Tâm Cuồng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tâm Cuồng

Tác giả : Sơ Hòa 初禾

Chương 77: Không Ngừng (37)

Editor: Mộc
“Là cậu à?”
Khi Minh Thứ chạy đến huyện Lan Xuyên, y nhìn thấy một bóng người và khuôn mặt quen thuộc.
Tiêu Ngộ An có nói qua điện thoại rằng Thẩm Tầm sẽ phái thành viên Đội Hành động Đặc biệt đến hỗ trợ y, nhưng không ngờ đó lại là Chiêu Phàm.
Khi còn ở trong đội hành động đặc biệt, người đầu tiên y quen biết chính là Chiêu Phàm, anh chàng này là người “đặc biệt” nhất trong đội hành động đặc biệt, vì cậu ta có thể trò chuyện với bất cứ ai suốt cả ngày. Bạn nói ‘đông’ với cậu ta, cậu ta sẽ nói ‘tây’ với bạn, rõ ràng là đang nói hai chuyện hoàn toàn khác nhau nhưng cuộc trò chuyện vẫn có thể tiếp diễn và rất vô tri.
Điều “đặc biệt” nhất là Chiêu Phàm cực kỳ đẹp trai nhưng lại không phải bình hoa, nếu đội hành động đặc biệt muốn chọn ra tay bắn tỉa mạnh nhất thì đó hẳn là Chiêu Phàm.
“Em không được hả?” Chiêu Phàm cười nói, “Này, anh còn ghét bỏ em hay sao?”
Minh Thứ lên xe, “Chỉ là không ngờ tới thôi, gần đây đội hành động đặc biệt có phải nhàn lắm không, tổ trưởng Thẩm lại tùy tiện phái cậu ra ngoài làm nhiệm vụ?”
Chiêu Phàm khởi động xe, “Vừa lúc em có chút việc gần đây, ban đầu tính là làm việc xong rồi đi biển nghỉ dưỡng – em là chú khỉ vừa thoát khỏi rừng xanh…”
Minh Thứ: “…”
“A! Phải là một đứa trẻ vừa thoát khỏi rừng xanh mới đúng.” Chiêu Phàm nói tiếp: “Khó lắm mới đi ngắm biển một chút nhỉ, kết quả bị Thẩm Tầm gọi tới đây.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com Minh Thứ biết kỷ luật của đội hành động đặc biệt, mỗi năm không hẳn sẽ được nghỉ phép một lần, nếu có nhiệm vụ thì dù đang trong kỳ nghỉ cũng phải nhận nhiệm vụ.
Minh Thứ đột nhiên có chút tiếc nuối cho Chiêu Phàm.
“Có điều vừa nghe được là anh, em liền chạy tới đây.” Chiêu Phàm cười nói: “Chờ xử lý xong vụ án, chúng ta đi biển ăn hải sản đi. Em nấu đồ ăn rất ngon, nhưng lại chưa có nấu hải sản bao giờ. Anh giúp em một tay rồi em làm cho anh ăn.”
Minh Thứ nghe xong liền đau đầu. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chiêu Phàm có thể tự hào về kỹ năng bắn súng tuyệt vời của mình, cậu có thể tự hào là “bộ mặt” của đội hành động đặc biệt, và cả có thể khoe khoang về sự nổi tiếng của bản thân, nhưng tuyệt đối không có tuổi khoe khoang về khả năng nấu ăn ngon.
Năm ngoái, khi Minh Thứ lần đầu tiên gia nhập đội hành động đặc biệt, y còn chưa quen với nơi này nên Chiêu Phàm nói sẽ nấu cho y ăn khiến y rất cảm kích. Chỉ là sau khi nếm xong, y mới hiểu ra tại sao mọi người xung quanh lại cười khi Chiêu Phàm nói muốn mời y ăn tối.
Cậu ta thực sự không có tài nấu nướng.
Minh Thứ không muốn đi biển ăn hải sản do Chiêu Phàm nấu, hơn nữa y cũng không có thời gian. Hiện tại bắt được Đàm Quốc Tỉnh thì chưa phải mọi chuyện đã ngả bài, khi về còn phải thẩm vấn, cả thi thể của Hoàng Mưu Tuyền vẫn chưa được tìm thấy. Ngoài ra, vụ án mà Hứa Ngâm nhắc tới kia cũng đã đến lúc đưa  vào danh sách quan trọng… Website TruyenLau.com
Nghĩ đến đây, vốn dĩ không có cơ hội để thở.
“Sao cậu không cùng anh về lại thành phố Đông Nghiệp? Ở đó cũng có hải sản.” Minh Thứ nói, “Anh Minh đây dắt cậu đi ăn uống no nê cho mập thây rồi trả về cho tổ trưởng Thẩm.”
Hai người trò chuyện một lúc rồi bắt đầu nói về vụ án.
“Bây giờ chúng ta sẽ đến thị trấn Tinh Lô.” Khi Chiêu Phàm bắt tay vào công việc, giọng điệu của cậu trở nên nghiêm túc hơn, “Có người ở huyện Lan Xuyên đã nhìn thấy Hách Lộ – tức là Đàm Quốc Tỉnh mà anh đang tìm, nhưng hắn hiện không ở huyện Lan Xuyên.”
“Quê hương của Đàm Quốc Tỉnh ở thị trấn Tinh Lô, thuộc huyện Lan Xuyên.” Minh Thứ đã chuẩn bị sẵn, “Nếu hắn đã trở lại, nhất định sẽ đến thị trấn Tinh Lô.”
Đàm Quốc Tỉnh đang ngồi trên một tảng đá ở dưới quê nghỉ chân, bên cạnh có hai gói tiền giấy lớn, hương nến và hoa quả dâng cúng.
Trên ngọn núi đối diện kia có mộ của cha mẹ hắn, cũng đã nhiều năm khiến hắn muốn thắp nén hương và đốt chút tiền giấy cho họ.
Kể từ khi trở lại thị trấn Tinh Lô, Đàm Quốc Tỉnh luôn nhớ về quá khứ và nhận thức về danh tính của hắn đã chuyển đổi qua lại giữa “Hách Lộ” và “Đàm Quốc Tỉnh”.
Hắn không biết cuộc đời mình đột nhiên đi sai hướng ở đâu, những sai lầm giống như của “những người làm việc chăm chỉ nhưng tầm thường”, giống như những quân cờ domino, hết quân này đến quân khác bị đẩy ngã. Nhìn lại, hắn cũng không rõ mảnh đầu tiên bị đánh đổ khi nào và ai đã đẩy nó ngã.
Truy tìm tới lui, cuối cùng chỉ có thể tóm tắt – hắn ra đời là một sai lầm, hắn là quân bài đầu tiên ngã xuống.
Hắn châm một điếu thuốc lá, vừa rít vừa nhìn những ngọn đồi xanh um tươi tốt.
Hắn vốn không quen với việc hút thứ này, cách đây hai ngày hắn học được từ một vị đồng hương và cũng đến nơi đến chốn, tuy nhiên khi hút thuốc hắn vẫn ho khù khụ và cảm giác sặc sụa trào dâng.
Khi còn nhỏ, cha hắn luôn hút loại thuốc lá này, mỗi ngày sau giờ làm việc ông đều hút một điếu, sau đó sẽ nói với hắn: “Quốc Tỉnh, con phải gắng học hành chăm chỉ, cha đây những chuyện khác thì không rõ lắm, nhưng lại hiểu một sự thật – chỉ cần con chịu cố gắng, thì nhất định sẽ đạt được thành tựu.”
Hắn lấy câu nói này làm lời răn mình, từ nhỏ đến lớn đều là người chăm chỉ nhất trong số các bạn cùng lứa. Và đúng là số phận đã không làm phụ sự chăm chỉ của hắn, trong kỳ thi nghiên cứu sinh, hắn đã thực sự từ một trường y vô danh thi đậu vào một trong những trường đại học y đứng đầu cả nước – Đại học Y Đông Nghiệp.
Khi đến Đại học Y Đông Nghiệp, hắn lại càng làm việc chăm chỉ hơn, nhưng ngay khi hắn đang tràn đầy tham vọng và sẵn sàng chuyển sang một tầm cao mới thì tin dữ ập đến từ quê hương – cha hắn bị xuất huyết não khi đang làm việc và được đưa đi bệnh viện. Mặc dù ông ấy đã được cấp cứu kịp thời nhưng vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại.
Khi đó hắn đang thực hiện một nghiên cứu với thầy cố vấn, nếu hắn đột ngột rời đi, sau này hắn sẽ không thể làm việc với thầy cố vấn của mình nữa.
Mẹ hắn khóc lóc van xin hắn về nhà, hắn thật sự rất khó khi phải lựa chọn giữa tình thân và tương lai của mình.
Thầy hướng dẫn nói với hắn rằng “Trăm thiện hiếu đứng đầu” và khuyên nên quay về.
Nhưng hắn nghe thấy sự đe dọa trong lời nói của thầy cố vấn.
Vị thầy đó là một “người thực dụng” nổi tiếng trong trường, tất cả các sinh viên năm cuối nghỉ phép vì lý do cá nhân cuối cùng đều không nhận được bất kỳ lợi ích nào từ ông ta.
Vì một tương lai rộng mở, hắn đã từ bỏ cha mình mà không hề ngoảnh lại, để mẹ một mình chăm sóc cha ở quê nhà.
Hai tháng sau, người mẹ không chịu nổi gánh nặng của hắn đã bóp cổ cha trên giường bệnh, sau đó uống thuốc trừ sâu tự sát, để lại thư tuyệt mệnh có nội dung: Chúng ta không tạo gánh nặng cho con, con phải tự biết lo cho mình.
Cha mẹ hắn qua đời, lại liên quan một vụ án mạng, hắn phải vội vã về quê lo tang lễ cho cha mẹ, sau khi hợp tác với cảnh sát điều tra, hắn vội vã quay lại trường Đại học Y.
Sự việc này đã trở thành một bước ngoặt trong cuộc đời hắn.
Trước đó, làm việc chăm chỉ với hắn có hiệu quả, nhưng sau đó, làm việc chăm chỉ lại trở thành một vòng luẩn quẩn mà dù có cố gắng thế nào cũng không thể thoát ra được.
Huyện Lan Xuyên cách xa thành phố Đông Nghiệp nên trên đường đi hắn đã bịa ra một lời nói dối – cha mẹ hắn qua đời vì bệnh tật.
Nhưng lời nói dối không thể giấu được với sinh viên, đồng nghiệp cũng như không thể giấu được lãnh đạo nhà trường.
Sự thật đằng sau lời nói dối là hắn không chịu về nhà khi cha hắn bị bệnh nặng và cần được chăm sóc khẩn cấp, khiến mẹ hắn rơi vào tuyệt vọng trước sự bất hiếu của con trai và nỗi bất hạnh của chồng, rồi cuối cùng đã giết chồng và đồng thời cũng tự tử.
Nếu chuyện này được điều tra theo quy định của Khoa Dược, hắn không còn đủ tư cách để ở lại trường nữa, nhưng vị thầy đó của hắn lại ra mặt khiến hắn ở lại trường một cách suôn sẻ.
Ban đầu hắn nghĩ rằng mọi chuyện đã được giải quyết và tương lai sẽ phát triển theo chiều hướng tốt đẹp.
Nhưng trong mười năm tiếp theo, hắn lại trở thành trò cười trong khoa Dược.
Dù cố gắng thế nào hắn cũng không thể đạt được thành quả nào cả. Hắn không nhận được bất kỳ nguồn lực hay dự án nào, và các lãnh đạo cũng không ưa hắn. Hơn mười năm trước hắn là giảng viên và bây giờ vẫn vậy.
Các bạn cùng lớp đã sớm thăng chức từ lâu, hoặc ra trường rồi cũng kiếm được bộn tiền, chỉ có hắn  là sống một cuộc đời mất tất cả.
Hắn đã bị quả báo.
Chính cha hắn đã dạy rằng làm việc chăm chỉ sẽ được đền đáp, nhưng thay vì trả ơn cho cha, hắn lại đẩy cha mẹ mình vào chỗ chết.
Vì vậy, cha muốn rút lại lời chúc phúc đã ban cho hắn.
Tâm lý bắt đầu trở nên méo mó từ khi nào?
Bản thân hắn thậm chí còn không rõ điều đó.
Càng bị phớt lờ, hắn càng muốn thành công. Hắn quyết tâm thực hiện một thí nghiệm gây chấn động, khiến những người lãnh đạo coi thường hắn, những đồng nghiệp thăng tiến nhanh hơn hắn và những học sinh đánh giá thấp hắn phải nhìn hắn với con mắt khác!
Và còn nữa, hắn muốn bọn họ phải răm rắp tuân theo mệnh lệnh của mình!
Hắn nhốt mình trong phòng thí nghiệm, miệt mài nghiên cứu các loại thuốc hướng thần. Chỉ cần nghiên cứu thành công, hắn sẽ không còn là một giảng viên vô danh tiểu tốt nữa!
Tuy nhiên, loại thuốc được chế tạo ra phải có người thử nghiệm. Thí nghiệm luôn được tiến hành bí mật, vậy hắn tìm đâu ra người sẵn sàng thử thuốc?
Tự dùng thuốc lên người mình – hắn không phải là chưa từng nghĩ đến điều đó.
Nhưng hắn học ngành dược, dạy ngành dược, nghiên cứu cũng về dược, do đó càng hiểu rõ sự nguy hiểm của thuốc.
Hắn không muốn liều lĩnh với chính bản thân mình.
Nhưng nếu là người khác…
Hắn nghĩ đến Hách Lộ, một người bạn đồng trang lứa mà hắn mới quen gần đây.
Hách Lộ kém hắn mấy tháng, quê ở nông thôn, cậu ta mới tới thành phố Đông Nghiệp nửa năm trước, làm công nhân quét dọn trong một quán trà.
Ở trường hắn không có bạn bè, người thân đều đã qua đời từ lâu. Lúc rảnh rỗi, sở thích duy nhất của hắn là đến quán trà nghe hát, lần đầu tiên nhìn thấy Hách Lộ, hắn khá bất ngờ.
Ngoại hình của Hách Lộ giống hắn đến sáu phần, chỉ nhìn từ phía sau thôi, thậm chí giống đến chín phần.
Hách Lộ cũng ngạc nhiên và chủ động hỏi hắn về quê quán.
Huyện Lan Xuyên và thị trấn Hồ Lữ cách xa nhau nên họ không thể có quan hệ huyết thống.
Nhưng chính vì không có quan hệ huyết thống, mà lại có ngoại hình giống nhau, nên càng quý giá hơn, Hách Lộ rất trân trọng mối duyên này, khi nhàn rỗi, anh ta đã kể cho hắn nghe khá nhiều chuyện về gia đình mình.
Hắn biết được, bố mẹ Hách Lộ năm nay đã qua đời vì ung thư, bản thân Hách Lộ cũng đã được chẩn đoán mắc bệnh ung thư ở quê nhà.
“Dù sao tôi cũng không còn sống được bao lâu nữa, nên đến thành phố lớn để mở mang tầm nhìn.” Hách Lộ khá thông suốt, sau khi đến thành phố Đông Nghiệp, anh ta cũng không đến bệnh viện lớn để chẩn đoán lại. Mà chỉ vừa tùy tiện tìm một công việc và trải nghiệm thành phố như mong muốn, vừa tiêu pha khoảng thời gian không còn nhiều nữa.
Hắn đại khái đoán được Hách Lộ không đi khám bệnh, một là vì đã chứng kiến bố mẹ bị ung thư hành hạ, biết căn bệnh này không thể chữa khỏi, hai là vì không có tiền.
Vốn dĩ hắn cảm thấy tiếc cho người có duyên này, nhưng vào lúc cấp bách không tìm được người thử thuốc, một kế hoạch độc ác dần nảy sinh trong lòng hắn.
Hách Lộ mắc bệnh ung thư phổi, chẳng phải là người thử thuốc phù hợp nhất sao!
Hách Lộ không biết đó là loại thuốc gì. Một người sắp chết và không có tiền chữa bệnh sẽ không quan tâm đến việc mình uống loại thuốc gì – miễn là loại thuốc đó có thể cứu mạng mình.
Anh ta nói với Hách Lộ rằng nhóm của hắn đang phát triển một loại thuốc mới điều trị ung thư phổi, loại thuốc này chưa được bán ra thị trường, hắn có thể lấy ra một mẻ.
Hách Lộ bất đắc dĩ nói: “Nhưng tôi không có nhiều tiền như vậy.”
“Không cần tiền.” Hắn nói: “Chỉ cần cậu hợp tác việc nghiên cứu của chúng tôi, tất cả thuốc đều sẽ được cung cấp miễn phí cho cậu!”
Nỗi đau đớn mà cha mẹ trải qua trong giai đoạn cuối của bệnh ung thư đã để lại cho Hách Lộ một bóng đen sâu sắc, đến mức Hách Lộ không còn tha thiết với cuộc sống, dự định sẽ tự tử khi không thể chịu đựng nỗi đau được nữa.
Hắn hết sức khuyên giải, Hách Lộ đột nhiên mỉm cười nói: “Anh Đàm, anh cần người giúp anh thử thuốc phải không?”
Hắn ngay lập tức giật mình, lúc này mới nhận ra Hách Lộ trước đây đã dành nhiều thời gian chăm sóc cha mẹ trong bệnh viện, có lẽ đã hiểu biết về việc thử thuốc và người thử thuốc.
“Sau khi cha tôi mất, tôi không còn người thân nào khác, vốn dĩ tôi muốn chết cho xong.” Hách Lộ nói: “Không ngờ đến thành phố Đông Nghiệp lại gặp được anh, chúng ta giống nhau như vậy, nên tôi coi anh như anh trai ruột của mình vậy. Dù sao tôi cũng không sống được bao lâu nữa, anh có thuốc gì cứ dùng vào người tôi. Tôi coi như… coi như là giúp đỡ người thân của mình vậy.”
Hắn cảm động trước những lời này, lập tức quyết định đưa Hách Lộ đến bệnh viện đa khoa thuộc Đại học Y để kiểm tra toàn diện.
Nhưng sự thức tỉnh của lương tâm chỉ là thoáng chốc, sau khoảnh khắc đó, tâm hồn hắn lại một lần nữa bị sự độc ác và thâm hiểm bao trùm.
Hắn thực sự đã đưa Hách Lộ đi khám, nhưng nơi hắn đưa anh đến không phải là bệnh viện chính quy, mà là phòng khám dã chiến.
Báo cáo kiểm tra do bác sĩ đưa ra cho thấy Hách Lộ không mắc bệnh ung thư phổi, chẩn đoán ở thị trấn Hồ Lữ rất có thể là sai sót.
Lẽ ra hắn nên thông báo tin vui này cho Hách Lộ, nhưng trước mặt Hách Lộ, hắn lại thở dài buồn bã.
Hách Lộ gần đây bị cảm lạnh, ho rất nặng, phổi cũng đau âm ỉ.
Hắn giả vờ lo lắng, sau khi đưa Hách Lộ về nhà, hắn trang trọng đặt thuốc trước mặt Hách Lộ.
Sau nhiều lần dùng thuốc, Hách Lộ có phản ứng nghiêm trọng, mặt và tứ chi mọc đầy mụn nhọt đau nhức, thường xuyên có vấn đề về tinh thần. Một người vốn hiền lành, hướng nội, đột nhiên trở nên cuồng loạn, thất thường. Giống như sự vặn vẹo của nhà nghiên cứu thuốc, tất cả đều được truyền qua thuốc đến Hách Lộ.
Hắn cảm thấy vừa hoảng sợ vừa phấn khích.
Loại thuốc mà hắn rất tự hào đang giết chết một người.
Nếu thí nghiệm tiếp tục, Hách Lộ chắc chắn sẽ chết.
Nhưng nếu thí nghiệm bị gián đoạn, một khi mọi chuyện bại lộ, hắn sẽ phải đối mặt với án tù.
Lúc này, chính Hách Lộ là người đã nghĩ ra giải pháp cho tất cả những chuyện này.
“Anh Đàm, tôi rất hâm mộ anh.” Hách Lộ nói: “Chúng ta trông rất giống nhau, giống như anh em vậy, nhưng anh là giảng viên đại học, còn tôi cả đời làm nông dân, cuối cùng lại mắc bệnh ung thư, thực sự không công bằng.”
Hắn nhìn Hách Lộ yếu ớt, không nói nên lời trong giây lát.
“Tôi cũng muốn biết cảm giác làm giảng viên đại học như thế nào.” Hách Lộ mỉm cười, những nốt mụn nhọt trên mặt trở nên đặc biệt đáng sợ, “Vậy hãy để tôi chết dưới danh nghĩa của anh, anh thấy thế nào?”
Hắn không trả lời, “Cái gì, ý cậu là gì?”
“Chúng ta giống nhau thật đấy. Trên mặt tôi có nhiều mụn nhọt như vậy, cũng chẳng ai muốn nhìn chằm chằm vào mặt tôi.” Hách Lộ nói: “Từ hôm nay trở đi, tôi là anh – Đàm Quốc Tỉnh, anh là tôi – Hách Lộ, tôi sẽ đến nơi làm việc của anh để trải nghiệm niềm vui làm giảng viên, sau đó anh hãy để tôi chết một cách nhẹ nhàng trong phòng thí nghiệm của anh.”
Hắn hét lên: “Cậu đang nói vớ vẩn gì vậy?”
Hách Lộ nói: “Ung thư đau đớn quá, bố mẹ tôi cuối cùng đều chết vì đau đớn. Anh không phải là người hiểu về thuốc sao? Chắc anh có thể kiếm được chất độc nhỉ? Tôi sẽ tự sát bằng cách uống thuốc độc trong phòng thí nghiệm của anh, mặc quần áo của anh, mọi người sẽ nghĩ rằng tôi là anh.”
“Cậu điên rồi!” Hắn lần đầu thấy sợ hãi Hách Lộ, “Chúng ta chỉ là giống nhau thôi, cậu cho rằng người khác đều mù sao?”
“Không phải tôi đã nói từ hôm nay trở đi sẽ bắt đầu đóng vai là anh sao? Tôi sẽ thường xuyên đến trường của anh, đi dạo một vòng để học sinh và đồng nghiệp của anh làm quen với khuôn mặt của tôi.” Hách Lộ nói: “Mặc dù tôi không có học vấn, nhưng tôi đã điều tra rồi, uống nhầm thuốc có thể dẫn đến thay đổi ngoại hình.”
Hắn ngắt lời: “Cậu nghĩ…”
Hách Lộ đột nhiên hét lớn: “Đây là lỗi của ai? Đàm Quốc Tỉnh, là anh muốn thí nghiệm thuốc trên người tôi, một chút đánh đổi này mà anh cũng không chịu trả giá sao?”
“Tôi…”
“Anh không có sự lựa chọn đâu!”
Sau một hồi đối đầu, Hách Lộ nói: “Anh không cần phải làm theo những gì tôi nói, nhưng tôi sẽ nói cho mọi người biết những gì anh đã làm!”
Hắn run rẩy cả người.
“Như vậy chẳng lẽ không tốt sao? Nếu tôi chết trên danh nghĩa của anh, sau này tôi sẽ không phải chịu tra tấn của bệnh ung thư, còn nếu anh sống dưới danh nghĩa của tôi, anh sẽ không phải vào tù hay gánh chịu những hậu quả khác.” Hách Lộ nói: “Anh còn có thể nghĩ ra biện pháp nào tốt hơn sao?”
Hắn thực sự không thể nghĩ ra cách nào tốt hơn.
Càng không nghĩ đến rằng thuốc của mình lại biến Hách Lộ thành một kẻ điên còn vặn vẹo hơn cả chính mình.
“Nhưng…” Hắn hơi bình tĩnh lại, “Dù chúng ta có giống nhau đến đâu cũng vô ích, chỉ cần xét nghiệm ADN, cảnh sát sẽ biết cậu là ai.”
“ADN?” Hách Lộ chưa từng nghe qua từ này, “Đó là cái gì?”
Hắn im lặng hồi lâu rồi lắc đầu: “Quên đi, tôi sẽ tìm cách.”
Khi kế hoạch bắt đầu tiến hành, hắn ngụy tạo những vết mủ giả trên mặt giống với Hách Lộ, thay phiên nhau xuất hiện trong khuôn viên trường. Khi lên lớp, đó là Đàm Quốc Tỉnh, nhưng khi xuất hiện ở căng tin, thư viện lại là Hách Lộ.
Xung quanh hắn bắt đầu xuất hiện một số tin đồn, nói rằng giáo sư Đàm đang bí mật tiến hành một thí nghiệm bất hợp pháp và tự mình sử dụng thuốc, khiến khuôn mặt thay đổi và nổi lên các vết mủ loét đau nhức.
Vì lý do này mà hắn bị phó trưởng khoa gọi đến nói chuyện.
Tình trạng của Hách Lộ ngày càng trở nên tồi tệ, sau khi trải nghiệm đủ cuộc sống của một giảng viên đại học, anh thực sự muốn chết.
Những căn bệnh đó thực chất là do thuốc gây ra nhưng Hách Lộ lại nhầm tưởng đó là bệnh ung thư.
“Đưa thuốc cho tôi!” Hách Lộ gầm lên như quái vật, “Cho tôi chết đi!”
Hắn tìm được natri xyanua, đồng thời dọn dẹp sạch sẽ chỗ ở của mình, đặt vài sợi tóc của Hách Lộ lên giường, ban công và phòng tắm, đặt bàn chải đánh răng của Hách Lộ vào cốc đánh răng rồi ném cả giấy vệ sinh có dịch thể của Hách Lộ vào thùng rác.
Sau khi chuẩn bị xong mọi việc, hắn đưa natri xyanua cho Hách Lộ.
Ngày hôm đó, Hách Lộ được phát hiện đã chết trong phòng thí nghiệm, còn hắn lấy thẻ căn cước của Hách Lộ và biến thành Hách Lộ.
Thị trấn Tinh Lô tuy thuộc huyện Lan Xuyên nhưng lại là thị trấn cách huyện xa nhất. Đường xá chưa được sửa chữa, toàn bộ hành trình gập ghềnh xóc nảy. Trước khi đến đội hành động đặc biệt, Chiêu Phàm là cảnh sát đặc nhiệm chống ma túy ở biên giới Tây Nam. Lái xe rất hung hãn. Minh Thứ đã nói nhiều lần “Để tôi lái xe, cậu nghỉ ngơi một chút đi”, Chiêu Phàm đều lập tức từ chối, “Để em lái, để em lái, anh nghỉ ngơi đi!”
Minh Thứ bị xóc nảy đến mức suýt nôn ra ngoài, làm sao có thể nghỉ ngơi được.
Dân cư thường trú ở trấn Tinh Lô rất ít, cũng không có khách sạn hay nhà nghỉ, nhà cũ của gia họ Đàm đã bị dỡ bỏ từ hơn mười năm trước. Khi Đàm Quốc Tỉnh trở về, chỗ ở là vấn đề lớn nhất.
Thôn hiếm khi có người ngoài đến, người dân quen thuộc với nhau, Minh Thứ hỏi thăm và biết được rằng gần đây có một người ngoại tỉnh ở nhà ông Vương ở phía tây thôn.
Ông Vương cũng không giấu giếm, chỉ tay vào một căn nhà trong sân và nói: “Anh ta thuê nhà của tôi, ở ngay đó. Nhưng bây giờ không có ở nhà, không biết đi đâu chơi rồi.”
Thành Phố Đông Nghiệp.
Tổ trọng án đang nghĩ trăm phương ngàn kế để tìm kiếm thi thể của Hoàng Mưu Tuyền.
Tiêu Ngộ An lại đích thân đến Khảm Tử 9 và gõ cửa căn 4-5 của tòa nhà 4.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu