Editor: Mộc
Phương Viễn Hàng là thành viên năng nổ nhất tổ trọng án, sau mấy lần tiếp xúc với Lưu Mỹ thì lại càng không thể thả tay được.
Minh Thứ nói rằng động cơ của Lưu Mỹ khá mơ hồ, còn Dịch Phi cũng cho rằng khả năng Lưu Mỹ liên quan đến vụ án này rất thấp. Hai vị tổ trưởng và tổ phó đều xem xét vấn đề từ góc độ vĩ mô hơn, nhưng Phương Viễn Hàng chưa có kinh nghiệm điều tra án mạng nhiều được như vậy. Sau khi cân nhắc kỹ thì vẫn quyết định theo dõi manh mối từ Lưu Mỹ.
Phương Viễn Hàng muốn thảo luận với Minh Thứ, nhưng Minh Thứ lại bận đến nỗi không thấy mặt mũi. Phương Viễn Hàng cứng đầu cứng cổ trực tiếp tìm đến Tiêu Ngộ An.
Dù sao cục phó Tiêu cũng là lãnh đạo được phân công quản lý bọn họ, hơn nữa anh ấy có quan hệ tốt với sư phụ mình —— đó là cậu nghĩ thế —— cục phó Tiêu vẫn luôn để tâm đến vụ án này, mình đến xin ý kiến chắc không sai được đâu.
“Tổ trưởng Minh nói không sai, động cơ của Lưu Mỹ rất mơ hồ. Không nói đến việc cô ấy có thể giết Sa Xuân hay không, điểm quan trọng hơn là Sa Xuân sẽ không coi cô ấy là ‘mục tiêu’.” Tiêu Ngộ An kiên nhẫn phân tích cho cậu cảnh sát nhiệt huyết, “Nhưng sự kiên định của cậu cũng không sai, bản thân Lưu Mỹ có ít nhất ba điểm đáng nghi.”
Phương Viễn Hàng lập tức nói: “Tôi đã tìm ra nó rồi!”
Tiêu Ngộ An “Ừm” một tiếng, “Nói tôi nghe xem.”
“Điểm thứ nhất, số lần cô ta nói chuyện điện thoại với Sa Xuân nhiều đến bất thường, lời giải thích của cô ta cũng rất gượng gạo, gì mà ‘Sa Xuân khá truyền thống nên chỉ thích gọi điện thoại’, đối với tôi mà nói nghe không lọt tai chút nào. Gọi điện hay dùng app chat, đây là vấn đề liên quan đến thói quen, vốn dĩ không đụng chạm gì đến truyền thống hay không truyền thống cả, cái nào tiện thì dùng cái đó, lâu dần chẳng phải sẽ thành thói quen sao? Dù sao giữa cha mẹ tôi với Sa Xuân so ra thì bọn họ vẫn truyền thống hơn nhiều, giờ mỗi lần nói chuyện với tôi họ đều gửi tin nhắn qua wechat.”
Phương Viễn Hàng nói: “Điểm thứ hai, lần đầu tôi tiếp xúc với cô ta, cô ta nói Sa Xuân nói với mình rằng cô ta chưa đủ cố gắng. Chúng ta cũng đã rõ tính cách của Sa Xuân, có thể trong lòng cô ta đánh giá Lưu Mỹ là ‘không cố gắng’, nhưng cô ta tuyệt đối sẽ không nói những câu như thế. Lưu Mỹ nói dối trắng trợn như vậy một là muốn che giấu gì đó, hai là chỉ nói một cách tùy tiện —— ‘không cố gắng’ có thể là do Lưu Mỹ tự đánh giá bản thân. Cá nhân tôi cảm thấy khả năng cô ta muốn che giấu điều gì đó cao hơn.”
“Điểm thứ ba, Lưu Mỹ nói bình thường hay tán gẫu về cách ăn mặc với Sa Xuân, dạy Sa Xuân trang điểm, làm đẹp, còn nói là Sa Xuân có mong muốn đẹp hơn, nên chủ động xin lời khuyên từ cô ta. Nhưng tôi và sư phụ mình… không, tôi và tổ trưởng Minh từng đến nhà Sa Xuân, trong đống đồ mỹ phẩm của Sa Xuân chỉ có những sản phẩm chăm sóc da hàng ngày, không thấy phấn son gì nên tôi nghĩ không ra sao cô ta lại học trang điểm từ Lưu Mỹ. Vả lại Sa Xuân còn dồn hết tâm sức cho âm nhạc, liệu cô ta có thực sự dành thời gian để làm đẹp ư? Khoảng thời gian sau này Sa Xuân còn bận rộn lên kế hoạch cho cái chết của mình, mà sẽ mong muốn thay đổi hình ảnh trước khi chết ư? Chuyện này quá vô lý.”
“Suy luận rất tốt, điểm khả nghi đều tìm ra được.” Tiêu Ngộ An nhẹ giọng tán thành, “Một hai tháng trước khi chết Sa Xuân lại theo đuổi cái đẹp, khả năng muốn thay đổi không cao. Lưu Mỹ không chỉ nói dối một lần, cậu theo sát cô ta cũng không sai, nhưng tôi muốn nghe xem cậu định bắt đầu từ đâu?”
Phương Viễn Hàng có logic rõ ràng, “Luyện đàn tranh!”
“Vì sao?” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Lưu Mỹ nói, cô ta không chỉ đăng ký học ở một mình trung tâm văn hóa cổ ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’. Trước khi tìm đến Sa Xuân, cô ta còn học ở những nơi khác nữa, nguyên nhân là công việc của cô ta trong mắt người khác rất nông cạn, mà chính cô ta cũng thấy bản thân đúng là người thiếu hiểu biết, nên muốn sử dụng văn hóa truyền thống để trau dồi chiều sâu trong mình.” Phương Viễn Hàng nói: “Lần đầu tôi nghe vậy cũng không thấy có vấn đề, nhưng càng suy nghĩ càng thấy không đúng.”
Tiêu Ngộ An gật đầu, “Cô ta chú trọng đến phong cách cổ xưa đã mất đi từ lâu.”
“Đúng!” Phương Viễn Hàng có hơi kích động, “Chẳng lẽ chỉ có học ở các trung tâm đào tạo văn hóa cổ mới có thể trau dồi chiều sâu bản thân sao? Chỉ riêng âm nhạc mà nói, cô ta có thể chọn nhiều thứ hơn nhạc cụ dân tộc mà! Vì sao không chọn cách đọc nhiều sách, giao lưu với người hiểu rõ văn hóa truyền thống chứ? Vả lại tôi đã tiếp xúc nhiều lần với cô ta, không thấy được cô ta có ý định muốn thay đổi gì cả, trau dồi chiều sâu chỉ là nói ngoài miệng thôi. Vì mục đích nào đó mà cô ta liên tục đến trung tâm đào tạo văn hóa truyền thống, mục đích này chắc chắn không phải trau dồi chiều sâu nào cả!”
Tiêu Ngộ An nói: “Phân tích rất hợp lý. Nếu đã suy nghĩ được nhiều như thế thì hãy mạnh dạn đi điều tra xem.”
TruyenLau.com
Phương Viễn Hàng do dự nói: “Tôi sợ sư phụ mình nói tôi không làm đúng việc của mình.”
“Yên tâm đi, tổ trưởng Minh nhất định muốn cậu suy nghĩ và làm nhiều hơn là làm theo mệnh lệnh của cấp trên mà không dùng đầu óc.” Tiêu Ngộ An cười nói: “Lúc cậu ấy cỡ cỡ như cậu thì cũng giống cậu lắm.”
“Thật sao?” Đôi mắt Phương Viễn Hàng sáng lấp lánh, ngẫm lại cảm thấy không đúng, “Cục phó Tiêu, sao ngay cả chuyện này anh cũng biết thế?”
Tiêu Ngộ An vẻ mặt tự nhiên nói: “Mỗi cảnh sát hình sự như chúng ta, đều bắt đầu như thế cả.”
Có được sự chấp thuận hành động của lãnh đạo, Phương Viễn Hàng tràn đầy nhiệt huyết. Đầu tiên, cậu phát hiện được Lưu Mỹ đã đăng ký học ở bốn trung tâm tương tự “Kiêm Gia Bạch Lộ” từ tháng 7 năm ngoái, ngắn nhất thì nửa tháng, còn dài nhất được hai tháng. Cô ta từng học sáo bầu, đàn tì bà, còn cả đàn tranh. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trong đó, giáo viên dạy sáo bầu Chu Thiến ở “Lạc Thủy Quốc Phong Đường” đã mất tích vào tháng 4 năm nay.
Vụ án xảy ra ở khu Nam Thành, theo quá trình điều tra từ phân cục và đồn cảnh sát, hiện giờ vụ án vẫn chưa được giải quyết.
Ngoài Chu Thiến, ba vị giáo viên khác của Lưu Mỹ là Triệu Thăng của “Trung tâm Âm Nhạc Dân Gian Thiên Hạ”, Lương Thuần của “Tần Chu Học Đường”, Vương Mạn của “Lục Đạo”.
Phương Viễn Hàng phát hiện, bốn người bọn họ đều giống Sa Xuân, họ đều là những phụ nữ thanh tú, khuôn mặt không đẹp nhưng khí chất khá cổ điển.
“Học sinh đến lớp có nhiều nhu cầu khác nhau, có người thật lòng muốn học nhạc cụ, có người muốn theo đuổi minh tinh —— ví dụ như năm ngoái có một bộ phim cổ trang cực kỳ hot, thời điểm đó rất nhiều nữ sinh đến học nhạc phim chủ đề của bộ phim đó.” Lương Thuần có ấn tượng không mấy tốt đẹp với Lưu Mỹ, “Nhưng mãi cho đến khi Lưu Mỹ rời đi, tôi cũng không biết cô ta muốn làm gì. Vào học thì không để tâm, suốt ngày dò hỏi hoàn cảnh gia đình tôi, đời sống tình cảm, có bệnh nhất là đem một túi đồ trang điểm đến, muốn trang điểm cho tôi. Đừng nhìn tôi đây là người chỉ biết gảy đàn tì bà, nếu thật sự trang điểm vào thì không thua kém kiểu hình mẫu sang chảnh đâu. Sau này tôi nhớ khóa học mà cô ta mua còn chưa kết thúc mà đã không thấy tới nữa.”
Triệu Thăng so ra còn hiểu rõ hơn Lương Thuần, nhưng mới đầu không chịu nói ra. Phương Viễn Hàng liên tục nhấn mạnh rằng cảnh sát sẽ bảo vệ nhân chứng, Triệu Thăng mới miễn cưỡng mở miệng.
“Lưu Mỹ đã rất nhiều lần bóng gió với tôi rằng có nhiều người thích dạng phụ nữ biết chơi nhạc cụ dân tộc, rồi lại có khí chất duyên dáng như tôi. Tôi không biết Lưu Mỹ đóng vai trò gì trong đó, có thể là người môi giới, hay là cái gì mà… mama-san*?” Triệu Thăng nói: “Mặc dù tôi còn chưa kết hôn, nhưng mối quan hệ với bạn trai vẫn đang rất tốt, cũng sống rất an phận, không muốn dính dáng gì đến loại người như Lưu Mỹ. Hẳn là Lưu Mỹ hiểu ý của tôi, nên sau đó không còn yêu cầu tôi trang điểm hay thay đổi tạo hình gì gì đó nữa.”
*mama-san: là cách mà người ta thường gọi những bà chủ chứa.
Trong ba người, Vương Mạn là người mất tự nhiên nhất, “Tôi rất hối hận, thiếu chút nữa vì tiền mà tôi đã đi theo Lưu Mỹ. Cô ta nói với tôi, có một ông chủ muốn bao nuôi tôi, ông chủ thích người biết chơi nhạc cụ dân tộc, chỉ cần mỗi tuần tôi mặc đồ cổ phục ngủ một đêm với ông ta, thì có thể nhận được hai mươi nghìn tệ.”
Lần theo manh mối rốt cuộc đã xuất hiện chỗ đột phá, lòng bàn tay Phương Viễn Hàng rịn ra đầy mồ hôi, “Ông chủ mà cô kể là ai?”
“Tôi không biết.” Vương Mạn lắc đầu, hốc mắt đỏ hoe, “Tôi túng thiếu nên bị ma đưa đường quỷ dẫn lối. Lúc đầu tôi đồng ý với Lưu Mỹ, định sẽ đi cùng với cô ta, đột nhiên cha mẹ tôi từ dưới quê đến thăm, rồi tổ chức sinh nhật cho tôi. Tôi lập tức thấy có lỗi với bọn họ, nên đổi điện thoại, cũng xin nghỉ việc và luôn tránh mặt Lưu Mỹ. May mà cô ta không tiếp tục đến tìm tôi nữa.”
Phương Viễn Hàng hỏi: “Hai người bình thường trao đổi như thế nào? Bình thường là gọi điện, hay là gửi tin nhắn cho nhau trên phần mềm trò chuyện.”
“A!” Vương Mạn chợt nhớ tới chuyện gì đó, “Mấy lần trước tôi sợ xảy ra chuyện, cho nên đã âm thầm ghi âm lại.”
Phương Viễn Hàng kích động nói: “Mau đưa cho tôi!”
Có thể nghe thấy rõ ràng trong đoạn ghi âm rằng, Lưu Mỹ đúng là đóng vai trò nhân vật môi giới giữa Vương Mạn và “kim chủ” nào đó. Nhưng khiến Phương Viễn Hàng hơi để ý là, Lưu Mỹ hình như rất gấp, nóng lòng đến nỗi lập tức muốn đưa Vương Mạn đến bên người “kim chủ”.
Ma cô nào sẽ sốt ruột như vậy sao?
Giống như không hoàn thành nhiệm vụ thì bản thân sẽ bị tai họa giáng xuống đầu vậy?
“Sư phụ, Chu Thiến mất tích hồi tháng 4, đến bây giờ đã gần nửa năm mà phía phân cục bên kia không có tiến triển, em nghi ngờ Chu Thiến đã bị sát hại.” Phương Viễn Hàng nói qua điện thoại, “Vị ‘kim chủ’ này khiến Chu Thiến mất tích bí mật như thế có rất ít manh mối, có thể thấy hắn ta có chút bản lĩnh, mà hắn ta liên tục bắt Lưu Mỹ ra ngoài tìm kiếm gái đẹp. Sau khi Chu Thiến xảy ra chuyện, Lưu Mỹ vẫn không dừng lại, cho thấy ‘kim chủ’ kiêu ngạo ngông cuồng, rất có bệ đỡ, tự cho là một tay có thể che trời! Sư phụ, em suy đoán kẻ này là con nhà quyền quý!”
“Con nhà quyền quý?” Giọng nói Minh Thứ lạnh lẽo.
Y cũng không phải người có tính ghen ghét ác ý, nhưng lại có bản năng chán ghét loại người ỷ vào gia đình, cha chú mà làm xằng làm bậy.
Xã hội đánh giá rất thấp con trai của những người giàu có và quyền lực, người ta cho rằng họ đều chỉ là loại chơi bời lêu lổng, không làm việc đàng hoàng, tùy tiện chơi đàn ông rồi chơi gái rác rưởi, gây chuyện thì có cha bảo bọc, cho dù có gây chuyện ra mạng người thì cũng xem như tới cái rắm cũng không thả. Người bình thường gặp phải con nhà quyền quý cũng chỉ có thể nhận thua.
Nhưng Minh Thứ lại được sinh ra trong gia đình như vậy, Tiêu Ngộ An cũng thế.
Từ nhỏ bọn họ đã được giáo dục là phải nghiêm khắc kiềm chế lời nói và việc làm, y không gần gũi với cha mẹ, ông bà, chưa nói tới tình cảm nhiều hay ít, nhưng cũng biết cha mình không phải là loại quyền quý bị mọi người chửi mắng kia.
Nhà họ Tiêu cũng như thế, Tiêu Ngộ An trải qua bao phen sống chết ở Đội Hành Động Đặc Biệt. Còn anh họ Tiêu Ngộ An – Tiêu Mục Đình, em họ Tiêu Cẩm Trình, một người là đội trưởng bộ đội đặc chủng, một người là cảnh sát đặc nhiệm có công chống ma túy, ai chưa từng đổ máu vì đất nước này?
Chỉ vì một số con nhà giàu và quyền lực làm xằng làm bậy, gây chuyện thị phi, tất cả bọn họ sẽ bị chụp lên cái mũ tồi tệ.
Minh Thứ không ghét những người bình thường mắng nhiếc con nhà quyền quý. Bọn họ khó mà đưa ra đánh giá khách quan, một số người thực sự đã bị chèn ép bởi quyền lực.
Y chỉ căm ghét những kẻ cặn bã cùng được sinh ra trong hoàn cảnh như mình, nhưng lại lợi dụng ưu thế xuất thân đi ức hiếp người bình thường!
“Một tay che trời?” Minh Thứ nói: “Vậy chặt đứt cái tay này cho anh!”
Điện thoại không bật chế độ rảnh tay, nhưng Tiêu Ngộ An đã nghe được đại ý trong lời nói của Minh Thứ, “Đồ đệ này của em là nhân tài dễ uốn nắn, mặc dù hay bị kích động, nhưng có thể rất nhanh bình tĩnh lại, nắm bắt điểm nghi vấn.”
Minh Thứ nghĩ tới đây, đột nhiên nhíu mày.
“Sao vậy?” Tiêu Ngộ An hỏi, “Nhớ ra cái gì à?”
Minh Thứ nói: “Anh còn nhớ Hứa Ngâm không?”
“Đương nhiên là nhớ.” Tiêu Ngộ An nói: “Cô bé phát hiện ra thi thể của Vu Chấn kia, vì sống chung với thi thể cha mẹ tận một tuần, nên có cảm giác yêu thích mùi tử thi.”
Tiêu Ngộ An bỗng ngừng lại, “Còn muốn hù dọa em, nói với em là cô bé có thể nhìn thấy quỷ. Cô bé cung cấp một manh mối —— có một cô gái đã từng xuất hiện bên cửa sổ nhà mình, nhìn đăm đăm về phía cô bé, sau đó chết trong ngõ Y Tứ. Tổ trọng án không có nhân lực để điều tra vụ án này nên anh giao cho bên đội điều tra tội phạm 2 để điều tra sơ bộ.”
Minh Thứ bận quá nên cắt đoạn clip vừa nãy, quên là lần trước Tiêu Ngộ An cũng đã nói sẽ sắp xếp người đi điều tra, lúc này mới nhớ tới thì vội hỏi: “Có phát hiện gì chưa?”
Tiêu Ngộ An lắc đầu, “Tạm thời còn chưa có.”
“Tiêu Mãn đã tìm thấy mảng lớn vết máu ở ngõ Y Tứ, nơi đó có khả năng từng xảy ra án mạng như Hứa Ngâm nói. Một cô gái trẻ tuổi bị mổ bụng, sau đó lại biến mất một cách kỳ lạ…” Minh Thứ nói: “Chu Thiến mất tích nửa năm, đồn cảnh sát đã lập án, tức là trong thư viện DNA có thông tin của Chu Thiến. Lần trước Tiêu Mãn làm so sánh DNA, kết quả không khớp với ai cả, nên người phụ nữ chết trong ngõ không thể là Chu Thiến. Nhưng cả hai bọn họ đều là thiếu nữ, một người chết ‘sạch sẽ’, một người mất tích ‘sạch sẽ’, có lẽ tồn tại mối liên quan.”
“Nếu thật sự có liên quan, thì rất dễ điều tra.” Tiêu Ngộ An nói: “Từ hành vi của Lưu Mỹ có thể thấy, cái người gọi là ‘kim chủ’ có khẩu vị rất lớn, không chỉ làm hại một người phụ nữ, Miễn chỉ cần ngoại hình và khí chất phù hợp với thẩm mỹ của hắn thì đều có thể trở thành ‘mục tiêu’ của hắn.”
Hôm nay Minh Thứ đã nghe biết bao nhiêu lần cái từ “mục tiêu” này, Tiêu Ngộ An nói, y cũng nói, Sa Xuân có “mục tiêu”, Lưu Mỹ và “kim chủ” cũng có “mục tiêu”.
Tất cả “mục tiêu” về cơ bản đều là nạn nhân.
Long Thiên Hạo, Văn Hạc, Vu Hiếu Thành, bọn họ bị mắc kẹt trong khoảng cách rất lớn giữa lý tưởng và thực tế, một số đang cố gắng thoát ra, một số gần như bỏ mạng. Bị một kẻ ẩn náu trong bóng tối lựa chọn, lợi dụng, thế thôi cũng đã thảm thương. Nếu Vu Hiếu Thành không phải hung thủ, nhưng bị chụp mũ giết người bởi những bằng chứng vật chất cực kỳ thuyết phục, điều này còn đáng buồn hơn, và đó cũng là một thất bại của cảnh sát.
Cách đây không lâu, việc phân tích vụ án đã đi vào ngõ cụt, bất kể bạn nhìn nó như thế nào, Vu Hiếu Thành cũng là hung thủ.
Mà Vu Hiếu Thành không nhận tội, lại có chứng cứ ngoại phạm có thể lật tẩy.
Cuộc điện thoại của Phương Viễn Hàng khiến Minh Thứ đột nhiên nghĩ đến chính mình vài năm trước.
Lúc ấy tổ trưởng tổ trọng án vẫn là Lương Trạo. Mỗi một người giữ chức tổ trưởng, đều phải có tầm nhìn vĩ mô, cân bằng công việc giữa các thành viên, không thể chết dí vào một manh mối.
Khi đó Minh Thứ còn non nớt, không thể nào đứng ở góc độ của Lương Trạo để suy nghĩ vấn đề. Khi y phát hiện được một điểm đáng ngờ thì nhất định sẽ liều mạng chui vào —— giống y như Phương Viễn Hàng bây giờ.
Lương Trạo đã nói chuyện với y mấy lần, sau này Cục trưởng Lý cũng ra mặt, nói rõ là muốn trau dồi nhận thức của y về tình hình chung.
Mấy năm nay vụ án qua tay tăng lên nhiều, đúng thật là y đã thay đổi không ít. Mạch suy luận ngày càng thoáng hơn, và y đã không bỏ qua kể cả bức tranh tổng quát hay chi tiết.
Nhưng vừa nãy, sự bế tắc còn đó, phần nào cũng ảnh hưởng đến tâm trạng của y.
Trong tổ đã đã có tiếng nói rồi —— chứng cứ rõ rành rành như vậy mà Vu Hiếu Thành không chịu nhận tội, cậu ta không phải hung thủ thì kẻ đó là ai?
Phương Viễn Hàng giúp Minh Thứ kiên định lại.
Nếu thấy Lưu Mỹ có vấn đề, vậy thì theo tất cả chi tiết đi điều tra;
Nếu cho rằng Vu Hiếu Thành không chắc chắn là hung thủ, vậy thì đi tìm kẻ thực sự đã giết Sa Xuân, để những người vô tội không bị oan uổng!
Tiêu Ngộ An nhìn Minh Thứ, trên môi nở nụ cười.
“Cục phó Tiêu, anh cười cái gì?” Minh Thứ hỏi.
“Cười Tổ trưởng Minh của chúng ta bị một cuộc điện thoại từ đồ đệ khơi dậy ý chí chiến đấu.” Tiêu Ngộ An nói: “Có suy nghĩ mới rồi?”
“Có, nhưng vẫn chưa thành hình.” Minh Thứ khoanh tay, đi tới đi lui, “Bây giờ em đang bắt đầu suy nghĩ từ việc Vu Hiếu Thành không phải hung thủ —— Sa Xuân nói tìm được người giúp mình ‘tự sát’, và yêu cầu Vu Hiếu Thành chôn tay của mình ở trong trường trọng điểm số 9. Đêm mà Sa Xuân chết, Vu Hiếu Thành đã nói lời tạm biệt với Sa Xuân ở nhà hát Giang Nam, ngày thứ hai, nhận được hai bàn tay của Sa Xuân trước cửa nhà mình.”
“Giả sử như tất cả những điều này là sự thật, hung thủ phải biết rất rõ chuyện xảy ra giữa Sa Xuân và Vu Hiếu Thành. Hắn thậm chí còn biết tính cách của Vu Hiếu Thành, biết rằng một khi Sa Xuân yêu cầu Vu Hiếu Thành xử lý hai cái tay kia. Vì để không làm lãng phí thời gian học tập, cứ cho là Vu Hiếu Thành có khó khăn nhưng cũng sẽ đồng ý.” Minh Thứ nói không nhanh, thỉnh thoảng sẽ có những khoảng dừng, bởi vì những gì y nói vào lúc này không trôi chảy, mà vừa suy nghĩ vừa nói, “Hắn không phải mục tiêu của Sa Xuân, nên được coi là người ngoài cuộc, nhưng tại sao hắn lại hiểu rõ ràng như vậy? Ý định can thiệp của hắn là gì?”
“Tạm thời có thể bỏ qua mục đích, tâm tư của hung thủ có khi không thể tưởng tượng được, anh và em cho dù có điều tra bao nhiêu vụ án, cũng không chắc chắn có thể suy nghĩ cùng hướng với hung thủ.” Tiêu Ngộ An thay đổi ngữ điệu, “Chẳng qua từ ‘ai có khả năng theo dõi cuộc trao đổi giữa Sa Xuân và Vu Hiếu Thành’ bắt đầu, nó có thể rút ra một phạm vi.”
Minh Thứ nói: “Các giáo viên và nhân viên khác ở ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’.”
“Từ lời khai của Vu Hiếu Thành và sự xấu hổ mà Sa Xuân phải đối mặt một thời gian trước khi chết, Sa Xuân đã ở trong trạng thái lo lắng.” Tiêu Ngộ An nói: “Cô ta đã tham gia vào cái chết của Vu Chấn. Bất kể Vu Chấn tự uống natri xyanua hay Sa Xuân giúp ông ta, cô ta đã dùng xi măng giấu thi thể Vu Chấn. Đối với một người phụ nữ bình thường mà nói, đây chắc chắn là một ký ức kinh khủng. Còn nữa, sự cô lập của Sa Xuân trong bộ phận nhạc cụ dân tộc ngày càng rõ ràng, đã vương vãi trên mặt bàn. Sa Xuân hoàn toàn chìm vào đáy tuyệt vọng, và cô ta rất muốn chết.”
“Nhưng Vu Hiếu Thành lại khiến cô ta thất vọng…” Minh Thứ đến bên cửa sổ, “Cô ta chỉ có thể tìm kiếm ‘quân bài domino’ tiếp theo.”
Tiêu Ngộ An nói: “Nhưng trong thời gian ngắn, cô ta cũng không tìm được ai. Người âm thầm thúc đẩy tất cả những điều này trong bóng tối cũng không tìm thấy.”
Minh Thứ ở bên cửa sổ xoay người, “Anh, nếu là anh thì anh sẽ làm thế nào?”
“Rất đơn giản, lúc một người gần như chịu hết nổi, chắc chắn sẽ hạ thấp tiêu chuẩn xuống.” Tiêu Ngộ An nói: “Hoặc là trực tiếp chọn cách tự sát.”
“Sa Xuân không tự sát.” Minh Thứ chậm rãi hít vào một hơi, “Cái chết của cô ta chết vẫn giống như Vu Chấn, có tính chất đánh lừa. Cô ta một là thật sự tìm được ‘quân bài domino’ tiếp theo, hai là tìm thấy một ‘quân bài domino’ giả.”
“Vu Hiếu Thành từ chối Sa Xuân là đầu tháng 8, rạng sáng ngày 24 tháng 8 Sa Xuân tử vong.” Tiêu Ngộ An nói: “Trong thời gian ngắn như vậy, liệu cô ta có thể tìm được ‘người thừa kế’ mới không? Vả lại chúng ta đã thảo luận lúc trước, kẻ này có động thái đùn đẩy trách nhiệm đi, mục đích của hắn không thể đơn thuần được.”
“Lệnh Hủ Chi, giáo viên dạy thư pháp kia.” Minh Thứ nói: “Cậu ta có loại tình cảm cuồng nhiệt với Sa Xuân, còn từng bám đuôi Sa Xuân nữa. Cậu ta cũng từng xem rất nhiều buổi biểu diễn của Sa Xuân. Hắn ta có khả năng nghe lén cuộc trao đổi giữa Sa Xuân và Vu Hiếu Thành!”
“Nếu như đó là kẻ có bệnh tình cảm…” Tiêu Ngộ An nói: “Khi hắn biết được tâm tư của Sa Xuân, việc ‘giúp đỡ’ Sa Xuân hoàn thành tâm nguyện cũng không phải không có khả năng. Việc đổ thừa cho Vu Hiếu Thành có thể xem là trả thù, cái chết có thể khiến hắn ta vĩnh viễn có được Sa Xuân. Chẳng qua…”
Minh Thứ hỏi: “Chẳng qua cái gì?”
“Chẳng qua kẻ khả nghi không chỉ có mình Lệnh Hủ Chi.” Tiêu Ngộ An nói: “ ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’ vẫn có ‘điểm mù’.”
Minh Thứ hiểu ra, ‘điểm mù’ mà Tiêu Ngộ An nói tới cũng không phải là chỉ điểm mù của camera an ninh, mà là việc điều tra chưa chạm tới ngóc ngách sâu nhất.
Sẽ là chỗ nào đây?
Tiêu Ngộ An nói: “Chút nữa em sắp xếp, cắt cử người đến Đại Học Y Đông Nghiệp, tìm kiếm manh mối về vị ‘giáo sư đại học’. Bên khác, theo mạch suy luận vừa rồi của em, đi ‘dập’ ‘điểm mù’ mà chúng ta đã bỏ qua.”
Phương Viễn Hàng cảm thấy thoải mái hơn sau khi có được sự ủng hộ của Minh Thứ, cậu lập tức đến nhà Lưu Mỹ, nhưng không tìm thấy người, mà điện thoại của Lưu Mỹ cũng không thể kết nối được.
Giống như đột nhiên bốc hơi.
Tâm Cuồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.