Editor: Mộc
Văn Hạc năm nay 37 tuổi, là quản lý cấp trung của doanh nghiệp sản xuất nhà nước Hâm Dân. Vào đầu đến giữa tháng 7 năm nay theo học đàn tranh với Sa Xuân ở “Kiêm Gia Bạch Lộ”. Anh ta vốn mua khóa học 3 tháng, lẽ ra là học đến tháng 10, nhưng đột ngột được cử đi công tác Châu Âu giữa chừng nên đành phải tạm dừng khóa học.
Lúc Sa Xuân bị sát hại, Văn Hạc không có ở trong nước. Anh ta vừa trở về thành phố Đông Nghiệp một ngày trước, tuần sau nữa sẽ lại đi Châu Âu.
Văn Hạc không phải nghi phạm, nên Minh Thứ không triệu tập anh ta đến cục trinh sát hình sự mà tự mình đến công ty chế xuất Hâm Dân.
Với tư cách là quản lý cấp trung, Văn Hạc có văn phòng riêng. Văn phòng không lớn, có lẽ vì lần trở về này của Văn Hạc cũng không ở được bao lâu, nên trên bàn và trên kệ không xếp đặt gì cả.
Minh Thứ lập tức chú ý đến loại thuốc bên cạnh màn hình máy tính.
Văn Hạc có vẻ ngoài phổ thông, thái độ khiêm nhường, lúc pha trà đã mời Minh Thứ ngồi, lúc kéo ghế thấy được thuốc nên vội cầm lấy bỏ vào ngăn kéo.
Minh Thứ nhận ra kiểu đóng gói kia, nếu như không nhớ nhầm thì chắc là thuốc điều trị bệnh trầm cảm.
“Anh bị bệnh trầm cảm à?” Minh Thứ hỏi thẳng.
“A…” Văn Hạc đang đóng ngăn kéo, không chút che giấu dừng lại một chút, “Ừm. Chẳng qua sau khi kiên trì điều trị, tình trạng sau khi xuất ngoại cũng tốt hơn nhiều, không ảnh hưởng đến công việc. Thật xin lỗi, tôi vừa mới về nên đồ đạc hơi bề bộn, để anh thấy rồi.”
Minh Thứ suy nghĩ câu “không ảnh hưởng đến công việc”, đưa ra nhận định sơ bộ về tính cách của Văn Hạc ở nơi làm việc —— chân thật, chăm chỉ, cảm thấy bản thân có hơi tự ti, rất để tâm đến đánh giá của người khác, bất cứ lúc nào cũng đặt công việc lên hàng đầu.
Cư xử với bệnh nhân trầm cảm cũng phải cẩn thận, cũng may tình trạng bệnh của Văn Hạc không quá nặng. Minh Thứ uốn lưỡi bảy lần, hỏi: “Thuận tiện nói xem thử, anh mắc bệnh trầm cảm thế nào?”
Vẻ mặt Văn Hạc có hơi xấu hổ, nhấp một ngụm trà, “Câu trả lời của tôi có phải sẽ giúp các anh điều tra vụ án không?”
Minh Thứ chân thành nói: “Đúng.”
Văn Hạc hít một hơi, “Được, được, để tôi chuẩn bị một chút.”
Một người đàn ông cực kỳ thật thà chất phác ở nơi làm việc —— trong lòng Minh Thứ đánh giá như vậy.
“Tôi đã ly hôn vào năm ngoái và con tôi cũng theo mẹ. Chuyện này có ảnh hưởng nặng nề đối với tôi, cộng thêm khoảng thời gian đó công việc của tôi cũng gặp chút trở ngại, tinh thần cả người đều rất sa sút.” Văn Hạc nói: “Tôi không thể thoát ra, cũng không muốn nói cho bạn bè, vì thế tôi đã tìm kiếm trên mạng và phát hiện ra rằng mình có thể có vấn đề về tâm lý”.
Minh Thứ nói: “Nên anh đã chủ động đến gặp bác sĩ?”
Văn Hạc gật đầu, “Tôi không có hứng thú làm gì cả, cũng không có động lực. Công việc từ đầu vốn không làm tốt, sau khi tâm lý có vấn đề, thì càng không làm được gì ra hồn. Tôi không thể ngồi chờ chết được.” TruyenLau.com
Minh Thứ hỏi: “Là bệnh viện nào? Bác sĩ đó là ai?”
Văn Hạc có hơi do dự, nhưng cuối cùng lấy một tấm danh thiếp ra đưa cho Minh Thứ, “Là vị này.”
Khi nhìn thấy thông tin viết trên danh thiếp, Minh Thứ nhẹ nhíu mày.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lạc Diệc, Phòng khám tâm lý Cửu Lâm.
Phòng khám tâm lý Cửu Lâm thuộc bệnh viện Quang Nghiệp, ngay đối diện đại học Y Đông Nghiệp.
Minh Thứ hỏi: “Vị bác sĩ bao nhiêu tuổi?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Văn Hạc nói: “Cũng xấp xỉ cỡ như tôi, rất giỏi, chưa đến 40 tuổi đã là chủ nhiệm rồi.”
Anh ta mới hơn ba mươi tuổi, mà “giảng viên đại học” Long Thiên Hạo thấy chừng năm mươi tuổi.
Minh Thứ không nghĩ tiếp nữa, “Anh điều trị ở Cửu Lâm bao lâu rồi?”
“Ừm… chắc tầm tháng 12 năm ngoái, lúc đầu thì mỗi tuần đều đến, sau thì một tháng một lần.” Văn Hạc nói: “Lần này về cũng phải đến, ngày mai tôi có hẹn với bác sĩ Lạc.”
Minh Thứ nói: “Có thể cho tôi xem thuốc của anh không?”
Văn Hạc lập tức lấy thuốc ra, “Thuốc đã đổi mấy lần, thuốc này đã lâu tôi không dùng, sau khi tình trạng bệnh thuyên giảm bác sĩ Lạc sẽ đổi cho tôi.”
Minh Thứ nhìn một hồi, đặt thuốc lại trên bàn, “Trừ uống thuốc ra thì bác sĩ Lạc có khuyên anh làm gì khác không?”
Vấn đề này rất cụ thể, nhưng Văn Hạc hiển nhiên không có nhận ra, suy nghĩ một lát rồi nói: “Phải rồi, tôi đến ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’ học đàn tranh cũng là ý của bác sĩ Lạc.”
Ánh mắt Minh Thứ lập tức sắc bén, “Là bác sĩ Lạc bảo anh đến tìm Sa Xuân?”
Văn Hạc bị nhìn chằm chằm không được tự nhiên, lúng túng cười và thay đổi lời nói: “Không có không có, bác sĩ Lạc không biết Sa Xuân, là tôi đăng ký lớp của Sa Xuân, không liên quan gì đến bác sĩ Lạc cả.”
Trước sau có mâu thuẫn, trong lòng Minh Thứ đắn đo, lại hỏi: “Nhưng vừa nãy rõ ràng là anh nói, anh đến ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’ học đàn tranh theo ý của bác sĩ Lạc.”
“Tôi biểu đạt không chính xác, thật xin lỗi.” Văn Hạc giải thích nói: “Bác sĩ Lạc khuyên là sau khi làm việc thì nên đầu tư cho một sở thích nào đó như âm nhạc, mỹ thuật, đá bóng, nói là có thể giúp ích cho việc điều trị.”
Minh Thứ nói: “Nên anh chọn đàn tranh.”
“Thật ra cũng không phải do tôi chủ động chọn.” Văn Hạc nói: “Từ nhỏ tôi đã không có sở thích gì, chỉ biết cắm đầu học rồi thi. Lúc còn đi học, bạn học nam đều thích đá bóng, chơi bóng rổ, còn bạn học nữ thích nghe nhạc. Tôi chẳng có hứng thú với gì cả, tôi thấy điều đó chỉ thật lãng phí thời gian.”
Minh Thứ nghĩ, lại là một Vu Hiếu Thành ư?
“Lúc tôi vừa đến Cửu Lâm, bác sĩ Lạc đã nhắc nhở tôi nên thả lỏng nhịp điệu công việc và phát triển sở thích. Khi đó tôi nghe không lọt tai, sau khi uống rất nhiều thuốc, không còn chán nản như vậy nữa. Bác sĩ Lạc lại gợi ý mấy lần, tôi mới bắt đầu cân nhắc nên nuôi dưỡng sở thích nào.” Văn Hạc nói: “Chắc là khoảng cuối tháng 6, có lần tôi vừa ra khỏi Cửu Lâm, đã gặp được một đứa trẻ phát tờ rơi.”
Minh Thứ hỏi: “Tờ rơi của ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’?”
Văn Hạc nói: “Đúng thế. Mặc dù tôi cũng không mấy hứng thú với âm nhạc, nhưng bình thường trên tivi cũng từng nghe qua nhạc dân tộc, cảm thấy rất dễ nghe. Nghĩ lại có lẽ là duyên số, sau khi đến ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’ thử thì thấy mọi thứ đều ổn nên đã đăng ký học.”
Minh Thứ hỏi: “Người đưa tờ rơi cho anh là một đứa trẻ?”
“Ừm, là trẻ con.” Trước kia Văn Hạc chưa từng tiếp xúc với cảnh sát hình sự, không hiểu Minh Thứ vì sao lại hỏi mấy câu kỳ lạ như thế.
“Đứa trẻ nhỏ cỡ nào?”
“Chắc… cao cỡ này.” Văn Hạc dựng một cái độ cao so với chiều cao của mình, “Có lẽ tầm bảy tám tuổi, nhìn qua không quá mười tuổi.”
Minh Thứ im lặng một hồi, lại dẫn chủ đề đến gia đình Văn Hạc.
Văn Hạc sinh ra ở nông thôn, thi đỗ đại học ở thành phố Đông Nghiệp rồi từ đó định cư ở đây luôn.
Thật ra gia đình Văn Hạc và Nhiễm Hợp có một số điểm tương đồng, cả hai đều có vài người chị gái, tất cả đều xuất thân từ gia đình nghèo khó.
Khác ở chỗ Nhiễm Hợp mấy năm qua đều nhờ hết vào vợ và bố vợ, nhưng Văn Hạc lại thật sự dựa vào bản thân từng bước đi lên. Rốt cuộc từ nhân viên cơ sở trong xí nghiệp nhà nước vọt lên cương vị quản lý cấp trung.
Lúc đi học, Văn Hạc không có kinh nghiệm yêu đương gì, một lòng quyết tâm học hành. Quen biết người vợ cũ là sau khi đã có công việc ổn định rồi đi xem mắt, không thể nói họ yêu nhau nhiều như thế nào, chỉ là cả hai đều có nhu cầu kết hôn nên năm năm trước đã về chung nhà.
Gia cảnh vợ cũ không thể nói là tốt, cha mẹ đều là công nhân ở thành phố, có hơi xem thường xuất thân của Văn Hạc. Sau khi kết hôn, hai vợ chồng cũng thường xuyên xích mích, phần lớn đều là Văn Hạc nhường nhịn vợ cũ.
Năm ngoái, vợ cũ đưa ra lý do không còn cảm giác mặn nồng trong hôn nhân nên đệ đơn ly hôn, cha mẹ vợ cũ cũng cương quyết yêu cầu quyền nuôi đứa con vừa tròn 3 tuổi.
Văn Hạc xem hôn nhân như công việc kinh doanh, biết vợ có nhiều điều không hài lòng về mình. Nên trước khi vợ đưa ra đề xuất ly hôn, còn định đầu tư một khoản cho gia đình, mang vợ và cha mẹ vợ cùng đi du lịch gia đình một chuyến.
Hôn nhân thất bại đối với Văn Hạc mà nói, cũng không khác gì nhiều so với công việc thất bại.
Đều vì không đủ năng lực.
Sau khi ly hôn, Văn Hạc thành người cô độc.
“May mà tôi đến gặp bác sĩ.” Văn Hạc nói: “Tình trạng hiện giờ của tôi so với năm ngoái đã tốt hơn nhiều. Học đàn tranh hay đi công tác có lẽ đều giúp ích tôi, chỉ là không ngờ Sa Xuân sẽ xảy ra chuyện. Cô ấy tốt bụng lại khéo hiểu lòng người, thật đáng tiếc.”
“Tốt bụng” không có vấn đề, mà là chỗ “khéo hiểu lòng người”.
Minh Thứ hỏi: “Anh nói ‘khéo hiểu lòng người’ là ý gì?”
Có thể thấy Văn Hạc là thật lòng thương xót cho Sa Xuân, “Mỗi lần lên lớp chúng tôi đều sẽ tán gẫu, tôi nói về những trải nghiệm của mình cho cô ấy. Cô ấy cũng chia sẻ trải nghiệm của mình cho tôi. Bác sĩ Lạc nói tôi nên tập thói quen giải bày cùng người khác, lúc nói chuyện với Sa Xuân tôi cảm thấy bản thân thả lỏng hơn.”
Minh Thứ nói: “Vì hai người giống nhau?”
Văn Hạc không e dè, “Ừm, lúc còn đi học chúng tôi rất giống nhau, nói chuyện cũng có thể đồng cảm với nhau. Sau này đi làm cũng đều rất cố gắng, cực kỳ muốn phấn đấu nên bản thân tạo ra rất nhiều áp lực, bệnh của tôi thật ra cũng do vậy mà đến. Chẳng qua tôi hơn cô ấy một điểm, đồng nghiệp rất bao dung với tôi. Lần này có thể đi công tác châu âu, cũng là do cấp trên ưu ái, muốn tôi qua đó vừa học tập vừa để khuây khỏa.”
Đối với một bệnh nhân trầm cảm còn đang dùng thuốc mà nói, tình trạng của Văn Hạc đã rất tốt rồi. Có lẽ trong tương lai gần anh ấy sẽ không cần dùng thuốc nữa, có thể thấy rằng môi trường xung quanh ảnh hưởng lớn đến một người cỡ nào.
Minh Thứ vạch ra ranh giới trong lòng, sau đó biết được đánh giá của cấp trên hay đồng nghiệp đối với Văn Hạc —— cực kỳ chăm chỉ, năng lực tầm trung, luôn làm gương cho mọi người.
Nhưng Văn Hạc có một vấn đề làm hạn chế sự phát triển bản thân, đó là tầm nhìn không đủ rộng.
Những nút thắt mà Văn Hạc gặp phải trong công việc từ năm ngoái đến năm nay đều do hạn chế về tầm nhìn. Nếu không ở trong đội ngũ quản lý, anh ấy hoàn toàn có thể trở thành người giỏi nhất trong số những nhân viên bình thường bằng sự chăm chỉ của mình. Nhưng sau khi thăng chức lên làm quản lý, điểm yếu này dần lộ ra, phản ánh trong mắt người khác là có chút thiếu năng lực.
Đối với Văn Hạc mà nói, quản lý cấp trung đã chạm đến nóc rồi.
Tổ trọng án, cục trinh sát hình sự.
“Lời nói của Long Thiên Hạo có độ tin cậy nhất định.” Minh Thứ cầm giấy chứng nhận y tế, “Tổn thương ở tay trái khiến cậu ta không thể thực hiện việc siết cổ giết người, hung thủ sát hại Sa Xuân không thể là cậu ta được. Cậu ta nói từng gặp một ‘giảng viên đại học’ ở trường đại học Y Đông Nghiệp, vì lời khuyên của vị ‘giảng viên đại học’ này mà đến ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’ tìm Sa Xuân học đàn tranh, em tạm tin lời nói này.”
Tiêu Ngộ An đồng ý, “Đối với chuyện này, Long Thiên Hạo thực sự không cần phải nói dối.”
“Không có mâu thuẫn rõ ràng giữa những lời của Văn Hạc. Chi tiết duy nhất là khi đang nói về lý do vì sao đến ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’, anh ta đưa ra hai cách giải thích.” Minh Thứ miêu tả tình hình lúc đó, “Em thấy anh ta giải thích rõ đấy, chuyện người bình thường dính líu đến một vụ án giết người và lo lắng khi đối mặt với cảnh sát thì họ lỡ lời cũng là lẽ thường.”
Tiêu Ngộ An cười nói: “Nên thật ra em đã sắp xếp hoàn chỉnh —— thông tin Long Thiên Hạo và Văn Hạc cung cấp đều có thể sử dụng như manh mối quan trọng.”
Minh Thứ bĩu môi, thấy không có người ngoài, nên chạy “vèo” đến bên Tiêu Ngộ An, khom người ghé vào tai Tiêu Ngộ An, “Cục phó Tiêu này.”
Hai người một ngồi một đứng, người đứng cho một tay vào túi quần, áo sơ mi và quần tây phác họa ra dáng người cực phẩm.
“Sao?” Tiêu Ngộ An nói: “Ngài có việc gì à?”
Đầu óc Minh Thứ tạm ngừng hoạt động, quên rằng mình lẻn qua vì muốn nói cái gì, sau khi đứng dậy suy nghĩ một hồi, thế mà vẫn không nhớ ra được.
Tiêu Ngộ An vỗ lưng y, “Không cần nghĩ đâu, vừa nãy chắc chắn là em muốn nói nhảm.”
Minh Thứ dứt khoát ngồi lên bàn, “Em đang phân tích vụ án mà, sao có thể nói nhảm được? Em còn chưa nói ra miệng mà anh đã biết là em nói nhảm á?”
“Nhìn vẻ mặt của em là biết rồi.” Tiêu Ngộ An nói: “Vả lại đến giờ em vẫn chưa nhớ ra được, có thể thấy không phải là chuyện quan trọng. Tổ trưởng Minh của chúng ta là cảnh sát ưu tú chuyên nghiệp, nếu chuyện muốn nói vừa nãy có liên quan đến tình tiết vụ án, tuyệt đối sẽ không quên mất mà nghĩ mãi không ra.”
“Này, anh khen em đó à…” Minh Thứ cười, “Anh già rồi nên mặt không đỏ sao?”
Tiêu Ngộ An chậm rãi nói: “Em mới đỏ mặt đó.”
Đôi mắt Minh Thứ hơi mở to, rất nhanh đã hiểu ra Tiêu Ngộ An đang trêu mình, vội lắc đầu, bình tĩnh nói: “Dừng lại, dừng lại!”
Tiêu Ngộ An cười nói: “Ừm, vậy em nói tiếp suy nghĩ của mình đi.”
Tiểu Minh Thứ nhà anh rất giỏi khoản này, đôi khi y sẽ đột ngột làm ầm lên, nhưng y biết cân đo đong đếm, có thể thoải mái thu phát, y nói rằng phải bình tĩnh lại là có thể lập tức bình tĩnh lại.
“Mười học sinh học khóa một kèm một với Sa Xuân là mấu chốt điều tra của chúng ta, trừ đi Vu Chấn thì còn 9 người. Trong đó Chu Lam suốt từ đó đến nay vẫn không liên lạc được. Cô ta là học sinh đầu đăng ký học ở ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’, trước cả Vu Chấn, có thể tạm thời không suy xét đến cô ta.” Minh Thứ bắt chéo chân, rung cạnh bàn mấy lần, “8 người còn lại, em sẽ phân theo nhóm —— không có phẩm chất chăm chỉ hiếm có là Lưu Mỹ, anh em nhà họ Hạ, còn có hai học sinh nữ nhỏ tuổi không có năng lực gây án, trong 5 người này có tự chủ cũng có ngẫu nhiên chọn đăng ký học ở ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’, không có tác động từ bên ngoài ảnh hưởng đến hành vi của họ; Văn Hạc và…”
“Đợi đã.” Tiêu Ngộ An ngắt lời, “Loại Lưu Mỹ ra.”
“Hả?” Minh Thứ hỏi: “Anh có manh mối khác à?”
“Cách nói chuyện và hành động của Lưu Mỹ có nhiều chỗ nghi vấn, đồ đệ nhỏ của em không thể bỏ qua nên đã báo cáo với anh, giờ hiện đang điều tra cô ta.” Tiêu Ngộ An nói.
“Sao?” Minh Thứ suy nghĩ một hồi, vấn đề của Lưu Mỹ đúng là không nhỏ, Phương Viễn Hàng có suy nghĩ như vậy chắc chắn là chuyện tốt, thêm nữa hành động mạnh mẽ dứt khoát.
Tiêu Ngộ An tiếp tục: “Văn Hạc, Long Thiên Hạo, Vu Hiếu Thành ba người này có phẩm chất đặc biệt chăm chỉ, vậy nên chia làm một nhóm à?”
“Ít nhất Văn Hạc và Long Thiên Hạo phải cùng một nhóm.” Minh Thứ nói: “Long Thiên Hạo là do bị ảnh hưởng bởi ‘giảng viên đại học’ mới đến ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’, mục đích vô cùng rõ ràng. Cả Văn Hạc cũng bị một lực đẩy đến ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’, vị bác sĩ kia ở phòng khám tâm lý Cửu Lâm có năng lực ảnh hưởng đến anh ta. Chẳng qua Long Thiên Hạo gặp được ‘giảng viên đại học’ hơn năm mươi tuổi, Lạc Diệc mới hơn ba mươi tuổi, hai người này khả năng cao là không cùng một người. Sau khi Văn Hạc rời khỏi Cửu Lâm mới bị đứa trẻ nhét tờ rơi cho. Những người phát tờ rơi trên đường phố đều là thanh niên làm bán thời gian hoặc người trung niên và người già đã nghỉ hưu, sao có thể là đứa trẻ bảy tám tuổi được? Từ chỗ này có thể kết luận, đứa trẻ này là do ai đó sai đi đưa tờ rơi ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’ cho Văn Hạc.”
Minh Thứ nói tiếp: “Về phần Vu Hiếu Thành, có hai loại khả năng, một là cậu ta có lẽ cũng bị ai đó dẫn dụ nhưng chính bản thân không nhận ra điều đó —— giống như Văn Hạc, hai là trùng hợp chọn trúng ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’. Điểm khác biệt giữa Vu Hiếu Thành với Văn Hạc và Long Thiên Hạo là, hiện giờ đa số chứng cứ hiện giờ đều hướng vào Vu Hiếu Thành. Vu Hiếu Thành có đầy đủ thời gian gây án, điều này cũng phù hợp với hồ sơ tội phạm của chúng ta, đến mức em cho rằng cậu ta chính là hung thủ. Chúng ta không thể tin lời cậu ta được.”
“Từ những chứng cứ trước mắt, điểm có lợi nhất với Vu Hiếu Thành là video giám sát ở quán net.” Tiêu Ngộ An nói: “Chẳng qua cái đó chưa đủ để chứng minh Vu Hiếu Thành không có thời gian gây án.”
“Đúng.” Minh Thứ nghiêm túc nói: “Anh à, em thấy phải điều chỉnh một chút cách thức điều tra. Trước kia chúng ta cho rằng, vụ án Vu Chấn và Sa Xuân đều là hành vi tự chủ của nhóm ‘người tuyệt vọng’. Nhưng xem ra hiện giờ, án liên hoàn này rất có thể do vị ‘giảng viên đại học’ kia âm thầm thúc đẩy trong bóng tối. Người gộp những người giống như Vu Chấn, Sa Xuân đến ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’, để cung cấp lựa chọn cho Sa Xuân!”
Tiêu Ngộ An đứng dậy, “Lần họp trước, anh đã nghĩ đến loại khả năng này, nhưng không nói ra là vì anh chưa nghĩ ra mục đích của người này, hơn nữa lúc đó cũng chưa có chứng cứ để chứng minh. Hiện giờ Long Thiên Hạo đã trực tiếp chứng minh sự tồn tại của người này.”
“Vốn tưởng rằng bị sát hại, sau lại phát hiện bản chất thật ra là tự sát, và bây giờ thì nó quay lại trở thành điểm tựa của vụ giết người.” Minh Thứ nghiêm túc nói, “Long Thiên Hạo đến khám ở bệnh viện thuộc đại học Y Đông Nghiệp, Văn Hạc thì đến phòng khám bệnh tâm lý Cửu Lâm trong bệnh viện Quang Nghiệp. Dù sao cũng không tránh khỏi dính líu đến trường đại học Y Đông Nghiệp. ‘Kẻ thần bí’ này hiện đã lộ diện, nhưng em không thể hiểu nguyên nhân kẻ đó làm điều đó.”
Nếu Long Thiên Hạo, Văn Hạc, Vu Hiếu Thành đều bị ‘kẻ thần bí’ đó dẫn dụ đến ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’, thì việc chọn người của anh ta quá ngẫu nhiên. Giống như gieo vô số ‘hạt giống’ ngẫu nhiên, luôn có một hạt có thể nảy mầm.” Tiêu Ngộ An xem bức chân dung phác họa “giảng viên đại học”, kẻ này hoàn toàn tách biệt với những ‘người tuyệt vọng’ này, mục tiêu chồng chất và họ tự mình lựa chọn… Theo cách này, Sa Xuân là một hạt trong lượng lớn ‘hạt giống’ kẻ đó chuẩn bị cho Vu Chấn.
“Vậy những ‘hạt giống’ khác của Vu Chấn thì sao?” Minh Thứ nói: “Người mà Vu Chấn tiếp xúc sau khi chữ viết có biến đổi, cũng có thể là ‘hạt giống’ mà ‘kẻ thần bí’ kia sàng lọc? Và cuối cùng người bị Vu Chấn thuyết phục là Sa Xuân? Còn một manh mối nữa để điều tra… Vậy phía trước ngọn nguồn dẫn đi đâu?”
Tiêu Ngộ An lắc đầu, “Phía trước nữa có lẽ chính là bản thân ‘kẻ thần bí’ kia.”
Đồng tử Minh Thứ thắt lại, “Vu Chấn chưa từng giết người? Trực tiếp bị xúi giục bởi ‘kẻ thần bí’ kia, biến mình thành ‘quân bài domino’ ngã xuống đầu tiên? Thật vô lý.”
“Vụ án Vu Chấn xảy ra sớm hơn nhưng vẫn không có điểm đột phá.” Tiêu Ngộ An nói: “Vẫn nên quay lại từ Sa Xuân. Mục đích của Sa Xuân là ảnh hưởng Vu Hiếu Thành, Long Thiên Hạo, Văn Hạc, khiến một người trong số họ thành ‘quân bài domino’ tiếp theo. Mặc dù Văn Hạc có bệnh trầm cảm, nhưng đã trải qua bao thăng trầm trong công việc và trạng thái tâm lý khá tốt. Điều quan trọng nhất là, giờ học của Văn Hạc rất ngắn, không lâu sau đó đã đi Châu Âu, nên Sa Xuân còn chưa vào đề với anh ta.”
“Long Thiên Hạo…” Minh Thứ khoanh tay trước ngực, tâm tình bắt đầu tập trung nên cau mày càng sâu, “Sa Xuân có lẽ không tin tưởng cậu ta, hoặc là vì nguyên nhân nào khác, cuối cùng bỏ qua cậu ta, trái lại lựa chọn Vu Hiếu Thành. Thế, nếu vậy, Vu Hiếu Thành chắc chắn là hung thủ rồi, người mà Sa Xuân có thể ảnh hưởng chỉ có ba người này, Long, Văn đều đã loại trừ, vậy ngoài Vu Hiếu Thành còn có thể là ai?”
Căn phòng chìm trong im lặng trong giây lát. Mấy giây sau, Minh Thứ hỏi: “Cục phó Tiêu?”
Ánh mắt Tiêu Ngộ An thâm thúy, “Anh đang nghĩ, nếu lấy năm người Long Thiên Hạo, Văn Hạc, Vu Hiếu Thành, Sa Xuân, Vu Chấn làm ví dụ, vậy phạm vi quăng lưới của ‘kẻ thần bí’ này cũng quá rộng, quá tùy ý. Tất cả đống ‘hạt giống’ chỉ cần một hạt nảy mầm là được. Hắn ta làm tất cả những việc này khiến anh chỉ có thể nghĩ đến một ví dụ tương tự.”
Minh Thứ đột nhiên hiểu ra, “Kẻ đó đang làm thí nghiệm?”
“Ồ —— ”
Điện thoại trên bàn rung lên, Minh Thứ bắt máy, Phương Viễn Hàng ở bên kia đầu dây la lên: “Sư phụ! Lưu Mỹ khả năng có liên quan đến vụ một người phụ nữ mất tích!”
Tâm Cuồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.