Editor: Mộc
Ngũ Đồng đã nhận tội, cô ta khai toàn bộ quá trình phạm tội, động cơ đại khái giống với suy đoán của Minh Thứ, nhưng chi tiết có một chút khác biệt.
Đối với chuyện xảy ra trước năm 4 tuổi, Ngũ Đồng không còn ký ức gì về nó. Chỉ nhớ tên thật mình là Tiêu Thuần, cha mẹ là Tiêu Hổ, Long Lương Liên, quê quán ở một thôn nhỏ phía tây bắc tên là Hoằng Ninh.
Trong những năm mà Ngũ Đồng thật còn sống, là khoảng thời gian đen tối nhất trong đời Tiêu Thuần. Cô ta luôn bị giam bằng xích sắt, cùng ăn đồ như heo chó, một khi Ngũ Đồng sinh bệnh, cô ta sẽ bị treo ngược lên tra tấn thảm thương.
Bất cứ khi nào cô ta nhìn Ngũ Thủ Liêm, Vương Ái Hà qua tầm mắt đảo ngược của mình, cô đều cảm thấy đôi mắt của họ méo mó và ghê tởm đến mức họ đang khóc lóc thảm thiết.
Cô ta đã hơn một lần nghĩ rằng, sau này cô sẽ giết Ngũ Đồng, rồi giết Ngũ Thủ Liêm Và Vương Ái Hà, và cả thầy bói.
Những người không bằng heo, chó đều phải bị đày đọa xuống địa ngục.
Nhưng cô ta còn quá nhỏ, tay chân thậm chí cổ đều bị xích sắt khóa lại nên không có khả năng báo thù.
Mà trước lúc cô ta kịp lớn lên, Ngũ Đồng đã chết.
Vợ chồng Ngũ thủ liêm suy sụp, Tiêu Thuần nghe Vương Ái Hà nói rằng nếu con gái bà chết, việc cái bóng sống sẽ trở nên vô nghĩa, thà để cái bóng “xuống dưới” kia theo Đồng Đồng còn hơn.
Tiêu Thuần không muốn chết nên cố gắng hết sức để trốn thoát, nhưng tên thầy bói hại cô ta thảm hại lại “thuyết một hồn” cứu cô ta một mạng.
Từ đó trở đi, Tiêu Thuần biến thành Ngũ Đồng.
Vì trên người nuôi dưỡng “một hồn” của Ngũ Đồng, Tiêu Thuần cũng nhận được sự quan tâm chăm sóc từ Ngũ Thủ Liêm và Vương Ái Hà.
Cô không còn phải đeo xiềng xích nặng nề, càng không cần bị đánh, ăn đồ ăn của súc vật, còn có căn phòng riêng của mình.
Ngũ, Vương gọi cô ta là “Đồng Đồng”, mua cho cô ta những bộ quần áo xinh đẹp mà con gái trong thành phố hay mặc, dẫn cô ta đi công viên giải trí, ăn món Tây mà cô chưa từng ăn trước đây và kể cho cô nghe những câu chuyện cổ tích như «Cô Bé Lọ Lem»… có khi ngay cả chính cô ta cũng cảm thấy, mình chính là Ngũ Đồng, Ngũ Đồng thật sự.
TruyenLau
Nhưng mỗi khi nhìn thấy những chiếc xích sắt bốc mùi tanh tưởi kia, trong đầu cô ta sẽ vang lên tiếng chuông 12 giờ và nhận ra tất cả những điều này đều là giả dối, tội ác.
Cô ta là Tiêu Thuần, là Tiêu Thuần bị bắt cóc, bị ngược đãi, chứ không phải đứa con gái ngoan ngoãn Ngũ Đồng của nhà họ Ngũ!
Cô ta cất những sợi xích sắt vào hộp rồi giấu dưới gầm giường trong phòng, hầu như ngày nào cũng đều lấy ra nhìn, mỗi lần nhìn thấy cô ta lại càng căm hận gia đình cầm thú này.
TruyenLau
Ngũ Đồng thật không bao giờ đến trường vì bệnh tật, còn Tiêu Thuần thì được đi học. Trong dịp tết âm lịch lúc còn học tiểu học, Tiêu Thuần đi theo Ngũ, Vương đến thành phố Đông Nghiệp để đón Tết cùng nhiều người thân ở xa.
Tiêu Thuần nhớ rõ thành phố nhộn nhịp trông giống như một thế giới khác này, cũng nhớ rõ một người chị trong gia đình giàu có – Lương lộ.
Khi lớn lên, Tiêu Thuần trở thành cô gái xinh đẹp nhất thôn Vạn Thúy, nụ cười của cô ta rất ngọt ngào, đôi mắt trong veo, nhìn rất là ngây thơ.
Vương Ái Hà tin rằng đây chính là con gái Ngũ Đồng của bà ta, Đồng Đồng một phần hồn sống đến lúc này, chỉ có Đồng Đồng của bà ta mới có nụ cười hồn nhiên ngây thơ như vậy.
Website TruyenLau.com
Tiêu Thuần đã sớm biết cách ngụy trang, đóng vai Ngũ Đồng đến xuất thuần nhập quỷ, cả người như là sinh ra và lớn lên từ trong mật ngọt.
Điều khó hiểu duy nhất là Tiêu Thuần có vẻ rất thích tập luyện cánh tay, cùng đám con trai luyện hít xà đơn, còn mua tạ tay để tập mỗi ngày ở nhà.
Vương Ái Hà hỏi: “Đồng Đồng, con đang làm gì vậy?”
Tiêu Thuần cười: “Mẹ, con đang rèn luyện thân thể.”
Vương Ái Hà mơ hồ cảm thấy không phải lúc nào cũng nên nâng tạ khi luyện tập thể hình, nhưng bà ta cũng không tiếp tục hỏi nữa.
Lúc Vương Ái Hà quay người lại, nụ cười trên mặt Tiêu Thuần lập tức biến mất, đôi mắt hung ác nham hiểm gắt gao ghim trên bóng lưng của bà, im lặng nói —— đương nhiên là để siết chết mày và Ngũ Thủ Liêm rồi.
Tết âm lịch năm nay, Tiêu Thuần quyết định ra tay.
Trước đó cô đã có dự định từ lâu, chẳng hạn như nói mình đã trưởng thành, muốn vào thành phố tìm cách phát triển nên đã thúc giục Ngũ Thủ Liêm gọi mấy cuộc điện thoại cho mẹ Lương Lộ.
Sau đó lại thuyết phục Ngũ, Vương chuyển đến thành phố cùng mình, coi như làm bạn với con gái.
Ngũ, Vương cả đời đã chôn chân ở thôn Vạn Thúy, mặc dù họ cũng đã đến thành phố, nhưng vẫn cảm thấy không quen. Thế là Tiêu Thuần đã thay đổi ý định và khuyên họ nên cùng cô ta sống trong thành phố một thời gian, chờ đến khi cô ta đã thích ứng với nhịp sống ở thành phố, bọn họ sẽ về lại thôn Vạn Thúy.
Yêu cầu này rất hợp lý, đương nhiên Ngũ Thủ Liêm và Vương Ái Hà sẽ không từ chối.
Tiêu Thuần lập tức lan truyền tin trong thôn rằng “Nhà họ Ngũ sẽ vào sống cùng thân thích giàu có trong thành phố”, mà Ngũ Thủ Liêm và Vương Ái Hà cũng nói chuyện với không ít bà con trong thôn rằng sau tết nguyên đán sẽ cùng con gái vào thành phố sống.
Sự thật bị bóp méo, sự giả dối là sự thật, cộng thêm tâm lý Ngũ Thủ Liêm khoe khoang gây chuyện, có người đã từng hỏi thẳng ông ta để chứng thực —— nhà ông muốn vào thành phố sống nương tựa người có tiền? Ông ta cũng không phủ nhận. Đến lúc Tiêu Thuần mời bà con trong thôn đến nhà ăn tiệc lưu động chia tay, toàn bộ thôn đều tin, nhà họ Ngũ thật sự sẽ lên thành phố hưởng cuộc sống sung sướng.
Mà lúc này, Ngũ Thủ Liêm và Vương Ái Hà đã bị Tiêu Thuần dùng xích sắt siết chết.
Trong tết âm lịch, tiếng pháo nổ trong thôn đì đùng, các nhà các hộ đều đi thăm thân, rất ít người chú ý đến nhà hàng xóm rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Tiêu Thuần bỏ thuốc vào rượu, đợi sau khi Ngũ, Vương ngất đi, lần lượt siết chết bọn họ.
Ngũ Thủ Liêm thực sự đã tỉnh lại vào giây phút cuối cùng. Ông ta ra sức giãy giụa nên đã gạt đổ bàn ăn “rầm” một tiếng.
Nhưng cũng vô dụng, tiếng pháo nổ đinh tai nhức óc bên ngoài khiến ai cũng không biết nhà họ Ngũ đang xảy ra thảm kịch.
Sau khi xác nhận hai người đã chết, Tiêu Thuần vứt bỏ xích sắt, tàn nhẫn phanh thây thi thể ngay chính trên sàn phòng khách nhà mình.
Thịt chân của Ngũ, Vương bị cắt xẻo, còn các bộ phận khác cho vào trong túi đã chuẩn bị từ trước.
Sau khi giấu xác, Tiêu Thuần về nhà dọn dẹp sạch sẽ, lau sàn nhà, đốt hương để xua đi mùi máu tanh nồng nặc.
Sau đó, cô ta đã làm chuyện kinh khủng khiến người khác rùng mình —— dùng thịt đùi Ngũ, Vương hầm nhừ, trộn thành nước sốt đặc, làm thành món thịt hầm, m, biến nó thành một trong những món ăn quan trọng của tiệc lưu động.
Ngày tổ chức tiệc lưu động, có người trong thôn không đến vì đi thăm họ hàng ở thông khác, một số khác có đến nhưng đều đến rồi đi vội vã vì cũng đang đón Tết ở nhà. Tiêu Thuần đứng bên cạnh chào hỏi khách khứa, thỉnh thoảng gọi vài tiếng “mẹ”, “cha”. Mãi đến buổi chiều lúc tiệc sắp tàn, cũng không có ai thực sự gặp được Ngũ Thủ Liêm và Vương Ái Hà.
Nhưng hiện trường giả do Tiêu Thuần dựng lên khiến bọn tin rằng, Ngũ, Vương có mặt, có điều bận quá mà không có thời gian đến chào hỏi mình.
Trong đêm đó, Tiêu Thuần ngâm nga một bài hát để dọn dẹp bàn ăn bừa bộn.
Thịt hầm được thêm vào nhiều món ăn và hầu như dân trong thôn nào có đến dự tiệc đều đã nếm thử.
Đáng đời bọn họ.
Năm đó, cô ta bị bắt cóc đến thôn Vạn Thúy, không có kẻ nào báo cảnh sát, cô ta bị thầy bói đánh đập, cũng không có ai giúp cô ta. Sau lại, cô ta mất đi thân phận của chính mình, trở thành Ngũ Đồng, những người thôn dân này nhắm mắt làm ngơ, thật sự xem cô ta là Ngũ Đồng.
Hồi đó, chỉ cần một người đứng lên thì bi kịch xảy ra với cô có thể chấm dứt.
Nhưng mà tiếc là chả một ai lên tiếng thay cô ta cả, bọn họ giống như một đám khán giả thờ ơ, mặc cho bi kịch oanh liệt trình diễn.
Bọn họ không nên bị trừng phạt à?
Ăn thịt người có tính là quả báo không?
Tiêu Thuần rất thông minh, biết rằng nếu như làm thành thịt thái lát, thịt xé nhỏ hoặc thịt ướp có thể sẽ khiến người khác phát giác ra điểm bất thường. Nhưng thịt được băm nhỏ thì sẽ không. Thịt bị hầm nhừ với nước, lại bỏ thêm vào các món ăn khác, xem như gia vị, không ai phát hiện ra được, vừa rồi mình nuốt vào ngụm thịt nhỏ thật ra được làm từ thịt người.
Trong căn nhà trống vắng, Tiêu Thuần ngồi đến nửa đêm.
Thù lớn đã báo, cô ta cảm thấy rất thoải mái, nhìn lại sợi xích sắt rỉ sét kia, cô cảm thấy cũng không đến nỗi đau đớn như vậy.
Rời khỏi nơi này, đến thành phố Đông Nghiệp, cô ta sẽ bắt đầu một cuộc sống mới.
Sáng sớm, Tiêu Thuần đóng cửa nhà họ Ngũ, mang theo một ít hành lý, lái chiếc xe ba bánh của Ngũ Thủ Liêm đến nhà ga của huyện.
Thi thể Ngũ, Vương bị cắt xẻo bị cô ta bỏ lại ở thôn Vạn Thúy, những chiếc xích sắt trói buộc cô ta cũng bị vứt ở thôn Vạn Thúy.
Cô ta tưởng rằng, bản thân rốt cuộc cũng được tự do.
Nhưng hiện thực lại tàn khốc hơn thế, cô ta đã không thể nào sống một cuộc sống như người bình thường.
Quen với việc ngụy trang, mối hận trong lòng vẫn chưa nguôi ngoai vì cái chết của Ngũ, Vương. Tiêu Thuần ham muốn giết người, chỉ khi kết thúc một mạng sống, cô ta mới cảm thấy mình còn sống.
Cô cho rằng điều này là do cô ta đã không đích thân giết được thủ phạm —— Ngũ Đồng.
Ban ngày, cô ta là nữ lễ tân ngây thơ ngọt ngào của “Kiêm Gia Bạch Lộ”. Đêm xuống, cô ta lại chém giết gà, cá trong căn hộ thuê của mình, sau này phát triển khả năng dụ dỗ và giết những con chó hoang gần đó.
Sự ngọt ngào của cô ta không chỉ có thể lừa dối mọi người, ngay cả những con chó cũng sẵn sàng đi theo cô ta.
Thứ ánh sáng hắt ra mỗi đêm từ trong khe cửa phòng cô ta mà Lý Thiên Nguyệt trông thấy, chính là từ điện thoại di động của cô ta. Cô ta tắt đèn và cực kỳ phấn khích xem các video giết chóc từ khắp nơi trên thế giới.
Mãi về sau, cô ta vô tình phát hiện được bí mật của Sa Xuân, mới nhận ra rằng bản thân rốt cuộc cũng có cơ hội giết người.
Giết gà giết chó vẫn không bằng được giết người.
“Anh nói Sa Xuân giống Ngũ Đồng, nên tôi mới giết cô ta, thật ra không phải, Ngũ Đồng lúc chết mới có mấy tuổi, tôi không biết nếu cô ta lớn lên, sẽ thành cái dạng gì.” Tiêu Thuần gượng cười, vuốt tóc, “Chẳng qua nếu cô ta thật sự có thể lớn lên, vậy khả năng tôi đã sớm bị hành hạ đến chết rồi. Tôi giết Sa Xuân, chỉ bởi vì tôi có cơ hội giết cô ta. Mà cô ta cũng muốn chết, chỉ cần Vu Hiếu Thành đúng hẹn giấu kỹ tay Sa Xuân, các anh chắc chắn sẽ không tìm được đến tôi.”
Minh Thứ nói: “Cô đã lừa gạt dân ở thôn Vạn Thúy, còn muốn tái tạo cái gọi là “thành công” của mình ở thành phố Đông Nghiệp à?
Tiêu Thuần nhẹ nhàng lắc đầu, vẻ mặt bất đắc dĩ nói: “Cảnh sát thành phố như các anh đúng là rất giỏi, Vu Hiếu Thành giống hung thủ như vậy mà các anh lại không tin cậu ta chính là hung thủ.”
“Cô cũng đã nói, Vu Hiếu Thành ‘giống’ hung thủ.” Minh Thứ nói: “Đã giống hung thủ thì sao có thể là hung thủ thật được.”
Tiêu thuần cười khổ, đột nhiên nói: “Thật ra tôi giết Sa Xuân, cũng là vì giúp cô ta.”
Minh Thứ hỏi: “Rốt cuộc làm sao cô biết được, sự tình giữa Sa Xuân và Vu Hiếu Thành?”
“Tôi gắn máy nghe trộm trong phòng dạy học của Sa Xuân.” Tiêu Thuần nói: “Nhưng không phải vì Vu Hiếu Thành, mà là Vu Chấn.”
Mấy tháng trước, Tiêu Thuần đã chú ý đến cách giao tiếp giữa Vu Chấn và Sa Xuân không giống khi Sa Xuân trao đổi cùng những người khác, dường như có vẻ hơi thân mật hơn chút.
Nhưng Tiêu Thuần thực sự không thể hiểu tại sao, một người già như Vu Chấn lại có được sư ưu ái của Sa Xuân.
Vì tính tò mò, Tiêu Thuần trộm giấu máy nghe lén trong phòng dạy học của Sa Xuân. Chuyện này đối với cô ta là một lễ tân mà nói rất dễ dàng, cũng sẽ không gây nên sự nghi ngờ từ bất cứ ai.
Dựa vào máy nghe lén, cô ta phát hiện được bí mật giữa Vu Chấn và Sa Xuân, tiếp theo biết được Sa Xuân và Vu Hiếu Thành bí mật, sau lại còn biết, Vu Hiếu Thành không bị Sa Xuân thuyết phục, từ chối tham gia loạt trò chơi tử thần này.
“Cho nên cô xuất hiện trước mặt Sa Xuân.” Minh Thứ nói.
“Sa Xuân khi đó tâm trạng rất tồi tệ, cô ta hy vọng sẽ có người giúp cô ấy kết thúc cuộc đời.” Tiêu Thuần nói: “Đương nhiên tôi là người thích hợp nhất.”
Sau khi giúp Vu Chấn “tự sát”, Sa Xuân suốt ngày sống trong sợ hãi và nóng lòng muốn tìm được “người kế vị” của mình, nhưng người có nhiều hy vọng giúp đỡ cô nhất —— Vu Hiếu Thành —— cuối cùng lại chọn chọn tiếp tục chuẩn bị cho cuộc chiến kỳ thi tuyển sinh đại học.
Tiêu Thuần thừa lúc vắng vẻ nhảy vào, uy hiếp cộng thêm dụ dỗ, Hứa sẽ tạo ra ảo giác về cái chết cho Sa Xuân giống như Vu Chấn, xui khiến Sa Xuân ép Vu Hiếu Thành đồng ý đem giấu đôi tay trong trường trọng điểm số 9.
Ngày 23 tháng 8, Tiêu Thuần sau khi tan làm chạy đến Tập đoàn Biểu diễn Nghệ thuật, trốn ở nơi đã tìm hiểu kỹ trước đó. Sa Xuân đến muộn vào đêm khuya sau khi kết thúc buổi biểu diễn cuối cùng, để dự buổi hẹn tử thần.
Tiêu Thuần dùng một sợi dây gai dầu siết cổ Sa Xuân —— giống như lúc trước dùng dây xích sắt siết chết Ngũ Thủ Liêm, Vương Ái Hà.
Sa Xuân trước lúc tắt thở có giãy dụa theo bản năng, hành động đó khiến Tiêu Thuần vô cùng thích thú.
Cô ta nghĩ, đây chính là cách giết Ngũ Đồng!
“Đúng rồi, tôi còn muốn nói cho các anh biết một chuyện.” Cuối cùng, Tiêu Thuần nói: “Sa xuân không giết Vu Chấn, Vu Chấn là tự sát.”
Minh Thứ hỏi: “Là Sa Xuân nói cho cô?”
Tiêu thuần gật đầu, “Tôi tin, còn các anh muốn tin hay không thì tùy. Dù sao hiện tại người cũng đã chết rồi.”
Trong suốt quá trình thẩm vấn, Tiêu Thuần không thể hiện một chút áy náy nào.
Cô ta nói: “Tôi giết tất cả ba người, Ngũ Thủ Liêm và Vương Ái Hà chẳng lẽ không đáng chết sao? Còn thầy tướng số kia, hắn ta cũng nên chết đi, đáng tiếc tôi không tìm được hắn.”
“Về phần Sa Xuân…” Tiêu Thuần im lặng một lúc, “Tôi thừa nhận tôi giết cô ta vì để thỏa mãn ham muốn giết người của mình, nhưng không phải tôi đã gián tiếp giúp đỡ cô ta sao? Nếu không có tôi, cô ta phải làm sao đây? Cô ta sống khổ như vậy, đã mất đi hy vọng tiếp tục sống, Vu Hiếu Thành kia hèn nhát không chịu giúp cô ta. Mặc dù tôi giết cô ta, nhưng tôi cũng là cứu cô ta.”
Minh Thứ đứng dậy, “Ngụy biện.”
Tiêu Thuần giật mình, hỏi: “Anh Minh, anh có thể giúp tôi tìm cha mẹ ruột sao? Anh đã đồng ý với tôi rồi.”
Nghi ngờ cuối cùng cũng được giải tỏa, Vu Hiếu Thành bật khóc, vừa nói vừa khóc: “Thật sự không phải tôi! Tôi không giết người!”
Chu Nguyện gọi một ly sinh tố dâu đào mà lần trước Minh Thứ đưa cho, đặt trước mặt Vu Hiếu Thành.
Vu Hiếu Thành mặt đầy nước mắt, nghi hoặc nhìn anh.
“Tôi là Chu Nguyện, là kỹ thuật viên điều tra tổ trọng án.” Chu Nguyên không giỏi giao tiếp với mọi người, nhưng anh buộc mình phải đối mặt với Vu Hiếu Thành với tư cách là người từng trải qua, “Lúc đi học, tôi cũng giống cậu, cũng là một người cực kỳ chăm chỉ, nhưng lại chẳng có bao nhiêu thiên phú. Người ta chỉ cần đến lớp cố gắng nghe giảng, tan học có thể chơi bóng rổ bóng đá, làm gì cũng được, nhưng tôi lại chỉ có thể dồn hết tâm huyết cho việc học.”
Vu Hiếu Thành ngơ ngác mở miệng.
“Năm đầu tiên thi đại học, tôi trượt. Tôi rất mờ mịt và cảm thấy mình thật vô dụng. Dù có cố gắng thế nào cũng không thể so sánh với những học sinh dễ dàng đỗ vào các trường danh tiếng. Tôi đã nghĩ, học lại một năm nữa thì có ích gì? Thế nhưng nếu không học lại, tôi thậm chí còn không vào được đại học.” Giọng Chu Nguyện run nhẹ, mang theo cảm xúc cá nhân mạnh mẽ, như thể anh đã quay trở lại những ngày tháng không ngừng đấu tranh và tự nghi ngờ, “Tôi vẫn muốn học đại học, cho nên đã chọn học lại. Cô giáo chủ nhiệm mà tôi gặp năm tôi học lại là một giáo viên dạy toán, cô ấy đã thay đổi tôi.”
Vu Hiếu Thành hơi nghiêng người về phía trước, đây là tư thế muốn nghe.
“Cô nói với tôi, mỗi người đều là một cá thể riêng biệt, có sở trường thì tất nhiên cũng có sở đoản. Không nên dùng thứ mình không giỏi để giỏi hơn người khác, điều này là không thể.” Chu Nguyện nói tiếp: “Tôi nói, thế nhưng thành tích của tôi kém. Cô giáo đã nói, “Thành tích có kém hay không, phải nhìn lại xem đang đem bản thân so với ai, em học trong lớp giỏi nhất trường trung học tốt nhất, chẳng lẽ thành tích chỉ ở mức trung bình được xem là tệ sao?
Vu Hiếu Thành cuối cùng cũng nói, “Tôi… tôi cũng học lớp tốt nhất ở trường trung học tốt nhất.”
Chu Nguyện gật đầu, “Thế nên tôi mới nói hai ta rất giống nhau. Năm đó, giáo viên thỉnh thoảng nói chuyện với tôi, động viên tôi, giúp tôi suy nghĩ về phương hướng cuộc sống. Lúc tôi đăng ký nguyện vọng, cô nói với tôi, rằng tôi có ý thức về công lý, tính tình rất cẩn thận và siêng năng, nên tôi có thể trở thành một cảnh sát giỏi trong tương lai.
Vu hiếu thành nhẹ nói: “Cho nên anh…”
“Cho nên tôi thật sự đã trở thành một cảnh sát.” Chu Nguyện nói: “Tôi cuxngh không có tài năng đặc biệt, không có thiên phú như những thiên tài kỹ thuật viên điều tra kia. Nhưng tôi cũng có vai trò của mình, sự chăm chỉ và cố gắng của tôi không uổng phí, lúc cậu bị liên lụy vào vụ án này, là tôi đã tìm được một trong – những manh mối mấu chốt để tìm ra hung thủ gây án thực sự.
Vu Hiếu Thành hít sâu một hơi, mở to mắt.
“Hiểu rồi chứ?” Chu Nguyện nói: “Cố gắng, chăm chỉ không bao giờ là xấu hổ. Cậu chỉ tạm thời bị mắc kẹt trong sự bối rối và chưa tìm được hướng đi của riêng mình mà thôi.”
Nói xong, Chu Nguyện đứng dậy, chỉ vào ly sinh tố dâu đào trên bàn, “Cậu còn trẻ, còn rất nhiều thời gian để thay đổi. Thật ra, cậu vẫn chưa từ bỏ chính mình dưới sự thuyết phục của Sa Xuân, điều này đã đã chứng minh cậu là một người dũng cảm. Vu Hiếu Thành, cậu còn có thể dũng cảm hơn thế nữa, giống như…”
Chu Nguyện cúi đầu, thanh âm trở nên nhẹ nhàng hơn, “Giống như tôi năm đó học lại.”
Vu Hiếu Thành cầm lấy ly dâu đào, “Sao lại mời tôi uống cái này?”
Chu Nguyện cười nói, “Tôi tuy lớn tuổi hơn cậu, nhưng cũng rơi vào tự phủ nhận, nghi hoặc chính mình. Lần trước tôi nghĩ mình không có tài, tôi đã được lãnh đạo vừa có tài lại chăm chỉ mời uống một ly này, sau đó nói với tôi rằng tôi là đội viên mà anh ấy không thể thiếu.”
Vu Hiếu Thành lòng bàn tay run lên, lần đầu tiên cậu cảm giác được một tia sáng chiếu vào tương lai u ám của mình.
“Tôi không thông minh bằng cậu ấy, nên chỉ có thể bắt chước cậu ấy, cổ vũ cậu một chút.” Chu Nguyện ôn nhu nói, “Cố lên nhé, Vu Hiếu Thành, đừng khiến bản thân cố gắng và dũng cảm thất vọng.”
Theo lời Sở xán khai, thì nhà máy nước ở cạnh khu Nam Thành, một nhân viên xác nhận rằng anh ta đã từng nhìn thấy Sở Xán, nhưng nó đã bị giấu kín do thời gian trôi qua. Còn thi thể Chu Thiến có “biến mất” ở nhà máy nước hay không, vẫn không có cách nào điều tra rõ ràng.
Phương Viễn Hàng nhớ Minh Thứ đã dặn —— Sở Xán có đam mê với “phương diện kia”, khả năng nạn nhân không chỉ có mình Chu Thiến. Nhưng cho dù có tra khảo thế nào, Sở Xán cũng chỉ thừa nhận giết Chu Thiến, cố ý tổn thương Lưu Mỹ.
Những manh mối đã biết chứng minh rằng hành động của Sở Xán hoàn toàn là cá nhân, không liên quan gì đến gia đình họ Sở, cũng không liên quan gì đến thư ký Thủy Huân của Sở Khánh.
Án Sa xuân đã được giải quyết, nhưng kẻ đứng đằng sau bày “quân bài domino” vẫn chưa lộ diện. Minh Thứ khó có được một chuyến về nhà, mặc đồ ngủ ngồi trên ghế sô pha, nghe tiếng nước ào ào trong phòng tắm vọng ra, vẫn đang nghĩ đến vụ án.
Tiêu Ngộ An khoác áo choàng tắm bước ra, Minh Thứ lấy lại tinh thần, “Anh này.”
Tiêu Ngộ An cầm chiếc khăn, “Sao thế?”
Minh Thứ quỳ gối trên sô pha, dang rộng hai tay, “Anh, để em sấy tóc cho.”
Tiêu Ngộ An đến gần, mang theo một chút sương mờ và mùi thơm sữa tắm nhẹ nhàng, anh nắm lấy cằm Minh Thứ, nhéo nhẹ, cười nói: “Sao anh cứ có cảm giác, tư thế này của em không phải muốn giúp anh sấy tóc, mà là muốn anh ôm em thế?”
Password cho Chương 70
Tên thật của bản thân mà “Ngũ Đồng” tự nhớ ra là gì?
Cách thức nhập: Viết hoa chữ cái đầu của mỗi từ, đầy đủ dấu và khoảng cách giữa các từ (nếu có). Lưu ý khi nhập pass: copy y chang câu trả lời vào, không gõ tay. Tổng là 10 ký tự.
Tâm Cuồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.