Editor: Mộc
Ra khỏi phòng thẩm vấn, La Mẫn không nói chuyện với ai, mặt mày trắng bệch, thân hình to lớn như ngọn núi sụp đổ trong chốc lát, lững thững bước trên hành lang.
Dịch Phi gọi anh ta một tiếng, anh ta như không nghe thấy, thậm chí không dừng bước.
Dịch Phi muốn đuổi theo, nhưng bị Minh Thứ ngăn lại.
“Bây giờ anh qua cũng chẳng ích gì.” Minh Thứ lắc đầu, “Ai qua cũng chẳng ích gì.”
La Mẫn tự mình đi xuống lầu, mãi đến khi ra đến quảng trường trước cổng Cục Trinh sát Hình sự mới tỉnh lại.
Anh ta ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào tòa nhà im lặng sừng sững, bỗng nhiên nhớ lại nhiều năm trước, khi anh ta mới ngoài hai mươi tuổi, lần đầu tiên được nhận giải thưởng với tư cách là đại diện cảnh sát hình sự xuất sắc của phân cục cảnh sát Đông Thành.
Thời đó, anh ta hăng hái, đầy hoài bão, cố gắng hết sức để giải quyết từng vụ án, chưa bao giờ tra tấn nghi phạm, cũng chưa bao giờ kết thúc vội vàng một vụ án khi vẫn còn nhiều nghi ngờ. Anh ta tôn trọng đàn anh, đối xử tốt với đàn em, và có mối quan hệ rất tốt trong đội Cảnh sát hình sự Đông Thành.
Từ bao giờ, mọi thứ đã thay đổi?
Anh ta coi thường đàn anh và lãnh đạo cấp trên, càng coi thường những cảnh sát trẻ mới đến. Anh ta coi thường những vụ án nhỏ, những vụ án lớn thì không thể phá được trong thời gian ngắn, nên hoặc kết thúc vội vàng, hoặc tra tấn nghi phạm.
Cho đến khi anh bị đuổi khỏi phân cục bốn năm trước.
Tuy nhiên, sai lầm lớn hơn đã được thực hiện từ chín năm trước.
Đàm Quốc Tỉnh nói đúng. Sai lầm lớn nhất của tổ chuyên án không phải là xét nghiệm ADN, mà là bỏ qua nghi vấn về việc rút tiền số lượng lớn.
Anh ta nhớ lại, thực ra lúc đó anh ta không hề không chú ý đến nghi vấn này, chỉ là vì muốn phá án nhanh chóng, mà xét nghiệm ADN lại chứng thực, người chết chính là Đàm Quốc Tỉnh.
Vì vậy, anh ta đã bỏ qua nghi ngờ.
Nếu có thể đào sâu hơn, tìm ra sự thật ẩn sau vẻ bề ngoài, thì chuỗi án mạng này sẽ không xảy ra.
La Mẫn ôm đầu vào tay, từ từ ngồi xuống đất, như không thể đối mặt với tòa nhà này, cũng không thể đối mặt với bản thân đã từng được vinh danh ở đây.
Một lúc lâu sau, anh ta đứng dậy, cởi bỏ bộ cảnh phục trên người, ném mạnh xuống đất.
TruyenLau
Rồi quay người, thất thểu rời đi.
“Anh ta không thể làm cảnh sát nữa rồi.” Lâm Hiệu đứng bên cửa sổ, “Lúc nãy trong phòng thẩm vấn, không phải anh ta thẩm vấn Đàm Quốc Tỉnh, mà là Đàm Quốc Tỉnh thẩm vấn anh ta.”
Minh Thứ đứng bên cạnh Lâm Hiệu, chứng kiến toàn bộ quá trình La Mẫn rời đi, trong lòng không khỏi xúc động.
Hầu hết các cảnh sát khi mới khoác lên mình bộ cảnh phục đều mang trong mình một trái tim đầy nhiệt huyết, nhưng sau bao năm, có người trở thành trụ cột cho đội ngũ, có người hy sinh, có người dần dần lạc lối.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Có rất nhiều cảnh sát giống La Mẫn, nhưng cũng có rất nhiều cảnh sát hoàn toàn khác La Mẫn.
Chẳng hạn như chính y.
Ví dụ, những người khác trong tổ trọng án.
Minh Thứ thở dài, nói với Lâm Hiệu: “Nếu La Mẫn cần hỗ trợ tâm lý, xin các anh hãy giúp anh ta.”
Lâm Hiệu gật đầu: “Đó là điều đương nhiên.” Website TruyenLau.com
Đối mặt với La Mẫn, Đàm Quốc Tỉnh đã thú nhận tất cả các tình tiết của vụ án và nói rằng Vu Chấn đã chôn xác Hoàng Mưu Tuyền ở khu xử lý rác thải ngoại ô phía bắc – điều này phù hợp với suy luận trước đó của Tiêu Ngộ An.
“Vu Chấn, tên ngốc đó, ban đầu còn muốn đưa ‘tôi’ về Đại học Y, bí mật chôn cất tôi trong khuôn viên trường, nói rằng đó là biểu hiện tôn trọng ‘tôi’, Đàm Quốc Tỉnh nói: “Tôi không cần loại tôn trọng này, huống chi người chết không phải là tôi thật. Tôi đã yêu cầu cậu ta chôn ‘tôi’ ở bãi rác, cậu ta còn không mấy vui vẻ. Thực ra con người khi chết đi, chẳng phải chỉ là một đống rác rưởi sao? Không chỉ có rác mà còn có rác hôi hám! Không chỉ là rác rưởi, mà còn là thứ rác thối nát! Cái chết mới là công bằng nhất, dù cậu là kẻ dẫm đạp lên tinh hoa của người khác, hay là kẻ bị người khác dẫm đạp, chết rồi đều là rác rưởi, rác rưởi…”
Tuy nhiên, sau ba ngày tìm kiếm, cảnh sát vẫn không tìm thấy thi thể của Hoàng Mưu Tuyền tại bãi xử lý rác thải ngoại ô phía bắc.
Tiêu Mãn mắng: “Mẹ kiếp, Đàm Quốc Tỉnh lại đang nói dối à?”
“Hắn đã khai báo hết mọi thứ rồi, nói dối về chuyện này có ích gì?” Minh Thứ nói: “Là Vu Chấn chôn xác, Đàm Quốc Tỉnh dặn dò ông ta trước về nơi chôn cất, dẫn ông ta đi dạo quanh bãi xử lý rác ở ngoại ô phía bắc. Cuối cùng Vu Chấn chôn xác ở đâu, Đàm Quốc Tỉnh chưa chắc đã biết.”
Tiêu Mãn nói: “Ý của anh là Vu Chấn rốt cuộc không nghe lời Đàm Quốc Tỉnh, tự ý chôn xác ở nơi khác?”
Minh Thứ nhìn ra ngoài bãi rác, nheo mắt lại: “Đúng vậy, nhưng không xa lắm.”
Có một con sông nhỏ ở phía bắc bãi rác. Mùa xuân hè nước dâng cao, bãi sông bị ngập, mùa thu đông hầu như khô hạn, phần lớn lòng sông lộ ra ngoài. Lúc này tuy đã vào thu, nhưng vì mới vào thu không lâu, nước vẫn chưa rút hoàn toàn.
“Vu Chấn cho rằng mình đang chôn cất Đàm Quốc Tỉnh. Đối với ông ta, Đàm Quốc Tỉnh là một giáo sư đại học đáng kính, nếu không ông ta sẽ không đề xuất mạo hiểm chôn Đàm Quốc Tỉnh trong khuôn viên trường Đại học Y.” Minh Thứ bước ra khỏi bãi rác, nhìn về phía con sông nhỏ cách đó không xa, “Mặc dù ông ta hứa sẽ chôn Đàm Quốc Tỉnh ở bãi rác, nhưng khi thực sự đẩy thi thể ‘Đàm Quốc Tỉnh’ đến bãi rác, ông ta thấy việc chôn cất giáo sư ở nơi hôi thối này quả là quá nhục mạ con người. Ở đây ——”
Vừa nói, Minh Thứ cúi mắt nhìn xuống đất dưới chân, “Cách bãi rác rất gần, nhưng lại hướng về phía sông nước và bầu trời rộng lớn. ‘Phong thủy’ tốt hơn nhiều so với bên trong bãi rác. Vu Chấn tin rằng việc chôn cất giáo sư ở đây sẽ không trái với ý nguyện của giáo sư, mà còn có thể tôn trọng người đã khuất ở mức độ cao nhất.”
Đêm hôm đó, cảnh sát cuối cùng đã tìm thấy một chiếc bao tải vệ sinh đã bị biến dạng nghiêm trọng cách bãi xử lý rác khoảng 100 mét dưới bờ sông. Thi thể bên trong đã phân hủy dưới nhiệt độ cao của mùa hè và độ ẩm cao của bãi sông, một số bộ phận bắt đầu hóa thành xương trắng mục nát.
Đầu của thi thể được quấn bằng một mảnh vải, trong túi áo trên có một chiếc túi may mắn cỡ lòng bàn tay.
“Đây là chiếc túi may mắn được đặt vào trong trang phục tang lễ, cầu mong người đã khuất được hưởng phúc âm.” Tiêu Mãn thở dài sau khi giám định xong, “Chắc là không phải Đàm Quốc Tỉnh đặt vào đâu nhỉ?”
Phương Viễn Hàng từ phòng thẩm vấn trở về, “Đàm Quốc Tỉnh hoàn toàn không biết chuyện túi may mắn.”
“Là Vu Chấn bỏ vào.” Minh Thứ nói: “Vu Chấn và Sa Xuân, hai nạn nhân bị Đàm Quốc Tỉnh kéo vào trò chơi ‘tự sát’, thực ra đều không giết người. Vu Chấn đã uống xyanua tự sát, còn Sa Xuân bị Tiêu Thuần giết. Vu Hiếu Thành biết kế hoạch của Sa Xuân, nhưng cuối cùng Sa Xuân không làm gì hại cậu ta cả. Họ đã tuyệt vọng đến mức chọn cách kết thúc cuộc đời mình, nhưng vẫn giữ lại lòng nhân ái của con người.”
Trong một lúc, không ai lên tiếng.
Phương Viễn Hàng sờ mũi nói: “Em cảm thấy hơi nghẹn ngào.”
“Đáng ghét nhất là những kẻ lợi dụng sự tuyệt vọng của họ để tiến hành thí nghiệm điên cuồng này!” Chu Nguyện kích động nói, bản thân cậu là một người chăm chỉ nhưng bình thường, cậu biết sự cám dỗ của Đàm Quốc Tỉnh mạnh mẽ đến mức nào khi rơi vào vòng xoáy tự phủ nhận bản thân nghiêm trọng.
May mắn thay, kẻ điên đã gieo rắc bất hạnh cho những người vô tội này đã sa lưới pháp luật.
Tiêu Ngộ An lần lượt cho các thành viên tổ trọng án nghỉ phép, Minh Thứ vốn định làm tròn vai chủ nhà, mời Chiêu Phàm “ăn chơi” ở thành phố Đông Nghiệp, nhưng vừa kết thúc án, Chiêu Phàm đã vội vã muốn đi.
Minh Thứ nói: “Có chuyện gì vậy? Đã đến rồi mà. Tổ trưởng Thẩm không thể lại giao cho cậu nhiệm vụ đột xuất được nhỉ?”
“Em có việc khác.” Chiêu Phàm thần bí nói.
“Chẳng phải chỉ vì không được ăn món ăn cậu nấu sao? Còn giận à?” Minh Thứ nói: “Được rồi, được rồi, cậu đến nhà tôi, muốn làm gì tôi cũng mua cho cậu, hải sản vận chuyển hàng không, được chứ anh Phàm? Không giận nữa nhé anh Phàm?”
“Lần sau chúng ta lại nói chuyện.” Chiêu Phàm liên tục xua tay, “Thẩm Tầm niệm tình em vất vả một năm, cho em nghỉ phép một tuần.”
Minh Thứ khó hiểu: “Vậy sao cậu còn vội vã đi đâu?”
“Có kỳ nghỉ thì đương nhiên phải vội đi.” Chiêu Phàm mặc một bộ đồ đỏ rực rỡ, vẫy tay một cách hào hứng: “Ở nhà có người đang đợi, hải sản cứ để đó trước, lần sau em gọi Nhạc Nhạc, à, còn có tổ trưởng Hoa nữa, tôi sẽ nấu cho cả ba anh em.”
Món ăn Chiêu Phàm nấu, ban đầu trong Đội hành động đặc biệt chỉ có Nhạc Nhiên không chê, ăn gì cũng được, sau đó cùng Hoa Sùng thực hiện nhiệm vụ, trên đường đi làm món cá kho tộ, Hoa Sùng dường như cũng không quá chê.
Chiêu Phàm luôn để mắt tới họ.
Năm ngoái Minh Thứ đến đội hành động đặc biệt, Chiêu Phàm lại để mắt đến Minh Thứ.
Minh Thứ nghe câu “Ở nhà có người đợi”, trong lòng đã hiểu, không còn ép Chiêu Phàm ở lại nữa, “Được, anh đưa cậu ra sân bay.”
Chiêu Phàm không chút khách sáo lên xe, nào ngờ mới đi được hai cây số, điện thoại đã reo.
Minh Thứ nghe cậu nói: “A? Anh đến Đông Nghiệp rồi à? Bây giờ em đang chuẩn bị ra sân bay… A, được rồi, được rồi, vậy anh đợi em nhé, em sẽ đến ngay!”
Sau khi cúp điện thoại, Chiêu Phàm nói: “Anh Minh, anh Thứ, cái kia…”
Minh Thứ thở dài: “Nói đi, giờ đi đâu?”
Chiêu Phàm báo một địa chỉ.
Minh Thứ nhìn xem, cũng thật trùng hợp, chỉ cách hai con phố. Đưa người đến nơi, bên đó quả thật có người đợi.
Không cần hỏi cũng biết, người đến thành phố Đông Nghiệp đón Chiêu Phàm chính là “người nhà” mà Chiêu Phàm mới nhắc.
Sau khi tạm biệt Chiêu Phàm, Minh Thứ một mình trở về, nhìn thấy những quán tôm hùm đất nhỏ ế ẩm ven đường, y chợt nhớ đến quán tôm hùm đất nổi tiếng nhất thành phố mà mình gặp phải khi xử lý vụ án.
Gọi là cái gì ấy nhỉ?
Tôm Đại Bảo? Tôm Tiểu Bảo?
Lúc đó y còn định cùng Tiêu Ngộ An đi trải nghiệm thú vui xếp hàng, nhưng giờ đã qua mùa ăn tôm hùm đất rồi, cũng không biết quán đó còn bán hay không.
Đi xem thử vậy, không có thì đổi quán khác.
Minh Thứ gọi cho Tiêu Ngộ An, lúc này anh vẫn đang ở văn phòng.
“Anh ơi, tan làm em đón anh nhé.” Minh Thứ nói: “Chúng ta đi ăn tôm hùm đất đi.”
Tiêu Ngộ An cười nói: “Không phải em mời Chiêu Phàm đi ‘ăn chơi’ sao? Sao lại nhớ đến anh rồi?”
“Chiêu Phàm được ‘gia đình’ của cậu ấy đón về rồi.” Khi Minh Thứ nói chuyện riêng tư với Tiêu Ngộ An, giọng điệu thỉnh thoảng có chút trẻ con, “Được cậu ấy khơi gợi, em cũng muốn đi đón ‘người nhà’ của em.”
“Vậy em phải đợi một chút rồi.” Tiêu Ngộ An nói: “Chốc nữa có họp, họp xong chắc cũng phải bảy tám giờ.”
Minh Thứ nói: “Không sao, muộn đến đâu em cũng đợi, muộn đến đâu em cũng đón.”
Tuy nói vậy, nhưng Minh Thứ đợi mãi cũng đói, đành phải dừng xe ở chỗ cũ, xuống xe mua bánh kếp trứng.
Quán bánh kếp trứng gần cục công an này theo phong cách influencer, các quán bánh kếp trứng khác thường chỉ dựng tạm một sạp ven đường là bán luôn, gặp công an kiểm tra thì phải sẵn sàng chạy trốn. Quán này thì khác, họ không chỉ thuê riêng một mặt bằng, cung cấp bàn ghế mà còn tạo khu chụp ảnh cho influencer đến chụp, một không gian nhỏ xíu, đặt một chiếc xích đu bằng mây, bên cạnh là một cây hoa anh đào giả chói mắt.
Minh Thứ rất không thích ngồi trong một quán như thế này ăn bánh kếp nhân trứng, nhưng dạo này hay bị kiểm tra, các quán vỉa hè vi phạm đều không bán, chỉ có quán bánh kếp trứng “chính thức” này là vẫn mở cửa.
Có hai học sinh trung học đang cầm bánh trứng nướng ngồi trên xích đu chụp ảnh, Minh Thứ nhìn một lúc thấy hơi buồn cười, bèn không đi, nghĩ rằng dù sao Tiêu Ngộ An cũng không đến ngay được, chi bằng ở đây xem mấy đứa trẻ có thẩm mỹ kỳ lạ tạo dáng.
Bánh kếp nhân trứng được phục vụ nhanh chóng.
Đồ đựng bánh tráng trứng của quán Influencer đúng là khác bọt với các quán khác, các quán khác thường cho vào túi giấy, bên ngoài bọc thêm túi ni lông là xong. Ở đây, bánh tráng kếp trứng được đựng trong một chiếc giỏ tre tinh xảo, lót giấy ăn và có kèm theo dao nĩa.
Minh Thứ vừa cắn một miếng bánh tráng vừa lắc đầu: “Ăn bánh tráng cuốn mà dùng dao nĩa, chẳng phải là “lột quần rồi xì hơi” sao? Nói vậy nhưng y vẫn cầm dao nĩa lên, cắt bánh một cách bài bản.
Ăn được một nửa, đứa trẻ chụp ảnh đã đi, xích đu không còn ai ngồi nữa.
Minh Thứ thích quan sát người khác, giờ đây không còn gì để quan sát nữa, y bỗng nhớ ra lần trước ăn bánh tráng cuốn, khi đó vẫn còn cùng Phương Viễn Hàng điều tra vụ án Sa Xuân.
Phương Viễn Hàng, thằng nhóc này, dạo này tiến bộ rất nhanh, nhưng có vẻ ngày càng không ổn. Dạo trước còn bảo muốn tâm sự… Minh Thứ nhìn đồng hồ, thấy còn sớm nên liền dứt khoát gọi điện cho Phương Viễn Hàng.
“Sư phụ!” Phương Viễn Hàng bắt máy rất nhanh, một tiếng ồn ào ập vào tai Minh Thứ.
Minh Thứ vội vàng đưa điện thoại ra xa: “Cậu ở đâu đấy, sao ồn thế?”
Phương Viễn Hàng nói lớn: “Đi chơi với bạn bè, em đang mua bánh kem Influencer!”
Lại là Influencer, thời buổi này bánh kem, bánh tráng cuốn gì cũng phải gắn mác Influencer mới đắt khách.
Minh Thứ bật cười: “Bánh kem Influence nào?”
“Ở phố Hạnh Hồng ạ.” Phương Viễn Hàng bỗng nhiên cảnh giác nói: “Ôi thôi chết! Sư phụ, không phải có án gì chứ? Em mới nghỉ chưa đầy một ngày!”
“Không có, cậu đừng tự dọa chính mình.” Minh Thứ suy nghĩ một chút, hỏi Phương Viễn Hàng muốn tâm sự chuyện gì lúc này cũng chẳng rõ ràng gì, bèn nói: “Thôi được rồi, cậu cứ vui chơi thoải mái, lần sau hẵng nói.”
Phương Viễn Hàng nói: “Đừng vậy chứ sư phụ, sư phụ nói vậy em bồn chồn quá!”
Cùng với giọng nói của Phương Viễn Hàng, còn có một thanh âm khác: “Có phải ‘anh chàng eo ngựa giống’ không? Phải không, phải không, phải không!”
Minh Thứ nghe vậy liền đoán ra, người đi cùng Phương Viễn Hàng là cậu gay tên “Dư Đại Long” kia, nhìn cậu ta hệt con khỉ tràn đầy năng lượng, mà đến lúc quan trọng lại lanh lợi vô cùng.
Nhưng Phương Viễn Hàng, một gã trai thẳng chính hiệu, sao lại chơi chung với gay được? Lại còn đi chơi phố vào ngày đầu tiên nghỉ phép?
Mua bánh kem Influencer nổi tiếng trên Internet cũng là để đi cùng Dư Đại Long nhỉ?
Bản thân Phương Viễn Hàng không thể nào đi tham gia cái trò náo nhiệt này được.
Minh Thứ bắt đầu có hứng thú: “Cậu không phải bảo muốn tâm sự với tôi sao? Lại đây, tôi mời cậu ăn bánh tráng cuốn.”
Phương Viễn Hàng nói: “Lại là bánh nhân trứng?”
Dư Đại Long hét lên: “Nhanh đồng ý đi!”
Chưa đầy hai mươi phút, Phương Viễn Hàng và Dư Đại Long đã đến nơi.
Dư Đại Long vừa nhìn thấy Minh Thứ, hai mắt đã sáng rực lên như fan gặp thần tượng.
Minh Thứ gọi cho mỗi người một suất bánh tráng cuốn sang chảnh.
Cái gọi là “sang chảnh”, đơn giản là ngoài việc nhân bánh tráng cuốn nhiều hơn một chút, còn được tặng kèm ly trà sữa trân châu siêu to.
Phương Viễn Hàng thực sự muốn tâm sự với sư phụ của mình, tiện thể hỏi luôn sư mẫu là ai, nhưng giờ có Dư Đại Long ở đây, tuyệt đối không phải thời điểm thích hợp để tâm sự.
Vì vậy, cậu quyết định giữ im lặng, lấp liếm qua chuyện đã.
Dư Đại Long lại rất nhiệt tình, mỉm cười rạng rỡ, hào phóng giới thiệu bản thân: “Sư phụ, chào anh ạ, em tên Dư Đại Long, chúng ta đã từng gặp nhau ở Mậu Niên Thiên Thành, Lưu Mỹ là người mẫu em từng dẫn dắt trước đây.”
Minh Thứ bắt tay với Dư Đại Long, thầm nghĩ – Sư phụ? Đi theo Phương Viễn Hàng liền gọi mình là sư phụ?
Phương Viễn Hàng khẽ huých Vu Đại Long một cái.
Minh Thứ cười nói: “Hai cậu chơi với nhau khá hợp nhỉ.”
Dư Đại Long cười có vẻ ngốc nghếch: “Cửa hàng bánh kem ở phố Hạnh Hồng mới mở được nửa tháng, anh Phương hứa giúp em một việc mà chưa làm được, mua bánh kem để bù đắp.”
Phương Viễn Hàng thầm nghĩ, giờ cậu không phải vừa gặp được “anh chàng eo ngựa giống” của cậu rồi sao? Cái này mà còn gọi là hứa giúp mà chưa làm được?
Minh Thứ nói: “Ồ? Là việc gì thế?”
Lần này Dư Đại Long không nói gì, chỉ cười tít mắt.
Minh Thứ nhìn Phương Viễn Hàng, Phương Viễn Hàng cố tình nhìn đi chỗ khác.
Minh Thứ thấy kỳ lạ, Phương Viễn Hàng nhìn cũng không giống như bị bẻ cong, cậu ta và Dư Đại Long hẳn chỉ là bạn bè bình thường chơi với nhau thôi.
Vậy Phương Viễn Hàng đang lo lắng điều gì?
Đang suy nghĩ, điện thoại của Minh Thứ reo lên.
Là Tiêu Ngộ An gọi tới.
Có lẽ là họp xong rồi.
Minh Thứ nghe máy, vì có người ngoài ở đây nên đứng dậy đi ra cửa mới nói: “Anh.”
Tai Phương Viễn Hàng dựng đứng, đạo đức nghề nghiệp của một cảnh sát khiến cậu chuẩn bị ra tay.
Dư Đại Long cũng dựng tai lên, cùng Phương Viễn Hàng nín thở căng tai.
Tiêu Ngộ An hỏi: “Em đang ở đâu?”
Minh Thứ nói: “Mua bánh tráng cuốn, anh xong rồi à?”
“Được, anh tới tìm em.” Tiêu Ngộ An nói.
Minh Thứ nhìn vào quán, Phương Viễn Hàng và Dư Đại Long lập tức cặm cụi nhai bánh tráng cuốn.
“Em đến ngã tư Lam Trụ, anh đến đó em đón nhé.” Minh Thứ nói xong cúp điện thoại, quay lại quán lấy đồ của mình, “Anh đi trước nhé, hai đứa ăn đủ không? Không đủ anh gọi thêm gì đó cho.”
Uống một ngụm trà sữa, Phương Viễn Hàng nuốt một miếng bánh xuống, “Sư phụ, anh có hẹn à?”
Minh Thứ không đưa ra câu trả lời rõ ràng.
Dư Đại Long cầm lấy một hộp bánh được gói đẹp mắt, “Sư phụ, cái này em tặng anh!”
Minh Thứ nhướng mày, “Đây không phải là thứ hai đứa xếp hàng vất vả mới mua được sao? Cứ thế mà tặng anh à?”
Dư Đại Long nói: “Anh còn mời chúng em ăn bánh tráng cuốn cơ mà!”
Minh Thứ không có từ chối: “Vậy thì cảm ơn hai đứa nhé.”
Hai phút sau.
Phương Viễn Hàng nói: “Sao cậu nịnh hót thế? Ai nói không ăn được cái bánh này là sẽ khóc bù lu bù loa lên?”
Dư Đại Long đắc ý: “Thần tượng của tôi ăn thì cũng như tôi ăn!”
Phương Viễn Hàng nhanh tay gói nốt bánh tráng cuốn chưa ăn, “Đừng lề mề nữa, mau đi thôi!”
“Sao vội thế?” Dư Đại Long khó hiểu, “Tôi còn chưa ăn xong mà.”
“Vậy lát nữa nhớ theo tôi.” Phương Viễn Hàng nói: “Tôi đi trước.”
“Này, anh đi đâu vậy?” Dư Đại Long lao ra ngoài quán, lúc này Phương Viễn Hàng đã biệt tăm.
Đến ngã tư Lam Trụ, Minh Thứ đậu xe đợi Tiêu Ngộ An.
Khi Tiêu Ngộ An mở cửa ghế phụ, Phương Viễn Hàng ở xa liền ngây người.
Sư phụ của cậu gọi Cục phó Tiêu mà mình kính trọng là “anh”.
“Anh” này là “anh” nào?
Chắc không thể là “anh” ruột của anh ấy đúng không?
Xe đi rồi, Dư Đại Long mới đuổi đến, vỗ vai Phương Viễn Hàng đang đứng trơ ra như tượng đá, “Này, mới mấy phút không gặp sao đã ngốc ra vậy?”
Phương Viễn Hàng xoa xoa mặt, quay người, lặng lẽ nhìn Vu Đại Long.
Dư Đại Long lùi lại một bước, “Anh Phương, anh Phương sao vậy?”
Phương Viễn Hàng lắc đầu: “Tôi phát hiện một bí mật kinh hoàng.”
Dư Đại Long phấn khích, “Bí mật gì? Bí mật gì? Chúng ta có phải là anh em tốt không? Anh em tốt phải chia sẻ bí mật cho nhau!”
Phương Viễn Hàng nói: “Những người xuất sắc luôn dễ dàng kết bạn với những người xuất sắc.”
Một người lãnh đạo luôn dễ dàng kết bạn với một người lãnh đạo khác.
Dư Đại Long thất vọng, “A, đây là bí mật vớ vẩn gì?”
“Bánh của cậu không phải hết rồi sao?” Phương Viễn Hàng khoác vai Dư Đại Long, xoay người cậu ta lại, “Tôi đi cùng cậu đến phố Hạnh Hồng mua một cái khác.”
Minh Thứ lái xe về phía nam, Tiêu Ngộ An nói: “Mùa ăn tôm đã qua rồi, sao giờ mới thèm ăn?”
“Ăn gì không quan trọng.” Minh Thứ nói, “Quan trọng là ăn cùng ai.”
Tiêu Ngộ An cười nói: “Miệng lưỡi của em cũng ngọt như mía lùi ha.”
Lúc này, xe vừa đi từ đường chính rẽ vào một con hẻm nhỏ..
Minh Thứ nảy ra ý tưởng, trực tiếp đậu xe ở một bãi đỗ xe lộ thiên.
Nhìn thế nào cũng không giống như có quán tôm hùm đất ở đây, Tiêu Ngộ An nghiêng đầu, chưa kịp hỏi “Ở đây à?”, đã thấy Minh Thứ tháo dây an toàn.
Bạn trai nhỏ muốn làm gì, đã quá rõ ràng.
Minh Thứ nghiêng người tới, một tay chống lên ghế sau, một tay véo nhẹ cằm Tiêu Ngộ An, gần như áp sát vào môi Tiêu Ngộ An, “Nói hay thì có ích gì, quan trọng nhất chẳng phải là biết hôn sao?”
Tiêu Ngộ An mỉm cười ôm người vào lòng, để đôi môi ấy hôn xuống.
Mộc: Finally, tui cũng hoàn thành quyển 2, còn chiến thêm 3 quyển nữa kkk. Nhớ ủng hộ tui nhá!
Tâm Cuồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.