Tâm Cuồng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tâm Cuồng

Tác giả : Sơ Hòa 初禾

Chương 88: Vì Thiện (08)

Editor: Mộc
“Chú mau đứng dậy đi ạ!” Cảnh sát Trương Tuyết Kiều vội vàng đỡ người đàn ông đứng dậy, kéo một chiếc ghế lại, “Chú cứ ngồi xuống từ từ nói, sao lại quỳ xuống như vậy được, người khác nhìn thấy sẽ nói cảnh sát chúng tôi thế nào đây?”
Người đàn ông ăn mặc lịch sự, bộ quần áo trông đắt tiền ít nhất cũng phải vài nghìn tệ, nhưng làn da lại vàng như nến, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng, không phù hợp với bộ đồ này chút nào.
“Ở quê đang bận vào mùa nên tôi về quê làm việc từ tháng 8, ít liên lạc với con trai Tiểu Dân, lần trước gọi điện cho nó vẫn ổn, nhưng trước khi về nhà hôm kia, tôi gọi điện cho nó, nhưng gọi mãi không được, tôi vội vã về nhà xem, nhà cũng không có ai.” Người đàn ông thở hổn hển nói: “Cô cảnh sát, cô nói coi đang yên đang lành một người như vậy, sao lại vô cớ biến mất chứ? Chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó! Xin cô, giúp tôi tìm nó về, tôi nguyện dập đầu tạ ơn cô!”
Trương Tuyết Kiều đã làm cảnh sát khu vực suốt nửa đời, thỉnh thoảng lại có người dân địa phương đến báo án, nói rằng người già trong nhà đi lạc, con nhỏ trong nhà mất tích, con gái trong nhà đêm khuya không về nhà, nhưng nói con trai mất tích thì không nhiều.
“Chú đừng lo lắng. Càng lo lắng thì càng khó giải thích rõ ràng.” Trương Tuyết Kiều đã gọi cho Tiểu Cận, viên cảnh sát vừa được phân về đồn đến, bảo ghi chép cho người đàn ông kia.
“Chỉ ghi chép thôi sao?” Người đàn ông bất lực nhìn Trương Tuyết Kiều, “Tôi nghe nói, ngay cả khi tôi báo cảnh sát, các cô cậu cũng không nhất thiết phải lập án.”
Trương Tuyết Kiều thở dài, đặt một cốc nước ấm lên bàn, “Chú ơi, lập án hay không còn phải tùy thuộc vào tình hình, chú hãy nói rõ tình hình của con trai chú trước đã.”
Người đàn ông vô cùng lo lắng, nhưng cũng không thể không làm theo.
Quốc Phú là một con phố náo nhiệt ồn ào, nhưng đồn cảnh sát lại vô cùng yên tĩnh.
Người đàn ông họ Khâu, tên Khâu Quốc Anh, năm nay 63 tuổi, quê ở thị trấn Khinh Thủy thuộc khu vực Lạc Thành. Mặc dù thị trấn Khinh Thủy thuộc quản lý của Lạc Thành, nhưng khoảng cách đến thành phố Đông Nghiệp gần hơn nhiều so với Lạc Thành, người dân thị trấn nếu đi xa quê hương để sinh sống ở thành phố lớn thì đa phần sẽ chọn thành phố Đông Nghiệp.
Khâu Quốc Anh có một người con trai tên Khâu Dân, năm nay mới 25 tuổi. Vợ của Khâu Quốc Anh là một phụ nữ lớn tuổi, đã qua đời vì khó sinh khi sinh Khâu Dân.
Hơn mười năm trước, Khâu Quốc Anh đã bán nhà ở quê, đưa Khâu Dân, lúc đó vẫn đang đi học đến thành phố Đông Nghiệp.
Khâu Quốc Anh siêng năng, tay chân cũng nhanh nhẹn, ở quê nhà đã từng giúp người ta xây nhà, sau khi vào thành phố, ông làm thợ mộc cho một công ty trang trí nhà cửa tư nhân để kiếm tiền. Thị trường bất động sản thành phố Đông Nghiệp liên tục sôi động, nhu cầu trang trí nhà của người dân ngày càng tăng cao, tay nghề của Khâu Quốc Anh tốt, chỉ sau vài năm làm việc, ông đã mua một căn nhà cũ ở quận Đông Thành, cuộc sống của ông và Khâu Dân coi như đã hoàn toàn ổn định.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Khâu Dân không có mẹ, hồi nhỏ tính cách hơi nhút nhát, lúc nào cũng không dám ra ngoài – đây cũng là một trong những lý do khiến Khâu Quốc Anh nhất quyết đưa Khâu Dân đến thành phố lớn.
Một lý do khác là gia đình mẹ Khâu Dân rất ghét Khâu Dân và cho rằng Khâu Dân là kẻ giết người.
Chú của Khâu Dân, Lý Ngải Hữu thậm chí còn nhiều lần xuất hiện tại trường của Khâu Dân, dọa giết cậu.
“Cái thằng tai ương này, chính mày đã hại chết chị gái tao! Mày cứ đợi đấy, sớm muộn gì tao cũng giết chết mày!”
Nguồn copy từ TruyenLau.com Rời quê hương, thoát khỏi môi trường quen thuộc và những người thân mang đầy hận thù, Khâu Dân ngày càng trở nên cởi mở, thành tích học tập ở cấp 2 và cấp 3 đều đứng đầu trường, thi đại học đỗ vào một trường danh tiếng ở phía Bắc, học luật.
Khâu Quốc Anh vốn tưởng rằng con trai sẽ ở lại phía bắc để phát triển. Không ngờ sau khi tốt nghiệp, Khâu Dân chỉ ở lại đó nửa năm, liền trở về thành phố Đông Nghiệp, nói rằng cha già ngày càng lớn tuổi, làm con trai ở quá xa không yên tâm.
Khâu Quốc Anh vừa tiếc cho con trai, vừa thấy con trai rất chu đáo. Nghĩ rằng thành phố Đông Nghiệp cũng là thành phố lớn, con trai muốn về thì cứ về.
Vì vậy, hai cha con lại sống nương tựa vào nhau, Khâu Quốc Anh tiếp tục làm thợ mộc, trong khi Khâu Dân tìm được một công việc lương cao ở công ty luật Uy Hưởng ở trung tâm thành phố. Khâu Quốc Anh chỉ học hết tiểu học, hoàn toàn không có khái niệm gì về ngành luật “cao sang”, chỉ biết rằng con trai mình giỏi giang, có triển vọng, là niềm tự hào của mình và người vợ quá cố.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Khâu Dân nói với Khâu Quốc Anh hai năm trước rằng tiền anh kiếm được đủ nuôi gia đình rồi, ông không cần đi làm nữa. Tuy nhiên, Khâu Quốc Anh sức khỏe vẫn khá tốt. Một mặt, vì không muốn nhàn rỗi, mặt khác muốn dành dụm tiền cho con trai cưới vợ, nên đến nay ông vẫn làm thợ mộc, hàng năm vào mùa màng bận rộn còn về thị trấn Khinh Thủy giúp anh cả và em ba làm ruộng.
“Tiểu Dân rất hiếu thảo, tuyệt đối sẽ không rời khỏi nhà mà không nói cho tôi biết một tiếng.” Khâu Quốc Anh nói suýt khóc: “Xin hãy lập án, giúp tôi tìm nó với!”
Tiểu Cận vừa an ủi Khâu Quốc Anh vừa hỏi: “Lần cuối cùng chú liên lạc với Khâu Dân là khi nào?”
Khâu Quốc Anh mở lịch sử cuộc gọi trong điện thoại ra: “Cậu xem, chính là ngày này.”
Ngày 29 tháng 9, 7:04 tối.
“Đều do tôi, bình thường tôi không thích gọi điện thoại, hôm đó là Tiểu Dân gọi cho tôi, hỏi tôi ở quê sống thế nào, nhà họ Lý có đến quấy rối tôi không.” Khâu Quốc Anh hối hận không thôi: “Nếu ngày nào tôi cũng gọi điện thoại cho nó, nó ngày nào không nghe máy, tôi sẽ biết nó có chuyện, tôi sẽ về ngay!”
Tiểu Cận cầm lấy điện thoại, nhìn thấy từ ngày 16 tháng 10, Khâu Quốc Anh đã gọi điện cho Khâu Dân, nhưng đều không liên lạc được.
“Chú nói Khâu Dân làm việc ở văn phòng luật Uy Hưởng, chú đã đến văn phòng luật tìm hiểu chưa?” Tiểu Cận nói: “Có khi nào cậu ấy được công ty luật cử đi công tác không?”
Sắc mặt Khâu Quốc Anh càng thêm buồn bã: “Người ở công ty luật nói, Tiểu Dân không làm việc ở đó. Nhưng không thể nào, rõ ràng nó đã cho tôi xem thẻ nhân viên, còn có quần áo do công ty cấp. Họ thấy tôi là người già, nên lừa dối tôi. Chuyện Tiểu Dân mất tích, họ chắc chắn biết!”
“Không làm việc ở đó sao?” Tiểu Cận có chút không xác định phương hướng, quay đầu nhìn Trương Tuyết Kiều, “Chị Trương, chuyện này…”
Trương Tuyết Kiều đã giải quyết rất nhiều mâu thuẫn gia đình, đều là vợ chồng, cha con giấu giếm chuyện thất nghiệp. Tình huống mà Khâu Quốc Anh mô tả rất giống với việc Khâu Dân không hề tìm được việc ở công ty luật, hoặc đã từng tìm được, nhưng vì lý do nào đó bị sa thải, nhưng vẫn luôn giấu diếm Khâu Quốc Anh.
Nhưng Khâu Quốc Anh cũng cho biết Khâu Dân có thu nhập khá và trong nhà ăn uống cũng đủ đầy.
Lời nói có thể nói dối, nhưng sự thật sẽ bày ở trước mắt – bộ quần áo của Khâu Quốc Anh quả thực không hề rẻ.
Vậy tiền Khâu Dân kiếm được từ đâu?
Sự biến mất của Khâu Dân có liên quan đến tiền bạc không?
Cách đây vài năm, ở khu Đông Thành đã xảy ra một vụ án liên quan đến ma túy, một băng nhóm sản xuất và buôn bán ma túy lẩn trốn trong khu dân cư, thế mà vẫn hoạt động tích cực được hai năm. Trong quá trình tiêu diệt băng nhóm này, chi đội cảnh sát đặc nhiệm của phân cục đã hy sinh hai cảnh sát chống ma túy.
Trương Tuyết là người chứng kiến tận mắt vào thời điểm đó, vô cùng căm ghét bọn buôn ma túy, cũng rất nhạy cảm với bất kỳ vụ án nào liên quan đến ma túy. Ngay khi Khâu Quốc Anh nói xong, suy nghĩ đầu tiên của cô là, liệu Khâu Dân có tham gia buôn bán ma túy hay không?
Buôn bán ma túy kiếm tiền nhanh nhất, và những kẻ tay sai cũng dễ dàng bị ném đi như những quân cờ thí.
Trương Tuyết Kiều ngay lập tức hỏi: “Trong số bạn bè của Khâu Dân, chú có quen ai không?”
Khâu Quốc Anh lắc đầu, “Tiểu Dân rất bận, thường xuyên không ở nhà, đặc biệt là vào ban đêm. Tôi đi làm vào ban ngày, tối về nhà thường không gặp nó. Nó chưa bao giờ đưa bạn bè về nhà chơi cả.”
Trương Tuyết Kiều hít sâu một hơi, nói: “Được…”
“Có lập án được không?” Khâu Quốc Anh lo lắng, “Các cô cậu nhất định phải lập án!”
Trương Tuyết Kiều cố gắng hết sức để an ủi, nói: “Chú yên tâm, chuyện của Khâu Dân sẽ do chúng tôi điều tra.”
Tiểu Cận hơi ngạc nhiên, nghi ngờ nhìn Trương Tuyết Kiều.
“Từ nhỏ đến lớn, duy chỉ có gia đình mẹ nó là ghét cay ghét đắng Tiểu Dân.” Khâu Quốc Anh nói, “Chẳng lẽ là chú nó, Lý Ngải Hữu làm?”
“Tình hình chú phản ánh tôi đã ghi chép đầy đủ.” Trương Tuyết Kiều nói: “Chú về trước đi, chúng tôi sẽ lập kế hoạch điều tra.”
Sau khi tiễn Khâu Quốc Anh đi, Trương Tuyết Kiều cân nhắc kỹ lưỡng, báo cáo vụ án lên phân cục Đông Thành.
Tổ trọng án, Phòng phó cục trưởng.
Minh Thứ nhìn Tiêu Ngộ An, ngón tay gõ nhẹ trên má theo nhịp.
“Vụ án ở núi Kỳ Nguyệt, chỉ cần nhìn vào hiện trường cũng có thể thấy, hung thủ có tâm lý muốn thể hiện cảm xúc rất mãnh liệt. Trong quá trình điều tra, bọn em cũng luôn phân tích theo cảm xúc của hung thủ – thứ nhất là kẻ giết người cuồng loạn có tâm lý biến thái về tình dục, thứ hai là kẻ căm ghét đồng tính nữ. Cách suy nghĩ này vốn không có vấn đề gì, nhưng mỗi khi phát hiện ra một nghi phạm, một câu hỏi lại nảy sinh.” Tiêu Ngộ An nói: “Đó là nghi phạm này dường như không có khả năng thực hiện một vụ án như vậy. Cộng thêm những mâu thuẫn mà chúng ta vừa thảo luận, tổ trưởng Minh, em có từng nghĩ đến lý do tại sao không??
Minh Thứ nhắm mắt lại, im lặng một lúc rồi chậm rãi nói: “Bọn em dựa vào tình hình hiện trường, sử dụng tư duy thông thường để mô tả hung thủ, nhưng lại phát hiện ra rằng trên logic và các vụ án tương tự có sự sai lệch… Hung thủ thực sự đang lừa chúng ta?”
Tiêu Ngộ An nói: “Đúng vậy, hung thủ cố ý đặt thi thể vào tư thế đó, thể hiện rõ ràng tính nghi thức và mong muốn thể hiện bản thân. Bất kỳ đội cảnh sát nào khi bắt đầu điều tra đều chắc chắn sẽ phân tích tâm lý của hung thủ và đi đến kết luận mà chúng ta đã đưa ra trước đó. Nhưng đây chỉ là màn che mắt của hung thủ, hắn ta hy vọng cảnh sát sẽ hiểu lầm rằng hắn là kẻ biến thái có tâm lý ức chế tình dục. Trên thực tế, hắn ta không hề có bất kỳ khiếm khuyết nào về tình dục, hắn ta cũng không cần phải thực hiện những hành động mà kẻ biến thái có tâm lý ức chế tình dục thường làm đối với thi thể của hai người phụ nữ.”
Minh Thứ nói: “Vậy lý do hắn ta phạm tội là gì? Như vậy, động cơ hoàn toàn bị che mờ mất.”
Tiêu Ngộ An nói: “Như anh vừa nói, anh chỉ nhắc nhở em để tránh đi vào ngõ cụt. Vụ án này vẫn cần phải được điều tra theo logic thông thường, vì vẫn còn một số điểm mù. Nhưng nếu theo logic thông thường mà tất cả các khả năng đều bị loại trừ, em phải lập tức “phanh lại” và đi theo hướng suy nghĩ phi logic của anh.”
Minh Thứ che trán một lúc, nói lớn: “Cảm ơn sự chỉ đạo của Cục phó Tiêu, tôi hiểu rồi ạ.”
Núi Kỳ Nguyệt, chùa Hải Kính.
Về mặt cá nhân, Phương Viễn Hàng thực sự không muốn nghi ngờ các nhà sư trong chùa Hải Kính. Ông nội bà ngoại của cậu theo đạo Phật, nhà cậu có thờ Phật. Hồi nhỏ, ông nội bà ngoại đã dẫn cậu đi nhiều ngôi chùa. Cậu đã từng ngủ chung giường với các tiểu hòa thượng trong chùa, ăn chay, thậm chí còn tưởng tượng một ngày nào đó mình sẽ cạo đầu, không đi học, không thi cử, đến Thiếu Lâm Tự làm hòa thượng, luyện võ xong xuống núi trừ gian diệt ác, bảo vệ một phương.
Mặc dù ước mơ trở thành hòa thượng đã tan vỡ, nhưng trở thành cảnh sát, trở thành thành viên của tổ trọng án Cục Trinh sát Hình sự cũng có thể được coi là hiện thực hóa giấc mơ trừ gian diệt ác, bảo vệ một phương thời thơ ấu của mình.
Nói chung, Phương Viễn Hàng luôn dành sự tôn trọng cho các nhà sư, cậu thậm chí còn cho rằng, chính khí của mình là do từ nhỏ được ăn ở cùng với các nhà sư mà hình thành nên.
Nhưng là một cảnh sát hình sự, cậu buộc phải suy nghĩ kỹ lưỡng về từng nghi ngờ trong đầu.
“Lần trước tôi đã khai báo hết rồi.” Lại một lần nữa gặp Phương Viễn Hàng, sắc mặt Ngộ Tăng rất khó coi, “Tôi đã bảo họ trên núi nguy hiểm, nhưng họ nhất quyết phải lên, tôi là một tu sĩ, không phải quản lý của ngọn núi này, làm sao có thể ngăn họ lại được?”
Phương Viễn Hàng hỏi: “Lịch trình sinh hoạt ở đây được sắp xếp như thế nào?”
Ngộ Tăng ngẩn người một lúc, “Tôi thích đọc sách, ngủ muộn, nhưng các sư huynh và sư phụ đều ngủ rất sớm.”
“Sớm nghĩa là sớm thế nào?”
“Khoảng tám, chín giờ, ở đây không có tivi, tín hiệu điện thoại cũng không tốt, phải tìm kiếm tín hiệu 2G, chứ đừng nói đến 4G.”
Phương Viễn Hàng hỏi: “Phiền cho tôi hỏi tên tục của anh là gì?”
Ngộ Tăng há miệng, ngẩn người hồi lâu mới nói: “Từ khi tôi quy y cửa Phật, nghĩa là đã vứt bỏ tên tục, việc đời.”
Phương Viễn Hàng bỗng nghiêm nghị nói: “Nhưng anh vẫn là công dân của nước tôi!”
Ngộ Tăng rụt cổ trước khí thế bùng nổ của Phương Viễn Hàng, một lát sau mới đứng dậy nói: “Vậy anh đợi tôi một lát.”
Trong lúc chờ Ngộ Tăng, Phương Viễn Hàng nhìn vào cấu trúc của căn phòng đang ở.
Nhiều ngôi chùa cổ được xây dựng theo cấu trúc chuẩn nhãn (mộng và chốt), không cần sử dụng một chiếc đinh nào. Nhưng chùa Hải Kính rõ ràng không phải vậy, nhiều nơi ở đây đều được đóng đinh.
*Mộng và chốt: là một kỹ thuật nối ghép hai thanh gỗ hoặc các vật liệu khác. Thợ mộc trên khắp thế giới đã sử dụng kỹ thuật này hàng ngàn năm để ghép nối các thanh gỗ, chủ yếu khi các thanh gỗ cần nối vuông góc với nhau. Là mối nối chắc chắn và ổn định, có thể sử dụng trong nhiều dự án.
Trên thi thể của hai người phụ nữ có đóng mười chiếc đinh sắt dài dùng trong xây dựng, mà những chiếc đinh sắt dài này đã có từ mười mấy năm trước, hiện nay trên thị trường không thể tìm thấy.
Phương Viễn Hàng suy nghĩ một lúc, rồi đi đến một cây cột gỗ, cây cột gỗ này thoạt nhìn đã có tuổi đời rất lâu, trên đó có một số chiếc đinh cũ.
Phương Viễn Hàng đeo găng tay sờ sờ, rồi lại lấy ảnh chụp cây đinh trên thi thể nạn nhân để so sánh.
Chúng không cùng một loại và sự khác biệt cũng khá lớn.
Phương Viễn Hàng mím môi, chụp lại mấy tấm ảnh.
Mười phút sau, Ngộ Tăng mang theo một hộp thiếc quay lại.
“Chứng minh thư của tôi đều ở trong này.” Ngộ Tăng nói: “Anh cứ kiểm tra thoải mái.”
Phương Viễn Hàng mở hộp thiếc ra, nhìn thấy thẻ căn cước, thẻ sinh viên đại học, bằng lái xe, hộ chiếu, thẻ ngân hàng và các vật dụng khác của Ngộ Tăng.
Ngộ Tăng, tên thật là Phương Bình Húc, 24 tuổi, người gốc Lạc Thành. Anh ta theo học tại Đại học Sư phạm Lạc Thành, nhưng vì bỏ học vào năm thứ tư nên không nhận được bằng tốt nghiệp.
Phương Viễn Hàng hỏi: “Nhà anh ở Lạc Thành, tại sao lại đến Đông Nghiệp để tu hành?”
Ngộ Tăng nói: “Mặc dù Lạc Thành có nhiều trường đại học nổi tiếng, nhưng Đại học Sư phạm Lạc Thành chỉ là trường hạng hai. Lúc đầu tôi thi vào trường đại học ở Đông Nghiệp, hai năm trước, tôi đều ở Đông Nghiệp rồi.”
“Vậy gia đình anh thì sao?”
“Tôi là trẻ mồ côi, lớn lên trong trại trẻ.”
Phương Viễn Hàng khá ngạc nhiên, nhìn lại thẻ căn cước của Ngộ Tăng, cuối cùng chụp lại từng cái một.
Ngộ Tăng không phải là mục tiêu duy nhất của Phương Viễn Hàng khi đến chùa Hải Kính.
Phương Viễn Hàng nghi ngờ Ngộ Tăng không phải vì Ngộ Tăng có động cơ gây án rõ ràng, mà chỉ đơn giản là vì Ngộ Tăng có điều kiện gây án. Và theo logic này, các nhà sư khác trong chùa Hải Kính cũng có điều kiện gây án.
Minh Thứ bảo cậu cứ thoải mái điều tra, có bất kỳ ý tưởng gì cũng hãy thực hiện, sau này sẽ có sư phụ nắm toàn cục.
Điều này chắc chắn đã cho cậu một viên thuốc an thần.
Ngoài Ngộ Tăng, hiện tại còn có năm vị sư huynh của Ngộ Tăng đang ở chùa Hải Kính.
Ngộ Niệm, 31 tuổi, đã ở chùa Hải Kính hơn mười năm. Là người ít nói, thầm lặng làm công việc quét dọn. Bất kể Phương Viễn Hàng hỏi bất kỳ câu hỏi nào, anh ta chỉ trả lời nhàn nhạt một câu “A Di Đà Phật”.
Ngộ Dục và Ngộ Niệm bằng tuổi nhau, thời gian tu hành ngắn hơn, chỉ sớm hơn Ngộ Tăng hai năm. Bộ quần áo vải thô màu xám trên người anh ta không giống như áo cà sa của nhà sư, mà giống như trang phục thời trang đã được cải tiến.
“Tôi ấy à, đột nhiên giác ngộ ra cuộc đời.” Không đợi Phương Viễn Hàng mở miệng hỏi, Ngộ Dục tự mình nói: “Trước đây tôi rất giàu có, lái Lamborghini, ngủ với trai đẹp gái xinh, nam nữ đều ăn cả, tôi muốn gì mà không có được? Nhưng tôi lại không vui, cậu hiểu không?”
Phương Viễn Hàng: “…”
“Nhìn là biết cậu không hiểu.” Ngộ Dục cười nói: “Vì cậu chưa từng sở hữu những thứ này, cậu là một kẻ nghèo hèn vật lộn với cái ăn cái mặc.”
Phương Viễn Hàng cảm thấy bản thân có lẽ phạm xung với núi Kỳ Nguyệt, bằng không sao mỗi khi gặp chuyện liên quan đến núi Kỳ Nguyệt, cậu lại “trúng đạn”.
Vừa cười hai tiếng, khuôn mặt Ngộ Dục bỗng tối sầm lại, giọng điệu cũng thay đổi: “Chiếc gánh trên vai tôi đã quá nặng, không thể gánh nổi nữa, chi bằng buông bỏ. Cậu xem tôi làm hòa thượng phóng khoáng biết bao, không cần quan tâm đến gì cả, cả ngày chỉ nằm trong sân này ngắm lá mọc rồi héo rụng đi, hoa nở hoa tàn, mây tan mây tụ, thật tuyệt! Này cậu trai, cậu không mệt mỏi sao?”
Phương Viễn Hàng nói: “Anh đang nói về công việc của tôi à?”
“Nói về cuộc đời cậu.” Ngộ Dục lại cười nói, “Hay là cậu cũng tu hành giống tôi đi, làm tiểu sư đệ của tôi, tôi sẽ bảo vệ cậu.”
Trán Phương Viễn Hàng giật giật, theo lời Ngộ Dục nói: “Anh không phải đã có tiểu sư đệ rồi sao?”
“Cậu nói về Ngộ Tăng à?” Ngộ Dục khinh thường nói: “Chậc chậc, hắn làm gì mà lọt nổi vào mắt tôi?”
Phương Viễn Hàng vội vàng hỏi: “Tại sao?”
“Muốn biết tại sao à?” Ngộ Dục nói: “Gọi một tiếng sư ca cho tôi nghe thử nào.”
Phương Viễn Hàng nghiêm túc nói: “Tôi đang điều tra án.”
“Được rồi được rồi, tôi không trêu cậu nữa.” Ngộ Dục ngồi lại chỉnh tề: “Ngộ Tăng căn bản không có sùng bái Phật, hắn ta là một kẻ thế tục tâm địa bất chính, đến đây sinh sống chỉ để trốn tránh thực tế mà thôi. Cậu cứ chờ xem, chẳng bao lâu nữa hắn ta sẽ tự rời đi.”
“Tâm địa bất chính?” Phương Viễn Hàng hỏi: “Tại sao anh lại nói vậy?”
“Này thí chủ, cậu có nghĩ…” Ngộ Dục nói xong liền giơ ngón trỏ lên: “Hai người phụ nữ trên núi kia, có phải bị Ngộ Tăng sát hại không?”
Sắc mặt Phương Viễn Hàng thay đổi: “Anh biết cái gì?”
Ngộ Dục xua tay nói: “Tôi không biết gì cả, tôi chỉ là một hòa thượng phá giới không tim không phổi.”
Có hai nhà sư lớn tuổi hơn ở chùa Hải Kính, đó là Ngộ Thế 52 tuổi và Ngộ Hãn 49 tuổi. So với Ngộ Tăng, Ngộ Niệm và Ngộ Dục, họ phù hợp hơn với hình tượng tăng nhân trong tâm trí Phương Viễn Hàng.
Còn về trụ trì chùa Hải Kinh là Thiền sư Khuy Trần, năm nay đã 73 tuổi, đang bế quan tu tập trong thiền phòng ở hậu viện.
Phân cục Đông Thành, Đội điều tra hình sự.
Vụ việc Khâu Dân mất tích đã được lập án điều tra. Qua điều tra, người ta phát hiện ra rằng khi Khâu Dân trở về Đông Nghiệp từ phía Bắc ba năm trước, anh ta thực sự đã làm việc tại Công ty Luật Uy Hưởng, nhưng trước khi hết thời gian thử việc, anh ta đã chủ động xin nghỉ.
“Không phải do năng lực làm việc.” Phác Thiện, luật sư chịu trách nhiệm hướng dẫn Khâu Dân lúc đó cho biết: “Cậu ấy rất thông minh, có lý tưởng riêng, còn cảm thấy nghề luật sư không phù hợp với bản thân. Năm nay chúng tôi vẫn liên lạc, khoảng đầu năm thì phải, cậu ấy còn mời tôi đi ăn cơm. Sao vậy, cậu ấy xảy ra chuyện gì à?”
Cảnh sát hình sự phân cục hỏi: “Anh có biết cậu ấy làm gì sau khi xin nghỉ việc không?”
“Viết cho một tài khoản đại chúng? Hay là tài khoản weibo gì ấy?” Phác Thiện nói: “Tôi không rõ lắm.”
Không lâu sau, cảnh sát đã truy tìm ra công việc thực sự của Khâu Dân thông qua lịch sử truy cập internet của anh ta – sau khi từ bỏ nghề nghiệp chính, vị cựu sinh viên xuất sắc này thực sự đã trở thành người nổi tiếng trên Internet.
Nickname của Khâu Dân là “Khâu Sơn Võng Miên”, đã đăng ký Weibo, tài khoản đại chúng và tài khoản livestream cùng tên.
Ba năm trước, anh ta đã đăng tải video đánh giá món ăn đầu tiên, hiện nay đã trở thành một hot trend lớn về ăn uống, vui chơi giải trí khá nổi tiếng trong giới trẻ Đông Nghiệp. Bài đăng Weibo gần đây nhất của anh ta được đăng vào ngày 4 tháng 10, giới thiệu một quán gà hầm táo đỏ ở Bắc Thành.
Khâu Dân có ngoại hình điển trai, đều lộ mặt trong tất cả các video. Trong video, anh ta nói: Mùa thu đến rồi, mọi người chú ý bồi bổ cơ thể nhé, hôm nay tôi “mê mẩn” món…
Bài đăng Weibo này có rất nhiều bình luận, nếu sắp xếp theo thời gian, những bình luận gần đây nhất đều là fan hỏi anh ta khi nào đăng bài mới, cũng có người lo lắng liệu anh ta có gặp chuyện gì hay không.
Trương Tuyết Kiều cảm thấy nhẹ nhõm khi biết sự mất tích của Khâu Dân không liên quan gì đến những kẻ buôn bán ma túy.
“Tổ trưởng Xảo, vụ án này chúng ta tự điều tra, hay là báo cáo lên trên?” Thân Lan không yên tâm, vội vàng hỏi Lam Xảo.
Đội điều tra hình sự chi nhánh Đông Thành đã thành lập một đội cảnh sát nữ, do Lam Xảo dày dặn kinh nghiệm làm đội trưởng.
Lúc này, thông tin liên lạc, quan hệ cá nhân của Khâu Dân trước khi mất tích đang được điều tra. Lam Xảo tua nhanh các video do Khâu Dân thực hiện, nhận thấy vào thời điểm này năm ngoái và năm kia, Khâu Dân đã nhiều lần “mê mẩn” núi Kỳ Nguyệt, và vào đầu tháng 9 năm nay, khi lá ngân hạnh trên núi còn chưa vàng úa, Khâu Dân lại “mê mẩn” một lần nữa.
Trong video, Khâu Dân cười rất rạng rỡ, bước đi trên con đường vắng vẻ của núi Kỳ Nguyệt, quay phim cảnh nô nức cuối hè mang theo chút nuối tiếc.
Video này có lượt truy cập rất cao, là tác phẩm có lượt truy cập cao thứ hai của Khâu Dân trong ba tháng qua.
Đứng đầu bảng xếp hạng là quán “Trình Giang Hồ” ở Nam Thành.
“Vừa rồi xảy ra một vụ án ở núi Kỳ Nguyệt, cục trinh sát hình sự đang bận rộn xử lý vụ án đó.” Lam Xảo nói: “Các phân cục đang phối hợp sàng lọc những vụ án mất tích liên quan.”
Thân Lan hiểu lầm ý: “Cục trinh sát hình sự không có thời gian, vậy nên vụ án của chúng ta sẽ không báo cáo lên trên?”
Lam Xảo lắc đầu, “Không, Khâu Dân quen thuộc với núi Kỳ Nguyệt, thời gian mất tích cũng có chút kỳ lạ, nhất định phải báo cáo lên, ít nhất cũng phải để tổ trưởng Minh biết chuyện này.”
Nữ đội trưởng cảnh sát của Đội điều tra hình sự chi nhánh Đông Thành là một gương mặt xuất sắc trong giới cảnh sát Đông Nghiệp, Minh Thứ và Lam Xảo là bạn cùng khoá, luôn rất ngưỡng mộ người phụ nữ anh hùng này, trước đây từng có ý định mang Lam Xảo về tổ trọng án, nhưng cô từ chối với lý do “không thể buông bỏ đội cảnh sát nữ”.
Việc này khiến Minh Thứ luôn cảm thấy có chút tiếc nuối.
Tổ trọng án cần nhân tài, hiện tại trong tổ toàn là nam giới, điều này vừa lợi vừa hại, trong môi trường toàn nam giới, mọi người làm việc gì cũng không cần quá e dè, nếu tổ có thêm một nữ cảnh sát, có thể cả hai bên đều không thoải mái, nhưng khi điều tra một số vụ án đặc biệt, tổ không có nữ cảnh sát lại rất phiền phức. Lam Xảo có đủ phẩm chất, dù bị ném vào đám đông nam nhân, cô vẫn là một nhân tài. Nếu tổ trọng án muốn bổ sung thêm nữ cảnh sát, cô ấy tự nhiên là ứng cử viên sáng giá nhất.
Nhưng người ta đã một lòng muốn dẫn dắt tốt đội nữ cảnh sát, Minh Thứ chỉ có thể tôn trọng quyết định của đối phương.
Vì vụ án của Khâu Dân, Lam Xảo đã đích thân đến tổ trọng án.
Minh Thứ đang nói chuyện điện thoại với Dịch Phi – Dịch Phi tra được ở cơ sở Tử Kiêu của Đại học Đông Nghiệp, Chiêm Lê không phải là sinh viên bình thường. Cô ta tham gia Đại hội Võ thuật Nữ Toàn quốc thời sinh viên, lọt vào top 50.
Lam Xảo đợi một lúc lâu, Minh Thứ mới vội chạy tới nói đùa: “Khách quý hóa quá, chẳng lẽ đột nhiên nghĩ thông rồi, chuẩn bị gia nhập tổ trọng án bọn tôi hả?”
Lam Xảo mỉm cười nói: “Biết các cậu gần đây bận án ở núi Kỳ Nguyệt. Tôi có một vụ mất tích ở đây, vẫn do đội chúng tôi đang điều tra, nhưng tôi nghĩ cậu nên xem qua.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu