Tâm Cuồng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tâm Cuồng

Tác giả : Sơ Hòa 初禾

Chương 86: Vì Thiện (06)

Editor: Mộc
Ngay khi nhận ra cục trưởng Lý vẫn luôn nhìn mình từ phía sau, Minh Thứ bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Cảm giác này gần giống như khó chịu, nhưng lại không chỉ đơn thuần là khó chịu.
Từ khi đến cục trinh sát hình sự Đông Nghiệp, Minh Thứ vẫn luôn làm việc dưới trướng cục trưởng Lý. Về mặt điều tra hình sự, cục trưởng Lý thực ra không bằng một số cảnh sát lão làng đã gắn bó cả đời với công tác nghiệp vụ, “khứu giác” cũng không nhạy bén bằng Tiêu Ngộ An, một tinh anh được điều từ Đội hành động đặc biệt về. Tuy nhiên, cục trưởng cần có không chỉ tố chất chuyên môn trong việc phá án mà còn phải có năng lực quản lý xuất sắc, tầm nhìn chiến lược.
Trên cương vị Cục trưởng cục Trinh sát Hình sự, không có ứng cử viên nào phù hợp hơn cục trưởng Lý.
Minh Thứ từ lâu đã cảm thấy, có một vị lãnh đạo có thể gánh vác áp lực, điều hòa mâu thuẫn giữa các phòng ban là một điều rất thoải mái.
Nhưng lần này, ánh mắt của cục trưởng Lý khiến y cảm thấy khó chịu.
Tuy nhiên, y phản ứng khá nhanh, không hề lộ ra chút cảm xúc nào, nhẹ nhàng nói: “Cục trưởng Lý, anh cũng gặp tổ trưởng Lương à? Anh ấy đi tìm anh ạ?”
Cục trưởng Lý nói: “Không tìm tôi, có thể có việc gì đó cần trở về thôi.”
Minh Thứ nói: “Tổ trưởng Lương bây giờ đã đến phân cục Bắc Thành rồi ạ?”
“Sao thế, cậu tìm anh ta có việc gì à?” Cục trưởng Lý hỏi.
TruyenLau.com “Dù sao, tổ trưởng Lương trước đây cũng là lãnh đạo tổ trọng án của chúng tôi mà, anh ấy đến phân cục Bắc Thành, mấy anh em trong tổ cũng không biết.” Minh Thứ mỉm cười, “Dù sao cũng phải tranh thủ thời gian ăn một bữa cơm chứ.”
“Bây giờ cậu có thời gian rảnh không?” Cục trưởng Lý cười nói: “Lương Trạo đã nói với tôi, không cần làm những việc hình thức đó. Hơn nữa, anh ta chỉ tạm điều động đến phân cục Bắc Thành, không phải đi một đi không trở lại.”
Minh Thứ thuận theo lời nói: “Cũng đúng, chờ tổ trưởng Lương quay lại, tôi sẽ hẹn anh ấy ăn cơm.”
TruyenLau.com Cục trưởng Lý đổi chủ đề, hỏi: “Vụ án ở núi Kỳ Nguyệt tiến triển đến đâu rồi?”
“Vẫn đang trong giai đoạn điều tra.” Minh Thứ nói.
“Ừm, vất vả rồi.” Giám đốc Lý nói đùa: “Có gì khó khăn cứ nói với cục phó Tiêu, tôi không quản nổi cậu nữa rồi.”
Minh Thứ cười nói: “Tôi hiểu.” TruyenLau
Nói xong, cục trưởng Lý đi xuống lầu, Minh Thứ đợi một lúc mới đi tìm Tiêu Ngộ An.
Tiêu Ngộ An ở trước mặt Minh Thứ trao đổi với Thẩm Tầm. Cả hai đều là những người làm việc vô cùng hiệu quả, một cuộc điện thoại nhanh chóng kết thúc. Minh Thứ mới nói, vừa rồi ở ngoài nhìn thấy Lương Trạo và cục trưởng Lý.
“Em đang núp ở một góc nhìn tổ trưởng Lương, còn cục trưởng Lý ở góc khác nhìn em.” Minh Thứ “hít” một tiếng, “Cảnh tượng này có phải hơi kỳ quặc không?”
Tiêu Ngộ An hỏi: “Em nghi ngờ cục trưởng Lý có vấn đề à?”
Minh Thứ lắc đầu, “Em không nói vậy, cục trưởng Lý sắp nghỉ hưu rồi, không đến mức. Nhưng cảm giác đó, không thoải mái lắm.”
Lúc này, Dịch Phi điện thoại đến, nói Hùng Hãn Cường đang định rời khỏi thị trấn Thủ Tuyền. Xe đã lên đường cao tốc, bị các trinh sát được cử đến thị trấn Thủ Tuyền chặn lại, hiện đã được đưa về tổ trọng án.
“Tôi chỉ muốn trốn nợ! Không liên quan gì đến hai người phụ nữ kia!” Hùng Hãn Cường lo lắng ngồi trong phòng thẩm vấn, “Tôi chỉ đưa họ đến núi Kỳ Nguyệt, tôi không làm gì cả! Tôi làm việc ở thị trấn Thủ Tuyền, tiện đường chở khách, các anh có thể kiểm tra nhật ký hành trình của tôi, là họ đã chặn xe của tôi. Tôi đưa họ đến núi Kỳ Nguyệt, họ trả cho tôi năm mươi tệ.”
Nói xong, Hùng Hãn Cường lấy điện thoại ra, run rẩy lướt qua tin nhắn WeChat, “Nhìn xem, đây là tiền họ chuyển cho tôi. Nếu tôi nói dối một câu, các anh lập tức đưa tôi đi tù cũng được!”
Từ bến xe Thiên Tinh Tây đến núi Kỳ Nguyệt, đi ô tô theo đường lớn khoảng ba mươi cây số, không có phương tiện giao thông công cộng. Hiện đang vào mùa ngắm lá vàng, có khá nhiều xe cá nhân chờ khách ở Thiên Tinh Tây.
Minh Thứ đeo tai nghe, trinh sát đang báo cáo cho y về tình hình gia đình của Hùng Hãn Cường mà họ điều tra được.
Hùng Hãn Cường kinh doanh phân bón, có cha già tuổi cao, vợ và hai con, gia đình vốn dĩ mỹ mãn. Nhưng từ năm ngoái, thị trường phân bón ở thị trấn Thủ Tuyền ngày càng ế ẩm. Hùng Hãn Cường vay tiền chỗ này đắp chỗ kia, cố gắng kiếm tiền, sau khi núi Kỳ Nguyệt trở thành khu du lịch nổi tiếng, anh ta còn lái xe thuê kiếm khách, dịp cao điểm một ngày có thể kiếm được hơn nghìn tệ tiền xe.
Tuy nhiên, thu nhập từ việc lái xe thuê hoàn toàn không đủ bù đắp khoản thâm hụt kinh doanh, gần đây, những người đòi nợ liên tục đến nhà.
Người đàn ông hiếu thảo với cha mẹ, yêu thương vợ con này, lại vứt nhà bỏ con, chọn cách chạy trốn.
Minh Thứ đã hiểu rõ mọi chuyện, hỏi: “Lữ Thần cùng Triệu Tư Nhạn đã nói gì trên xe?”
“Chỉ nói về lá cây trên núi Kỳ Nguyệt.” Hùng Hãn Cường nói: “Tôi nói với họ rằng bây giờ còn quá sớm, phải ít nhất một tuần nữa lá mới chuyển sang màu vàng.”
Minh Thứ nói: “Họ có hỏi gì anh không?”
Hùng Hãn Cường cúi đầu cố gắng nhớ lại: “Đúng rồi! Một trong hai cô gái đã kết bạn WeChat với tôi, nói rằng khi nào họ xuống núi thì đến đón họ!”
Ánh mắt Minh Thứ hơi thay đổi: “Anh không đi à?”
“Lúc sau họ cũng không gọi tôi mà!” Hùng Hãn Cường dang hai tay, khuôn mặt người đàn ông ngoài 40 tuổi đầy những vết chai sạn và nếp nhăn do cuộc sống vất vả, “Tôi tưởng họ đã gọi xe khác, mà tôi cũng chỉ chạy xe thuê thôi, tối tôi có cuộc sống riêng.”
“Cuộc sống riêng” mà Hùng Hãn Cường nói, thực chất là chơi mạt chược với bạn bè và hàng xóm.
Điểm này sau này đã được xác minh.
Minh Thứ hỏi tiếp: “Vì họ cũng muốn đi xe anh khi về, nên họ hẳn đã nói với anh trước về thời gian xuống núi đại khái.”
“Đúng là có nói.” Hùng Hãn Cường gật đầu, “Trên núi trời tối sớm, lúc tôi đưa họ đến núi Kỳ Nguyệt chưa đến trưa, họ nói sẽ xuống núi trước khi trời tối, tức là khoảng sáu giờ, muộn nhất cũng không quá bảy giờ.”
Nói là sẽ xuống núi trước khi trời tối, nhưng lại bị sát hại trên núi sau khi trời tối, đối với hai cô gái, biến cố xảy ra trong vài giờ sau khi lên núi, nói chính xác là sau khi đi qua chùa Hải Kính lúc ba giờ chiều.
Minh Thứ đi tới đi lui trong hành lang, tay phải nhẹ nhàng xoa bóp hốc mắt.
Bây giờ hầu như đã xác định được, họ bị sát hại vào ban đêm, nhưng nguyên nhân khiến họ không thể xuống núi đúng giờ là gì?
“Vì họ muốn chụp được những bức ảnh phong cảnh đẹp hơn.” Tiêu Ngộ An đi đến bên Minh Thứ, trên tay cầm một cốc giấy, có vẻ như là cà phê nóng.
Minh Thứ nhận lấy và uống một ngụm, mới biết đó là sữa nóng ít đường.
“Thật ra cũng dễ hiểu thôi. Lữ Thần và Triệu Tư Nhạn đến núi Kỳ Nguyệt là để chụp ảnh lá ngân hạnh chuyển vàng.” Tiêu Ngộ An nói: “Tâm lý của họ giống với Phương Viễn Hàng, đều bị ảnh hưởng bởi các blogger du lịch nổi tiếng, muốn đến các điểm du lịch nổi tiếng để check-in. Họ không có xe riêng, đi đến núi Kỳ Nguyệt chọn đi xe buýt chuyển sang xe cá nhân, có thể nói là rất tốn kém, vậy đã đến rồi, có phải nên đến những nơi đẹp nhất hay không? Bốn ngày trước, thời tiết chưa chuyển lạnh, nơi đẹp nhất trên núi Kỳ Nguyệt là ở đâu?”
Minh Thứ nói: “Càng lên cao, lá vàng càng nhiều. Phải chăng do họ leo quá cao, ước tính sai thời gian nên không thể xuống núi trước khi trời tối?”
Tiêu Ngộ An nói: “Môi trường đỉnh núi Kỳ Nguyệt rất phức tạp, rất có thể hai cô gái đã lên được nhưng không xuống được.”
“Hung thủ xuất hiện khi họ lâm vào cảnh khốn cùng?” Minh Thứ cau mày, “Điều này có thể giải thích được.”
Tiêu Ngộ An hỏi: “Việc rà soát mối quan hệ cá nhân của hai người đã tiến triển đến đâu rồi?”
“Từ Xuân vẫn đang điều tra ở quán bar.” Minh Thứ nói, “Bố mẹ Lữ Thần đang ở nước ngoài, đang trên đường về nước. Mẹ của Triệu Tư Nhạn đã đến rồi.”
Tiêu Ngộ An gật đầu, khi Minh Thứ định rời đi, lại gọi y quay lại.
Minh Thứ quay đầu lại: “Hả?”
Tiêu Ngộ An giơ tay lên, lau nhẹ khóe môi Minh Thứ.
Minh Thứ suýt phản xạ cắn ngón tay Tiêu Ngộ An.
Tiêu Ngộ An lau sạch bọt sữa trên tay, vỗ vào eo Minh Thứ, “Đi đi.”
Phòng tiếp khách.
Ngụy Như Mai, mẹ của Triệu Tư Nhạn, một phụ nữ ngoài 50 tuổi giỏi giang, đã khóc nức nở sau khi nhận ra thi thể con gái.
“Đều do lỗi của tôi và bố nó, là chúng tôi khiến con bé bị kẻ xấu nhắm trúng!” Ngụy Như Mai che nửa mặt trên bằng hai tay, khuôn mặt không trang điểm đầy những giọt nước mắt hối hận.
Minh Thứ hỏi: “Sao cô lại nói thế?”
“Tư Nhạn được chúng tôi cưng chiều từ nhỏ, chưa bao giờ chịu khổ. Khi nó thi đỗ vào Đại học Đông Nghiệp, tôi và bố nó đùa với nó, nói rằng nó học thạc sĩ rồi, đã là người lớn, sau này phải tự lo tiền sinh hoạt.” Ngụy Như Mai nghẹn ngào nói: “Tư Nhạn rất hiếu thắng, sau đó nó đã đi làm thêm ở quán bar với bạn cùng phòng.”
Minh Thứ nói: “Cô biết cô ấy làm thêm ở quán bar à?”
Điều này thật đáng nghi ngờ.
Thông thường, các bậc cha mẹ biết con gái mình làm việc ở quán bar sẽ ngăn cản, đặc biệt là với một gia đình như nhà Triệu Tư Nhạn, nhưng Ngụy Như Mai rõ ràng không ngăn cản Triệu Tư Nhạn.
“Tôi cũng nhất thời quẫn trí, nó nhất quyết không chịu dùng tiền của tôi và bố nó, nên tôi đành thỏa hiệp.” Ngụy Như Mai liên tục lắc đầu, “Con bé là một cô gái ngây thơ, chắc chắn đã bị người trong quán bar hãm hại!”
Quận Nam Thành, Phố Bar, “Lâm Thâm Kiến Lộc”.
Biết được hai nữ nghiên cứu sinh làm việc tại quán mình bị sát hại, Thạch Niên Niên, chủ quán “Lâm Thâm Kiến Lộc” đã rất ngạc nhiên: “Có nhầm lẫn không vậy?”
Từ Xuân đã lấy được lịch làm việc ở quán bar, trên đó ghi rõ Lữ Thần và Triệu Tư Nhạn được nghỉ vào tối ngày 13 khi vụ án xảy ra, còn lại ba tối gần đây đều có ca làm việc.
“Hai người này không đến làm, cũng không xin nghỉ, anh hoàn toàn không biết gì sao?” Từ Xuân hỏi.
“Tôi…” Thạch Niên Niên thực tế đã ngoài ba mươi tuổi, nhưng trông chỉ như hai mươi mấy tuổi. Đối mặt với cảnh sát, ánh mắt cô ta nhìn lảng tránh, “Tôi không phải ngày nào cũng đến quán bar, người chịu trách nhiệm quản lý nhân viên là quản lý.”
Người quản lý mà Thạch Niên Niên đề cập tên là Du Lâm. Khi được hỏi về việc Lữ Thần và Triệu Tư Nhạn “vắng mặt không phép”, phản ứng của Du Lâm cũng tương tự như Thạch Niên Niên, “Tôi biết họ không đến làm, nhưng họ đều là nhân viên bán thời gian, đột nhiên không muốn làm nữa thì tôi cũng không cần thiết phải tìm họ về. Hơn nữa, mấy ngày nay là ngày làm việc, lượng khách bình thường, họ có đến hay không, chúng tôi cũng xử lý được.”
Lời giải thích này có vẻ có lý, Từ Xuân lại hỏi: “Hai người họ cụ thể làm công việc gì? Có khách quen hay không?”
Du Lâm né tránh, nói: “Anh nghĩ đây là nơi nào vậy?”
Từ Xuân hỏi lại: “Tôi đã nói gì sai sao?”
Du Lâm sững sờ, vội vàng nói: “Lữ Thần là nhân viên pha chế. Triệu Tư Nhạn ban đầu cũng muốn học pha chế, nhưng tay nghề không tốt, nên vẫn luôn làm nhân viên phục vụ.”
“Anh vẫn chưa trả lời hết câu hỏi của tôi.” Ánh mắt Từ Xuân sắc bén, “Họ có khách quen hay không?”
“Cái này…” Du Lâm do dự, “Cái này tôi không tiện nói.”
Từ Xuân lấy ảnh của Hà Dật ra: “Người này là khách quen của quán anh đúng không?”
Du Lâm nhìn kỹ: “Tôi không có ấn tượng gì.”
“Suy nghĩ lại xem.”
“Tôi…”
Từ Xuân nói: “Tôi hiểu tâm trạng muốn bảo vệ sự riêng tư của khách hàng của anh, nhưng vụ án này không đơn giản, quản lý Du, anh biết gì thì tốt nhất không nên giấu giếm.”
Du Lâm im lặng hồi lâu, cuối cùng mới nói: “Anh ta, anh ta từng theo đuổi Triệu Tư Nhạn. Chỉ cần Triệu Tư Nhạn đi làm, anh ta sẽ đến, còn hỏi chúng tôi tên thật của Triệu Tư Nhạn – những người phục vụ ở đây đều dùng biệt danh. Triệu Tư Nhạn không ưa anh ta, tôi nghe nói Lữ Thần còn thuê người đánh anh ta.”
Từ Xuân ngay lập tức báo cáo tình hình cho Minh Thứ.
“Hà Dật không chỉ bị Triệu Tư Nhạn từ chối mà còn bị Lữ Thần thuê người đánh?” Minh Thứ cầm điện thoại đứng trong hành lang, “Vậy thì anh ta thực sự có động cơ gây án. Những người khác thì sao? ‘Lâm Thâm Kiến Lộc’ còn có điểm gì đáng ngờ khác không? Cả con phố đó đã được điều tra như thế nào?”
Từ Xuân nói: “Thạch Niên Niên, chủ của ‘Lâm Thâm Kiến Lộc’ có phản ứng khá kỳ lạ, ngoài ra thì không có gì khác.”
Minh Thứ hỏi: “Kỳ lạ thế nào?”
“Sợ bị điều tra, sợ đối mặt với cảnh sát.” Từ Xuân cười nói: “Tôi trông hung dữ mà.”
Minh Thứ không trực tiếp gặp Thạch Niên Niên, chỉ dựa vào “cảm giác” của Từ Xuân thì không thể khẳng định được Thạch Niên Niên có liên quan đến vụ án của Lữ Thần và Triệu Tư Nhạn hay không. Hơn nữa, thực tế mỗi người đều có bí mật và góc khuất, thái độ né tránh của Thạch Niên Niên khi đối mặt với Từ Xuân rất có thể xuất phát từ chuyện khác.
“Bây giờ anh đang ở đâu?” Minh Thứ hỏi.
“Vẫn đang ở phố bar.” Từ Xuân nói: “Không phải vừa ra khỏi ‘Lâm Thâm Kiến Lộc’ là lập tức gọi điện cho cậu sao?”
Minh Thứ nói: “Bây giờ anh lập tức đến sở Văn hóa, tìm tên Hà Dật này.”
Sở Văn hóa thành phố Đông Nghiệp.
“Anh là ai?” Chiều tối, Hà Dật vừa bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, đã bị Từ Xuân chặn lại.
Từ Xuân nhìn kỹ người đàn ông tầm thường, thấp bé, trông có vẻ nhút nhát này, không khỏi thất vọng.
Hà Dật quen biết Triệu Tư Nhạn tại “Lâm Thâm Kiến Lộc”, từng theo đuổi, hoặc nói đúng hơn là quấy rối Triệu Tư Nhạn, sau đó bị Triệu Tư Nhạn từ chối và lại bị Lữ Thần thuê người đánh đập. Hà Dật ôm mối hận trong lòng với hai người họ, động cơ gây án hoàn toàn đầy đủ. Nhưng dáng người và tính cách của Hà Dật này thực sự không giống như người có thể gọn gàng đâm dao vào thái dương của người trưởng thành.
Nhưng dù thế nào đi nữa, người này rất đáng nghi, nhất định phải tìm hiểu rõ nội tình.
Từ Xuân giơ thẻ ra, “Anh có quen Triệu Tư Nhạn và Lữ Thần không?”
Sắc mặt Hà Dật lập tức thay đổi, trong mắt hiện rõ vẻ ngạc nhiên và sợ hãi “Cô ta, bọn họ…”
“Xem ra anh có ấn tượng sâu sắc với họ.” Từ Xuân mở cửa xe nói: “Đi thôi, theo tôi về sở cảnh sát nói chuyện.”
Hà Dật lùi lại một bước, rõ ràng là rất không muốn.
Từ Xuân nhướng mày: “Sao vậy?”
“Tôi còn phải làm việc, tối nay phải tăng ca.” Hà Dật nói, quay đầu nhìn ra sau.
Lúc này là giờ tan sở, người lục tục đi ra khỏi tòa nhà rất nhiều, trong đó có vài người còn chào hỏi Hà Dật.
Những người làm việc ở nơi như sở Văn hóa, điều kiêng kỵ nhất là có vết nhơ về nhân phẩm. Bị cảnh sát tìm đến tận nơi đương nhiên là một trong những vết nhơ lớn nhất. Chỉ đứng đó vài phút, Hà Dật đã toát mồ hôi, nách áo dần ướt sũng.
“Cậu Hà?” Lúc này, một người phụ nữ trung niên hơi mập mạp đi ngang qua, “Thấy cậu ra ngoài cả buổi rồi, sao còn chưa đi ăn cơm?”
Người phụ nữ nói rồi nhìn Từ Xuân, hỏi Hà Dật: “Bạn cậu à?”
Từ Xuân không mặc cảnh phục, cũng không giống với cảnh sát truyền thống. Lúc này anh đứng bên cạnh Hà Dật, kết hợp với biểu cảm của Hà Dật, nhìn từ góc độ người ngoài cuộc, càng giống như Hà Dật đã trêu chọc ai đó ngoài xã hội.
Từ Xuân cũng biết mình không giống cảnh sát, quay đầu cười với người phụ nữ.
Người phụ nữ nghi ngờ nheo mắt.
“Vâng, là bạn em.” Hạ Dật vội vàng nói: “Cục trưởng Cung, hôm nay bạn em đến, em không đi ăn ở căng tin nữa.”
Người phụ nữ nhận ra bầu không khí có gì đó không ổn, lại xác nhận với Hà Dật một lần nữa: “Cậu Hà, cậu ổn chứ?”
Hạ Dật cười gượng gạo, “Em không sao, em không sao. Cục trưởng Cung, chị đi ăn cơm trước đi.”
Sau khi người phụ nữ rời đi, Từ Xuân lạnh mặt nói: “Lên xe.”
Hà Dật im lặng, bước tới vài bước, nhìn như sắp lên xe, nhưng ngay khi sắp chạm vào cửa xe, đột nhiên quay người, chạy về phía con hẻm nhỏ bên cạnh.
Nhưng làm sao Từ Xuân có thể để anh ta chạy thoát.
Ngay từ khi Hà Dật quay người, Từ Xuân đã nhận ra ý định bỏ trốn của anh ta. Mới đi được hai bước, thì đã bị Từ Xuân tóm lấy ném vào ghế sau xe.
“Tôi không phạm pháp, tại sao anh lại bắt tôi?” Xe đã khởi động, Hà Dật run rẩy hét trong xe.
Từ Xuân hỏi ngược lại: “Vậy sao lúc nãy anh lại chạy? Tôi chỉ mời anh về cục để hỗ trợ điều tra. Hiểu chữ ‘hỗ trợ’ không?”
Hà Dật nói: “Như vậy sẽ ảnh hưởng đến công việc của tôi, mọi người sẽ biết tôi bị cảnh sát bắt đi!”
Từ Xuân nói: “Vậy anh có nên suy nghĩ lại xem, tại sao cảnh sát không bắt người khác mà lại bắt anh?”
“Tôi!” Hà Dật đột nhiên như bị khơi đúng chỗ đau, sau đó im lặng suốt quãng đường đến cục cảnh sát.
Phòng thẩm vấn, tổ trọng án.
“Anh quen biết Triệu Tư Nhạn như thế nào?” Minh Thứ hỏi.
Hạ Nghị cúi đầu, hồi lâu mới nói: “Tôi không quen người này.”
Minh Thứ gõ ngón tay lên bàn, “Cần gì phải nói dối như vậy? Camera ở ‘Lâm Thâm Kiến Lộc’ và hồ sơ liên lạc giữa anh và Triệu Tư Nhạn đều chứng minh rằng hai người không chỉ quen biết mà còn có mâu thuẫn.”
Hạ Dật vội vàng nói: “Nhưng chuyện đó đã qua lâu rồi không phải sao? Chẳng lẽ bây giờ cô ta lại báo án nói tôi quấy rối cô ta? Nhưng lúc đó đã giải quyết xong rồi mà!”
Minh Thứ hỏi: “ ‘Chuyện đó’ là chuyện gì?”
Hà Dật như không nghe thấy, vội vã thanh minh: “Đúng vậy, tôi từng theo đuổi cô ta, nhưng tôi chỉ theo đuổi, không làm chuyện gì khác. Còn cô ta, gọi người đến đánh tôi, đây mới là vi phạm pháp luật nhỉ? Tôi là người bị đánh, cho dù bây giờ cô ta vu khống trước, các anh cũng không nên điều tra tôi chứ?”
Minh Thứ nheo mắt lại, “Anh cho rằng tôi vì Triệu Tư Nhạn báo án mà mới đưa anh đến đây?”
Hà Dật hỏi: “Không thì còn vì gì nữa? Tôi thề, sau khi cô ta và người bạn kia thuê người cảnh cáo tôi, tôi không bao giờ đến gần cô ta nữa!”
Minh Thứ đột nhiên nói: “Họ đã chết rồi.”
Hà Dật như bị treo máy, sững người vài giây mới nói: “Chết rồi? Ai chết?”
Minh Thứ nhìn chằm chằm vào Hà Dật, chậm rãi nói: “Triệu Tư Nhạn, Lữ Thần.”
Hà Dật há hốc miệng, đồng tử trong mắt gần như đông cứng, vẻ mặt cực kỳ kinh ngạc.
Khoảng nửa phút sau, anh ta đột ngột đứng dậy, nước bọt phun ra từ miệng: “Các anh cho rằng tôi giết họ sao?!”
“Ngồi xuống đi.” Minh Thứ né tránh những giọt nước bọt suýt bắn vào mặt, kiên nhẫn nói: “Bây giờ trả lời tôi vài câu hỏi. Thứ nhất, ngày 13 tháng 10, anh ở đâu?”
Hà Dật vô cùng kích động, hoàn toàn không nghe vào, “Tuyệt đối không phải tôi! Làm sao tôi có thể giết người được? Các anh nhầm rồi, tôi phải về nhà! Các anh tin tôi đi, lúc đó họ đánh tôi, dọa tôi, ngay cả cảnh sát cũng không dám báo, làm sao dám giết người?”
Password cho Chương 8
7
Thời gian trễ nhất mà nạn nhân hẹn tài xế khi xuống núi là mấy giờ?
Cách thức nhập: Viết hoa chữ cái đầu của mỗi từ, đầy đủ dấu và khoảng cách giữa các từ (nếu có), yêu cầu tự gõ tay vào ô mật khẩu thì mới hoạt động đúng. Tổng là 3 ký tự.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu