Editor: Mộc
Trong xã hội, có một câu nói rằng “Là Tết mà!”
Người Trung Quốc rất coi trọng Tết Nguyên Đán, và đêm Giao Thừa chắc chắn là ngày quan trọng nhất trong năm. Kỳ nghỉ Tết cũng là nơi trú ẩn của biết bao người, một nơi họ có thể trốn khỏi thực tại.
Như thể khi tiếng chuông điểm giao thừa vang lên, tất cả những điều xui xẻo, những vận hạn, và những nỗi khổ trong năm cũ đều sẽ được bỏ lại phía sau. Mọi thứ trước mắt đều mới mẻ, tương lai tươi sáng và đầy hy vọng.
Tuy nhiên, cũng có một số ít người không thể có một cái Tết vui vẻ.
Tại khu Đông Thành, trong con hẻm Phương Lũng.
Khu vực này có khá nhiều ngôi nhà cũ, theo chính sách mới, một năm nữa là sẽ bị giải tỏa hoàn toàn.
Ở các thành phố lớn, việc giải tỏa là một tin mừng lớn, vì nó thường đồng nghĩa với việc người dân có thể trở nên giàu có chỉ trong một đêm.
Năm nay có lẽ là cái Tết cuối cùng mà những người dân sống ở Phương Lũng sẽ cùng nhau đón, vì ngay từ khi mùa đông mới bắt đầu, nhóm chị em như Trần Hồng Binh, người rất thích nhảy múa trên quảng trường, đã bắt đầu lo toan tổ chức bữa tiệc đoàn viên.
Trước đêm Giao Thừa, nhóm chị em đã tụ họp vài lần. Vào đúng ngày 30 Tết, từ buổi trưa, người ta đã mang bàn mạt chược về ngoài trời, phụ nữ thì ngồi đánh bài và ăn hạt dưa, còn đàn ông thì treo đèn lồng và chuẩn bị bữa cơm Tết, cố gắng thể hiện ra mình là người chồng hết mực chiều vợ.
Đến khoảng 7-8 giờ tối, cả con hẻm Phương Lũng lại càng trở nên nhộn nhịp hơn.
Ở khu vực trung tâm thành phố, việc tự do đốt pháo là bị cấm, nhưng Trần Hồng Binh là người rất khéo miệng, bà lôi kéo vài chị em khác, thuyết phục họ bằng lý lẽ, rồi khơi gợi tình cảm, bảo rằng năm sau khu này sẽ bị giải tỏa, mọi người đều đã lớn lên ở đây, trước đây làm gì có quy định cấm đốt pháo đâu, không có pháo thì Tết nào có vui, năm nay là năm cuối, cũng nên để lại chút kỷ niệm.
Sau khi xem xét, lực lượng quản lý đô thị đã làm báo cáo với cấp trên, và cấp trên cũng thấy lý do của họ có phần hợp lý. Hơn nữa, Phương Lũng nằm ở ngoại ô thành phố, thuộc khu vực có thể “mắt nhắm mắt mở”, nên cuối cùng họ đã cho phép người dân ở đây đốt pháo ở một khu đất nhỏ, nhưng phải kín đáo, không được công khai.
Pháo được chở từ một huyện nhỏ chuyên sản xuất pháo qua các chuyến xe tải đến Phương Lũng. Lúc khoảng 10 giờ, ngoài những người trẻ không mấy quan tâm đến việc này, hầu hết người dân trong con hẻm đều đã tụ tập đông đủ. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trần Hồng Binh tính tình mạnh mẽ, hồi trẻ thường thích làm “người nổi bật” trong đám đông. Giờ đây gần 50 tuổi, bà càng trở nên tự do thoải mái hơn, buổi chiều còn tổ chức đánh bài, tối đến cầm lá cờ nhỏ đứng ở phía trước khu đất trống giữ trật tự, tựa như chủ tịch của khu phố Phương Lũng.
“Chị Hồng Binh, chị Hồng Binh!” Dương Quý Trân, người bạn cùng nhảy múa trên quảng trường, lớn tiếng gọi: “Chị qua đây một chút!”
Trần Hồng Binh hơi không vui, chen qua đám đông: “Làm sao vậy?”
TruyenLau.com
“Chị sao lại một mình thế?” Dương Quý Trân ngó nghiêng nhìn xung quanh, “Chồng chị đâu rồi? Tiểu Minh cũng không thấy.”
Trần Hồng Binh như bao người phụ nữ ở độ tuổi này, đã đi thẩm mỹ xăm mày, xăm môi, nhưng kết quả không được như ý. Đến giờ, dáng mày và màu môi đều đã lỗi thời. Để che giấu khuyết điểm ấy, mỗi lần ra ngoài, Trần Hồng Binh đều trang điểm rất đậm. Hôm nay từ sáng đến giờ đã mệt nhoài, lớp trang điểm — nhất là mắt — đã bị phai đi, đường eyeliner và lông mày lem nhem, khiến khi bà trợn mắt lên, trông thật buồn cười.
“Chồng tôi ở nhà coi nồi cơm! Ngày mai có khách đến chơi, tối nay phải chuẩn bị xong đồ ăn.” Trần Hồng Binh có vẻ hơi lúng túng, “Tiểu Minh lớn rồi, không còn thích tụ tập với chúng tôi, chiều nay nó đã chạy mất rồi, nói là… đi cùng bạn gái nghe tiếng chuông giao thừa.”
TruyenLau
“Trời!” Dương Quý Trân kinh ngạc, “Tiểu Minh có bạn gái rồi à?”
Trần Hồng Binh tự mãn nhướng mày, nhưng bên mày phải của bà đã bị nhòe mất rồi, chẳng thể nhướng lên được.
“Vậy mà tâm lý chị tốt ghê.” Dương Quý Trân không biết vô tình hay cố ý đã lộ chút vẻ mỉa mai, “Tiểu Minh giờ đã học lớp 11 rồi, chị còn không lo lắng về thành tích của thằng bé, lại còn để nó có bạn gái.”
Trần Hồng Binh giả vờ cười: “Tiểu Minh tự biết giới hạn, hơn nữa, con trai lớn rồi, tôi làm mẹ suốt ngày can thiệp vào nó, chẳng chừng còn bị ghét. Nếu nó muốn có bạn gái thì cứ để nó đi, mà cô gái đó nhà giàu lắm, thành tích cũng rất tốt!”
Dương Quý Trân đảo mắt.
Trần Hồng Binh lại hỏi: “Còn Bân Bân nhà cô đâu?”
“Ầy——” Dương Quý Trân chỉ tay, “Nó đang cùng ba nó đốt pháo.”
Trần Hồng Binh cười nửa miệng, “Vẫn là Bân Bân tốt, nó gần gũi với ba mẹ, không giống như Tiểu Minh nhà tôi. Ai da, cái tôi yên tâm duy nhất là thành tích của Tiểu Minh…”
Tiếng pháo nổ lớn, vang lên dồn dập, chỉ trong tích tắc đã nuốt chửng đi cuộc đối thoại sắc bén của hai người phụ nữ. Tiếng hát, điệu nhảy, tất cả tạo nên một bức tranh tươi vui, làm cho những đấu đá ngầm trở nên như một lớp vỏ bọc thân thiện.
Mọi người cười vui vẻ và nói “Phát tài phát lộc”, nhưng thực ra ai cũng mong người khác sẽ không có tài lộc gì.
Trần Hồng Binh và Dương Quý Trân là hai người tổ chức và dẫn dắt các buổi nhảy múa quảng trường ở Phương Lũng. Trần Hồng Binh hồi trẻ rất xinh đẹp, thường xuyên tham gia các chương trình văn nghệ ở nhà máy, bây giờ thì hầu hết phụ nữ đồng lứa đều đã phát tướng, nhưng bà vẫn giữ được vóc dáng, nên mặc dù nhảy không đẹp bằng Dương Quý Trân, nhưng vì thân hình đẹp nên trở thành người dẫn đầu.
Con trai Trần Hồng Binh, Hạng Hạo Minh, và con trai Dương Quý Trân, Từ Bân Bân, cùng tuổi. Hai đứa lớn lên cùng nhau, lúc còn học tiểu học chẳng ai thấy có gì đặc biệt, nhưng khi lên trung học, Hạng Hạo Minh từ ngoại hình đến thành tích đều vượt trội hơn Bân Bân rất nhiều. Điều này khiến Dương Quý Trân không thể không cảm thấy chạnh lòng trước Trần Hồng Binh.
Giờ đây, Trần Hồng Binh lại khoe rằng Hạng Hạo Minh có bạn gái là con gái nhà giàu, cùng đi xem pháo hoa và nghe tiếng chuông giao thừa ở trung tâm thành phố. Điều này khiến Dương Quý Trân càng cảm thấy nuốt không trôi.
Dù bị Trần Hồng Binh vượt mặt, bản thân đã chịu thua, nhưng tại sao con trai mình lại chẳng biết tự cố gắng?
Tiếng cười lớn từ phía bên kia vọng lại, Dương Quý Trân nhìn thấy Từ Bân Bân đang đứng dựng một chuỗi pháo, cười đến nín thở.
Bà giận dữ đạp mạnh một cái, càng cảm thấy bực bội, chẳng hiểu con trai mình đang cười gì, lớn thế này rồi mà thành tích kém, đầu óc lại chậm hiểu, chỉ biết làm trò hề cho bà thôi.
Khu đất dành để đốt pháo nằm ở phía tây của con hẻm, phía đông thì đèn đường có mấy cái bị hỏng, tối mù mịt. Những ngôi nhà cũ hai bên chỉ có vài cửa sổ thắp đèn, trong đó có một cửa sổ là nhà của Trần Hồng Binh.
Bà không nói thật với Dương Quý Trân.
Ngày mai sẽ chẳng có ai đến nhà bà, chồng bà sẽ không về, không phải vì bận việc, mà là đi chơi đâu đó. Còn Hạng Hạo Minh, thằng bé cũng chẳng có bạn gái gì cả, tất cả đều là lời dối trá mà bà bịa ra.
Lúc này, Hạng Hạo Minh đang ngồi trong phòng làm bài — dĩ nhiên là không tự nguyện, mà bị bà ép buộc. Hạng Lâm hôm qua đã không về nhà, không biết đi đâu chơi.
Trần Hồng Binh đã sống gần nửa đời người, rất thích khoe mẽ, lúc nào cũng muốn so sánh với những người phụ nữ xung quanh. Bà quan tâm nhất là thể diện của mình. Chồng bà lâu nay hay đi khuya không về, không quan tâm đến gia đình, bà tuyệt đối không để hàng xóm biết chuyện này. Còn Hạng Hạo Minh, bà đã xây dựng hình ảnh con trai thông minh, có tài, học hành chẳng mấy khi mà vẫn có thể đạt thành tích cao, để trong những cuộc trò chuyện với Dương Quý Trân và những bà bạn khác có thể chiếm ưu thế về tâm lý.
Tiếng pháo và tiếng ồn từ cuối con hẻm vẫn vang vọng tới, dù bà đã đóng chặt cửa sổ cũng không thể che lấp được. Hạng Hạo Minh tức giận quẳng cây bút, vò giấy nháp lại, rồi ném mạnh xuống đất.
Trên bàn học là một bức ảnh gia đình, không biết là chụp từ bao giờ, trong đó Hạng Hạo Minh còn rất nhỏ, đeo khăn quàng đỏ. Trần Hồng Binh nhất quyết để bức ảnh gia đình trên bàn, mỗi khi Hạng Hạo Minh làm bài tập cảm thấy bực bội nhìn vào nó, cậu lại càng thêm phiền muộn.
Hạng Hạo Minh muốn ném cái khung ảnh vỡ nát, rồi xé nát bức ảnh đó.
Sự giả dối của cái hạnh phúc gia đình này chỉ khiến Hạng Hạo Minh cảm thấy buồn nôn.
Còn một khoảng thời gian nữa mới đến rạng sáng, Hạng Hạo Minh đã chẳng còn tâm trí nào để học nữa. Cậu rất hiểu Trần Hồng Binh, người phụ nữ này —— cậu không còn có thể gọi bà là mẹ —— sẽ không về nhà cho đến khi tất cả mọi người ra về hết.
Hạng Hạo Minh quyết đoán thay đồ đi ra ngoài, nhìn vào nhóm lớp trên WeChat, nhóm rất sôi động, hầu hết bạn bè đều đang ở ngoài chơi, ít nhất thì cũng đang ăn bữa cơm tất niên ở nhà người thân. Chỉ có mình cậu, trong cái Tết này lại bị giam cầm ở nhà làm bài tập.
Cậu thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi, một khi tính phản kháng đã được kích động, gần như không thể kiềm chế lại được. Hạng Hạo Minh lấy ra hơn 800 tệ —— là tiền phụ đạo mà cậu tự giữ lại —— nhét khăn quàng và găng tay vào ba lô, rồi chẳng thèm quay lại nhìn, đóng cửa và bước ra ngoài.
Lối hành lang có mùi ẩm mốc, cậu ghê tởm bịt kín mũi và miệng, vội vàng đi qua.
Cậu thật không thể hiểu được, cả con hẻm này, những kẻ nghèo khó này đang bày trò gì? Trần Hồng Binh trước đây đã đi từng nhà thu tiền, nói là mua nguyên liệu nấu cỗ Tết, mua đèn lồng đỏ trang trí, còn cả bao nhiêu pháo.
Vài nghìn tệ, tại sao không cải thiện chút ít điều kiện sống mà lại đem tiền đi vào những hoạt động vô nghĩa như vậy?
Một đám côn trùng sống dưới đáy xã hội thôi, cứ ngóng trông vào việc giải tỏa, không có tài năng cũng chẳng có bối cảnh, còn cố gắng bày đặt cái gì mà tình làng nghĩa xóm.
Hạng Hạo Minh cảm thấy, cái trò “nhà chòi” của những con côn trùng này thực sự rất buồn cười.
Nhưng điều buồn cười hơn là, cậu sinh ra ở đây, cậu cũng chỉ là một con côn trùng yếu ớt.
Chỉ nghĩ đến đây, Hạng Hạo Minh liền muốn bỏ trốn khỏi con hẻm này ngay lập tức, bước chân không tự chủ được mà nhanh dần, từ đi bộ thành chạy.
“Á ——”
Một tiếng kêu khó nghe vang lên kèm theo cơn đau ngực, Hạng Hạo Minh chau mày nhìn, hóa ra là đụng phải Từ Bân Bân.
“Ê! Tiểu Minh, cậu ở nhà à?” Từ Bân Bân ngây ngô hỏi, “Vậy sao cậu không ra ngoài cùng bọn tớ đốt pháo?”
Hạng Hạo Minh không ghét Từ Bân Bân, nhưng cũng chẳng thích cậu ta, trong mắt cậu, Từ Bân Bân chỉ là một thằng ngốc.
Đi sau Từ Bân Bân là Dương Quý Trân. Lúc này, ánh mắt kỳ quái của Dương Quý Trân đang rơi vào người Hạng Hạo Minh.
Hạng Hạo Minh lập tức hiểu Dương Quý Trân đang nghĩ gì.
Cái người phụ nữ nông cạn này, chẳng phải là luôn thích ganh đua với Trần Hồng Binh sao?
Hạng Hạo Minh rất vui lòng làm Trần Hồng Binh mất mặt, vì vậy cậu nặn ra một nụ cười gượng gạo, “Tôi ở nhà suốt, nhưng mẹ tôi không phải ép tôi ở nhà làm bài tập đâu.”
Vừa dứt lời, nụ cười trên mặt Dương Quý Trân lập tức không thể giấu nổi, “À, Hồng Binh chị ấy vừa bảo tôi nghe nói cậu và bạn gái đi nghe chuông giao thừa ở trung tâm thành phố.”
Hạng Hạo Minh lắc đầu, “Tôi không có bạn gái.”
Dương Quý Trân như được thỏa mãn hoàn toàn, cười đến mặt mày biến dạng.
“Tôi không nói với mấy người nữa, tôi còn muốn đi ra ngoài trải nghiệm không khí Tết trước khi mẹ tôi về.” Hạng Hạo Minh nói xong một cách xấu tính, “Dì Quý Trân, đừng nói với mẹ tôi là tôi đang ở đây nhé.”
Dương Quý Trân vội vã xua tay, “Đi đi đi, dì không nói đâu!”
Hạng Hạo Minh mỉm cười, nhưng khi đi qua người mẹ con Dương Quý Trân, nụ cười đó lập tức biến mất.
Lúc 2 giờ sáng, hoạt động mừng Tết cuối cùng cũng kết thúc, sân đất đầy giấy vụn đỏ, sau nửa đêm, Trần Hồng Binh vẫn còn dẫn các bà bạn trong nhóm nhảy múa mấy bài, thu về vô số tiếng vỗ tay.
Mặc dù mệt, nhưng Trần Hồng Binh rất thích thú với sự cuồng nhiệt này.
Khi về nhà, trong phòng Hạng Hạo Minh không còn ánh sáng chiếu ra nữa. Trần Hồng Binh đoán con trai đã ngủ, bà vừa tháo trang điểm vừa thấp giọng chửi rủa Hạng Lâm.
Bà ghét Hạng Lâm đến mức muốn hắn chết đi, như vậy khi có giải tỏa, tiền bồi thường sẽ là của bà và con trai, nhà họ Hạng không ai có thể lấy một đồng.
Trần Hồng Binh trước mặt hàng xóm, và Trần Hồng Binh ở nhà là hai người hoàn toàn khác biệt, chửi mệt rồi, Trần Hồng Binh mới tắt đèn đi ngủ, nghĩ đến sáng mai sẽ nấu cho con trai mấy viên bánh trôi nước, nhưng vì quá mệt, bà ngủ đến gần trưa mới tỉnh dậy.
“Tiểu Minh?” Trần Hồng Binh gõ cửa phòng, “Con ăn sáng chưa? Giữa trưa hai mẹ con ta ra ngoài ăn đi.”
Không có tiếng động.
Trần Hồng Binh cảm thấy khó hiểu, Hạng Hạo Minh từ trước đến giờ rất ngoan, chưa bao giờ không để ý đến bà.
“Mẹ vào nhé.” Trần Hồng Binh đẩy cửa, chỉ thấy màn cửa khẽ động, phòng không có ai.
Đồn công an đường Phương Lũng.
Tối qua, tất cả các cảnh sát đều có mặt tại các điểm trực, giờ đây một số người đã quay về nghỉ ngơi, một số khác vẫn đang kiên trì giữ vững vị trí.
“Đừng lo, hãy từ từ nói rõ tình huống.” Cảnh sát nữ Tiểu Uông, với đôi mắt thâm quầng và vẻ mặt mệt mỏi, an ủi Trần Hồng Binh, “Cô phải cho chúng tôi biết những thông tin cơ bản trước, như con trai cô rời khỏi nhà lúc nào, số điện thoại của nó, tài khoản mạng xã hội của nó, nó học trường nào… Chúng tôi cần những thông tin này để tiếp tục điều tra.”
Trần Hồng Binh sốt ruột như lửa đốt, bình thường bà luôn lanh lợi sắc sảo, nhưng khi con mất tích, bà hoàn toàn mất phương hướng, mãi một lúc lâu mới có thể nói rõ mọi chuyện.
Sau khi phát hiện Hạng Hạo Minh không có ở nhà, bà đầu tiên gọi điện cho nó, rồi gửi tin nhắn, nhưng Hạng Hạo Minh đã tắt máy, và trên WeChat cũng không thấy “Đối phương đang nhập” xuất hiện.
Bà có số điện thoại của vài người bạn và giáo viên chủ nhiệm của Hạng Hạo Minh, gọi lần lượt cho từng người hỏi, tất cả đều nói Hạng Hạo Minh không liên lạc với họ.
Bà gọi cho Hạng Lâm, nhưng Hạng Lâm cũng tắt máy.
Hoàn toàn không thể nghĩ ra Hạng Hạo Minh có thể đi đâu, Trần Hồng Binh đành phải báo cảnh sát.
Sau khi được Tiểu Uông thuyết phục, Trần Hồng Binh rốt cuộc cũng cung cấp đầy đủ thông tin cần thiết. Bà nắm lấy tay Tiểu Uông, mắt đỏ ngầu: “Con trai tôi sẽ không sao chứ? Nó rất ngoan, không bao giờ chơi với những người xấu, thành tích học tập cũng rất tốt, các cô cậu nhất định phải giúp tôi tìm nó!”
Trong một thành phố lớn như Đông Nghiệp, việc “mất tích” thực sự quá đỗi bình thường. Một phần nhỏ mất tích liên quan đến các vụ án, phần lớn chỉ là lạc mất, hiểu lầm, hoặc chỉ là trò đùa.
Tuy nhiên, cảnh sát luôn rất coi trọng việc trẻ em thanh thiếu niên mất tích, dù cho các cảnh sát đã mệt mỏi, họ vẫn ngay lập tức tiến hành điều tra.
Theo thông tin từ camera giám sát, vào lúc 11 giờ 12 phút đêm giao thừa, Hạng Hạo Minh đã một mình đi qua cửa Đông của con hẻm Phương Lũng, không bị ai theo dõi, và sau đó, cậu không xuất hiện trên bất kỳ camera công cộng nào nữa.
Dựa trên ghi chép điện thoại, Hạng Hạo Minh đã tắt máy vào khoảng 4 giờ sáng ngày mùng 1 Tết, hiện không thể định vị được vị trí của cậu.
Đến tối, sở cảnh sát vẫn chưa tìm thấy Hạng Hạo Minh. Cảnh sát đã hỏi tất cả các bạn học mà có thể liên lạc được với Hạng Hạo Minh, nhưng không ai biết cậu ở đâu.
Trong suốt kỳ nghỉ Tết, công nhân vệ sinh sẽ thay phiên nhau nghỉ ngơi. Những nơi quan trọng ở trung tâm thành phố luôn có người dọn dẹp, nhưng những khu phố như Phương Lũng thì phần lớn thời gian trong ngày không thấy bóng dáng công nhân vệ sinh. Vào ngày mùng 4 Tết, ông Hứa đã ra ngoài quét dọn đường phố từ lúc trời chưa sáng —— hôm nay đến lượt ông, ông muốn làm xong sớm để về nhà tiếp tục ăn Tết.
Mấy ngày trước, người dân trong hẻm Phương Lũng đã mang mấy xe pháo ra đốt, nhưng không ai thu dọn, giấy vụn, hộp pháo, và đủ thứ lộn xộn được chất đống trong một hố đất, không ai muốn dọn dẹp.
Ông Hứa vừa lẩm bẩm mắng, ban đầu ông không muốn dọn dẹp, một mình ông thì không thể nào dọn sạch cái hố to này, có lẽ chờ mọi người đi làm rồi chở một xe đất đổ lấp là xong.
Nhưng ông Hứa cũng có chút tính toán riêng, nghe nói pháo chưa đốt hết, nếu nhặt về bán cho những người buôn pháo, có thể kiếm được vài chục, thậm chí vài trăm tệ.
Khi trời còn chưa sáng hẳn, ông Hứa quyết định làm luôn, lén lút đi vào hố đất, vừa vứt hộp rỗng ra ngoài, vừa đi vào trong.
Đột nhiên, ông thấy mình đá phải thứ gì đó, ông cào giấy vụn ra, rồi chiếu đèn pin vào, khi nhìn rõ đó là gì, ông hoảng sợ đến mức thét lên.
Khói mù mịt tan dần, dải dây cảnh giới chia cắt hiện trường với những người dân hiếu kỳ.
Nhiều xe cảnh sát đậu ngoài hẻm Phương Lũng, không chỉ có xe của phân cục Đông Thành, mà còn có cả xe của Cục Trinh sát Hình sự.
Ông Hứa mặt mày tái mét, ngồi trên ghế không thể đứng dậy, “Cái người đó, da thịt bị lột sạch hết, toàn là vết thương đầy máu, tôi… tôi sợ quá!”
Minh Thứ từ trong xe bước ra, vội vã đi về phía hiện trường.
Một người phụ nữ tóc tai bù xù từ bên cạnh chạy đến, suýt va vào người y.
“Đây là mẹ của cậu thiếu niên mất tích đêm giao thừa.” Cảnh sát Tiểu Uông nói: “Bà ấy lo lắng rằng trong đó có…”
Minh Thứ gật đầu, nhìn người phụ nữ một cái, rồi kéo dải cảnh giới và bước vào.
Người phụ nữ chính là Trần Hồng Binh, bà ta trông rất tiều tụy, vẻ mặt nhăn nhúm do nhiều ngày lo lắng. Cả sự kiêu hãnh mà bà gìn giữ suốt mấy chục năm đã bị những ngày gian khổ này xé nát, bà ngồi bệt xuống đất, khóc lóc kêu gào, sợ rằng người trong hố đất chính là con trai mình, Hạng Hạo Minh.
Nếu đây chỉ là một vụ án mạng bình thường, có lẽ tổ trọng án sẽ không ngay lập tức xuất hiện, nhưng giờ là dịp Tết, thời gian đặc biệt, và theo mô tả của người báo án, ông Hứa, hiện trường rất kỳ lạ, nạn nhân bị lột sạch da, toàn thân bị vùi trong giấy vụn đỏ. Tại một số vùng quê xung quanh thành phố Đông Nghiệp, từ hơn trăm năm trước, đã có phong tục lột da người sống, lấy hộp sọ để cầu may xua đuổi bệnh tật. Những người bị giết thường là những người khỏe mạnh nhưng thuộc tầng lớp nghèo hèn, còn những kẻ giết họ để cầu may chính là những người có quyền lực và giàu có.
Phong tục tàn ác này đã bị xóa bỏ, nhưng giờ đây, dường như nó lại đang tái xuất hiện trong khu vực thành thị.
Hôm nay, Minh Thứ nghỉ làm, đã lên kế hoạch lái xe đi phía tây ngoại ô cùng Tiêu Ngộ An hóng gió, nhưng nhận được tin báo xong, y ngay lập tức hủy chuyến đi, vội vàng chạy đến.
Giấy vụn đỏ và các hộp pháo vẫn chưa được dọn hết, “người đầy máu” đã được đưa ra khỏi hố đất.
Mùi máu trong không khí không nặng, thứ mà người ta có thể ngửi thấy rõ nhất chính là mùi thuốc súng.
Minh Thứ đeo găng tay và khẩu trang, nhíu mày, đi đến phía sau Hình Mục, “Thật sự là lột da sao?”
Hình Mục lắc đầu, không biết là do lạnh hay do tình trạng của thi thể quá tồi tệ, giọng anh ấy lại có chút run rẩy, “Không phải lột da, những vết thương này là do pháo nổ.”
Minh Thứ đôi mắt chợt sáng lên, “Pháo nổ?”
Password cho Chương 156
Bữa tiệc được tổ chức trong khu xóm Phương Lũng đêm giao thừa là tiệc gì?
Cách thức nhập: Viết hoa chữ cái đầu của mỗi từ, đầy đủ dấu và khoảng cách giữa các từ (nếu có), yêu cầu tự gõ tay vào ô mật khẩu thì mới hoạt động đúng. Tổng là 9 ký tự.
Tâm Cuồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.