Editor: Mộc
Thành phố Đông Nghiệp, thị trấn Cát Trung.
Đứa cháu trai bé nhỏ, đến cả mấy con chó nhà già nhà ông Đàm cũng ghét, lại một lần nữa biến mất không một dấu vết. Ông Đàm lần mò từng nhà từng ngõ mà chẳng thấy người đâu, đành rời khỏi thị trấn, men theo con đường hoang vắng khoảng một cây số thì cuối cùng nhìn thấy đứa cháu mặt mày lem luốc chạy về phía mình.
Ông Đàm trước khi nghỉ hưu từng làm cảnh sát ở đồn, nhìn thấy những vết bẩn trên người cháu liền biết ngay chuyện chẳng lành. Đó không phải bùn đất hay rêu xanh bình thường, mà rõ ràng là máu.
“Con đi đâu mà dính mấy cái thứ này?” Ông hỏi.
Đứa bé ngoảnh lại, không chút sợ hãi, chỉ tay về phía sau: “Ông ơi, dưới cái lán kia có một con yêu quái chết rồi.”
Yêu quái? Bây giờ còn có yêu quái sao?
Ông Đàm giật mình, nhìn kỹ những vết máu trên người cháu, lòng chợt thấy lo lắng, vội vàng gọi điện về đồn cảnh sát.
Phía nam thị trấn Cát Trung có một vùng đất hoang, vì nằm sát núi nên phong thủy khá tốt. Vài năm trước, có một chủ đầu tư đến xây dựng khu nghỉ dưỡng, nhưng dự án giữa chừng bị bỏ dở, trở thành phế tích không ai quản lý. Mùa hè, một số người dân trong thị trấn nghĩ khu nghỉ dưỡng bỏ hoang khá mát mẻ, bèn dựng vài cái lán tạm, coi như được nghỉ mát miễn phí. Các mùa khác thì lán đều bỏ trống, ít người lui tới. Chỉ thi thoảng vài đứa trẻ tò mò đến “thám hiểm”, nhưng cũng chỉ là số ít.
Thành phố Đông Nghiệp liên tiếp xảy ra vài vụ án mạng nghiêm trọng, đồn cảnh sát Cát Trung không dám xem nhẹ. Ngay sau khi nhận điện thoại của ông Đàm, họ lập tức cử nhân viên đến hiện trường.
Khu nghỉ dưỡng bỏ hoang trông như một di tích cổ, cỏ dại mọc cao ngang người, các lán tạm dựng năm ngoái gần như đều sập hết, nhìn rất hoang tàn đổ nát.
Các cảnh sát theo manh mối của đứa cháu ông Đàm tiến vào tòa nhà chính đã bỏ hoang rồi đi xuống tầng hầm, quả nhiên ngửi thấy một mùi tanh nồng xộc lên mũi. Khi đèn pin bật sáng, phía xa hiện ra một cái hồ nước đang rỉ ra từng dòng máu loãng.
Trong hồ có một xác chết biến dạng không giống người bình thường.
Cảnh sát đến xem qua một lượt thì ai cũng nôn mửa. Xác chết ngâm trong nước đã bị phù nề, khuôn mặt kinh dị đến mức không nhận ra, thân thể tỏa ra mùi thối nồng nặc, không ngạc nhiên khi đứa trẻ lại nhầm tưởng đó là con yêu quái chết.
Thị trấn Cát Trung không phải chưa từng xảy ra án mạng, nhưng những vụ án với cảnh tượng kinh hoàng thế này thì chưa ai từng gặp phải.
Ông Đàm vẫn giữ bình tĩnh, nhìn sơ qua xác chết và hiện trường, biết chắc đây không phải vụ án dễ dàng phá giải, bèn đề nghị đồn cảnh sát nhanh chóng báo cáo cấp trên, không được chậm trễ.
“Nạn nhân là nam giới, mặt bị hung khí cắt rách nát, không thể nhận dạng bằng dung mạo.” Hình Mục quỳ bên xác chết, tay đeo găng cao su nhẹ nhàng chạm vào thi thể, nói: “Anh ta có ba vết thương do hung khí đâm ở bụng, sâu tới nội tạng, tất cả đều có dấu hiệu phản ứng sống. Hai cổ tay, động mạch chân, động mạch cổ đều bị cắt đứt. Tôi phán đoán ban đầu, nguyên nhân tử vong là do mất máu quá nhiều. Ba vết thương ở bụng xuất hiện trước các vết thương khác, có dấu hiệu bị mổ xẻ nhiều lần. Hai tay hai chân có dấu hiệu bị trói lâu ngày, trên thân còn có nhiều vết bầm do vật cứng đánh, và…”
Hình Mục ngừng lại, chậm rãi lật người xác chết, “còn có dấu hiệu bị điện giật. Tổ phó Dịch, tôi e rằng hung thủ đã tra tấn nạn nhân một cách tàn nhẫn trong một thời gian dài trước khi ra tay giết người. Vụ án này không đơn giản chút nào.” TruyenLau
Dịch Phi cau mày hỏi: “Thời điểm tử vong xác định được chưa?”
Hình Mục đáp: “Xác chết ngâm trong nước nên khó xác định chính xác thời gian tử vong. Tôi phán đoán nạn nhân đã bị giết khoảng ba ngày trước. Điều kiện ở đồn cảnh sát có hạn, tôi sẽ đưa xác về nhà xác để giải phẫu kỹ hơn. Việc xác định danh tính qua dấu vân tay khá khó khăn vì da tay bị tổn thương nặng, phải chờ xét nghiệm ADN để biết liệu có thể xác định được hay không.”
Nghe xong kết luận sơ bộ của Hình Mục, Dịch Phi nhìn về phía mép hồ có một khung sắt. Nhìn thấy nó, Dịch Phi chợt nhớ đến chiếc khung sắt đã từng đâm chết Lại Tu Lương.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tuy nhiên, môi trường ở đây khác hẳn với nơi của vụ án trước. Ở đây, nước ngấm nhiều, rất ẩm ướt, tường nhà không chỗ nào khô ráo, mặt đất đọng nước khiến dấu chân và các chứng cứ khác khó bảo quản.
Dịch Phi nhìn theo khung sắt lên phía trần nhà tối đen, mờ mờ thấy có sáu chiếc móc nhỏ, to bằng hai ngón tay người lớn.
“Trên khung sắt có vết máu.” Tiêu Mãn vừa xuống khỏi khung, găng tay dính đầy rỉ sét, nói, “Nhưng xác chết không có dấu hiệu bị sắt đâm xuyên qua, khác với vụ của Lại Tu Lương.”
“Chứng tỏ nạn nhân bị trói lên những chiếc móc trên trần nhà, bên dưới có khung sắt để hứng máu chảy từ vết thương ở bụng.” Dịch Phi nói, “Hung thủ rất có thể đã làm như vậy trước khi cắt đứt động mạch cổ, giết chết nạn nhân.” Website TruyenLau.com
Tiêu Mãn chưa hiểu: “Chết kiểu gì vậy? Bị trói lên trên để chảy máu rồi mới thả xuống hồ cắt cổ? Sao giống kiểu lễ nghi mê tín dị đoan vậy?”
“Lễ nghi mê tín?” Dịch Phi nhìn quanh một vòng, “Nếu thực sự là mê tín, xung quanh phải có sự bài trí kỹ càng và cẩn trọng hơn chứ.”
Tiêu Mãn lại trèo lên khung sắt, tìm dấu vân tay trên những chiếc móc.
“Đã tìm thấy chưa?” Dịch Phi hỏi.
“Không có dấu vân tay, nhưng chỗ uốn cong rất sạch sẽ, những chỗ còn lại thì có vết bẩn.” Tiêu Mãn nói, “Tổ phó Dịch, anh nói đúng, nạn nhân thực sự bị treo trên móc, vết bẩn trên móc đã bị dây thừng ma sát mà sạch sẽ. Nhưng tạm thời tôi chưa tìm thấy dây thừng.”
“Chiều cao nạn nhân hơn 1 mét 8, thủ phạm phải tốn không ít công sức mới có thể buộc được người ta lên đó.” Dịch Phi nói, “Chắc còn khó hơn việc ném Lại Tu Lương lên khung sắt ấy chứ?”
Tiêu Mãn gật đầu, “Thủ phạm chọn căn hầm này chắc là vì nước ở khắp nơi. Nước giúp hắn che dấu dấu vết.”
“Nước cũng có thể khiến nạn nhân hoảng loạn.” Dịch Phi nói.
Tiêu Mãn đáp, “Vậy thì đây không chỉ là hành hạ về thể xác, mà còn là sự tra tấn tinh thần. Thủ phạm căm ghét nạn nhân đến tận xương tủy.”
“Căm ghét đến tận xương tủy…” Dịch Phi nói, “Mấy vụ án gần đây chúng ta gặp toàn là kiểu đó.”
Những mẫu vật lấy từ nạn nhân nhanh chóng được chuyển về sở cảnh sát thành phố, tiến hành đối chiếu ADN trong hệ thống. Trong khi đó, hiện trường và công tác khám nghiệm tử thi vẫn được tiến hành song song.
Dấu vết lưu lại trong căn hầm rất ít ỏi, nhưng cả khu nghỉ dưỡng bỏ hoang này nhiều khả năng còn ẩn chứa những manh mối do thủ phạm và nạn nhân để lại.
Bỗng nhiên, một thành viên trong đội hô to từ một căn biệt thự: “Tổ phó Dịch! Anh đến đây một chút! Có phát hiện rồi!”
Dịch Phi nhanh chân chạy tới, vừa bước vào biệt thự đã ngửi thấy một mùi quen thuộc.
Cách tòa nhà chính khoảng 200 mét, trong căn biệt thự vẫn còn một thi thể khác!
Biệt thự chưa xây xong, bên trong toàn là tường bê tông, sàn xi măng, lan can kim loại, không có ánh sáng khiến không gian u ám rợn người.
Một thi thể nữ nằm ngang trong một căn phòng nhỏ ở cuối tầng hai phía Tây, tình trạng phân hủy còn nghiêm trọng hơn cả thi thể nam ở tầng hầm, rõ ràng đã chết lâu, khó có thể xác định nguyên nhân tử vong ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Cùng một khu nghỉ dưỡng, bỗng xuất hiện hai thi thể, chuyện này không hề nhỏ. Dịch Phi sắc mặt nghiêm trọng, báo cáo với Tiêu Ngộ An qua điện thoại rồi tiếp tục kiểm tra biệt thự.
Có lúc, anh thậm chí cảm thấy, nếu cứ tiếp tục tìm kiếm, rất có thể sẽ phát hiện thêm nhiều thi thể nữa.
Khác với căn hầm, biệt thự lại giữ được khá nhiều dấu vết. Nhưng khi Tiêu Mãn trích xuất một bộ dấu chân, bỗng nhiên anh đứng sững lại.
“Sao vậy?” Dịch Phi hỏi.
Tiêu Mãn nhíu mày, mất một lúc mới nói, “Lần họp trước, Tiểu Minh không phải nói rất có thể Tào Chi Nha chính là một thành viên ‘bên thứ ba’ sao?”
Dịch Phi ngay lập tức nhận ra, “Thi thể trên kia là Tào Chi Nha?”
Tiêu Mãn nuốt nước bọt, trấn tĩnh lại, “Rất có khả năng đó là Tào Chi Nha! Anh xem này, bộ dấu chân tôi lấy được y hệt như dấu chân bùn mà Phương Viễn Hàng mang về từ nước E! Hình dạng giày cũng giống hệt!”
Pháp y tới trấn Cát Trung chỉ có một người là Hình Mục, đang mổ khám một nạn nhân khác nên chưa thể xem thi thể này.
Dịch Phi mồ hôi thấm ướt áo, “Tào Chi Nha sao lại chết ở đây?”
Tiêu Mãn lắc đầu, “Không biết. Phiền toái nhất là, chúng ta chỉ có dấu chân bùn làm đối chiếu. Cô ta để lại dấu vân tay ở ‘Chiến trường thứ chín’, nhưng thi thể phân hủy, không thể lấy dấu để so sánh. Còn ADN thì không có trong hệ thống, trước đây tôi và tổ trưởng Minh đến nhà cô ta, không tìm được mẫu vật để trích xuất ADN!”
“Đừng vội lo.” Dịch Phi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, “Kiểm tra tất cả lan can kim loại trong biệt thự, biết đâu còn dấu vân tay.”
Tiêu Mãn đã nghĩ đến chuyện khác, “Nếu xác định thi thể là Tào Chi Nha, thì thi thể nam trong hầm…”
Lúc này, trung tâm giám định của Cục cảnh sát báo tin, xác định danh tính thi thể nam ở tầng hầm chính là Hạ Dương – người mất tích trước đó!
“Gì cơ?” Minh Thứ còn đang ở Thành phố Sương Sơn, nghe điện thoại của Tiêu Ngộ An xong bị bối rối, “Phát hiện xác của Hạ Dương và Tào Chi Nha?”
Tiêu Ngộ An vừa chủ trì cuộc họp phân tích vụ án của tổ trọng án, tay cầm một xấp báo cáo khám nghiệm tử thi và giám định dấu vết.
Danh tính thi thể thứ hai vốn khó xác định, nhưng Tiêu Mãn đã lấy được dấu vân tay của nạn nhân trên tay vịn lan can kim loại ở biệt thự, so sánh với dấu vân tay Tào Chi Nha để lại ở “Chiến trường thứ chín”, khẳng định nạn nhân chính là cô ta.
Tiêu Ngộ An nói, “Đúng vậy, Hạ Dương và Tào Chi Nha được phát hiện chết tại khu nghỉ dưỡng dang dở ở trấn Cát Trung. Thời gian tử vong của Hạ Dương là khoảng ba ngày trước, trước khi chết bị tra tấn dài ngày, kết quả xét nghiệm độc chất cho thấy hắn đã bị tiêm một lượng lớn morphine.”
“Bị hành hạ rồi lại tiêm morphine? Thật mâu thuẫn!” Minh Thứ nói, “Thủ phạm muốn Hạ Dương chịu đau đớn, mà morphine lại có tác dụng giảm đau.”
Tiêu Ngộ An nói, “Nhưng morphine cũng gây ảo giác. Thủ phạm tra tấn Hạ Dương không chỉ về thể xác, mà còn cả tinh thần. Anh sẽ gửi cho em ảnh hiện trường. Hình Mục xác định, nguyên nhân tử vong là mất máu quá nhiều, nhưng trước khi các động mạch chính bị cắt, hung thủ đã khoét ba lỗ lớn trên bụng nạn nhân, máu chảy không ngừng từ đó. Trong khoảng thời gian này, hắn bị trói trên trần nhà, dưới là những thanh thép nhọn.”
“Chẳng phải giống cái chết của Lại Tu Lương sao?” Minh Thứ hỏi, “Thủ phạm đang mô phỏng lại cảnh chết của Lại Tu Lương?”
“Vậy nên nhận định ban đầu của chúng ta gần đúng.” Tiêu Mãn nói, “Cái chết của Lại Tu Lương, Hạ Dương và nhóm kẻ báo thù đều có liên quan. Có thể Lại Tu Lương chính là loại ‘côn trùng’ đặc biệt mà kẻ báo thù chuẩn bị cho Hạ Dương. Nhưng ai giết Lại Tu Lương? Hạ Dương có liên quan không? Vẫn là bí ẩn. Kẻ báo thù dụ dỗ Hạ Dương từ thấp đến cao, cuối cùng kéo hắn hoàn toàn vào trò chơi này.”
Minh Thứ hỏi, “Vậy còn Tào Chi Nha?”
Tiêu Mãn nói, “Thời gian tử vong của Tào Chi Nha cách đây nửa tháng, lúc đó Hạ Dương đã mất tích. Theo vết máu và các dấu vết khác, Dịch Phi phát hiện thi thể ngay tại hiện trường vụ án. Biệt thự chỉ có hai bộ dấu chân, một của Tào Chi Nha, một của Hạ Dương.”
Minh Thứ dựa vào bàn, “Vậy là Tào Chi Nha chết do Hạ Dương gây ra?”
“Phân tích hiện trường cho thấy như vậy.” Tiêu Mãn tiếp tục, “Dấu chân ở tầng một rất hỗn loạn, phân tích động tác cho thấy có một trận đánh dữ dội diễn ra ở đó. Trên tay và lưng Hạ Dương có vài vết thương cũ, theo thời gian có thể do vật lộn với Tào Chi Nha gây ra. Sau khi tạm thời thoát khỏi Hạ Dương, Tào Chi Nha chạy lên tầng hai, để lại dấu vân tay trên lan can kim loại. Dấu vân tay của Hạ Dương cũng có mặt ở đó. Trên cửa sổ tầng hai có dấu chân của Tào Chi Nha, cô ta dường như muốn nhảy ra ngoài trốn thoát, nhưng bị Hạ Dương tấn công từ phía sau vào đầu, hung khí đã được tìm thấy, là một viên gạch trong biệt thự.”
Minh Thứ nhắm mắt, hình dung cảnh tượng lúc đó.
Căn biệt thự dang dở, hai người vừa chạy đuổi điên cuồng, vừa cố gắng thoát thân. Cảnh tượng ấy sao mà giống với những trò chơi do Hạ Dương và Doãn Chân dựng lên đến thế?
Biệt thự như một chiếc lồng, bên trong chiến đấu là những con côn trùng, còn bên ngoài có ai đó đang nhìn xem họ giết nhau?
Hạ Dương từng chỉ là khán giả chứng kiến những con côn trùng giết lẫn nhau, giờ đây cuối cùng trở thành một trong những con côn trùng ấy rồi?
Tiếp tục câu chuyện, Tiêu Ngộ An nói: “Vết thương ở sau gáy không phải là vết thương chí mạng, nhưng nó khiến Tào Chi Nha mất đi khả năng chống cự. Cổ cô ấy bị một con dao làm việc ngoài trời, chất liệu rất cứng, đâm thủng, hiện trường có rất nhiều vết máu bắn tung tóe.”
Minh Thứ chợt nhớ tới Lương Tiểu Quân, người đã chết trong trò chơi của Hạ Dương: “Lương Tiểu Quân khi đấu tay đôi với Hình Mậu, cuối cùng cũng bị hắn đâm thủng cổ họng bằng dao!”
Tiếng thở của Tiêu Ngộ An vang lên trong ống nghe, Minh Thứ như chợt nắm bắt được điều gì đó, tim đập ngày càng nhanh.
“Suốt nhiều năm qua, Hạ Dương luôn rất tin tưởng Chu Sam. Nhưng vào khoảng Tết vừa rồi, anh ta đột nhiên ruồng bỏ người trợ lý trung thành, không còn hứng thú với những trò chơi mà Chu Sam chuẩn bị nữa, và nói rằng ‘Tôi đã tìm được trò chơi thú vị hơn’.” Tiêu Ngộ An nói chậm rãi: “Ngay khi chứng kiến cái chết thảm thương của Tào Chi Nha, anh cũng phần nào hiểu được ‘trò chơi thú vị hơn’ ấy là gì.”
Minh Thứ nói: “Ba năm trước, xem một con sâu bị giết chết, ba năm sau, bằng chính cách thức con sâu đó bị giết, tự tay giết chết người quan trọng nhất trong lòng sâu đó! Với Hạ Dương, anh ta vẫn nắm quyền kiểm soát mọi thứ, có thể khiến một người dù đã chết vẫn không thể yên nghỉ! Anh ta khát khao cảm giác khoái cảm tâm lý và sự mới lạ này!”
“Có thể không chỉ vậy.” Tiêu Ngộ An đáp: “Anh ta cần một cảm giác khoái cảm tâm lý lớn hơn nữa.”
“Khoái cảm tâm lý lớn hơn?”
“Hãy tưởng tượng, khi Hạ Dương biết Tào Chi Nha chính là kẻ báo thù.”
Một tia sáng như bừng lên trong đầu Minh Thứ, soi rọi những tội ác ô uế.
“‘Chiến trường thứ chín’ về danh nghĩa do Nishikawa Suzumi thiết kế, đẫm máu và tàn nhẫn, tất nhiên thu hút sự chú ý của Hạ Dương.” Minh Thứ vừa xâu chuỗi những manh mối, vừa nói: “Ban đầu Hạ Dương không biết thân phận thật sự của Nishikawa Suzumi, sau khi điều tra mới phát hiện đây là một người phụ nữ rất thú vị. Nishikawa Suzumi cũng chủ động tiếp cận anh ta, chắc chắn trong khoảng thời gian đó xảy ra một chuyện khiến Hạ Dương quan tâm hơn. Chẳng bao lâu sau, anh ta phát hiện, hay chính là người khác giúp anh ta phát hiện, rằng việc Nishikawa Suzumi đến gần anh ta là một âm mưu khác — người phụ nữ này ngay cả thân phận cũng là giả, mọi thứ cô ta làm trước đó đều nhằm…”
Tiêu Ngộ An nói: “Báo thù cho Lương Tiểu Quân đã chết.”
Minh Thứ nắm chặt tay rồi lại buông ra, mồ hôi đã lấm tấm trên trán.
Tiêu Ngộ An nói: “Khi biết thân phận thật sự của Nishikawa Suzumi là Tào Chi Nha, bạn gái tiềm năng của Lương Tiểu Quân, đứng về phía Hạ Dương thì chắc chắn anh ta không sợ hãi gì. Chu Sam từng nói, họ không hề e ngại sự trả thù của ‘sâu róm’. Anh ta sẽ thấy rất thú vị, và thú vị hơn nữa chính là tự tay giết chết kẻ báo thù đó.”
Minh Thứ cảm nhận một luồng lạnh lẽo xộc vào cơ thể: “Đó mới chính là mục đích thật sự của kẻ đứng sau màn, khiến Tào Chi Nha trở thành trợ thủ của hắn! Tào Chi Nha là công cụ để hắn lấy lòng tin của Hạ Dương, là ‘trò chơi thú vị’ mà hắn dành cho Hạ Dương!”
“Giờ thì Hạ Dương cũng đã chết.” Tiêu Ngộ An thở dài: “Bên ngoài tầng hầm có dấu chân của chính Hạ Dương, dù chủ động hay không, anh ta đã tự mình bước vào đó. Dấu chân cho thấy khoảng thời gian vào khoảng mười ngày đến nửa tháng, sau đó không còn bước ra nữa. Còn có một nhóm dấu chân giống với dấu chân ở nhà Tào Chi Nha và dấu chân bùn ở nước E, đó chính là kẻ chủ mưu đằng sau tất cả.”
Minh Thứ hỏi: “Hạ Dương bị nhốt trong tầng hầm đến mười ngày nửa tháng?”
“Anh ta bị hung thủ tra tấn trong khoảng thời gian đó.” Tiêu Ngộ An đáp: “Xét trên phương diện này, đau khổ mà anh ta chịu trước khi chết còn nhiều hơn cả Doãn Chân, Giang Hy Dương và Nhạc Thư Khánh.”
“Nhưng hung thủ ghét nhất phải là Doãn Chân chứ?” Minh Thứ nói.
“Anh đoán có hai khả năng, một là đây là vụ án cuối cùng trong kế hoạch của hung thủ, khi đó anh ta đã lên đến đỉnh điểm của cơn thịnh nộ; hai là vì Tào Chi Nha.” Tiêu Ngộ An nói: “Logic của chúng ta chỉ là bên ngoài nhìn vào, Tào Chi Nha chắc chắn bị kẻ chủ mưu lợi dụng, nhưng có thể cô ta biết rõ, vì muốn báo thù, sẵn sàng hy sinh bản thân, và lời hứa của cô ấy với kẻ chủ mưu là sẽ giết Hạ Dương một cách tàn nhẫn nhất.”
Ngay cả Minh Thứ lúc này cũng nổi da gà.
“Về tên Doãn Trác trong đội kỹ thuật, đã kiểm tra không tìm được ai phù hợp với đặc điểm của kẻ báo thù.” Tiêu Ngộ An chuyển đề tài: “Anh ta khi tiếp xúc với Đoạn Vận đã không dùng tên thật.”
“Tất cả nghi vấn giờ đều tập trung vào người này.” Minh Thứ ngẩng đầu nhìn trần nhà: “Anh ta lớn hơn Đoạn Vận hai tuổi, hiện ba mươi tuổi, hiểu rất sâu về tâm lý và an ninh mạng, không thiếu tiền, khoảng 23 tuổi từng rơi vào khủng hoảng cuộc đời, vài năm sau mới vực dậy, tự nhận đã từng đi lính, rất giỏi võ nghệ, khi gặp Đoạn Vận có thể đang gặp vấn đề tâm lý nghiêm trọng… Anh ơi, đây chính là chân dung tội phạm chúng ta vạch ra.”
Tiêu Ngộ An nhắc nhở: “Còn một điểm nữa, có thể anh ta đang khiêu khích cảnh sát Đông Nghiệp — tôi đang trả thù trên đất các người, dụ người phạm tội mà các người không thể tìm ra tôi. Đây cũng là một trò chơi.”
Minh Thứ hít một hơi sâu: “Phương pháp của hắn luôn khiến em liên tưởng đến sự ‘chuyên nghiệp’. Có phải vấn đề nằm ở nội bộ?”
Lúc này lại có điện thoại đến, Minh Thứ nhìn qua, là Dương Cạnh gọi.
Bạn học cũ không việc gì thì ít khi gọi điện, Minh Thứ nói với Tiêu Ngộ An rồi bắt máy.
Ở Lộc Xuyên, vụ án chưa có tiến triển, Dương Cạnh muốn hỏi chuyện khác.
“Lộ Lộ, biết cậu đang bận, tôi cũng suy nghĩ hai ngày mới gọi điện cho cậu.” Dương Cạnh nói: “Tôi nghe nói các cậu đã nhập về hệ thống đánh giá tâm lý thông minh? Công nghệ cao, đặc biệt hữu dụng cho những cảnh sát có vấn đề về tâm lý, thẩm vấn rất hiệu quả. Công ty đó do bạn học cũ chúng ta, Tuân Hiểu Vân, mở. Bên tôi cũng muốn nhập về một bộ. Cậu có thể giúp tôi liên hệ với cô ấy được không?”
Tâm Cuồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.