Editor: Mộc
Từ sau khi biết được từ Dư Đại Long rằng Minh Thứ không phải trai thẳng, Phương Viễn Hàng dường như đã bật một chiếc ra đa vốn không thuộc về cậu. Trong khi điều tra án, chuyện nghĩ đến nhiều nhất chính là —— một nửa kia của sư phụ rốt cuộc là ai?
Sư phụ bận rộn như vậy, mỗi khi có vụ án là ăn ngủ trong cục nên thời gian hẹn hò ít đến đáng thương.
Cho nên khả năng cao sư mẫu không phải là người bên ngoài.
Chú thỏ Minh nhất định là gặm cỏ gần hang!
Vừa rồi Tiêu Ngộ An gọi Minh Thứ dừng lại, Minh Thứ “kít” một cái đã đứng vững.
Đây vốn là một chuyện hết sức bình thường, cấp trên trực tiếp gọi dừng lại, chẳng lẽ còn thể tiếp tục chạy à?
Nếu như trước đây Phương Viễn Hàng thậm chí còn không thèm liếc mắt một cái, nhưng hiện tại, ý nghĩ đầu tiên của cậu là: Sư phụ mình biết nghe lời thế á? Ngoan như vậy?
Giọng điệu Cục phó Tiêu khi nói “dừng lại” nghe rất khác thường, có chút đùa giỡn, nhưng cũng có chút ra lệnh, ra lệnh cũng không hẳn là ra lệnh, hình như chính là đang trêu đùa sư phụ?
Chiếc thắng gấp này của sư phụ cũng gọn gàng, tiếng “chuyện gì” nghe chẳng giống đang nói với cấp trên chút nào, giống như…
Phương Viễn Hàng vỗ trán, trong lòng thầm nghĩ —— đừng nghĩ nữa, mình không muốn phạm sai lầm nữa!
Lần trước cậu cũng đã loại trừ Cục phó Tiêu, Cục phó Tiêu cả người chững chạc thậm chí uy nghiêm như thế, sao lại là sư mẫu chứ?
Tiêu Ngộ An nói mấy câu với Minh Thứ, giọng Minh Thứ cũng hơi lớn, nói mình đang vội đi tìm Tiêu Mãn, Tiêu Ngộ An liền thả người.
Phương Viễn Hàng trốn trong góc một lúc lâu, đột nhiên dường như đã đả thông được hai mạch Nhâm Đốc —— ai nói một nửa khác của sư phụ phải nhất định là sư mẫu chứ?
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Minh Thứ làm sao biết tâm tư đồ đệ mình đang sóng gió cuồn cuộn, vừa đến địa bàn phòng kiểm tra dấu vết đã vội hỏi: “Có kết quả rồi sao?”
“Là máu chó.” Tiêu Mãn đặt một bản báo cáo kiểm nghiệm trước mặt Minh Thứ, “Ngũ Đồng nói cô ta giết gà ở ban công, Mạnh Tuyết cũng chứng thực Ngũ Đồng thích giết gà, nhưng trên thực tế, Ngũ Đồng còn từng giết chó ở ban công nữa.”
Một cô gái thích giết gà vốn đã đáng nghi.
Website TruyenLau.com
Nếu cô ta không chỉ giết gà mà còn giết cả chó, tình hình sẽ phức tạp hơn.
Lương Lộ nói Ngũ Đồng là bà con xa của mình, nhiều năm không gặp và lần cuối gặp Ngũ Đồng là lúc cô ta vẫn chỉ là một cô bé. Vậy bản tính Ngũ Đồng thế nào, đã trải qua chuyện gì, Lương Lộ và cha lương mẹ Lương vốn cũng không rõ ràng.
Thậm chí còn có một tình huống, Ngũ Đồng của hiện tại đã không còn là Ngũ Đồng mà Lương Lộ từng gặp nữa.
Từ Xuân vội vã đến huyện Hà Hương, quê quán của Ngũ Đồng cùng với mấy đội viên chạy việc bên ngoài. Hiện vẫn đang trên đường đi, chưa có tin tức báo về.
Website TruyenLau.com
Minh Thứ kéo ghế ngồi xuống, lặng lẽ nhìn Ngũ Đồng mấy phút, “Đêm ngày 24 tháng 8, cô đến trường trọng điểm số 9 làm gì? Trường trọng điểm số 9 cách xa tuyến đường giữa ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’ và nhà cô. Theo như lời cô đã nói, sau khi tan làm thì thường về nhà xem phim, xem anime, hoặc giặt giũ dọn dẹp nhà cửa. Ngũ Đồng, hành vi của cô hôm nay rất khác thường.”
Máy tính bảng đang phát video an ninh giám sát đã được xử lý độ phân giải. Quần áo Ngũ Đồng khác với thường ngày —— tóc đuôi ngựa buộc thấp, đầu đội mũ lưỡi trai, mặc một chiếc áo thun đen và quần jean xanh đậm, giày sneaker màu đen, và một chiếc ba lô màu nâu sẫm.
Ngũ Đồng kéo vành mũ rất thấp, nhưng cô ta rõ ràng không biết xung quanh có camera. Khi đi ngang qua, cô ta ngẩng đầu nhìn quanh, vẻ mặt cảnh giác và bối rối vừa khéo bị camera bắt được.
“Tôi đã xem video giám sát ở ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’, trong ấn tượng thì tôi thì cô chưa từng mặc quần áo có màu này.” Minh Thứ tiếp tục: “Hơn nữa cùng ngày 24, lúc cô đi làm mặc một chiếc váy màu xanh da trời, giống như chiếc mà tôi đã thấy cô mặc khi lần đầu tôi đến ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’. Vì sao chỉ trong vòng hai tiếng, cô đã thay váy thành áo thun quần jean?”
Từ sau khi thấy video giám sát, vẻ ngây thơ động lòng người trên mặt Ngũ Đồng đã biến mất không còn một chút gì.
Minh Thứ chậm rãi hỏi: “Trong chiếc balo kia của cô, đựng thứ gì?”
Ngũ Đồng ngơ ngác nhìn Minh Thứ, “Ai cũng đều có việc riêng, vì sao tôi không thể đến trường trọng điểm số 9? Đó là nơi người không phận sự miễn vào sao?”
“Không diễn nữa à?” Minh Thứ đột nhiên nói.
Ngũ Đồng hơi sửng sốt, hé môi, trong mắt dần dần trở nên ngây thơ sáng ngời.
“Tôi còn tưởng rằng cô không diễn nữa, xem ra kỹ năng diễn xuất của cô đúng là rất tốt, tôi vừa nhắc nhở, trong mắt cô lại diễn.” Minh Thứ nói: “Trường trọng điểm số 9 có thể đến chứ, nhưng tôi muốn biết, vì sao cô đột nhiên thay đồ rồi đến đó cơ.”
“Tôi bắt buộc phải trả lời sao?” Ngũ Đồng không có vẻ gì tự tin, khóe mắt vô thức nhìn màn hình máy tính bảng.
Có thể thấy, cô ta không ngờ tới bản thân mình lại lọt vào ống kính camera.
Điều này cho thấy, Ngũ Đồng đúng là cố ý tránh camera, nhưng cô ta không để ý rằng có một máy quay khác ở trong góc.
Minh Thứ nói: “Bắt buộc.”
Ngũ Đồng cắn môi dưới, sau một hồi trong mắt đã ánh nước.
Nhưng Minh Thứ sao lại bị giọt nước mắt cá sấu này lừa được.
“Trường trọng điểm số 9 là trường trung học tốt nhất ở thành phố Đông Nghiệp, tôi, tôi muốn đến đó xem.” Giọng nói Ngũ Đồng rất nhẹ, âm thanh nghẹn ngào, “Nhà tôi nghèo, sinh hoạt khó khăn, thành tích của tôi rất bình thường, cho nên không thể học cao. Thật ra tôi… rất muốn đi học.”
Giống như Phương Viễn Hàng nhìn ra được Lưu Mỹ cũng không phải thực sự muốn học nhạc cụ dân tộc để cải thiện bản thân, Minh Thứ cũng nhìn ra được “rất muốn đi học” của Ngũ Đồng là lời nói dối.
“Sau khi đến thành phố Đông Nghiệp, tôi thấy rằng mọi người đều có trình độ học vấn cao hơn mình. Những vị giáo viên ở ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’ đều tốt nghiệp đại học. Tôi cảm thấy rất kém cỏi.” Ngũ Đồng cúi đầu xuống rất thấp, “Người như tôi chỉ có thể thuê phòng với một cô gái làm móng tay hoặc một cô gái gội đầu.”
Minh Thứ hỏi: “Cô coi thường bạn cùng phòng của mình à?”
Ngũ Đồng lắc đầu nguầy nguậy, “không phải ý đó, tôi cũng giống như họ thì có tư cách gì đi coi khinh họ đâu? Nhưng con người muốn đạt đến vị trí cao hơn, tất nhiên tôi khao khát bản thân có thể học cao.”
“Tôi đến trường trọng điểm số 9 là vì, tôi… tôi muốn thấy những học sinh tài năng ở đó.” Ngũ Đồng ấm ức nói: “Nhưng tôi không dám mặc quần áo hàng ngày, tôi sợ…”
Minh Thứ nói: “Cô có mang theo balô là không muốn mọi người nhận ra mình. Nếu cô đến trường trọng điểm số 9 xem thử, cô có thể tưởng tượng mình cũng là học sinh giỏi, là một thành viên trong số bọn họ.”
Ngũ Đồng vội gật đầu, “Đúng thế!”
Minh Thứ cười lạnh, “Đồng ý với lời tôi vừa nói sao? Ngũ Đồng, theo logic của cô, cô nói có nghe được không?”
Ngũ Đồng sửng sốt.
“Gì mà đến trường trọng điểm số 9 ngắm nhìn những học sinh tài giỏi? Phản ứng của cô khá nhanh nhạy, nhưng trình độ bịa chuyện ngẫu nhiên đúng là quá kém.” Minh Thứ nói: “Vu Hiếu Thành là học sinh tài giỏi ở trường trọng điểm số 9 lù lù ra đó thì cô không nhìn, cần gì tốn công tốn sức, cải trang đi vào đó? Cô không ngại mệt à?”
Ngũ Đồng nói: “Cậu ta không được.”
Minh Thứ hỏi: “Hả? Vì sao? Vu Hiếu Thành không những là học sinh trường trọng điểm số 9 mà còn là học sinh ban khoa học xã hội, cô lại bảo cậu ta không được?”
“Cậu ta chỉ là rất cố gắng mà thôi, cậu ta căn bản không có tài…” Ngũ Đồng bỗng nhiên dừng lại.
“Cậu ta vốn không có tài năng.” Minh Thứ chậm rãi kết thúc lời nói của Ngũ Đồng, lại nói: “Cô là một lễ tân, vì sao lại biết học sinh một kèm một của Sa Xuân là người không có tài năng? Ngũ Đồng, không phải là cô đã biết quá nhiều rồi sao?”
Ngũ Đồng hít sâu một hơi, mồ hôi lạnh chảy xuống một bên cổ.
“Bộ quần áo cô mặc trong video này hiện đang ở đâu?” Minh Thứ hỏi.
Ngũ Đồng im lặng.
“Mục đích của cô không phải là trường trọng điểm số 9, mà là nhà Vu Hiếu Thành nằm ngoài trường trọng điểm số 9.” Minh Thứ lại hỏi.
Ngũ Đồng vẫn im lặng.
“Không nói à, được thôi.” Minh Thứ nói: “Cô rất biết ngụy trang, nhưng tôi đã nhìn thấu vẻ giả tạo đó, cho nên việc tìm chứng cứ chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.”
Hai má Ngũ Đồng giật giật mấy cái.
Minh Thứ còn nói: “Cô đã bao giờ giết một con chó trên ban công nhà mình chưa?”
Ngũ Đồng hung hăng trừng mắt nhìn Minh Thứ, môi mím rất chặt.
“Trước tiên phải kiểm tra bằng chứng đã.” Minh Thứ bước ra khỏi phòng thẩm vấn rồi họp một cuộc họp nhỏ với các thành viên trong tổ đang bận rộn bên nhánh ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’, “Sơ hở của Ngũ Đồng rất nhiều, việc quan trọng bây giờ là tìm bằng chứng phạm tội của cô ta.”
Khu nhà mà Ngũ Đồng thuê không có hệ thống camera an ninh hoàn chỉnh nên sẽ không dễ để xác định hành tung của cô ta vào tối ngày 23 tháng 8.
Căn hộ ba phòng ngủ và một phòng khách, Ngũ Đồng, Mạnh Tuyết, Lý Thiên Nguyệt có lịch trình làm việc và nghỉ ngơi khác nhau. Ngoại trừ thỉnh thoảng hẹn cùng nấu và ăn uống gì đó, bình thường gần như phần ai nấy sống, cửa phòng ngủ đóng lại, không ai biết liệu đối phương có ở nhà hay không.
Tính cách Mạnh Tuyết vui vẻ, không mưu mô, cô ấy là người thích nằm ngoài phòng khách nhất trong ba người.
“Tôi không thích nhốt mình trong phòng ngủ. Cửa sổ trong phòng tôi không phải là cửa sổ thật, do bên ngoài là ban công nên khi bọn họ phơi quần áo thì sẽ thấy tôi, tôi cảm thấy không thoải mái, còn không bằng nằm ngoài phòng khách.” Mạnh Tuyết nói: “Đồng Đồng rất ít khi ra phòng khách, khi tôi đi làm ca đêm về, cô ấy cơ bản là nhốt mình trong phòng riêng.”
“Tôi rất ít khi gặp được cô ấy.” Lý Thiên Nguyệt sắc mặt âm trầm, giọng nói cũng cực lạnh, “Các anh tìm nhầm người rồi, cô ta ở ngoài làm gì, tôi cũng không biết, cũng không quan tâm.”
Minh Thứ đánh giá Lý Thiên Nguyệt một lúc, hỏi: “Cô cũng giống Mạnh Tuyết thường làm ca đêm hả?”
Lý Thiên Nguyệt nói: “Các anh không phải đang điều tra Ngũ Đồng à? Sao lại hỏi tôi?”
“Bởi vì câu trả lời của cô, có thể làm căn cứ cho phán đoán của tôi.” Minh Thứ nói một cách chân thành, ánh mắt cũng rất chân thành.
Trên khuôn mặt lạnh như băng của Lý Thiên Nguyệt hiện lên một tia kinh ngạc.
Bởi vì ngoại hình khó tính lại làm nghề phục vụ, nên Lý Thiên Nguyệt dù chăm chỉ, năng nổ đến mấy, vẫn gặp rất nhiều khó khăn vất vả hơn những người khác. Rất nhiều khách hàng ngại nhận dịch vụ của cô vì “trông cô ta chả giống người tốt chút nào”.
Lý Thiên Nguyệt đã sớm chết lặng trong một thời gian dài sau khi chịu quá nhiều sự thờ ơ và nhìn chằm chằm. Trong ấn tượng của cô có rất ít người nhìn thẳng cô, càng không ai nhìn nghiêm túc cô như Minh Thứ, và nói cho cô rằng, lời khai của cô có thể giúp cảnh sát điều tra án.
Minh Thứ hỏi: “Ngũ Đồng có hành động nào khiến cô cảm thấy bất thường không? Hoặc có thể nói cách khác là —— khiến cô để ý?”
“Cô ta…” Lý Thiên Nguyệt nhíu mày, “Cô ta thích giết gà.”
Minh Thứ gật đầu khẳng định, “Con gái ở tuổi này thích giết gà đúng là thực không bình thường.”
Nghe vậy, Lý Thiên Nguyệt lại lắc đầu, “Không chỉ vậy, trạng thái của cô ta lúc giết gà trông rất đáng sợ.”
“Nói thử xem đáng sợ thế nào?”
“Giống như rất phấn khích.” Lý Thiên Nguyệt giơ hai tay lên, cố gắng bắt chước nói, “Tôi cũng xuất thân nông thôn, cũng từng làm thịt gà vịt cá, cũng từng thấy cha mẹ làm thịt động vật, tôi cảm thấy bình thường giết gà vốn không phải giống cái kiểu kia của cô ta.”
Minh Thứ nói: “Cô cảm thấy cô ta giống gì?”
Lý Thiên Nguyệt hít một hơi thật mạnh, khuôn mặt vốn đã khó tính trông có vẻ hung dữ, “Tôi cảm thấy cô ta giết gà vì niềm vui, chứ không phải là việc làm bình thường.”
Minh Thứ lại hỏi: “Các cô có nuôi chó không?”
Lý Thiên Nguyệt lắc đầu.
Không nuôi chó, trong nhà lại có máu chó phun tung tóe.
Giết gà không giống như công việc bình thường, mà giống như niềm vui.
Minh Thứ đã suy đoán ra lý do cho hành động của Ngũ Đồng.
Dưới vẻ ngoài ngọt ngào của Ngũ Đồng là một kẻ ưa bạo ngược, việc giết gà chó có lẽ là để thõa mãn nhu cầu giết chóc của cô ta, hoặc có lẽ là một phần luyện tập trước khi giết người.
“Hiện tôi muốn hỏi một câu quan trọng, cô nhớ kỹ lại xem.” Minh Thứ nói: “Ngày 23 tháng 8, cô đi làm hay là ở nhà nghỉ ngơi.”
Lý Thiên Nguyệt suy nghĩ một lúc, “Tôi muốn xem điện thoại, tôi có ghi chú lại.”
Minh Thứ đồng ý.
“Tôi đi làm, ca đêm.” Lý Thiên Nguyệt xem qua ghi nhớ sau nói: “Ngày hôm sau mới nghỉ.”
Minh Thứ hỏi: “Ca tối mấy giờ tan ca?”
Lý Thiên Nguyệt nói: “Tầm khoảng 2 giờ sáng.”
“Ngũ Đồng có nhà không?”
“Cô ta…”
Lý Thiên Nguyệt đột nhiên nhíu mày, “Tôi nhớ lại đã.”
Minh Thứ chắp tay, chờ đợi câu trả lời của Lý Thiên Nguyệt.
“Là như vầy, vừa rồi anh hỏi tôi Ngũ Đồng có chỗ nào khiến tôi để ý hay không, nói đến chuyện giết gà làm tôi quên khuấy.” Lý Thiên Nguyệt nói: “Ngũ Đồng thường làm ca ngày, nhưng tối ngủ rất muộn. Mỗi lần tôi tan ca đêm về, đều thấy ánh sáng lọt ra từ phòng ngủ của cô ta qua khe hở giữa cửa và sàn nhà.”
Lý Thiên Nguyệt ngừng lại, nói tiếp, “Vào ngày 23 tháng 8, không có ánh sáng nào lọt ra từ phòng của cô ta.”
Minh Thứ nghiêng người về trước, “Vì sao nhớ kỹ như vậy?”
“Vì hôm đó tôi bị một khách hàng cố ý gây khó dễ, sau đó bị quản lý khiển trách.” Lý Thiên Nguyệt nhìn thẳng vào mắt Minh Thứ, “Sau khi về nhà tôi không tài nào ngủ được, nên đã ngồi một mình ở phòng khách uống rượu. Lúc đầu tôi đã lo rằng Ngũ Đồng đột nhiên đi ra sẽ thấy tôi như vậy, nhưng tôi phát hiện trong phòng cô ta không có ánh đèn.”
Không có ánh đèn, có hai loại khả năng: Ngũ Đồng không ở nhà; Ngũ Đồng đã ngủ rồi.
Lý Thiên Nguyệt đưa ra đáp án là, Ngũ Đồng không có nhà mà sáng sớm mới về.
Minh Thứ hỏi: “Cô có chắc là cô ta sáng mới trở về không?”
“Tôi chắc chắn, vì ngày hôm đó tôi không về phòng ngủ.” Lý Thiên Nguyệt nói: “Tôi ngủ quên ở trên ghế sa lon luôn. Buổi sáng tôi nghe thấy ngoài cửa có tiếng động, thì trông thấy cô ta vào nhà, mặc một bộ quần áo đen từ đầu tới chân.”
Minh Thứ hỏi: “Cô ta cứ vậy đi qua cô? Các cô không nói gì sao?”
“Cô ta không biết tôi tỉnh.” Lý Thiên Nguyệt nói: “Tôi chỉ thấy cô ta lướt qua.”
Minh Thứ lập tức mở đoạn video giám sát ở trường trọng điểm số 9, “Là bộ quần áo này sao?”
Lý Thiên Nguyệt nhìn một lúc, “Tôi không rõ?”
“Không rõ?”
“Tôi không có thấy rõ, chỉ liếc nhìn thời điểm lúc cô ta vào nhà, tôi có thể nhìn thấy tông màu, nhưng không phải phong cách cụ thể.”
“Nếu Lý Thiên Nguyệt nói dối, khi tôi cho cô ấy xem video giám sát, cô ấy chắc chắn sẽ nói đó là những gì cô ấy nhìn thấy.” Minh Thứ nói: “Với tình hình hiện tại, Lý Thiên Nguyệt có thể đóng vai trò là nhân chứng quan trọng, nhưng còn chưa đủ.”
“Trong nhà Ngũ Đồng không tìm thấy bộ quần áo và ba lô cô ta mặc khi đến trường trọng điểm số 9, hẳn là chúng đã được xử lý cùng với công cụ gây án rồi.” Tiêu Mãn nói: “Tôi vừa mới ở bên tổ kỹ thuật tới đây, Chu Nguyện nói tôi chuyển lời cho anh, anh ấy đã phục hồi dữ liệu điện thoại Ngũ Đồng. Thứ mà Ngũ Đồng thích xem không phải phim truyền hình hay hoạt hình, mà là những video đẫm máu và bạo lực. Trang tìm kiếm của cô ta cũng cho thấy rằng cô ta đã xem một số lượng lớn các phương pháp giết và tiêu hủy xác chết. Tổ trưởng Minh, Ngũ Đồng chính là hung thủ, chạy không thoát được.
Bầu không khí nghiêm trọng, bên ngoài có tiếng người gọi: “Tổ trọng án, đồ ăn ngoài của các anh giao đến rồi kìa!”
Minh Thứ hoàn hồn, lập tức gọi mọi người: “Xuống lầu lấy đồ ăn đi.”
Tiêu Mãn tò mò, “Tiểu Minh đãi khách à? Chuyện này là gì đây?”
Minh Thứ vỗ lưng Tiêu Mãn, “Ai cho phép cậu gọi Tiểu Minh?”
“Lục Nhạn Chu có thể gọi, tổ phó Dịch cũng gọi được, sao tôi không thể chứ?” Tiêu Mãn nói: “Xem thường tổ điều tra dấu vết vậy sao?”
“Bớt nói nhảm đi!” Minh Thứ đuổi người xuống lầu, “Xuống lấy trà sữa đi, tới trước được trước, chậm chân không có ráng chịu.”
“Trà sữa á.” Tiêu Mãn rất hài lòng, sứt mẻ với vụ án lâu như vậy, vừa khéo muốn bổ sung chút năng lượng, vội chạy xuống lầu, lại được một cốc sinh tố dâu đào.
“Cái quái gì đây?” Tiêu Mãn chạy lại, “Không phải cậu nói là trà sữa à?”
“Đây không phải trà sữa à?”
“Trân châu đâu? Sao lại có dâu và đào?”
Minh Thứ khoát tay, “Như nhau cả.”
“Không có trân châu ai gọi là trà sữa?” Tiêu Mãn ghét bỏ nói: “Chỉ là một ly đồ chơi màu hồng.”
“Uống thử đi.” Minh Thứ thực sự thấy sinh tố dâu đào này rất ngon, vì vậy đã đến “Hoa Dung” tìm Ngũ Đồng, thuận tiện mua một ly, vừa hút một ngụm liền nghiện. Nên mới bỏ cả mớ tiền mời anh em trong Tổ uống, người ta còn không cảm kích.
Chậc chậc ——
Tiêu Mãn thích trà sữa trân châu, anh không quen uống những loại nước hoa quả xanh xanh đỏ đỏ này, nhưng vẫn có nhiều người cảm kích.
Ví dụ như Phương Viễn Hàng.
Phương Viễn Hàng nghe nói sư phụ chiêu đãi cậu trà sữa, vội chạy đến, kết quả vừa khéo nhìn thấy Minh Thứ ngồi hút ly sinh tố dâu đào.
Phương Viễn Hàng: “…”
Thích uống sinh tố dâu đào.
Nắm chắc số mệnh gay!
Minh Thứ gọi Phương Viễn Hàng đến bên cạnh, khen ngợi cậu rồi hỏi vài câu về tình hình vụ án của Sở Xán.
“Yên tâm đi, Cục phó Tiêu đang theo dõi vụ án này, nhất định có thể điều tra ra chân tướng!” Phương Viễn Hàng nói.
“Cậu cũng đừng xem nhẹ.” Minh Thứ vẫn không thể bỏ qua người phụ nữ Hứa Ngâm nhắc đến kia, dặn dò: “Chúng ta phải xác định xem Sở Xán đã giết bao nhiêu phụ nữ, vì hắn ta đã có đam mê với phương diện đó, Chu Thiến chắc chắn không phải là nạn nhân duy nhất.”
Phương Viễn Hàng gật đầu, “Em hiểu rồi!”
“Đi đi.” Minh Thứ cười nói, “Bên này anh cũng không rảnh rỗi, chỉ có thể thưởng cậu một ly trà sữa.”
Không nhắc đến trà sữa còn được, nhắc tới làm mí mắt Phương Viễn Hàng giật giật, “Sư phụ này…”
“Sao?” Minh Thứ ngoái đầu, “Còn có chuyện gì sao?”
“Em muốn tâm sự mỏng với anh.” Phương Viễn Hàng nói xong còn bổ sung: “Nhưng không phải lúc này.”
Tính tình đồ đệ thế nào, Minh Thứ sao lại không biết? Phương Viễn Hàng nói nghiêm túc như vậy, nhưng Minh Thứ vừa liếc nhìn đã nhìn ra ý muốn buôn chuyện từ trên mặt đối phương, liền cười mắng: “Đi điều tra đi. Trái tim có tổn thương thì tới tìm Lâm Hiệu.”
Phương Viễn Hàng cầm ly sinh tố dâu đào bỏ chạy, Minh Thứ an tĩnh suy nghĩ vụ án. Suy nghĩ của y đột nhiên quay cuồng, nhớ tới chỉ có Tiêu Mãn đến mà không thấy Chu Nguyện .
Tuy rằng Chu Nguyện tính cách hướng nội, bình thường rất ít nói, nhưng chỉ cần có phát hiện quan trọng, nhất định Chu Nguyện sẽ tự mình đến báo cáo.
Vì sao lại nhắn Tiêu Mãn chuyển lời?
Việc này không bình thường.
Các cảnh sát trọng án đều nói rằng họ không thích uống thứ màu hồng ngọt ngào này, nhưng thân thể rất thành thật. Đồ ăn ngoài lập tức đã bị cướp không còn nhiều lắm, may mà nhiều đội viên vốn không ở trong cục, chứ không chắc không đủ mà chia.
Minh Thứ cầm ly cuối cùng, đi về phía khu vực văn phòng của tổ kỹ thuật.
Chu Nguyện ngồi trước máy tính, nhưng tay không đặt trên bàn phím.
Vai hơi khom, hai tay đặt trên đùi, đôi mắt đỏ ngầu đang ngây người nhìn mã số giống như kinh thánh trên màn hình hiển thị, nhìn từ phía sau lưng, trông cậu rất gầy.
Gầy gò thường gắn liền với sự đáng thương và bất lực.
Minh Thứ đứng phía sau một hồi, nhưng Chu Nguyện không hề chú ý đến.
Kỹ thuật viên hình sự tuy là vị trí kỹ thuật, nhưng dù sao cũng là cảnh sát hình sự tổ trọng án, không thể nào có ý thức kém cảnh giác như vậy được.
Chắc chắc trong lòng Chu Nguyện đang có điều gì đó.
Minh Thứ hắng giọng, đặt ly sinh tố dâu đào lên bàn.
Chu Nguyện giật mình, lập tức đứng dậy, “Tổ, Tổ trưởng Minh.”
Minh Thứ nhìn vào mắt Chu Nguyện, đại khái hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Phương Viễn Hàng lúc trước từng nói với y, thầy Tiểu Chu bị Vu Hiếu Thành ảnh hưởng, cảm xúc tâm trạng có hơi là lạ.
Chu Nguyện là người làm việc hết sức tập trung, có thể thấy được từ khi còn nhỏ là một đứa trẻ cố gắng nỗ lực.
Lý thuyết của Sa Xuân, Vu Hiếu Thành rất có thể ảnh hưởng đến những người làm việc chăm chỉ nhưng thiếu tài năng.
Minh Thứ không bao giờ nghĩ rằng Chu Nguyện không có tài năng, người có thể vào tổ trọng án, không ai là kẻ tầm thường cả. Chu Nguyện và những thành viên của tổ kỹ thuật hình sự đã góp phần giải quyết mọi vụ án nghiêm trọng và đáng ngờ mà tổ trọng án điều tra trong những năm qua.
Nhưng Chu Nguyện có yêu cầu rất cao với bản thân, cậu sẽ không hài lòng, cho rằng bản thân bình thường không có quá nhiều tài giỏi.
Chu Nguyện có tài, nhưng dù sao cậu ấy cũng không phải thiên tài. Minh Thứ đã nhìn thấy một thiên tài thực sự trong lĩnh vực điều tra kỹ thuật —— Liễu Chí Tần của Cục thành phố Lạc Thành. Nếu so sánh Chu Nguyện và Liễu Chí Tần, vậy Chu Nguyện quả thực chính là người bình thường rồi.
Gần đây liên tục các vụ án xảy ra, Chu Nguyện chịu áp lực rất lớn, dưới sự ảnh hưởng của Vu Hiếu Thành, cậu nghi ngờ bản thân nên đột nhiên sa sút tinh thần.
Suy nghĩ ra nguyên do rõ ràng, Minh Thứ vỗ vai Chu Nguyện , “Không hổ là Tiểu Chu của anh, thật là đỉnh.”
Chu Nguyện khẽ giật mình, “Chuyện…, chuyện gì?”
“Ngày 24 Ngũ Đồng xuất hiện gần trường trọng điểm số 9, chứng cứ mấu chốt như thế là do cậu tìm ra.” Minh Thứ nói: “Đây còn không phải đỉnh của đỉnh sao?”
Chu Nguyện thấp giọng nói: “Chuyện này có gì đâu. Camera giám sát đều ở đó, chỉ tốn chút thời gian điều tra, là có thể tìm được. Đây đâu phải là công của tôi…”
“Đây chính là công lao của cậu.” Minh Thứ nghiêm mặt nói: “Sao nào, cậu cảm thấy chỉ có dựa vào tài năng để giải câu hỏi mới gọi là công lao, còn dựa vào việc vất vả tìm ra chứng cứ thì không phải sao?”
Chu Nguyện ánh mắt khẽ động: “Tôi…”
“Cậu đã rất giỏi rồi, đừng tạo thêm áp lực cho bản thân như vậy.” Minh Thứ nói: “Cậu cũng khôi phục dữ liệu đã xóa trên điện thoại của Ngũ Đồng, còn nhắn Tiêu Mãn nói cho tôi biết?”
Chu Nguyện rũ mắt xuống, “Tôi chỉ có thể làm được như vậy thôi.”
“Những thứ này là đủ rồi.” Minh Thứ nói: “Đương nhiên nếu cậu có thể làm nhiều hơn, tôi chắc chắn cầu còn chẳng được.”
“Liễu Chí Tần ở Lạc Thành…” Có rất nhiều liên hệ trong giới điều tra kỹ thuật, thành phố Đông Nghiệp đã nhiều lần hợp tác với cảnh sát của Lạc Thành, Chu Nguyện tự nhiên biết Liễu Chí Tần.
“Đừng nhắc đến anh ta!” Minh Thứ cố ý nói: “Anh ta cố tình hãm hại tôi lúc ở Đội Hành động Đặc biệt.”
Chu Nguyện không tin.
“Tôi kém nhất chính là môn gì mà học ở lớp an ninh mạng.” Minh Thứ suy xét cho tâm tình của Chu Nguyện, kể lại khúc mắc nhỏ của mình với Liễu Chí Tần thêm mắm thêm muối, tóm lại nói: “So với Liễu Chí Tần, tôi thích Tiểu Chu của chúng ta hơn.”
Chu Nguyện rốt cục nở nụ cười.
Minh Thứ nói: “Đừng xoắn xuýt nữa, con người mà, một khi cảm thấy bản thân không thể thì lại càng nghĩ càng không thể. Tôi lấy thân phận tổ trưởng tổ trọng án nói cho cậu, cậu là đội viên ưu tú của tôi. Cậu mà tiếp tục phủ nhận chính bản thân, chính là phủ nhận nhận định của vị tổ trưởng này.”
Chu Nguyện hít sâu một hơi, gật đầu, “Tôi hiểu rồi.”
“Tiếp tục làm việc đi, có phát hiện gì đừng bảo Tiêu Mãn chuyển lời nữa, tự mình tới tìm tôi, hiểu chưa?”
“Vâng!”
Ra khỏi phòng Chu Nguyện, Minh Thứ nhận được điện thoại của Từ Xuân.
“Tổ trưởng Minh, tôi điều tra được một chuyện ở thôn Vạn Thúy, Ngũ Đồng thật đã chết!”
Tâm Cuồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.