Tâm Cuồng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tâm Cuồng

Tác giả : Sơ Hòa 初禾

Chương 118: Sói Điên (02)

Editor: Mộc
Tại những nơi công cộng, không nên quá thân mật. Dù Minh Thứ mặc đồ bình thường, nhưng Tiêu Ngộ An cũng không phản ứng gì với sự nghịch ngợm bất ngờ của y.
Cửa thang máy mở, lần này may mắn là không có ai ở trong.
Không phải là họ cần phải làm gì trong thang máy, nhưng trong không gian nhỏ hẹp, không có người khác, chỉ có hơi thở của nhau, cũng coi như là một điều may mắn.
Hai người đứng ở phía sau thang máy, Tiêu Ngộ An không nhúc nhích, Minh Thứ đưa tay qua, nắm chặt lấy tay anh.
Tiêu Ngộ An cúi đầu, với giọng điệu vừa bất đắc dĩ vừa nhượng bộ, nói: “Tổ trưởng Minh.”
“Ồ…” Minh Thứ giả vờ ngạc nhiên, “Sao vậy?”
Tiêu Ngộ An nói: “Tay em lớn như này rồi, sao còn muốn chui rúc vào tay anh vậy?”
Minh Thứ cảm giác như trước kia đã từng nghe câu này, mất một giây để nhớ lại, cuối cùng đã nhớ ra ——
Khi còn nhỏ, y sợ lạnh nên mỗi khi mùa đông đến, y thích dựa vào Tiêu Ngộ An. Nếu áo khoác của Tiêu Ngộ An cài kín, thì không sao, nhưng nếu chẳng may không cài cúc hay kéo khóa, y liền hành động, trước là lại gần, rồi nhân lúc anh không chú ý, đột nhiên ngã vào trong vòng tay anh, làm xong thì còn ngẩng mặt lên cười tươi.
Mỗi lần làm vậy, nếu bị Tiêu Cẩm Trình nhìn thấy thì sẽ mắng y là giống chó. Nhưng y không quan tâm, cho là “chó” cũng được, áo của Tiêu Ngộ An ấm áp, ai mà không thích nơi ấm áp chứ?
Hơn nữa, con chó lớn trong nhà họ Tiêu tên là Trình Trình, một chữ Trình giống như trong tên Tiêu Cẩm Trình, chứ đâu phải tên Thứ Thứ. Nếu y là chó thì Tiêu Cẩm Trình cũng là chó, mà còn là chó không có chỗ để ôm ấp chui rúc.
Tính ra, y vẫn có lời hơn.
Website TruyenLau.com Lý lẽ của trẻ con vốn kỳ lạ như vậy, cộng với việc Tiêu Ngộ An chưa bao giờ đẩy y ra, nên y cứ thế thoải mái mà làm, cho đến khi lớn lên thành thiếu niên, mới dần nhận ra hành động đó thực sự trẻ con biết bao.
Tuy nhiên, thói quen đã ăn sâu vào máu, đến khi trưởng thành, vào một năm nọ, sau khi Tiêu Ngộ An hoàn thành nhiệm vụ cùng Đội Hành động Đặc biệt, đến thăm y ở thành phố Đông Nghiệp. Đúng lúc mùa đông giá rét, Tiêu Ngộ An mặc chiếc áo khoác dài bằng cashmere, không cài khuy, cổ quấn chiếc khăn màu xám đậm, đứng chờ y gần khu chung cư.
Y chỉ liếc nhìn một cái, chân bỗng chốc trở nên mềm nhũn.
Tiêu Ngộ An mỉm cười vẫy tay, trên tay đeo găng tay da màu đen.
Y vội vàng chạy lại, ôm lấy anh, nhưng chưa đủ, lại kéo lấy một bên áo khoác của Tiêu Ngộ An, chen người vào trong, tựa vào vòng tay ấm áp. Đọc truyện tại TruyenLau.com
May mắn là lúc ấy đã là đêm khuya, họ đứng ở nơi vắng vẻ, không ai nhìn thấy.
“Cao như vậy rồi, sao còn chui vào lòng anh thế?” Tiêu Ngộ An nói vậy, nhưng tay vẫn ôm lấy y, không hề đẩy y ra.
“Chỉ vì cao rồi mà không thể chui vào sao?” Y không chỉ chui vào mà còn vùi đầu vào vai Tiêu Ngộ An.
Tiêu Ngộ An dùng tay kéo tay y, dẫn y đi vào trong khu dân cư.
“Chỉ vì tay lớn mà không thể nắm tay sao?” Sau mấy năm, Minh Thứ trả lời lại với cùng một giọng điệu: “Anh, nắm tay em đi.” Website TruyenLau.com
Tiêu Ngộ An cười nhẹ, đưa tay quẹt nhẹ vào mũi y.
Thang máy đến tầng một, mọi người đều đang chờ ngoài cửa.
Minh Thứ ngay lập tức thay đổi trạng thái trong thang máy, ra ngoài hỏi mọi người còn muốn đi đâu nữa.
“Chỗ tôi có chút việc.” Dịch Phi lắc lắc điện thoại, nói: “Tôi đi trước nhé.”
Từ Xuân hỏi: “Cậu thì có chuyện gì? Quay lại mau.”
Dịch Phi vội vàng nhìn Minh Thứ.
Minh Thứ hiểu ý Dịch Phi: “Được, anh đi trước đi.”
Dịch Phi cúi đầu, chào hỏi vài người trong Đội Hành động Đặc biệt, rồi gọi taxi rời đi.
“Khoan đã, cậu ấy đi đâu vậy?” Từ Xuân nói, “Không phải cậu ấy thích hát karaoke sao?”
“Tổ phó Dịch đang yêu rồi.” Minh Thứ nói.
“A?” Phương Viễn Hàng kinh ngạc: “Ai vậy? Sao em không biết?”
Minh Thứ nói: “Thân là cảnh sát hình sự trong tổ trọng án, cái này mà còn không quan sát ra được?”
Phương Viễn Hàng tỏ ra uất ức, cậu thật sự không biết gì cả.
Tiêu Mãn vỗ tay nói: “Biết rồi! Là cô gái ở đội nữ cảnh sát thuộc phân cục Đông Thành đúng không?”
Minh Thứ cười nói: “Được rồi, phần còn lại cứ hỏi Dịch Phi đi. Còn các cậu, tăng tiếp theo định đi đâu?”
“Các cậu?” Phương Viễn Hàng nói: “Sư phụ, anh không đi sao?”
“Tôi là sếp mà.” Minh Thứ cố ý liếc nhìn Hình Mục, “Sếp chỉ cần hòa nhập với các cậu là được, lát nữa anh cũng có việc, phải đi trước.”
Phương Viễn Hàng nghi ngờ nhìn Minh Thứ, sau đó lại quay sang nhìn Tiêu Ngộ An. Khi tất cả mọi người đều nghĩ cậu sẽ nói “Anh không thể đi”, cậu bỗng quay người, quyết đoán chắn Minh Thứ lại phía sau, rồi lớn tiếng nói: “Mọi người, chúng ta đi bar thôi!”
Tại cổng câu lạc bộ “Phong Ba”, mọi người chia thành ba nhóm. Đội Hành động Đặc biệt vì sáng mai phải lên đường, nên tất cả đều quay về nơi ở của mình. Minh Thứ và các thành viên “có việc” khác trong tổ lần lượt về nhà, còn những người còn lại do Phương Viễn Hàng dẫn đầu vội vã lao đến quán bar.
Trên đường về nhà, Tiêu Ngộ An nói: “Đồ đệ nhỏ của em coi bộ rất bảo vệ em.”
Chữ “bảo vệ” này tất nhiên Minh Thứ hiểu rõ là chỉ cái gì.
“Cậu ấy nhận ra rồi.” Minh Thứ nói: “Phương Viễn Hàng đôi khi sơ suất, nhưng đôi khi cũng rất tinh tế.”
“Ừ.” Tiêu Ngộ An gật đầu, “Có cần anh nói chuyện với cậu ấy không?”
Minh Thứ gõ gõ ngón tay lên vô lăng: “Chuyện nhỏ thôi, không cần đâu.”
Thành phố Đông Nghiệp không thuộc khu vực sưởi ấm tập thể, mùa đông cả trong nhà lẫn ngoài trời đều lạnh, muốn ấm áp thì chỉ có thể bật điều hòa. Nhưng điều hòa thực sự không hiệu quả, không khí phía trên trong phòng thì nóng lên, nhưng chân lại vẫn lạnh. Vì thế, mỗi khi mùa đông đến, Minh Thứ không thích ở nhà mình, thường xuyên ở lại chỗ Tiêu Ngộ An. Nhà anh lúc trước có lắp đặt hệ thống sưởi dưới sàn, về nhà là cảm thấy cực kỳ thoải mái.
Tiêu Ngộ An còn có công việc cần xử lý, Minh Thứ ngồi trên sô pha trong phòng khách xem tivi. Nhà anh ít khi bật tivi, và khi bật lên, chỉ toàn là các bản tin.
Vụ án nhà họ Sở đã hoàn toàn đổ bể, không chỉ truyền thông địa phương mà ngay cả các phương tiện truyền thông trung ương cũng suốt ngày đưa tin. Minh Thứ gần đây liên tục tiếp xúc với những người mang họ Sở, những thông tin trên tivi đều là những gì y đã biết từ lâu. Xem một lúc, y không còn hứng thú nữa, cũng không muốn nghe thêm tên của Sở Lâm Hùng và Sở Tín nữa, liền cầm điều khiển, chuyển kênh.
Ngoài các kênh tin tức, kênh thể thao là thứ y xem nhiều nhất, nhưng vào thời điểm này lại không có trận đấu nào hấp dẫn, đành phải tiếp tục đổi kênh.
Một kênh đã bị y lướt qua, bỗng nhiên y nhớ ra điều gì, liền quay lại.
Màn hình tivi hiện lên một gương mặt quen thuộc, chính là ngôi sao mà y đã nhìn thấy trên màn hình ở câu lạc bộ “Phong Ba”.
Tên là gì nhỉ?
Minh Thứ chống cằm suy nghĩ.
Hồ Ảnh.
Tên này nghe có vẻ kỳ lạ, viết hai chữ ra là gần như có thể đoán được, đây không phải là tên thật.
Trên tivi đang chiếu một bộ phim truyền hình cổ trang, sản xuất quy mô lớn, chưa phát sóng đã trở thành hiện tượng, làm nổi bật một loạt các nam nữ diễn viên trẻ. Hồ Ảnh chính là một trong số đó.
Minh Thứ vốn không quan tâm đến giới giải trí, nhưng cũng nghe qua về bộ phim cổ trang này.
Lúc bình thường, y sẽ chỉ lướt qua kênh này và chẳng bao giờ quay lại, nhưng hôm nay lại có chút hứng thú, quyết định xem thử bộ phim truyền hình đã nổi đình đám suốt mấy tháng qua.
Các trang tin tức và những nhà phê bình nghề nghiệp đã ca ngợi bộ phim này một cách thần thánh, fan của các nhóm lưu lượng cũng điều hướng các bình luận, khiến người bình thường trên mạng gần như không tìm được lời chê bai. Tuy nhiên, Minh Thứ chỉ xem chưa đầy mười lăm phút, lại bất ngờ ngủ gật.
Trong quãng thời gian ngắn ngủi đó, y đã rút ra mấy kết luận — lời thoại trẻ con, logic không ổn, diễn xuất của các diễn viên yếu kém, chỉ có gương mặt đẹp là đáng xem, còn trang phục và đạo cụ lại khá ổn.
Trước khi hoàn toàn ngủ thiếp đi, Minh Thứ mơ màng nghĩ đến những bộ phim võ thuật mình xem lúc còn nhỏ.
Rồi y chợt nhớ đến một huyền thoại võ thuật, người đã giết hại nhiều người, nhưng cuối cùng lại bị nhân cách thứ hai của Ân Tiểu Phong giết chết — ngôi sao võ thuật một thời Mưu Hải Uyên.
Ngày xưa, kỹ thuật quay phim còn lâu mới có thể so sánh với hiện tại, ngay cả trang phục và đạo cụ cũng không thể sánh bằng, còn về diễn xuất, mặc dù hiện nay mọi người đều khen ngợi các diễn viên thế hệ cũ diễn xuất tốt và chuyên nghiệp, nhưng thực tế, trong thế hệ cũ cũng không thiếu những người diễn xuất phô trương, giả tạo và không có tinh thần làm việc.
Tuy nhiên, ít nhất trong diễn xuất, Mưu Hải Uyên không phải là một người tầm thường.
Minh Thứ rất muốn trực tiếp hỏi ông ta – giống như khi thẩm vấn từng nghi phạm – trong lòng ông thật sự nghĩ gì? Tại sao lại chọn con đường này?
Khi một người chết, rất nhiều bí mật đã theo họ xuống mồ.
Mặc dù cảnh sát hiện tại đã có đủ chứng cứ để rõ ràng vạch ra động cơ và phương thức phạm tội của Mưu Hải Uyên. Nhưng không thể nghe được chính miệng ông ta thừa nhận tội lỗi, vẫn cảm thấy thiếu đi một điều gì đó.
Vị “Đại sư Khuy Trần” chân chính ở trong chùa Hải Kính là Mưu Hải Phong. Vậy Mưu Hải Uyên làm sao tìm thấy ông ấy? Mưu Hải Uyên khi nào biết được em trai mình xuất gia ở chùa Hải Kính? Nếu đã biết, tại sao lại đợi đến khi Khuy Trần sắp qua đời mới muốn gặp một lần?
Tất cả những câu hỏi đó đều không thể tìm ra câu trả lời.
Điều khiển từ xa trong tay rơi xuống thảm, Minh Thứ nằm nghiêng, tóc vừa mới khô xõa nhẹ trên mặt.
Y trở lại tổ trọng án từ Đội Hành động Đặc biệt từ mùa hè, chỉ chớp mắt một cái, đã đến mùa đông. Mặc dù có nghỉ vài ngày giữa chừng, nhưng những ngày bận rộn vẫn chiếm phần lớn thời gian.
Nghĩ lại, nửa năm trôi qua thật nhanh.
Thành phố càng lớn, an ninh càng tốt, nhưng số người càng đông, ở đâu có người, ở đó có tội ác. Ở một nơi như thành phố Đông Nghiệp này, đừng nói là tổ trọng án, ngay cả các đội cảnh sát hình sự khác cũng chẳng mấy khi có những ngày yên bình.
Minh Thứ chỉ phụ trách tổ trọng án, trong khi Tiêu Ngộ An lại phụ trách cả Cục Trinh sát Hình Sự, còn phải đảm nhận việc của các phân cục khác, gánh nặng trên vai tự nhiên là nặng nề hơn rất nhiều so với Minh Thứ.
Giải quyết xong công việc, Tiêu Ngộ An từ thư phòng đi ra, vừa nhìn thấy Minh Thứ, ánh mắt anh lập tức trở nên dịu dàng. Trong ánh sáng ấm áp của phòng khách, anh như một biển cả bao la và bình yên.
Nhưng dù biển có yên tĩnh đến đâu, mặt nước luôn có những đợt sóng ngầm dâng lên.
Đó là nhịp tim của biển.
Tiêu Ngộ An bước đến bên sô pha, cúi người xuống, rồi ngồi hẳn lên thảm, cúi đầu nhìn Minh Thứ.
Minh Thứ không ngủ quá sâu, cảm nhận được sự có mặt của Tiêu Ngộ An, liền tỉnh lại.
Tiêu Ngộ An nhẹ nhàng vén tóc y, nói: “Vào phòng mà ngủ.”
Minh Thứ khẽ tỉnh lại một chút, mỉm cười: “Anh Tiêu.”
Nụ cười trong mắt Tiêu Ngộ An càng thêm đậm.
Nhưng Minh Thứ lúc này lại đổi lời: “Anh trai tồi.”
Tiêu Ngộ An nắm lấy chân Minh Thứ, lắc lắc nhẹ: “Anh tồi chỗ nào?”
“Trước khi em cầm được lá bài sói, đã bị thầy Hình giết ba lần liên tiếp rồi.” Minh Thứ giả vờ giận dỗi: “Có một ván anh là phù thủy, nhưng lại không cứu em.”
Tiêu Ngộ An nói: “Lúc đó, tiên tri không mở bài, anh không biết liệu em có phải là tiên tri hay không, mà chỉ còn một lọ thuốc giải duy nhất, anh phải để lại cho tiên tri.”
Minh Thứ không thèm nghe: “Còn một ván nữa, anh là đồng đội sói của thầy Hình! Anh để anh ấy giết em, anh đồng ý đấy!”
Tiêu Ngộ An nói: “Anh không có lý do để ngăn họ.”
Minh Thứ khoanh tay trước ngực, hừ lạnh nói: “Sau đó em vất vả lắm mới lấy được quân bài sói, nhưng anh lại kêu gọi mọi người bỏ phiếu loại em! Mấy ván liên tiếp em chẳng có tí trải nghiệm game nào!”
“Anh là tiên tri, anh phải suy nghĩ cho phe chính nghĩa.” Tiêu Ngộ An nhẹ nhàng an ủi, mặc dù sự tức giận của Minh Thứ lúc này chỉ là đang đùa giỡn với anh, nhưng anh vẫn kiên nhẫn phối hợp.
Minh Thứ thu chân lại, co lại trên ghế sofa: “Nhìn Nhạc Nhiên đi. Cậu ấy còn bảo vệ tổ trưởng Thẩm cơ mà.”
Tiêu Ngộ An cười nói: “Vậy nên cậu ấy mới lộ diện ngay vòng đầu.”
Minh Thứ: “…Quả thật vậy.”
Một người ngồi trên ghế sofa, một người ngồi trên thảm, tự nhiên có sự chênh lệch về chiều cao. Tiêu Ngộ An ngả người ra sau, hai tay chống sau lưng, đợi Minh Thứ nói tiếp.
“Anh trai tồi.” Minh Thứ  tự mình cũng không nhịn được cười trước cái tên ngớ ngẩn này.
Tiêu Ngộ An bình tĩnh đáp: “Ừ?”
“Anh phải đền lại cái tội anh làm em đau khổ.” Minh Thứ cười đủ rồi hắng giọng.
“Đền lại thế nào?”
“Ban ngày em chỉ có một lần được cầm quân sói, mà lại bị anh đuổi ra ngay vòng đầu, em chưa kịp làm gì hết, bị loại ngay. Em chưa được chơi hết mình.”
Tiêu Ngộ An híp mắt lại: “Vậy à?”
Minh Thứ đột nhiên vòng tay qua cổ Tiêu Ngộ An: “Vậy nên tối nay em phải chơi lại! Tối nay em vẫn là sói!”
Tiêu Ngộ An vỗ nhẹ vào lưng y hai cái, nói: “Được rồi.”
Dưới cùng một bầu trời đêm, có người chơi trò sói ngược đời, có người thì đang thả mình trong không khí tự do ở quán bar.
Thực ra, sau khi rời khỏi “Phong Ba”, không nhiều người đi cùng Phương Viễn Hàng đến quán bar chơi. Mọi người vừa đi vừa tản ra, cuối cùng chỉ còn Phương Viễn Hàng và Tiêu Mãn thực sự bước vào cửa quán bar.
Phương Viễn Hàng thở dài: “Anh em, vẫn là anh trọn tình trọn nghĩa là anh em, bình thường lúc nào cũng thích chọc tôi, giờ chỉ có mình anh đi cùng tôi.”
Tiêu Mãn khinh thường đáp lại: “Đi với cậu á? Tôi là muốn uống rượu thôi.”
Hai người lượn qua lại trong quán bar, ngồi ở quầy xong, mới nhận ra có gì đó không đúng.
Sao bên ghế dài kia lại có hai người đàn ông đang hôn nhau vậy?
Còn mấy người bên sàn nhảy kia làm cái gì vậy?
Một lúc sau, Phương Viễn Hàng cảm thấy đôi mắt thẳng tắp của mình suýt nữa bị mù.
“Mẹ kiếp!” Tiêu Mãn cố ý tránh xa Phương Viễn Hàng, “Anh em, cậu là gay hả?”
“Mẹ nó anh mới là á!” Phương Viễn Hàng lúc này mới nhớ ra, chính là thằng cha Dư Đại Long kia đã giới thiệu quán bar này cho mình!
Mẹ nó hóa ra đây là quán gay bar!
Tiêu Mãn giơ tay nói: “Không phải gay thì cậu đến đây làm gì?”
Phương Viễn Hàng nói: “Anh không phải gay, sao anh cũng đến đây?”
Tiêu Mãn cười rộ lên: “Tôi đây chẳng phải trúng tà thuật của cậu, bị cậu dụ đến đây sao? Ai biết đây lại là quán bar dành cho gay?”
“Tôi cũng trúng tà của người khác!” Phương Viễn Hàng nói: “Anh biết Dư Đại Long không? Cậu ta bảo ở đây rượu ngon, tôi mới muốn đến thử!”
Tiêu Mãn không hề nể nang, “Cái thằng nhỏ gay đó à? Cậu ta bảo ở đây cứt ngon, vậy cậu ăn thử chưa?”
Phương Viễn Hàng: “…”
Tiêu Mãn nhìn Phương Viễn Hàng giơ tay lên, “Ôi, cảnh sát lại muốn đánh dân rồi à?”
“Thôi, tôi kiểm soát được mình.” Phương Viễn Hàng vỗ vỗ tay, “Dù có đánh thật, thì tôi đánh cũng không phải người dân.”
“Vậy thì thành đánh cảnh sát rồi.” Tiêu Mãn trêu đùa, “Đã đến đây rồi, đổi quán khác thì phiền, cứ uống ở đây đi.”
Phương Viễn Hàng hơi ngạc nhiên: “Anh là trai thẳng, ngồi ở đây không thấy khó chịu à?”
“Thế có sao?” Tiêu Mãn nói: “Chỉ là uống rượu thôi, uống ở đâu chẳng được? Tôi không tin trong lòng cậu không nghĩ gì đâu, mấy thằng nhỏ gay này có thể ép cậu làm gì à?”
Phương Viễn Hàng nghĩ ngợi một lúc, cảm thấy lời này có lý, liền yên tâm ngồi xuống, cùng Tiêu Mãn gọi rượu và một đĩa trái cây.
Tiêu Mãn đúng là đến để uống rượu, mắt không nhìn ngang liếc dọc, uống hết ly này đến ly khác.
“Anh không phải chịu đả kích gì đấy chứ?” Phương Viễn Hàng hỏi: “Mượn rượu giải sầu à?”
Tiêu Mãn cầm ly rượu nói: “Tôi đang hợp lý hóa áp lực cho bản thân.”
Phương Viễn Hàng đã làm ở tổ trọng án gần hai năm, công việc thường xuyên tiếp xúc với Tiêu Mãn, nhưng đây là lần đầu tiên cả hai cùng đi uống rượu riêng thế này.
Miệng đàn ông, một khi đã uống vào, khó mà giữ kín.
Tiêu Mãn bình thường hay nói xéo, đụng ai cũng đá xoáy vài câu, ngay cả Minh Thứ cũng không tha. Nhìn thì tưởng anh sống rất phóng khoáng, nhưng hôm nay nói chuyện sâu hơn, Phương Viễn Hàng mới phát hiện Tiêu Mãn thực ra đang gánh rất nhiều áp lực.
Bộ phận giám định dấu vết trước đây có hai chuyên gia giàu kinh nghiệm, nhưng năm nay một người về hưu, một người bị bệnh. Tiêu Mãn không bao giờ than phiền, lập tức nhận lấy trách nhiệm. Nơi nào tổ trọng án cần giám định dấu vết, Tiêu Mãn sẽ đến ngay. Nếu có kết quả, anh nhanh chóng chuyển đến nơi khác cần mình. Còn nếu chưa ra kết quả, anh cứ làm mãi, dốc toàn sức mà làm.
Khi cảm thấy mình không chịu nổi nữa, Tiêu Mãn sẽ đi uống rượu, quán bar nào cũng được, vào gọi rượu và đĩa trái cây, uống một mình. Người khác uống để giải sầu, uống để quên, uống với ý đồ gì đó, nhưng anh lại uống để tự động viên mình, để giảm bớt áp lực. Uống xong đi ra hóng gió một chút, hôm sau lại tinh thần sảng khoái đi làm tiếp.
Phương Viễn Hàng đã hiểu tại sao hôm nay Tiêu Mãn lại muốn uống rượu – chuỗi vụ án vừa qua, quả thực đã khiến Tiêu Mãn mệt mỏi đến rã rời.
Thế nhưng người này lại chẳng bao giờ để lộ sự mệt mỏi hay vất vả ra ngoài, cùng lắm chỉ khiến người khác cảm thấy anh đang không vui.
“Anh em, cụng ly nào.” Phương Viễn Hàng muốn cụng ly với Tiêu Mãn, nhưng Tiêu Mãn lườm một cái, “Ai thèm cụng ly với tên gay như cậu chứ.”
“Lại nữa rồi phải không? Tôi đã nói rồi, là tôi bị trúng tà của Dư Đại Long!” Phương Viễn Hàng cầm điện thoại lên, “Không tin thì gọi hỏi cậu ta luôn.”
Hai người đều uống hơi nhiều, cảm xúc dâng cao. Ban đầu Phương Viễn Hàng chỉ đùa một câu, không ngờ cãi qua cãi lại thật, cuối cùng thật sự gọi Dư Đại Long đến.
Bản chất mà nói, Dư Đại Long cũng chẳng khác gì đám người tổ trọng án — đều là những kẻ cuồng công việc.
Khi nhận được cuộc gọi của Phương Viễn Hàng, Dư Đại Long vừa đưa nghệ sĩ nhỏ mà mình quản lý về đến nhà. Cậu ta cũng đang định tìm một quán bar để thư giãn.
Lúc này quán bar vẫn chưa phải giờ cao điểm. Ba người ngồi chung một bàn, còn chưa kịp “đối chất” thì đã nghe thấy bên kia vang lên tiếng reo hò.
Phương Viễn Hàng lần đầu đến gay bar, cứ như gà quê lên tỉnh, nghển cổ nhìn: “Mẹ nó, ở đây sao lại có gái xinh vậy?”
Tiêu Mãn và Dư Đại Long lập tức nhìn theo hướng cậu chỉ.
Chỉ thấy phía đối diện sàn nhảy, đứng chếch sang một chút, là một người phụ nữ dáng người yểu điệu. Mái tóc xoăn sóng to dài đến tận eo thon, chiếc váy dài ôm sát tôn lên những đường cong quyến rũ, thân hình khiến người ta không khỏi mơ màng. Hai chân thon dài, thẳng tắp, trên đôi giày cao gót, vẻ đẹp của cô và màu sắc chiếc váy dưới ánh đèn nhấp nháy mạnh mẽ trở nên mờ ảo khó phân biệt.
Sự xuất hiện của cô lập tức khiến phần lớn người trong quán bar quay đầu lại nhìn.
“Diễn viên à ta?” Phương Viễn Hàng hỏi: “Mặc vậy là để nhảy kiểu đó sao?”
“Người ta là đàn ông mà.” Dư Đại Long cười to, “Anh Hàng, anh cong rồi hả?”
“Đàn ông á?” Đừng nói Phương Viễn Hàng, ngay cả Tiêu Mãn cũng bất ngờ: “Người đó là đàn ông à?”
“Đúng vậy. Dư Đại Long nói: “Đừng để mái tóc xoăn sóng to và bộ váy kia đánh lừa, nhìn kỹ chân với lưng cậu ta xem, phụ nữ bình thường sẽ không có cơ bắp rắn chắc như thế đâu.”
Phương Viễn Hàng và Tiêu Mãn nhìn lại một cách nghiêm túc, không khỏi nghĩ — Lẽ nào khả năng quan sát của mình còn thua cả Dư Đại Long?
“Tôi đâu dám so khả năng quan sát với các anh cảnh sát.” Dư Đại Long nhấp một ngụm rượu nhỏ, “Chẳng qua tôi là khách quen ở đây thôi. Lan Lan ấy mà, tôi gặp mấy lần rồi. Cậu ta thích mặc đồ nữ, hóa trang thành phụ nữ, nhưng ‘kích cỡ’ thì giống tôi.”
Tiêu Mãn cười, “Tức là chị em của cậu à?”
Dư Đại Long chu môi, “Cậu ta được yêu thích hơn tôi nhiều!”
Phương Viễn Hàng, người đã độc thân hơn hai mươi năm bằng chính thực lực của mình, gật đầu: “Tôi thấy vậy thật.”
Dư Đại Long: “…”
Tiêu Mãn: “Không biết nói thì nói ít thôi.”
Phương Viễn Hàng ngơ ngác: “Tôi nói sai gì à?”
Dư Đại Long rộng lượng, không để tâm, liền chuyển chủ đề: “Gần đây tôi mệt chết đi được, ngày nào cũng dậy sớm về khuya, chạy việc cho mấy bảo bối của mình.”
Phương Viễn Hàng biết “bảo bối” mà Dư Đại Long nói là chỉ những nghệ sĩ mà cậu ta đang quản lý. Dù rằng nghệ sĩ được cậu ta dẫn dắt chẳng có ai nổi tiếng, nhưng việc Dư Đại Long thường xuyên lăn lộn với giới nghệ sĩ cũng khiến cậu ta được coi như nửa người trong showbiz.
Dạo này trong giới giải trí, cái tên được nhắc đến nhiều nhất chính là Hồ Ảnh, người tham gia diễn xuất trong bộ phim “Hồng Trần Và Giang Hồ”. Không giống với vị sư phụ chẳng bao giờ xem phim truyền hình của mình, Phương Viễn Hàng thỉnh thoảng vẫn lướt qua màn hình, nên ấn tượng với Hồ Ảnh khá sâu sắc.
“Cậu gặp Hồ Ảnh bao giờ chưa?” Phương Viễn Hàng hỏi.
Nghe vậy, Dư Đại Long cười, lập tức lấy điện thoại ra, “Tôi còn có ảnh chụp chung với cậu ta đây này!”
Nói là ảnh chụp chung, nhưng thực chất chỉ là một bức ảnh đông người đứng chung, đầu của Dư Đại Long  còn bị che mất hơn nửa.
“Hồ Ảnh là kiểu nổi tiếng bất thình lình đúng không?” Tiêu Mãn hỏi.
“Đúng vậy, trước khi được lăng xê trong “Hồng Trần Và Giang Hồ”, cậu ta còn chẳng hot bằng nghệ sĩ nổi nhất dưới trướng tôi.” Dư Đại Long nói: “Trước đây chỉ là diễn viên hạng một trăm tám mươi, đúng là vận may ngút trời.”
Phương Viễn Hàng lắc đầu: “Cũng hơi quá đấy chứ.”
Dư Đại Long nhún vai, “Showbiz là vậy mà, đôi khi may mắn thật sự quyết định tất cả.”
Tiêu Mãn cười nói: “Nếu ngày nào đó nghệ sĩ của cậu đột nhiên nổi tiếng, cậu sẽ thành quản lý vàng luôn.”
Dư Đại Long hào sảng cạn ly, “Vẫn là anh Mãn biết cách nói chuyện.”
Phương Viễn Hàng uống nhiều, đi vệ sinh một chuyến rồi quay lại, hỏi: “Cái cậu Lan Lan kia đâu rồi?”
“Chắc đi rồi.” Dư Đại Long tửu lượng không cao, mới vài ly mà mắt đã mờ, “Cậu ta lần nào cũng đến sớm rồi về sớm.”
Phương Viễn Hàng thắc mắc: “Chỗ như thế này, chẳng phải nên đến muộn về muộn sao?”
Dư Đại Long nhún vai, “Các anh cảnh sát cũng hóng chuyện quá, ngay cả giờ giấc về nhà của một bé gay cũng phải tra hỏi.”
Tiêu Mãn phụ họa: “Đừng có vơ đũa cả nắm, chỉ có Phương Viễn Hàng là hóng hớt thôi, một con chuột làm sao phá được cả nồi canh cảnh sát của bọn tôi.”
Giữa những câu nói đùa, đêm mỗi lúc một sâu hơn.
Trong một căn hộ cao cấp yên tĩnh, Minh Thứ và Tiêu Ngộ An đang ôm nhau chìm vào giấc ngủ. Bên ngoài quán bar ồn ào, Phương Viễn Hàng chu đáo gọi một chiếc taxi, đưa Dư Đại Long say khướt về nhà.
Vài giờ sau, vào lúc năm giờ sáng, nhà tang lễ Tây Nguyệt ở phía Bắc thành phố Đông Nghiệp bắt đầu một ngày cao điểm hỏa táng.
Trong dân gian có câu, dương khí của nam giới thường mạnh hơn. Vì thế, hầu hết các nhà tang lễ khi tuyển dụng đều ưu tiên chọn nhân viên nam.
Tại nhà tang lễ Tây Nguyệt, toàn bộ những người phụ trách thiêu xác đều là nam giới trẻ, dưới 40 tuổi.
Thông thường, một thi thể mất khoảng 40 phút để hỏa táng, người thân sẽ chờ đợi trong phòng nghỉ gần lò thiêu để nhận tro cốt.
Trong hành lang, thi thoảng vang lên tiếng gọi to của nhân viên, tiếng pháo giấy lốp bốp và cả những tiếng khóc nức nở của người thân.
Cánh cửa lò thiêu chậm rãi mở ra, tro cốt cùng những mảnh xương được băng chuyền đẩy ra ngoài. Một người đàn ông mặc đồng phục màu xám từ tốn xúc tro vào hũ cốt, xung quanh là tiếng khóc nghẹn ngào của người thân. Nhưng trên khuôn mặt anh ta, từ đầu đến cuối chỉ hiện lên vẻ thờ ơ, vô cảm.
Lúc này, cả thành phố vẫn còn say ngủ trong màn đêm mùa đông.
Nhà tang lễ là nơi đầu tiên thức dậy.
Cùng thời điểm đó, Hồ Ảnh cũng tỉnh giấc.
Anh ngồi bật dậy trên giường, ánh mắt trống rỗng, nhìn chằm chằm vào khung cửa sổ tối đen. Trong cảm giác mơ hồ, anh thấy trên khung kính không phải hình bóng của một con người, mà là một cái xác đã được dựng đứng lên.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu