiếng” với Minh Thứ, nhưng chả rõ là cậu ta không hiểu hay là không đồng ý với cách làm của lãnh đạo nên đã đưa những người dân cung cấp thông tin quan trọng trong quá trình điều tra đến cho Minh Thứ.
“Hoàng Mạnh Toàn bán xiên que ở ngay dưới lầu nhà tôi cũng vài năm rồi. Ông ta từng bán kẹo dẻo và kẹo mè, những thứ mà trẻ em thường thích ăn đấy.” Lưu Hòa An sống trong ngõ Khảm Tử 3, đã hơn sáu mươi và cách nói chuyện có vẻ dông dài thường thấy của phụ nữ tầng lớp thấp ở độ tuổi này: “Xiên của ông ta không ngon đâu, toàn làm bằng dầu thừa và rau, thịt thối. Mỗi lần đi ngang qua là ngửi thấy mùi chua, ôi thiu rồi cả khoai tây rồi măng tây đều ngả vàng. Toàn bộ dùng ớt hoa tiêu này kia át chế bớt mùi, thật kinh tởm! Tôi thấy bình thường cũng không nhiều người mua xiên của ông ta. Năm ngoái, tôi nghĩ bụng rằng ông ta không kiếm được bao nhiêu chắc sớm muộn gì cũng sẽ phải thu dọn đồ đạc cuốn gói thôi.”
Minh Thứ hỏi: “Bà cho rằng Hoàng Mạnh Toàn đột nhiên biến mất là do việc kinh doanh không thể tiếp tục sao?”
“Vậy không phải thì là gì?” Lưu Hòa An nói với giọng thô lỗ, “Tôi đã không gặp ông ta kể từ Tết đầu năm. Chắc chắn ông ta đã chạy trốn trong tuyệt vọng. Tôi thấy ông ta không giống người ở đây, vì khi nói chuyện giọng đặc quánh địa phương, cũng không rõ quê ở đâu tới? Ông ta cuốn gói đi làm tôi thật lòng cảm tạ trời đất luôn. Ngõ nhà chúng tôi không nằm trên đường lớn nên ban quản lý đô thị cũng chả để tâm mấy. Cháu gái tôi thì đang tuổi ăn tuổi lớn, nếu Hoàng Mạnh Toàn còn bán xiên ở đó, cháu gái tôi lén lút mua về ăn thì phải làm sao giờ?”
“Bà có chắc chắn sau Tết năm nay Hoàng Mạnh Toàn không xuất hiện nữa không?” Minh Thứ hỏi.
Lưu Hòa An đã sống gần hết cuộc đời, lần đầu tiên bị cảnh sát thẩm vấn, bà ta trợn mắt một lúc lâu mới nói: “Tôi chắc chắn mà. Lúc đó tôi có nói với ông nhà là sao lão ‘Hoàng Xiên’ này không thấy đến? Lão nhà tôi bảo là gấp cái gì, tết còn chưa qua. Rồi sau Tết tôi vẫn không thấy Hoàng Mạnh Toàn nữa.”
“Hoàng Mạnh Toàn là chủ một sạp hàng lưu động, quanh năm bày quầy hàng trên phố Sơn Tường nên rất dễ điều tra.” Minh Thứ nói: “Thứ nhất, ông ta ắt hẳn sống gần phố Sơn Tường. Thứ hai, dù cho ban quản lý đô thị mặc kệ mấy người bán hàng rong trong ngõ nhỏ, nhưng chắc cũng có để ý qua rồi.” TruyenLau.com
Hướng Thao rất hăng hái: “Tôi sẽ đến đồn cảnh sát để xác định nơi ở của Hoàng Mạnh Toàn!”
Minh Thứ mỉm cười với cậu và nói: “Vậy nhờ cậu nhé.”
“Lưu Hòa An và bà chủ ‘Uyển Uyển Thái’ đều nhận thấy Hoàng Mạnh Toàn đã lâu không xuất hiện, nhưng bọn họ cũng không cảm thấy có gì kỳ lạ.” Phương Viễn Hàng nói: “Hoặc họ cho rằng ông ta làm ăn không tốt và đã tìm cách khác để kiếm sống, hoặc họ cho rằng ông ta đã về quê làm ruộng, không ai nhận ra rằng có thể đã bị giết.” Website TruyenLau.com
“Người bình thường sống cuộc sống yên bình, cũng khó nghĩ đến việc bị giết hại?” Minh Thứ nói xong thì dừng một hồi, “Nhưng…”
Phương Viễn Hàng vội vàng quay đầu lại nói: “Sư phụ, nhưng cái gì vậy?”
“Cậu nghe được gì từ lời nói của Lưu Hòa An không?” Minh Thứ hỏi.
“Hả?” Phương Viễn Hàng cau mày, suy nghĩ một chút: “Lưu Hòa An biểu hiện căm ghét Hoàng Mạnh Toàn.”
“Đúng vậy.” Minh Thứ vừa đi về phía trước vừa nói: “Người bán hàng rong trên đường chính sẽ bị ban quản lý đô thị đuổi đi, nhưng những người trong ngõ thì không. Căn nhà cũ nơi Lưu Hòa An ở không có người quản lý tài sản, còn Hoàng Mạnh Toàn thì kinh doanh xiên cay trong con hẻm nhỏ chắc chắn sẽ bốc mùi nồng nặc, kéo theo đó là vấn đề rác thải và vệ sinh, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của những người dân xung quanh. Lưu Hòa An không làm được thì chỉ có thể cãi nhau với Hoàng Mạnh Toàn, còn không có tác dụng thì chỉ có thể nhẫn nhịn, nhẫn nhịn càng lâu thì hận thù càng lớn.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phương Viễn Hàng tiếp lời: “Nhưng điều này có ý nghĩa gì?”
Minh Thứ nghiêng người, vẻ mặt nhàn nhạt nói: “Ý là một số người, chẳng hạn như những người ghét Hoàng Mạnh Toàn hơn cả Lưu Hòa An, rất có thể muốn Hoàng Mạnh Toàn chết đi.”
Phương Viễn Hàng đột nhiên mở to mắt: “Sư phụ, anh nghiêm túc sao?”
“Đây cũng là một khả năng.” Minh Thứ nói: “Cho đến nay, có những ai ở phố Sơn Tường và phố Tô chính sau Tết năm nay lại không thấy nữa? Hiện tại chúng ta chỉ biết một Hoàng Mạnh Toàn, nhưng trên thực tế Hoàng Mạnh Toàn có thể không phải người thay thế kia. Cách kiếm sống của ông ta dễ dẫn đến hận thù, điểm này sẽ gây phiền toái cho cuộc điều tra. Anh Hàng, đừng nên lơ là.”
Đột nhiên được dạy cho một bài học, Phương Viễn Hàng còn đang tiêu hóa, nghe đến hai chữ “Anh Hàng”, cậu có cảm giác như mình lại bị chơi khăm nên thầm nghĩ: Lúc thì Lão Phương, lúc thì Anh Hàng. Có người không biết tưởng mình là sư phụ của anh, anh là đàn em của tôi!
Cuộc điều tra vẫn đang tiếp tục, khi Vương Hào biết được Hướng Thao đã trở thành “con tốt” của Minh Thứ, hắn ta lập tức nổi giận, nhưng Hướng Thao không quan tâm mà tiếp tục nghe ngóng tin tức về Hoàng Mạnh Toàn.
“Tên người đàn ông này không phải là ‘Hoàng Mạnh Toàn’, mà là ba chữ này.” Cảnh sát lấy ra một tập tài liệu, “Tên ông ta là ‘Hoàng Mưu Tuyền’, và sống ở ngõ Khảm Tử 9, phố Sơn Tường.”
Phố Sơn Tường có tổng cộng chín con ngõ, số đếm càng cao thì vị trí càng vắng vẻ và nhà ở cũng xập xệ hơn. “Uyển Uyển Thái” nằm trên con phố chính của phố Sơn Tường, là nơi kinh doanh tốt nhất ở chỗ đó. Con hẻm Khảm Tử nằm sát đường chính, trong đó có rất nhiều quán ăn nhỏ, nhưng cũng chỉ có những quán bán đồ lưu động.
Theo thông tin do đồn cảnh sát cung cấp, Hoàng Mưu Tuyền là người gốc thị trấn Hồ Lữ thuộc phạm vi quản lý của thành phố Đông Nghiệp, ông năm nay 53 tuổi, đến thành phố Đông Nghiệp vài năm trước và sống một mình ở tòa nhà số 4 phòng 4-1 trong ngõ Khảm Tử 9.
Ngôi nhà này được người con gái quá cố của ông mua lại từ một ông già.
“Không có người thân, sống một mình, năm nay 53 tuổi, đã lâu không thấy đến nơi từng mở quán buôn bán nhưng không ai thấy làm lạ. Điều này hoàn toàn đáp ứng được điều kiện mà chúng ta mô phỏng người thay thế.” Trên đường đến nhà Hoàng Mưu Tuyền, Phương Viễn Hàng nói: “Còn một điểm nữa là, ông lão là người bán hàng rong, ở nơi công cộng chẳng phải sẽ dễ dàng bị hung thủ chú ý hơn sao?”
Minh Thứ còn không dám dễ dàng đưa ra kết luận, nhưng xét theo manh mối hiện có, khả năng Hoàng Mưu Tuyền chính là người thay thế là rất cao.
Nhiều ngôi nhà ở ngõ Khảm Tử 9 vắng tanh, khi có người đến, vài con chó hoang cụp đuôi thận trọng bước đi dựa vào tường.
Đội điều tra dấu vết đã đến, trong khi Minh Thứ đang đợi Tiêu Mãn vào nhà để thu thập dấu vết thì y đã gõ cửa một hộ gia đình 4-5 cùng tầng.
Căn này một tầng có sáu hộ, cửa của bốn nhà kia bám đầy bụi, chỉ có ổ khóa cửa 4-5 và 4-6 là tương đối sạch sẽ, chắc vẫn có người ở.
Cửa phòng 4-5 mở ra, có một đoạn dây xích an toàn ở giữa.
Minh Thứ ngay lập tức nhận thấy rằng so với cánh cửa cũ, dây xích an toàn rất mới tới không ngờ.
Một bà già với mái tóc hoa râm đang nhìn ra cửa với đôi mắt u ám.
Phương Viễn Hàng cũng chạy tới, nhìn thấy bà cụ sống ở 4-5, anh ta nhanh chóng nhét giấy tờ tùy thân vào khe cửa và nói: “Chào bà, chúng con là cảnh sát.”
Bà lão mơ hồ phát ra một âm thanh trong cổ họng, nếp nhăn trên mặt tích tụ run rẩy, sau đó “ầm” một tiếng đóng cửa lại, không nói một lời.
“Cái này…” Phương Viễn Hàng cảm thấy khó hiểu, “Sao lại đóng cửa? Chúng ta nhìn giống người xấu sao? Chứng minh thư của em giống đồ giả hả?”
“Không sao đâu. Người lớn tuổi có ý thức đề phòng cao là tốt.” Minh Thứ quay sang số 4-6, gõ cửa một lúc, bên trong không có động tĩnh gì, xem ra là trong nhà không có ai.
Ngay sau đó, Tiêu Mãn đã gọi to từ trong căn hộ 4-1: “Tổ trưởng Minh, có thể vào được rồi.”
Phòng 4-1 diện tích chỉ 20 mét vuông, đồ đạc trong nhà rất cũ, cửa sổ đóng kín, trên bàn và sàn nhà phủ một lớp bụi dày.
Minh Thứ vừa mang bao giày và găng tay vừa hỏi: “Có phát hiện được gì không?”
“Có dấu chân và dấu vân tay, dấu vân tay bị hư hỏng khá nặng, rất khó khôi phục được như cũ, nhưng dấu chân được bảo quản tốt, có thể dùng làm bằng chứng.” Tiêu Mãn nhìn Minh Thứ: “Nhưng chỉ có một bộ dấu chân.”
“Một bộ?” Minh Thứ đeo tốt găng tay, “Điều đó có nghĩa là không có ai khác xuất hiện ở đây, dấu vân tay và dấu chân đều thuộc về Hoàng Mưu Tuyền…”
Tiêu Mãn nói: “Chắc là như thế này.”
Minh Thứ đi đến cạnh tủ điện nói: “Không được, vẫn phải lấy về làm mẫu.”
“Ừ, tôi hiểu rồi.” Tiêu Mãn nói: “Tôi đã kiểm tra tủ điện rồi, nguồn điện chính đã tắt, van nước và van khí cũng đóng.”
Minh Thứ gật đầu rồi lại đi đến tủ lạnh.
Cửa tủ lạnh mở toang, thức ăn bên trong đã hư thối từ lâu, mùi hôi cũng không còn nồng nặc.
Ngăn tủ lạnh có tổng cộng 3 ngăn, chứa tổng cộng 8 chiếc tô, tô này đựng thức ăn, ngoài ra còn có 4 túi nhựa đựng nguyên liệu chưa nấu chín.
“Thành phần trong mỗi chiếc bát đã được lấy mẫu và sẽ được kiểm tra sau”, Tiêu Mãn cho biết.
Minh Thứ dạo một vòng phòng bếp, nghe thấy Phương Viễn Hàng từ trong phòng ngủ gọi: “Tủ quần áo của Hoàng Mưu Tuyền đầy ắp luôn.”
Phòng ngủ rất hẹp, chỉ có một chiếc giường và một tủ quần áo khổng lồ, gần như không còn chỗ trống.
Tủ quần áo toát ra mùi gỗ và mùi sơn cũ, phần lớn không gian được nhồi bằng bông gòn, nửa còn lại chứa đầy quần áo của Hoàng Mưu Tuyền.
Từ áo khoác ngoài đến đồ lót đều có, tuy số lượng không nhiều, nhưng đối với một người đàn ông ngoài 50 mưu sinh bằng nghề bán hàng rong thì những bộ quần áo này hẳn đều là quần áo của Hoàng Mưu Tuyền.
“Trong tủ lạnh còn có đồ ăn chưa nấu chín, còn có tám bát đồ ăn thừa, quần áo còn chưa lấy đi, nhưng người đã biến mất hơn nửa năm.” Minh Thứ nói: “Không thể nào ông ta tự mình đi xa được, cách giải thích duy nhất là khi ông ta rời đi cũng không nghĩ bản thân sẽ không thể quay về được. Nhưng nước, điện…”
“Các anh có thói quen tắt nguồn nước và van điện khi ra khỏi nhà không?” Tiêu Mãn hỏi.
Phương Viễn Hàng lắc đầu: “Wifi tôi cũng không tắt.”
“Nhiều người lớn tuổi sẽ tắt van điện và gas, cho rằng như vậy sẽ an toàn hơn.” Minh Thứ lại nhìn vào vòi nước, “Nhưng vòi nước… trừ khi cậu phải rời nhà nửa năm hơn, chứ rất ít người sẽ chủ động tắt luôn vòi nước, trước khi ra ngoài họ chỉ cần xác nhận là vòi nước đã được vặn chặt là ổn rồi.”
“Thật kỳ lạ!” Phương Viễn Hàng nói: “Hoàng Mưu Tuyền tắt van nước, nhưng đồ thừa trong tủ lạnh cũng không vứt, quần áo cũng không đem đi.”
“Mâu thuẫn đã xuất hiện, Hoàng Mưu Tuyền tắt van nước, chứng tỏ ông ta đã chuẩn bị kỹ càng cho chuyến đi xa, đồ ăn trong tủ lạnh cũng chưa được chế biến, chứng tỏ ông ta không nghĩ rằng mình sẽ đi trong thời gian dài.” Minh Thứ khoanh tay, cụp mắt suy nghĩ, “Nhân tiện, trong nhà có dấu hiệu đánh nhau không?”
“Không rõ.” Tiêu Mãn nói: “Nhưng có một việc khiến tôi để tâm.”
“Ở đâu?”
“Tôi thấy căn hộ này quá sạch sẽ.”
“Sạch sẽ à?”
“Chính là cảm giác như nó đã được cố ý dọn dẹp.”
Phương Viễn Hàng nói: “Trước Tết không phải nhà nào cũng dọn dẹp sao?”
“Không.” Tiêu Mãn nói: “Không phải loại ‘sạch sẽ’ như cậu nghĩ đâu. Cho dù Hoàng Mưu Tuyền đã dọn phòng trước Tết, nhưng đến nay cũng đã nửa năm rồi.”
“Tôi hiểu ý của cậu rồi.” Minh Thứ nói: “Những dấu vết mà cậu cho rằng nên tồn tại, lại không hề tồn tại.”
“Ừm. Tội phạm sợ hiện trường để lại dấu vết định hướng nên sau khi phạm tội thường sẽ dọn dẹp hiện trường.” Tiêu Mãn nói: “Tôi đã đến nhiều hiện trường, sự ‘sạch sẽ’ ở đây khiến tôi có cảm giác tương tự.”
“Chờ một chút!” Phương Viễn Hàng vỗ tay, “Như anh nói, nơi này đã được đặc biệt quét dọn, vậy đây không phải là hiện trường án mạng sao? Hoàng Mưu Tuyền chết ở chỗ này, sau đó thi thể bị mang đi, cho nên thức ăn ở trong tủ lạnh không được xử lý, quần áo trong tủ cũng không bị lấy đi. Nhưng van điện nước chính đã đóng – hung thủ không cần giúp Hoàng Mưu Tuyền lau chùi tủ lạnh, thức ăn bên trong đã thối rữa, tủ lạnh cũng đóng kín, dù có hôi đến mấy cũng không lan qua nhà khác được. Nhưng van điện nước chính phải khóa chặt, vì trong ngôi nhà cũ kỹ này nếu mất điện, mất nước hoặc hỏng hóc thiết bị, đường ống nước có thể bị vỡ. Chỉ cần chuyện này xảy ra, nhất định sẽ có người tìm tới cửa, thậm chí có thể gọi cảnh sát!
Minh Thứ nói: “Điều này về cơ bản có thể giải thích tình huống mâu thuẫn vừa rồi. Việc kiểm tra luminol đã được thực hiện chưa?”
“Không có phản ứng với vết máu.” Tiêu Mãn thu dọn hộp đồ nghề, “Tôi phải về kiểm tra mẫu dấu chân trước đã.”
“Nếu đây thực sự là hiện trường đầu tiên, hung thủ làm sao đem Hoàng Mưu Tuyền đi?” Phương Viễn Hàng nói: “Thuốc thử luminol không phát hiện ra vết máu, cho nên hung thủ không chặt xác ở đây… A, em nghĩ tới một điểm, Hoàng Mưu Tuyền chết không bị chảy máu, ít nhất thì ông ta không chết vì chảy máu đầm đìa.”
Minh Thứ đứng cạnh chiếc bàn duy nhất trong phòng khách, dùng bàn tay đeo găng vuốt ve mép bàn, “Mang một người trưởng thành đi mà không chặt xác, rất có thể sẽ thu hút sự chú ý của người khác, bị người ta nhìn thấy cũng sẽ khó giải thích.”
“Vậy trọng yếu là tìm được nhân chứng.” Phương Viễn Hàng nhiệt tình nói: “Cái này em sẽ đi ngay!”
Sau đó, việc so sánh dấu chân không có kết quả, tuy nhiên, Tiêu Mãn đánh giá dựa trên đôi giày và cỡ giày mà Hoàng Mưu Tuyền để lại ở nhà rằng dấu chân không thể là do chính Hoàng Mưu Tuyền để lại.
Bằng cách này, phán đoán trước đó của Tiêu Mãn rất có thể sẽ gần với sự thật, tức là nhà của ông Hoàng là hiện trường đầu tiên, và sau khi kẻ giết Hoàng Mưu Tuyền đã xóa sạch dấu vân tay và dấu chân của hắn và Hoàng Mưu Tuyền đã để lại.
Chỉ bằng cách này, mới có thể giải thích tại sao nhà ông Hoàng không có dấu vết sinh hoạt của chính Hoàng Mưu Tuyền.
Nhưng một câu hỏi khác lại được đặt ra, hiện trường đã được dọn dẹp sạch sẽ, vậy dấu chân, dấu vân tay bị hư hỏng tồn tại lúc đó thuộc về ai?
Chẳng lẽ sau khi Hoàng Mưu Tuyền chết, lại có người khác tới hiện trường?
Mục đích người này tới nhà ông Hoàng là gì?
Lúc này đã là nửa đêm, gió đêm đầu thu thổi có hơi se lạnh, Minh Thứ nhìn những cửa hàng bình dân nhưng rất sống động trên đường Sơn Tường với vẻ mặt ngơ ngác, như thể đang ngẩn người, nhưng thực ra, tâm trí y đang sàng lọc hàng ngàn manh mối.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Hoàng Mưu Tuyền có liên quan đến một vụ án.
Về việc liệu đây có phải là vụ án cùng tuyến với vụ Vu Chấn và Sa Xuân hay không thì vẫn chưa rõ ràng.
Xung đột thường xảy ra giữa những người bán hàng, giữa những người bán hàng và cư dân xung quanh, giữa những người bán hàng và ban quản lý đô thị. Xung đột cuối cùng dẫn đến mâu thuẫn và giết người là điều không hiếm gặp ở bất kỳ thành phố nào.
Khả năng Hoàng Mưu Tuyền bị kẻ thù hãm hại thực sự lớn hơn nhiều so với khả năng được kẻ chủ mưu đằng sau vụ án Vu Chấn chọn làm người thay thế.
Nhưng…
Những vụ án giết người liên quan đến người bán hàng rong rất có thể bị kích động mà gây án, kẻ sát nhân có ý thức phản trinh sát rất yếu, thậm chí có người còn không có ý thức phản trinh sát, sau khi gây án không những không xử lý tốt hiện trường mà bản thân họ tự mình khai báo ra.
Vì vậy, một khi trường hợp tương tự xảy ra thì có thể giải quyết ngay.
Tình hình trong nhà của Hoàng Mưu Tuyền rõ ràng không đáp ứng được đặc điểm này, có người dọn phòng. Hoàng Mưu Tuyền biến mất không dấu vết, nếu tổ trọng án không điều tra vụ án Sa Xuân đến tận phố Sơn Tường thì nhiều lắm chỉ có mấy người như bà chủ ở “Uyển Uyển Thái” phát hiện ra Hoàng Mưu Tuyền đã không còn ở khu vực này nữa.
Trong sáu tháng qua, không có tin đồn nào về Hoàng Mưu Tuyền ở phố Sơn Tường và phố Tô Chính.
Từ góc độ này, có vẻ như Hoàng Mưu Tuyền không giống như bị giết hại bởi kích động vì mối thù với một người mà ông ta quen biết ngoài đời.
Về phần những kẻ thù khác, hiện giờ vẫn chưa có manh mối.
Nếu liên hệ Hoàng Mưu Tuyền với “Giáo sư” và Vu Chấn…
Minh Thứ đột nhiên nảy ra suy nghĩ, gọi điện cho Tiêu Mãn: “Không phải đồ đạc cá nhân của Vu Chấn đều đã được chuyển về rồi sao? Xem thử đôi giày của Vu Chấn có trùng khớp với dấu chân không. Nếu nhưng người chúng ta đang tìm là Hoàng Mưu Tuyền, thì Vu Chấn không thoát khỏi liên quan với ông, dấu chân có thể là do Vu Chấn lưu lại, nếu không phải…”
Tiêu Mãn hiểu rõ: “Nếu không phải thì cục phó Tiêu sẽ quyết định ai điều tra vụ án Hoàng Mưu Tuyền mất tích, chúng ta hay Đội điều tra hình sự số 1 và số 2!”
Màn đêm buông xuống, bà cụ sống ở phòng 4-5 vẫn không chịu mở cửa, trong khi người ở phòng 4-6 cuối cùng cũng quay về.
Đúng như Minh Thứ tưởng tượng, người đàn ông sống ở phòng 4-6 là một thanh niên khoảng hai mươi tuổi, làm phục vụ tại một nhà hàng thịt nướng trên phố Tô Chính mở cửa đến tận nửa đêm.
“Tầng này chỉ có bà Từ ở căn 4-5 và tôi.” Đối mặt với cảnh sát, Lý Chân Phi có thái độ rất tự nhiên, chỉ vào căn 4-1 nói: “Trước đây có người sống trong ngôi nhà đó, là một ông chú, nhưng lúc sau không thấy nữa, chắc là đã chuyển đi rồi.”
Minh Thứ hỏi: “Chuyển đi? Cậu thấy có người dọn nhà à? Là khi nào?”
“Cũng không rõ.” Lý Chân Phi lắc đầu, “Nhưng không có ai ra vào thế chả phải họ đã chuyển đi sao? Với cả trước Tết tôi có nghe ồn ào gì đấy.”
Minh Thứ hỏi: “Là ồn ào kiểu gì?”
“Là âm thanh dọn đồ đạc thôi.” Lý Chân Phi nói: “Vào dịp Tết, tiền lương làm thêm giờ cao nên tôi không về nhà. Vào ngày nghỉ, tôi nghe thấy tiếng động bên ngoài, nhưng lúc đó đang nằm trên giường nên lười dậy xem, sau đó không nhìn thấy ông chú kia nữa.”
“Sư phụ!” Phương Viễn Hàng nói: “Âm thanh Lý Chấn Phi nghe không phải là dọn nhà, mà là có người mang Hoàng Mưu Tuyền đi…”
Minh Thứ nói: “Còn nhớ sợi dây an toàn treo trên cửa phòng bà già căn 4-5 không? So với cánh cửa, dây xích an toàn rõ ràng là quá mới. Lý Chấn Phi nghe thấy động tĩnh, nhưng cũng không đi xem vì đang nằm nghỉ, chuyện này là bình thường vì cậu ta làm ca đêm rất mệt mỏi, nhưng căn 4-5 lại gần 4-1, Lý Chấn Phi mơ hồ nghe thấy động tĩnh, bà lão kia thì càng nghe rõ hơn.”
“Ý của anh là, bà lão không chỉ nghe được, còn nhìn thấy sao?” Phương Viễn Hàng đột nhiên ý thức được, “Bà lão nhìn thấy cảnh khiến bà sợ hãi, cho nên mới lắp đặt dây an toàn!”
Lúc này, Tiêu Mãn gọi tới, giọng nói có chút run lên vì hưng phấn.
Dấu chân để lại hiện trường trùng khớp với mẫu giày của Vu Chấn, và thông qua việc mô hình hóa và so sánh các dấu chân, chiều cao và cân nặng của nó cũng phù hợp với Vu Chấn!
Password cho Chương 75
Con phố mà Vu Chấn mua bánh quai chèo tên gì?
Cách thức nhập: Viết hoa chữ cái đầu của mỗi từ, đầy đủ dấu và khoảng cách giữa các từ (nếu có). Tổng là 8 ký tự.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu