Editor: Mộc
Từ sau khi Hồ Ảnh nổi tiếng, chín mươi chín phần trăm những người mà Mãn Lâm tiếp đón mỗi ngày đều vì anh ta mà đến.
Anh ta không ngờ có một ngày, ngay cả cảnh sát cũng tìm đến cửa.
Người nổi tiếng mà dính vào án hình sự là điều cấm kỵ hàng đầu trong giới giải trí. Mãn Lâm căng thẳng nói: “Hồ Ảnh nhà chúng tôi luôn là nghệ sĩ ưu tú, chẳng hay các anh có nhầm lẫn gì không?”
Một khi vụ án liên quan đến người của công chúng, mọi chuyện đều sẽ rối rắm hơn. Khi chưa làm rõ được sự thật, Minh Thứ cũng không muốn để lộ thông tin rằng Hồ Ảnh có liên quan đến vụ án của tổ trọng án. Vì thế, lần này đến trụ sở công ty Phương Trì, cả anh và Phương Viễn Hàng đều không mặc cảnh phục.
“Không nhầm đâu. Nhưng anh không cần căng thẳng, tôi tìm Hồ Ảnh là vì cậu ta có thể là một nhân chứng quan trọng.” Minh Thứ hỏi: “Giờ cậu ấy đang ở đâu?”
Nghe thấy chữ “nhân chứng”, Mãn Lâm mới thở phào nhẹ nhõm.
Anh ta đã lăn lộn trong giới giải trí bao nhiêu năm, hiểu rõ chốn này đen tối ra sao. Nhiều nghệ sĩ nhìn thì thuần khiết, sạch sẽ trước ống kính, nhưng sau lưng chẳng thiếu chuyện phạm pháp, thậm chí phạm tội. Chỉ cần không bị ai tố giác thì vẫn ổn, một khi cảnh sát tới gõ cửa, sự nghiệp coi như tiêu tùng. Hồ Ảnh giờ đang ở đỉnh cao danh vọng, người ganh tỵ với anh ta, mong chờ anh ta “ngã ngựa” không phải là ít. Lỡ có ai cố tình giở trò, cố ý vu oan giá họa, thì đúng là rắc rối to.
“Hiện giờ cậu ấy không có ở công ty.” Mãn Lâm không dám đắc tội với cảnh sát, vội nói: “Hai anh ngồi đợi chút, tôi cũng không rõ cậu ấy ở đâu, để tôi gọi điện hỏi.”
Một trợ lý bưng cà phê nóng hổi đặt lên bàn, lễ phép nói “mời dùng” rồi rời đi.
Trong phòng không còn ai ngoài ba người, Minh Thứ chậm rãi đi quanh chiếc sofa, quan sát sơ bộ bài trí xung quanh.
Vừa nãy, có một câu nói của Mãn Lâm khiến y rất chú ý — “Tôi cũng không biết cậu ấy ở đâu.”
Mãn Lâm là quản lý của Hồ Ảnh. Theo lý, với một nghệ sĩ đang hot như vậy, từng phút từng giây đều đáng giá, đều phải gắn liền với kế hoạch và lợi ích công ty. Ấy vậy mà quản lý lại không biết Hồ Ảnh ở đâu.
Không bình thường chút nào.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Minh Thứ xưa nay không hứng thú với mấy ngôi sao lưu lượng, gần như không bao giờ theo dõi tin tức giải trí. Ai nổi, phim nào hot đều là nghe người khác bàn tán mà biết. Hiện tại Hồ Ảnh đang tham gia chương trình gì, có quay phim mới hay không, y hoàn toàn không rõ.
Nhưng đệ tử của y thì biết.
“Hồ Ảnh dạo này có scandal gì không?” Minh Thứ hỏi.
TruyenLau.com
“Hình như là không có.” Phương Viễn Hàng nhấp ngụm cà phê, đáp: “Nghe nói anh ta đi theo hướng kín tiếng, không giống mấy ngôi sao lưu lượng khác cứ phải chiêu trò ầm ĩ.”
Nghi ngờ trong lòng Minh Thứ càng lúc càng lớn.
“Sư phụ này.”
“Hử?”
TruyenLau
“Cà phê này khác với loại sư phụ hay mua đó.” Phương Viễn Hàng nói: “Sư phụ nếm thử xem.”
“Khác chỗ nào?” Minh Thứ nói rồi đưa lên nhấp một ngụm.
“Sư phụ cảm nhận được chưa? Vị đậm và tự nhiên.” Phương Viễn Hàng đầy hào hứng: “Còn loại cà phê hot trend mà sư phụ mua toàn mùi hương liệu nhân tạo.”
“Chê thì đừng uống nữa.” Minh Thứ vòng ra phía sau ghế sofa, nhìn ra ngoài qua tấm kính một chiều.
Đây là một phòng làm việc trên tầng 23 của trụ sở công ty Phương Trì. Bên ngoài là không gian làm việc của nhân viên. Giờ vẫn trong giờ hành chính, người ra kẻ vào tấp nập, khôg khí rất nhộn nhịp.
Không thấy bóng dáng Mãn Lâm đâu, có lẽ anh ta đã vào phòng bên cạnh để gọi điện.
Cà phê trong tay Phương Viễn Hàng đã hết sạch.
Minh Thứ hỏi: “Thật sự ngon hơn cà phê tôi mua à?”
Phương Viễn Hàng buột miệng: “Không tin thì sư phụ hỏi cục phó Tiêu thử xem. Sư phụ còn không tin lời anh ấy nữa hả?”
Minh Thứ: “…”
Phương Viễn Hàng vội xoay người đánh trống lảng: “Ai nha sư phụ, sao Hồ Ảnh lại không ở công ty nhỉ?”
Đúng lúc đó, Mãn Lâm trở lại sau cuộc gọi: “Xin lỗi đã để hai anh chờ lâu. Là thế này ạ, chị gái của Hồ Ảnh lại nhập viện, nên hiện giờ cậu ấy đang ở bệnh viện.”
—
Ngoại ô phía Nam thành phố Đông Nghiệp, bệnh viện Nhân Tâm.
Đây là một bệnh viện tư nhân kết hợp giữa điều trị và an dưỡng, dịch vụ hạng nhất, môi trường yên tĩnh, an ninh nghiêm ngặt — tất nhiên, chi phí cũng đắt đến mức không tưởng. Bệnh nhân nằm tại đây, người nào không giàu sang thì cũng có quyền thế.
Trên giường bệnh, một người phụ nữ chưa đến ba mươi tuổi đang ngồi, khoác trên người bộ đồ bệnh nhân mềm mại. Quần áo hơi rộng, càng làm lộ rõ vóc dáng gầy gò của cô.
Cô đang truyền dịch. So với mấy ngày trước khi vừa nhập viện, sắc mặt đã khá hơn đôi chút.
Nhưng cũng chỉ là từ màu xám tím như xác chết, chuyển thành trắng bệch như tờ giấy.
Tờ phiếu thuốc đặt trên bàn ghi tên cô — Hồ Dao.
Cô mắc bệnh suy giảm miễn dịch bẩm sinh, một căn bệnh hiếm gặp. Khi còn nhỏ, bác sĩ từng nói cô có thể không sống nổi đến mười tuổi. Ấy vậy mà, lảo đảo lê lết, cô đã sống thêm được hơn chục năm nữa.
Không lâu trước đây, cô bị cảm, kéo theo viêm phổi, trong ngày hôm đó đã phải chuyển vào phòng chăm sóc đặc biệt.
Cô không nhớ nổi nữa, đây là lần thứ mấy mình đối mặt với tử thần.
Một cơn cảm lạnh bình thường, người khác chỉ cần uống vài ngụm nước ấm là khỏi, nhưng cô thì suýt chút nữa mất mạng vì nó.
Thuốc lạnh buốt đang chầm chậm chảy vào tĩnh mạch, cô khẽ thở dài một hơi.
Sống lay lắt thế này, đối với cô, đối với gia đình cô, đều là một gánh nặng. Thà rằng…
“Chị.”
Một giọng nói vang lên từ cửa phòng. Hồ Dao vội kéo tâm trí về hiện thực, dùng tay trái — tay không bị truyền — khẽ lau khóe mắt: “Tiểu Ứng, sao em lại tới nữa?”
Người đàn ông được gọi là “Tiểu Ứng” không ai khác chính là Hồ Ảnh — cái tên nghệ danh mà anh chọn sau khi bước chân vào giới giải trí, là kết quả của một lần đi xem bói. Anh và Hồ Dao cùng họ Hồ, tên thật chỉ vỏn vẹn một chữ: Ứng.
Hồ Ứng.
“Em tới thăm chị mà chị còn không vui à?” Hồ Ảnh chẳng mang theo gì cả, chỉ cởi chiếc áo khoác dài màu xám đậm khi đến ngồi cạnh giường.
“Không phải chị không vui.” Ánh mắt Hồ Dao đầy lo lắng, “Nhưng Tiểu Ứng, em còn có sự nghiệp của mình, cứ chạy tới chạy lui thế này, chị sợ…”
“Chị đừng lo.” Hồ Ảnh ngồi xuống ghế, đôi mắt từng khiến biết bao thiếu nữ rung động giờ đây ánh lên vẻ nghiêm túc, “Chị à, em đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi. Ghé thăm chị chẳng tốn bao nhiêu thời gian đâu.”
Gương mặt Hồ Dao thoáng hiện vẻ áy náy, do dự vài giây rồi vẫn hỏi: “Nằm viện ở đây, chắc tốn kém lắm phải không?”
Hồ Ảnh bật cười: “Chị à, chị còn phải lo chuyện tiền bạc nữa sao?”
Hồ Dao nói: “Không phải lo… Chị biết giờ em có tiếng tăm, kiếm được nhiều tiền, nhưng cũng nên để dành cho bản thân. Bệnh của chị vốn không thể chữa khỏi, chị quen rồi. Chị nằm viện… thật ra không cần phải vào bệnh viện tư thế này đâu.”
“Ở đây yên tĩnh, có lợi cho việc hồi phục của chị.” Hồ Ảnh dịu dàng dỗ dành, “Hơn nữa nếu chị chuyển đến mấy bệnh viện trong thành phố, người ra người vào tấp nập, em làm sao vào thăm chị được?”
Hồ Dao khẽ mỉm cười, cảm thán: “Tiểu Ứng của chúng ta giờ là ngôi sao lớn rồi.”
Hai chị em trò chuyện dăm ba chuyện lặt vặt dạo gần đây, chẳng bao lâu sau Hồ Dao đã thấm mệt.
Hồ Ảnh kéo chăn đắp lại cho chị, nhẹ giọng nói: “Chị ngủ đi.”
Hồ Dao nói: “Em về đi, cũng mệt rồi, rảnh thì tranh thủ nghỉ ngơi thêm chút.”
Hồ Ảnh lắc đầu: “Để em ngồi với chị một lúc. Chị ngủ rồi em sẽ về.”
Căn phòng yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng máy móc y tế vận hành nhè nhẹ.
Hồ Ảnh ngồi yên trên ghế, quay lưng về phía cửa, bóng lưng cô độc đến nao lòng.
Minh Thứ gặp Hồ Ảnh ở hành lang bệnh viện Nhân Tâm.
Khi bị ngăn lại, trong mắt Hồ Ảnh thoáng hiện vẻ không vui, nhưng với ý thức nghề nghiệp của một nghệ sĩ, anh nhanh chóng thu lại cảm xúc ấy.
Anh biết, người đối diện là cảnh sát hình sự — đến tìm mình.
Bệnh viện Nhân Tâm có hệ thống bảo mật hoàn chỉnh, luôn giữ bí mật thông tin cho khách. Trong quán cà phê của bệnh viện, Minh Thứ ngồi đối diện Hồ Ảnh, đặt một tấm ảnh lên bàn: “Cậu có ấn tượng với cô gái này không?”
Hồ Ảnh nhìn ảnh, nét mặt bình thản. Vài giây sau, anh khẽ lắc đầu.
“Cô ấy tên là Chu Linh Lung, năm nay 24 tuổi,” Minh Thứ nói tiếp, “Cô ấy nói đã từng chơi trò ‘Ma sói người thật’ cùng cậu.”
Vừa nghe đến năm chữ “Ma sói người thật”, Hồ Ảnh rõ ràng sững lại, cau mày: “Là cô ấy à?”
Minh Thứ gật đầu: “Vậy là cô ấy không nói dối.”
Hồ Ảnh hỏi: “Anh có ảnh nào khác không?”
“Ảnh này không giống với Chu Linh Lung mà cậu nhớ sao?” Minh Thứ hỏi lại.
Hồ Ảnh lắc đầu: “Tôi có chơi ‘Ma sói người thật’ thật, nhưng đã hơn ba năm rồi. Cô gái này…”
Nói đến đây, anh dừng lại, như đang lựa lời: “Cô ấy thay đổi nhiều rồi.”
Minh Thứ hiểu ngay.
Ba năm trước, Chu Linh Lung vẫn còn là sinh viên đại học. Giờ cô đã làm lễ tân ở một viện thẩm mỹ. Thời gian không quá dài, nhưng với trang điểm và chỉnh sửa nhẹ, ngoại hình của một cô gái hoàn toàn có thể khác biệt đáng kể.
Phương Viễn Hàng lập tức đưa ra tấm ảnh thời sinh viên của Chu Linh Lung: “Tấm này thì sao?”
Hồ Ảnh liếc qua, đáp ngay: “Đúng, tôi có chơi ‘Ma sói người thật’ với cô ấy.”
Minh Thứ lại lấy ra ảnh của Hoàng Nghiên và Lý Triệu Phong, ánh mắt chăm chú nhìn Hồ Ảnh: “Còn họ thì sao?”
Hơn mười giây sau, Hồ Ảnh nói: “Họ cũng là những người chơi hôm đó. Có chuyện gì với họ à?”
Minh Thứ không trả lời, ngược lại hỏi: “Làm sao các cậu hẹn nhau chơi ‘Ma sói người thật’ cùng nhau?”
Hồ Ảnh hơi ngẩn ra: “Hẹn thế nào à?”
“Cậu nhớ lại đi,” Minh Thứ nói, “Tôi muốn biết quá trình cụ thể của buổi chơi hôm đó.”
Hồ Ảnh im lặng một lát rồi nói: “Ba năm trước, tôi vừa ký hợp đồng với công ty Phương Trì, nhưng gần như chẳng có công việc nào, cũng chưa có quản lý phụ trách. Nhiều lúc bức bối, tôi thường đến ‘Phong Ba’ chơi board game. Trong mười bàn thì chín bàn chơi Ma sói. Một lần, chơi nguyên cả buổi chiều, có người đề xuất chơi phiên bản người thật.”
Minh Thứ hỏi: “Ai là người đề xuất?”
Hồ Ảnh chỉ vào ảnh của Hoàng Nghiên: “Cô ấy.”
“Vậy là cô ấy tổ chức?” Phương Viễn Hàng hỏi.
Hồ Ảnh lắc đầu: “Cũng không hẳn. Cô ấy chỉ tiện miệng đề xuất trong lúc nghỉ. Bàn tụi tôi với hai bàn bên cạnh có vài người thấy hứng thú, rồi bàn nhau chọn thời gian.”
Minh Thứ hỏi: “Thời gian ấn định là đầu tháng 10?”
Hồ Ảnh ngẩng đầu nghĩ một chút: “Đúng, đầu tháng 10.”
“Là quyết định ngay hôm đó, hay sau đó còn liên lạc thêm?”
“Quyết ngay tại chỗ.” Hồ Ảnh vừa nhớ lại vừa nói: “Hôm đó còn sớm, ai muốn tham gia thì đăng ký liền. Sau đó quyết định đến làng Mão Ương ở tỉnh Hàm. Có người lo vụ thuê xe, thống nhất là sáng ngày kia tập trung trước cửa một khách sạn ở khu Tây Thành. Ai đi thì đóng tiền thuê xe.”
“Khoan đã!” Phương Viễn Hàng nghi ngờ: “Quyết định nhanh vậy sao?”
Hồ Ảnh cười khổ: “Mấy hoạt động kiểu này mà không nhanh chóng chốt và đóng tiền thì chỉ cần qua một đêm, hết hứng là coi như xong.”
Minh Thứ thì khá hiểu chuyện: “Tôi nghe quản lý chỗ ‘Phong Ba’ nói, người chơi Ma sói người thật thường không để lại liên lạc, cũng không biết tên thật của nhau?”
“Ừ,” Hồ Ảnh đáp, “Để tránh phiền phức, chúng tôi toàn dùng biệt danh.”
“Biệt danh của cậu là gì?”
“Viêm Hoàng.”
Minh Thứ hỏi tiếp: “Có bao nhiêu người đi làng Mão Ương?”
Hồ Ảnh trả lời: “Tính cả tôi là 12 người.”
“Cậu nhớ chính xác chứ?”
“Chắc chắn. Có 13 người đã chia tiền thuê xe, nhưng hôm xuất phát thì chỉ có 12, một người không tới.”
“Cậu còn nhớ mặt người đó không?”
“Không nhớ rõ nữa. Lúc họ bàn bạc địa điểm thì tôi không tham gia, chỉ ngồi một bên nghe. Cũng không rõ vì sao lại chọn chỗ xa như làng Mão Ương. Lúc đó tôi đang rất bế tắc, chỉ muốn đi đâu đó giải khuây, chỗ nào cũng được.”
Từ thành phố Đông Nghiệp đến làng Mão Ương ở tỉnh Hàm, đường xa vô cùng, thuận lợi thì cũng phải mất mười tiếng lái xe.
Minh Thứ bắt đầu đi thẳng vào trọng tâm: “Trong lúc chơi, có chuyện gì xảy ra không?”
Sắc mặt Hồ Ảnh khẽ thay đổi, như muốn nói gì đó nhưng không biết bắt đầu từ đâu.
Minh Thứ hỏi: “Khó nói à?”
“Không phải.” Hồ Ảnh cau mày nhẹ, “Tôi không biết.”
Câu trả lời này khiến Minh Thứ hơi bất ngờ: “Cậu đến làng Mão Ương, ở đó có chuyện gì mà cậu lại không biết?”
“Tôi chỉ ở lại hai ngày.” Hồ Ảnh nói, “Hai ngày đó không có chuyện gì xảy ra. Nhưng sau khi tôi rời đi, có xảy ra gì không thì tôi không rõ.”
Sau một thoáng ngập ngừng, Hồ Ảnh lại nói tiếp: “Việc các anh tìm đến tôi, hỏi về trò chơi ‘Ma sói người thật’ ba năm trước… tôi đoán, chắc chắn là ở Trại Mão Ương lúc đó đã xảy ra chuyện gì. Nhưng nếu tôi không biết rõ, thì cũng không muốn nói linh tinh rồi khiến các anh bị lệch hướng.”
Minh Thứ hỏi: “Sao cậu chỉ ở đó có hai ngày? Chẳng phải mọi người thuê xe chung cả lượt đi lẫn về sao?”
Hồ Ảnh thở dài: “Vì tôi không chịu nổi cảm giác thua… Ngay ngày đầu tiên, khi rút thẻ, tôi lấy trúng vai sói. Đêm hôm đó tôi giết một dân thường — chính là cô gái trong bức ảnh anh vừa đưa tôi xem, tên cô ấy là Linh Lung. Nhưng đến sáng hôm sau, lúc bỏ phiếu, tôi lại bị loại vì phản ứng của Linh Lung. Nếu các anh từng chơi “Ma sói” thì sẽ biết, người chết vào ban đêm vốn không nên có phản ứng gì cả. Tôi bị loại chính là vì có yếu tố bên ngoài tác động vào.”
Minh Thứ hỏi: “Cho nên cậu tức giận rồi bỏ về sớm?”
“Đúng vậy.” Hồ Ảnh nhún vai: “Bây giờ nhớ lại thì thấy mình thật nhỏ nhen, nhưng lúc đó thì tôi thật sự rất tức.”
Minh Thứ lại hỏi: “Theo tôi biết thì Trại Mão Ương khá hẻo lánh, giao thông không thuận tiện. Cậu quay về Đông Nghiệp bằng cách nào?”
“Đi bộ, xin đi nhờ xe.” Hồ Ảnh đáp:
“Thật ra cũng không quá khó. Chỉ cần đến được thị trấn là có xe khách đi các thành phố lớn.”
“Về sau thì sao?” Minh Thứ tiếp tục hỏi: “Cậu còn liên lạc gì với nhóm đó nữa không?”
Hồ Ảnh lắc đầu: “Không lâu sau tôi nhận được công việc, đi tỉnh ngoài quay phim. Phải nửa năm sau tôi mới quay lại ‘Phong Ba’. Khi đó phong trào chơi “Ma sói” đã bắt đầu hạ nhiệt, ‘Phong Ba’ cũng đang chuyển hướng từ câu lạc bộ board game sang kinh doanh phòng mật thất. Tôi không gặp lại bất kỳ ai trong nhóm hôm đó.”
Minh Thứ không hỏi gì thêm, chỉ lặng lẽ quan sát phản ứng của Hồ Ảnh.
Hồ Ảnh không có vẻ gì là đang nói dối, nhưng ánh mắt của cậu ta lại khiến Minh Thứ cảm thấy có điều gì đó khó nắm bắt, khó lý giải.
“Anh hỏi tôi nhiều như vậy, giờ tôi cũng muốn hỏi lại một câu.” Hồ Ảnh đột nhiên nói.
Minh Thứ hỏi: “Là câu gì?”
“Ba người kia…” Hồ Ảnh chậm rãi nói: “Họ đã chết rồi, đúng không?”
Phương Viễn Hàng hỏi lại: “Sao cậu lại nghĩ thế?”
Chữ “chết” là chuyện vô cùng nghiêm trọng, nhưng Hồ Ảnh lại nói ra với một thái độ cực kỳ thản nhiên: “Nếu không thì lý do gì khiến các anh tìm đến tôi?”
Lúc này, tổ trọng án cũng đang chia nhau hành động. Bên ngoài hiện trường, các thành viên đội chạy việc bên ngoài do Từ Xuân dẫn đầu đã nhanh chóng lên đường tới Trại Mão Ương tỉnh Hàm, theo chỉ thị của Tiêu Ngộ An.
Tâm Cuồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.