Tâm Cuồng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tâm Cuồng

Tác giả : Sơ Hòa 初禾

Chương 66: Không Ngừng (26)

Editor: Mộc
Lúc Ngũ Đồng từ phòng ngủ bước ra, cô ta đã thay đồ bộ cotton thường mặc ở nhà. Minh Thứ đứng dậy, nghe Mạnh Tuyết nói: “Đồng Đồng, cậu còn chưa tắm mà! Không phải trước kia cậu nói là chưa tắm thì chưa thay đồ ngủ được sao?”
Minh Thứ quay lại phòng khách, có chút hứng thú nhìn Ngũ Đồng.
“Không phải mình, là Lý Thiên Nguyệt nói, cậu nhớ nhầm rồi.” Ngũ Đồng ném cái gối vào Mạnh Tuyết.
“Thật á?” Mạnh Tuyết ôm gối, “Chẳng lẽ là mình nhớ nhầm ư?”
“Đương nhiên là cậu nhớ nhầm.” Ánh mắt Ngũ Đồng liếc hướng Minh Thứ, “Mình chưa từng nói vậy.”
Minh Thứ đi đến cửa phòng Ngũ Đồng, nhưng không đi vào ngay mà lại chú ý đến tấm thảm chữ nhật nhỏ cạnh cửa.
Ngũ Đồng vội vàng theo sau, nghiêng đầu, từng lọn tóc xoăn rũ xuống trước ngực, “Anh muốn hỏi tôi chuyện gì thì cứ hỏi, chẳng qua tôi cũng đã nói trước rồi, tôi chỉ làm lễ tân ở “Kiêm Gia Bạch Lộ’ nên đa số chuyện tôi cũng không rõ mấy.”
Mạnh Tuyết nghi ngờ nhìn hai người, đại khái cảm thấy tình huống không đúng lắm. Cô cầm điện thoại lượn một vòng rồi quay về phòng mình, khóa cửa lại.
Minh Thứ bước đến sô pha, ngồi xuống, “Bình thường cô tan làm sẽ về nhà ngay sao?”
“Đúng thế.” Ngũ Đồng gật đầu, “ ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’ không cần làm từ 9 giờ đến 5 giờ, tôi và trợ lý của sếp Thi sẽ thay ca. Lúc nào tôi cũng được phân làm ca sáng nên sau khi tan làm cũng không có chỗ nào đi, thế nên sẽ về nhà.”
“Bọn họ thì sao?” Minh Thứ hỏi.
Ngũ Đồng bối rối: “Bọn họ là ai? Các giáo viên đứng lớp á?”
Minh Thứ nói: “Hai người bạn cùng phòng của cô.”
“Không chắc. Những người làm ngành dịch vụ như chúng tôi, cơ bản đều làm ca. Nhưng mà các cô ấy chủ yếu bận vào buổi tối, cửa tiệm nail hay tiệm uốn tóc đều là buổi tối mới đông khách.”
“Nói cách khác, buổi tối cô thường ở nhà một mình?”
TruyenLau.com Ngũ Đồng chớp mắt, ngừng mấy giây, “Đúng thế. Chuyện này có liên quan gì đến vụ án anh đang điều tra sao?”
Minh Thứ mỉm cười, không giải thích mà lại hỏi: “Cô là lễ tân, cô có để ý thấy Sa Xuân có quan hệ thân thiết với ai không?”
“Để tôi nhớ lại xem.” Ngũ Đồng ngẩng đầu, khóe môi hơi hơi bĩu ra, “Chắc là Lưu Mỹ, cô ấy thường rời đi cùng Lưu Mỹ.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com “Còn nam giới thì sao?”
“Nam à? Vậy.. chắc là Lệnh Hủ Chi, ngài Văn cũng có quan hệ rất tốt với cô ấy.”
Minh Thứ cao giọng nói: “Cô chắc chứ?”
Ngũ Đồng vén một lọn tóc ra sau tai, “Tôi chắc mà.”
“Vậy còn Vu Chấn?” Minh Thứ hỏi: “Quan hệ giữa Sa Xuân và Vu Chấn có tốt không?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com Ngũ Đồng ngơ ngác nói: “Tôi cũng không nhớ rõ lắm.”
Minh Thứ lại nói: “Đúng rồi, còn cả Vu Hiếu Thành.”
“Tôi cũng chưa từng thấy Sa Xuân và Vu Hiếu Thành đi cùng nhau nhiều.” Ngũ Đồng nói.
Sa Xuân là “mục tiêu” của Vu Chấn, mà Vu Hiếu Thành là “mục tiêu” của Sa Xuân. Việc bọn họ tiếp xúc ở “Kiêm Gia Bạch Lộ” tuyệt đối không ít, nhưng ở trong mắt Ngũ Đồng, Sa Xuân lại có vẻ gần gũi với Lệnh Hủ Chi và Văn Hạc.
Ngũ Đồng chắc chắn đang che giấu điều gì đó.
Trong đầu Minh Thứ đã có manh mối, y thay đổi chủ đề, “Cô thường làm gì sau khi về nhà?”
“Cày phim, cày anime, chơi game điện thoại.” Ngũ Đồng nói: “Không thì sẽ làm việc nhà, giặt quần áo gì đó.”
Minh Thứ đột ngột hỏi: “Quan hệ giữa cô và Sa Xuân có tốt không?”
Đồng tử Ngũ Đồng hơi co rụt lại, “Tôi đều có quan hệ tốt với tất cả giáo viên.”
“Ồ?”
“Vì tôi phải báo cho bọn họ khi nào các lớp học sẽ bắt đầu.” Lần này Ngũ Đồng chủ động mở khung chat của mình và Sa Xuân, “Lịch học đôi khi được điều chỉnh, và tôi sẽ phụ trách việc thông báo cho các giáo viên.”
Minh Thứ nhận lấy xem, nội dung trò chuyện bên trong rất đơn giản, toàn là sắp xếp công việc.
Sa Xuân dùng từ rất ngắn gọn, còn Ngũ Đồng lại thường dùng biểu tượng cảm xúc.
Minh Thứ trả lại điện thoại cho Ngũ Đồng, “Cô thường xem phim hay anime gì?”
Vẻ mặt Ngũ Đồng dần dần trở nên ủy khuất, “Anh đây là đang nghi ngờ tôi sao?”
Minh Thứ cũng không phủ nhận, “Mỗi một người liên quan đến ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’ đều có khả năng gây án.”
Ngũ Đồng lại càng uất ức, hơi cúi đầu, nhẹ nhàng chắp tay, “Thế nhưng các anh nghi ngờ nhầm người rồi. Tôi là một nữ sinh, sao có thể làm ra chuyện như vậy.”
Minh Thứ đứng dậy, gọi điện cho Tiêu Mãn yêu cầu đội kiểm tra dấu vết mang đồ nghề đến ngay trước mặt Ngũ Đồng.
Ngũ Đồng ngạc nhiên nhìn Minh Thứ, như thể cô ta không hiểu sự đột ngột này.
“Cô sợ sao?” Minh Thứ hỏi.
Ngũ Đồng nghe vậy lập tức lắc đầu, một lúc sau mới rụt rè gật đầu, “Anh định làm gì thế?”
Lúc Tiêu Mãn và một vị kỹ thuật viên điều tra khác đến, Mạnh Tuyết đã nghiêng nửa người ra khỏi phòng ngủ.
Vừa nhìn thấy Ngũ Đồng, Tiêu Mãn ngạc nhiên, “Tổ trưởng Minh, tình huống gì thế này?”
Minh Thứ đi tới ban công, hất cằm về phía vết máu không thấy rõ, “Lấy mẫu thử mang về, xem là cái gì.”
Ngũ Đồng đứng cạnh bàn trà, ánh mắt đột nhiên trở nên hung ác.
“Các anh…” Mạnh Tuyết đi đến, “Các anh đang làm gì ở đây vậy?”
Minh Thứ lại nhìn về phía Ngũ Đồng, ánh mắt Ngũ Đồng đã khôi phục bình thường, so với kẻ vừa nãy thì cô ta đã là một người khác.
“Cô biết đó là gì sao?” Minh Thứ nói với Mạnh Tuyết.
Căn hộ cũ nên tường ban công cũng không phải màu trắng, theo năm tháng đã chuyển sang màu nâu sẫm. Vết máu chỉ còn là một mảng nhỏ, vị trí lại thấp, người bình thường khó phát hiện được. Mà đánh giá từ màu sắc thì cũng không giống vết máu, mà giống tường bị nấm mốc hơn. 80% Minh Thứ khẳng định đó là vết máu, là vì hình dạng bắn tóe lên.
Mạnh Tuyết nhìn hồi lâu, sau đó không biết gì lắc đầu, “Không biết.”
Về phần phân tích dấu vết, Tiêu Mãn so với Minh Thứ còn chuyên nghiệp hơn nhiều, lập tức khẳng định nói: “Đúng là máu. Nhưng bây giờ còn chưa rõ là máu gì.”
Mạnh Tuyết sợ hãi, Minh Thứ nghe thấy tiếng thở rõ ràng của cô.
Nhưng rất nhanh, Mạnh Tuyết lại vỗ ngực nói: “Làm tôi sợ muốn chết, Đồng Đồng, cậu giết gà sao lại không quét dọn sạch sẽ vậy?”
“Giết gà?” Minh Thứ quay người nhìn về phía Ngũ Đồng.
Ngũ Đồng đến cạnh Mạnh Tuyết, “Tôi vất vả làm thịt gà như vậy, chuyện vệ sinh không phải nên là các cậu dọn dẹp sao? Cậu còn nói tôi…”
Lại là giọng điệu uất ức, Minh Thứ nghiêng qua nhìn Ngũ Đồng, nhẹ giọng hỏi: “Các cô tự tay làm thịt gà à?”
“Đều là Đồng Đồng làm.” Mạnh Tuyết nói: “Tôi và Thiên Nguyệt không biết làm, nhưng Đồng Đồng biết.”
Ngũ Đồng ngượng ngùng cười cười.
Từ lúc chiều gặp ở “Hoa Dung” đến giờ, vẻ mặt Ngũ Đồng đã có rất nhiều thay đổi. Người khác có lẽ không chú ý đến những chi tiết này, nhưng Minh Thứ đã thầm ghi trong lòng.
Ngũ Đồng dường như không thể duy trì nổi chiếc áo khoác ngoài dáng vẻ ngốc bạch ngọt của mình nữa.
“Nhìn không ra, cô còn biết làm thịt gà đó?” Minh Thứ nói.
“Tôi cũng không phải người thành phố giống các anh.” Ngũ Đồng nói: “Tôi đến từ một thị trấn nhỏ ở quê, trong nhà giết gà giết vịt gì cũng đều tự mình làm.”
“Cả siêu thị và chợ bán thức ăn đều cung cấp dịch vụ giết mổ hộ, họ cũng không tính thêm tiền.” Minh Thứ hỏi: “Vì sao cô còn muốn tự mình đem về làm thịt?”
Phản ứng Ngũ Đồng càng ngày càng mất tự nhiên, “Tôi… tôi quen làm rồi.”
Mạnh Tuyết bên cạnh nói: “Đúng đó, Đồng Đồng rất thích giết gà.”
Tiêu Mãn ngẩng đầu, “Thích á?”
Một cô gái xinh xắn ngây thơ thích giết gà?
Điều này nghe có vẻ kỳ lạ đến nỗi ngay cả đội viên kiểm tra dấu vết không quá nhạy cảm với các chi tiết cũng có thể phát hiện ra nó là bất thường.
Lúc này, điện thoại Minh Thứ reo lên.
“Tổ trưởng Minh, tôi đã lấy video camera giám sát công cộng và tư nhân gần trường trung học số 9 vào ngày 24 tháng 8 như anh dặn.” Chu Mãn nói: “Một trong số camera quay được Ngũ Đồng, thời gian là 8 giờ 3 phút tối.”
Minh Thứ cúp máy, nói với Ngũ Đồng: “Cô theo tôi đến Cục thành phố ăn bánh uống trà thôi.”
Căn hộ ở Bách Hiên Quế Uyển là một trong số tài sản đứng tên Sở Xán.
Dù là ruột thịt của của tổng giám đốc Sở thị, nhưng cuộc sống của Sở Xán không hề hào hoa như mọi người vẫn tưởng. Người mẹ đã mất của hắn, Kỳ Xán là y tá của một bệnh viện tư nhân, bản thân có chút ít nhan sắc nên bị cao thủ ngắt hoa Sở Lâm Hùng nhìn trúng, mang bầu Sở Xán.
Khi đó Kỳ Xán cho rằng cô xinh đẹp lại thông thái, nghĩ rằng một ngày nào đó cô có thể vào nhà họ Sở, hoặc ít nhất để Sở Xán nhận tổ quy tông. Cô ta lấy cái tên Sở Xán này, cũng là vì muốn buộc mình với Sở Lâm Hùng.
Nhưng mà căn bản Sở Lâm Hùng không coi cô ta ra gì, cho cô ta hai căn nhà và một chiếc thẻ để tiêu xài, còn mình thì đi tìm người đẹp mới.
Từ nhỏ Sở Xán chưa bao giờ cảm nhận được tình thương của cha, lớn lên trong sự so sánh với anh chị em và những lời phàn nàn u uất của mẹ. Mức vật chất hơn xa người thường, hắn còn được hưởng một phần giáo dục đạt chuẩn của giới thượng lưu, nhưng tính cách của hắn ngày càng trở nên cáu kỉnh.
Vài năm trước, Kỳ Xán qua đời vì buồn bực u uất. Tất cả nhà và xe mà Sở Lâm Hùng cho Kỳ Xán đều chuyển cho Sở Xán, trong đó bao gồm cả Bách Hiên Quế Uyển.
Khu chung cư này đã suy tàn từ lâu, kẻ có tiền thực sự sẽ không ở đây. Sở Xán ngại mất mặt, chỉ khi chơi đùa Lưu Mỹ, mới đến ở một vài đêm. Sau khi trút hết sự hung ác thì lập tức rời đi, mặc kệ Lưu Mỹ sống chết ra sao.
Trong mắt Sở Xán, Lưu Mỹ chính là một kẻ ngu, sợ quyền thế nhà họ Sở nên muốn chơi cô ta thế nào cũng được.
Sở Xán chưa bao giờ sợ Lưu Mỹ báo cảnh sát, đứa đàn bà này bị hắn ta chơi phế, so với một con chó còn giống hơn.
Chơi Lưu Mỹ hai ngày, Sở Xán nhớ tới ngày mốt là sinh nhật anh cả Sở Khánh, định tìm mấy “quân sư” đến thay mình suy nghĩ nên tặng quà gì.
Người được gọi là “quân sư” thực chất là con hoang của một gia đình giàu có giống như hắn. Không có công việc đàng hoàng, dựa vào gia đình hỗ trợ, địa vị không mấy thăng trầm, hiển nhiên là một đám bị cho ăn như mấy con ấu trùng trắng mập thây.
Đúng là Sở Xán căm ghét những người con trai khác của Sở Lâm Hùng, nịnh bợ anh cả cũng là thật. Mấy năm nay bốn người con nổi tiếng của Sở Lâm Hùng đã đấu đá lẫn nhau, lợi thế của Sở Khánh dần nổi bật hơn những người khác. Sở Xán đã đứng bên phe Sở Khánh từ lâu, sinh nhật Sở Khánh đương nhiên hắn ta phải phí chút tâm tư để biểu đạt lòng trung thành.
Nhưng sau khi hẹn trước, còn chưa ra đến cửa, Sở Xán đã bị đội viên đội hình sự phân cục Nam Thành chặn ở trong gara nhà mình.
“Các người biết tôi là ai không?” Sở Xán là kẻ đã thấu rõ “thế giới”, trước kia cũng từng đua xe cắn thuốc, sau này mới chơi trò giam cầm giết người. Vì có gốc đại thụ là Sở Khánh, muốn sao cũng có thể tùy tiện giải quyết, hoặc có người thay hắn làm những chuyện thần không biết quỷ không hay.
Đối phó với cảnh sát, trước nay Sở Xán luôn tỏ ra vênh váo tự đắc.
“Biết chứ.” Phương Viễn Hàng bước ra từ trong xe cảnh sát, trực tiếp xuất trình thẻ, “Sở Xán, con trai của doanh nhân Sở Lâm Hùng.”
Tròng mắt Sở Xán co rụt lại, nhưng hắn vẫ tỏ thái độ ngông cuồng, “Biết mà còn chưa chịu cút à!”
Xét về vóc dáng, thật ra Sở Xán không hề thua kém cảnh sát tại hiện trường. Lời còn nói chưa xong, hắn ta đã giơ tay phải định đẩy viên cảnh sát trẻ tuổi đang không biết làm gì ra.
Nhưng Phương Viễn Hàng đâu phải là cảnh sát mà Sở Xán từng quen biết qua những tấm ảnh trước kia?
Ngay lúc Sở Xán tung ra một đòn, Phương Viễn Hàng đã cho hắn ăn cùi chỏ, rồi vặn ngược hai tay Sở Xán ra sau “bộp” một tiếng, nhanh gọn đeo còng cho hắn.
“Mẹ nó mày dám!” Sở Xán chưa bao giờ bị đối xử như thế, chợt quát lên: “Phương Viễn Hàng đúng không? Mẹ nó mày không muốn lăn lộn nữa à? Tao đây mà mày cũng dám bắt? Mày biết anh tao…”
“Im miệng!” Phương Viễn Hàng áp giải Sở Xán vào xe cảnh sát, nói một cách sắc bén: “Tôi chẳng cần biết anh là ai, cũng không quan tâm anh của anh là ai. Anh có liên quan đến một vụ án mất tích, tôi có trách nhiệm điều tra anh!”
Sở Xán bị quát làm cho bối rối, sửng sờ trong xe cảnh sát một hồi, Phương Viễn Hàng đã đóng cửa xe “uỳnh”.
Hai chiếc xe cảnh sát lái ra khỏi gara, lúc đi qua phân cục Nam Thành cũng không dừng lại.
Án mất tích của Chu Thiến là vụ án thuộc khu Nam Thành, mặc dù manh mối là do tổ trọng án phát hiện. Nhưng dưới tình huống chứng cứ tương đối đầy đủ, lẽ ra phải do phân cục khu Nam Thành tiếp tục điều tra, Lưu Mỹ cũng sẽ bị chuyển đến phân cục khu Nam Thành.
Phương Viễn Hàng lại không nguyện ý chuyển giao vụ án.
Đó cũng không phải vì cậu muốn chiếm lấy vụ này, mà là tập đoàn Sở thị có cội rễ sâu xa ở thành phố Đông Nghiệp. Chu Thiến có thể biến mất không dấu vết, tất nhiên là có kẻ âm thầm điều hành. Một khi vụ án vào tay phân cục, nếu Sở thị muốn từ mặt thằng con riêng Sở Xán này thì tốt, còn nếu họ muốn bảo vệ Sở Xán, thì chắc chắn sẽ gây áp lực cho phân cục.
Khó có thể giải thích rõ ràng những xung đột lợi ích trong gia đình giàu có, Phương Viễn Hàng lo rằng vụ án sẽ phát triển theo hướng mất kiểm soát sau khi vượt khỏi tầm kiểm soát của tổ trọng án.
Sự kiêu ngạo của Sở Xán cũng vì có cơ sở để phách lối, dù nói thế nào, hắn ta cũng mang họ Sở.
Lúc Phương Viễn Hàng đang định hỏi Minh Thứ cách xử lý vụ án này, Tiêu Ngộ An đã đến văn phòng tổ trọng án và nói thẳng với cậu rằng vụ án này không giao lại cho phân cục khu Nam Thành, Cục Trinh sát Hình sự sẽ tự mình giải quyết.
Sự tự tin của Phương Viễn Hàng được tăng cường ngay lập tức.
Sở Xán trên xe trừ những lúc im lặng, thì sẽ nhấn mạnh thân phận của mình là con Sở Lâm Hùng, khi thì chửi ầm lên. Nếu không phải đang chấp hành công vụ, Phương Viễn Hàng sẽ đè anh ta xuống đất đấm cho một trận.
“Tôi phải gọi điện cho anh tôi!” Sở Xán nói: “Các người không nể mặt tôi, cũng được thôi! Nhưng mặt mũi Sở tổng tương lai thì các người cũng không thể không cho nhỉ?”
“Tôi không biết Sở tổng tương lai gì hết.” Phương Viễn Hàng liếc Sở Xán, “Mẹ nó mày ít đem ‘mặt mũi’ với ‘nhà họ Sở’ treo trên mồm đi! Tổ trọng án cục trinh sát hình sự là nơi muốn vào thì vào mà ra thì ra à? Gì? Tôi nói cho anh biết, Sở Xán, hôm nay anh gặp Viễn Hàng tôi, nhất định anh phải trả giá đắt cho việc làm của mình! Mẹ nó chứ tôi cùng anh ăn thua đủ!”
Cùng xe có mấy người cảnh sát hình sự phân cục Nam Thành cũng đều là cảnh sát kỳ cựu đã điều tra vô số vụ án giết người. Lần này nghe nói nghi phạm là người nhà họ Sở, trong lòng có chút hoang mang, không ngờ rằng tổ trọng án trâu như thế, nhất thời họ đều thở ra như trút bỏ được gánh nặng.
Sau khi xe cảnh sát đến cục thành phố, Sở Xán lập tức bị đưa đến phòng thẩm vấn của tổ trọng án.
Lưu Mỹ là nhân chứng quan trọng, vết thương của cô ta là do Sở Xán gây ra, vả lại cô còn cung cấp file ghi âm trò chuyện, video trực tiếp chứng minh Sở Xán chính là hung thủ sát hại Chu Thiến.
Sở Xán không ngờ lại bị chó mình nuôi cắn chết, chết lặng trên ghế thẩm vấn, kinh ngạc không nói nên lời, sau một hồi im lặng, hắn ta gầm lên: “Cô ta vu oan cho tôi! Chu Thiến bị cô ta đưa đến cho tôi! Cô ta mới là tội phạm! Tôi mắc bệnh trầm cảm, tôi không thể kiểm soát hành vi của mình! Lúc đó tôi vốn không biết xảy ra chuyện gì!”
“Trầm cảm?” Người ngồi trước mặt Sở Xán là Tiêu Ngộ An, “Ai nói cho cậu, bệnh trầm cảm là lý do để giết người thế?”
Lúc đối mặt với Phương Viễn Hàng, Sở Xán còn có thể ngang ngược đôi chút. Nhưng bây giờ đối mặt với ánh mắt lạnh lùng và uy nghiêm của Tiêu Ngộ An, bỗng nhiên Sở Xán cảm thấy sửng sốt.
Sinh ra ở nhà họ Sở, mưa dầm thấm đất, dù hắn ta có ngu ngốc đến đâu cũng phân biệt được ai là kẻ nắm giữ quyền lực.
Mồ hôi lạnh trên trán đã túa ra, hầu kết nặng nề di chuyển, lần đầu tiên hắn cảm thấy vị anh cả kia có thể sẽ không tới đón mình.
“Bác sĩ Lạc là ai?” Tiêu Ngộ An hỏi.
“Bác sĩ Lạc…” Sở Xán không dám nhìn Tiêu Ngộ An, mí mắt trên rũ xuống, ánh mắt đảo qua đảo lại, “Là bác sĩ tâm lý của tôi.”
Tiêu Ngộ An nói: “Lạc Diệc của trung tâm chẩn đoán điều trị tâm lý Cửu Lâm?”
Sở Xán gật đầu lia lịa, “Đúng đúng! Chính là Lạc Diệc! Tôi thật sự có bệnh tâm thần. Bác sĩ Lạc có thể chứng minh rằng khi tôi tổn thương Chu Thiến, tôi đang ở trong trạng thái không thể kiểm soát bản thân! Tôi thật sự vô tội, nếu không phải Lưu Mỹ dẫn người đến, dụ tôi phạm tôi, sao tôi lại… làm tổn thương cô gái vô tội kia!”
Tiêu Ngộ An lại hỏi: “Bác sĩ Lạc đã hứa với cậu, sau khi cậu phạm tội bị bắt thì anh ta có thể cung cấp giấy giám định tâm thần cho cậu?”
Sở Xán cảnh giác nói: “Đúng!”
“Vậy xem ra cậu bị anh ta lừa rồi.” Tiêu Ngộ An cười, “Anh ta không có tư cách tiến hành giám định cậu đâu.”
Sở Xán há hốc mồm, “Không, không thể nào!”
“Có thể hay không rất nhanh cậu sẽ biết thôi.” Tiêu Ngộ An nói: “Tôi nghe nói cậu nói với đội viên cảnh sát của tôi là muốn tìm anh cậu à?”
“Tôi…”
“Đội viên của tôi tuổi còn trẻ nên không hiểu chuyện, anh của cậu là ai để tôi giúp cậu tìm người anh này đến cho.”
Tiêu Ngộ An tỏ thái độ như gió xuân, nhưng Sở Xán lại căng thẳng hơn lúc đối mặt Phương Viễn Hàng. Hắn lắp bắp hồi lâu, mới băn khoăn nói ra tên của Sở Khánh.
Sở Khánh và thư ký Thủy Huân cùng đến Cục Trinh sát Hình sự.
So với người em trai cùng cha khác mẹ Sở Xán, khí chất bên ngoài của Sở Khánh có thể nói là quý khí và giỏi giang. Anh ta không hề ỷ vào thân phận địa vị mà tạo áp lực cho cảnh sát, thái độ thay mặt gia đình thành thật xin lỗi, tỏ ý mặc dù Sở Xán là người Sở thị, nhưng nếu phạm sai lầm, Sở thị tuyệt đối sẽ không bao che, ngỏ lời đồng ý để cảnh sát tự giải quyết.
“Sở Xán xem Sở Khánh là chỗ dựa, mà Sở Khánh lại cắt đứt dứt khoát Sở Xán khỏi Sở thị?” Phương Viễn Hàng không che giấu chút kinh ngạc nào của bản thân, ngay trước khi Sở Khánh đến, cậu còn cho rằng đây sẽ là một trận chiến khó khăn.
Nhưng sau khi nghĩ lại, Sở Khánh từ bỏ Sở Xán mới là lựa chọn tất yếu.
Vụ án này nằm trong tay tổ trọng án, Tiêu Ngộ An đích thân hạ lệnh điều tra nghiêm ngặt. Sở thị thật sự không cần vì một đứa con ngoài giá thú mà tốn công tốn sức.
Gia tộc và doanh nghiệp hùng mạnh như Sở thị, bên trong có  rất nhiều điều mờ ám. Điều khó khăn nhất chính là đứng vững trong cuộc điều tra, nếu vì một mình Sở Xán mà bị cục trinh sát hình sự để mắt tới, điều tra càng sâu, bóng tối bên trong sẽ càng bị phơi bày.
Phương Viễn Hàng gãi đầu.
Mặc dù cậu tuy tuổi trẻ nhiệt huyết, nhưng cũng không phải không biết nặng nhẹ. Trọng tâm của tổ trọng án hiện nay là vụ án Sa Xuân, Vu Chấn, những dấu hỏi ở Sở thị có nhiều hơn nữa, lúc này tổ trọng án cũng không thể đi điều tra.
Biết được Sở Khánh rũ sạch quan hệ với mình, ban đầu Sở Xán rất khó hiểu, sau đó đập bàn cười to, “Tất cả mọi người muốn vứt bỏ tôi thật sao? Tất cả mọi người muốn tôi chết thật sao? Đúng, Chu Thiến là do tôi giết, nhưng nếu không có Sở Khánh giúp đỡ, sao tôi có thể xử lý sạch sẽ thi thể Chu Thiến chứ!”
Tiêu Ngộ An nói: “Các cậu đã làm gì?”
Những từ này có vẻ bình thường, nhưng đến tai Sở Xán lại không hề bình thường —— Tiêu Ngộ An dùng từ “các cậu”, chứ không phải “cậu”.
Điều này đột nhiên mang lại cho Sở Xán niềm tin.
“Đúng, là chúng tôi!” Sở Xán càng kích động hơn, “Là thư ký của Sở Khánh giúp tôi xử lý thi thể! Thiêu cháy trong một nhà máy sản xuất nồi hơi ngoài ngoại ô!”
Đội xử lý việc bên ngoài lập tức đến điều tra nhà máy sản xuất nồi hơi mà Sở Xán nhắc đến, còn Thủy Huân thì bình tĩnh phủ nhận, “Tôi và thiếu gia Sở Xán chưa từng có liên hệ cá nhân, tôi cũng không biết đó là nhà máy sản xuất nồi hơi nào, các anh điều tra là biết thôi.”
Sở Xán là chó cùng rứt giậu, không chỉ cắn Sở Khánh và Thủy Huân, hắn còn cắn cả Lạc Diệc, “Lạc Diệc cũng không phải kẻ tốt lành gì!”
Đây mới chính là điều mà Tiêu Ngộ An cảm thấy hứng thú, “Vì sao cậu cảm thấy anh ta không phải người tốt?”
“Tôi đã biết từ lâu, hắn tiếp cận tôi là muốn trèo vào Sở thị!” Sở Xán cười hô hố, “Nào biết được tôi là một “cổ phiếu bị hủy niêm yết” cấp thấp! Hahaha! Mẹ kiếp!”
Lúc Tiêu Ngộ An đi ra khỏi phòng thẩm vấn, vừa khéo gặp được Minh Thứ đang chạy hùng hục trên hành lang.
“Dừng lại.” Tiêu Ngộ An hô lên.
Minh Thứ vội phanh lại, giày kêu cái kít trên mặt đất, “Cục phó Tiêu, chuyện gì thế?”
Phương Viễn Hàng từ trên lầu đi xuống, nhìn hai người từ xa, một hồi lâu mới nói: “A?”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu