Tâm Cuồng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tâm Cuồng

Tác giả : Sơ Hòa 初禾

Chương 92: Vì Thiện (12)

Editor: Mộc
Một “vụ án diệt môn”, một “vụ án 1013”, một vụ án mất tích, ba vụ án với vô số manh mối đan xen vào nhau, đổi lại người khác, e rằng đã sớm rối tung rối mù, ngay cả Minh Thứ của một năm trước, có lẽ cũng đã không thể nắm bắt được.
Nhưng giờ đây đã khác, Minh Thứ đã rèn luyện trong Đội hành động đặc biệt một năm – Đội hành động đặc biệt là nơi nào? Các vụ trọng án, án chưa giải quyết khắp cả nước đều được tập trung ở đây, manh mối có thể đan dệt thành một cái lưới khiến người ta hít thở không thông.
Minh Thứ trải qua rèn luyện ở nơi đó, cả về tư tưởng trong lòng và tầm nhìn đều đã lên một bậc thang. Thêm vào đó, Tiêu Ngộ An hiện đang quản lý Cục Trinh sát hình sự, giống như một chỗ dựa vững chắc. Nếu thực sự không được thì vẫn còn Tiêu Ngộ An chống đỡ.
Minh Thứ trong lòng đã rõ, sau khi ăn xong tô bún riêu và bánh bao hoàng kim, y đóng cửa lại để sắp xếp suy nghĩ, rồi gọi Dịch Phi tới.
Dịch Phi đã chuẩn bị sẵn sàng: “Chúng ta sẽ chia ra điều tra đúng không?”
“Ừm, hai vụ án trong tay chúng ta đã được Tần Tự liên kết với nhau. Lữ Thần và Triệu Tư Nhạn, cậu ta là người đầu tiên phát hiện ra còn chụp ảnh, đồng thời cậu ta cũng là người đầu tiên phát hiện ra bốn nạn nhân trong vụ 5-8, đồng thời cũng chụp ảnh. Nhưng hiện tại đang trong giai đoạn đầu điều tra, tâm lý của Tần Tự lại có vấn đề nghiêm trọng, không thể suy đoán cậu ta bằng tư duy của người bình thường được. Vì cậu ta mà gượng ép hai vụ án lại gần nhau, không phải là quá sáng suốt, ắt có thể sẽ ảnh hưởng lẫn nhau.” Minh Thứ gõ ngón tay lên bìa sổ tay, “Như vậy đi, em sẽ tập trung vào vụ án 5-8 này, anh tập trung vào vụ án ở núi Kỳ Nguyệt, chúng ta sẽ thường xuyên trao đổi.”
“Không thành vấn đề.” Dịch Phi gật đầu, “Anh đã thẩm vấn Chiêm Lê cả buổi chiều, còn chưa kịp nói với cậu thì vụ án nhà họ Tần xảy ra.”
Minh Thứ hỏi: “Chiêm Lê nói thế nào?”
“Lòng thù hận của Chiêm Lê đối với Lữ Thần chỉ thuần túy là ghen tị. Có thể thấy từ trang Weibo và lời nói hành động thường ngày của cô ta, sự ghen tị ấy ngày càng tăng từ khi nhập học năm nhất đến nay. Vào tháng 3 năm nay, cô ta đã đổ dầu gió vào trà đen của Lữ Thần để thử dò, chứng tỏ lúc đó cô ta đã nghĩ đến việc đầu độc Lữ Thần. Vào ngày 13 tháng 10, cô ta thừa nhận rằng sau khi biết Lữ Thần và Triệu Tư Nhạn đi ngắm cảnh mùa thu ở núi Kỳ Nguyệt. Cô ta đã lập tức đi theo, mục đích là để giết Lữ Thần trên núi – nếu có thể, cô ta cũng sẽ giết cả Triệu Tư Nhạn.” Dịch Phi dừng lại, “Nhưng sau đó cô ta lại tự bào chữa cho mình, nói rằng sau khi đến núi Kỳ Nguyệt mới phát hiện ra rừng núi quá rộng. Trước khi chiều tối, cô ta không những không tìm thấy Lữ Thần và Triệu Tư Nhạn, mà còn lạc đường trong núi.”
“Lạc đường?” Minh Thứ suy nghĩ một chút, “Không thể loại trừ khả năng này.”
“Anh cũng nghĩ vậy. Chiêm Lê đã đến núi Kỳ Nguyệt hoàn toàn là do nhất thời bốc đồng. Từ trước đến nay, cô ta luôn thiên về việc đầu độc Lữ Thần. Nên việc theo chân Lữ Thần đến núi Kỳ Nguyệt vào ngày 13 đơn giản vì cô ta cảm thấy núi Kỳ Nguyệt là một nơi tốt để giết người và giấu xác.” Dịch Phi tiếp tục: “Chiêm Lê chưa từng đến núi Kỳ Nguyệt trước đây, không thể nói là hiểu rõ, lạc đường trong núi là điều rất bình thường nếu mới đến lần đầu.”
Minh Thứ hỏi: “Cô ta đã đến chùa Hải Kính ở lưng chừng núi chưa?”
“Chưa đến đó.” Dịch Phi nói: “Chiêm Lê nói, ngay khi cô ta đang lo lắng tìm đường, cô ta đã nghe thấy tiếng chuông chiều vọng từ trên núi xuống.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com Minh Thứ nhướng mày bên phải, “Chẳng lẽ cô ta nói với anh rằng, cô ta thấy tiếng chuông chiều này du dương, trầm hùng, tràn đầy thiền khí, khiến cô ta đột nhiên bình tĩnh lại, gạt bỏ những suy nghĩ tội lỗi trong lòng.”
Dịch Phi mở to mắt: “Ôi, đoán đúng rồi.”
Minh Thứ nói: “Bằng không cô ta sẽ không đột nhiên nhắc đến tiếng chuông chiều.”
“Đại khái là như cậu nghĩ, nhưng vẫn có một số điểm khác biệt – Chiêm Lê không phải là vừa nghe thấy tiếng chuông chùa ngân vang, lòng đã bình tĩnh lại. Theo lời cô ta, cô ta đã khá do dự, một mặt vẫn mong Lữ Thần chết, mặt khác lại thấy bản thân mình thật bẩn thỉu, hơn nữa, trên núi Kỳ Nguyệt có một ngôi chùa, mặc dù cô ta không tin vào thần phật, nhưng cũng không muốn ở nơi có thần phật gánh lấy tội danh giết người.” Dịch Phi nói: “Vì vậy, cô ta không đi lên nữa, nhưng cũng không cam tâm xuống núi ngay, ở đó giằng co rất lâu, cho đến khi trời tối mà vẫn chưa đưa ra quyết định.”
“Chờ đã.” Minh Thứ nói: “Chiêm Lê nói cô ta đã lạc đường khi lên núi, lúc đó là buổi chiều, sau khi trời tối, cô ta làm thế nào để tìm đường xuống núi?”
Website TruyenLau.com “Chính là ở điểm này.” Dịch Phi nói: “Chiêm Lê nói sau một hồi cô ta đã cảm thấy sợ hãi rồi, gạt bỏ việc giết người hay không giết người sang một bên, chỉ muốn nhanh chóng xuống núi, nhưng thực sự không tìm thấy đường.”
“Lúc này có một người đàn ông xuất hiện, dẫn cô ta xuống núi?”
“Phải!”
Minh Thứ hỏi: “Người này là ai?”
TruyenLau Dịch Phi lắc đầu: “Một người đàn ông không lớn tuổi, tự xưng là du khách, nhưng Chiêm Lê nói lúc đó xung quanh không có nhiều ánh sáng, cô ta không nhìn rõ khuôn mặt người đàn ông này.”
Minh Thứ thì thầm: “Đàn ông, du khách, không nhìn rõ khuôn mặt…”
Dịch Phi nói: “Cậu nghi ngờ Chiêm Lê nói dối?”
Minh Thứ nói: “Không, em quan tâm đến danh tính của người đàn ông này hơn.”
Dịch Phi nói: “Hả?”
“Tiền đề của việc Chiêm Lê nói dối là cô ta đã làm điều gì đó, phải dùng lời nói dối để che đậy. Ví dụ như cô ta là kẻ sát hại Lữ Thần và Triệu Tư Nhạn.” Minh Thứ nói: “Nhưng lời giải thích trước đó của Chiêm Lê cũng phù hợp với logic hành vi của chính cô ta. Hơn nữa, Chiêm Lê giỏi võ thuật, nhưng Lữ Thần và Triệu Tư Nhạn lại chết vì hung khí sắc nhọn, Chiêm Lê lên núi vội vàng như vậy, làm thế nào để chuẩn bị mười chiếc đinh sắt đó?”
Dịch Phi nói: “Anh cũng cho rằng khả năng cô ta là hung thủ không cao. Tối ngày 13, cô ta đi xe buýt 308 về trường, camera giám sát đã quay được khuôn mặt của cô ta, vẻ mặt và trạng thái ấy hoàn toàn không giống như một kẻ hung ác đã sát hại hai người bạn cùng lớp.”
Minh Thứ nói: “Vậy thì sự xuất hiện của người đàn ông này thật kỳ lạ. Chiêm Lê lạc đường, xung quanh không có ai để hỏi đường, điều đó cho thấy cô ta không đi theo con đường mà du khách thường đi. Chiêm Lê lên núi với mục đích giết người, con đường cô ta chọn tất nhiên là càng vắng vẻ càng tốt. Nhưng tại sao người đàn ông đó cũng đi cùng một con đường với Chiêm Lê? Mục đích của anh ta là gì? Làm thế nào anh ta có thể gặp đúng Chiêm Lê, và còn đưa cô ta xuống núi?”
“Tôi hiểu ý cậu rồi.” Dịch Phi ghi chép vội vàng lên sổ tay: “Tôi sẽ đi thẩm vấn Chiêm Lê một lần nữa.”
Phòng họp nhỏ im lặng trong chốc lát.
Dịch Phi nói: “Phương Viễn Hàng lần này phải đi theo anh rồi, cậu ấy vẫn đang điều tra chùa Hải Kính.”
“Suýt nữa em quên mất.” Minh Thứ rút ra một tờ giấy đóng dấu đưa cho Dịch Phi: “Phương Viễn Hàng đã nộp đơn xin khám xét chùa Hải Kính, đã được phê duyệt.”
Phân công công việc xong xuôi, Dịch Phi ngay lập tức dẫn theo các thành viên trong nhóm của mình chạy đến thị trấn Thủ Tuyền. Minh Thứ chưa kịp triệu tập các thành viên khác để thảo luận về vụ án nhà Tần Hùng thì đã nhận được điện thoại của Lam Xảo.
Đội cảnh sát nữ của chi nhánh Đông Thành một khi hành động thì hiệu quả vô cùng cao, hiện đã tìm được nhân viên giao hàng đã giao thức ăn cho Khâu Dân ở thị trấn Thủ Tuyền vào ngày 14 tháng 10.
Minh Thứ và Lam Xảo ngồi cùng bàn, phía sau là Thân Lan, máy tính bảng trên bàn đang phát đoạn phim thẩm vấn.
Nhân viên giao hàng cho biết, tình huống ngày hôm đó khá hiếm gặp. Anh Khâu đặt đồ ăn không ghi rõ địa chỉ giao hàng cụ thể, chỉ ghi là Hẻm 3, đường Hồng Số, ghi chú là đến hẻm gọi điện thoại.
“Tôi sợ mất thời gian nên vừa đến đường Hồng Số đã gọi điện cho anh Khâu.” Nhân viên giao hàng nói: “Khoảng năm phút sau, tôi nhìn thấy một người đàn ông đội mũ lưỡi trai ở tận cùng Hẻm 3 đi ra. Anh ta nói mình là anh Khâu, tôi cũng gọi điện xác minh, sau đó đưa cho anh ta đồ anh ta đã đặt.”
Thành viên trong đội hỏi: “Anh có còn nhớ anh Khâu này trông như thế nào không?”
Nhân viên giao hàng suy nghĩ hồi lâu rồi thành thật cười: “Xin lỗi, ngày nào tôi cũng phải gặp rất nhiều người nên thực sự không nhớ rõ lắm. Tuy nhiên nếu các cô có ảnh của anh ta, tôi có thể xem và may có khi nhớ lại được.”
Thành viên đội lấy ra năm bức ảnh của Khâu Dân, bao gồm ảnh căn cước và ảnh đời thường.
Nhân viên giao hàng càng nhìn càng bối rối, “Không giống vậy. Người tôi gặp không phải người này. Người này quá đẹp trai, lại còn trắng trẻo, người tôi gặp không đẹp trai như vậy.”
Nhìn thêm một lúc, nhân viên giao hàng khẳng định: “Họ hoàn toàn không phải cùng một người! Chút thị lực này của tôi vẫn còn dùng được!”
Lam Xảo tắt video, nói: “Tổ trưởng Minh.”
Minh Thứ đứng dậy, đút hai tay vào túi quần, “Có người đã sử dụng điện thoại, mã số đặt đồ ăn online và ngân hàng trực tuyến của Khâu Dân để đặt đồ ăn và tự mình đi lấy vào ngày 14. Có hai khả năng – Khâu Dân đã bị giết, người này muốn tạo ra ảo giác rằng Khâu Dân vẫn còn sống; vì lý do nào đó mà Khâu Dân đang ở một nơi khác, và người này đã giúp tạo ra ảo giác rằng Khâu Dân đang ở thị trấn Thủ Tuyền.
“Đều là ảo giác.” Lam Xảo thở dài, “Các thành viên của tôi đã đi điều tra ở đường Hồng Số, đó là khu phố lạc hậu nhất thị trấn Thủ Tuyền. Hầu hết đều là nhà cấp 4, hẻm 3 không có camera giám sát từ đầu hẻm đến cuối hẻm. Nhân viên giao hàng cũng nói, nhận đơn hàng đó thực ra không muốn đi giao, vì khu đó quá phức tạp, người dân ở hẻm 3 đường Hồng Số cũng ít khi đặt đồ ăn.”
Minh Thứ hỏi: “Người dân ở đó có ấn tượng gì về bản thân Khâu Dân không?”
“Không, tất cả họ đều nói chưa gặp Khâu Dân bao giờ.” Lam Xảo nói: “Còn về người đàn ông đội mũ lưỡi trai mà nhân viên giao hàng gặp, vì anh ta không thể nói được ngoại hình cụ thể, không thể vẽ chân dung, chúng tôi chỉ có thể hỏi đại khái, không có thông tin gì hữu ích.”
“Người ‘thế thân’ này hẳn rất quen thuộc với thị trấn Thủ Tuyền, hắn biết mình sẽ xuất hiện ở đâu mà không gây chú ý, hơn nữa hắn cũng biết nơi nào không có camera giám sát, Minh Thứ im lặng một lúc, rồi hỏi tiếp: “Còn có manh mối nào khác không?”
Lam Xảo tựa lưng vào ghế, không trả lời ngay.
Minh Thứ nghiêng người: “Sao vậy?”
“Có lẽ suy nghĩ của tôi chưa đủ rộng. Tôi vẫn chưa tìm ra lý do tại sao Khâu Dân lại tự nguyện rời đi.” Lam Xảo nói: “Trước khi mất tích, Khâu Dân sống rất tốt. Qua việc truy vấn email công việc của cậu ta, hồ sơ ghi chép nền tảng, chúng tôi đã liên hệ với hơn mười đối tác của cậu ta. Các đối tác đều nói Khâu Dân đã thảo luận với họ về ý định hợp tác trong vài tháng còn lại của năm nay, một số còn đưa ra kế hoạch chi tiết. Ngày 4 tháng 10, tức là ngày Khâu Dân đăng bài cuối cùng trên Weibo, cậu ta còn gửi email công việc cho đối tác, nội dung liên quan đến việc quảng cáo rầm rộ cho tháng tới. Không có lý do gì để cậu ta rời đi đột ngột như vậy cả.”
Minh Thứ nói: “Không phải suy nghĩ của cậu không đủ rộng, mà là tất cả manh mối mà vụ án này bày ra trước mắt chúng ta đều chứng minh – khả năng cao Khâu Dân đã bị sát hại.”
Lam Xảo hít sâu một hơi, nói: “Có không ít người có động cơ giết hại cậu ta.”
Ngay khi Lam Xảo báo cáo vụ án mất tích này cho tổ trọng án, Minh Thứ đã suy nghĩ về những ai có thể là hung thủ nếu Khâu Dân đã chết.
Nhưng ngược lại, nếu Khâu Dân thực sự chủ động rời đi để làm gì đó, đương nhiên cậu ta nên chuẩn bị chu đáo, tạo ra ảo giác rằng mình vẫn đang bận rộn làm việc trước khi mất tích, để đánh lừa cảnh sát.
Vụ án Lữ Thần và Triệu Tư Nhạn, có thể cảnh sát đã bị đánh lừa một lần rồi.
“Mối quan hệ xã hội của Khâu Dân rất hẹp. Chúng tôi đã liên lạc với tất cả những người đã trao đổi thư từ với cậu ta gần đây.” Lần này là Thân Lan lên tiếng, “Những người này đều chỉ có quan hệ công việc với Khâu Dân. Khâu Dân không hề yêu đương, cũng không có bạn bè thân thiết, liên lạc với những đồng nghiệp cũ ở công ty luật ngày càng ít đi, gần nửa năm qua hầu như không liên lạc mấy. Vì vậy, chúng tôi cho rằng, nếu Khâu Dân bị sát hại, nguyên nhân có thể xuất phát từ công việc của cậu ta.”
Minh Thứ hỏi: “Các cậu đã tìm hiểu về ‘Tôm Bảo Bảo’ chưa?”
Lam Xảo tiếc nuối nói: “Ban đầu tôi còn nghi ngờ ông chủ của ‘Tôm Bảo Bảo’, nhưng…”
Ánh mắt Minh Thứ đột nhiên chuyển động: “Các cậu đã đến ‘Tôm Bảo Bảo’ điều tra chưa?”
“Vẫn chưa.” Lam Xảo nói: “Tôi biết cậu muốn biết điều gì. Nếu chúng tôi đã đến đó rồi, có lẽ chúng tôi sẽ có được một ít manh mối về ‘vụ án diệt môn’. Tuy nhiên, xin lỗi…”
Minh Thứ lắc đầu, “Không có gì phải xin lỗi, tôi chỉ hỏi đại khái thôi. Vậy còn những cửa hàng tương tự như ‘Tôm Bảo Bảo’ thì sao?”
Lam Xảo nói: “Không ít, tôi có một số nghi phạm mục tiêu trong lòng, nhưng tạm thời còn khó nói.”
“Được rồi.” Minh Thứ cười nói: “Tôi tin tưởng vào khả năng phá án của cậu.”
Hai người trò chuyện thêm một lúc, trước khi rời đi, Lam Xảo hỏi: “Sao không thấy tổ phó Dịch nhỉ?”
“Cậu tìm anh ấy có việc gì?” Minh Thứ nói: “Anh ấy vừa mới đi đến thị trấn Thủ Tuyền rồi.”
Thân Lan âm thầm thở dài.
Lam Xảo vội vàng nói: “Không có gì, chỉ hỏi thế thôi. Nếu có tiến triển gì, tôi sẽ đến tìm cậu.”
Đoạn 2, đường Long Thành, khu tập thể cũ nhà máy bánh răng.
Các thành viên của tổ trọng án và đội điều tra số 1 đang đi từng nhà thu thập thông tin. Minh Thứ và Tiêu Ngộ An lại đến hiện trường vụ án căn hộ 5-8, không khí dường như vẫn còn thoang thoảng mùi máu tanh.
“Vụ án diệt môn” nhà họ Tần thực ra không nên được gọi là “vụ án diệt môn”, cái gọi là “diệt môn” nghĩa là cả gia đình không ai sống sót, nhưng trong nhà 5-8 mặc dù có bốn người chết, nhưng một người là người ngoài.
Nhà họ Tần còn sót lại một người con trai duy nhất, Tần Tự.
“Điểm đáng ngờ của vụ án này là tại sao Tần Khả lại về nhà cùng Vu Tiểu Hải.” Minh Thứ đứng trước bàn trà trong phòng khách, đối diện với chiếc ghế sofa nơi từng đặt hai xác chết thê thảm, “Những người dân xung quanh và Tần Tự đều nói rằng Tần Khả hiếm khi về nhà, còn Vu Tiểu Hải lại càng chưa bao giờ đến. Ghi chép cuộc gọi cho thấy, tối hôm đó Hoàng Hối đã gọi điện thoại cho cả Tần Khả và Tần Tự, Tần Khả trước, Tần Tự sau. Hiện tại có thể thấy là Tần Khả mang theo Vu Tiểu Hải về, còn Tần Tự thì không – tất nhiên, Tần Tự cũng có thể nói dối. Nhưng tại sao Hoàng Hối lại đột nhiên gọi con gái lớn và con trai út về nhà? Với tính cách mà Tần Khả thường thể hiện, tại sao cô ta lại đồng ý về nhà?”
“Anh đã nói chuyện với các nhân viên của ‘Tôm Bảo Bảo’.” Tiêu Ngộ An nói: “Họ đều có cùng đánh giá về vợ chồng Tần Hùng và Hoàng Hối – hai người đều rất coi trọng tiền bạc, keo kiệt với nhân viên và bản thân, chỉ hào phóng với hai đứa con. Hầu hết những người làm việc tại ‘Tôm Bảo Bảo’ đều là họ hàng xa của hai người từ quê lên, ví dụ như Tần Tú Quyên đến tìm Hoàng Hối. Nhưng ngay cả với người thân, Tần Hùng và Hoàng Hối cũng không tin tưởng, sau mỗi ngày kết thúc kinh doanh, họ đều đếm tiền một cách đều đặn.”
Minh Thứ nói: “Vậy có lẽ lý do Hoàng Hối khẩn cấp gọi hai con về nhà có liên quan đến tiền bạc. Tần Khả không về nhà, nhưng lần này lại về nhà vì một cuộc điện thoại, khả năng họ nói chuyện tiền bạc là cao nhất.”
“Với tính cách của gia đình nhà họ Tần, làm sao Hoàng Hối có thể cho phép một người lạ vào nhà khi họ đang nói về chuyện tiền bạc?” Tiêu Ngộ An nói: “Tần Tú Quyên nói, Hoàng Hối cảnh giác đến mức phải tự mình kiểm tra nguyên liệu từng món ăn. Về mặt logic, việc bà ta cho người ngoài đến nhà vào đêm khuya có chút không hợp lý.”
Minh Thứ lắc đầu, “Không chỉ có điểm này là không hợp lý. Hung thủ đã làm thế nào để chế ngự ba người có mặt trong nhà 5-8 lúc đó? Hắn ta lấy đâu ra sức mạnh to lớn như vậy?”
“Nếu là hành vi bạo lực, thì khả năng đó rất thấp.” Tiêu Ngộ An quay người lại, “Nhưng nếu Hoàng Hối và hai người kia chủ động nghe lời hắn ta thì sao?”
Minh Thứ cau mày: “Lý do là gì? Người này có quan hệ gì với nhà họ Tần?”
“Hai hướng suy nghĩ.” Tiêu Ngộ An nói: “Thứ nhất, người này do Tần Khả đưa về, Hoàng Hối vốn dĩ cưng chiều Tần Khả, bình thường không tiếp nhận người lạ vào nhà, nhưng vì người này do Tần Khả đưa về nên Hoàng Hối đã thỏa hiệp. Thứ hai, người này tiếp xúc với Hoàng Hối đầu tiên, thậm chí việc gọi Tần Khả và Tần Tự về nhà cũng là chủ ý của hắn ta. Hoàng Hối không gọi điện cho Tần Hùng, các nhân viên nói, khi Tần Hùng tan ca ra về cũng không có gì khác biệt so với bình thường.”
Minh Thứ hít một hơi thật sâu, như muốn hít vào phổi mùi máu tanh trong không khí, “Giết cả một gia đình và hủy hoại thi thể, điều này gần như không thể là mâu thuẫn thông thường.”
Lúc này, bên ngoài hành lang vang lên tiếng ồn ào, một thành viên đội đang ở bên ngoài hét lên: “Bà không thể đi vào!”
Minh Thứ đi đến cửa, thấy một người phụ nữ trung niên ăn mặc giản dị đang loạng choạng lao vào.
Người phụ nữ hai mắt đỏ hoe, da sần sùi, tóc rối bời, đeo một chiếc ba lô du lịch, trông phong trần bụi bặm.
Minh Thứ nhận ra: “Bà là Hoàng Thanh?”
Hoàng Hối có một người em gái ruột tên là Hoàng Thanh. Hôm kia, khi danh tính của bốn nạn nhân vẫn chưa được xác định, Minh Thứ đã cử người đi tìm Hoàng Thanh.
Người phụ nữ gật đầu, mở miệng đã nghẹn ngào: “Chị tôi và Khả Khả thực sự đã mất rồi sao?”
Dấu vết quan trọng trong nhà đã được thu thập xong, Minh Thứ cho Hoàng Thanh vào, kéo ghế cho bà ngồi: “Mời bà ngồi.”
“Tôi có thể gặp họ được không?” Hoàng Thanh nói trong nước mắt, “Tôi đã nhiều năm không gặp chị gái rồi. Không ngờ…”
Minh Thứ đánh giá Hoàng Thanh.
Xét về trang phục và trạng thái tinh thần, cuộc sống của Hoàng Thanh rõ ràng không tốt.
Chị gái giàu có không nhất thiết phải giúp đỡ em gái, nhưng sự chênh lệch to lớn giữa Hoàng Hối và Hoàng Thanh lại chứng minh cho lời nói của nhân viên “Tôm Bảo Bảo” – vợ chồng Tần Hùng rất keo kiệt, chỉ hào phóng với con trai và con gái của họ thôi.
Hoàng Thanh năm nay 41 tuổi, sống ở thị trấn Tưởng Thư thuộc thành phố Đông Nghiệp. Chồng cô thường xuyên đi làm ăn xa, bản thân cô không có công việc cố định, ở quê chăm sóc bố mẹ chồng, nuôi con trai, cả gia đình sống rất eo hẹp.
Minh Thứ hỏi: “Bà nói đã nhiều năm không gặp Hoàng Hối rồi? Hai người từng có mâu thuẫn gì à?”
Hoàng Thanh thở dài: “Mọi chuyện đều qua rồi, tôi từ lâu đã không còn hận chị ấy.”
Minh Thứ nói: “Là chuyện gì vậy?”
Theo lời Hoàng Thanh, từ nhỏ cô đã có mối quan hệ rất tốt với chị gái. Sau khi trưởng thành, Hoàng Hối đi làm ở thành phố, quen biết người địa phương là Tần Hùng. Không lâu sau hai người họ kết hôn, cuộc sống cũng túng thiếu. Sau đó Hoàng Thanh cũng kết hôn, hai gia đình mỗi dịp Tết Nguyên Đán đều qua lại thăm hỏi nhau.
Cha mẹ của Tần Hùng là công nhân nhà máy bánh răng, trong nhà còn có một người em trai, cả gia đình năm người chen chúc trong căn nhà cũ này, sống rất chật vật.
Tuy nhiên, trước khi Tần Khả ra đời, em trai của Tần Hùng đã mất tích, mẹ Tần vì quá đau buồn mà lâm bệnh, gia đình bỗng chốc vắng đi hai người.
Khi Tần Khả hơn một tuổi, cha Tần Hùng cũng qua đời. Căn nhà này trở thành tổ ấm của Tần Hùng và Hoàng Hối.
Khi đó, thành phố Đông Nghiệp bắt đầu phát triển nhanh chóng, Tần Hùng và Hoàng Hối gom góp tiền khắp nơi, nói là muốn mở quán ăn. Hoàng Thanh không bàn bạc với chồng, đã dốc hết vốn liếng cho họ vay.
Quán ăn mở ra chính là tiền thân của “Tôm Bảo Bảo”. Tất nhiên, lúc đó chưa gọi là “Tôm Bảo Bảo” mà gọi là “Quán ăn Long Thành”.
Tần Hùng thô lỗ, sĩ diện, thích khoe khoang trước mặt người khác, ra vẻ bề ngoài mình là trụ cột gia đình, thường xuyên cãi nhau với Hoàng Hối, nhưng lại có chút tài nấu nướng.
Lúc bấy giờ nhà hàng còn ít, làm sao có thể so sánh với bây giờ, “Quán ăn Long Thành” nhờ hương vị xuất sắc, dần dần có chút tiếng tăm, nhà họ Tần cũng thoát khỏi cảnh nghèo túng khi xưa.
Có được tiền tích trữ, Hoàng Hối lập tức trả cho Hoàng Thanh số tiền vay cả gốc lẫn lãi. Lúc đầu, Hoàng Thanh cho rằng chị gái mình có vay có trả, giữ chữ tín. Sau này mới hiểu ra, Hoàng Hối làm vậy là muốn vạch rõ ranh giới với mình.
Nghèo thì có thể cùng nghèo, nhưng khi giàu có rồi, họ hàng nghèo cũng chẳng được lợi gì.
Hoàng Thanh biết quán ăn của chị gái ngày càng ăn nên làm ra, nhưng không hề nghĩ đến việc tìm kiếm lợi ích từ Hoàng Hối, lần duy nhất nhờ vả Hoàng Hối là chuyện con trai đi học.
Nguồn lực giáo dục ở thị trấn rất kém, Hoàng Thanh muốn cho con trai đến thành phố học, nhờ Hoàng Hối giúp tìm mối quan hệ. Hoàng Hối lại thẳng thừng từ chối, không hề nể mặt chị em.
Hoàng Thanh vừa tức giận vừa kinh ngạc, không kìm được mà nhắc lại chuyện vay tiền năm xưa.
Hoàng Hối hỏi: “Tiền tao không phải đã trả cho mày cả gốc lẫn lãi rồi sao? Tao còn nợ mày gì nữa?”
Hoàng Thanh cảm thấy bị xúc phạm, dắt con trai về quê và cắt đứt liên lạc với Hoàng Hối từ đấy.
Chỉ có Tần Khả thích bà dì này, thỉnh thoảng lại gọi điện thoại hỏi thăm, cho ít quà.
“Tôi đã sớm buông bỏ rồi, dù sao cũng là chị gái mình, tôi không trách chị ấy.” Hoàng Thanh buồn bã nói: “Chị ấy trước đây rất tốt, nếu không phải vì lấy Tần Hùng, chịu ảnh hưởng của Tần Hùng, sẽ không thành ra như vậy…”
Minh Thứ nhìn Tiêu Ngộ An: “Tần Hùng có một người em trai à?”
Hoàn toàn không có thông tin hộ khẩu nào cho thấy Tần Hùng có một người em trai, và người em trai này đã mất tích trước khi Tần Khả ra đời, tức là cách đây 21 năm.
Theo thông tin hiện tại mà cảnh sát nắm được, Tần Hùng là con trai độc nhất, căn nhà ở nhà máy bánh răng này là tài sản thừa kế mà cha mẹ anh ta để lại.
Tiêu Ngộ An nói: “Bà hãy nhớ lại xem, sau này Hoàng Hối có còn nói chuyện với bà về người em trai này của Tần Hùng hay không?”
Hoàng Thanh há miệng kinh ngạc: “Cậu ta… Các cậu muốn tìm cậu ta hả? Mất tích nhiều năm như vậy, cậu ta hẳn đã chết rồi.”
“Không sao.” Giọng nói của Tiêu Ngộ An nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ, có sức mạnh khiến người ta không thể không nghe theo, “Bà chỉ cần nói cho tôi biết những gì bà biết về cậu ta là được.”
Hoàng Thanh cúi đầu suy nghĩ một lúc: “Tôi nhớ cậu ta tên là Tần Anh, nhỏ hơn Tần Hùng rất nhiều. Chị tôi nói, cậu ta là con do cha mẹ Tần Hùng nhặt về từ bên ngoài. Mặc dù không phải là con ruột, nhưng cha mẹ Tần Hùng lại đối xử với Tần Anh tốt hơn cả Tần Hùng, bất cứ thứ gì tốt đẹp trong nhà cũng đều nghĩ đến Tần Anh trước tiên.”
Minh Thứ nói: “Hoàng Hối rất oán hận Tần Anh sao?”
“Ai cũng sẽ khó chịu trong tình huống đó. Sau này Tần Anh mất tích, chị tôi và Tần Hùng đều thở phào nhẹ nhõm.” Hoàng Thanh vừa nói vừa lại bắt đầu lau nước mắt, “Chỉ thương cho Khả Khả, rốt cuộc ai lại nỡ hại cả con bé chứ!”
“Hóa ra Tần Hùng còn có một người em trai mất tích.” Minh Thứ khoanh tay, đi đi lại lại giữa phòng khách và phòng ngủ của căn nhà số 5-8, “Nhìn theo hướng này, bước ngoặt cuộc đời Tần Hùng thực ra xuất hiện sau khi Tần Anh mất tích. Tần Anh là con nuôi nhặt được, không có hộ khẩu, nhưng lại được cha mẹ Tần yêu thương hết mực. 21 năm trước, Tần Anh rốt cuộc là mất tích, hay là bị…”
Nói đến đây, Minh Thứ ngước nhìn Tiêu Ngộ An: “Một gia đình thuộc tầng lớp thấp, bất kỳ tài nguyên nào cũng có hạn, sự tồn tại của Tần Anh khiến Tần Hùng cảm thấy ngột ngạt. Vợ anh ta đã mang thai, con anh ta sắp chào đời, anh ta không thể không ra tay với người tranh giành tài nguyên với gia đình nhỏ của mình.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu