Tâm Cuồng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tâm Cuồng

Tác giả : Sơ Hòa 初禾

Chương 131: Sói Điên (15)

Editor: Mộc
Thị trấn Tứ Lâm, tuyết rơi dày đặc.
Đây là một thị trấn nhỏ ẩn mình trong vùng đồi núi thấp của miền Bắc, giao thông vô cùng bất tiện, đất đai nghèo nàn, thiếu thốn tài nguyên, người ngoài ít ai muốn vào, người trong cũng không có ý định ra ngoài. Một số làng mạc xung quanh, ké được một chút sự phát triển từ các thành phố lớn, đã bắt đầu phát triển, trong khi Tứ Lâm, với những điều kiện hạn chế của mình, dần dần bị lãng quên.
Cảm nhận của Hướng Thao khi đến Tứ Lâm là — nơi này quả thật nghèo khó.
Không ai trong dân làng biết nói tiếng phổ thông, những người già thấy người lạ thì vội vàng trốn vào nhà, còn những người đàn ông trẻ lại nhìn người lạ với ánh mắt cảnh giác, có người thậm chí còn theo dõi họ suốt đường đi, tay cầm xẻng, gậy gỗ và những công cụ có thể gây thương tích.
Hướng Thao nhìn thấy rất nhiều cậu bé chỉ mới vài tuổi, chúng mặc áo bông cũ nát, chơi đùa trong tuyết, nặn người tuyết, ném tuyết, vì quần áo mỏng manh không đủ ấm, nên chúng phải mặc nhiều lớp, trông như những củ hành tròn trịa.
So với cậu bé, gần như không có bóng dáng cô bé nào, ít nhất Hướng Thao cũng không nhìn thấy.
Tuy nhiên, trong làng lại có khá nhiều phụ nữ mang thai, họ bụng đã to nên làm những công việc nhẹ nhàng trong sân nhà đủ sống, nét mặt trông rất tiều tụy.
Hướng Thao đã chọn cách cư trú ở Tứ Lâm với danh nghĩa là một “phượt thủ”.
Có lẽ chưa bao giờ có phượt thủ nào đi qua Tứ Lâm, dân làng rất đề phòng nhóm của cậu. Hướng Thao ban đầu định tìm hiểu về những “thợ thủ công”, nếu may mắn, có thể sẽ gặp những người giống như Hoàng Nghiên, Thái Tâm Duyệt, đến mua “bài ma”. Nhưng thời gian không thuận lợi, trong làng không có phụ nữ mang thai nào sinh hạ vào mùa đông giá rét, “thợ thủ công” hình như cũng đã rời đi. Những tội ác đẫm máu như bị rửa sạch trong một lớp tuyết trắng tinh khiết, và khi mùa đông tan đi, tuyết và bùn lẫn vào nhau, tội ác lại sẽ tiếp tục lan rộng như cỏ dại.
Nếu bào thai trong bụng những người phụ nữ kia, nếu là nam thì có thể sống, còn nếu là nữ thì rất có thể sẽ bị làm thành “bài ma” không có sinh mệnh.
Nhìn vào đôi mắt vô hồn của họ, Hướng Thao bất chợt nảy ra một ý nghĩ hết sức hoang đường — nơi này nhiều phụ nữ mang thai như vậy, chẳng lẽ… Nguồn copy từ TruyenLau.com

Nhờ những thông tin do Văn Linh cung cấp, tổ trọng án chính thức tham gia vào vụ án Hoàng Nghiên.
“Thái Tâm Duyệt, người đã cùng Hoàng Nghiên đến Tứ Lâm mua ‘bài ma’, giờ đã vì quá sợ hãi mà xin nghỉ việc, tự nhốt mình trong nhà. Cô ấy tin rằng Hoàng Nghiên đã bị ‘bài ma’ phản phệ.” Trong phòng họp, chỉ có Minh Thứ đứng, “Cái gọi là ‘phản phệ’ này, tất nhiên là những lời mê tín, không thể tin, nhưng hiện tại không thể loại trừ khả năng, có người đã xem những người mua ‘bài ma’ là mục tiêu. Danh sách này có tổng cộng 17 người, tình hình của từng người đều cần phải xác minh. Tổ phó Lý, Hướng Thao ở Tứ Lâm sao rồi?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com Tổ phó tổ hình sự của phân cục Bắc Thành, Lý Trì Sính cũng có mặt trong cuộc họp của tổ trọng án. So với Vương Hào bảo thủ cứng nhắc, Lý Trì Sính là người dễ tiếp xúc hơn nhiều, và khả năng phán đoán tình hình cũng chính xác hơn. Vụ án Hoàng Nghiên được phân cục phụ trách là anh ta, Minh Thứ cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
“Thị trấn Tứ Lâm rất lạc hậu, con trai nhiều, con gái rất ít, Hướng Thao đã cho tôi biết một số suy nghĩ của cậu ấy.” Lý Trì Sính nói: “Phụ nữ mang thai ở trong làng quá nhiều, nhiều đến mức không bình thường, cậu ấy nghi ngờ rằng những người phụ nữ này là do tổ chức chủ động để họ mang thai. Điều kiện ở Tứ Lâm quá kém, sinh con vào mùa đông sẽ gặp rất nhiều rắc rối, từ tình hình bụng bầu của họ, có thể thấy thời gian sinh sớm nhất cũng phải đến tháng 3 năm sau, lúc đó nhiệt độ sẽ tăng lên.”
“Ý là, ở đây chắc chắn tồn tại một chuỗi dây chuyền sản xuất ‘bài ma’ công nghiệp.” Minh Thứ đi vài bước bên cạnh bàn, “Nhưng chỉ riêng thành phố Đông Nghiệp đã có ít nhất 17 người mua, trấn Tứ Lâm chắc chắn không phải là nơi duy nhất cung cấp những đứa bé gái cho ‘thợ thủ công’.”
Lý Trì Sính nói: “Danh sách 17 người này, chúng ta sẽ bắt tay vào xác minh ngay. Nhưng tổ trưởng Minh, bên phân cục gặp khá nhiều hạn chế, còn những chuyện khác thì mong tổ trưởng có thể nghĩ cách giúp đỡ.”
Minh Thứ gật đầu, “Để tôi lo.”
Website TruyenLau.com
Trường Tiểu học Mỏ Sắt Một, thành phố Đông Nghiệp.
10 giờ sáng, cánh cổng trường mở ra, các học sinh xếp thành hàng dài, chạy bộ ra sân thể thao nhựa ngoài trời dưới sự hướng dẫn của thầy cô, để thực hiện hoạt động thể dục thường niên mùa đông — chạy cự li dài 100 ngày.
Hoạt động này vốn dĩ phải diễn ra trong sân trường, nhưng không phải trường tiểu học nào cũng có đủ điều kiện. Trường Tiểu học Mỏ Sắt Một nằm cạnh Trường Trung học Mỏ Sắt, hai trường cùng sử dụng một sân vận động tiêu chuẩn 400 mét.
Sân này không chỉ mở cho hai trường mà còn mở cửa cho công chúng, mặc dù thầy cô đã dán thông báo ở nhiều cửa ra vào, yêu cầu cư dân không vào sân khi học sinh cần sử dụng, nhưng điều này gần như không có tác dụng ràng buộc.
Trong vài năm qua, đã xảy ra nhiều vụ việc học sinh tiểu học bị tổn hại, khiến thầy cô ai cũng lo lắng. Dù vậy, hoạt động này không thể bỏ, các em học sinh nỗ lực chạy trên sân, thầy cô thì như những vệ sĩ, luôn theo dõi những người lớn gần sân, ngay khi phát hiện ai đó có hành vi nghi ngờ, sẽ ngay lập tức bám theo.
Để làm tốt công việc của một giáo viên đến mức này, thật sự không dễ dàng.
Minh Thứ đứng bên sân, cảm nhận được một ánh mắt cảnh giác, y hơi nghiêng người, thấy một cô giáo khoảng hai mươi tuổi đang dè dặt nhìn mình.
Khi ánh mắt của cô giáo đối diện với “người đàn ông khả nghi”, cô càng trở nên căng thẳng, nhưng không quay người bỏ đi, mà lại bước thêm hai bước về phía trước.
Minh Thứ lập tức hiểu được suy nghĩ của cô.
Cô giáo nhỏ nhắn này đã xem y như một người có ý đồ xấu với học sinh. Nếu y có hành động gì nguy hiểm lúc này, cô giáo có thể sẽ lao vào ngăn cản mà không chút do dự.
“Anh… anh có chuyện gì không?” Cô giáo lấy hết can đảm hỏi.
Minh Thứ mặc chiếc áo da đang thịnh hành mấy năm gần đây, nhìn không giống cảnh sát, lại đứng ngoài sân một lúc lâu, cũng không khó hiểu vì sao cô giáo lại hiểu lầm.
“Tôi tìm một học sinh tên ‘Hứa Ngâm’, con bé học ở đây.” Minh Thứ lấy thẻ cảnh sát ra.
Khi cô giáo nhìn thấy y là cảnh sát, nét mặt cô lập tức nhẹ nhõm đi, vỗ vỗ ngực nhỏ giọng nói: “Làm tôi sợ chết khiếp.”
Minh Thứ mỉm cười dịu dàng, “Cảm ơn cô đã vất vả.”
Cô giáo một lúc mới phản ứng lại, “Hả?”
Minh Thứ nói: “Có cô giáo như cô, học sinh của cô thật may mắn.”
Cô giáo đỏ mặt vì được khen, “Anh tìm Hứa Ngâm đúng không? Con bé là học sinh của tôi, tôi sẽ gọi con bé ngay. Nhưng anh có thể cho tôi biết là có chuyện gì không? Có phải liên quan đến gia đình con bé không? Anh là cảnh sát mà, chắc anh biết rồi, con bé có chút vấn đề tâm lý, gần đây mới quay lại trường.”
Minh Thứ gật đầu, “Tôi biết về vấn đề tâm lý của con bé, lần này đến tìm là có một vài câu hỏi liên quan đến vụ án.”
Cô giáo có chút lo lắng, nhưng không hỏi thêm nữa, không lâu sau đã dẫn Hứa Ngâm đến.
Lâu ngày không gặp, tinh thần cô bé có vẻ khỏe mạnh hơn trước rất nhiều, vừa thấy Minh Thứ đã cười lên, “Tổ trưởng!”
Hoạt động chạy cự li dài vẫn đang tiếp diễn, Minh Thứ dẫn Hứa Ngâm đến một cửa hàng McDonald’s gần trường Tiểu học Mỏ Sắt Một. “Sắp thi học kỳ rồi phải không? Học hành thế nào?”
Trước đây, Hứa Ngâm không học ở trường Tiểu học Mỏ Sắt Một, dù đã đăng ký nhưng hầu như không đến trường. Sau khi phát hiện thi thể của Vu Chấn, cô bé đã được đưa đến cục trinh sát để tiếp nhận tư vấn tâm lý. Nhà cô chỉ còn một người già không có khả năng chăm sóc, nhưng cô cũng không thể cứ ở lại cục trinh sát mãi. Gần đây, tình trạng của cô đã khá lên nhiều, nên được sắp xếp đến học tại Tiểu học Mỏ Sắt Một. Mặc dù ở môi trường mới, cô chưa kết bạn ngay, nhưng các thầy cô hiểu hoàn cảnh của cô, nên rất quan tâm đến cô.
“Tổ trưởng, chắc chú không phải đến đây chỉ vì quan tâm cháu đâu.” Hứa Ngâm nói, ánh mắt không còn u ám như trước, khi im lặng trông cô bé giống như một đứa trẻ bình thường, nhưng khi mở lời, nét mặt và giọng điệu vẫn khiến người ta nhận ra, cô không giống những đứa trẻ khác.
Minh Thứ cắm cọng khoai tây chiên vào ly kem, khuấy vài vòng rồi mới lấy ra, “Cháu rất thông minh.”
“Chú mới kỳ quái.” Hứa Ngâm đáp.
Bị mắng không rõ lý do, Minh Thứ vừa buồn cười vừa khó hiểu, “Chú? Kỳ quái?”
“Chú làm hỏng vẻ đẹp của kem.” Hứa Ngâm nói, “Chú dùng khoai tây chiên khuấy kem giống như dùng dao cắt thi thể.”
“Suỵt…” Minh Thứ nói, “Lúc ăn đừng có nói đến thi thể được không?”
Hứa Ngâm hạ giọng: “Cọng khoai tây chiên phải chấm với sốt cà chua.”
“Câu này không cần phải nói nhỏ như vậy.” Minh Thứ đẩy ly kem về phía trước, “Sốt cà chua cũng tốt, nhưng cháu cũng có thể thử với kem.”
Dù có nghi ngờ, nhưng cô bé dù sao vẫn là trẻ con nên dùng thử một chút kem.
Minh Thứ hỏi: “Ngon không?”
Hứa Ngâm đã dùng hành động để trả lời.
“Ăn xong rồi chúng ta sẽ nói chuyện.” Minh Thứ nói.
“Chú muốn hỏi gì cứ hỏi đi.” Hứa Ngâm nói như người lớn, “Cháu sẽ phối hợp.”
Minh Thứ lấy ra hai bức ảnh của Trì Tiểu Mẫn, một bức là ảnh thẻ giả mà cảnh sát đã có từ trước, một bức là ảnh chụp lén mà Văn Linh cung cấp.
“Lần trước cháu có nói, người này chính là chị gái mà cháu thấy, cô ấy từng xuất hiện bên ngoài cửa sổ nhà cháu vào ban đêm, im lặng nhìn cháu, sau đó lại chết ở ngõ Y Tứ gần nhà cháu.” Minh Thứ dùng ngón tay chỉ vào hai bức ảnh, “Bây giờ chú muốn cháu nghĩ lại xem, liệu thật sự phải người này không?”
Hứa Ngâm cắn thìa, nghiêm túc nhìn chăm chú vào bức ảnh.
Minh Thứ vẫn chú ý theo dõi biểu cảm của cô bé.
“Cháu…” Hứa Ngâm ngẩng đầu lên, đôi mắt cô bé bỗng trở nên mơ hồ, “Cháu không biết.”
Minh Thứ nhíu mày: “‘Không biết’ là có ý gì?”
“Không biết thì là không biết.” Hứa Ngâm đột nhiên trở nên khó chịu, tay phải đang cầm thìa, giờ cô bé ném thìa xuống đất, cả hai tay bắt đầu túm lấy tóc, làm tóc buộc chặt của mình rối tung.
Minh Thứ cảm thấy rất kỳ lạ.
Mặc dù Minh Thứ không tiếp xúc với Hứa Ngâm quá nhiều, nhưng y cũng phần nào hiểu được tính cách của cô bé. Trước đây, Hứa Ngâm chưa từng có phản ứng như vậy.
Liệu có phải bức ảnh của Trì Tiểu Mẫn đã kích thích Hứa Ngâm?
Nhưng lần trước khi nhìn thấy bức ảnh của Trì Tiểu Mẫn, Hứa Ngâm vẫn rất bình tĩnh.
Chẳng lẽ trong khoảng thời gian này, đã có chuyện gì xảy ra với Hứa Ngâm?
“Mỗi khi nhìn thấy chị ấy, đầu cháu lại đau.” Sau vài phút, Hứa Ngâm dần lấy lại bình tĩnh, “Cháu cũng không biết tại sao.”
Thấy Hứa Ngâm như vậy, Minh Thứ cũng không thể tiếp tục hỏi nữa, chỉ đành tạm thời đưa cô bé trở lại trường. Trên đường trở lại Cục Hình sự, y ngồi trong xe gọi điện cho Tiêu Ngộ An.
Nghe xong những gì Minh Thứ mô tả, Tiêu Ngộ An hỏi: “Vậy cuối cùng Hứa Ngâm nhớ hay không nhớ?”
“Có vẻ như cô bé hoàn toàn không muốn nhớ lại chuyện này.” Minh Thứ đáp: “Trì Tiểu Mẫn chắc chắn có liên quan đến cô bé, nếu không thì phản ứng của cô bé không thể như vậy. Khi bọn em xử lý vụ án của Vu Chấn, chính cô bé đã chủ động đến tìm em, nói rằng ngoài Vu Chấn, cô bé còn phát hiện một thi thể khác, rồi chỉ vào bức ảnh trong hệ thống và nói người chết chính là Trì Tiểu Mẫn. Lẽ ra, Trì Tiểu Mẫn — hoặc để cẩn thận hơn, người phụ nữ mà cô bé thấy vào ban đêm — không thể gây ra bóng ma tâm lý cho cô bé, nhưng thái độ của cô bé lúc nãy khiến em cảm giác như cô bé thực sự đã có bóng ma tâm lý.”
Tiêu Ngộ An không trả lời ngay, Minh Thứ chỉ nghe thấy tiếng hít thở nhẹ nhàng.
“Có một khả năng là, sau khi Hứa Ngâm rời khỏi cục cảnh sát, có ai đó đã tiếp cận cô bé, can thiệp vào một phần ký ức của cô bé, hoặc làm điều gì đó — nhưng hiện giờ anh chưa nghĩ ra cách thức và động cơ cụ thể.” Tiêu Ngộ An nói: “Nhưng cũng có một khả năng khác…”
“Hử?” Minh Thứ hỏi: “Là gì?”
Tiêu Ngộ An ngừng một lúc rồi nói: “Trước hết, em nên xác minh khả năng đầu tiên. Phản ứng của Hứa Ngâm hiện tại ít nhất cho thấy, cô bé đang bị ai đó, hoặc một nhóm người theo dõi. Cô bé chưa đầy 10 tuổi, đã trải qua bao nhiêu chuyện, tâm lý không bình thường, dễ bị nhắm đến, lợi dụng, cũng dễ tự mình đi sai đường. Mặc dù giờ cuộc sống của cô bé có vẻ đã trở lại quỹ đạo, nhưng cô bé vẫn cần sự giúp đỡ toàn diện từ xã hội.”
Minh Thứ nói: “Cần đưa cô bé về không?”
“Không, nếu không phải là tình huống bất đắc dĩ, đừng quấy rầy cô bé. Đối với cô ấy, trường học là nơi thích hợp hơn cục cảnh sát.” Tiêu Ngộ An nói: “Tuy nhiên, thời gian sắp tới cô bé cần sự bảo vệ của chúng ta.”
Minh Thứ gật đầu, “Được, em hiểu rồi.”
Cuộc gọi kết thúc, Tiêu Ngộ An đứng trong hành lang một lúc.
Khi điện thoại rung lên, anh đang tham gia một cuộc họp không quá quan trọng, thấy là cuộc gọi của Minh Thứ, anh liền bước ra ngoài nghe. Giờ quay lại cũng không còn quan trọng.
Vài phút sau, anh đi đến tầng của tổ trọng án.
“Cục phó Tiêu, có chuyện gì à?” Dịch Phi hỏi.
Tiêu Ngộ An nói: “Tôi nhớ là cậu là người tiếp xúc với Hứa Ngâm đầu tiên đúng không?”
Dịch Phi biết Minh Thứ đã đến trường Tiểu học Mỏ Sắt Một tìm Hứa Ngâm, nên khi nghe đến tên cô bé, anh không cảm thấy bất ngờ, “Đúng, là tôi.”
Tiêu Ngộ An nói: “Lúc đó cô bé chỉ nói là thích mùi thi thể, thích tìm thi thể theo mùi đúng không?”
Dịch Phi suy nghĩ một lát, sau đó khẳng định: “Đúng, sau này chúng tôi mới điều tra ra hoàn cảnh gia đình cô bé.”
Tiêu Ngộ An chỉ đáp một tiếng “Ừ”, “Trích xuất tất cả các bản ghi hỏi cung của Hứa Ngâm.”

Phân cục Bắc Thành đã hoàn thành việc xác minh tình trạng hiện tại của 17 người trong danh sách. Kết quả, ngoài Hoàng Nghiên, còn có 2 người đã qua đời và 1 người không rõ tung tích.
Kiều Tuyết Hoa, nữ, 57 tuổi, là một trong những đối tác của “Đông Tập Phó”. Cô rời khỏi Đông Nghiệp vào tháng 11 năm ngoái để trở về quê nhà ở huyện Phổ Chi, không may qua đời trong một vụ tai nạn giao thông.
Lịch Tư Gia, nam, 41 tuổi, chủ tịch công ty thực phẩm “Hoan Hỷ Kê”, đã tự tử bằng khí ga tại biệt thự của mình vào tháng 2 năm nay.
Lữ Triều, nam, 30 tuổi, làm nghề tự do, nguồn thu chính của anh ta là từ đầu tư chứng khoán. Vào tháng 5 năm nay, anh ta bắt đầu chuyến đi bộ xuyên quốc gia và kể từ đó, không ai có thể liên lạc được với anh ta, gia đình và bạn bè đều không có tin tức.
Trên màn hình chiếu lúc này là ảnh của Kiều Tuyết Hoa. Xem xét từ ngoại hình, cô ta không khác biệt nhiều so với những phụ nữ đồng trang lứa sống ở thành phố, bề ngoài không có đặc điểm gì nổi bật. “Đông Tập Phó” là một nền tảng tài chính, hoạt động trong khu vực xám – giữa hợp pháp và bất hợp pháp. Ở những thành phố lớn, những nền tảng như thế này không thiếu gì, và việc các đối tác có kiếm được tiền hay không, một phần là do may mắn, một phần là nhờ vào các mối quan hệ.
Kiều Tuyết Hoa rõ ràng là một người có cả may mắn và mối quan hệ. Mặc dù “Đông Tập Phó” hoạt động chưa lâu, nhưng đã mang lại cho cô một nguồn thu nhập khá lớn – tất nhiên, đó là trước tháng 11 năm ngoái.
Kiều Tuyết Hoa đã ly hôn từ sớm, đứa con duy nhất sống với chồng, cô từng làm trong ngành may mặc, mở nhà hàng, thậm chí tham gia vào ngành công nghiệp văn hóa, nhờ vào sự nhanh nhạy và chăm chỉ, cô dần trở thành một nữ doanh nhân thành đạt trong mắt mọi người.
Trước khi trở về quê, “Đông Tập Phó” đang hoạt động khá tốt và có tiềm năng phát triển mạnh mẽ, đó là lúc công ty cần cô nhất. Những người trong công ty đến nay vẫn không hiểu tại sao cô lại đột ngột bỏ lại mọi thứ. Chính “Đông Tập Phó” sau khi cô qua đời đã bị các đối thủ vượt qua một cách nhanh chóng.
Khi cảnh sát huyện Phổ Chi điều tra nguyên nhân cái chết của Kiều Tuyết Hoa, họ cũng đã nghi ngờ về một âm mưu thương mại. Tuy nhiên, sau nhiều lần điều tra, không có dấu hiệu nào cho thấy có sự trả thù trong kinh doanh. Những người chứng kiến vụ tai nạn và tài xế đều khẳng định rằng Kiều Tuyết Hoa từ trong lề đường tự chạy ra.
Tại hiện trường, có những vết phanh rõ rệt. Cũng đã xác minh rất kỹ về lý lịch của tài xế và các thành viên trong gia đình, cũng như các giao dịch trước khi tai nạn xảy ra, không hề có dấu hiệu cho thấy cố tình tông chết Kiều Tuyết Hoa.
Điều đáng nghi nhất chính là việc Kiều Tuyết Hoa tự dưng quay về quê. Huyện Phổ Chi không có người thân của cô, cô sống một mình trong ngôi nhà của tổ tiên và gần như không giao tiếp với hàng xóm xung quanh.
Vụ án này cuối cùng được kết luận là tai nạn giao thông, và hậu sự của Kiều Tuyết Hoa do người con trai Mễ Chính đã nhiều năm không gặp của cô lo liệu. Mễ Chính cũng nói rằng anh không biết những việc mẹ mình đã trải qua trong suốt những năm qua.
Minh Thứ nói: “‘Bài ma’.”
Lý Trì Sính gật đầu: “Lúc đó không ai chú ý đến ‘bài ma’, nhưng bây giờ chúng ta đã tìm thấy bốn lá trong một căn nhà của Kiều Tuyết Hoa.”
Màn chiếu hiện lên bức ảnh của bốn lá “bài ma”.
Cái chết của Lịch Tư Gia hoàn toàn khác với Kiều Tuyết Hoa, nhưng hành vi của Lịch Tư Gia trước khi qua đời lại có vài điểm tương đồng với Kiều Tuyết Hoa.
Lịch Tư Gia cũng được coi là một quản lý doanh nghiệp nhỏ và vừa thành công. “Hoan Hỷ Kê” vốn chỉ là một quán ăn nhỏ chuyên phục vụ món canh gà, nhưng qua sự phát triển của Lịch Tư Gia, giờ đây đã trở thành một nhà hàng bình dân phổ biến với giới trẻ. Vợ của Lịch Tư Gia, Từ Nam, cho biết rằng Lịch Tư Gia luôn có một cảm giác nghi ngờ mọi người, lúc nào cũng nghĩ rằng người khác đang tìm cách hại mình. Vì vậy, khi Lịch Tư Gia nói những câu tương tự trước khi qua đời, cô đã không mấy để tâm.
Từ camera giám sát ngoài biệt thự, có thể thấy trước và sau khi Lịch Tư Gia qua đời, không ai lại gần biệt thự. Các kỹ thuật viên đã kiểm tra kỹ lưỡng và không tìm thấy dấu vết mới nào ngoài dấu chân của Lịch Tư Gia. Ngoài ra, các dấu vân tay trên công tắc gas là của Lịch Tư Gia, rõ ràng anh ta tự chọn cách kết thúc cuộc đời mình.
Trong nội bộ của “Hoan Hỷ Kê”, có một số tin đồn cho rằng Từ Nam và Lịch Tư Gia đã nhiều năm không hòa hợp. Dù không ly hôn, nhưng họ sống như hai người xa lạ, mỗi người một cuộc sống riêng, chỉ là vợ chồng trên hình thức. Tin đồn nói rằng Từ Nam và tình nhân của cô đã gây ra cái chết của Lịch Tư Gia vì tình nhân của cô bị phá sản và cần tiền gấp, vì thế hai người này đã hợp tác để hại chết Lịch Tư Gia.
Cảnh sát cũng từng nghi ngờ về khả năng này, nhưng không tìm thấy bằng chứng xác thực.
Còn về “bài ma”, các cảnh sát lúc đó đều cho biết không tìm thấy vật phẩm tương tự.
Người thân và bạn bè của Kiều Tuyết Hoa và Lịch Tư Gia đều không biết họ đã từng mua “bài ma”, cũng không rõ cách thức làm ra chúng.
Về người mất tích Lữ Triều, anh xuất thân từ một gia đình có học thức, cả cha mẹ đều là bác sĩ. Khi còn là sinh viên, Lữ Triều đã bắt đầu đầu tư chứng khoán và kiếm được một khoản tiền lớn. Sau đó, anh tiếp tục sống bằng nghề này, nhiều lần đi du lịch nước ngoài. Qua những bức ảnh cập nhật trên mạng xã hội, có thể thấy những nơi anh đến chủ yếu là những điểm đến mà khách du lịch bình thường không hay lui tới.
Anh đến những nơi nguy hiểm nhất, và tự hào với những bức ảnh mà người khác không thể chụp được.
Cha mẹ của anh đã quen với việc con trai mình “mất tích”, ban đầu họ không nghĩ theo hướng “gặp chuyện xấu”, cho đến hơn hai tháng sau, khi anh vẫn không về nhà và không có bất kỳ cập nhật nào trên mạng xã hội, họ mới báo cảnh sát.
Sau khi điều tra, cảnh sát phát hiện ngay khi Lữ Triều bắt đầu chuyến đi, điện thoại và thẻ tín dụng của anh không còn được sử dụng nữa.
Trong nhà của anh, cảnh sát đã tìm thấy 7 lá “bài ma”.
“Đã mất tích lâu như vậy, rất có thể Lữ Triều đã bị sát hại.” Minh Thứ ngả tay lên má, “Tôi đã xem qua đoạn video giám sát của Kiều Tuyết Hoa khi cô ấy gặp tai nạn. Rõ ràng là cô ấy tự lao về phía chiếc xe tải. Cả Kiều Tuyết Hoa và Lịch Tư Gia đều tự sát, nhưng trước khi họ tự kết liễu cuộc đời mình, có một đôi tay đã đẩy họ một cái. Tổ trưởng Lý.”
Lý Trì Sính quay sang, “Hả?”
“Có ai nhắc đến chuyện gì không bình thường gần đây không?” Minh Thứ hỏi: “Ví dụ như bị đe dọa, bị theo dõi. Tạm thời không nói đến việc Lữ Triều mất tích, nhưng cả Kiều Tuyết Hoa và Lịch Tư Gia đều có hành vi bất thường trước khi chết, điều gì đã khiến họ như vậy? Tôi nghi ngờ có người đã đe dọa họ.”
Lý Trì Sính lắc đầu, “Tất cả lực lượng cảnh sát của chúng tôi đều đang tập trung điều tra vụ hai người đã chết và một người mất tích, chuyện cậu nói, chúng tôi chưa có thời gian để làm rõ.”
“Không sao.” Minh Thứ nói: “Chi tiết này cần phải xác minh lại.”
Sau khi kết thúc cuộc họp, Tiêu Ngộ An đứng ở cửa vẫy tay với Minh Thứ.
Minh Thứ cầm cuốn sổ tay chạy đến, “Cục phó Tiêu.”
“Hiện giờ Hứa Ngâm vẫn an toàn chứ?” Tiêu Ngộ An hỏi: “Em đã nắm rõ tình hình của con bé mấy tháng gần đây chưa?”
Hành lang vẫn có các đội viên chạy qua chạy lại, Minh Thứ nhường một bước, “Con bé có vẻ rất bình thường, giáo viên ở trường Tiểu học Sắt Mỏ Một nói rằng không có nhân vật khả nghi tiếp cận con bé. Tuy nhiên, cũng không thể nói trước, nếu thực sự có ai đó muốn làm gì Hứa Ngâm, họ chắc chắn sẽ không làm trước mặt nhiều người như vậy. Sau đó em có gặp Hứa Ngâm, con bé không còn phản ứng mạnh mẽ khi nhìn thấy bức ảnh của Trì Tiểu Mẫn nữa, nhưng mỗi khi em hỏi về việc thấy Trì Tiểu Mẫn đứng trước cửa sổ của con bé hay nhìn thấy xác chết ở ngõ Y Tứ, nó lại lảng tránh, không đưa ra câu trả lời rõ ràng. Còn nếu tụi em nói về những chuyện khác, nó lại lập tức trở lại bình thường.”
Tiêu Ngộ An nói: “Vậy thì không thể loại trừ khả năng có ai đó đã can thiệp vào con bé trong khoảng thời gian này.”
Khi hai người đến cửa phòng phó cục trưởng, Minh Thứ quay lại, “Cục phó Tiêu, lần trước anh không phải nói đến một khả năng khác sao?”
“Đúng rồi, sau đó anh đã kiểm tra lại các bản ghi hỏi cung của Hứa Ngâm.” Tiêu Ngộ An mở cửa, mời Minh Thứ vào rồi nói: “Phát hiện ra một điểm rất đáng chú ý.”
Minh Thứ vội hỏi: “Là gì?”
Tiêu Ngộ An nói: “Để anh hỏi trước, em còn nhớ không, lúc Hứa Ngâm đã nói với em là con bé thấy người phụ nữ bí ẩn đứng trước cửa sổ nhà mình vào giữa đêm là khi nào?”
Minh Thứ nhíu mày, suy nghĩ một lát, nhưng không thể nhớ nổi. Lúc đó y đang điều tra vụ án của Vu Chấn và Sa Xuân, những chi tiết nhỏ nhặt như thế này, y có thể bỏ qua nếu không phải là vấn đề trọng yếu.
“Chắc là sau khi chúng ta đưa con bé về đây đúng không?”
“Chính xác hơn,” Tiêu Ngộ An nói tiếp, “là sau khi chúng ta đưa con bé đến Trung tâm Nghiên cứu Tâm lý.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu