Tâm Cuồng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tâm Cuồng

Tác giả : Sơ Hòa 初禾

Chương 91: Vì Thiện (11)

Editor: Mộc
Đường Hoàng Khâu, quận Bắc Thành.
Rạng sáng là thời điểm bận rộn nhất của câu lạc bộ “Trọng Sơn”.
Dưới ánh đèn neon rực rỡ, tòa nhà chính “Trọng Sơn” lấp lánh như một tòa thành trên không được thắp sáng bởi các vì sao. Những người phụ nữ lộng lẫy trong bộ cánh kiều diễm sánh bước cùng những chàng trai trẻ tuổi, tuấn tú ra khỏi “thành phố trên không”. Có người dừng chân trò chuyện bên những chiếc xe sang trọng, trao nhau nụ hôn dài trước khi chia tay, có người cùng nhau lái xe rời đi, tìm kiếm chốn vui chơi một đêm.
Cuộc sống về đêm ở thành phố Đông Nghiệp rất sôi động, không thiếu các tụ điểm ăn chơi dành cho đàn ông giải trí. Tuy nhiên, “Trọng Sơn” là nơi duy nhất mang tính chuyên nghiệp và chỉ phục vụ cho phụ nữ.
“Trọng Sơn” được mô phỏng theo phong cách của nước láng giềng, nhiều nhân viên phục vụ được trang điểm theo phong cách Nhật Bản.
Giữa đám đông “trai bao” sành điệu và “quý bà” sang trọng, có một bóng người khác biệt hoàn toàn.
Hắn ta nhỏ con, mặc áo hoodie màu xám tro và quần thể thao đen, đôi giày thể thao dính đầy bùn đất, như thể vừa đi từ ruộng hay trên núi về và đã lâu không được giặt giũ.
So với những “trai bao” cao trên 1m8, thậm chí hơn 1m9, theo đuổi phong cách nam tính, hắn ta thực sự quá gầy gò. Nhưng so với những “trai bao” cao khoảng 1m7, theo đuổi phong cách dễ thương, mềm mại, hắn ta lại không nổi bật.
Trên cổ hắn đeo một chiếc máy ảnh, ống kính hướng về đám đông, tìm kiếm một điều gì đó.
Hắn là người mà cảnh sát đang truy lùng – Tần Tự.
Những người phụ nữ say rượu liên tục được dìu ra khỏi câu lạc bộ. Những chiếc váy dài được may tinh xảo của họ dính đầy chất nôn mửa. Mấy tên trai ôm ấp họ thật chặt, sợ họ ngã sấp mặt. Một người phụ nữ đang nôn mửa ven đường, chất bẩn bắn lên giày, một người đàn ông lập tức ngồi xổm xuống và lau giày cho cô ta bằng chiếc khăn tay màu trắng.
Người phụ nữ vốn đã bất tỉnh, còn gạt ngã người đàn ông kia. Chưa kịp trở tay, bàn tay anh ta đã dính đầy chất nôn của người phụ nữ.
Tay Tần Tự cầm máy ảnh, cười khúc khích chụp lại cảnh tượng này.
Thật xấu xí, kinh tởm, những lũ người đê tiện.
Không ai để ý đến tiếng lách tách nhỏ bé của màn trập, chẳng mấy chốc, một người từ đâu chạy đến đỡ người đàn ông đang ngã lăn ra đất. Người phụ nữ mắng chửi gì đó không rõ lời, mái tóc rối bời, vài lọn tóc rũ xuống trán che đi khóe mắt, khiến cô ta trông có phần tiều tụy và cô đơn.
Tần Tự càng thêm phấn khích, chớp thời cơ chụp liên tiếp nhiều bức ảnh hơn.
Hắn biết người phụ nữ này, kể cả người đàn ông bị đá ngã cũng vậy.
Website TruyenLau.com Người phụ nữ tên là Sở Lâm Lâm, là chị em với Tần Khả, nhưng lại bị Tần Khả cướp mất người trong lòng. Tên thật của người đàn ông kia không rõ, trong “Trọng Sơn” gọi là Tiểu Diệp, khí chất và ngoại hình đều na ná Vu Tiểu Hải, giỏi nũng nịu để lấy lòng phụ nữ, trang điểm còn kỹ hơn cả phụ nữ.
Loại đàn ông này chẳng khác gì chó, vậy mà Tần Khả, con ngu ngốc óc rỗng tuếch kia lại coi như báu vật.
“Chậc——” Tần Tự khinh khỉnh hừ một tiếng, buông máy ảnh xuống, đi về phía Sở Lâm Lâm. Website TruyenLau.com
Hôm nay hắn đã đến “Trọng Sơn” rình rập từ sáng sớm, chỉ để chụp lại bộ dạng đau khổ tột cùng của Sở Lâm Lâm. Hắn rất muốn biết, khi Sở Lâm Lâm biết được Vu Tiểu Hải mà cô yêu đã “đi đời nhà ma”, liệu mình có thể chụp được bức ảnh ưng ý nhất hay không đây.
Nghĩ tới đây, Tần Tự kích động đến mức run rẩy.
Sở Lâm Lâm loạng choạng đi về phía một chiếc Porsche Cayenne, có người mở cửa xe cho cô.
TruyenLau Tần Tự bỗng nhiên hét lớn: “Này!”
Sở Lâm Lâm bối rối quay đầu lại nhìn Tần Tự, ánh mắt lúc đầu hoang mang, sau đó chuyển sang căm hận.
“Là mày!”
Tần Tự cười nói: “Là tôi đây.”
“Cút đi!” Sở Lâm Lâm hét lớn: “Cút xa tao ra! Tao không muốn nhìn thấy ai trong nhà họ Tần bọn mày cả!”
“Hôm nay tôi đến đây để báo cho cô một tin vui.” Tần Tự nói: “Chị tôi, Tần Khả, con ngu ngốc cướp Vu Tiểu Hải của cô, đã chết rồi.”
Sở Lâm Lâm bám vào cửa xe, cứng đờ cả người: “Mày nói gì cơ?”
So với Tần Tự, Sở Lâm Lâm – người vốn có thù hận với Tần Khả thì phản ứng của cô ta lại giống một người bình thường hơn.
“Vui không?” Tần Tự nói: “Tình địch của cô cuối cùng đã chết, nó không bao giờ có thể cướp đàn ông của cô nữa.”
Sở Lâm Lâm bước đến trước mặt Tần Tự, giơ tay tát vào mặt hắn: “Đồ điên! Sao mày có thể nói như vậy với chị mình!”
“Cô không vui sao?” Tần Tự nghi hoặc nói: “Tôi tưởng rằng cô sẽ rất vui vẻ.”
Sở Lâm Lâm run rẩy lấy điện thoại ra khỏi túi xách.
“Muốn gọi điện thoại cho Tần Khả à?” Tần Tự sờ sờ lên khuôn mặt sưng vù, cười lớn: “Vô ích thôi, cô gọi không được đâu, một người đã chết làm sao có thể nghe điện thoại?”
Sở Lâm Lâm không còn để ý đến hắn nữa, cô dường như đã tỉnh rượu rất nhiều, liền áp chặt điện thoại vào tai.
Tần Tự nói: “Tôi định báo cho cô một tin xấu trước, nhưng muốn cho cô vui trước thế mà. Biểu cảm của con người khi rơi từ thiên đường xuống địa ngục chẳng phải là sống động nhất sao? Đáng tiếc… cái chết của Tần Khả dường như không khiến cô vui vẻ hơn là bao.”
Điện thoại không gọi được, Sở Lâm Lâm mắng chửi: “Mày im đi!”
“Sao vậy? Cô muốn báo cảnh sát à?” Tần Tự xua tay, “Tôi không phải hung thủ đâu nhé.”
Sở Lâm Lâm bỗng nhiên vươn tay tóm lấy Tần Tự, “Mày đừng hòng đi đâu, đứng đây chờ tao!”
“Tôi chưa chụp được ảnh khi cô biết tin Vu Tiểu Hải đã chết, sao có thể đi được?” Tần Tự vừa nói vừa lật album ảnh: “Đây, cho cô xem…”
Sở Lâm Lâm không kịp phản ứng: “Ai chết?”
Tần Tự xoay camera lại: “Nào, nhìn xem Vu Tiểu Hải của cô, giờ anh ta biến thành thế này rồi, cô còn muốn giành anh ta với Tần Khả à?”
Sở Lâm Lâm phải mất một hồi lâu mới nhận ra trong màn hình là một người đàn ông đầy máu.
“Thế nào?” Tần Tự lấy lại máy ảnh, hướng ống kính về phía Sở Lâm Lâm.
Sở Lâm Lâm lấy tay che miệng, ánh mắt kinh hoàng tột độ, liên tục lùi lại vài bước, cuối cùng ngã quỵ xuống đất.
Khi Từ Xuân tìm được Tần Tự, hắn đang cười đắc ý, miệng nói lảm nhảm: “Chụp được rồi, chụp được rồi! Hoàn hảo!”
Phòng họp số 2, Tổ trọng án.
Hình Mục cầm báo cáo khám nghiệm tử thi chạy đến, trên trán lấm tấm mồ hôi, cả người tỏ ra vừa phấn khích vừa mệt mỏi.
Minh Thứ ném cho anh một chai nước suối chưa khui: “Anh Hình, nghỉ ngơi chút đi.”
Hình Mục uống nước quá vội nên ho sặc sụa, sau khi uống xong mới nói: “Không sao không sao, xin lỗi vì đến muộn, bây giờ bắt đầu thôi, tôi không cần nghỉ ngơi đâu.”
Nguyên nhân và thời điểm tử vong của 4 nạn nhân đã được xác định:
Nạn nhân số 1 – Hoàng Hối bị dụng cụ sắc nhọn đâm hơn 20 nhát vào ngực, động mạch chủ bị đứt nghiêm trọng, các vùng tay, bụng, đùi đều bị cắt 14 nhát, trong đó có phần ngực trái đặt trên TV.
Nạn nhân số 2 – Tần Hùng, vết thương chí mạng cũng nằm ở ngực.
Nạn nhân số 3 – Tần Khả thì động mạch cảnh và khí quản bị cắt đứt, vết thương trơn tru, không có dấu hiệu bị cắt cứa nhiều lần.
Nạn nhân số 4 Vu Tiểu Hải, vết thương chí mạng giống với Hoàng Hối và Tần Hùng.
Ngoại trừ Tần Hùng, thời điểm tử vong của ba người còn lại đều trong khoảng từ 1 đến 3 giờ sáng, trong khi thời điểm tử vong của Tần Hùng là từ 4 đến 5 giờ sáng.
Minh Thứ cầm riêng một báo cáo khám nghiệm tử thi, “Nếu phân loại theo thời điểm tử vong, Tần Hùng và ba người kia khác nhau. Hung thủ đã vào căn hộ số 5-8 từ lâu, sau khi giết Tần Khả, Vu Tiểu Hải, Hoàng Hối, hắn không vội vã rời đi mà chờ Tần Hùng về nhà.”
Phương Viễn Hàng nói: “Vậy thì có thể nói, Tần Hùng rất có thể là mục tiêu chính của hung thủ?”
Minh Thứ không trả lời, lại nói: “Nhưng nếu phân loại theo vết thương chí mạng và mức độ tàn phá thi thể, người khác biệt lại là Tần Khả. Tuy nhiên, Vu Tiểu Hải lại là người duy nhất trong bốn người bị lột sạch quần áo. Thi thể của Hoàng Hối bị tàn phá nặng nề nhất, rải rác trên sàn phòng khách, các mảnh cơ thể trên bàn trà phần lớn thuộc về bà ấy, ngực cũng được đặt một cách đầy nghi thức lên TV. Cùng được đặt trong phòng khách là Tần Hùng, trên người có khoảng hai trăm vết dao chém, mắt phải bị móc ra, nhưng ngoài nhãn cầu, không có bộ phận nào khác bị cắt bỏ. Vu Tiểu Hải nằm trong phòng ngủ, tình trạng tương tự như Tần Hùng. Nếu nhìn theo hướng này, hung thủ có vẻ căm thù Hoàng Hối hơn? Nhắm vào Hoàng Hối? Vậy tại sao sau khi gây án lại còn mạo hiểm chờ Tần Hùng về? Anh Hình.”
Hình Mục vội vàng giơ tay: “Lãnh đạo, tôi đây!”
“Trước đó anh có nói, trên người Vu Tiểu Hải có vết thương bị trói, vậy ba người còn lại thì sao?” Minh Thứ hỏi: “Kết quả kiểm tra độc tố dược lý thế nào rồi?”
“Ngoại trừ Tần Hùng là nạn nhân cuối cùng, vết thương bị trói của ba người còn lại đều tương tự nhau.” Hình Mục nói: “Hai chân bị trói bằng dây điện, hai tay bị trói sau lưng, còn có vết thương siết cổ nhưng Tần Khả không có.”
Minh Thứ gật đầu: “Bởi vì Tần Khả là trực tiếp bị cắt cổ.”
“Tần Hùng đã uống rượu trước khi chết, Hoàng Hối đã dùng thuốc trị viêm phế quản, nhưng khi bị hại họ đều ở trạng thái tỉnh táo.” Hình Mục nói: “Lãnh đạo, tôi vẫn giữ nguyên quan điểm như tối qua, từ dấu chân hiện trường, hung thủ chỉ có một, nhiều nhất là hai người, mà trước khi Tần Hùng về, căn số 5-8 có ba người, hung thủ làm thế nào để khống chế tất cả họ?”
“Sự thật là hung thủ đã thực sự khống chế tất cả họ, và quá trình này không xảy ra xung đột lớn nào.” Phương Viễn Hàng nói: “Chỉ có một hộ gia đình nghe thấy người nhà 5-8 cãi nhau, em hiện nghi ngờ rằng những người cãi nhau có thể không phải là hung thủ và nạn nhân, mà là ba nạn nhân tự cãi nhau.”
“Hung thủ dễ dàng giết chết ba người như vậy, giống như ba người này rất nghe lời hắn.” Hình Mục nhìn Minh Thứ nói: “Nếu hung thủ không phải là người thân thiết nhất với họ, khiến họ mất cảnh giác, thì tôi không nghĩ được lý do nào khác nữa.”
Minh Thứ đang định nói, thì điện thoại ném trên bàn rung lên. Hai phút sau, Minh Thứ cúp máy, nói: “Từ Xuân đã mang Tần Tự về.”
Phòng thẩm vấn.
Thiếu niên 17 tuổi vẻ mặt phấn khích, không hề cảm thấy đau buồn trước cái chết bi thảm của gia đình mình, cũng không hề hoảng sợ khi bị coi là nghi phạm, thẳng lưng đối mặt với Minh Thứ với một thái độ không hề sợ hãi.
Chu Nguyện đã xuất ra toàn bộ ảnh từ máy ảnh và máy tính của Tần Tự, bao gồm cả những ảnh đã bị xóa. Hầu như mọi người trong ảnh đều có vẻ xấu xí và thảm hại. Thậm chí còn có những bức ảnh được chụp vào sáng hôm qua lúc 10 giờ – đó là bốn người trong vụ thảm sát ở căn hộ 5-8, sớm hơn 10 tiếng so với ảnh do cảnh sát chụp.
Ngoài ra còn có bộ ảnh Vu Hiểu Hải và Tần Khả khỏa thân quấn vào nhau.
Từ góc độ chụp, nơi mà Tần Khả và Vu Tiểu Hải ở lúc đó là phòng ngủ trong ngôi nhà mà Tần Hùng và Hoàng Hối mua cho Tần Khả. Tần Tự chỉ có thể chụp được những bức ảnh như vậy bằng cách lặng lẽ trốn trong một góc phòng ngủ.
“Chụp trong tủ đó.” Nhìn thấy bộ ảnh này, Tần Tự cười nói: “Tần Khả chỉ ở đó tạm thời, người đứng tên trên sổ đỏ là mẹ tôi. Bà ấy có chìa khóa, tôi cũng có. Tôi nấp vào tủ chưa bao lâu thì Tần Khả và Vu Tiểu Hải đã về, đương nhiên tôi phải tranh thủ cơ hội rồi.”
Minh Thứ hỏi: “Tại sao phải chụp ảnh kiểu này?”
“Tôi nhớ lần trước đã nói với anh rồi.” Tần Tự hả hê nói: “Tôi thích ghi lại những khoảnh khắc xấu xí nhất của mọi người. Cái bộ dạng đó của họ, dù là Tần Khả hay Vu chó, đều xấu xí đến tột cùng.”
Minh Thứ nhìn lại các bức ảnh, rút một bức ra, “Ý cậu là bức này?”
Tròng mắt Tần Tự hưng phấn giãn ra: “Chẳng lẽ anh không cảm thấy như vậy sao?”
Trong ảnh, Tần Khả dang rộng hai chân, vẻ mặt vô cùng đắm chìm, trong khi Vu Tiểu Hải ở phía dưới, đang thỏa mãn dục vọng của cô ta.
“Một tên còn hèn hạ hơn cả con chó, một tên chỉ biết đến dục vọng tầm thường.” Tần Tự nói: “Nếu như biết bọn họ chết sớm như vậy, tôi đã cho lão già đó xem những bức ảnh này sớm hơn rồi.”
Minh Thứ nói: “ ‘Bọn họ’?”
“Mấy người chết ở căn 5-8 đó.” Tần Tự ngây thơ cười, “Các anh nhốt tôi ở đây, chẳng phải vì cho rằng tôi đã giết họ sao?”
“Có vẻ như cậu rất rõ về những gì đã xảy ra ở căn 5-8.” Minh Thứ khẽ nhích người về phía trước, tập trung và mang theo chút áp bức, “Tối hôm trước cậu ở đâu?”
“Tối hôm trước tôi học lớp tự học buổi tối ở trường, tôi và Tần Khả khác nhau, cô ta vừa ngu vừa lười.” Tần Tự nói: “Giáo viên chủ nhiệm có thể làm chứng cho tôi.”
Minh Thứ nói: “Vậy sau giờ học tự học tối hôm đó thì sao? Cậu về ký túc xá hay về nhà?”
Tần Tự khoanh tay ở mép bàn như một học sinh ngoan, “Tôi đã không ở ký túc xá từ lâu rồi. Sao, các anh không điều tra ra à?”
“Tối hôm trước lúc 8 giờ 32 phút, mẹ cậu, Hoàng Hối đã gọi điện cho cậu.” Minh Thứ nói: “Bà ấy kêu cậu về nhà?”
“Bà ấy bảo tôi về là tôi phải về hả?” Tần Tự lộ ra vẻ mặt không kiên nhẫn, “Phụ nữ trong nhà chúng tôi đều ngu một chín một mười cả.”
Minh Thứ hiếm khi bộc lộ cảm xúc cá nhân khi phá án, nhưng phản ứng của Tần Tự thực sự khiến y cảm thấy khó chịu.
Bất kể Tần Tự có phải là hung thủ sát hại bốn người đó hay không, hành vi và lời nói của cậu ta cũng đủ tàn nhẫn.
Nếu Tần Tự không phải là hung thủ, nghĩa là có ai đó đã sát hại tất cả người thân của cậu ta, nhưng cậu ta lại không báo cảnh sát sau khi phát hiện hiện trường án mạng, mà thay vào đó chụp ảnh thi thể người thân và thoải mái cho người khác xem mà không hề có áp lực tâm lý nào.
Minh Thứ không khỏi hỏi: “Tại sao cậu lại căm ghét gia đình mình đến vậy?”
Nghe vậy, Tần Tự lại nghiêng đầu một cách khó hiểu, như thể không hiểu gì cả.
Nhưng với chỉ số IQ của Tần Tự thì không thể nào không hiểu được.
Minh Thứ lạnh lùng nhìn cậu ta.
“Căm ghét? Tôi không ghét ai cả.” Tần Tự nói và cười một cách nham hiểm: “Tôi nghĩ anh dùng từ không chính xác rồi, từ ‘căm ghét’ quá dễ thương, họ không xứng để tôi căm ghét.”
Minh Thứ nói: “Đừng có mà mổ xẻ từng chữ một trong lời tôi nói.”
Tần Tự rụt người lại: “Được rồi, vậy tôi sẽ tự bào chữa cho mình. Sáng nay tôi chỉ tình cờ về nhà lấy đồ, tình cờ thấy họ đã chết, tôi không giết họ, nhưng tôi ngưỡng mộ kẻ đã làm điều đó.”
“Mẹ kiếp!” Đây là lần đầu tiên Phương Viễn Hàng nghe thấy ai đó nói ngưỡng mộ kẻ giết cha mẹ mình.
Tần Tự liếc nhìn Phương Viễn Hàng, “Tôi nói sai à? Bốn người chết, chết một cách ghê tởm như vậy, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy. Tất nhiên, tôi đã từng xem những cảnh tương tự trong phim kinh dị, nhưng cú chấn động khi tận mắt nhìn thấy… ôi, thật tuyệt vời! May mắn thay, tôi có thói quen mang theo máy ảnh bên mình, nếu không thì chẳng phải đã bỏ lỡ rồi sao!”
“Cậu vẫn chưa trả lời, tối hôm trước Hoàng Hối gọi điện cho cậu để làm gì?” Minh Thứ nói: “Còn nữa, sau buổi tự học tối đó cậu đã ở đâu?”
“Ở Lương Tuyền.” Thái độ của Tần Tự rất lãnh đạm, “Nhà tôi có tổng cộng ba căn, bố mẹ tôi ở nhà cũ, họ ép tôi cũng phải ở đó, một căn nhà mới cho Tần Khả, một căn nhà khác trên danh nghĩa là cho tôi, nhưng họ nói tôi chưa đủ 18 tuổi, nhất quyết bắt tôi ở chung nhà cũ với họ. Tối hôm trước mẹ tôi gọi tôi về nhà, nói Tần Khả cũng về, có chuyện cần bàn. Tôi không về đó, mà về Lương Tuyền ở.”
Lương Tuyền là một khu chung cư mới ở Nam Thành. Tổ điều tra bên ngoài đã điều tra qua trước đó. Không có camera giám sát trong hay ngoài khu dân cư nào ghi lại được hình ảnh của Tần Tự, cũng không có ai có thể chứng minh rằng Tần Tự thực sự đã ở Lương Tuyền vào thời điểm xảy ra án mạng.
“Có chuyện cần bàn?” Minh Thứ nói: “Hoàng Hối không nói là chuyện gì à?”
Tần Tự nói: “Không nói, tôi cũng không hỏi.”
“Buổi sáng hôm qua cậu mới từ Lương Tuyền về nhà cũ?”
“Đúng vậy, chiều phải chữa bài tập tuần trước, tôi nhớ ra rằng đề thi của tôi để ở nhà.”
Phương Viễn Hàng nói: “Nói dối! Nếu cậu thực sự về nhà vì phải nộp bài tập vào buổi chiều, tại sao cả ngày hôm qua không đến trường?”
“Có gì lạ?” Tần Tự nói: “Trước khi nhìn thấy tình hình trong nhà, đương nhiên tôi muốn đến trường nộp bài. Nhưng tôi đã chụp được những bức ảnh thú vị như vậy, tại sao tôi còn phải đi học? Tất nhiên là đi tìm Sở Lâm Lâm rồi!”
Từ Xuân đã hỏi về mối quan hệ giữa Sở Lâm Lâm, Tần Khả và Vu Tiểu Hải từ Sở Lâm Lâm và thông báo cho Minh Thứ qua tai nghe.
Ngay từ khi còn học trung học, Tần Khả đã dùng tiền của gia đình để ra vào những quán bar như “Trọng Sơn”, đã qua lại với không dưới mười người đàn ông, và tất cả đều là những “trai bao” như Vu Tiểu Hải.
“Tôi và Tần Khả quen nhau ở ‘Trọng Sơn’, cô ta là một con đĩ chính hiệu!” Sở Lâm Lâm nói: “Bất cứ ai tôi thích, cô ta đều muốn tranh với tôi. Tôi thực lòng thích Tiểu Hải, nếu Tiểu Hải nguyện ý, tôi định ở bên anh ấy cả đời. Nhưng Tần Khả trẻ hơn tôi, đã cướp Tiểu Hải đi mất…”
Từ Xuân nói: “Tôi đã kiểm tra hóa đơn chi tiêu của Tần Khả, lý do Vu Tiểu Hải chọn Tần Khả chắc chắn không phải vì Tần Khả trẻ hơn Sở Lâm Lâm. Cô ta rất sẵn lòng chi tiền cho Vu Tiểu Hải, dù sao cũng có Hoàng Hối giúp trả. Nhưng tiền của Sở Lâm Lâm là do tự mình mở công ty kiếm được, không thể nào hào phóng bằng Tần Khả.”
Minh Thứ cảm thấy thật nực cười.
Tần Hùng và Hoàng Hối bắt đầu gây dựng sự nghiệp từ khi còn trẻ, mở một quán ăn nổi tiếng, đến nay vẫn dậy sớm thức khuya kiếm tiền, sống trong căn nhà cũ kỹ ở đoạn 2 đường Long Thành, tiết kiệm chi tiêu để chu cấp cho hai “ông bà tổ”, con gái lớn thích nuôi trai bao trong các quán bar, chơi hết người này đến người kia, còn có sở thích “cướp người”, con trai út coi thường tất cả các thành viên trong gia đình, vô cảm chụp ảnh cha mẹ bị sát hại, và có khả năng là hung thủ.
Đây là một gia đình vặn vẹo đến mức nào?
Những bí mật nào ẩn giấu đằng sau gia đình vặn vẹo này?
Cuộc thẩm vấn tiếp tục kéo dài đến sáng sớm, Tần Tự vẫn khẳng định mình chỉ là người đầu tiên có mặt tại hiện trường và chụp ảnh, còn kẻ đã giết bốn người ở căn 5-8 là người khác.
Khi Minh Thứ rời khỏi phòng thẩm vấn, y đã tạm ngẩn người trong khoảng năm phút.
Kể từ khi hai thi thể nữ được phát hiện trên núi Kỳ Nguyệt vào ngày 13 tháng 10, bộ não của y luôn trong trạng thái hoạt động với tốc độ cao. Thời gian ngủ rất ít, một khi mở mắt, ý thức của y lại bị chiếm đóng bởi những manh mối phức tạp.
Thoạt nhìn, “Vụ án 1013” thực ra không phải là một vụ có độ khó phá án đặc biệt lớn, mặc dù hung thủ không để lại dấu vết, dấu vân tay hay thông tin DNA – những bằng chứng quan trọng nhất tại hiện trường, nhưng cảm xúc mà hắn thể hiện lại rất rõ ràng.
Những vụ án như vậy thực tế tương đối dễ phá giải.
Nhưng càng đi sâu điều tra, vụ án này càng có nhiều bí ẩn, việc phân tích logic ẩn giấu trong đó là một việc rất tốn tâm trí.
Sau đó, một vụ án mất tích đầy kỳ lạ và dường như có mối liên hệ nào đó với vụ án núi Kỳ Nguyệt được đưa đến trước mặt y.
Tiếp theo nữa, là “vụ án diệt môn” kinh hoàng.
Ba vụ án này có liên quan mật thiết với nhau nhưng nếu cố tình ghép chúng lại với nhau để xem xét thì có vẻ hơi gượng ép.
Con người là sinh vật vô cùng phức tạp, bất kỳ ai, chỉ cần đào sâu, đều có thể khai quật ra những bí mật, góc khuất mà kẻ đó không muốn ai biết đến.
Và giữa con người với nhau, thông qua những ngã rẽ và sự kết nối, tóm lại sẽ luôn dẫn về một mối.
Minh Thứ dựa vào tường hành lang, ánh mắt nhìn có chút trống rỗng vào bóng đèn trên tường đối diện, nửa phút sau định quay người đi thì nghe thấy Tiêu Ngộ An gọi mình.
“Cục phó Tiêu.” Khi Minh Thứ trả lời, y mới nhận ra giọng mình có chút khàn khàn, có lẽ do mệt mỏi cộng thêm nói nhiều gây ra.
Tiêu Ngộ An cau mày nói: “Sao lại đứng đây?”
“Em vừa thẩm vấn Tần Tự xong.” Minh Thứ nói rồi giơ tay lau mặt, “Anh ở đây suốt đêm à?”
“Ừ.” Tiêu Ngộ An đưa một gói khăn ướt cho Minh Thứ, “Dùng cái này.”
Minh Thứ mỉm cười nhận lấy, “Thật chu đáo.”
Tiêu Ngộ An nói: “Bây giờ còn sớm, em đi ngủ một lát đi, hoặc tắm rửa cũng được, 8 rưỡi đi ăn sáng.”
Minh Thứ nói: “Em phải đi sớm thôi, 8 rưỡi căn tin đông lắm.”
“Không ăn ở căn tin.” Tiêu Ngộ An nói: “Ra ngoài ăn.”
“Đưa em đi ăn ngon à?”
“Có thời gian ở đây lắm chuyện, không bằng lên giường đánh một giấc.”
Tổ trọng án có khá nhiều phòng nghỉ, Minh Thứ nhìn qua mấy phòng, tiện tay đắp cho Dịch Phi một chiếc chăn, cuối cùng vẫn chạy đến văn phòng của Tiêu Ngộ An.
Trước đây, y ngủ phòng nghỉ khá quen, lúc buồn ngủ nhất chỉ cần nhắm mắt là ngủ, bây giờ lại thích nằm trên sofa trong văn phòng của Tiêu Ngộ An hơn.
Ngủ một giấc đến gần 9 giờ, Minh Thứ tự mình tỉnh dậy, phát hiện trên bàn đặt một tô bún riêu nóng hổi, dưới bún riêu là rất nhiều rau xanh, một hộp khác còn có một lồng bánh bao hoàng kim.
Bữa sáng của “Xuân Vị Đình” nổi tiếng vì đồ ăn ngon và giá cao.
Minh Thứ ăn đến một nửa thì nhận thấy điện thoại rung, mở ra xem, thì thấy Phương Viễn Hàng đang đăng ảnh trong nhóm – cùng một tô bún riêu và bánh bao hoàng kim, tất cả các thành viên tổ trọng án đều có.
“Chậc, hóa ra không phải mình độc nhất.” Minh Thứ cười, tự nói một mình: “Thật hào phóng.”
Những chiếc lá ngân hạnh trên núi Kỳ Nguyệt thậm chí càng ngả vàng hơn, sáng sớm mặt trời ló dạng, ánh sáng ban mai rải xuống khắp sườn núi vàng ươm, nhìn từ xa như một ngọn núi tiên sừng sững vàng chói lóa.
Vào thời điểm này năm ngoái, núi Kỳ Nguyệt đông đúc người, nhiều người dựng lều ngủ lại để chụp ảnh bình minh trên núi. Năm nay xảy ra án mạng, du khách giảm mạnh, sáng sớm hầu như không thấy bóng người, trả lại sự thanh bình cho ngọn núi nổi tiếng một cách phi thường này.
Tiếng chuông buổi sáng của chùa Hải Kính vang lên, tiếng chuông vang vọng khắp núi rừng hồi lâu, có vẻ trang nghiêm khó tả.
Sau khi đánh chuông, Ngộ Niệm lại bắt đầu quét dọn.
Phía sau anh ta, có một ánh nhìn.
Chính là Ngộ Tăng đang lặng lẽ nhìn anh ta trong góc sân cũ kỹ.
Một cánh cửa cọt kẹt mở ra, Ngộ Dục từ bên trong bước ra, cười một cách nhẹ nhõm: “Ác ma cũng mơ mộng có một ngày thành Phật.”
Tay Ngộ Niệm đang cầm chổi chợt khựng lại.
Mà khi anh ta nhìn về phía Ngộ Dục, Ngộ Dục đã đi về phía sân sau, miệng ngân nga một bài hát kỳ lạ.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu