Tâm Cuồng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tâm Cuồng

Tác giả : Sơ Hòa 初禾

Chương 71: Không Ngừng (31)

Editor: Mộc
Phản ứng của Uông Dĩnh đã gián tiếp nói rõ, Vu Chấn cũng đã thấm nhuần những quan niệm tương tự vào Uông Dĩnh khi đang “nuôi dưỡng” Sa Xuân. Nhưng cuối cùng Vu Chấn đã chọn Sa Xuân, có lẽ vì ông ta thấy rằng Uông Dĩnh không thể trở thành một “người kế thừa” xuất sắc.
Dịch Phi hỏi: “Cô và Vu Chấn quen nhau vì làm phim ngắn, ‘Lưu Quang’ chắc là do trường của cô tìm thấy đúng không? Bây giờ có rất nhiều công ty điện ảnh và truyền hình nhỏ, tại sao lại tìm thấy ‘Lưu Quang’?”
Uông Dĩnh càng lúc càng căng thẳng, “Tôi… tôi không hiểu sao anh lại tới điều tra tôi.”
Dịch Phi dừng lại vài giây, nghiêm túc nhìn Uông Dĩnh và nói: “Bởi vì Vu Chấn có liên quan đến một vụ án hình sự. Cô là một trong những người quan trọng mà ông ta đã tiếp xúc, và chúng tôi cần sự hợp tác của cô.”
Uông Dĩnh nhỏ giọng nói: “Cho tôi hỏi là vụ án hình sự gì?”
“Đang trong giai đoạn điều tra, các chi tiết không thể tiết lộ được.” Dịch Phi nói: “Bạn học Uông, cô không cần phải sợ hãi. Bất cứ điều gì tôi hỏi, chỉ cần nói cho tôi những gì cô biết. Cẩn trọng và đừng nói dối.”
Uông Dĩnh vội lắc đầu, “Tôi làm sao dám nói dối cảnh sát!”
Dịch Phi cười nói, “Thư giãn đi. Bây giờ hãy trả lời câu hỏi cuối cùng của tôi – tại sao cô lại chọn ‘Lưu Quang’ trong số rất nhiều công ty điện ảnh và truyền hình nhỏ kia?”
“Tôi là người phụ trách sự kiện đó. Mặc dù sự kiện này được tổ chức bởi hội sinh viên của trường, nhưng trên thực tế … về cơ bản mọi việc tôi đều tự mình làm.” Uông Dĩnh vừa nhìn xuống bàn vừa nói, đây là một hành động theo bản năng của rất nhiều người khi đối mặt với cảnh sát hình sự.
“Tôi có thể hiểu rằng cô đã tự mình tổ chức toàn bộ sự kiện không?” Dịch Phi hỏi: “Tại sao? Ngoài ra, có bao nhiêu người biết rằng cô đang bận rộn với sự kiện một mình?”
Uông Dĩnh thở dài, “Bởi vì từ năm nhất đại học, bọn họ đã coi tôi như cu li rồi. Là một người không có tài năng gì, ưu điểm duy nhất là tôi siêng năng hơn những người khác.”
Dịch Phi ôn hòa nói: “Câu hỏi cuối cùng.”
“Tất cả thành viên trong hội sinh viên đều biết điều đó.” Uông Dĩnh nói, “Những người khác quen biết tôi cũng không lạ gì nữa. Đó chả phải chuyện bí mật gì. Sau đó tôi chọn ‘Lưu Quang’ vì tôi nhìn thấy tờ rơi trên bảng thông báo của trường.” Website TruyenLau.com
“Tờ rơi à?”
“Ừm.” Uông Dĩnh giải thích: “Mỗi trường đại học đều có một bảng thông báo ở tầng dưới. Dùng để đăng thông tin về kỳ thi tuyển sinh sau đại học, du học, các loại hoạt động của sinh viên, v.v. Ngày nào tôi cũng đọc. Chủ tịch hội sinh viên đã giao cho tôi các hoạt động làm phim ngắn, trong lúc tôi đang đắn đo về việc nên liên hệ với công ty điện ảnh truyền hình nào. Thì tôi nhìn thấy tờ rơi quảng cáo cho ‘Lưu Quang’.”
Dịch Phi nói: “Công ty điện ảnh truyền hình sẽ đến Đại học Y dán tờ rơi sao?”
Uông Dĩnh sửng sốt một chút, “Hình như trước đó tôi chưa từng thấy tờ rơi tương tự như thế.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com Dịch Phi hỏi: “Cô chọn ‘Lưu Quang’ chỉ vì một tờ rơi thôi à?”
“Tôi thực sự đã có hơi sợ hãi lúc chọn nó. Tờ rơi này đột nhiên xuất hiện nên tôi nghĩ đó có thể là định mệnh.”
Dịch Phi đột nhiên cau mày.
Đọc truyện tại TruyenLau.com “‘Lưu Quang’ chuyên về làm phim ngắn cho trường học sao?
Thật là vô lý!
Trọng tâm kinh doanh của “Lưu Quang” luôn là phim truyền hình và kịch bản web drama. Từ khi nào bên đó đã chú trọng vào các phim ngắn cho trường học chứ?
Uông Dĩnh nhún vai, lo lắng hỏi: “Có phải tôi nói sai không? Tôi… Tôi không có nói dối.”
Dịch Phi hỏi: “Cô còn giữ tờ rơi đó không?”
Uông Dĩnh lắc đầu, “Tôi vứt đi từ lâu rồi, nhưng tôi có giữ ảnh chụp.”
Dịch Phi cầm lấy điện thoại di động của Uông Dĩnh, lập tức gửi ảnh vào điện thoại di động của anh và Minh Thứ, sau đó mới xem kỹ bức ảnh.
Tờ rơi quảng cáo mang phong cách rất giống trường học, nhấn mạnh rằng công ty đã hợp tác với nhiều trường tiểu học và trung học, đại học và trường dạy nghề trong những năm qua để cho ra đời một số lượng lớn các phim ngắn xuất sắc.
Còn về hoạt động kinh doanh chính thực sự của “Lưu Quang”, tờ rơi không đề cập đến một chữ.
Khi nhìn thấy tên của Vu Chấn, Dịch Phi tự lẩm bẩm: “Đây là …”
Trên tờ rơi quảng cáo, Vu Chấn thực sự được viết là biên kịch chính của mảng kinh doanh ở “Lưu Quang”.
Uông Dĩnh xoa nhẹ tay, “Tôi nghĩ tốt hơn nên chọn một công ty chuyên về phim ngắn cho trường này hơn là những chỗ khác, vì vậy tôi đã đến ‘Lưu Quang’ với tờ rơi đó, nói rằng tôi muốn hợp tác với thầy Vu.”
Dù chưa xác minh được nhưng Dịch Phi đã có thể xác định được tờ rơi này là giả mạo.
“Cô đã cho nhân viên ở ‘Lưu Quang’ xem tờ rơi đó chưa?” Dịch Phi hỏi: “Phản ứng của họ thế nào?”
Uông Dĩnh nói: “Tôi không trực tiếp cho họ xem, nhưng tôi nhớ rằng tôi đã để tờ rơi lại ‘Lưu Quang’, chắc hẳn các nhân viên đều có thể nhìn thấy nó. Còn phản ứng thì… tôi không rõ.”
Dịch Phi gật đầu và hỏi, “Cô và Vu Chấn liên lạc thường xuyên vì sự kiện này. Ông ta bắt đầu thảo luận chủ đề ‘cố gắng cũng vô ích’ với cô từ khi nào? Cuộc thảo luận của cả hai đã đi đến đâu?”
Cảm xúc của Uông Dĩnh bình tĩnh lại một lúc, nhưng khi nghe câu hỏi này, cô lại trở nên căng thẳng, “Tôi không thể nói chính xác khi nào, thầy Vu đã nói nhiều lần, nào là thấy rằng tôi rất siêng năng. Sau đó ông ấy bắt đầu nói về bản thân, luôn nhấn mạnh rằng đối với những người tầm thường mà, nỗ lực là vô ích…”
Dịch Phi nói, “Tôi đoán lúc đó tâm tình của cô cũng không phải là tốt.”
“Đúng vây.” Uông Dĩnh lại cúi đầu, “Tôi vốn nghĩ rằng mình không thể làm được việc. Thực ra, tôi quả thực là người ngốc nghếch so với hầu hết các bạn cùng lớp. Thầy Vu nói những lời đó, khiến tôi muốn chết quách đi cho xong.”
Sau khi cân nhắc câu từ, Dịch Phi hỏi điểm mấu chốt, “Vu Chấn có đề cập đến kế hoạch chết của ông ta với cô không?”
Uông Dĩnh trợn to hai mắt, “Cái gì? Kế hoạch chết?”
Dịch Phi quan sát Uông Dĩnh hồi lâu, “Ông ta cứ nói với cô rằng những người tầm thường và chăm chỉ thật đáng thương phải không?”
“Đúng là vậy, sau khi đoạn phim ngắn quay xong, chúng tôi cũng đã ngừng liên lạc.” Uông Dĩnh đột nhiên phản ứng lại, “Thầy Vu vốn muốn… giết tôi à?”
Dịch Phi trấn an vài câu, sau đó hỏi: “Ai là người thường có thể dán tờ rơi trên bảng thông báo ở trường đại học của cô?”
“Sinh viên làm bán thời gian, giảng viên và nhân viên, nói chung về cơ bản không phải là những người kinh doanh buôn bán.” Uông Dĩnh nói: “Hầu hết các trường cao đẳng và đại học đều như thế.”
Sau đó Dịch Phi lại hỏi, “Trước khi tiếp xúc với Vu Chấn, cô có cảm giác gì đó kỳ lạ không?”
Uông Dĩnh không hiểu, “Cảm giác kỳ lạ là gì?”
“Ví dụ như, đôi khi cô cảm thấy như có ai đó đang quan sát hoặc theo dõi mình.” Dịch Phi nói, “Xét cho cùng, con gái như các cô đôi khi trực giác bén hơn và có kỹ năng quan sát cũng mạnh.”
“Anh nói như vậy …” Uông Dĩnh suy nghĩ một chút, “Nửa đầu năm nay, tôi đúng là cảm giác có người đang theo dõi mình, nhưng không biết là ai, có thể là do ảo giác cũng nên.”
“Ở trong khuôn viên trường à?”
“Ừm.”
Sau khi rời Đại học Y Đông Nghiệp, Dịch Phi đến thẳng “Lưu Quang” để đưa tờ rơi cho sếp của Vu Chấn, giám đốc bộ phận biên kịch, Âu Tường Hòa.
“Chúng tôi chưa bao giờ làm loại tờ rơi này.” Âu Tường Hòa có vẻ không mấy ngạc nhiên, “Trước đây tôi có để ý đến tờ rơi này, nó do chính Vu Chấn in ra.”
Dịch Phi hỏi: “Anh có chắc không?”
Âu Tường Hòa sững sờ một lúc, rồi hỏi ngược lại, “Nếu không phải ông ta in thì còn ai vào đây in? Không phải Vu Chấn đã bắt đầu chuyển đổi từ năm ngoái sao? Các đoạn phim ngắn cho chính phủ, trường học và công ty thì không mấy quan trọng đến chất lượng, mà quan trọng nhất là tuyên truyền. Ông ta muốn kiếm tiền nhanh nên việc đến trường học dán tờ rơi quảng cáo như vậy là bình thường.”
Không thể khái quát hóa là bình thường hay không, chuyện này có thể là bình thường đối với các nhà biên kịch khác của “Lưu Quang”, nhưng đối với Vu Chấn thì hoàn toàn sai lầm.
Vu Chấn lúc đó đang ra sức xúi giục Sa Xuân trở thành “người kế vị” của mình, vậy tại sao ông ta lại đến các trường đại học và dán tờ rơi để kiếm tiền nhanh chóng?
Tờ rơi này chỉ có thể do kẻ chủ mưu phía sau dán lên, và lý do dán lên là vì phát hiện ra “hạt giống” Uông Dĩnh.
Sau khi lần ra manh mối, Dịch Phi ngay lập tức gọi cho Minh Thứ.
Minh Thứ đang đứng ở tầng dưới trong một tòa nhà mới xây ở khu Đông Thành, nhìn lên một tấm biển tồi tàn – Lý Phì Tràng.
Thỉnh thoảng, những người trẻ tuổi bước vào tòa nhà dân cư, bàn tán về việc lần này nên mua một cân hay nửa cân, và ai nấy liên tục ra khỏi tòa nhà với túi ni lông trên tay.
Dòng chữ “Lý Phì Tràng” cũng được viết trên túi nhựa.
Trong tất cả các món ăn, món mà Minh Thứ không thể chấp nhận được nhất là lòng lợn, y cau mày bước lên lầu.
Ở lầu hai, “Lý Phì Tràng” mới mở chưa đầy hai tháng, lại đang kinh doanh khá tốt, không chỉ tạo được tên tuổi trong khu vực lân cận mà còn có cả những tín đồ ăn uống từ các khu quận khác lái xe đến mua.
Một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi đeo tạp dề đang bận rộn trong bếp, và một chàng trai trông chưa đến hai mươi tuổi vừa thu tiền vừa xác nhận đơn hàng của khách.
Minh Thứ nhìn người đàn ông đó, và đánh giá từ cách ăn mặc và khí chất, anh ta không còn có thể nhìn ra dáng vẻ của một nhân viên bán hàng xuất sắc.
Nhưng làm việc chăm chỉ vẫn không thể thiếu.
Người đàn ông đó không ai khác chính là La Cảm Phong.
La Cảm Phong biến mất hơn nửa năm nay, sau khi điều tra thì phát hiện anh ta không rời khỏi thành phố Đông  Nghiệp. Mà thay vào đó, anh ta thuê một ngôi nhà cũ và kiếm sống bằng nghề bán lòng lợn và đồ ăn luộc mang đi.
Khách hàng đều nghĩ rằng ông chủ họ Lý nên gọi anh ta là “Anh Lý” và “Lý đệ”.
La Cảm Phong đang có phong độ tốt, không giống như những gì quản lý La mô tả, và thậm chí còn khác xa Vu Chấn và Sa Xuân.
Trong ánh mắt của anh ta, có một sự sống động tươi sáng của đời thường.
Sau khi thời gian cao điểm buôn bán qua đi, Minh Thứ đi đến chỗ La Cảm Phong và xuất trình thẻ cảnh sát.
Phản ứng của La Cảm Phong rất thú vị, anh ta bình tĩnh nhưng có chút lo lắng, căng thẳng nhưng trong lòng lại nhẹ nhõm, như thể đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng chờ cảnh sát tới cửa.
Minh Thứ nói: “Anh dường như đã biết lý do tại sao tôi tìm tới anh nhỉ.”
“Vì Vu Chấn.” La Cảm Phong lấy trong tủ lạnh ra một chai trà mật ong, đặt trước mặt Minh Thứ, “Ông ta chết rồi phải không?”
Minh Thứ và La Cảm Phong chạm mắt nhau, một lúc sau mới nói: “Có vẻ như tôi đã tìm đúng người. Vu Chấn coi anh như đồng loại của ông ta, và hy vọng rằng anh có thể giúp ông ta hoàn thành cái chết của mình. Sau đó giao cây dùi cui cho anh, và sau đó nữa anh sẽ đi tìm ‘Người kế vị’ tiếp theo – ông ta đã nói với anh tất cả những điều này?”
Gò má La Cảm Phong khẽ run lên, “Anh đã điều tra rất kỹ rồi.”
Minh Thứ nói, “Nhưng tôi vẫn cần sự giúp đỡ của anh.”
Tiệm đang không có khách, cậu chàng kia đang rửa dọn trong bếp.
La Cảm Phong quay đầu lại hô: “Tiểu Tuấn, em ra ngoài một lát đi, tiện thể đóng cửa lại giúp anh.”
Tiểu Tuấn nói: “Anh không bán hàng nữa sao?”
“Đợi lát nữa lại làm.” La Cảm Phong nói.
Tiểu Tuấn trông rất ngoan ngoãn, cũng không hỏi nhiều, chỉ thay quần áo rồi đi ra ngoài.
La Cảm Phong nói: “Là em trai tôi, người thân duy nhất của tôi.”
Minh Thứ gật đầu và đặt máy ghi âm lên bàn.
La Cảm Phong liếc nhìn nó, “Tôi gặp Vu Chấn gặp và quen biết vì quay một đoạn phim ngắn quảng cáo. Lúc đó tôi đang ở trong trạng thái làm việc rất tồi tệ. Khi cửa hàng muốn quay video để phản ánh cách làm việc của nhân viên, quản lý của chúng tôi muốn tôi điều chỉnh tâm trạng nên đã giao cho tôi phụ trách vấn đề này.”
“Ừm, quản lý La đã nói với tôi.” Minh Thứ hỏi: “Vu Chấn là do chính anh tìm được?”
“Đúng.” La Cảm Phong nói: “Tôi không được học hành nhiều, không biết viết quảng cáo và cũng không biết nhiều về nhiếp ảnh. Vì vậy tôi chỉ có thể tìm kiếm ngẫu nhiên trên Internet, tôi đã xem xét ‘Lưu Quang’ và một số công ty khác cung cấp các dịch vụ tương tự, và cuối cùng đã chọn ‘Lưu Quang’.”
Minh Thứ hỏi: “Lý do là gì?”
La Cảm Phong cho biết: “Tuổi của Vu Chấn khiến tôi cảm thấy rất đáng tin cậy. Những người được các công ty khác giới thiệu cho tôi đều là những thanh niên ở độ tuổi hai mươi.”
Minh Thứ lại hỏi: “Trong quá trình đưa ra lựa chọn của mình, anh không bị ảnh hưởng nào từ bên ngoài sao?”
La Cảm Phong trông có vẻ bối rối, và sau vài giây anh ta lắc đầu, “Đều là do tôi tự mình quyết định.”
Minh Thứ viết vội vài nét nguệch ngoạc vào cuốn sổ giống như một cuốn sách thần thánh mà chỉ có y mới hiểu được.
Tình huống của La Cảm Phong và Vu Hiếu Thành có phần giống nhau, có vẻ như lựa chọn của họ không bị ảnh hưởng bởi kẻ chủ mưu đứng sau hậu trường, hoặc họ đã không nhận ra điều đó.
“Có vấn đề gì không?” La Cảm Phong nói.
“Không.” Minh Thứ nói: “Anh tiếp tục đi.”
“Bởi vì tôi không biết quay và dựng video nên tôi thường xuyên liên lạc với Vu Chấn. Sau này, khi chúng tôi nói chuyện về công việc, tôi đã tâm sự một số nỗi buồn với ông ta.” La Cảm Phong nói: “Tôi chỉ cảm thấy rằng tôi không có tài năng, và tôi cảm thấy làm gì cũng khó.”
“Kể từ đó, mối quan hệ của hai người có chút thay đổi.” Minh Thứ nói, “Vu Chấn dần dần khiến anh cảm thấy rằng mình cũng là một người như vậy.”
Như thể nghĩ đến một trải nghiệm không mấy dễ chịu, La Cảm Phong lau mặt, “Tôi luôn cảm thấy đau đớn vì sự tầm thường. Vu Chấn đã kể cho tôi nghe về những trải nghiệm của ông ta trong nhiều năm qua, và tôi hoàn toàn có thể hiểu được điều đó. Lúc đó, tôi cảm thấy rất chán sống rồi. Tôi đã thua ở vạch xuất phát rồi, có cố gắng thế nào cũng vô ích.”
Căn phòng yên lặng một lúc, Minh Thứ nói: “Vu Chấn đã nói với anh kế hoạch của ông ta khi tâm trạng anh đang xuống mức thấp nhất?”
La Cảm Phong hít một hơi dài, “Anh có phiền nếu tôi hút một điếu thuốc không?”
“Cứ tự nhiên.”
La Cảm Phong châm một điếu thuốc và hút một nửa trước khi nói: “Ông ta mời tôi tham gia kế hoạch của mình – sau khi giết ông ta, hãy tìm một người khác giống như ông ta đã tìm thấy tôi, và để người đó giết tôi. Ông ta nói, đây là cuộc nổi dậy cuối cùng của kẻ tầm thường như chúng ta, những kẻ bị coi thường.”
Khi kết thúc câu nói này, giọng nói của La Cảm Phong rõ ràng là run rẩy.
Minh Thứ đẩy chai trà mật ong chưa mở ra trước mặt anh.
Anh ta mở nắp và tu ừng ực một hơi gần hết chai.
“Nói chậm thôi.” Minh Thứ nói.
La Cảm Phong gật đầu, “Tôi đã bị sốc vào thời điểm đó, nhưng tôi cảm thấy thực sự bị thuyết phục bởi ông ta. Tôi gần như đã đồng ý với ông ta rồi.”
“Gần như sao?”
“Tôi nghĩ đến em trai mình, Tiểu Tuấn.” Nói đến em trai của mình, ánh mắt La Cảm Phong hiện lên một chút dịu dàng, “Sức khỏe của Tiểu Tuấn không được tốt lắm, nếu tôi rời đi như thế này thì ai sẽ chăm sóc cho nó. Tôi vẫn muốn chiến đấu một lần nữa, ít nhất còn để dành cho nó được tiền thuốc men, trong lúc cấp bách có thể cứu sống nó một mạng. “
Những người mong manh dễ phát điên nhất, nhưng có một người quan trọng bên cạnh là đủ để đưa sự tỉnh táo trở lại.
Minh Thứ trong lòng có rất nhiều cảm xúc, Vu Chấn và Sa Xuân là những người cô độc nhất trong thành phố này, họ không có ai đồng hành trong một thời gian dài, và cũng không ai quan tâm đến họ.
“Tôi đã từ chức. Đầu tiên, áp lực công việc đối với tôi quá lớn. Tôi không thể chịu đựng được nữa và muốn sống theo một cách khác. Nhưng quan trọng hơn, tôi không muốn gặp lại Vu Chấn”, La Cảm Phong cho biết: “Ông ta đã nói hết mọi kế hoạch của mình với tôi, và tôi đột ngột bỏ cuộc, ông ta sẽ không bao giờ để tôi đi dễ dàng như vậy.”
Minh Thứ liếc nhìn quanh phòng, “Lúc mở tiệm không sợ bị ông ta phát hiện sao?”
“Tôi không mở cửa hàng ngay.” La Cảm Phong châm một điếu thuốc khác, “Thành phố Đông Nghiệp lớn như vậy, ở đây tôi gọi nó là ‘Lý Phì Tràng’, không phải ‘La Phì Tràng’, với cả ông ta không phải cảnh sát cho nên không phải dễ tìm. Vả lại tôi cũng không có nhiều tiền tiết kiệm, nếu tôi không kiếm được tiền, tôi và Tiểu Tuấn sẽ không thể trụ được.”
Minh Thứ nhìn vào mắt La Cảm Phong, “Còn một điều nữa, anh thực sự biết rằng Vu Chấn sẽ sớm chết.”
Mí mắt La Cảm Phong run lên.
“Đừng ngạc nhiên.” Minh Thứ nói, “Anh nói là đang đợi cảnh sát, điều đó tất nhiên có nghĩa là anh đã mong đợi cái chết của Vu Chấn.”
La Cảm Phong cười khổ nói, “Ông ta rất tuyệt vọng. Nếu không tìm được tôi, ông ta nhất định sẽ tìm người khác. Sẽ luôn có người hoàn thành tâm nguyện của ông ta, giống như ông ta đã hoàn thành tâm nguyện của vị giáo sư kia.”
“Chờ đã!” Minh Thứ ngắt lời, “Vị giáo sư nào?”
La Cảm Phong nói: “Đó là người mà Vu Chấn đã giúp giết. Để thuyết phục tôi, Vu Chấn đã đưa cho tôi một ví dụ về vị giáo sư này – ‘Giáo sư cũng là một người cũng có phẩm chất đúng không? Giáo sư Tần vẫn chọn cái chết, ngay cả giáo sư Tần cũng cho rằng cố gắng là vô ích, chúng ta – những kẻ tầm thường hơn nhiều còn phải phấn đấu vì điều gì nữa?”
Minh Thứ thở gấp, “Vu Chấn có nói giáo sư Tần đến từ trường đại học nào không? Giết ông ta khi nào?”
La Cảm Phong bị phản ứng của Minh Thù làm cho kinh ngạc, do dự một lát, “A …”
“Xin lỗi.” Minh Thứ điều chỉnh giọng điệu, “Giáo sư Tần này tên đầy đủ là gì? Ông ấy đến từ trường đại học nào? Và đã chết khi nào?”
La Cảm Phong uống nốt phần trà mật ong còn lại, “Tần Quốc Tỉnh, Đại học Y Đông Nghiệp, Vu Chấn không nói rõ ràng ông ta ‘tự tử’ khi nào. Nhưng tôi đoán từ lời của Vu Chấn, hẳn là vào dịp Tết Nguyên đán năm nay.”
Tần Quốc Tỉnh, giáo sư Đại học Y, đây chắc chắn là một manh mối cực kỳ quan trọng.
Minh Thứ nhìn thấy cuộc gọi nhỡ khi y quay lại xe, vì vậy y nhanh chóng gọi lại cho Dịch Phi.
“Về cơ bản bây giờ anh tin chắc rằng kẻ chủ mưu đằng sau mọi chuyện là người đến từ trường Đại học Y.” Dịch Phi thuật lại tình huống của Uông Dĩnh, “Kẻ đó quá quen thuộc với Đại học Y, và hắn cũng biết Uông Dĩnh rất rõ. Một người ngoài nhiều lần xuất hiện trong khuôn viên trường rất dễ gây nghi ngờ, nhưng nếu là giảng viên của trường Đại học Y, hắn đi tới nơi nào quan sát người khác, cũng không dễ dàng bị phát hiện. Chính hắn là người đã đẩy Uông Dĩnh trước mặt Vu Chấn để Vu Chấn lựa chọn, giống như hắn đã đẩy Long Thiên Hạo và Văn Hạc đến trước mặt Sa Xuân!”
Minh Thứ không trả lời ngay.
“Tiểu Minh?” Dịch Phi nói, “Cậu có đang nghe không?”
“Có.” Minh Thứ nói: “ ‘Quân cờ domino’ trước Vu Chấn có thể là giáo sư tại Đại học Y.”
Dịch Phi sửng sốt, “Cái gì?”
“Anh cũng thấy kỳ lạ phải không?” Minh Thứ vẫn chưa khởi động xe, “Giáo sư của Đại học Y đã bị giết vào đầu năm nay — ít nhất thì sự việc là như vậy. Chúng ta đã điều tra ở Đại học Y lâu như vậy, tại sao không có một chút tin tức gì? Cho dù không ai biết ông ta đã chết, trường học cũng phải biết chuyện ông ta mất tích, đúng không? Một giáo sư mất tích, đây không phải là chuyện bình thường.”
Dịch Phi thấp giọng nói: “Nhưng Đại học Y vẫn bình yên đến lạ.”
“Lời giải thích hợp lý là vị giáo sư vẫn còn sống khỏe mạnh, chỉ có Vu Chấn cho rằng ông ta đã chết.” Minh Thứ nói: “Em đoán, người này có thể là kẻ chủ mưu đằng sau hậu trường. Vu Chấn, Sa Xuân đều là ‘vật thí nghiệm’ của hắn!”
Khi đã xác định được mục tiêu, tiến độ điều tra sẽ được đẩy nhanh hơn.
Điều đáng ngạc nhiên là Đại học Y Đông Nghiệp không có giáo sư nào tên là Tần Quốc Tỉnh.
Minh Thứ lập tức thay đổi suy luận, “Kiểm tra từ đồng âm!”
Kết quả của cuộc điều tra này còn đáng ngạc nhiên hơn, có một giảng viên tên là “Đàm Quốc Tỉnh” ở Khoa Dược của Đại học Y, nhưng giảng viên này đã chết cách đây 9 năm.
Mộc: Biết là truyện nhiều plot twist, nhưng tui cũng không kịp đội mũ bảo hiểm kkk. Đón chờ chương sau cùng tui nha!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu