Tâm Cuồng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tâm Cuồng

Tác giả : Sơ Hòa 初禾

Chương 90: Vì Thiện (10)

Editor: Mộc
“Tôm Bảo Bảo” tuy không còn là một quán ăn nhỏ nữa, nhưng vợ chồng Hoàng Hối và Tần Hùng vẫn giữ thói quen từ khi mới bắt đầu kinh doanh – mỗi ngày thay phiên nhau trông quán, bất kể chuyện gì xảy ra, cũng nhất định phải có một người có mặt ở quán, cẩn thận theo dõi từng khoản thanh toán.
“Tôm Bảo Bảo” kinh doanh vào buổi tối, Hoàng Hối thường đến sớm hơn nhân viên, tất cả nguyên liệu giao đến đều phải qua trước mắt cô.
Nhưng hôm nay, nguyên liệu đã được chuẩn bị đầy đủ, mà Hoàng Hối và Tần Hùng đều không đến, điện thoại bàn ở nhà không liên lạc được, điện thoại di động của hai người cũng ở trạng thái tắt máy.
Chị Tần đành phải gọi cho Tần Khả, con gái lớn của Hoàng và Tần, nhưng điện thoại của Tần Khả cũng tắt máy.
“Chị hỏi thử Tần Tự xem sao?” Lão Lưu nói: “Chắc không phải cả nhà đều không nghe điện thoại chứ?”
“Chị nào biết số điện thoại của Tần Tự, cái thằng kỳ quặc đó, cả bố mẹ nó còn sợ nó mà!” Nói xong, chị Tần nói xong rồi nhìn sang bên cạnh.
Cũng đang trong giai đoạn chuẩn bị mở cửa, đã có khách ngồi ghế đẩu đặt bên ngoài “Trình Giang Hồ”, ông chủ ba mươi tuổi bê hạt dưa và đậu phộng ra, nở nụ cười rạng rỡ chia cho khách, còn trò chuyện với khách một lúc.
Chị Tần thở dài thườn thượt, phàn nàn: “Hai vợ chồng này cũng không nhìn xem người ta làm ăn như thế nào!”
Lão Lưu hỏi: “Vậy hôm nay phải làm sao đây? Nguyên liệu đều chất đống bên trong rồi, còn bán hàng không?”
Chị Tần tháo tạp dề ra, nhét vào tay Lão Lưu: “Bán! Mắc gì mà không bán? Giờ khách hàng đều bị bên cạnh cướp đi rồi, lúc này chúng ta không bán, người ta chắc chắn sẽ nghĩ rằng chúng ta đã đóng cửa!”
Lão Lưu nói: “Chị đi đâu vậy?”
“Nhà hai vợ chồng kia!” Chị Tần nói: “Chắc chắn là đang cãi nhau ở nhà, cãi nhau ra chuyện thì sẽ phiền toái, chị đi xem thử!”
Lão Lưu giũ giũ tạp dề, tự lẩm bẩm: “Chị đi xem có ích gì? Coi chừng bị đánh lây.”
Nhờ hơn mười năm tích lũy, Hoàng Hối và Tần Hùng đã mua hai căn nhà và một chiếc Porsche, nhưng bình thường họ lái chiếc Santana nhiều hơn, một căn nhà cho con gái, một căn nhà dự định cho con trai, hai vợ chồng họ vẫn ở lại căn nhà cũ trên đường Long Thành.
Chị Tần đã đến đây vô số lần, biết đường nên chỉ mất 15 phút là tới nơi.
Những căn nhà cũ san sát nhau, một số người già ăn tối sớm đã bắt đầu nấu nướng. Chị Tần luồn lách trong những con hẻm quanh co, bị mùi dầu mỡ hun đến hắt hơi liên tục.
Vợ chồng Hoàng Hối sống ở tầng 5, không có thang máy, hành lang theo kiểu chữ U, leo lên một tầng, phải đi một vòng mới có thể tiếp tục leo lên. Cấu trúc này mang đậm dấu ấn thời đại, nhìn vào bây giờ rất bất tiện, nhưng trước đây, mỗi nhà có bảy tám người thì cấu trúc này có thể chứa được nhiều người nhất có thể.
Website TruyenLau.com Chị Tần leo lên thở hổn hển, liên tục chửi rủa: “Khốn thật! Hai bọn mày đánh nhau, chỉ khổ cái thân tao!”
Cánh cửa sắt 5-8 và cánh cửa gỗ bên trong đóng chặt, chị Tần áp tai vào cửa nghe, không nghe thấy động tĩnh gì.
“Lạ nhỉ.” Bà nói, “Không có ở nhà à?”
Đã đến đây rồi, chị Tần không định quay về như vậy. Bà gọi “Hùng ơi” trước, sau đó bắt đầu đập cửa “loảng xoảng”. Website TruyenLau.com
Đập mười mấy phút, không ai ra mở cửa, hai nhà khác cùng tầng lại mở cửa, một người đàn ông trung niên chửi mắng: “Con mụ già chết tiệt này, mày khóc tang om sòm cái gì thế hả!”
Chị Tần lập tức chửi lại: “Tao khóc tang cho mẹ mày đó!”
Người đàn ông trung niên vừa chửi vừa lao tới, ra vẻ muốn đánh người.
Chị Tần cũng không phải là kẻ chỉ biết chửi mà không dám động thủ, hồi trẻ ở quê vác gậy đập thẳng vào đầu người ta, bây giờ không có gì trong tay, liền đâm vai vào người đàn ông.
Hai người vật lộn nhau dưới đất, những người trẻ tuổi trên lầu thò đầu ra nhìn, ôm tâm lý hóng chuyện nên đã gọi cảnh sát. Website TruyenLau.com
Khi cảnh sát đến, chị Tần tóc tai bù xù, vừa khóc vừa lăn lộn trên mặt đất, khuôn mặt người đàn ông trung niên bị cào xước, cũng đòi cảnh sát phân xử.
Cảnh sát bó tay toàn tập, đang định đưa hai người về đồn để hòa giải thì chị Tần nói: “Tôi không đi, các cậu đến vừa lúc giúp tôi mở cái cửa này ra đi!”
Viên cảnh sát nói: “Chúng tôi không chịu trách nhiệm mở khóa”.
Chị Tần nói: “Tôi mặc kệ. Các cậu tới rồi thì phải mở cửa ra, tôi tìm người! Vợ chồng ông chủ quán chúng tôi và con gái họ đều mất tích, con trai thì không biết ở nơi nào. Tôi thực sự không còn cách nào khác nên mới đến nhà họ!”
Người đàn ông trung niên chửi bới: “Không tìm được thì chết mẹ nó rồi!”
“Cả nhà mày đều chết ấy!” Chị Tần hung hăng chửi lại.
Thấy hai người lại định đánh nhau, cảnh sát nhanh chóng ngăn cản và báo cáo tình hình cho đội trưởng. Không lâu sau, các cảnh sát khác đã đến.
Chị Tần bình tĩnh lại và thành thật giải thích tình hình. Cảnh sát vừa đến có quen biết Tần Hùng nên đã gọi cho anh ta, nhưng đúng là không ai nghe máy.
Lúc này lại có người từ trong nhà đi ra, nói đêm qua nghe thấy căn 5-8 đánh nhau, nhưng hôm nay lại không thấy hai vợ chồng ra ngoài.
Chị Tần hoảng hốt: “Có khi nào đánh chết người rồi không? Chứ không thì sao liên lạc với ai cũng không được cả? Con gái của họ…”
“Đội trưởng.” Một viên cảnh sát nhỏ con ngửi ngửi ở cửa, “Trong này hình như có mùi.”
“Mùi gì?”
“Tôi nghĩ đó là mùi máu!”
“A!” Người đàn ông trung niên vừa rồi còn vênh váo hung hăng giờ đây hoảng hốt kinh hãi, “Thật…thật sự chết người rồi sao?”
Buổi chiều tối, sau khi hoàn tất các thủ tục cần thiết, cửa phòng số 5-8 được mở ra, một mùi nồng nặc máu tanh xộc thẳng vào mũi. Bước vào cửa là một hành lang hẹp, tầm nhìn từ ngoài cửa vào bị hạn chế.
Cảnh sát cẩn thận tiến vào bên trong, chỉ thấy cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt——
Trên chiếc sofa là hai “người máu”, da thịt lộ ra ngoài gần như bị máu bao phủ, không còn chỗ nào lành lặn, hai mắt và miệng biến thành ba cái “lỗ máu”, máu me be bét, trên sàn nhà vương vãi những mảnh thi thể người.
Trong phòng ngủ, một người đàn ông trần truồng nằm ngửa trên giường, ga trải giường nhuộm đỏ bởi máu. Tương tự như hai “người máu” trên sofa, mắt và miệng anh ta cũng bị đập nát.
Trong phòng làm việc, người phụ nữ mặc quần áo chỉnh tề ngồi trên bệ cửa sổ, máu chảy ồ ạt từ vết cắt lớn trên cổ khiến chiếc váy màu nhạt của cô ta mất đi màu sắc vốn có.
Căn phòng im bặt, ba cảnh sát đều chìm trong bàng hoàng. Không biết từ lúc nào, chị Tần bước vào, lúc nhìn thấy “người máu” trên ghế sofa, bà ta bật lên tiếng hét chói tai và ghê rợn.
“Đây, đây là… án diệt môn?” Cảnh sát trẻ nhất giọng run run, “Bốn, bốn người, cả nhà này hình như chỉ có bốn người. Đều bị giết sạch?”
“Án diệt môn” chắc chắn không phải là vụ án mà đồn cảnh sát cấp phường có thể xử lý được. Vụ án nhanh chóng được chuyển đến Đội điều tra hình sự Chi cục Nam Thành, sau đó báo cáo cho Cục Trinh sát hình sự.
Dù ở thành phố nào, “án diệt môn” đều là đại án, nhưng hiện tại lực lượng chính của tổ trọng án đang dồn hết sức cho “vụ án 1013”. Tiêu Ngộ An sau khi cân nhắc một hồi rồi gọi Minh Thứ đến.
“Đây là…” Minh Thứ nhìn vào báo cáo vụ án do phân cục gửi đến, nhíu mày, “Nạn nhân là gia đình chủ quán ‘Tôm Bảo Bảo’?”
“Bốn người bị hại, trong đó ba người bị hủy hoại khuôn mặt nghiêm trọng, danh tính hiện đang được xác định.” Tiêu Ngộ An cho biết: “Hiện trường vụ án đầu tiên nằm ngay trong nhà họ, nạn nhân không bị hủy dung đã được xác định là con gái lớn nhà họ Tần, Tần Khả. Không ngoài dự đoán, bốn người thiệt mạng có lẽ là cả gia đình chủ quán.”
Gia đình nhà họ Tần gồm bốn người, Tần Hùng, Hoàng Hối, Tần Khả, Tần Tự và Minh Thứ đã gặp tổng cộng hai người trong số họ – Khi điều tra vụ án Sa Xuân, y đã hỏi Tần Hùng tình huống tụ tập của nhóm nhạc cụ dân tộc ở “Tôm Bảo Bảo”. Cách đây không lâu y lại gặp Tần Tự có hành vi kỳ lạ ở núi Kỳ Nguyệt.
Họ đã bị sát hại?
Tại sao?
Lòng thù hận sâu sắc nào có thể giết chết tất cả các thành viên trong một gia đình?
Minh Thứ im lặng một lúc, cúi đầu đi lại trước mặt Tiêu Ngộ An.
Chỉ cách đây không lâu, y còn phân tích mối quan hệ giữa vụ mất tích của Khâu Dân và “Tôm Bảo Bảo”.
Giả sử rằng Khâu Dân biến mất không phải vì cậu ta tự nguyện rời đi mà vì cậu ta bị ai đó hãm hại, thì ai có khả năng ra tay với Khâu Dân nhất?
Khâu Dân đã lợi dụng sức ảnh hưởng của mình trên mạng để giúp đỡ nhiều quán ăn vô danh. Trong mắt hầu hết mọi người, cậu ta là người tốt bụng và hào phóng, chưa từng làm điều gì bất hợp pháp. Người hâm mộ đã phát hiện ra những món ngon mà họ chưa từng nếm thử, những cảnh đẹp họ chưa từng ghé đến qua video của cậu ta. Độ nổi tiếng của quán cậu ta chọn tăng vọt, từ vắng khách đến đông khách, và bản thân cậu cũng nhận được một làn sóng theo dõi mới. Đối ba bên, mỗi lần “quảng cáo” của cậu ta đều là một chuyện tốt. Nhưng đối với những quán ăn không phải là ưu ái của cậu ta – ví dụ như Tôm Bảo Bảo – có phải sẽ ác cảm với cậu ta không?
Minh Thứ thậm chí còn nghĩ đến việc liệu sự biến mất của Khâu Dân có liên quan đến “Tôm Bảo Bảo” hay không.
Nhưng bây giờ, cả nhà Tần Hùng rất có thể đã bị sát hại.
Minh Thứ bỗng nhiên khẽ nói: “Tần Tự…”
Tiêu Ngộ An nói: “Con trai út nhà họ Tần.”
“Đúng vậy, con trai út nhà họ Tần, em đã gặp cậu ta ở núi Kỳ Nguyệt.” Minh Thứ tóm tắt sơ qua tình hình lúc đó, rồi nói tiếp: “Em vừa nảy ra một suy đoán, lật ngược mọi phân tích trước đó. Lữ Thần và Triệu Tư Nhạn đã bắt gặp phải thứ gì đó trên núi Kỳ Nguyệt nên mới bị diệt khẩu. Những gì chúng ta thấy sau đó không phản ánh tâm lý thực sự của hung thủ khi hắn phạm tội.”
Lý luận này vốn là “Sợi dây” Tiêu Ngộ An đeo lên cho Minh Thứ, anh gật đầu, “Ừm, em nói tiếp xem.”
“Tần Tự thì thế nào?” Minh Thứ chống cằm, “Tại sao cậu ta và gia đình lại bị sát hại?”
Tiêu Ngộ An nói: “Xem ra em cũng đã có ý định tiếp nhận vụ án này rồi.”
Minh Thứ thở dài, “Thứ nhất, đây có thể là ‘án diệt môn’, mà giải quyết ‘án diệt môn’ vốn là trách nhiệm của tổ trọng án. Thứ hai, hành vi của Tần Tự rất kỳ quặc, gần đây cậu ta mang theo máy ảnh đến núi Kỳ Nguyệt. Cũng là người đầu tiên phát hiện ra Lữ Thần và Triệu Tư Nhạn. Liệu cậu ta có mang lại tai họa đến cho gia đình mình không? Như vậy, cái chết của bốn người nhà họ Tần có lẽ vẫn liên quan đến núi Kỳ Nguyệt. Manh mối này tôi không thể bỏ qua.”
“Anh nghe nói rằng chi nhánh Đông Thành cũng chuyển một vụ án sang chỗ em?” Tiêu Ngộ An hỏi: “Có vất vả lắm không?”
“Anh đang nói về vụ mất tích của blogger nổi tiếng trên mạng á?” Minh Thứ lắc đầu, “Không có, hiện tại đội nữ cảnh sát của Lam Xảo vẫn đang điều tra. Tuy nhiên nếu có bất kỳ nghi vấn nào, Lam Xảo sẽ báo cho em.”
Tiêu Ngộ An cầm lấy áo khoác nói: “Vậy thì đi thôi.”
Minh Thứ ngạc nhiên: “Đi đâu cơ?”
Tiêu Ngộ An nói: “Làm tổ trưởng, em không đến hiện trường xem sao?”
“Tất nhiên em phải đi!” Minh Thứ nói: “Ý em hỏi là anh đi đâu cơ?”
“Anh cũng sẽ tới hiện trường.” Tiêu Ngộ An nói: “Giảm bớt gánh nặng cho tổ trưởng của anh một chút.”
Lô 3, khu tập thể nhà máy bánh răng cũ, đoạn 2, đường Long Thành.
Kỹ thuật viên pháp y của tổ trọng án và kỹ thuật viên pháp y của chi nhánh Nam Thành đang phối hợp làm việc. Minh Thứ đứng trong phòng khách, nhìn vào hai thi thể đã không còn nhận ra khuôn mặt, tầm nhìn dần chuyển từ khuôn mặt sang ngực họ.
Mặc dù ở nhà, nhưng cả hai đều không cởi bỏ quần áo ngoài để mặc đồ ở nhà, có thể họ vừa về nhà đã bị sát hại, hoặc sắp ra ngoài thì bị sát hại.
Trên sàn nhà đầy máu, những mảnh thi thể người vương vãi đã được thu thập gần hết, đánh số thứ tự, đều là những mảnh thịt bị cắt từ má, cánh tay, ngực, đùi của nạn nhân, và một con mắt. Vú trái của thi thể phụ nữ bị cắt rời, không bị ném xuống đất cùng với các mảnh khác mà được đặt trên tủ tivi đối diện sofa. Theo vết máu trên màn hình và đỉnh tivi, có thể trước đó nó được đặt trên tivi, sau đó rơi xuống.
Đây rõ ràng là một cảnh tượng vô cùng kinh hoàng. Hai nạn nhân ngồi cạnh nhau, như đang xem tivi, và ánh mắt họ chắc chắn sẽ dừng lại ở bộ ngực trên tivi.
Minh Thứ thở dài, quay người nhìn vào phòng trong, thấy Tiêu Ngộ An đang quan sát trước cửa phòng làm việc.
“Cục phó Tiêu?” Minh Thứ gọi.
Tiêu Ngộ An vẫy tay: “Tới đây.”
Minh Thứ vội vàng đi qua.
“Trong số bốn nạn nhân, hiện tại chỉ có Tần Khả được xác định danh tính, vì mặt cô ta không bị hủy hoại.” Tiêu Ngộ An bước đến bệ cửa sổ, khom người, nhìn từ dưới lên người phụ nữ xinh đẹp đã thiệt mạng “Tại sao hung thủ không hủy hoại khuôn mặt của cô ta? Vì cho rằng cô ta xinh đẹp nên ‘giơ cao đánh khẽ’? Hay là có lý do nào khác? Bốn nạn nhân, cơ thể đều bị cắt xẻo tả tơi, hung thủ có xu hướng trút giận rất rõ ràng.”
Minh Thứ đứng sau Tiêu Ngộ An, cúi người, hai tay chống lên đùi.
Tiêu Ngộ An lại nói: “Đây là nhà của Tần Hùng và Hoàng Hối. Việc hủy hoại khuôn mặt để ngăn cản cảnh sát xác định danh tính của họ thực ra không có ý nghĩa gì, và hung thủ chỉ hủy hoại khuôn mặt của nạn nhân, không hủy hoại dấu vân tay.”
Minh Thứ suy nghĩ một lúc: “Em tạm thời không định phân tích tâm lý hung thủ từ hiện trường.”
Tiêu Ngộ An ngước mắt lên, nhẹ giọng nói: “Rút ra bài học từ vụ núi Kỳ Nguyệt rồi à?”
“Làm sao không rút ra được? Kỹ thuật hình sự đang tiến bộ, nhưng hung thủ cũng đang tiến hóa. Những hung thủ có ý thức chống trinh sát cao, có lẽ đã không còn hài lòng với việc xóa dấu vết và trốn tránh camera giám sát nữa.” Minh Thứ nói: “Em qua chỗ thầy Hình coi sao đây.”
Tiêu Ngộ An gật đầu: “Đi đi.”
Lúc này, Hình Mục đang ở trong phòng ngủ, khám nghiệm sơ bộ thi thể nam giới khỏa thân.
“Người này có lẽ không phải là Tần Tự.” Hình Mục nói: “Trước đây anh từng gặp qua cậu ta, cậu ta tương đối gầy, người này vạm vỡ hơn Tần Tự.”
Minh Thứ cũng nhận thấy, Tần Tự có mái tóc dài, trong khi nạn nhân này có mái tóc ngắn hơn.
“Nếu người này không phải Tần Tự, vậy hiện tại bây giờ Tần Tự đang ở đâu rất quan trọng.” Minh Thứ hét lên: “Chu Nguyện!”
Chu Nguyện mang bao bọc giày chạy tới: “Tổ trưởng Minh, sao vậy?”
Minh Thứ nói: “Điện thoại Tần Tự tắt rồi, cậu đi định vị, tìm cậu ta cho tôi.”
“Tôi đi ngay!”
Minh Thứ quay lại nhìn thi thể trên giường, nạn nhân có vô số vết thương trên người, nhưng rất dễ nhận ra, vết thương ở ngực mới là vết thương chí mạng.
“Nạn nhân bị đâm nhiều lần bằng vật sắc nhọn vào ngực, tim và động mạch chủ bị vỡ, cổ có vết thương siết cổ.” Hình Mục vừa nói vừa khoa tay múa chân: “Hung thủ đeo găng tay, tay trái ấn vào cổ nạn nhân, tay phải cầm vật sắc nhọn, đâm vào ngực nạn nhân. Từ vết thương phán đoán, hung khí có gai nhọn, lỗ thoát máu, không phải dao hoặc dao găm thông thường.”
“Nhưng những vết cắt trên các bộ phận khác của cơ thể lại là do dao bình thường gây ra.” Hình Mục nói thêm, “Không có phản ứng sống, là do sau khi chết mới tạo ra.”
Ngay cả khi Hình Mục không nói, Minh Thứ cũng đã nhận ra rằng những vết dao trên cơ thể nạn nhân là do sau khi chết mới tạo ra.
Dùng dao cắt xẻo trên cơ thể, chẳng khác gì tra tấn, nạn nhân không thể không kêu la, mà khu nhà dân cư cũ đông đúc này, hiệu quả cách âm không tốt, một khi có người liên tục kêu la, chắc chắn sẽ bị hàng xóm phát hiện.
“Cánh tay, đùi của nạn nhân có vết thương bị trói, theo rãnh dây, có thể dùng dây điện để trói.” Hình Mục nói tiếp: “Nhưng có tổng cộng bốn nạn nhân, hung thủ đã trói họ trong điều kiện nào, hiện tại còn khó nói, phải về làm giải phẫu, kết hợp với các khám nghiệm khác mới đánh giá toàn diện được.”
Minh Thứ hỏi: “Vậy thời gian tử vong là khi nào? Hộ 5-6 nói rằng họ nghe thấy tiếng cãi nhau từ 5-8 vào nửa đêm hôm qua, nhân viên ‘Tôm Bảo Bảo’ xác nhận rằng người trực đêm hôm qua ở cửa hàng là Tần Hùng, Tần Hùng không rời đi cho đến khi đóng cửa lúc 3 giờ sáng. Vậy theo thời gian Tần Hùng về nhà, hung thủ ra tay vào khoảng sau 3 giờ sáng?”
Hình Mục lắc đầu, “Nhưng theo mức độ co cứng tử thi, vết máu loang lổ, v.v., thời gian tử vong của nạn nhân này là từ 1 đến 3 giờ sáng hôm nay.”
Minh Thứ khoanh tay, nhíu mày, quay sang nhìn về phía phòng khách.
Mặc dù danh tính thi thể trong phòng ngủ vẫn chưa rõ, nhưng nhìn từ trang phục, hai nạn nhân trong phòng khách có khả năng cao là Tần Hùng và Hoàng Hối.
Tần Hùng mãi đến 3h30 sáng mới về đến nhà, mà người trong 5-8 đã chết trước 3 giờ, tức là hung thủ đã sát hại ba người trong nhà trước khi Tần Hùng về, đồng thời là đợi ông ta về nữa?
Cửa không có dấu hiệu bị phá, nếu hung thủ không đột nhập qua cửa sổ, thì có thể là hung thủ có chìa khóa, hoặc người trong phòng nghe tiếng gõ cửa tự mở cửa.
Hung thủ là người quen của nạn nhân, và rất có thể là người quen thân thiết.
“Lãnh đạo.” Hình Mục gọi.
Minh Thứ tỉnh lại: “Hả?”
“Anh nghĩ khả năng hung thủ là Tần Tự rất cao.” Hình Mục nói: “Lần trước nghe Phương Viễn Hàng nói, Tần Tự này có vẻ tâm lý đã bị vặn vẹo.”
“Em biết.” Minh Thứ nói: “Chuyện này sẽ được phân tích kỹ hơn trong cuộc họp sau, em đoán rằng đến lúc đó Chu Nguyện sẽ tìm ra được manh mối gì đó. Bây giờ có bốn thi thể cần giải phẫu, anh tập trung việc khám nghiệm tử thi là được. Vất vả cho anh rồi, anh Hình.”
Hình Mục vẫn như cũ, ghét bị phê bình, được khen ngợi và quan tâm lại không thoải mái, bĩu môi, lẩm bẩm nói: “Vâng, thưa lãnh đạo. Đã biết, thưa lãnh đạo.”
Làm việc đến tận rạng sáng, các kỹ thuật viên pháp y đã hoàn tất việc thu thập dấu vết bên trong và bên ngoài phòng 5-8, kết quả xét nghiệm ADN của ba nạn nhân cũng đã được gửi đến tay Minh Thứ. Y lập tức triệu tập các thành viên tổ trọng án họp phân tích tình hình vụ án tại phòng số 2 của tổ, Tiêu Ngộ An không rời đi mà ngồi chéo góc với Minh Thứ.
“Danh tính của các nạn nhân đã được xác định. Lần lượt là Tần Khả, 21 tuổi, Tần Hùng, 45 tuổi và Hoàng Hối, 43 tuổi. Ba người này có mối quan hệ cha con, mẹ con, và vợ chồng.” Minh Thứ nói: “Nạn nhân trong phòng ngủ không phải Tần Tự, con trai của Tần Hùng và Hoàng Hối, mà là bạn trai của Tần Khả, Vu Tiểu Hải, năm nay 19 tuổi. Kết quả khám nghiệm tử thi hiện tại chỉ mới có hai bản, đợi thêm một chút, thầy Hình sẽ qua đây. Tiêu Mãn, cậu trình bày trước tình hình khám nghiệm hiện trường đi.”
“Vâng.” Tiêu Mãn nói: “Hung thủ không dọn dẹp hiện trường, chúng tôi thu được tổng cộng sáu bộ dấu chân mới, trong đó bốn bộ đã được xác định thuộc về bốn người đã chết, hai bộ còn lại, chắc chắn có dấu chân của hung thủ. Từ kích cỡ giày, vân giày phán đoán, dấu chân chưa xác định số 1 có khả năng cao thuộc về nam giới. Ngoài ra, tôi đã so sánh giày và dấu chân mà Tần Tự để lại ở phòng 5-8, dấu chân chưa xác định số 2 thuộc về Tần Tự.”
Chu Nguyện giơ tay nói: “Tôi xin phép ngắt lời, theo định vị mạng và camera giám sát công cộng, tôi xác định Tần Tự hiện đang ở gần đường Hoàng Cầu, quận Bắc Thành, Từ Xuân đã đến đó. Tần Tự là học sinh lớp 11, hôm nay có giờ học cả ngày, nhưng sáng cậu ta không đi học, 11 giờ 24 sáng xuất hiện ở đoạn 2 đường Long Thành. Tối qua 8 giờ hơn, Hoàng Hối đã gọi điện thoại cho cậu ta một cuộc, thời gian gọi là 2 phút.”
“Đoạn 2, đường Long Thành chính là nhà của cậu ta.” Minh Thứ suy nghĩ một hồi, nói với Tiêu Mãn: “Cậu tiếp tục đi.”
Tiêu Mãn gật đầu, “Tôi đã kiểm tra kỹ lưỡng tất cả cửa sổ và khóa cửa của phòng 5-8, trên cửa sổ không có dấu vết bị ai trèo qua, bụi bẩn không bị phá hủy, về phần khóa cửa, trên đó có dấu vân tay của tất cả các nạn nhân trừ Vu Tiểu Hải, và cũng có dấu vân tay của Tần Tự. Hung thủ – bất kể có phải là Tần Tự hay không – đều đeo găng tay khi gây án, dấu vân tay không có ý nghĩa gì lớn, manh mối quan trọng nhất hiện tại là dấu chân chưa xác định số 1. Người này là ai, tại sao lại xuất hiện ở nhà họ Tần?”
Dịch Phi nói: “Việc Tần Khả đột nhiên về nhà cũng rất kỳ lạ.”
Minh Thứ nhìn sang: “Anh đã phát hiện được gì rồi?”
Tần Khả là nạn nhân đầu tiên được xác định danh tính, và cách chết cũng khác với ba người kia. Khi tổ trọng án đến hiện trường, Minh Thứ đã điều Dịch Phi đi điều tra về Tần Khả và các mối quan hệ của cô ta.
Tần Khả có thể là đột phá trong cuộc điều tra.
“Tần Khả và Tần Tự tuy là chị em ruột nhưng tính cách, thành tích học tập lại chênh lệch rất lớn. Tần Tự tính cách quái dị, nhưng từ nhỏ đến lớn, thành tích học tập đều ở mức ‘xuất sắc’. Tần Khả tính cách vui vẻ, nhưng không thích học hành, sau khi tốt nghiệp cấp 3 không học lên cao nữa.” Dịch Phi nói: “Với điều kiện kinh tế của nhà họ Tần, cho Tần Khả đi du học, mua bằng cấp thực ra rất dễ dàng. Nếu Tần Khả không muốn học, Tần Hùng với nhiều năm kinh doanh cũng có thể giúp cô ta tìm được một công việc phù hợp. Hoặc là, Tần Khả có thể tự mình làm một số việc kinh doanh nhỏ. Nhưng từ khi rời trường học năm 18 tuổi đến nay, Tần Khả chưa bao giờ đi làm.”
“Ba năm qua, vừa không học, vừa không làm.” Minh Thứ nói: “Nhà họ Tần có thể nuôi nổi cô ta, nhưng mối quan hệ gia đình này…”
“Mối quan hệ trong nhà họ Tần rất tệ.” Dịch Phi nói: “Tần Khả không có thu nhập, hóa đơn thẻ tín dụng hàng tháng đều do Hoàng Hối thanh toán. Cái tên Vu Tiểu Hải này là bạn trai Tần Khả mới quen một tháng trước, các cậu đoán cậu ta làm gì?”
Tiêu Mãn nói: “Thợ cắt tóc?”
Dịch Phi lắc đầu: “Là nhân viên phục vụ trong ‘Trọng Sơn’.”
Minh Thứ nheo mắt lại, “Thú vị đấy, lại là người của ‘Trọng Sơn’.”
“Trọng Sơn” là hộp đêm nổi tiếng ở thành phố Đông Nghiệp chỉ chuyên phục vụ phụ nữ, những người phục vụ ở đây là những “trai bao” theo cách nói dân dã.
“Con gái nuôi ‘trai bao’ thì mối quan hệ gia đình này tốt kiểu gì được?” Tiêu Mãn khinh thường nói: “Con gái tôi mà như vậy, tôi đánh gãy chân ấy chứ!”
Phương Viễn Hàng chen ngang: “Con gái cái gì, anh còn chưa có bạn gái cơ mà!”
Minh Thứ nói: “Vì mối quan hệ tệ đến vậy, nên vào tối xảy ra sự việc, vì sao Tần Khả và Vu Tiểu Hải lại ở chung nhà với Tần Hùng và Hoàng Hối?”
Cùng lúc đó, đường Hoàng Cầu, quận Bắc Thành.
Người đàn ông đội mũ trùm đầu đứng trước quán bar “Trọng Sơn” xa hoa chói lọi, khóe miệng nhếch lên nụ cười u ám và kiêu ngạo.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu