Editor: Mộc
Cục Cảnh sát thành phố Lạc Thành, Đội điều tra hình sự.
“‘Quân gia’ tên thật là Lưu Thuận Quân, đã lộng hành nhiều năm ở thành phố Ninh Chi. Hắn khá ‘thông minh’, chưa từng đụng đến ma túy hay súng đạn, nhưng những chuyện tội lỗi khác thì không thiếu.” Hoa Sùng đặt một xấp tài liệu lên bàn, “Hai tháng trước, đội đặc cảnh tiến hành đợt càn quét quy mô lớn tại Ninh Chi, Lưu Thuận Quân và đám đàn em bị tóm gọn, hiện đang bị tạm giam trong trại giam. Vụ này có liên quan gì đến vụ án mà các cậu đang điều tra không?”
Minh Thứ nhanh chóng lật xem tài liệu, lướt mắt qua vài phút rồi lắc đầu: “Tôi không chắc lắm.”
Hồ Ảnh từng kể rằng mình bị thư ký của Hạ Dương chặn lại giữa đường, rồi bị đưa tới biệt thự riêng của hắn. Hạ Dương biết rất rõ chuyện Hồ Ảnh cần một khoản tiền cứu mạng, biết cậu ta từng tham gia trò chơi mật thất, cũng thừa hiểu rằng Hồ Ảnh không còn lựa chọn nào khác — vì muốn cứu Hồ Dao, cậu ta nhất định sẽ đồng ý chơi.
Vậy thì người chơi còn lại — Thịnh Chỉ — chắc chắn cũng là đối tượng đã bị Hạ Dương nắm thóp.
Liệu chuyện Cố Tranh Hàn nợ nần có phải là cái bẫy được Hạ Dương sắp đặt? Lưu Thuận Quân có phải là tay chân của hắn? Bọn chúng đã đào sẵn một cái hố, chờ Thịnh Chỉ tự nhảy xuống?
Trên đường từ Ninh Chi đến Lạc Thành, Minh Thứ vẫn luôn nghĩ về những điều này.
Nhưng giờ xem ra, việc Lưu Thuận Quân cho Cố Tranh Hàn vay tiền có lẽ không liên quan gì đến Hạ Dương. Lưu Thuận Quân chỉ là kiểu lưu manh thường thấy ở mấy thành phố nhỏ, có lẽ còn chẳng đủ tư cách làm tay sai cho Hạ Dương.
Đầu mối từ phía Cố Tranh Hàn đến đây coi như đứt.
“Gặp phải vụ khó nhằn à?” Hoa Sùng hỏi. TruyenLau.com
Cảnh sát thành phố Đông Nghiệp và Lạc Thành thường xuyên hợp tác, Minh Thứ và Hoa Sùng cũng khá thân thiết. Nhưng mọi việc đều có nguyên tắc, chuyện liên quan đến Hồ Ảnh, Thịnh Chỉ và Hạ Dương, vẫn chưa thể hoàn toàn tiết lộ cho cảnh sát Lạc Thành.
Minh Thứ hít sâu một hơi, chợt nhớ lại sau khi thẩm vấn Trì Ngôn, y từng thảo luận với Dịch Phi về một chuyện.
Trì Ngôn có tâm lý cực kỳ vặn vẹo, động cơ gây án thì kỳ dị không tưởng. Chỉ cần là người bình thường, thì gần như không thể nghĩ đến anh ta trong giai đoạn đầu của vụ án. Việc thẩm vấn Trì Ngôn cũng là một việc vô cùng mệt mỏi, ngay cả Dịch Phi — một cảnh sát hình sự dày dạn kinh nghiệm — sau khi ra khỏi phòng thẩm vấn cũng phải ngồi nghỉ hồi lâu mới hoàn hồn.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Còn Hoa Sùng, lại đặc biệt giỏi giao tiếp với kiểu người này, thậm chí có thể hòa nhập vào cảm xúc của họ.
Minh Thứ nói: “Phải rồi đội trưởng Hoa, có chuyện này tôi muốn hỏi anh.”
Hoa Sùng bật cười: “Có gì thì cứ nói thẳng, khách sáo làm gì.”
“Anh rất giỏi đặt mình vào cảm xúc của nghi phạm, ngay từ khi án mạng xảy ra, đã có thể tưởng tượng bản thân là hung thủ. Cách làm này rất hữu ích cho việc phá án, bởi vì một cảnh sát hình sự, nếu có thể đứng trên góc độ của hung thủ để suy nghĩ, thì càng dễ phá án, thậm chí có thể kịp thời ngăn chặn vụ án tiếp theo trước khi nó xảy ra.” Giọng Minh Thứ chậm rãi chuyển hướng: “Nhưng rất nhiều cảnh sát vì thế mà gặp vấn đề tâm lý nghiêm trọng, hoặc bị mắc kẹt trong cảm xúc đó không thể thoát ra, hoặc bị cảm xúc của hung thủ làm lung lay, cuối cùng bước lên con đường phạm tội.”
TruyenLau.com
Hoa Sùng hỏi ngược lại: “Cậu thấy tôi giống kiểu người không thể thoát ra, hay là bị tội phạm đồng hóa rồi?”
Minh Thứ mỉm cười: “Chẳng phải chính vì anh không bị ảnh hưởng nên tôi mới muốn hỏi anh sao?”
Hoa Sùng đứng dậy, đi vài bước quanh bàn làm việc: “‘Hoàn toàn’ không bị ảnh hưởng — e là không ai làm được. Tôi nghĩ, chẳng có ai sau khi chìm vào cảm xúc của hung thủ mà lại có thể không bị ảnh hưởng gì cả.”
Minh Thứ gật đầu: “Nhưng những gì anh thể hiện ra ngoài lại là hoàn toàn bình thường.”
“Có lẽ tôi điều chỉnh nhanh hơn thôi?” Hoa Sùng tựa vào bàn, khoanh tay trước ngực.
Anh lớn tuổi hơn Minh Thứ, dáng vẻ và cử chỉ toát ra vẻ từng trải. Có thể vì từng tham gia chống khủng bố ở biên giới, trên người anh luôn mang theo sự chính khí lạnh lùng và khí chất anh dũng không sợ hãi, khiến anh trông vừa điềm tĩnh, chín chắn, vừa không hề bị năm tháng làm cho nặng nề.
Một con người xuất sắc đến kinh ngạc.
Minh Thứ nhìn nghiêng gương mặt của Hoa Sùng một lúc, rồi hỏi: “Làm sao anh điều chỉnh được?”
“Ừm…” Hoa Sùng trầm ngâm suy nghĩ, dường như nhớ đến ai đó, ánh mắt thoáng chốc trở nên dịu dàng. “Tôi cũng từng có thời gian điều chỉnh rất khó khăn. Vài năm trước thôi, khi đó tôi còn là tổ trưởng tổ trọng án. Cấp trên rất quan tâm tôi, đồng đội cũng không tệ, nhưng ít ai theo kịp được tư duy của tôi.”
Dừng một chút, anh đổi cách nói: “Nói thẳng ra là chẳng ai theo kịp cả.”
Minh Thứ chớp mắt.
“Tôi điều chuyển từ đội đặc cảnh sang đội hình sự, cậu biết rồi đấy.” Hoa Sùng nói: “Lúc đầu, thật sự tôi cũng không quen với việc đặt mình vào góc nhìn của tội phạm. Nhưng quanh tôi chẳng có bao nhiêu người có thể hỗ trợ được, muốn nâng cao hiệu quả phá án, tôi chỉ còn cách tự thay đổi. Tự đặt mình vào vị trí hung thủ, là phương pháp hiệu quả nhất tôi có thể nghĩ ra.”
Minh Thứ hơi bất ngờ.
“Lúc đó thật sự rất đau khổ. Một người bình thường như tôi, lại phải ép mình rơi vào trạng thái tâm lý méo mó như vậy, còn phải cố gắng tiêu hóa, thấu hiểu. Án thì phá được đấy, nhưng tôi không thoát ra nổi. Nhiều lần tôi cảm thấy mình đúng là một kẻ biến thái.” Hoa Sùng uống một ngụm trà rồi tiếp tục: “Nhưng tôi là tổ trưởng tổ trọng án, các thành viên trong đội đều nhìn vào tôi, tôi tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài.”
Minh Thứ hỏi: “Anh cứ gồng gánh một mình à?”
“Còn cách nào khác đâu.” Hoa Sùng cười nhạt, “Lâu dần thì cũng thành quen, ngoài việc sau mỗi vụ án lại mất ngủ, gặp ác mộng thì cũng chẳng đến mức nghiêm trọng hơn. Chỉ là những cơn ác mộng đó đúng là phiền phức, trong mơ lúc thì tôi tận mắt chứng kiến người khác bị giết mà bất lực, lúc thì chính tay mình gây án.”
Minh Thứ hỏi: “Vậy còn bây giờ thì sao…”
Ánh mắt Hoa Sùng dịu lại, phản chiếu ánh sáng ngoài cửa sổ rọi vào: “Giờ thì không còn nữa.”
“Hửm?”
“Vì đã có người san sẻ cùng tôi.”
Minh Thứ còn định hỏi thêm, thì cửa văn phòng đội trưởng bị đẩy ra.
Cả Minh Thứ và Hoa Sùng cùng nhìn về phía cửa.
Người có thể vào thẳng văn phòng đội trưởng mà không cần gõ cửa, e rằng chỉ có một mình Liễu Chí Tần được cái “đặc quyền” đó. Cửa đã mở gần hết, vậy mà anh ta còn giả vờ lễ phép gõ gõ: “Hóa ra là Tiểu Minh đến à.”
Minh Thứ chẳng hiểu vì sao cái biệt danh không chút phong thái này lại truyền đến tận Lạc Thành, nghe vậy mắt giật khẽ: “Thầy Liễu, lại đến tìm đội trưởng Hoa à?”
“Cái gì gọi là ‘lại’?” Liễu Chí Tần dường như vừa từ ngoài về, áo măng tô dài còn vương hơi lạnh: “Tôi với đội trưởng Hoa là đồng nghiệp, đến báo cáo công việc, không được à?”
Khóe miệng Hoa Sùng khẽ cong, ánh cười ấy mang theo sự dung túng.
Đúng vậy, là dung túng.
Minh Thứ chắc chắn, thái độ của Hoa Sùng với Liễu Chí Tần luôn là dung túng.
“Vậy tôi đi trước đây.” Minh Thứ nói, “Tôi phải đến trại giam gặp Lưu Thuận Quân.”
Hoa Sùng hỏi: “Tối nay không về được Đông Nghiệp chứ?”
Minh Thứ cũng muốn quay về, nhưng quả thật không kịp: “Phải ở lại Lạc Thành một đêm.”
Hoa Sùng nói: “Hiếm khi đến đây, tối nay ăn bữa cơm đi?”
Minh Thứ chợt nhớ ra mình còn nợ Liễu Chí Tần một chầu rượu, lập tức đồng ý luôn, định nhân tiện tối nay giải quyết cho xong, khỏi để thầy Liễu cứ lôi điểm thi của y ra nói mãi.
“Tôi không rành chỗ ăn ở Lạc Thành, hai người chọn chỗ đi, tôi mời.”
“Không được.” Liễu Chí Tần lại cười: “Hôm nay không phải lúc.”
Minh Thứ cảm thấy mình với họ Liễu này mãi mãi không thể nói cùng một tần số: “Đội trưởng Hoa đã nói tối nay ăn cơm mà anh còn bảo không phải lúc? Vậy chừng nào mới là lúc? Chẳng lẽ tôi phải gửi thiệp mời cho anh?”
“Hồi đó cậu nói là mời tôi uống rượu.” Liễu Chí Tần nói đâu ra đó, “Nhưng giờ là thời điểm cuối năm, bận rộn nhất, cảnh sát tổ trọng án ở Đông Nghiệp như các cậu mà dám vừa ăn cơm vừa uống rượu à?”
Minh Thứ nghĩ lại, thấy cũng đúng. Y và Tiêu Ngộ An ở nhà cũng đã lâu không đụng tới rượu.
Hoa Sùng nhìn Liễu Chí Tần, nói: “Anh Liễu này, đừng làm khó tổ trưởng Minh. Vừa gặp cậu ấy là nhắc uống rượu, anh uống giỏi lắm chắc?”
Rồi lại quay sang Minh Thứ: “Thật ra chỉ là ăn cơm thôi mà, cậu là khách, tất nhiên là tôi mời.”
“Vậy thì không được!” Minh Thứ lập tức phản đối.
“Cứ quyết định vậy đi.” Hoa Sùng nói, “Tôi sẽ sắp xếp người đi cùng cậu đến trại giam, tối quay lại tìm tôi. Tôi và anh Liễu trực ban, muộn mấy cũng ở đây.”
Trời đã về chiều, Minh Thứ và Phương Viễn Hàng lập tức lên đường tới trại giam, gặp Lưu Thuận Quân.
Người đàn ông ngoài bốn mươi, mặt mày hung dữ, ánh mắt khi đối mặt với cảnh sát chẳng hề sợ hãi, trông y như thể đã quen sống ngoài vòng pháp luật, mọi chuyện tốt xấu đều đã buông bỏ.
“Ông còn nhớ Cố Tranh Hàn không?” Minh Thứ hỏi.
Lông mày cụt của Lưu Thuận Quân nhướng cao tít: “Ai cơ?”
Minh Thứ đáp: “Tằng Dũng, người từng vay nặng lãi của ông.”
“Chậc, cái thằng mặt trắng đó à.” Lưu Thuận Quân đưa tay vuốt mặt, “Lão đây nhớ rồi.”
Minh Thứ cố ý nói bằng giọng chắc nịch: “Có người chỉ đạo ông cho hắn vay tiền.”
“Chỉ đạo?” Lưu Thuận Quân lập tức phản ứng dữ dội, “Thành phố Ninh Chi này là địa bàn của lão đây, ai dám chỉ đạo lão?”
Minh Thứ nói: “‘Việc làm ăn’ của ông lớn như vậy, cả Ninh Chi này là mạng lưới quan hệ của ông, mà lại nhớ rõ một thằng mặt trắng như vậy à?”
Lưu Thuận Quân nhe cả hàm răng vàng khè ra cười: “Hai triệu đâu có ít, nó suýt không trả nổi. Cứ dính đến tiền là lão nhớ kỹ nhất.”
Minh Thứ hỏi tiếp: “Thật sự là hắn chủ động tìm đến ông vay tiền?”
“Cậu không tin à?” Lưu Thuận Quân nhíu mày, “Vậy tôi hỏi lại cậu, là thằng nào mẹ nó tung tin lão đây bị người ta sai khiến đi cho vay? Lão lăn lộn nửa đời ở Ninh Chi, chưa từng bị ai sai khiến cả!”
Minh Thứ báo ra tên thư ký của Hạ Dương: “Chu Sam.”
Lưu Thuận Quân nhăn mặt, tỏ vẻ bực bội: “Ai cơ?”
Minh Thứ thầm thở dài. Khi nhận hồ sơ về Lưu Thuận Quân từ chỗ Hoa Sùng, y đã nghi ngờ tên này chẳng liên quan gì đến Hạ Dương. Giờ đối mặt trực tiếp, hỏi vài câu thôi là có thể khẳng định: Lưu Thuận Quân không phải cái bẫy mà Hạ Dương giăng ra cho Thịnh Chỉ.
Khi quay về trụ sở công an Lạc Thành thì đã hơn 11 giờ đêm. Hóa ra cái gọi là “bữa cơm đơn giản” của Hoa Sùng, chính là lẩu ở quán đối diện Cục. Cả đội điều tra hình sự đang tụ tập ăn theo kiểu “tiệc chạy bàn”, ai ăn xong thì về trực, người mới tới thì gọi món tiếp tục ăn.
Giữa cái lạnh buốt, mùi thơm nghi ngút và hơi nước bốc lên từ nồi lẩu đúng là hấp dẫn hơn bất cứ thứ gì.
Phương Viễn Hàng mệt rã sau cả ngày bôn ba, vừa ngồi xuống đã cầm đũa gắp lia lịa, không hề khách sáo.
Minh Thứ cười, đẩy đệ tử một cái: “Cậu đúng là nhanh hòa nhập đấy.”
Phương Viễn Hàng gắp luôn miếng thịt bò ai đó vừa nhúng: “Toàn người nhà cả, khách sáo gì.”
Liễu Chí Tần chen vào: “Tiểu Phương biết điều đấy.”
Hoa Sùng rót sữa đậu nành nóng vào chiếc cốc trống, đưa cho Minh Thứ rồi dặn: “Vừa mới đun sôi xong, Tiểu Minh, cẩn thận kẻo bỏng.”
Minh Thứ suýt nữa thì nghẹn: “Đội trưởng Hoa, sao cả anh cũng gọi tôi là ‘Tiểu Minh’ vậy?”
Hoa Sùng cười: “Gọi thế có gì sai đâu.”
“Gọi đệ tử tôi là Tiểu Phương, gọi tôi là Tiểu Minh?” Minh Thứ nhíu mày, “Tiểu Phương, Tiểu Minh, vậy tôi với thằng nhóc này là ngang hàng à?”
Phương Viễn Hàng ho sặc sụa: “Sư phụ, sư phụ lớn hơn, lớn hơn, con không tranh với người đâu!”
“Cậu đường đường là tổ trưởng tổ trọng án, cái này mà cũng tính toán?” Liễu Chí Tần xen vào, “Tiểu Minh à, không nên thế.”
Miệng lưỡi Minh Thứ xưa nay không hề thua kém ai, nhưng ngày xưa ở Đội Hành động Đặc biệt, Liễu Chí Tần là thầy, còn y là học trò – quan hệ thầy trò thì luôn như núi đè. Vậy nên đến giờ, chưa lần nào y nói lại người này.
“Thầy Liễu à, nể mặt đội trưởng Hoa, tôi không chấp với anh.” Minh Thứ nâng cốc sữa đậu lên, lườm Liễu Chí Tần một cái, “Anh cũng chỉ nhờ đội trưởng Hoa cưng chiều mà oai thôi đấy.”
Câu nói vừa dứt, cả bàn ăn bỗng im bặt.
Cho đến khi Phương Viễn Hàng nuốt trọn một viên mọc rau thơm nóng hổi.
“Nóng chết em rồi! Sư phụ ơi, sư phụ sắp mất đứa đệ tử đáng yêu này rồi đó!”
Minh Thứ ném cho cậu ta một chai nước khoáng chưa khui: “Bỏ ngay hai chữ ‘đáng yêu’ cho tôi.”
Quán lẩu mở xuyên đêm, càng về khuya càng có nhiều cảnh sát vừa kết thúc ca tuần tra ghé qua ăn lót dạ.
Ra khỏi quán, Hoa Sùng và Liễu Chí Tần quay về cục cảnh sát thành phố, Minh Thứ thì về khách sạn gần đó. Trước khi tạm biệt, Minh Thứ nói: “Tôi có một linh cảm.”
Liễu Chí Tần hỏi: “Linh cảm gì?”
Minh Thứ thở ra một làn hơi trắng trong không khí lạnh, nhún vai: “Có lẽ chẳng bao lâu nữa, chúng ta sẽ phải hợp tác.”
Hoa Sùng đáp: “Tôi không mong có vụ án nào nghiêm trọng đến mức chúng ta phải bắt tay mới giải quyết được. Nhưng nếu thật sự xảy ra, cảnh sát Lạc Thành sẽ dốc toàn lực.”
Hôm sau, Minh Thứ và Phương Viễn Hàng quay lại thành phố Đông Nghiệp.
Giống như Lạc Thành, vào dịp cận Tết, lãnh đạo phải làm gương đi trực. Minh Thứ không vội đến cơ quan, dự định về nhà lấy ít quần áo. Vừa mở cửa, y đã nghe thấy tiếng nước chảy từ phòng tắm.
Tiếng nước báo hiệu — Tiêu Ngộ An đang ở nhà.
“Anh!” Minh Thứ gõ cửa phòng tắm, “Anh thức trắng đêm à?”
Y hiểu quá rõ thói quen sinh hoạt của Tiêu Ngộ An. Chỉ khi thức đêm mới tắm vào giờ này.
“Ừ.” Tiếng Tiêu Ngộ An vang lên giữa tiếng nước, “Em ăn gì chưa?”
Minh Thứ không quen ăn sáng bên ngoài, mà hôm nay lại dậy từ tờ mờ để bắt chuyến tàu sớm nhất.
“Chưa. Còn anh?”
“Gọi đồ ăn đi, đặt phần cho hai người.” Tiêu Ngộ An nói: “Anh cũng chưa ăn.”
Minh Thứ gật đầu, tựa vào tường bên ngoài phòng tắm, vừa mở app gọi đồ ăn vừa hỏi: “Tối qua anh bận gì vậy?”
“Đội Hai phối hợp với phân cục Bắc Thành làm nhiệm vụ, anh phải xuống hiện trường.” Tiêu Ngộ An đáp, “Còn bên em có gì mới không?”
Minh Thứ vừa đặt xong đồ ăn, vừa kể sơ lược chuyện điều tra ở Lạc Thành. Nói xong, y thở dài: “Nếu Thịnh Chỉ biết được, Cố Tranh Hàn kết hôn chưa đầy một năm đã sắp làm cha, không biết cậu ấy có hối hận không, có cảm thấy quyết định của mình chẳng đáng giá.”
Cửa phòng tắm bật mở, Tiêu Ngộ An bước ra, người vẫn còn phủ hơi nước, “Anh thì thấy, lúc biết nội dung trò chơi, cậu ta đã bắt đầu hối hận rồi.”
Phòng khách không bật điều hòa, lạnh buốt. Tiêu Ngộ An chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm, nước còn đọng trên cổ.
Minh Thứ nhìn anh mấy giây, rồi đột nhiên dang tay ôm chầm lấy, “Sao về mà không mở điều hòa? Lạnh lắm không? Bạn trai đến sưởi ấm cho anh nè.”
Tiêu Ngộ An bật cười: “Vừa mới về, quên mất.”
Minh Thứ không buông tay, còn siết chặt thêm: “Anh có cảm nhận được hơi ấm tình yêu không?”
Tiêu Ngộ An khẽ vỗ vào lưng y: “Cái này là bù đắp à?”
Minh Thứ ngẩn ra: “Bù đắp gì cơ?”
“Bù đắp cho tối qua em không ở nhà sưởi ấm giường cho anh.” Tiêu Ngộ An nói.
“À ha, hiểu rồi.” Minh Thứ chậc lưỡi, “Bảo sao anh thức trắng đêm, giờ mới về. Hóa ra là vì em không ở nhà, anh không muốn về đối mặt với căn phòng trống đúng không?”
Tiêu Ngộ An phối hợp trả lời: “Sao em thông minh thế?”
Tối qua Minh Thứ bận đến quay như chong chóng, chỉ riêng thời gian di chuyển cũng đủ bào mòn sức lực. Đêm đó gần như không ngủ được, giờ nằm dựa vào người Tiêu Ngộ An một lúc, tinh thần cũng dần hồi phục. Y buông người ra: “Để em bật điều hòa, lát nữa sấy tóc cho anh luôn.”
Buổi sáng ít shipper nhận đơn, nên khi đồ ăn giao tới, Minh Thứ không chờ nổi nữa đã chạy vào tắm rồi.
Tiêu Ngộ An mở túi đồ ra, bên trong là cháo cá và bánh bao nhân nước. Anh đổ hai phần cháo vào một tô sứ lớn, hâm trong lò vi sóng, rồi tranh thủ chiên thêm hai quả trứng gà.
Minh Thứ thay đồ ngủ xong, hỏi: “Còn có thêm món nữa à?”
“Sợ em ăn không đủ no.” Tiêu Ngộ An đáp.
Đồ ăn không nhiều, hai người cứ đứng trong bếp giải quyết luôn. Vừa ăn cháo, Minh Thứ vừa hỏi: “Anh tạm thời chưa phải đến cơ quan đúng không?”
“Ừ, nghỉ chút, chiều quay lại.” Tiêu Ngộ An nói, “Không thì đã chẳng về nhà.”
Minh Thứ cười: “Vậy lát nữa anh dọn bếp nha.”
Hai người sống chung, không phân chia rõ ràng việc nhà. Minh Thứ “tay chân vụng về”, không nấu được món gì ra hồn, nên thường chịu trách nhiệm rửa chén lau bàn.
Tuy vậy, cũng có lúc y làm biếng, đùn cả hai việc cho Tiêu Ngộ An.
Toàn là chuyện nhỏ, Tiêu Ngộ An chưa bao giờ tính toán: “Được thôi.”
Minh Thứ ghé lại, một tay vòng lên cổ anh: “Anh, anh chiều em quá rồi đó.”
Tiêu Ngộ An hỏi: “Em thấy nhiều à?”
Minh Thứ lắc đầu lia lịa: “Ai mà chê chứ!”
Tiêu Ngộ An cúi đầu, khẽ chạm trán vào trán Minh Thứ.
Hiếm khi cả hai được ở cạnh nhau cả buổi sáng, không tránh khỏi chút “mùi mẫn”.
Minh Thứ ăn xong phần mình, súc miệng rửa mặt: “Vậy anh, phần bếp cứ để anh lo nha.”
Đều là đồ ăn mua ngoài, nên dọn cũng chẳng mất công. Chỉ cần rửa cái tô lớn đựng cháo và hai đôi đũa là xong.
Tiêu Ngộ An mang rác ra ngoài, lau sạch vết bẩn trên bàn. Vừa đi ngang phòng ngủ thì thấy chăn trên giường phồng lên như một ngọn đồi nhỏ.
“Anh! Em đang sưởi ấm giường cho anh nè!” Minh Thứ trùm kín mít trong chăn, chỉ lộ đôi mắt, tiếng nói nghe nghèn nghẹt vì bị chăn che.
Tiêu Ngộ An bước vào: “Vậy ra, đây là lý do em giao phần dọn bếp cho anh hả?”
“Đúng rồi!” Minh Thứ chống người ngồi dậy một nửa, “Giường ấm rồi, anh vào cảm nhận chút không?”
Tiêu Ngộ An cúi xuống, hôn nhẹ lên chóp mũi anh: “Cưng chiều quá mức luôn rồi đó.”
“Ai bảo anh chiều em quá làm gì.” Minh Thứ nhích sang một bên, đợi Tiêu Ngộ An nằm xuống đúng chỗ y vừa sưởi ấm. Y vội kéo chăn lên đắp kín cho người kia, rồi cúi xuống hôn — từ trán, đến môi, xong mới ngồi dậy: “Cảm nhận được sự cưng chiều của bạn trai chưa?”
Tiêu Ngộ An đưa tay xoa nhẹ cằm y, giọng trầm thấp: “Cảm nhận rõ lắm.”
Minh Thứ nhướn mày, ngồi ở mép giường xỏ dép: “Vậy thì anh ngủ cho ngon vào. Em đi đến Cục trước đây.”
Vừa dứt lời, một cánh tay mang đầy ý đồ xấu đã vòng qua eo y. Minh Thứ bị kéo ngã ngửa ra sau, bật cười khúc khích: “Ái da—!”
Lúc y đến được Cục Hình sự thì đã trễ hơn dự kiến hơn một tiếng đồng hồ.
Tâm Cuồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.