Editor: Mộc
Chuyến bay mắt đỏ luôn là loại mệt mỏi nhất — vốn đã khuya, lại còn thường xuyên trễ giờ.
Khi Tiêu Ngộ An trở về từ thủ đô, chuyến bay đã trễ hơn hai tiếng, tới nơi thì trời đã tờ mờ sáng 4 giờ.
Dạo gần đây ở Đông Nghiệp đã bắt đầu vào xuân, tiết trời ấm áp, nhưng nửa đêm vẫn còn lạnh. Minh Thứ ngồi trong xe, quấn áo khoác ngủ gà ngủ gật một lúc. Giấc ngủ chẳng sâu, nửa mê nửa tỉnh, trong đầu vẫn còn vương vất suy nghĩ về vụ án, tỉnh dậy mấy lần, nhìn đồng hồ vẫn chưa tới giờ Tiêu Ngộ An hạ cánh.
Về sau không sao chợp mắt nổi nữa, Minh Thứ dứt khoát khóa xe, đi bộ ra khu sân thượng ngoài sảnh chờ.
Ba rưỡi sáng có lẽ là khoảnh khắc yên tĩnh nhất của thành phố, nhưng khu vực quanh sân bay vẫn sáng rực ánh đèn, người qua kẻ lại vội vã. Minh Thứ đút tay vào túi áo khoác, nheo mắt nhìn dòng người dưới ánh đèn, có lẽ vì ban đêm khiến lòng người mềm yếu hơn, trong lòng dâng lên chút cảm xúc khó gọi thành tên.
Dạo bước trong màn đêm, không chỉ có ác quỷ, mà còn có vô vàn con người bình thường.
Có lẽ chẳng ai mong muốn phải bôn ba ngoài đường trong những đêm xuân lạnh giá, nhưng luôn có những người chẳng thể tự quyết — người vì miếng cơm manh áo, kẻ vì trách nhiệm gánh vác trên vai.
Muốn sống một đời bình yên thật chẳng dễ dàng. Bởi bạn sẽ chẳng bao giờ biết, người vừa lướt qua mình kia là một con người bình thường như mình, hay là một con quỷ đội lốt người.
Trong mắt bọn chúng, bạn chỉ là một con sâu cái kiến nhỏ nhoi. Chúng cười nhạo sự vùng vẫy của bạn, coi bạn như một món đồ chơi để tiêu khiển, và nỗi đau của bạn chính là bữa tiệc của chúng.
Bảo vệ những con người bình thường ấy, là trách nhiệm của cảnh sát.
Cho dù cảnh sát, cũng chỉ là những con người bình thường mà thôi.
Minh Thứ thở ra một làn khí trắng, lại liếc nhìn đồng hồ, rồi bước về phía khu đến nội địa.
Chuyến bay của Tiêu Ngộ An cuối cùng cũng đã hạ cánh. Tại khu nhận hành lý, số người đến đón rất ít, cộng thêm Minh Thứ thì cũng chỉ có năm người.
Minh Thứ nghiêng người nhìn lên phía trên cầu thang cuốn, cũng không vội vã, trên mặt thậm chí không biểu lộ cảm xúc gì, như thể đang đón một đồng nghiệp bình thường không hơn không kém.
Nhưng khi bóng dáng của Tiêu Ngộ An xuất hiện ở đầu thang, ánh mắt Minh Thứ lập tức bừng sáng, khóe môi khẽ nhếch lên — chút lưu luyến, chút dịu dàng, hoàn toàn không giấu được.
Tiêu Ngộ An cũng đã thấy y, giơ tay phải lên vẫy nhẹ, rồi từ bên phải cầu thang chuyển sang bên trái, bước nhanh xuống dưới. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hành lý đã gửi ký gửi từ trước, trong tay Tiêu Ngộ An chỉ còn một túi xách nhỏ. Minh Thứ tiến tới đón, Tiêu Ngộ An một tay vòng qua eo y, nghiêng người hôn lên môi y.
Sảnh nhận hành lý quá đỗi trống vắng, chỉ còn tiếng bước chân lẻ tẻ của hành khách, cùng với tiếng va chạm của hành lý rơi lên băng chuyền “keng keng”.
Nụ hôn này mang theo hơi lạnh của đêm khuya, xen lẫn sự dịu dàng mỏi mệt. Bàn tay của Tiêu Ngộ An men theo sống lưng Minh Thứ đi lên, cuối cùng giữ lấy sau gáy y. Hôn xong rồi, cả hai vẫn chưa rời ra.
Tiêu Ngộ An tựa trán mình lên trán Minh Thứ, chóp mũi khẽ chạm vào nhau. TruyenLau
Gió đêm thổi lâu khiến trán và chóp mũi Minh Thứ lành lạnh, hơi thở cũng phả ra một làn khí lạnh.
Tiếng thở của Tiêu Ngộ An vừa đáp máy bay còn mang theo chút hơi ấm.
Hơi thở hai người quấn vào nhau. Minh Thứ đột nhiên có cảm giác thả lỏng đã lâu không có, phần eo mềm nhũn, tựa vào lòng Tiêu Ngộ An. TruyenLau
Tiêu Ngộ An thuận thế ôm lấy y, giọng dịu dàng dỗ dành: “Vất vả rồi, tổ trưởng Minh.”
Minh Thứ mỉm cười, hôn nhẹ lên môi anh một cái: “Lấy hành lý thôi.”
Một chiếc vali đen được đẩy ra, Minh Thứ cúi xuống nhấc lên: “Nặng vậy, toàn là nỗi nhớ dành cho em à?”
Tiêu Ngộ An xoa nhẹ lên đầu y, nắm tay y đi ra cổng sân bay.
Trời còn lâu mới sáng, nhưng số người ra vào sân bay đã nhiều hơn lúc ba giờ sáng khá nhiều.
Minh Thứ đặt hành lý vào cốp xe: “Anh, mình về luôn hay ăn chút gì rồi về?”
“Còn em?” Tiêu Ngộ An mở cửa ghế phụ: “Muốn về nhà ăn hay ăn ngoài?”
Minh Thứ ngẫm nghĩ: “Hay mình ăn ngoài luôn đi. Phố Lợi Dân có tiệm hoành thánh canh gà, lâu rồi em chưa ăn lại.”
Tiêu Ngộ An thắt dây an toàn: “Nghe em.”
Phố Lợi Dân nằm ngay trên đường từ sân bay về trung tâm thành phố. Tiệm hoành thánh canh gà đó chỉ bán buổi sáng và trưa, đã mở được mười mấy năm, nước dùng đậm đà, hoành thánh to, kèm theo dưa chua cay chua ngọt khai vị, tiếng tăm rất tốt.
Lần đầu tiên Minh Thứ ăn, chỉ gọi hai lạng, ăn xong thấy chưa đã, lần sau gọi hẳn năm lạng, kết quả ăn không hết, lén lút trút mấy cái sang bát của Tiêu Ngộ An.
Chủ tiệm là vợ chồng chịu khó, mở cửa từ hơn 4 giờ sáng. Minh Thứ đỗ xe bên đường, vừa xuống xe đã ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt của canh gà.
Trong tiệm đã có khách nhưng chưa đông. Bà chủ mặt tròn, cười trông rất chất phác: “Hai vị dùng bao nhiêu?”
Minh Thứ liếc nhìn Tiêu Ngộ An.
Từ sau lần “rút kinh nghiệm” vì gọi năm lạng ăn không hết, y luôn để Tiêu Ngộ An gọi suất cho mình.
“Hai suất ba lạng, thêm một phần rau xanh, một phần dưa muối.” Tiêu Ngộ An đáp: “Cảm ơn.”
Lúc ngồi xuống, Minh Thứ mới thật sự cảm thấy đói bụng.
Y từ Lạc Thành về Đông Nghiệp bằng tàu cao tốc, bữa cuối cùng ăn ở nhà ăn cục cảnh sát Lạc Thành – một bát mì bò. Tuy ăn no, nhưng từ chiều tối đến giờ cũng đã hơn mười tiếng.
Hoành thánh canh gà nhanh chóng được dọn ra. Minh Thứ vừa định đưa tay lấy dĩa dưa muối thì mu bàn tay đã bị đầu đũa nhẹ gõ một cái.
“Chậc!” Minh Thứ lườm Tiêu Ngộ An: “Gì nữa?”
“Bát này mới là của em.” Tiêu Ngộ An đẩy bát có thêm rau xanh về phía y: “Đứa nhỏ không thích ăn rau.”
Minh Thứ thèm dưa muối: “Lãnh đạo à, thương lượng chút được không?”
“Không thương lượng.” Tiêu Ngộ An đổ hết phần dưa muối vào bát mình.
“Em nhớ anh không thích dưa muối mà.” Minh Thứ nói: “Em mà thêm dưa, anh còn bảo nó phá hỏng vị ngon của canh gà.”
Tiêu Ngộ An bình thản đáp: “Có người từng bỏ phần dưa muối không ăn hết vào bát anh, ăn thử rồi thì nghiện luôn, được chưa?”
Minh Thứ bĩu môi: “Nhưng cũng không thể cướp mất quyền ăn dưa của em chứ.”
Tiêu Ngộ An bật cười, không để ý đến anh, cúi đầu ăn tiếp.
Minh Thứ cũng không thật sự giận, cúi đầu ăn hoành thánh của mình – bát có thêm rau xanh.
Chưa ăn được bao lâu, Minh Thứ đã không yên phận, múc một cái hoành thánh bằng muỗng, đưa đến trước mặt Tiêu Ngộ An: “Lãnh đạo, biếu anh một cái, anh đi công tác vất vả rồi.”
Tiêu Ngộ An nhận lấy ngay muỗng, Minh Thứ không khách sáo, nhanh chóng thò muỗng vào bát anh, múc ra không chỉ một cái hoành thánh mà còn đầy cả dưa muối.
Tiêu Ngộ An phối hợp “diễn”, đợi Minh Thứ ăn xong trong vẻ mãn nguyện mới hỏi: “Ngon không?”
Minh Thứ gật đầu: “Của lãnh đạo có khác, thơm lừng luôn!”
Ăn xong bữa sáng, Minh Thứ ít nhất đã “cuỗm” đi bốn cái hoành thánh trong bát Tiêu Ngộ An.
“Hai vị nhớ ghé lại nha!” Bà chủ vừa dọn dẹp vừa vui vẻ nói: “Ôi chao, ăn sạch sành sanh luôn, cả nước cũng không chừa!”
Trời bắt đầu hửng sáng, các tiệm bánh bao, mì sợi quanh đó cũng lần lượt mở cửa. Xe từ con hẻm nhỏ không rộng lắm rời đi, len lỏi qua thành phố đang dần thức giấc.
“Những người bị coi là sâu bọ, có kẻ chết thảm, như Thịnh Chỉ, Hạng Hạo Minh; có kẻ may mắn sống sót, nhưng sống như cái xác không hồn, như Hồ Ảnh.” Minh Thứ nắm tay lái, giọng dần trầm xuống, rút lại vẻ đùa cợt lúc nãy: “Còn có kẻ, muốn trả thù những kẻ đã chơi đùa với đám ‘sâu bọ’ đó. Anh, có phải vậy không?”
Tiêu Ngộ An gật đầu: “Đúng. Doãn Chân rất có thể là một trong những kẻ đã giày vò ‘sâu bọ’. Cái chết của cô ta không phải là trường hợp cá biệt. Từ tháng 2 năm ngoái đến nay, toàn quốc có hai người có gia cảnh tương tự bị sát hại dã man, đến giờ hung thủ vẫn chưa bị bắt. Họ có một điểm chung: cảnh sát từng điều tra kỹ lưỡng các mối quan hệ của họ, nhưng những người có khả năng tình nghi đều bị chứng minh không thể gây án.”
“Một kẻ ẩn mình rất sâu…” Minh Thứ nói khẽ.
“Tháng 2 năm ngoái, ở Thành phố Miện, nạn nhân Giang Hy Dương bị phát hiện đã chết trong khu rừng ngoại thành, trên người có nhiều vết bỏng lớn. Những vết bỏng đó đều là vết thương trước khi chết – cậu ta bị thiêu khi còn sống, nhưng không chết vì lửa, mà do động mạch chân bị cắt, mất máu quá nhiều.” Tiêu Ngộ An nói tiếp: “Giang Hy Dương là con riêng của ông chủ Hải Ảnh – tập đoàn bất động sản lớn nhất Thành phố Miện, 33 tuổi. Tuy là con ngoài giá thú, nhưng rất có đầu óc kinh doanh, tất nhiên cũng có không ít kẻ thù. Năm kia, cậu ta từng bị nhắm đến trong một vụ tai nạn xe hơi. Trợ lý chết tại chỗ, cậu ta may mắn chỉ bị thương nhẹ. Thế nên cảnh sát Thành phố Miện điều tra theo hướng các đối thủ cạnh tranh.”
Xe dừng lại ở đèn đỏ, trời đã ngả sang màu xanh lam nhạt. Những người đi làm sớm vội vã băng qua đường.
Minh Thứ hỏi: “Giống như Doãn Chân, cảnh sát cũng không tìm ra nghi phạm?”
Tiêu Ngộ An lắc đầu: “Sau một tháng điều tra, cảnh sát Thành phố Miện tìm được một nghi phạm tên là Trương Tuấn Khả – nhân viên trong đội của Giang Hy Dương. Trương Tuấn Khả thừa nhận bị Giang Hy Dương sỉ nhục trong công việc suốt thời gian dài, không được ghi nhận năng lực, có chuyện gì sai cũng đều do anh ta gánh. Tức nước vỡ bờ, anh ta dụ Giang Hy Dương lên núi, rồi ra tay tàn nhẫn sát hại.”
Minh Thứ nhíu mày: “Vậy là vụ án kết thúc như thế sao?”
“Hồi đó là kết án rồi.” Tiêu Ngộ An thở dài, “Nhưng khi anh và Đội trưởng Thẩm rà soát lại các vụ án nghiêm trọng toàn quốc, phát hiện vụ án này có rất nhiều điểm đáng ngờ — Trương Tuấn Khả từng bị loại khỏi danh sách nghi phạm vì cảnh sát điều tra kỹ và xác định anh ta không có điều kiện gây án. Nhưng sau một tháng, anh ta lại đột ngột trở thành nghi phạm, lần này còn nhận tội.”
Minh Thứ lập tức hiểu ra: “Trương Tuấn Khả là người bị ‘đẩy ra’ để thế mạng.”
Tiêu Ngộ An gật đầu: “Đúng. Đội Hành động đặc biệt điều tra lại vụ việc, Trương Tuấn Khả thừa nhận: mình đã nhận một khoản tiền lớn từ Tập đoàn Hải Ảnh để nhận tội thay cho hung thủ thực sự.”
Minh Thứ cau mày: “Khoan đã, là Tập đoàn Hải Ảnh bỏ tiền để Trương Tuấn Khả chịu tội thay? Vậy thì…”
“Cái chết của Giang Hy Dương từng gây ra một trận chấn động lớn ở Thành phố Miện,” Tiêu Ngộ An nói, “Cả tập đoàn chịu ảnh hưởng nghiêm trọng. Nếu hung thủ mãi không bị bắt, tác động tiêu cực sẽ kéo dài. Vì lợi ích, với tập đoàn Hải Ảnh, chuyện này buộc phải được kết thúc càng sớm càng tốt.”
“Dù không thể tìm ra kẻ sát hại chính con trai mình…” Minh Thứ lắc đầu, “Lạnh lùng đến tàn nhẫn.”
Ngừng một lúc, Tiêu Ngộ An lại nói: “Hiện tại vụ án của Giang Hy Dương đã được Đội hành động đặc biệt tiếp quản. Còn có một vụ khác xảy ra vào tháng 5 năm ngoái, nạn nhân tên là Nhạc Thư Khánh, ba mươi mốt tuổi, chết bên cạnh một hố phân ở trấn Chu Khấu, Tùy Thành.”
Minh Thứ hỏi: “Nguyên nhân cái chết là?”
“Sau khi giải phẫu tử thi, người ta phát hiện trong đường hô hấp, khoang miệng và phổi của Nhạc Thư Khánh có một lượng lớn phân.” Tiêu Ngộ An nói, “Anh ta bị chết đuối trong hố phân khi còn sống. Hơn nữa, hung thủ đã nhiều lần nhấn đầu anh ta xuống, khi anh ta không chịu nổi nữa thì kéo lên cho thở một chút, rồi lại tiếp tục dìm xuống.”
Minh Thứ nổi da gà, “Quá tàn nhẫn.”
Tiêu Ngộ An tiếp lời: “Vụ án đến nay vẫn chưa được phá. Mẹ của Nhạc Thư Khánh là con gái của dòng họ Tân danh giá. Anh ta bản thân dạy tại một học viện nghệ thuật, còn mở một phòng tranh, tính tình hoà nhã, sinh viên gần như không ai biết gia thế của anh ta có thế lực đến mức nào.”
Minh Thứ lái xe một lúc rồi nói: “Doãn Chân, Giang Hy Dương, Nhạc Thư Khánh. Anh và đội trưởng Thẩm suy đoán từ điểm chung giữa họ rằng, họ từng coi người khác như ‘sâu bọ’ để hành hạ, và sau đó bị ‘sâu bọ’ phản đòn?”
Tiêu Ngộ An đáp: “Không thể gọi là suy đoán, chỉ là một giả thiết sau khi đã loại trừ hết những khả năng khác. Nó có thể không đúng.”
Minh Thứ cảm thấy cơ thể mình bắt đầu nóng lên, như có điều gì đó đang hừng hực cháy trong lồng ngực.
“Hiện tại, chúng ta không phát hiện được bất kỳ mối liên hệ nào giữa ba người họ. Tính cách thể hiện ra bên ngoài cũng rất khác nhau. Doãn Chân hoạt bát, thời thượng, có óc sáng tạo, rất giỏi nắm bắt xu hướng, cho dù là trong công ty riêng hay doanh nghiệp gia đình, cô ấy đều được lòng mọi người. Giang Hy Dương là con ngoài giá thú, lớn lên trong ánh mắt khinh miệt và sự cạnh tranh, rất khát khao quyền lực, tiền tài. Anh ta yêu cầu khắt khe với bản thân, đồng thời cũng kỳ vọng cấp dưới phải giống mình — điểm này rất giống Lại Tu Lương.” Tiêu Ngộ An nói tiếp: “Cuối cùng là Nhạc Thư Khánh, người này sống ẩn dật, không phô trương về xuất thân, giữ mối quan hệ tốt nhưng không quá thân mật với đồng nghiệp và sinh viên.”
Minh Thứ tổng kết: “Họ là ba kiểu người hoàn toàn khác biệt.”
Tiêu Ngộ An nhắm mắt lại, tựa người vào ghế, giọng nhẹ nhàng: “Tất cả đều chưa có bằng chứng xác thực.”
Xe yên lặng một lúc, Minh Thứ đột ngột hỏi: “Còn Lại Tu Lương thì sao? Dù anh ta cũng là người giàu có, nhưng lại khác hẳn ba người kia. Tuy nhiên, việc ‘kiểm tra quan hệ xã hội mà không tìm ra được gì’ lại là điểm chung.”
Tiêu Ngộ An không đáp, như thể đã ngủ, nhưng Minh Thứ biết anh không ngủ thật.
Chiếc xe rẽ vào khu chung cư, rồi dừng lại nhẹ nhàng.
Tiêu Ngộ An mở mắt ra, nói: “Hồ Ảnh từng nói, Hạ Dương ban đầu tìm đến những người ở tận đáy xã hội, sau đó mới tìm đến cậu ta và Thịnh Chỉ. Nguyên nhân là vì Hạ Dương cảm thấy những cuộc chém giết giữa người bình thường tuy kích thích, nhưng lại không có tính thẩm mỹ.”
Toàn thân Minh Thứ lập tức căng lên: “Đặt mình vào tâm lý của Hạ Dương, tội ác của hắn đang không ngừng ‘tiến hoá’. Khi người bình thường không còn thỏa mãn được hắn, hắn tìm đến người nổi tiếng, rồi khi cả người nổi tiếng cũng không đủ…”
“Bên cạnh khả năng chúng ta từng giả định, cũng có khả năng khác: Hạ Dương — loại người như hắn — có thể sẽ tìm đến ‘người giàu’.” Tiêu Ngộ An nói, “Tất nhiên, cái gọi là ‘giàu’ cũng chỉ là tương đối.”
Minh Thứ nói: “Lại Tu Lương là một dạng ‘sâu bọ’ khác?”
Mặt trời đã hoàn toàn vượt lên khỏi đường chân trời, nhưng giữa thành phố này, rất khó để thấy được cảnh bình minh thực sự.
Tại khu biệt thự tư nhân ở ngoại ô thành phố Đông Nghiệp, Hạ Dương khoác áo choàng tắm, từ trong bóng tối của căn phòng bước ra ban công, thong thả ngắm nhìn bình minh nơi rừng cây.
So với hoàng hôn, ánh bình minh không rực rỡ đa sắc, nhưng lại trong trẻo và rạng rỡ theo cách rất riêng.
Hạ Dương đứng trên ban công rất lâu, đến khi ánh sáng vàng óng của bình minh dần tan đi, anh mới chậm rãi xoay người.
Chu Sam trong bộ vest chỉnh tề đứng lặng lẽ phía sau anh.
“Cậu đến bao lâu rồi?” Hạ Dương vừa hỏi vừa đi về phía nhà kính cách đó không xa.
Sáng sớm, nhiệt độ còn thấp, đứng lâu cũng thấy lạnh.
“Được một lúc rồi ạ.” Chu Sam bước theo sau Hạ Dương.
Những người hầu được huấn luyện kỹ càng lặng lẽ bày bữa sáng lên bàn, rồi lặng lẽ rời đi, cứ như trong căn biệt thự này, họ không phải con người mà chỉ là những món nội thất biết di chuyển.
Hạ Dương ngồi xuống ghế mây, cầm muỗng khuấy nhẹ nồi cháo được ninh nhừ, “Chuyện gì vậy?”
“Lương Trạo đã bị tôi thuyết phục.” Chu Sam đáp, “Bây giờ hắn đang ở Nghênh Thành, chờ nghe chỉ thị của tôi. Ngài muốn để hắn tham gia trò chơi ngay bây giờ, hay là chờ…”
Hạ Dương giơ tay ra hiệu dừng lại, “Khoan đã.”
Chu Sam làm ra vẻ đang chờ nghe lệnh, “Vâng?”
“Lương Trạo…” Hạ Dương nheo mắt lại, “Ai thế? Nghe quen quen.”
Chu Sam khẽ cười, “Ngài bận trăm công nghìn việc, có thể đã quên rồi. Lương Trạo là viên cảnh sát từng bị gạt ra khỏi Cục Cảnh sát thành phố.”
“À ——” Hạ Dương kéo dài giọng, “Là hắn à.”
“Đúng vậy, trước đây ngài có bảo tôi ‘xử lý’ hắn.”
“Cậu làm việc lúc nào cũng gọn gàng như thế.”
Chu Sam cung kính cúi đầu, “Nhưng mà thưa ngài Hạ, có lẽ chúng ta vẫn cần thêm một cảnh sát nữa.”
Hạ Dương có vẻ không tập trung, uống vài muỗng cháo rồi đặt muỗng sang bên, “Xem ra cậu đã nhắm được người rồi.”
Chu Sam nói: “Chu Bình, thành viên của đội cảnh sát đặc cảnh thành phố, từng là đặc cảnh xuất sắc nhất của Đông Nghiệp. Vài năm trước, trong một lần làm nhiệm vụ nằm vùng, anh ta bị thương nặng, dù được cứu sống nhưng tinh thần sụp đổ, hiện tại đang ở trung tâm nghiên cứu tâm lý của Cục Cảnh sát. Tôi cho rằng người này là ứng cử viên lý tưởng…”
Chưa nói hết, Chu Sam đã nhận ra Hạ Dương đang nhìn mình bằng ánh mắt đầy thú vị.
“Hạ tiên sinh?”
Hạ Dương thong thả nói: “Cậu đang chọn người cho trò chơi của tôi, hay đang mượn tay tôi để trả thù riêng của mình?”
Sắc mặt Chu Sam lập tức thay đổi.
Hạ Dương cười lạnh, “Cậu là thư ký của tôi, nếu có điều gì muốn, cứ việc nói thẳng với tôi. Đừng lén lút giở trò sau lưng.”
“Hạ tiên sinh…” Ấn đường Chu Sam giật giật, một lớp mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.
Hạ Dương nói: “Xuất thân của cậu, tôi nắm rõ như lòng bàn tay. Đừng quên, ai là người đã cho cậu thân phận ngày hôm nay.”
Chu Sam cúi đầu, không dám thốt ra một lời.
Im lặng vài giây, Hạ Dương lại lên tiếng: “Không phải chuyện gì nghiêm trọng, cậu cũng đừng căng thẳng quá. Tổ Trọng án, tên Minh Thứ ấy, giờ đã bắt đầu nhắm vào tôi rồi. Chu Bình, tạm thời chưa thể động đến.”
Chu Sam khẽ đáp: “Vâng.”
“Còn Lương Trạo…” Hạ Dương nói, “Tạm thời cũng cứ để đó đã.”
Chu Sam nhíu mày: “Ngài có kế hoạch mới?”
Ánh mắt Hạ Dương ánh lên vẻ thèm khát đầy điên loạn, “Gần đây tôi phát hiện ra một trò chơi còn thú vị hơn.”
Lạc Thành, khu dân cư Họa Cảnh 2.
“Oao! Oao!” Một chú chó giống chăn cừu Đức hớn hở chạy vòng quanh phòng khách, làm rơi gối ôm trên sofa, ngậm một món đồ chơi hình khúc xương rồi lao đến gần cửa phòng ngủ, đuôi vẫy loạn xạ.
Liễu Chí Tần đang sắp xếp hành lý vào vali, ngoài quần áo còn có chiếc laptop chuyên dụng của anh.
Hoa Sùng đuổi chú chó ra, “Chẳng phải mày đâu có đi đâu, sao lại phấn khích thế?”
Chú chó như nghe hiểu, đôi tai cụp xuống ngay tức thì.
Liễu Chí Tần kéo khóa vali, đứng dậy ôm lấy Hoa Sùng rồi khẽ hôn lên môi anh.
Hoa Sùng cười: “‘Chiến thần bàn phím’ lại sắp ra trận rồi. Đến Đội hành động đặc biệt, nhớ thể hiện cho tốt.”
Liễu Chí Tần đáp: “Em cũng đồng tình với suy đoán của Cục phó Tiêu. Vậy nhiệm vụ của anh chính là tìm ra bằng chứng xác thực cho suy đoán ấy.”
Tâm Cuồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.