Tâm Cuồng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tâm Cuồng

Tác giả : Sơ Hòa 初禾

Chương 158: Đấu Trùng (08)

Editor: Mộc
“Cảnh sát và cô chủ nhiệm đều đã gọi điện cho tôi, nói là Hạng Hạo Minh…” Lại Thành ngừng lại một chút, mí mắt rũ xuống, vẻ mặt u ám, “Nói cậu ấy bị người ta hại chết, bảo tôi phối hợp điều tra.”
Biệt thự nhà họ Lại có ba tầng, sân trước đối diện thẳng với dòng sông. Gió từ mặt sông thổi tới, mùa đông thì lạnh đến tê người, nhưng mùa hè lại rất dễ chịu.
Ngôi nhà là do cha Lại Thành mua, nhưng bình thường chỉ có cậu ta sống một mình. Minh Thứ đảo mắt nhìn quanh tầng một, trên tấm thảm phòng khách có đặt máy chơi game và tay cầm điều khiển, mấy hộp đĩa game vứt lăn lóc, bàn trà còn mở sẵn hai quyển bài tập tiếng Anh. Với một nam sinh lớp 11, căn nhà này vẫn được xem là khá gọn gàng.
“Hạng Hạo Minh từng kết bạn WeChat với cậu, cậu đã chuyển tiền cho cậu ấy mười một lần.” Minh Thứ nói: “Quan hệ giữa hai người không tệ nhỉ?”
Lại Thành khẽ rụt cổ lại theo bản năng, “Cậu ấy ngồi chếch phía trước tôi, lại là lớp phó môn Vật Lý, thỉnh thoảng tôi hỏi cậu ấy vài bài.”
Minh Thứ hơi ngạc nhiên, “Cậu chuyển tiền cho Hạng Hạo Minh, không phải vì cậu ấy giúp cậu mua đồ ăn, nước uống sao?”
Lại Thành tỏ ra bất ngờ, lắc đầu: “Tôi chưa từng nhờ cậu ấy mua gì cả.”
“Vậy số tiền đó là…”
“Tiền giải bài.”
Tiếng của Tiêu Ngộ An vang lên từ phía cửa sổ lớn, “Hạng Hạo Minh thu tiền khi giảng bài cho mấy cậu? Việc này kéo dài bao lâu rồi?”
Nhìn sắc mặt Lại Thành thì dường như chuyện đó với cậu ta là hoàn toàn bình thường, “Từ lớp 10 đã bắt đầu rồi. Cậu ấy học giỏi Toán và Vật Lý, nhưng Hóa và Sinh thì không khá, mấy môn xã hội lại càng tệ. Bọn tôi nhờ cậu ấy giảng Toán, Lý, cậu ấy sẽ thu vài chục nghìn, nhiều nhất cũng chỉ mấy chục thôi. Tôi không nhớ rõ nữa.”
“Giáo viên có biết chuyện này không?” Tiêu Ngộ An hỏi.
Lại Thành đáp: “Thầy cô chắc biết cậu ấy giúp bọn tôi giảng bài, còn từng khen là biết giúp đỡ người khác nữa.”
“Khoan đã.” Minh Thứ ngắt lời, “Cậu gọi việc Hạng Hạo Minh thu mười mấy, hai ba chục là ‘thu tượng trưng’?”
Lại Thành dường như chưa hiểu, ngơ ra vài giây rồi mới đáp: “Chẳng phải thế sao? Chút tiền đó cùng lắm chỉ đủ mua ly trà sữa pha hương liệu thôi, chứ trà sữa nấu bằng sữa thật còn không đủ.”
Tiêu Ngộ An vỗ nhẹ vai Minh Thứ. TruyenLau
Lúc đó Minh Thứ mới phản ứng kịp — Lại Thành là con nhà giàu, những học sinh nhờ Hạng Hạo Minh giảng bài có lẽ cũng xuất thân tương tự. Với bọn họ, mấy chục nghìn chẳng đáng là bao, có thể coi như số lẻ. Họ đi học thêm, thuê gia sư thì cả chục triệu, hàng trăm triệu là chuyện thường. Vậy nên với họ, Hạng Hạo Minh lấy vài chục nghìn đúng là… “thu tượng trưng”.
“Thầy cô không biết, vậy còn bạn bè trong lớp?” Tiêu Ngộ An hỏi tiếp, “Cậu ngồi gần Hạng Hạo Minh nên hay nhờ giảng bài, nhưng việc cậu ấy thu tiền có phải là ‘bí mật ai cũng biết’ không? Hay chỉ có mấy người ngồi gần biết?”
“Biết hết cả lớp ấy.” Lại Thành lần này trả lời rất chắc chắn, “Nhưng thật ra cũng không có nhiều người nhờ cậu ấy giảng bài. Để tôi nhớ xem… ngoài tôi thì chắc còn Diệp Hoan, Chu Tinh Tinh, Dương Kiều, Trình Tiểu Tượng, Hứa Chiêu… còn ai nữa thì tôi không rõ.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com Minh Thứ thầm đối chiếu trong đầu — năm người Lại Thành vừa nói trùng khớp với năm cái tên trong danh sách tám người có liên hệ với Hạng Hạo Minh. Ngoài ra còn có Lý Hoa và La Dịch.
“Lớp các cậu có hơn sáu mươi học sinh, mà Hạng Hạo Minh lại biết giảng bài, thu tiền cũng chỉ ‘tượng trưng’ thôi.” Tiêu Ngộ An nói: “Vậy tại sao chỉ có vài người các cậu tìm cậu ấy giảng?”
Ánh mắt Lại Thành lóe lên một tia giễu cợt rõ ràng, “Lớp bọn tôi đâu phải lớp giỏi gì cho cam. Các anh điều tra trường Ngoại ngữ thì biết, lớp bọn tôi cơ bản là lớp học sinh yếu. Hạng Hạo Minh thì là học sinh thi đậu vào, nhưng không đủ điểm vào lớp thực nghiệm, nên mới bị phân về lớp bọn tôi. Học sinh giỏi như cậu ấy, mỗi lớp yếu đều có vài người.”
Minh Thứ hỏi lại: “Cậu gọi lớp mình là ‘lớp học sinh yếu’?”
“Có gì không dám nhận đâu?” Lại Thành đáp tỉnh bơ, “Yếu thì yếu thôi. Nhưng trong đám yếu cũng có người muốn cố gắng, như tôi với Hứa Chiêu chẳng hạn. Nhưng tụi tôi là thiểu số, còn lại thì chỉ biết chơi bời suốt ngày, tất nhiên sẽ không đi hỏi bài Hạng Hạo Minh rồi.”
Website TruyenLau.com Minh Thứ dần phác họa ra hình ảnh của Hạng Hạo Minh lúc còn học ở trường. Y hỏi tiếp: “Cậu ấy không có bạn trong lớp?”
“Sao anh biết?” Lại Thành dụi mũi, “Đúng là cậu ấy chẳng coi ai ra gì cả. Học sinh giỏi đều vậy mà. Tôi nghĩ chắc cậu ấy rất muốn vào lớp thực nghiệm, nhưng không đủ điểm, lần nào thi cũng thiếu vài điểm.”
Tiêu Ngộ An hỏi: “Ngoài mấy người các cậu từng nhờ Hạng Hạo Minh giảng bài, còn ai hay tiếp xúc với cậu ấy không?”
Lại Thành ngẫm nghĩ một lúc, rồi đáp: “Chắc là không.”
Tiếng gió lạnh vù vù thổi qua, mang theo cái rét buốt của dòng sông ngoài cửa sổ. Trong phòng, không khí vẫn còn đọng lại sự lạnh lẽo và bầu không khí nặng nề sau buổi trò chuyện.
“Ở lớp cậu ta thuộc dạng ‘người vô hình’ à?” Tiếng của Tiêu Ngộ An vang lên, giọng bình thản.
“Ừ, có thể nói vậy.” Lại Thành đáp, “Nhưng thành tích thì chẳng ‘vô hình’ tí nào, cậu ta là học sinh giỏi nhất lớp.”
“Ban nãy cậu nói lớp nào cũng có vài học sinh như Hạng Hạo Minh.” Minh Thứ tiếp lời, “Ngoài cậu ta ra còn ai nữa?”
“Văn Triều Long, Tề Tiểu Châu, Tiêu Mạn Mạn.” Lại Thành nhún vai, “Lớp tụi tôi chỉ có bốn đứa kiểu đó, ít quá, chẳng thể kéo nổi điểm trung bình lên.”
Tiêu Ngộ An bước đến bàn trà, cầm một cuốn sách bài tập lên xem, hỏi: “Định đi du học?”
“Dĩ nhiên rồi. Tôi không hợp học hành kiểu trong nước, chẳng đỗ được đại học ngon đâu.”
“Nhưng cậu siêng năng hơn nhiều bạn cùng lớp.”
“Đám đó chỉ là rác rưởi, tôi chỉ hơi hơn tụi nó một tí.”
Trong khi Lại Thành nói chuyện với Tiêu Ngộ An, Minh Thứ vẫn chăm chú quan sát cậu ta.
Chẳng bao lâu sau, dường như cảm nhận được ánh mắt của Minh Thứ, Lại Thành quay lại, hỏi với vẻ hồn nhiên: “Hai người nghĩ cái chết của Hạng Hạo Minh có liên quan tới tôi đúng không?”
Minh Thứ nhướng mày: “Sao lại nghĩ thế?”
“Không thì hai người đến tìm tôi làm gì?” Lại Thành nói “Tôi đâu có ngu. Bây giờ chuyện bạo lực học đường nhiều lắm, các anh thấy tôi từng chuyển tiền cho cậu ta nên mới đưa tôi vào tầm ngắm. Nhưng tôi không có liên quan gì hết. Số tiền đó là tiền công giảng bài, không tin thì đi hỏi người khác mà xem. Thực ra biết cậu ấy mất, tôi cũng buồn lắm. Ba người giỏi còn lại trong lớp thì chẳng ai thèm ngó ngàng tới bọn tôi. Học kỳ sau, chẳng còn ai giảng bài cho tôi nữa.”
Minh Thứ khẽ nhíu mày.
Những lời cuối cùng của Lại Thành khiến y cảm thấy lạnh sống lưng.
Bạn cùng lớp ngày ngày chạm mặt bị sát hại, mà cảm giác “buồn” của Lại Thành chỉ đơn giản vì sắp tới không còn ai giúp mình học bài.
Tiêu Ngộ An hỏi: “Cậu đã nhắc đến bạo lực học đường, vậy để tôi hỏi thêm một câu – Hạng Hạo Minh ở trường Ngoại ngữ từng đắc tội với ai chưa? Hoặc có ai không ưa cậu ta không?”
Lại Thành đáp: “Tôi chỉ dám chắc là cậu ta không đắc tội với tôi. Còn đắc tội với ai khác hay không thì chỉ người bị đắc tội mới biết. Đôi khi mắng người ta trước mặt chưa chắc khiến họ ghét, nhưng có khi chẳng tiếp xúc gì mà người ta lại tự nhiên không ưa mình.”
Minh Thứ nhận xét: “Cậu nghĩ cũng sâu đấy.”
Rời khỏi biệt thự nhà họ Lại, Tiêu Ngộ An hỏi: “Em thấy thằng bé này thế nào?”
“Không giống đang nói dối, nhưng rõ ràng là một đứa trẻ khó mà đồng cảm với nỗi đau của người khác.” Minh Thứ đáp: “Nó cho em một hướng suy nghĩ mới – Hạng Hạo Minh là học sinh giỏi nhất lớp, có thể điều này khiến người khác ghen ghét. Nhưng có điểm mâu thuẫn, đó là hung thủ gây án rất tàn nhẫn, cho thấy dấu hiệu của một kẻ có khuynh hướng chống đối xã hội. Nếu chỉ vì ghen tị mà giết người, thì khó có thể ra tay dã man như thế.”
Y dừng một chút rồi nói tiếp: “Tất nhiên cũng không thể loại trừ khả năng kẻ ghen ghét vốn có vấn đề tâm lý.”
Tiêu Ngộ An nói: “Việc Hạng Hạo Minh thu tiền khi giảng bài – Lại Thành thấy không có vấn đề, có lẽ những người khác từng trả tiền cũng nghĩ vậy. Nhưng không loại trừ khả năng có người không vừa mắt với chuyện đó, hoặc khinh thường cậu ta.”
Một trận gió mạnh hơn trước thổi tới từ phía sông, Minh Thứ lạnh đến run lên, đứng tại chỗ hắt xì mấy cái.
Tiêu Ngộ An tháo khăn quàng cổ xuống, định quàng cho y.
“Anh cứ đeo đi.” Minh Thứ giơ tay ngăn lại.
Tiêu Ngộ An chẳng buồn nghe, quàng luôn chiếc khăn vẫn còn ấm lên cổ y.
Cảm giác lông mềm mại cọ vào cằm, mặt trong khăn mang theo chút hơi ấm, còn có mùi da áo rất nhạt. Minh Thứ không kìm được, khẽ hít một hơi, cằn nhằn: “Sếp vẫn là sếp, làm gì cũng chẳng hỏi ý kiến cấp dưới.”
Tiêu Ngộ An liếc y: “Không có đặc quyền thì làm sếp làm gì? Cấp dưới có ý kiến à?”
Minh Thứ rầu rĩ trong khăn đáp: “Cấp dưới không dám có ý kiến.”
Rời khỏi khu biệt thự, họ buộc phải đi ngang qua trung tâm quản lý tòa nhà. Mâu thuẫn giữa cư dân và ban quản lý vẫn chưa kết thúc, thêm cả sự xuất hiện của phóng viên khiến không khí ngày càng căng thẳng.
“Về bản chất là mâu thuẫn giữa hai bên cư dân, ban quản lý lại chọn đứng về phía cư dân khu Nam, nên bây giờ mới thành xung đột giữa cư dân khu Bắc và ban quản lý.” Minh Thứ nghe một lúc, phân tích: “Cư dân khu Nam thì lại chẳng hề ra mặt.”
Tiêu Ngộ An ngồi vào ghế lái, nói: “Vì ban quản lý đã đạt thỏa thuận với cư dân khu Nam rồi, giờ thành ra ban quản lý là ‘người phát ngôn’ cho bọn họ.”
“Dư luận chắc chắn sẽ làm nổi bật mâu thuẫn giàu nghèo.” Minh Thứ dựa vào ghế phụ, day trán, “Tình hình bây giờ rõ ràng là do ban quản lý xử lý không tốt, chủ đầu tư cũng có trách nhiệm.”
Tiêu Ngộ An mở bản đồ dẫn đường, “Tiếp theo đến nhà Trình Tiểu Tượng.”
Trong hẻm Phương Lũng, những mẩu pháo đỏ còn sót lại cùng giấy vụn đã được gom lại. Tiêu Mãn cùng các chuyên viên giám định khác tiến hành phân tích thành phần từng nhóm một. Cuối cùng phát hiện một phần pháo đó không phải loại được cư dân Phương Lũng mua chung.
Tiêu Mãn chạy đến văn phòng tổ trọng án, định tìm ai đó đi cùng mình đến chợ kiểm tra nguồn pháo, vừa hay thấy Phương Viễn Hàng xách hộp cơm đi lên lầu.
“Đừng ăn nữa.” Tiêu Mãn cầm xấp tài liệu, “bốp” một tiếng gõ lên đầu Phương Viễn Hàng, “Đi với tôi một chuyến.”
Vừa nghe là đi truy nguồn pháo, Phương Viễn Hàng lập tức đặt hộp cơm xuống, khoác áo theo ngay.
Mọi người đều sốt ruột phá án, trước khi lên xe, hiếm khi Tiêu Mãn “tốt bụng bất ngờ”, ghé cửa hàng tiện lợi ven đường mua vài cái bánh mì và mấy hộp sữa.
Phương Viễn Hàng vừa nhai bánh mì vừa lầm bầm: “Tôi đi hiện trường với Tiểu Minh, anh ấy mua cho tôi trứng cuộn nóng hổi.”
Tiêu Mãn lườm: “Tôi chỉ có bánh mì, thích thì ăn, không thì nhịn.”
Phương Viễn Hàng xé bao nhựa của ống hút, cố tình nói: “Sữa này còn lạnh ngắt.”
Tiêu Mãn bật lại: “Tiểu Minh là mẹ cậu chắc?”
Phương Viễn Hàng đáp: “Sữa thì uống bừa được, nhưng lời thì không nói bừa được nha.”
Tiêu Mãn lái xe nhanh, luồn lách qua dòng xe cộ, “Tiểu Minh tốt vậy, sao hôm nay không đi cùng cậu? Không phải cậu là đệ tử đắc ý của cậu ấy à? Sao, thu nhận học trò mới rồi hả? Hôm nay dẫn ai?”
Phương Viễn Hàng giật giật mí mắt, “Hôm nay không phải đồ đệ.”
“Ai thế?” Tiêu Mãn hỏi, “Dịch Phi vẫn đang chỉ huy kiểm tra ở Phương Lũng.”
“Hôm nay là…” Phương Viễn Hàng hắng giọng, “Cục phó Tiêu.”
Tiêu Mãn liếc qua, cười khẽ: “Bảo sao không dẫn cậu.”
Phương Viễn Hàng sợ Tiêu Mãn đoán được bí mật của sư phụ, liền nghiêm mặt: “Tập trung lái xe đi, nhìn thẳng phía trước hiểu chưa!”
Dù hiện nay việc sản xuất pháo hoa được quản lý nghiêm ngặt, nhưng muốn truy nguồn từ giấy vụn sau vụ nổ là việc không dễ.
Tiêu Mãn và Phương Viễn Hàng chạy khắp mấy điểm bán pháo ở khu vực nông thôn giáp ranh phía Đông thành phố, cuối cùng một bà chủ khoảng năm mươi tuổi nói: “Nhà tôi có loại pháo này.”
Phương Viễn Hàng nói: “Phiền cô lấy cho tôi xem.”
Bà chủ không dài dòng, trực tiếp từ kho khiêng ra một thùng: “Xem đi xem đi, Tết đến nơi rồi, pháo không bán được giá, nếu các anh muốn, tôi giảm nửa giá cho luôn!”
Phương Viễn Hàng chú ý thấy trên thùng ghi nơi sản xuất là: “Thôn Chúc Vận, huyện Phú Việt?”
Chúc Vận là một vùng xa trung tâm thành phố Đông Nghiệp, trong khi các xưởng pháo lớn khác đều nằm quanh khu trung tâm.
“Đúng rồi, Chúc Vận.” Bà chủ tỏ ra đắc ý, “Nơi đó xa, giao thông không tiện, chi phí vận chuyển cao, nên ít ai đến lấy hàng. Họ thường bán sang tỉnh bên. Nhưng giá ở đó rẻ, tôi tính rồi, dù chi phí vận chuyển có cao, nếu chỉ đi một chuyến thì tính tổng vẫn rẻ hơn lấy hàng ở mấy nơi khác.”
Phương Viễn Hàng hỏi: “Chỉ có nhà cô lấy hàng ở Chúc Vận thôi à?”
“Ừm…” Bà chủ nghĩ một lúc, “Chắc cũng có người khác tính toán như tôi, nhưng chắc không nhiều. Ít nhất trong khu này thì chỉ có nhà tôi bán loại pháo này.”
Tiêu Mãn sốt ruột: “Trước giao thừa, có ai đến mua số lượng lớn loại pháo này không?”
Bà chủ bị vẻ nghiêm trọng của Tiêu Mãn dọa cho giật mình, nghi hoặc: “Các anh là ai vậy? Hỏi mấy chuyện này làm gì?”
Phương Viễn Hàng lấy thẻ ngành ra, “Chúng tôi là cảnh sát, đang điều tra vụ án.”
Bà chủ lo lắng: “Tôi… tôi không gây ra chuyện gì đấy chứ?”
Phương Viễn Hàng lắc đầu: “Không liên quan đến cô, cảm ơn vì đã cho biết nơi sản xuất loại pháo này. Phiền cô nhớ lại xem, có ai mua với số lượng lớn không?”
Có lẽ do sợ rắc rối khi tiếp xúc với cảnh sát, bà chủ bắt đầu đổ mồ hôi trán: “Mọi người đều mua nhiều cả, tôi sao mà nhớ rõ từng người.”
Phương Viễn Hàng hỏi: “Cô có sổ ghi chép doanh thu hằng ngày chứ?”
Bà chủ gật đầu: “Có.”
Phương Viễn Hàng nghiêm mặt: “Cho tôi xem với!”
“Các đơn hàng đều tầm tầm như nhau, cao nhất là vào ngày 26 tháng Chạp, nhưng cũng không nhiều như tôi dự đoán.” Trở lại xe, cầm bảng ghi chép photocopy, Tiêu Mãn nhíu mày nói: “Nếu hung thủ không mua chia lô thì chắc không phải mua từ đây.”
“Không sao, ít nhất cũng có manh mối rồi.” Phương Viễn Hàng khởi động xe, “Hung thủ không quen thuộc với các vùng xa trung tâm quanh Đông Nghiệp.”
“Hả?” Tiêu Mãn quay đầu nhìn, “Sao cậu biết?”
“Nếu họ biết rõ, thì tuyệt đối không chọn mua loại pháo này.” Phương Viễn Hàng điềm tĩnh nói, “Chúc Vận hẻo lánh, phí vận chuyển cao, ngoài mấy người tính toán kỹ như bà chủ kia thì không ai nhập hàng từ đó, dẫn đến pháo từ Chúc Vận rất hiếm trên thị trường, thuận lợi cho cảnh sát điều tra. Hung thủ bỏ qua điểm này, thậm chí không biết Chúc Vận ở đâu. Tôi nghĩ đây là biểu hiện của việc thiếu kiến thức thực tế, hoặc nói cách khác, thiếu tiếp xúc với tầng lớp lao động phổ thông. Dựa vào tâm lý này mà phân tích, họ sẽ không tự mình đi lấy hàng, cũng không chia nhỏ ra mua. Họ hoàn toàn không ý thức được có rủi ro ở đây. Ta thử đi mấy điểm bán khác xem, chắc chắn sẽ có phát hiện mới.”
Tiêu Mãn “chậc” một tiếng: “Cuối cùng cũng có tí phong cách của Tiểu Minh rồi đấy.”
Minh Thứ và Tiêu Ngộ An mất cả ngày trời tìm được năm học sinh có liên quan tài chính với Hạng Hạo Minh – trong đó ba người đang đi nghỉ với phụ huynh, hiện không có mặt ở Đông Nghiệp. Thông tin họ cung cấp tương đồng với Lại Thành, nhưng khác ở chỗ thái độ cảm xúc. Nếu Lại Thành tỏ ra lạnh nhạt, thì bốn người còn lại đều bày tỏ sự đau buồn, bàng hoàng. Dương Kiều vừa khóc vừa nói, cô biết hoàn cảnh gia đình Hạng Hạo Minh không khá giả, thật ra cô không quá mê học, nhiều bài không làm được thì thôi, việc nhờ cậu giải bài chủ yếu là để có lý do chuyển tiền, mong cậu có thể sống thoải mái hơn chút.
“Tôi không thể nghĩ ra ai lại hại cậu ấy. Ngoài việc học giỏi ra, cậu ấy thật sự chẳng có tí hiện diện nào trong lớp.” Dương Kiều nói: “Đến cả mấy đứa như Viên Ngải còn lười để ý đến cậu ấy nữa là.”
Minh Thứ hỏi: “Viên Ngải là ai?”
“Là… là đứa chuyên bắt nạt trong lớp em.”
Dịch Phi dẫn đội viên đã hoàn tất việc rà soát xung quanh hẻm Phương Lũng, trên đường quay về Cục trinh sát hình sự thì nhận được điện thoại của Minh Thứ, lập tức chuyển hướng đến một hội sở ở khu Nam Thành.
Dựa vào định vị của Chu Nguyện, lúc này Viên Ngải đang ở đó, có vẻ trong thời gian ngắn sẽ không rời đi.
Ngay khi Dịch Phi đẩy cửa một phòng bao, Minh Thứ cũng vừa dừng xe ở khu phố mới Lam Thiên, Đông Thành.
Dù được gọi là “phố mới”, nhưng nơi này đã khá cũ kỹ, so với khu vực ven sông Xuân Triều thì đúng là kém xa, thậm chí còn tồi tàn hơn cả ngõ Phương Lũng.
Văn Triều Long – người Lại Thành từng nhắc đến – đang sống ở đây.
“Anh, cẩn thận.” Đường xá chật hẹp, ổ gà lổm chổm khắp nơi, đèn đường thì chỉ lác đác vài cái sáng. Minh Thứ đi phía trước, dù biết chắc Tiêu Ngộ An không thể nào vấp ngã chỉ vì không thấy đường, vẫn nhắc khẽ một tiếng.
Hai người dừng lại trước tòa nhà ghi số “12”, chưa kịp lên lầu thì đã nghe thấy tiếng chửi bới từ trên vọng xuống.
Dù vẫn đang trong kỳ nghỉ Tết, ai nấy đều thường kiêng cữ “Tết nhất đừng nổi nóng”, nhưng chủ nhân của giọng nói kia rõ ràng đang tức điên lên. Minh Thứ lờ mờ nghe thấy những câu như: “Mày đúng là đồ vô tích sự!”, “Khai giảng mà không vào được lớp chọn thì mày đi chết đi! Mẹ đây cũng không rảnh nuôi mày nữa!”
Dưới ánh đèn lờ mờ, một thiếu niên lao vội từ trên lầu xuống, hơi thở gấp gáp, trên người vẫn còn khoác bộ đồng phục mùa đông.
Tiêu Ngộ An gọi: “Văn Triều Long.”
Cậu thiếu niên dừng lại, quay đầu lại nhìn.
Minh Thứ thấy mắt cậu đỏ hoe, trên mặt còn in rõ dấu tay vừa bị tát.
Lúc này trời đã tối, các điểm bán pháo ở khu Tây thành nhộn nhịp khác thường. Mắt thấy Tết đã sắp qua đi, các chủ sạp thi nhau giảm giá, mời chào ầm ĩ.
Giữa tiếng ồn, Phương Viễn Hàng gào lên: “Phiền anh cho tôi xem hóa đơn xuất hàng trước đêm giao thừa!”
Đây đã là quầy thứ 43 mà cậu và Tiêu Mãn ghé qua. Chủ quầy cũng giống bà chủ lần trước, tính toán kỹ lưỡng, nhập pháo từ xã Chúc Vận – thôn quê vùng hẻo lánh. Ông ta gắt gỏng: “Chờ chút!”
Hóa đơn được con trai ông đưa ra, chừng hai mươi tuổi, dáng vẻ cà lơ phất phơ: “Có cần tôi giảng giải thêm cho hai người không?”
Tiêu Mãn giật lấy hóa đơn.
Vài phút sau, Phương Viễn Hàng bất ngờ đẩy khuỷu tay vào Tiêu Mãn: “Nhìn đơn này nè, 27 tháng Chạp, 12 thùng!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu