Tâm Cuồng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tâm Cuồng

Tác giả : Sơ Hòa 初禾

Chương 185: Đấu Trùng (35)

Editor: Mộc
Từ trong rừng rậm xung quanh đột ngột vang lên tiếng xào xạc của lá cây bị xô động, có người đang chậm rãi tiến lại gần tòa nhà đổ nát.
Minh Thứ lập tức cảnh giác cao độ, mồ hôi lăn dài từ thái dương. Dựa vào tiếng bước chân, có thể đoán người đến không nhiều, chừng bảy người, giày họ đi là loại ủng da giống hệt với Tuân Hiểu Vân.
“Đừng căng thẳng, bọn họ chỉ là lính đánh thuê tôi thuê đến thôi.” Tuân Hiểu Vân khẽ cười. “Chỉ cần cậu nghe lời, ngoan ngoãn làm một con sâu, biểu diễn cho tôi xem sự giằng xé trong lòng cậu, thì họ sẽ không ra tay với cậu.”
Khóe mắt Minh Thứ liếc nghiêng, chỉ thấy hai người đàn ông mặc đồ ngụy trang đã leo qua cửa sổ vào trong, theo sau còn có bốn người khác cũng trong trang phục tương tự. Đám người này tầm vóc không cao, chỉ khoảng 1m70, đúng với chiều cao trung bình của nam giới trong khu vực. Bộ đồ ngụy trang không phải loại tiêu chuẩn, súng ống cũng không phải hàng nội địa. Xem ra mấy năm gần đây thành phố Sương Sơn dẹp loạn bang phái, tuy bề ngoài không còn dấu vết gì, nhưng vẫn có kẻ chạy trốn vào núi rừng hoặc ra nước ngoài, biến thành lính đánh thuê.
Nếu ngoài kia không còn ai phục kích nữa, thì cộng thêm Tuân Hiểu Vân, phía đối phương có tổng cộng bảy người. Minh Thứ bình tĩnh quan sát tư thế đứng và cách cầm súng của họ, thầm tính toán — đám người này có vũ khí, dám làm mọi việc vì tiền, chắc chắn từng giết người, có kinh nghiệm đấu súng, nhưng không hề chuyên nghiệp.
Dù thế nào, phía bên kia vẫn có lợi thế về số lượng, hơn nữa đạn không có mắt, nếu xui xẻo thì…
Minh Thứ hít sâu từng nhịp, tập trung cao độ, lớp áo lót bên trong đã ướt đẫm mồ hôi.
“Cậu có hai lựa chọn.” Tuân Hiểu Vân cất giọng ngạo mạn đến cực điểm: “Lên tháo bom trên người Hạng Lâm, đưa ông ta rời khỏi đây. Tôi đảm bảo, trong quá trình cậu tháo bom và đưa ông ta đi, tôi cùng lính đánh thuê của tôi sẽ không chĩa súng vào đầu cậu.”
“Nhưng mà…” Tuân Hiểu Vân bật cười, “Quả bom đó được thiết kế hơi đặc biệt, có cơ chế kích nổ khi di chuyển. Cậu chỉ có thể tháo nó ngay tại chỗ, không thể mang Hạng Lâm đi trước rồi mới tháo. Ngoài ra, quả bom còn có thời hạn, đến giờ là nổ. Còn tôi, thì có thể khiến nó nổ sớm hơn.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com Lông mày Minh Thứ khẽ động.
“Sợ rồi à?” Tuân Hiểu Vân nói, “Sợ tôi sẽ kích nổ bom khi cậu đang tháo? Ừm… thật ra tôi cũng có ý định đó đấy. Vậy đoán xem, liệu tôi có làm không?”
Trên lầu lại vang lên tiếng khóc của Hạng Lâm, dường như đang kêu – Cứu tôi, tôi không muốn chết.
“Lựa chọn thứ hai.” Tuân Hiểu Vân nói tiếp: “Cậu rời khỏi đây ngay bây giờ. Tôi thề sẽ không ngăn cản. Nhưng cậu sẽ phải trơ mắt nhìn Hạng Lâm bị nổ tung mà chết.” Website TruyenLau.com
Khóe mắt Minh Thứ giật lên, y nghiến chặt răng hàm.
“Đồng nghiệp cảnh sát của cậu sẽ không bao giờ biết cậu đã để một người vô tội chết vì bom. Chỉ mình tôi biết.” Ánh mắt Tuân Hiểu Vân lấp lánh sự đắc ý. “Tất nhiên, cậu cũng không thể mang tôi đi.”
“Cậu định chọn thế nào đây, bạn cũ? Lúc trước chỉ có tôi mới cứu được Hạng Hạo Minh, còn cậu thì chỉ tìm thấy xác nó. Cậu thua tôi. Thằng con cậu còn không cứu được, bây giờ liệu có cứu nổi cha nó?”
Tòa nhà hoang phế như bị nhấn chìm dưới nước, bỗng chốc trở nên im lặng đến nghẹt thở. Thứ Minh Thứ nghe được chỉ còn tiếng tim mình đập.
TruyenLau Trong tình huống thế này, lẽ ra tim y phải đập như trống trận, nhưng kỳ lạ thay, nó lại dần lặng xuống.
“Bạn cũ à, mấy cảnh sát giỏi như các cậu không phải luôn thích hy sinh vì người khác sao?” Tuân Hiểu Vân nói, “Tôi muốn xem thử, cậu sẽ liều mạng cứu người hay cúi đầu bỏ đi?”
“Cậu nói có thể kích nổ quả bom trước hạn.” Minh Thứ trầm giọng, “Tôi cũng có thể giết cậu trước rồi đi tháo bom.”
Tuân Hiểu Vân cười phá lên như nghe chuyện cười lớn nhất đời, nước mắt suýt trào ra: “Bạn cũ ơi. Tôi không bằng cậu, chuyện này tôi công nhận lâu rồi. Nói về tay đôi, nói về bắn súng, tôi đều không bằng cậu. Nhưng mà bọn họ…”
Hắn dang hai tay, chỉ vào đám lính đánh thuê đứng cạnh. “Chẳng lẽ tôi thuê bọn họ chỉ để chơi sao? Bạn c…”
Lời chưa dứt, tiếng súng đã nổ!
Minh Thứ hành động như tia chớp, rút súng, nhắm thẳng tên lính đánh thuê gần nhất bóp cò. Đồng thời, từ áo chiến thuật rút ra một quả lựu đạn khói, “vút” một tiếng ném ra, theo sau là tiếng “ầm” vang lên, khói xám lập tức bao phủ tầng trệt, tất cả bị nhấn chìm trong sương mù.
Đám lính đánh thuê bị đánh úp bất ngờ, Minh Thứ nhân lúc rối loạn lao về phía cột trụ để ẩn nấp, nhờ thính lực cực kỳ nhạy bén mà y bóp cò hai phát chính xác, rồi lập tức cúi người, né khỏi loạt đạn bắn sượt mặt đất, lăn vào một góc chết sau cột thấp, nạp đạn, tiếp tục nổ súng!
Khói chưa tan, bụi đất cuồn cuộn, Minh Thứ liếc nhanh về phía cầu thang không xa, nuốt khan một ngụm nước bọt, bắn liên tiếp ba phát, một cái bóng trong làn khói rú lên rồi đổ gục.
Tuân Hiểu Vân hoàn toàn không ngờ Minh Thứ lại dám đơn độc tấn công trước, khiến tất cả sự đắc thắng trong hắn phút chốc sụp đổ.
Giờ hắn mới nhận ra, bản thân vẫn không thể thao túng Minh Thứ như kẻ bề trên — như Hạ Dương chơi đùa với đám côn trùng kia. Hắn cứ nghĩ Minh Thứ sẽ lưỡng lự giằng co trong hai lựa chọn, ai ngờ lời còn chưa nói hết, Minh Thứ đã nổ súng giết chết một lính đánh thuê!
Lửa giận bùng cháy ngùn ngụt thiêu đốt hắn đến phát cuồng, hắn giật lấy khẩu súng trường sau lưng, vừa gào vừa điên cuồng xả đạn vào làn khói.
“Minh Thứ!”
Ngược lại, Minh Thứ càng thêm bình tĩnh, vừa đánh vừa rút lui, trong chớp mắt đã thoái lui đến sát tường, gần cầu thang.
Y phải lên lầu. Tòa nhà này gần như chỉ là bộ khung rỗng, tầng hai chỉ có nửa sàn ngăn cách với tầng một, một khi lên được, sẽ tạo ưu thế tuyệt đối.
“Minh Thứ!”
Tuân Hiểu Vân bắn hết một băng, lập tức thay băng mới, dưới sự yểm trợ của lính đánh thuê tiếp tục nổ súng.
Khói gần như tan hết, dưới đất nằm hai tên lính đánh thuê, một tên bị bắn vỡ đầu, tên còn lại có lẽ vẫn chưa chết.
Một loạt đạn rít gào lao đến, Minh Thứ bật người lao lên, bức tường bên cạnh lập tức xuất hiện một hàng lỗ đạn chi chít. Y quay ngược người, bắn trúng bụng một tên lính khác.
Cú lao giúp y tiếp cận thẳng cầu thang — thời khắc nguy hiểm nhất, cầu thang trống trơn không vật cản, y chẳng khác gì cái bia sống, hoàn toàn lộ diện trước họng súng nóng rực phía dưới.
“Đoàng đoàng đoàng ——”
Loạt đạn vang dội, từng viên xé gió gào rú bên tai như mạng lưới khát máu vồ đến.
Minh Thứ lao lên như bay, đặt cược tất cả vào vận may — và cả phán đoán vừa rồi!
Đám lính này không chuyên nghiệp, còn Tuân Hiểu Vân thì khỏi bàn. Bọn họ có súng, đạn dày đặc, nhưng không có nghĩa là bắn trúng mục tiêu!
Toàn thân vận hành tới cực hạn, Minh Thứ như phá vỡ tấm khiên của gió và khói súng, một viên đạn sượt qua cánh tay, để lại vệt máu dài. Y cắn răng chịu đựng, mắt dán chặt vào nền tầng hai, ngay khoảnh khắc Tuân Hiểu Vân bóp cò thêm lần nữa.
“Đoàng ——”
Đồng tử Minh Thứ co rút dữ dội, chân phải như bị thứ gì ngoạm lấy, cơn đau không quá dữ dội nhưng máu chảy xối xả.
Y biết mình trúng đạn, nhưng không thể dừng lại, khát vọng sống mãnh liệt lấn át tất cả, đến mức gần như không cảm thấy đau.
Với cú nhào mình cuối cùng, y lao lên tầng hai, lập tức lật người, nằm rạp xuống nền phủ đầy bụi, nhắm thẳng vào tên lính vừa đến gần, bóp cò chính xác.
Viên đạn găm vào thịt, máu rỉ không ngừng từ vết thương, quần đã ướt sẫm. Minh Thứ không rõ có trúng mạch máu không, nhưng hiện giờ cũng chẳng thể quan tâm, y buộc phải tiêu diệt toàn bộ lính đánh thuê. Còn Tuân Hiểu Vân…
Hắn có thể kích nổ bom bất cứ lúc nào, đòn đánh phủ đầu ban nãy có thể khiến hắn choáng váng trong chốc lát, nhưng một khi hắn tỉnh lại, rất có thể sẽ lập tức kích hoạt quả bom.
Từng giây từng phút đều quý giá, Minh Thứ lăn sang bên, lớp quần đẫm máu trộn lẫn bụi bẩn dày đặc, đổi băng đạn, ngắm tên lính cuối cùng, “đoàng”, viên đạn xuyên thẳng ngực, tên lính ngã vật xuống.
Không chút chần chừ, Minh Thứ xoay người, họng súng nhắm ngay tim Tuân Hiểu Vân.
Tuân Hiểu Vân mắt rực lửa giận, giơ súng trường lên điên cuồng bắn về phía Minh Thứ.
Đạn xé nát rìa tầng hai, nhưng do góc bắn, Minh Thứ hoàn toàn không lo bị trúng.
Điều y đang cân nhắc là — giết chết Tuân Hiểu Vân ngay lập tức, hay chỉ khiến hắn mất khả năng hành động.
Trực tiếp giết chết đối phương rõ ràng là lựa chọn tệ hại nhất, nhưng tâm lý của Tuân Hiểu Vân vốn đã cực kỳ vặn vẹo, ngay cả khi mất khả năng hành động, hắn vẫn có thể làm ra những chuyện không ai lường trước được.
Minh Thứ không có nhiều thời gian để suy nghĩ, ánh mắt y trở nên kiên định, viên đạn rời khỏi nòng, bắn thẳng vào ngực Tuân Hiểu Vân!
Đôi mắt Tuân Hiểu Vân trợn trừng, đồng tử co lại như kim châm, thần sắc kinh hoảng tột độ. Hắn dường như hoàn toàn không thể ngờ rằng, sau bao công sức, dàn dựng công phu để đưa Minh Thứ đến nơi này, định chơi với y một trò chơi như giun dế, vậy mà Minh Thứ lại thoát khỏi thiên la địa võng ấy, còn bản thân hắn lại một lần nữa trở thành kẻ thất bại!
Hắn tự hỏi, vì sao đã làm đến mức này rồi, vẫn không thể thắng nổi Minh Thứ?
Minh Thứ không nhắm vào tim hắn, viên đạn xuyên qua ngực nhưng không chí mạng.
Tuân Hiểu Vân ngồi nghiêng trên mặt đất, trong mắt vẫn cháy rực ngọn lửa của hận thù, thậm chí càng bùng cháy mãnh liệt hơn.
Minh Thứ chống chân trái đứng dậy, khẽ rên lên một tiếng, mồ hôi lạnh đổ như tắm.
Âm thanh ấy dường như khiến Tuân Hiểu Vân cảm thấy khoái trá, hắn ngẩng đầu, hơi thở yếu ớt mà cười: “Bạn học cũ, hóa ra cậu cũng biết đau à? Cậu còn gắng gượng gì nữa? Cái chân đó tôi đã phế rồi mà, đúng không?”
Minh Thứ cố sức xuống tầng một, dùng dây trói chặt Tuân Hiểu Vân đã mất năng lực chiến đấu, tịch thu toàn bộ vũ khí hắn mang theo.
“Tôi vẫn chưa thua.” Tuân Hiểu Vân nghiến răng ken két. “Cậu tưởng tôi chỉ đặt một quả bom thôi sao?”
Ngón tay Minh Thứ hơi khựng lại.
Tuân Hiểu Vân muốn cười, nhưng không còn sức nữa. “Hạng Lâm. Trên người anh ta có một quả. Ngay tại đây, còn hai quả nữa.”
Minh Thứ lập tức bóp chặt cổ Tuân Hiểu Vân: “Cậu nói gì?”
“Nghe kỹ đi, tôi đã trả thù xong cho Đoạn Vận rồi. Chuyện cuối cùng tôi muốn làm… là thắng cậu!” Tuân Hiểu Vân nói: “Hoan nghênh, hoan nghênh cậu đến với trò chơi của tôi. Giờ tôi không còn khả năng kích hoạt bom trên người Hạng Lâm nữa, cậu có thể tự do tháo gỡ. Nhưng hãy suy nghĩ kỹ đi – một khi bom đó bị tháo thành công, cậu và hắn ta sẽ cùng nổ tan xác! Bởi vì… bởi vì hai quả bom ở tầng một… được kích nổ thông qua việc gỡ thành công quả bom trên người Hạng Lâm!”
Trong đầu Minh Thứ vang lên một tiếng “ong”, toàn thân nơi nào dính mồ hôi đều bắt đầu tê dại.
“Tất nhiên là sẽ có sai số thời gian,” Tuân Hiểu Vân tiếp lời, “mười giây? Hay nửa phút? Nếu may mắn thì được một phút, ba phút cũng không chừng.” Hắn nói: “Bạn học cũ, cậu có muốn thử vận may không? Biết đâu… cậu có thể chạy thoát cùng với Hạng Lâm. Còn nếu xui xẻo… ha ha ha!”
Minh Thứ cố gắng trấn tĩnh, định đi kiểm tra hai quả bom ở tầng một, nhưng lại nghe Tuân Hiểu Vân nói tiếp: “Tôi biết cậu đang nghĩ gì. Cậu định tháo bom ở tầng một trước đúng không? Vậy thì Hạng Lâm sẽ chết ngay lập tức. Hệ thống kích nổ là liên kết hai chiều, sai số không vượt quá ba phút.”
Tuân Hiểu Vân đột nhiên run lên. “Tôi nói thêm cho cậu biết, hai quả bom dưới tầng có sức công phá cực lớn, mạch dây phức tạp, là kiệt tác tôi nghiên cứu suốt bao năm học về tháo gỡ bom. Bạn học cũ, chắc cậu tháo không nổi đâu.”
Minh Thứ chạy tới vị trí chôn bom mà Tuân Hiểu Vân chỉ, vội vàng mở ra xem, lập tức hít mạnh một hơi khí lạnh.
Y không thành thạo tháo gỡ bom. Cảnh sát hình sự gần như không có cơ hội sử dụng đến kỹ năng này. Những gì y biết chỉ là học sơ qua vài lần ở đội đặc cảnh, nhờ Lục Nhạn Chu và Chu Bình chỉ dạy, đủ để đối phó với loại bom đơn giản, nhưng loại trước mặt… y hoàn toàn bó tay.
“Ha ha ha…” Tuân Hiểu Vân lại bật cười. “Cậu không cần chết đâu. Bây giờ không còn ai ngăn cản cậu nữa. Cậu có thể đi ngay bây giờ, rồi dẫn người đến bắt tôi. Nhưng e là khi ấy, nơi này đã biến thành biển lửa rồi. Cậu cứu không nổi người vô tội đang ở trên lầu, cũng chẳng thể đưa tôi ra tòa được. Bạn học cũ, cậu thất bại rồi!”
Minh Thứ nhắm mắt thật chặt, rồi đột ngột mở ra, kéo lê cái chân bị thương tiếp tục leo lên cầu thang.
Tuân Hiểu Vân nhìn theo, trong mắt tràn ngập ngạc nhiên và khó hiểu. Tầm nhìn của hắn dần dần trở nên mơ hồ, môi khẽ mấp máy, cuối cùng cũng ngất đi.
Minh Thứ sơ cứu đơn giản cho mình một chút, gắng gượng leo lên tầng ba. Trời cao xanh thăm thẳm, như thể vô cảm trước tất cả những gì đang xảy ra dưới mặt đất này.
Hạng Lâm bị trói vào một cây cột, quả bom ngay trước ngực, người chỉ mặc độc một chiếc áo dài xám nhạt lấm lem máu, thân hình gầy gò chỉ còn da bọc xương. Trước khi Hạng Hạo Minh mất tích, anh ta đã bị Tuân Hiểu Vân khống chế rồi. Có lẽ đến giờ anh ta vẫn chưa biết con trai mình đã bị người ta tàn nhẫn sát hại.
“Xin anh, cứu tôi với!” Khuôn mặt Hạng Lâm nhếch nhác bẩn thỉu, nỗi đau khổ như đã ăn sâu vào từng lỗ chân lông. “Tôi còn có con trai, tôi muốn được gặp lại nó…”
Một cảm giác phẫn uất không lời bỗng dâng trào trong lòng Minh Thứ.
“Tôi sẽ cứu anh.” Không biết là do mất máu quá nhiều, hay đã tiêu hao quá sức trong trận chiến vừa rồi, lúc mở vỏ bom ra, tay y khẽ run.
Ánh sáng trời chiếu rọi, y dùng một tay giữ lấy cổ tay còn lại, nhưng run rẩy vẫn không hề giảm bớt.
Trên người Hạng Lâm, quả bom sẽ phát nổ trong 46 phút nữa. So với hai quả dưới tầng một, quả bom này không phức tạp, y hoàn toàn có thể xử lý được.
Nhưng tháo xong rồi thì sao?
Dù có sai số thời gian là ba phút đi nữa, y cũng không thể nào đưa Hạng Lâm ra khỏi vùng nguy hiểm.
Tuân Hiểu Vân đã đặt ra một ván cờ chết chóc không lối thoát cho y.
“Cứu tôi với!” Hạng Lâm nước mắt nước mũi đầm đìa. “Tôi không muốn chết!”
Trực thăng lượn vòng trên bầu trời rừng rậm, bầu không khí trong khoang ngột ngạt căng thẳng nhưng không hỗn loạn, mà là một sự căng thẳng có trật tự.
“Sắp rồi! Sắp đến rồi!” Phương Viễn Hàng nắm chặt tay, mắt dán chặt vào thiết bị thu tín hiệu, mồ hôi nhễ nhại khắp người.
Tiêu Ngộ An mặc đồng phục tác chiến màu đen của đặc cảnh, sắc mặt lạnh như băng, khí chất hoàn toàn khác với dáng vẻ khi còn làm việc ở Cục hình sự.
“Tín hiệu mạnh hơn rồi.” Phương Viễn Hàng nuốt nước bọt, giọng bỗng run lên. “Sư phụ…”
Tuân Hiểu Vân bất ngờ xuất hiện, tổ trọng án và đội hành động đặc biệt chưa kịp tiếp ứng, lực lượng ở thành phố Sương Sơn khó điều động, lại không quen phối hợp, dù là bẫy hay là tử địa, cũng cần có người đuổi theo.
Minh Thứ đã chuẩn bị đầy đủ thiết bị trong xe từ trước, lập tức ném bộ thu tín hiệu cho Phương Viễn Hàng, rồi lao xe đi như tên bắn.
Tín hiệu từng lúc bị mất, sau lại lúc có lúc không, cuối cùng dừng lại ở một nơi.
Phương Viễn Hàng tự nhận mình là người lạc quan, nhưng lần này người rơi vào nguy hiểm là Minh Thứ, cậu hoàn toàn không thể nào lạc quan nổi, trong lòng nóng như lửa đốt, hết lần này đến lần khác nghĩ đến khả năng tín hiệu không nhúc nhích, có phải Minh Thứ đã chết rồi không?
Ý nghĩ ấy cứ dâng lên rồi bị xua đi, dâng lên rồi lại bị xua đi, nhưng chưa bao giờ hoàn toàn biến mất.
Cho đến khi Tiêu Ngộ An cuối cùng cũng đến nơi.
Dưới trực thăng là biển xanh ngút ngàn cây lá, con đường núi gập ghềnh phía dưới chẳng đáng là gì.
Phương Viễn Hàng chẳng hiểu sao lại cảm thấy Tiêu Ngộ An đang rất tức giận, nhưng từ giọng nói và nét mặt thì hoàn toàn không thể nhìn ra.
Là đang giận Minh Thứ không nghe lệnh, tự ý đuổi theo à?
Nhưng trong tình huống lúc ấy, đổi lại là bất cứ ai, cũng không thể không đuổi theo.
Có lẽ, so với tức giận, Tiêu Ngộ An nhiều hơn là bất lực và lo lắng.
Phương Viễn Hàng nghĩ như vậy, ánh mắt chợt sáng lên, trong biển cây thấp thoáng hiện ra một toà nhà màu xám.
Là một toà nhà!
Tín hiệu càng lúc càng mạnh, Phương Viễn Hàng hét lớn: “Tới rồi!”
Đồng hồ đếm ngược còn lại 17 phút, Hạng Lâm run rẩy toàn thân, như thể bị thần chết siết chặt.
Minh Thứ đã hiểu rõ nguyên lý của quả bom trước mặt, nhưng vẫn chưa ra tay.
Y đang chờ, chờ thiết bị nhận tín hiệu đưa người đến cứu y thoát khỏi tình thế tuyệt vọng.
“Bùm bùm bùm ——”
Âm thanh ầm ầm của trực thăng vọng đến từ xa, cơn gió quét qua tán lá, cuốn lên từng đợt sóng.
Minh Thứ nheo mắt nhìn về hướng trực thăng, khi nhìn rõ lớp sơn trên thân máy bay, cảm giác tê dại từ chân phải bị thương dần tiêu tán, cơn đau ập đến dồn dập.
“Khà ——”
Minh Thứ giơ tay, siết thành nắm đấm, ra hiệu “bình an” về phía trực thăng.
“Sư phụ!” Phương Viễn Hàng xúc động hét lên, “Cục phó Tiêu! Anh ấy không sao!”
Tiêu Ngộ An bình tĩnh đáp lại một tiếng, lập tức chỉ huy trực thăng hạ xuống.
Trực thăng lẽ ra sẽ đỗ ở bãi đất trống cạnh toà nhà bỏ hoang, nhưng khi vừa tiếp cận tầng ba, cửa khoang đã lập tức mở toang, ngay khoảnh khắc lơ lửng, Tiêu Ngộ An đã bám dây trượt xuống.
“Sư phụ!” Phương Viễn Hàng nằm sấp bên cửa thang hét lớn.
Sắc mặt Minh Thứ trắng bệch, ra hiệu mình không sao, sau đó ánh mắt y chuyển sang Tiêu Ngộ An.
“Tuân Hiểu Vân ở tầng một, đã giải quyết xong.” Minh Thứ cố gắng đè nén cơn kích động trong lòng, giữ cho mình tỉnh táo, “Vấn đề bây giờ là, chỉ cần tháo quả bom trên người Hạng Lâm, hai quả bom dưới tầng sẽ lập tức phát nổ.”
Minh Thứ nhanh chóng trình bày tình hình với Tiêu Ngộ An, phát hiện anh ấy đã chú ý đến vết thương trên chân mình.
“Bị bắn, em đã xử lý rồi, không trúng xương hay mạch máu.” Y nói: “Tạm thời không sao. Anh à, chỉ còn 10 phút thôi.”
Lồng ngực Tiêu Ngộ An phập phồng rõ rệt, ánh mắt sâu thẳm, “Quả bom này em xử lý được không?”
Minh Thứ gật đầu chắc nịch, “Em làm được!”
Tiêu Ngộ An nói: “Hai quả dưới tầng giao cho anh và Hoa Sùng.”
Tuy đội viên đến không ít, nhưng đều là cảnh sát hình sự, không đủ khả năng xử lý bom mìn.
Tiêu Ngộ An nhanh chóng xuống tầng một, kiểm tra hai quả bom có sức công phá lớn.
Từ Xuân vốn từng là đặc cảnh, khi thấy hai quả bom ấy cũng không nhịn được phải chửi: “Mẹ kiếp… đây là ‘tử đạn’!”
Cái gọi là “tử đạn”, là loại bom không thể tháo, hoặc cực kỳ khó tháo.
Tiêu Ngộ An lắc đầu, “Có cách. Đội trưởng Hoa!”
Hoa Sùng đứng dậy từ chỗ quả bom còn lại, “Tháo được.”
Ba quả bom, phải tháo cùng lúc, thời gian an toàn không quá năm giây.
Hoa Sùng xuất thân từ đặc cảnh chống khủng bố, còn Tiêu Ngộ An từng là tinh anh tác chiến của Đội hành động đặc biệt. Loại bom liên hoàn Tuân Hiểu Vân thiết kế, trong số người có mặt ở đây, chỉ có hai người họ có thể tháo được.
Tháo bom cực kỳ nguy hiểm, chưa bao giờ có cái gọi là “chắc chắn 100%”, Tiêu Ngộ An ra lệnh cho những đội viên khác rút lui đến khu vực an toàn, còn anh và Hoa Sùng chia ra hai hướng nam bắc, nằm xuống bắt đầu tháo hai quả bom có sức công phá cực lớn ấy.
Còn trên tầng ba, Minh Thứ đã chuẩn bị sẵn sàng để tháo bộ phận kích nổ bất cứ lúc nào.
“Thế nào rồi?” Giọng Tiêu Ngộ An trầm thấp, truyền qua bộ đàm đến chỗ Hoa Sùng và Minh Thứ.
“Cho tôi thêm hai phút.” Hoa Sùng đáp.
“Còn lại năm phút.” Minh Thứ nói.
“Ừ.” Tiêu Ngộ An và Hoa Sùng đồng thanh trả lời.
Chẳng bao lâu, bộ đàm vang lên lần nữa, Tiêu Ngộ An nói: “Chuẩn bị.”
Sự yên lặng như một tán ô khổng lồ, đột ngột bung mở trong rừng, Minh Thứ ngẩng đầu, nhìn vào mắt Hạng Lâm, khẽ nói bằng một giọng rất nhẹ: “Đừng sợ, chúng tôi sẽ bảo vệ anh.”
Hạng Lâm run rẩy rên rỉ không dứt, trong khoảnh khắc ấy toàn thân căng cứng, cắn chặt môi, không còn phát ra tiếng động nào, thậm chí cả hơi thở cũng gần như dừng lại.
Ba dây dẫn nổ bị kẹp chặt, gần như cùng lúc, chúng bị ba bàn tay vững vàng và kiên định rút ra.
Gió thổi tung lá rụng dưới đất, xoay tròn hai vòng, lăn thêm một đoạn, phủ đầy bụi bẩn, rồi nằm yên bất động.
Nguy cơ nổ bom, được hoá giải thành công!
Khi tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng, Tiêu Ngộ An đã đứng bật dậy, lao lên tầng hai, quay người, chạy thẳng lên tầng ba.
Hoa Sùng thở phào, phủi lớp bụi trên ngực, ngẩng đầu nhìn lên mái nhà.
Phương Viễn Hàng cuối cùng cũng lấy lại hơi thở sau khoảnh khắc nghẹt thở lúc tháo bom, cậu lập tức lao tới, chạy vào trong toà nhà.
Ngay khoảnh khắc hoàn thành việc tháo gỡ, Minh Thứ ngã gục xuống đất, như thể toàn bộ sức lực đã cạn kiệt, không còn cách nào đứng dậy.
Nhưng thực ra, y chỉ là trong tiềm thức biết rằng, sẽ có người đến đỡ y một tay, hoặc đơn giản là bế y lên.
Tiếng bước chân dồn dập mỗi lúc một gần, Minh Thứ nhìn về phía cầu thang, bất chợt, Tiêu Ngộ An xuất hiện ở đó, sải ba bước thành hai, lao về phía y.
“Anh à…” Minh Thứ đưa tay ra, khẽ gọi một tiếng.
Tiêu Ngộ An quỳ xuống, áp sát lại gần, một tay đỡ lấy nửa bên mặt y, trong mắt đầy tràn đau lòng, tức giận, và cả sự hoảng sợ còn sót lại.
Y cảm nhận được, lòng bàn tay của Tiêu Ngộ An đang run rẩy.
“Anh.” Y khẽ nói: “May mà anh đến kịp…”
Câu nói cuối cùng gần như tan vào hơi thở của Tiêu Ngộ An, anh ấy ghé sát lại, ôm lấy sau gáy y, trán kề trán, thở dốc dồn dập.
Khoảng cách gần đến thế, y ngơ ngác, rồi chợt cảm thấy một cảm giác an toàn quen thuộc.
“Sư phụ!” Phương Viễn Hàng lao lên, thắng gấp bên cầu thang, “Ể —— á!”
Tiêu Ngộ An đã bế ngang Minh Thứ lên, “Tổ trưởng Minh bị thương ở chân, tôi đưa cậu ấy xuống trước.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu