Tâm Cuồng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tâm Cuồng

Tác giả : Sơ Hòa 初禾

Chương 130: Sói Điên (14)

Editor: Mộc
Sau khi đàm phán, nền tảng “Mèo Điên” đã đóng cửa phòng livestream của “Phong Lan Kiên Cường”. Ngưu Thiên Lam không phải là một người đặc biệt nổi tiếng trên mạng, nhưng ít nhất trên “Mèo Điên,” cậu ta cũng có chút tiếng tăm. Sau khi phòng livestream bị đóng, nhiều fan hâm mộ đã thắc mắc trên khu vực bình luận công khai về lý do xảy ra chuyện này. Nền tảng không giải thích rõ ràng, chỉ nói rằng đó là do phối hợp với cơ quan thực thi pháp luật để kiểm tra.
Thế là, “cơ quan thực thi pháp luật” bị người ta mắng mỏ không tiếc lời, đến cả mười tám đời tổ tông cũng bị réo gọi.
Minh Thứ quấn trên người một chiếc áo choàng ngủ lông dày dài đến bắp chân, dựa vào ghế lười, lướt “Mèo Điên,” ngạc nhiên trước sự phát triển rực rỡ của ngành livestream trong thời đại truyền thông mới.
Những ngày qua điều tra Ngưu Thiên Lam, Chu Nguyện đã cung cấp cho y một con số — một streamer nhỏ ở tầng giữa của “kim tự tháp” như Ngưu Thiên Lam, chỉ cần livestream hai giờ mỗi lần, số quà ảo mà fan hâm mộ gửi tặng sau khi quy đổi ra tiền thật ít nhất cũng lên tới 10.000 tệ. Sau khi nền tảng trích phần trăm, số tiền Ngưu Thiên Lam nhận được vào khoảng 5.000 tệ.
Nói cách khác, chỉ cần mỗi tối dành thời gian trang điểm, ăn mặc chỉnh chu, ngồi trước camera trò chuyện với fan trong hai tiếng, Ngưu Thiên Lam đã có thể bỏ túi vài nghìn tệ.
Mà con số này chỉ là mức thu nhập trung bình của một streamer nhỏ trên nền tảng “Mèo Điên.”
Minh Thứ tự nhận mình không phải là người bị thời đại bỏ lại phía sau — mỗi mùa y đều chú ý đến các bộ sưu tập thời trang nam mới nhất, những lúc không quá bận rộn còn hẹn nhà tạo mẫu tóc nổi tiếng nhất Đông Nghiệp để chỉnh lại kiểu tóc. Chỉ cần không đang điều tra án, y nhất định là một thanh niên hiện đại chỉn chu.
Nhưng việc chi hàng nghìn, thậm chí hàng vạn tệ chỉ để xem người khác trò chuyện — kiểu “mốt” này, Minh Thứ phát hiện mình thực sự không thể hiểu nổi.
Vừa mở giao diện “Mèo Điên,” y tùy tiện chọn vài phòng livestream ở trang chủ để xem. Càng xem, y càng thấy khó chịu: quá ồn ào, dòng bình luận chạy liên tục làm y đau hết cả mắt. Minh Thứ không thể ở lại thêm dù chỉ một giây, lập tức thoát ra.
Nhưng khi thoát, y lại nhớ đến câu nói của Phương Viễn Hàng: “Livestream hả? Giới trẻ ai mà chẳng thích xem livestream, em cũng muốn xem, tiếc là không có thời gian.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com Minh Thứ nhìn chằm chằm vào giao diện trang chủ, tự hỏi: “Mình không thích xem, chẳng lẽ mình không còn trẻ nữa sao?”
Cũng giống như nhiều nền tảng khác, “Mèo Điên” chủ yếu tập trung vào livestream trò chơi. Kiểu livestream trò chuyện đơn thuần như của Ngưu Thiên Lam thực chất là khá ít. Trên trang chủ còn có nhiều loại hình livestream khác nhau. Ngón tay Minh Thứ lơ lửng trên màn hình máy tính bảng hồi lâu, cuối cùng bấm vào khu vực livestream bán hàng.
Rồi y không thể thoát ra được nữa.
TruyenLau Livestream bán hàng, y đã nghe qua từ lâu. Các streamer trước tiên sẽ trau chuốt hình ảnh của mình, sau đó quảng bá cho các sản phẩm khác nhau. Những người có tài ăn nói tốt có thể thổi phồng một cuốn sổ tay bình thường ở chợ đầu mối lên tận mây xanh, bán được những số lượng mà đến cả nhà sản xuất cũng không dám mơ đến. Dưới lời nói của các streamer, cuốn sổ tay chẳng còn là sổ tay nữa, mà trở thành một “cuốn sách khai sáng cuộc đời nhất định phải sở hữu.”
Thật là hoang đường! Giá trị của sản phẩm có đáng mua hay không chẳng phải nên dựa vào chất lượng và thương hiệu của sản phẩm sao? Streamer nói hay đến đâu cũng không thể biến đất thành vàng. Mua hàng chỉ vì lời quảng cáo của họ, chẳng phải đầu óc quá đơn giản rồi sao?
—— Minh Thứ luôn có quan điểm như vậy về livestream bán hàng.
Dù sao, y cũng có một cái đầu “phức tạp” luôn quay cuồng với những vụ án chưa giải quyết.
Nhưng quan điểm này của y đã thay đổi một cách kỳ lạ sau khi anh xem livestream “Vân Vân Chúng Tỉnh” được mười phút.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Khi Tiêu Ngộ An trở về nhà, Minh Thứ đã đặt hàng một chiếc giá treo quần áo gập “siêu tiết kiệm không gian” giá 120 tệ, một chiếc máy nướng thịt gia đình “siêu tiện lợi” giá 199 tệ, một chai kem dưỡng thể dành cho nam mùa thu đông “siêu hợp lý” giá 39 tệ, một bộ dụng cụ nhà bếp “siêu bền” giá 399 tệ, một chiếc ô dáng thẳng cho nam “siêu nhẹ” giá 22 tệ, một bộ máy uốn tóc nữ “siêu hoàn hảo” giá 146 tệ, và đang thanh toán cho bộ quần lót đôi nam “siêu lãng mạn” giá 88 tệ.
“Anh à.” Khi nghe thấy tiếng Tiêu Ngộ An treo chìa khóa lên móc, Minh Thứ ngẩng đầu nhìn một cái, “Anh về rồi!”
Sau đó, y tiếp tục thanh toán cho những món hàng chưa xong.
Máy tính bảng không cắm tai nghe, âm nhạc vui vẻ và thông báo giao dịch của “Vân Vân Chúng Tỉnh” vang lên khắp phòng khách. Tiêu Ngộ An nhướng mày, “Xem livestream bán hàng à?”
“Ừm ừm.” Minh Thứ vươn vai một cái, “Mua một vài món đồ hữu ích.”
Tiêu Ngộ An vừa cởi áo khoác vừa nói: “Không phải em nói rằng cái kiểu mua sắm qua truyền hình này của thời đại mới chắc chắn sẽ không lấy được một đồng nào từ trong ví em sao?”
Livestream bán hàng của “Vân Vân Chúng Tỉnh” tối nay đã kết thúc, Minh Thứ, sau khi đầu óc dần dần trở lại bình tĩnh, mới nhận ra rằng trạng thái không ngừng đặt hàng và thanh toán của mình lúc nãy như thể đã bị ma ám.
Nhưng giờ thì không thể thừa nhận được nữa.
“Người streamer này giới thiệu đồ cũng khá ổn.” Minh Thứ cố gắng tự biện hộ, “Món đồ nào được giới thiệu cũng khá thực dụng, như cái giá treo quần áo chẳng hạn.”
Tiêu Ngộ An nói: “Giá treo quần áo?”
Minh Thứ đã đi đến bên Tiêu Ngộ An, ôm lấy chiếc áo khoác của anh, “Có cái giá treo này, anh sẽ treo được quần áo của mình lên, tiết kiệm không gian lắm.”
“Không có cái giá đó, quần áo của anh không có chỗ để treo à?” Tiêu Ngộ An bật cười, “Đưa anh xem cái giá đó như nào?”
Minh Thứ vội vàng cầm máy tính bảng lên, đưa Tiêu Ngộ An xem “chiến lợi phẩm” của mình, “Thế nào, chỉ có hơn trăm tệ thôi.”
Đó chỉ là một chiếc giá treo quần áo bằng gỗ thân thiện với môi trường, lúc này thiếu đi lời giới thiệu đầy cảm xúc của người livestream, Tiêu Ngộ An thật sự không nhìn ra nó có gì đặc biệt.
Minh Thứ nhớ rất rõ, liền lặp lại lời của người livestream, mắt sáng lên nhìn Tiêu Ngộ An, “Tôi thật sự rất biết cách sống đấy.”
Tiêu Ngộ An ngồi xuống bên bàn ăn, kéo người biết “sống giỏi” này lại gần, cười nói: “Giá treo quần áo là tốt, nhưng em có để ý đến nhóm người thích hợp dùng cái giá này không?”
Minh Thứ: “Hả?”
“Ưu điểm bán ra của nó là tiết kiệm không gian, vì những người cần cái giá này, nhà họ không lớn, thường chỉ có một phòng, hoặc ở chung với người khác, trong phòng chẳng có chỗ để một cái tủ lớn.” Tiêu Ngộ An nói rồi véo nhẹ eo Minh Thứ, ngẩng đầu về phía hành lang có đèn tường mở, “Còn anh, có một phòng thay đồ.”
Minh Thứ: “…”
“Anh đi thay đồ đây.” Tiêu Ngộ An trả lại máy tính bảng cho Minh Thứ, “Chút nữa xem em còn mua gì nữa không.”
Sau khi cơn xung động qua đi, Minh Thứ cũng nhận ra mình đã mua một đống đồ vô dụng, nhưng y không muốn trả lại, vì cảm giác vừa xem livestream vừa mua sắm thật sự rất sướng, thật sự giảm căng thẳng.
Không lạ gì khi livestream bán hàng lại nổi như vậy, không lạ gì mà mua sắm qua truyền hình lại hot đến thế cách đây mười mấy năm.
Có một câu nói rất hay — “Lớn lên, tôi đã trở thành bạn.”
Những người có đầu óc “đơn giản” có lẽ không mua món hàng thực sự, mà là cảm giác khi đặt hàng ngay khoảnh khắc đó.
Tiêu Ngộ An thay đồ xong đi ra, “Máy nướng thịt, em còn không muốn chiên trứng, sao lại có thời gian nướng thịt?”
Minh Thứ đương nhiên đáp: “Vậy hẳn là anh nướng, em chỉ cần ăn là được.”
Tiêu Ngộ An cũng không phản bác, coi như đồng ý, “Bộ đồ bếp đầy đủ, Tiểu Minh, em có vào bếp không?”
“Vậy hẳn là anh vào bếp rồi.” Minh Thứ nói xong rồi sờ mặt mình.
Chậc, có hơi mặt dày.
Tiêu Ngộ An tiếp tục nhìn, “Kem dưỡng thể? Anh nhớ là em chỉ dùng một nhãn hiệu.”
Minh Thứ giơ chân lên, xoa bóp mắt cá chân mình, “Cái này có thể dùng cho mắt cá chân, mùa thu đông khô, da dễ nứt…”
“Chai kem dưỡng cũ của em không thể dùng cho mắt cá chân sao?”
“… Cũng có thể dùng.”
Tiêu Ngộ An cười, “Ừm, mắt cá chân của Tiểu Minh cần chăm sóc đặc biệt.”
“Anh, sao lại gọi em là ‘Tiểu Minh’?”
“Học từ mấy người trong tổ trọng án của các em.”
“Toàn học cái xấu, chẳng học gì tốt.”
“Thế còn cái này? Cái dù cán thẳng trong cục phát cho em vẫn chưa đủ sao?”
Minh Thứ suy nghĩ một chút, “Cái này là hàng từ thiện, 2 tệ trong số 22 tệ sẽ được quyên góp cho trẻ em vùng núi.”
Tiêu Ngộ An gật đầu, “Máy uốn tóc cho phụ nữ…”
“Đây là mua cho chị Cẩn Lan.”
“Quần lót đôi cho nam…”
“Chúng ta mỗi người ba chiếc.”
Tiêu Ngộ An thở dài, nhưng không phải với vẻ không kiên nhẫn, “Tính toán kỹ càng, là bạn trai trưởng thành rồi.”
Minh Thứ ôm lấy cổ Tiêu Ngộ An, “Anh nói như xỉa xói người khác giỏi ghê.”
“Chuyên môn nào cũng giỏi.”
Minh Thứ bất ngờ bị nghẹn lời.
Tiêu Ngộ An: “Sao?”
Minh Thứ nói: “Điều này em có thể làm chứng.”
Ba ngày sau, gói hàng cuối cùng được giao, chính là chiếc “giá treo quần áo tiết kiệm không gian”.
Nhà không thực sự cần món này, Minh Thứ chưa kịp mở ra đã đặt vào cốp xe, chở đến cục Trinh sát Hình sự và đưa cho Phương Viễn Hàng.
“Ôi trời! Sư phụ, anh đúng là sư phụ của em!” Phương Viễn Hàng vui mừng, “Anh làm sao biết em cần cái này! Căn hộ em nhỏ quá, tủ quần áo chiếm quá nhiều diện tích, cái này đúng là vừa vặn!”
Minh Thứ nhẹ nhàng nói: “Nếu làm sư phụ mà không có chút nhạy bén như vậy thì làm sao được.”
Tiêu Ngộ An đúng lúc có mặt ở tổ trọng án, nghe thấy liền khẽ cười.
“Nhưng sư phụ à, cái này anh mua lúc xem live stream đúng không?” Phương Viễn Hàng chuyển đề tài, “Live stream ‘Vân Vân Chúng Tỉnh’ đúng không? Cái giá treo quần áo này sau khi được giới thiệu đã thành hàng hot rồi đấy.”
Minh Thứ đáp: “Sao, xem live stream có gì lạ đâu?”
Phương Viễn Hàng nói: “Anh trước đây không phải bảo…”
Minh Thứ cắt lời: “Đem cất đi, làm việc thôi. Cuối năm bận rộn thế này mà còn lười biếng.”
Phương Viễn Hàng không muốn rời đi, “Sư phụ, anh còn mua gì nữa từ ‘Vân Vân Chúng Tỉnh’?”
Minh Thứ ho một tiếng.
Thực ra, y không muốn nhớ lại những món đồ đã mua trong những ngày qua. Khi mở live stream lên, giống như không còn là chính mình nữa, chỉ muốn chi tiền, và Tiêu Ngộ An không những không ngăn cản mà còn cùng y tiêu tiền.
“Anh, cái nồi này nhìn cũng ổn.”
“Mua đi.”
“Cái giá treo khăn này thì sao?”
“Được đấy, mua.”
“Vậy còn cái giá leo cho mèo?”
“Ừ… Mua luôn đi.”
“Nhưng nhà chúng ta không có mèo.”
“Không sao, mua trước đã.”
Từ bé đến lớn, trong những chuyện nhỏ nhặt không quan trọng như thế này, Tiêu Ngộ An luôn nuông chiều y.
“Sư phụ?” Phương Viễn Hàng gọi.
Minh Thứ tỉnh lại, cầm một quyển sổ mềm vỗ vào trán Phương Viễn Hàng, “Nếu còn nghe thấy cậu nói nhảm trong giờ làm việc nữa, cậu đừng làm ở tổ trọng án nữa.”
Phương Viễn Hàng cười hề hề, không sợ chút nào trước lời đe dọa của Minh Thứ.
Ngày trước, cậu khá lo lắng Minh Thứ sẽ thấy mình không đủ giỏi rồi đuổi việc mình, nhưng sau này mới nhận ra Minh Thứ chỉ nói vậy thôi, thực tế thì rất mềm lòng với các thành viên trong tổ.
Sau khi đuổi học trò đi, Minh Thứ dự định sẽ tập trung hơn vào vụ án ở phân cục Bắc Thành.
Hoàng Nghiên đã bị cắt cổ tại trạm chuyển phát nhanh của cô, xác bị chôn lấp dưới một đống bưu kiện. Trạm chuyển phát đóng cửa hai ngày, mãi đến khi cảnh sát tiến hành kiểm tra danh tính của “cô gái không mặt” (Mạnh San) trong thùng rác, vụ việc mới được phát hiện.
Một số điểm nghi vấn trong vụ án: trên ngực Hoàng Nghiên có một mảng các vết thủng nhỏ do bị đâm sau khi chết, công cụ gây án là chiếc búa đá tròn hay dùng ở các quán đồ uống; trước khi bị giết, Hoàng Nghiên chủ động tắt camera giám sát trong trạm, khiến hình ảnh của hung thủ không được ghi lại; Hoàng Nghiên tốt nghiệp trường đại học danh tiếng, nhưng lại đam mê các phong tục lạc hậu, sự kiện siêu nhiên, đã từng nuôi cổ độc, và trước khi chết đã chăm sóc một “bài ma” bé gái.
“Bài ma” liên quan đến thị trấn Tứ Lâm, hiện đã được phân cục Bắc Thành xem là manh mối quan trọng, vài ngày trước. Nhóm của Hướng Thao đã vội vã đến đó vài ngày trước, nhưng việc điều tra ở địa phương khác mất rất nhiều thời gian, hiện tại vụ án vẫn chưa có tiến triển rõ rệt.
Minh Thứ lấy từ trong túi một chiếc cốc sứ xanh biếc — đây là món đồ y đã mua trong live stream “Vân Vân Chúng Tỉnh”, giá 36 tệ một chiếc, thiết kế khá độc đáo, mang đậm nét thiền tịnh, là món đồ thực tế nhất trong số tất cả những thứ y đã mua.
Tiêu Ngộ An trước đó hỏi y: “Cái cốc này hữu ích chỗ nào? Không phải rất dễ vỡ sao?”
Y đáp: “Hữu ích vì nó có tính thiền, suốt ngày phải đối diện với những kẻ biến thái như Ngưu Thiên Lam, em nghĩ mình rất cần một thứ giúp giữ tâm bình an như thế này.”
Cùng với chiếc cốc sứ, Minh Thứ còn lấy ra một túi trà, trà sữa ô long, cũng mua từ “Vân Vân Chúng Tỉnh”.
Nước nóng không biết bị ai lấy đi mất, Minh Thứ cầm cốc sứ trong tay, vừa đợi nước sôi vừa suy nghĩ về vụ án.
Mỗi chi tiết trên thi thể đều là manh mối quan trọng trong việc điều tra, nhưng có hai khả năng hoàn toàn khác nhau. Một là như vụ Sở Tín giết Lữ Thần, Triệu Tư Nhạn, việc sắp xếp thi thể của họ theo một cách nào đó chỉ nhằm mục đích đánh lừa cảnh sát; còn một trường hợp khác là như vụ Ngưu Thiên Lam, khi hắn ta cho lông chó, lông vịt vào trong cơ thể của các nạn nhân, như một cách để biểu thị rằng họ là những con vật có thể bị ăn thịt.
Vậy thì, liệu hung thủ để lại những lỗ nhỏ trên ngực Hoàng Nghiên có phải là để đánh lừa cảnh sát, hay thực sự có một ý nghĩa nào đó?
Đang suy nghĩ, tiếng của Chu Nguyện vang lên từ hành lang, “Tổ trưởng Minh, Văn Linh tới rồi.”
Minh Thứ quay lại: “Ai cơ?”
“Văn Linh, chính là biên tập viên chúng ta cứu được đấy.”
Minh Thứ không đến mức quên tên Văn Linh, nhưng sự xuất hiện của cô khiến y có chút ngạc nhiên.
Phòng tiếp khách ấm áp, Văn Linh vừa mới cởi áo khoác lông vũ. Cô không chỉ đến một mình, mà còn mang theo vài hộp cà phê và lẩu tự sôi đến.
“Ăn nhiều không tốt, nhưng có sẵn cũng không sao. Chúng ta đều là người cần làm việc khuya, mùa đông đã đến rồi, đây là chút lòng thành của tôi.” Văn Linh tỏ thái độ rất lịch sự, trên khuôn mặt cô, đã không còn vẻ tuyệt vọng và sợ hãi như khi đối mặt với Ngưu Thiên Lam trước đó.
“Việc cứu người là trách nhiệm của chúng tôi.” Dịch Phi đặt một cốc nước nóng lên bàn, “Cô quá khách sáo rồi.”
Văn Linh lắc đầu, “Tôi làm báo địa phương đã nhiều năm, trước đây khi còn làm phóng viên, thỉnh thoảng cũng phải giao tiếp với cảnh sát. Tôi hiểu, điều tra một vụ án, ngăn chặn một vụ án mạng có thể xảy ra không dễ dàng gì. Nếu không có các anh, tôi đã chết trong ngõ nhỏ trên đường về nhà rồi.”
Minh Thứ lúc này mở cửa phòng tiếp khách.
Văn Linh đưa tay phải ra, “Tổ trưởng Minh.”
Minh Thứ bắt tay cô, “Cảm giác thế nào sau khi về lại quỹ đạo cũ?”
“Đã trở lại như trước, cảm ơn các anh.” Văn Linh nói, “Tôi biết các anh rất bận, tôi sẽ không làm mất thời gian của các anh đâu, vẫn là chuyện chính đi.”
Minh Thứ trêu chọc: “Không phải đến để tặng cờ thi đua sao?”
Văn Linh cười, “Có chuyện quan trọng hơn.”
Minh Thứ kéo ghế ngồi, không để Văn Linh nói tiếp đã lên tiếng: “Cô là một người làm truyền thông dày dặn kinh nghiệm, cô có những thông tin vượt xa những gì công chúng biết, thậm chí là cả những gì cảnh sát biết.”
Văn Linh nghiêm túc gật đầu, “Vụ Ngưu Thiên Lam, các anh vì lý do nào đó đã không công bố chi tiết với công chúng, nhưng qua các mối quan hệ của tôi, tôi đã biết được một chi tiết — một trong những nạn nhân đã từng làm tờ rơi quảng cáo cho tổ chức ‘Thần Trong Lòng’, tổ chức này đã mở rộng đến thành phố Đông Nghiệp rồi.”
Minh Thứ không hỏi thêm về mạng lưới quan hệ của cô. Làm báo địa phương ở một thành phố, ít nhiều ai cũng có những con đường thông tin riêng, cảnh sát sẽ không điều tra tất cả trừ khi thật sự cần thiết.
“Hiện tại chúng tôi đã kiểm soát được những nhân vật quan trọng trong tổ chức ‘Thần Trong Lòng’.” Minh Thứ nói: “Sau khi đè nén được những mối nguy, họ khó có thể tiếp tục phát triển.”
Văn Linh nói: “Tôi tin tưởng vào khả năng của các anh, nhưng theo những gì tôi biết, trước khi ‘Thần Trong Lòng’ xuất hiện ở thành phố chúng ta, đã có những nhóm tương tự hoạt động trong bóng tối.”
Minh Thứ ánh mắt trở nên sắc lạnh, “Cũng là tổ chức tà giáo?”
“Vẫn có một số khác biệt với tà giáo, nhưng cảm giác của tôi là chúng còn tàn bạo hơn.” Văn Linh nói: “Một năm trước, chúng tôi thực hiện một chủ đề về phong tục ở nông thôn, nhắm vào các huyện thị trong khu vực thành phố Đông Nghiệp. Sau vài kỳ làm xong, có một cô gái hẹn gặp tôi, nói muốn kể cho tôi nghe một phong tục tàn nhẫn.”
Tại quán cà phê gần Tập đoàn Báo chí Đông Nghiệp, cô gái mặc trang phục đơn giản đã đặt “bài ma” màu đen trước mặt Văn Linh, kể về cách làm của nó, về sự phổ biến của nó ở các huyện thị phía Bắc như trấn Tứ Lâm, và hiện nay đang được ưa chuộng như thế nào tại thành phố Đông Nghiệp.
Văn Linh vẫn nhớ ánh mắt chân thành nhưng đầy tuyệt vọng của cô gái, “Mỗi năm, rất nhiều người đến thị trấn chúng tôi tìm ‘thợ thủ công’ làm ‘Bài ma’, đây đã trở thành một phong trào rồi, họ giết rất nhiều bé gái sơ sinh, còn cho là mình đang tích đức… thực ra những đứa bé đó hoàn toàn có thể sống được. Chị này, tôi đã đọc báo cáo chuyên đề của chị, viết rất tốt. Chị có thể, có thể làm một chuyên đề về ‘Bài ma’ không? Hiện nay rất ít người biết đến những việc mê muội này, nếu chị đưa tin, mọi người biết rồi, có thể sẽ ngừng được những chuyện như vậy!”
Nghe xong câu chuyện của cô gái, Văn Linh vô cùng kinh ngạc và phẫn nộ, lập tức hứa với cô gái rằng mình nhất định sẽ cố gắng.
Nhưng vài giờ sau, khi Văn Linh bình tĩnh lại, cô nhận ra rằng mình không nên đưa ra lời hứa như vậy.
Việc làm “Bài ma” là một tập tục lỗi thời từ hàng trăm năm trước, nơi xuất phát của “Bài ma”, thôn Khâu Tu, đã bị cảnh sát kiểm soát, nhưng bản thân “Bài ma” vẫn không bị tiêu diệt, mà ngược lại, đang phát triển mạnh mẽ ở các thôn khác, thậm chí trở thành một trào lưu trong giới trẻ, một phần của chuỗi sản phẩm, dễ dàng nhận ra rằng đằng sau đó chắc chắn là một mạng lưới lợi ích vô cùng đen tối.
Đừng nói là mình cô, mà toàn bộ Tập đoàn Báo chí Đông Nghiệp đều không thể đối đầu với mạng lưới lợi ích này.
Cô đã báo cáo sự việc của cô gái cho trưởng phòng, người này cũng giống như cô, chọn cách im lặng.
“Đây là danh sách cô ấy giao cho tôi.” Những người làm truyền thông cũng giống như cảnh sát, đều có thói quen mang theo sổ tay. Văn Linh lấy ra một tờ giấy gấp từ trong cuốn sổ, “Đây là những người mà cô ấy tìm ra, những người sở hữu ‘Bài Ma’, tất nhiên, chỉ tính những người sống lâu dài ở thành phố Đông Nghiệp. Từ lúc cô ấy tìm được tôi đến nay đã một năm, có thể đã có nhiều người mua ‘Bài ma’ hơn nữa. Đây là phạm pháp, và tôi không có khả năng cũng như dũng khí để ngừng việc phạm tội này, nhưng các anh…”
Văn Linh dừng lại, hít một hơi thật sâu, “Các anh có thể… không, chỉ có các anh mới có thể.”
Minh Thứ im lặng nhìn danh sách, trên đó có tên của Hoàng Nghiên và Thái Tâm Duyệt.
Cô gái không nói dối, càng không phải đang đùa giỡn.
Minh Thứ thu lại danh sách, hỏi: “Sau đó cô gái đó có tìm đến cô không?”
Văn Linh lắc đầu.
Minh Thứ lại hỏi: “Vậy cô có biết cô ấy tên gì không? Cô ấy có để lại thông tin liên lạc nào không?”
Văn Linh vẫn lắc đầu, nhưng vẻ mặt của cô có chút thay đổi, như thể muốn nói gì đó, nhưng lại đang do dự.
Minh Thứ nghiêm túc nói: “Xin hãy nói cho tôi những gì cô biết.”
“Tôi… khi tôi còn làm phóng viên, tôi đã từng bị những người không nói lý động tay động chân, từ đó tôi hình thành thói quen, khi gặp người lạ, tôi sẽ lén chụp một tấm ảnh.” Văn Linh lấy điện thoại ra, mở album ảnh mã hóa, “Tôi không biết tên và thông tin liên lạc của cô ấy, nhưng tôi có ảnh của cô ấy.”
Khi nhìn thấy bức ảnh, Dịch Phi ngạc nhiên nói: “Đây là…”
Minh Thứ cau mày, chăm chú nhìn khuôn mặt quen thuộc trong bức ảnh.
Phản ứng của hai vị đội trưởng đội phó rõ ràng khiến Văn Linh bất ngờ. Cô hỏi: “Các anh cũng đã từng gặp cô ấy?”
“Cảm ơn cô.” Minh Thứ nói: “Đây là một manh mối rất quan trọng.”
Văn Linh có vẻ lo lắng: “Tôi có thể hỏi một câu được không? Cô ấy có liên quan trong một vụ án nào không?”
Minh Thứ lắc đầu, “Cô Văn, tôi tạm thời không thể trả lời câu hỏi này, mong cô hiểu cho.”
Văn Linh nói: “Tôi hiểu, nếu có thể hỗ trợ các anh, tôi sẽ làm hết sức.”
“Vậy còn có một việc nữa muốn nhờ cô.” Minh Thứ nói: “Trước khi có thông báo rõ ràng từ cảnh sát, mong cô không đăng tải bất kỳ thông tin nào về cô gái này.”
“Yên tâm, tôi hiểu các quy tắc này.”
Sau khi tiễn Văn Linh, Dịch Phi quay lại phòng tiếp khách, Minh Thứ vẫn còn ở trong đó, tư thế ngồi không mấy chỉnh tề, tay phải chống cằm, đang ngẩn người.
Nghe thấy tiếng động, Minh Thứ nói: “Đóng cửa lại.”
Dịch Phi làm theo, ngồi xuống mép bàn.
Một lúc lâu, cả hai đều không lên tiếng.
Minh Thứ dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp lấy tờ giấy có tên Hoàng Nghiên và những người khác, vài phút sau mới lên tiếng: “Vụ này, anh nghĩ sao?”
“Chắc hẳn có người đã lập ra danh sách này, ban đầu tìm đến truyền thông nhờ giúp đỡ, nhưng truyền thông không thể ra tay.” Dịch Phi nói: “Có lẽ truyền thông là nơi cuối cùng họ nghĩ đến để cầu cứu, khi truyền thông cũng không thể giúp được, họ đành tự mình hành động. Những người có tên trong danh sách này trong mắt họ là kẻ ác, đồng phạm, hiện tại đã có một người — Hoàng Nghiên — bị giết rồi. Hoặc có thể không chỉ có mình Hoàng Nghiên, chỉ là chúng ta vẫn chưa biết mà thôi.”
“Vậy cô ta thì sao?” Minh Thứ nói: “Cô ta là ai? Cô ta còn sống không? Cô ta là ‘hộ khẩu đen’, chúng ta vẫn không biết thông tin thật của cô ta, giấy tờ, tên tuổi đều là giả. Có khả năng nào — cô ta chính là những đứa bé gái bị vứt bỏ ở những thôn làng hẻo lánh kia, hơn hai mươi năm trước được ai đó cứu sống, chứng kiến tất cả những điều đen tối, và giờ muốn cứu những đứa bé gái giống cô ta?”
Dịch Phi thở dài, từ tốn nói: “Trì Tiểu Mẫn…”
Minh Thứ cũng nói: “Trì Tiểu Mẫn.”
Bức ảnh mà Văn Linh vừa cho xem, chính là Trì Tiểu Mẫn.
Cô gái bí ẩn này dường như luôn xuất hiện cùng với những cô gái có số phận bi thương. Cô từng là người bạn duy nhất của Lý Hồng Mai, nhưng đã biến mất trước khi Lý Hồng Mai giết chết bạn cùng phòng, và ngay cả tổng đội đặc cảnh cũng không thể tìm ra cô. Sau này, Hứa Ngâm — cô bé mê mẩn mùi xác chết — đã chỉ vào bức ảnh trên màn hình và nói rằng người chết trong ngõ Y Tứ là cô ta.
Trì Tiểu Mẫn, liệu cô ta còn sống trên thế giới này không?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu