Editor: Mộc
Danh tính của hai thi thể nữ giới vẫn chưa được xác định. Dấu vân tay của họ vẫn còn nguyên vẹn, thông tin ADN của họ đã được thu thập nhưng không khớp với bất kỳ mẫu nào trong cơ sở dữ liệu của cảnh sát.
Về phía giám định pháp y, báo cáo khám nghiệm tử thi vẫn chưa được công bố.
Thiếu niên có hành vi kỳ lạ, liên tục quan sát người khác bên ngoài chùa Hải Kính tên là Tần Tự, 17 tuổi, đang là học sinh lớp 11 của trường trung học phổ thông số 3 thành phố.
“Sư phụ, Tần Tự trông yếu ớt quá, không giống như người có thể đâm dao vào thái dương của người trưởng thành.” Phương Viễn Hàng nói.
“Hiện tại còn khó mà nói được.” Minh Thứ nói: “Nếu lúc đó nạn nhân còn tỉnh táo, Tần Tự bất ngờ tấn công, quả thực có vẻ như không thể thành công. Nhưng nếu nạn nhân bất tỉnh thì sao? Hoặc ở trong trạng thái không thể chống cự khác? Tần Tự tuy nhìn có vẻ gầy yếu, nhưng dù sao cũng là nam giới.”
Phương Viễn Hàng nói: “Cũng có khả năng lắm, em gọi cậu ta qua nhé?”
Minh Thứ gật đầu: “Đi đi.”
Tần Tự quả thực khác biệt với mọi người, người khác dù không nhìn thấy thi thể, chỉ nghe nói đến chết chóc thôi cũng đã sợ hãi muốn chết, cậu ta là một trong những người nhìn thấy thi thể, nhưng lại không chút hoang mang, như thể những thứ bị ném trong hố lõm kia không phải là hai thi thể đáng sợ, mà là một thứ gì khác.
“Bạn học của cậu đâu?” Minh Thứ hỏi.
Tần Tự mặt không biểu tình hỏi: “Nếu anh muốn tìm bạn học của tôi, thì gọi tôi qua đây làm gì?”
Minh Thứ bật cười. Những thiếu niên mười mấy tuổi khi đối mặt với nam giới lớn tuổi, thường có những hành động giả vờ, vô thức muốn áp đảo đối phương, hạ gục uy thế của họ. Minh Thứ đã gặp nhiều loại người như vậy, loại đẳng cấp này của Tần Tự, cao lắm cũng chỉ là “quái vật nhỏ”.
Tần Tự có lẽ không ngờ Minh Thứ lại cười như vậy, cau mày, suýt nữa không thể giữ được vẻ bình tĩnh trên mặt.
Minh Thứ nói: “Tôi hỏi lại lần nữa, bạn học của cậu đâu?”
Tần Tự cau mày sâu hơn: “Tôi không có bạn học.”
“Cậu đến núi Kỳ Nguyệt một mình?”
“Một mình không được đến sao? Núi Kỳ Nguyệt có quy định này à?”
Minh Thứ nói: “Đương nhiên là được. Nhưng tôi muốn biết, mục đích cậu một mình đến núi Kỳ Nguyệt là gì.”
Tần Tự dần dần hưng phấn: “Tôi đến để chụp ảnh!”
Minh Thứ hỏi: “Vậy cậu có phiền nếu tôi xem những bức ảnh cậu chụp không?”
TruyenLau
Tần Tự ôm máy ảnh, nghiêng người, môi mím thành một đường thẳng.
Đây là hành động hoàn toàn đề phòng, rõ ràng, cậu ta rất không muốn để cảnh sát trước mặt đụng vào máy ảnh của mình.
Có lẽ máy ảnh chỉ là thứ yếu, những bức ảnh bên trong mới là chìa khóa.
Trầm mặc một lúc, Tần Tự bị khí thế của Minh Thứ đánh bại, bực bội đưa máy ảnh về phía trước, “Muốn xem thì xem, đừng làm hư.”
Minh Thứ nhanh chóng lướt qua những bức ảnh, đồng thời vô tình nhướng mày. TruyenLau.com
Chiếc máy ảnh này bao gồm cả ống kính có giá hơn 50.000 tệ. Đối với những người chuyên chơi nhiếp ảnh, 50.000 tệ đương nhiên không đắt, nhưng đối với một học sinh lớp 11 mà nói, máy ảnh 50.000 tệ đã là trang bị đẳng cấp.
Tần Tự cho biết cậu ta đến núi Kỳ Nguyệt để chụp ảnh. Phong cảnh mùa thu của núi Kỳ Nguyệt rất đẹp, nhưng bắt đầu từ chân núi, thứ cậu ta chụp là người chứ không phải phong cảnh.
Có người thích chụp ảnh phong cảnh, có người thích chụp ảnh người, điều này cũng bình thường.
Nhưng nếu thích chụp ảnh người, tại sao phải lặn lội từ trung tâm thành phố đến tận núi Kỳ Nguyệt? Không thể chụp ở những nơi khác sao? Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hơn nữa, những người trong ống kính của Tần Tự đều rất “xấu xí”.
Không phải xấu xí về ngoại hình, mà là một loại “thái độ xấu xí”.
Có những phụ nữ trung niên túm đầu túm cổ nhau vì tranh giành chỗ đứng, chửi bới om sòm, có ông già cố gắng rung cây để bạn gái chụp được cảnh lá vàng bay, có những thanh niên đứng ở những nơi không nên đứng, giẫm đạp lên cỏ vô tội vạ, có những đứa trẻ đang tiểu tiện ở nơi công cộng…
Lướt tiếp, còn có những người đàn ông và phụ nữ hoảng hốt chạy từ trong rừng ra, thậm chí còn có hơn mười bức ảnh thi thể trong hố nhỏ.
Tại sao một cậu bé mười bảy tuổi lại thích chụp những thứ như vậy?
Minh Thứ lại lướt tiếp về phía trước, có vẻ như Tần Tự còn chưa kịp xóa những bức ảnh mình chụp trước đó, trong album ảnh còn có “lưu trữ” của tuần trước, tháng trước.
Giống như những bức ảnh chụp hôm nay, những gì Tần Tự chụp được đều là những khoảnh khắc “xấu xí” của người bình thường.
Đột nhiên, Minh Thứ nhìn thấy một địa điểm quen thuộc và một người quen mắt.
“Tôm Bảo Bảo” và Tần Hùng, ông chủ của “Tôm Bảo Bảo”.
Trong ảnh, Tần Hùng đang vật lộn với một người phụ nữ trung niên. Vẻ mặt của cả hai đều rất méo mó, trong mắt tràn đầy oán hận.
Minh Thứ hướng máy ảnh về phía Tần Tự, “Họ là ai?”
Tần Tự cười mỉa mai: “Bố mẹ tôi.”
Tần Tự và Tần Hùng đều mang họ Tần, trước khi hỏi Minh Thứ đã đoán được rồi.
“Có vẻ như cậu rất thích ngắm nhìn sự xấu xí của người khác.” Minh Thứ nói: “Nhưng tại sao phải nhất định đến núi Kỳ Nguyệt để quan sát?”
“Tất nhiên là vì những người đến những địa điểm du lịch nổi tiếng trên mạng này đặc biệt xấu xí!” Tần Tự ánh mắt trở nên dữ tợn, “Ha ha” cậu ta cười mấy tiếng, “Anh không nhận ra sao? Ngọn núi này ở đâu cũng có thể bắt gặp những linh hồn xấu xí nhất!”
Phương Viễn Hàng mí mắt giật giật, có cảm giác như nằm không cũng dính đạn.
Minh Thứ nói: “Vừa rồi ở ngoài chùa Hải Kính, cậu liên tục quan sát những người xung quanh, cũng là để bắt kịp sự xấu xí của họ?”
Tần Tự liếm môi, “Nếu có thể, tôi còn muốn chụp lại sự xấu xí của cảnh sát các anh!”
Phương Viễn Hàng nghe không nổi nữa: “Đủ rồi đấy!”
“Máy ảnh.” Minh Thứ lắc lắc nói: “Cho tôi mượn dùng một chút.”
Tần Tự kích động nói: “Tại sao?”
Minh Thứ nói: “Mười mấy bức ảnh chụp hố nhỏ ở trong này, biết đâu có thể cung cấp cho chúng tôi một số manh mối.”
Tần Tự nắm chặt nắm đấm.
Minh Thứ nói: “Sao vậy, cậu không muốn à?”
Tần Tự nói: “Anh vốn dĩ không muốn mượn mười mấy bức ảnh tôi chụp, anh muốn lấy máy ảnh của tôi đi xử lý kỹ thuật!”
Minh Thứ cười: “Ồ, cũng thông minh đấy.”
“Anh cho rằng tôi là hung thủ.” Tần Tự lại nói: “Bởi vì 90% hung thủ các vụ án mạng đều sẽ quay lại hiện trường gây án!”
Minh Thứ chụm các ngón tay lại, gõ nhẹ: “Xem ra cậu đọc khá nhiều sách trinh thám nhỉ.”
“Nhưng tôi không phải hung thủ!” Tần Tự nói: “Tôi thậm chí không biết mấy cô gái đó là ai!”
Minh Thứ hỏi: “Ai là người đầu tiên phát hiện ra cái hố đó?”
Tần Tự khựng lại.
Minh Thứ đợi vài giây: “Hả?”
Tần Tự nói: “Nếu tôi nói là tôi, anh có nghi ngờ tôi hơn không?”
“Vậy thực sự là cậu?”
“Tôi không thể nói dối chứ! Lỡ sau này bị các anh phát hiện tôi nói dối, vậy chẳng phải nghi ngờ của các anh đối với tôi càng lớn hơn sao?”
Minh Thứ nói: “Vậy phải nhớ kỹ lại xem, cậu đã phát hiện ra cái hố nhỏ đó như thế nào?”
“Tôi…” Tần Tự cuối cùng cũng bối rối, “Tôi đi theo sau năm người, ba nam hai nữ, muốn chụp ảnh bọn họ. Họ nô đùa gần cái hố nhỏ, mà tôi ở dưới không chụp được mặt họ, đành phải đi lên trên. Nơi tôi đứng cao hơn cái hố nên lập tức nhìn thấy xác chết bên trong.”
Minh Thứ hỏi: “Cậu đi theo năm người nào?”
Tần Tự quay lại nhìn, chỉ tay về phía những người đó.
Minh Thứ lại hỏi: “Họ có biết cậu đi theo họ, chụp ảnh họ không?”
Tần Tự khinh thường nói: “Chưa từng có ai phát hiện được tôi chụp ảnh họ cả!”
Minh Thứ không tiếp tục đặt câu hỏi, tạm thời thả Tần Tự đi.
“Thằng nhóc này có thể có vấn đề tâm lý nghiêm trọng.” Dịch Phi nói: “Nhưng anh không chắc cậu ta là hung thủ.”
“Ừm.” Minh Thứ nói: “Tần Tự có cách để giải tỏa cảm xúc, nhưng hung thủ thể hiện ra là trạng thái kìm nén lâu ngày cuối cùng đã bùng nổ.”
Dịch Phi liếc nhìn những nhân chứng rồi nói: “Hỏi han cũng không sai biệt lắm, trừ Tần Tự ra, những người khác đều không có gì đáng ngờ.”
Minh Thứ xoa bóp mi tâm, nói: “Vẫn phải đợi kết quả từ thầy Hình và Tiêu Mãn.”
Đêm khuya, Hình Mục vội vàng cầm báo cáo khám nghiệm tử thi đi tới, khi nhìn thấy Tiêu Ngộ An ở đó, sắc mặt đột nhiên thay đổi: “Tiêu, cục phó Tiêu, anh cũng ở đây à.”
Tiêu Ngộ An gật đầu, “Ừm, đến tìm hiểu về vụ án. Thầy Hình, anh không cần ngại tôi, cứ báo cáo với tổ trưởng Minh là được.”
“Ồ, được.” Hình Mục đưa bản báo cáo cho Minh Thứ, “Đây là kết luận từ khám nghiệm tử thi sơ bộ. Cả hai nạn nhân đều chết vì vết thương do vật sắc nhọn ở thái dương, trước đây tôi nghi ngờ nạn nhân ở trạng thái không tỉnh táo trước khi chết, hung thủ có thể đã cho họ uống thuốc, nhưng kết quả kiểm tra độc tố cho thấy họ không hề uống hoặc tiêm bất kỳ loại thuốc nào. Ngoài ra, dạ dày của họ hoàn toàn trống rỗng. Thời gian tử vong là vào tối ngày 13 tháng 10.”
Minh Thứ nói: “Vậy nên họ bị hung thủ đâm một nhát dao trong tình trạng tỉnh táo…”
“Tất nhiên cũng có khả năng họ đang ở trạng thái ngủ.” Hình Mục nói: “Nhưng có một vấn đề là, hố nhỏ chính là hiện trường đầu tiên, vết máu tụ cũng chứng minh, họ đã bị đưa vào tư thế mà chúng ta đã thấy rất nhanh sau khi chết. Hai cô gái, trong hoàn cảnh nào sẽ ngủ ở nơi hoang vu như thế? Tôi thực sự không thể nghĩ ra.”
Minh Thứ khoanh tay đi lại, “Với thể trạng của Tần Tự, ngay cả vào ban đêm, cũng gần như không thể đâm một nhát dao vào thái dương của hai phụ nữ trưởng thành còn tỉnh táo. Hung thủ có khả năng cao không nằm trong nhóm thanh niên leo núi đó. Phương Viễn Hàng.”
Đột nhiên bị gọi tên, Phương Viễn Hàng vội vàng đứng dậy: “Sư phụ, có em!”
Minh Thứ nói: “Mặc dù hiện trường vụ án cách chùa Hải Kính khá xa, nhưng hai nạn nhân leo núi, theo tuyến đường bình thường, lẽ ra sẽ phải đi qua chùa. Vào thời điểm họ bị sát hại, du khách trên núi Kỳ Nguyệt không nhiều, có thể các nhà sư ở chùa đã chú ý đến họ. Cậu đến chùa Hải Kính hỏi thăm xem sao. Nếu họ không leo núi theo tuyến đường thông thường, thì mối quan hệ của họ với hung thủ rất đáng suy ngẫm.”
Có chín nhà sư sống lâu năm ở chùa Hải Kính, khi Phương Viễn Hàng tìm đến họ, một nhà sư trẻ tuổi ngoài hai mươi đã chủ động bước ra, tự xưng ba ngày trước vào buổi chiều, đã nhìn thấy hai phụ nữ đi qua chùa Hải Kính lên núi.
Nhà sư này tên là Ngộ Tăng, một năm trước thi nghiên cứu sinh thất bại, mới quy y cửa Phật.
“Họ đến núi Kỳ Nguyệt thưởng ngoạn mùa thu, khi tôi gặp họ đã là 3 giờ chiều.” Ngộ Tăng mặc áo cà sa, nhưng có lẽ do xuất gia chưa lâu, cử chỉ không giống nhà sư lắm, “Lúc đó tôi đang đọc sách trong sân, họ vào nghỉ ngơi, hỏi tôi lá trên đỉnh núi đã vàng hết hay chưa.”
Phương Viễn Hàng hỏi: “Anh trả lời thế nào?”
“Tất nhiên tôi nói với họ rằng lá đã vàng.” Ngộ Tăng nói: “Nhưng tôi đã cảnh báo họ, chùa Hải Kính cách đỉnh núi một đoạn đường dài, đi lên trên nữa sẽ không có đường, hai cô gái có thể gặp nguy hiểm. Nhưng họ không nghe, còn nói mình là nữ anh hùng.”
Phương Viễn Hàng hỏi: “Tại sao anh lại cho rằng trên đó sẽ nguy hiểm?”
Ngộ Tăng khựng lại, mí mắt cụp xuống: “Bình thường chẳng ai lên núi cả, chẳng lẽ không nguy hiểm sao?”
Phương Viễn Hàng không tiếp tục hỏi mà nhìn chằm chằm Ngộ Tăng một lúc.
Nguy hiểm thực ra có nhiều loại, trên núi có thú dữ, là nguy hiểm, đường núi hiểm trở, không cẩn thận có thể ngã xuống, cũng là nguy hiểm, trên núi có người mang ý đồ xấu, càng là nguy hiểm.
Ngộ Tăng muốn nói đến loại nguy hiểm nào?
Thấy Phương Viễn Hàng nhìn mình, Ngộ Tăng có vẻ bồn chồn, “Tôi không cản họ lại, tôi cũng rất tự trách bản thân, nhưng họ chết trên núi, đây không phải là chuyện liên quan đến tôi chứ?”
Phương Viễn Hàng có chút kinh ngạc.
Người ta thường nói người theo Phật giáo từ bi, nhưng lời nói của Ngộ Tăng lại không nghe ra được chút từ bi nào.
“Vậy anh hãy nhớ lại, khi họ lên núi họ mặc quần áo kiểu gì.” Phương Viễn Hàng nói.
Ngộ Tăng nói: “Họ đều mặc đồ thể thao. Một người mặc quần áo trắng và giày trắng, người còn lại mặc quần áo màu đỏ và giày đen. Người mặc đồ trắng mang theo máy ảnh.”
Phương Viễn Hàng lại hỏi: “Trước và sau khi họ lên núi, anh còn chú ý đến du khách nào khác không?”
Ngộ Tăng lắc đầu: “Ngày hôm đó có không ít người đến núi Kỳ Nguyệt, nhưng đi qua chùa để lên núi tôi chỉ nhìn thấy hai người họ.”
“Các anh có thường hay lên núi không?”
“Không, trên núi ngoài cây cối ra cũng chỉ có cây cối, thỉnh thoảng nhìn thấy vài con sóc. Chúng tôi cần gì sẽ xuống núi mua, lên núi chẳng để làm gì.”
“Mặc đồ thể thao, ngắm cảnh mùa thu, tự nhận mình là nữ anh hùng và mang theo máy ảnh.” Minh Thứ nói: “Vậy thì cũng giống như đại đa số chúng ta thôi, thật ra chỉ là đi lên núi ngắm lá ngân hạnh. Nhưng hai du khách, tại sao lại bị hung thủ nhắm trúng?”
Phương Viễn Hàng đứng một bên ngẩn người.
Minh Thứ gọi một tiếng: “Đang suy nghĩ gì thế?”
“A?” Phương Viễn Hàng phục hồi tinh thần: “Cái cảm giác của em về Ngộ Tăng không tốt lắm.”
Minh Thứ hỏi: “Không tốt thế nào?”
Phương Viễn Hàng nói: “Anh ta là người cuối cùng mà chúng ta biết đã gặp hai nạn nhân. Sau khi hai nạn nhân lên núi, anh ta hoàn toàn có cơ hội theo sau và gây án.”
Minh Thứ nói: “Động cơ là gì?”
Phương Viễn Hàng thành thật nói: “Em không biết.”
“Đừng vội.” Minh Thứ vỗ vai đồ đệ: “Một khi xác định được danh tính của thi thể, vụ án này sẽ có đột phá.”
Việc tìm kiếm danh tính của thi thể không hề suôn sẻ, nhưng Tiêu Mãn lại thu được mô da trên móng tay của một thi thể trùng khớp với thông tin ADN trong cơ sở dữ liệu.
Vương Tranh, 43 tuổi, bị kết án 3 năm 6 tháng tù vì cưỡng hiếp một phụ nữ cách đây 4 năm. Anh ta ra tù vào đầu năm nay, chưa lập gia đình và bị nghi là đang thất nghiệp, hiện đang sống cùng mẹ già ở phố Thảo Lung, quận Tây Thành.
Minh Thứ ngay lập tức cử người đến phố Thảo Lung, và đích thân hỏi thăm tình hình của Vương Tranh trong khi thụ án.
Thành phố Đông Nghiệp có tổng cộng hai nhà tù, một ở phía bắc thành phố, một ở phía đông. Nhà tù nơi Vương Tranh cải tạo nằm ở phía bắc thành phố, được giới cảnh sát gọi là “Bắc Giam”.
Bên trong nhà tù phân cấp bậc rất nghiêm ngặt, các tù nhân cũng có quy tắc và “chuỗi khinh miệt” của riêng mình.
Những kẻ ở dưới cùng của “chuỗi khinh miệt” luôn là những kẻ ra tay với trẻ em, tiếp theo là những kẻ giở móng vuốt với phụ nữ.
Vương Tranh là một kẻ hiếp dâm đã hãm hại một cô gái trẻ mới vừa bước chân đi làm. Nhiều người trong tù đã có vợ và con gái, không ưa nhất là kẻ rác rưởi như Vương Tranh.
Theo lời của Lư Chiếu Phong, cai ngục tại “Bắc Giam” nói, ba năm rưỡi này Vương Tranh đã sống rất thảm.
Minh Thứ hỏi: “Phương pháp tàn nhẫn như thế nào?”
Lư Chiếu Phong cũng không có nói rõ ràng, chỉ nói: “Về cơ bản hết giá trị sử dụng.”
Minh Thứ đã hiểu.
Những tù nhân đã phạm nhiều tội ác khác nhau đã sử dụng các phương pháp riêng của họ để trừng phạt kẻ hiếp dâm trong tù để hắn không có cơ hội phạm tội tương tự nữa sau khi ra tù.
Tuy nhiên, xâm hại phụ nữ không chỉ có một cách thức đó.
Minh Thứ nhìn những bức ảnh khám nghiệm tử thi chi tiết trải trên bàn.
Hai nạn nhân không hề bị xâm phạm trước hay sau khi chết, trên cơ thể không có dịch thể hay lông tóc của người khác, nhưng tư thế của họ mang hàm ý tình dục mạnh mẽ. Vương Tranh không còn là một người đàn ông khỏe mạnh nữa. Trong cơn buồn khổ và đè nén áp lực, liệu anh ta có trút giận lên phụ nữ không?
Đáp án là có khả năng.
Khi bị cảnh sát tìm thấy, Vương Tranh đang giao hàng. Anh ta đang đi xe ba gác điện, phía sau chất đầy hàng hóa. Dạo này là mùa cao điểm vận chuyển hàng nên các công ty giao hàng đều thiếu người.
“Các anh, các anh làm gì vậy?” Vương Tranh sợ hãi lùi lại, “Tôi không phạm tội, các anh bắt tôi làm gì?”
“Đương nhiên có lý do để bắt anh.” Trong nhà Phương Viễn Hàng có một người em họ cùng lớn lên với cậu, quan hệ rất tốt, thân như là anh em ruột. Người em họ ấy cũng mới bắt đầu đi làm. Cũng xấp xỉ tuổi của cô gái bị Vương Tranh cưỡng hiếp năm đó, nên khi nhìn thấy Vương Tranh, Phương Viễn Hàng đã vô cùng tức giận.
Dịch Phi dặn dò Phương Viễn Hàng khi xử lý vụ án không nên nóng nảy, trước tiên hãy đưa người về đồn rồi nói tiếp.
Phương Viễn Hàng hỏi: “Tổ phó Dịch, còn anh thì sao?”
Dịch Phi nói: “Vương Tranh này không giống như trong tưởng tượng của tôi, tôi sẽ đến nhà hắn xem sao.”
Vương Tranh hét lên: “Có chuyện gì các anh cứ việc tìm tôi! Đừng làm khó mẹ tôi! Bà ấy sức khỏe yếu, không chịu được đả kích!”
Dịch Phi nói: “Điều khiến bà ấy tổn thương nhất, chẳng phải là do con trai bà ấy làm hay sao?”
Vương Tranh nhất thời không nói nên lời.
Dịch Phi đến phố Thảo Lung. Tòa nhà chung cư nơi nhà Vương Tranh sinh sống là một tòa nhà 8 tầng thấp tầng, loại nhà này ở thành phố Đông Nghiệp gần như có thể được coi là nhà cũ.
Khác với phản ứng dữ dội của Vương Tranh, mẹ anh ta là bà Lưu bình tĩnh mời Dịch Phi vào nhà và lo lắng hỏi: “Vương Tranh lại gây chuyện gì rồi sao?”
Đồ đạc trong phòng đã cũ, thức ăn còn sót lại trên bàn ăn được đậy bằng lồng vải mỏng. Trên chiếc bàn trà cũ kỹ bày đầy lọ thuốc, nhìn kỹ thì toàn là thuốc.
Mùi thuốc từ trong bếp bay ra, thuốc bắc đang sôi trên bếp.
Trước khi vào nhà, Dịch Phi để ý thấy trên tường ngoài cửa có dấu vết sơn mới, trên đó có lẽ là dòng chữ “kẻ hiếp dâm” hay gì đó tương tự bị che lại.
Gia đình này sống rất khó khăn.
Dịch Phi hỏi bà Lưu vài câu hỏi về Vương Tranh, bà Lưu trả lời từng câu một.
“Vương Tranh quả thực đã phạm sai lầm, là do tôi không quản lý tốt, nó ngồi tù bao nhiêu năm cũng là đáng, cho dù có ngồi tù chung thân cũng không thể bù đắp được tổn thương cho cô gái đó.”
“Sau khi ra tù nó không tìm được việc làm. May mà tôi vẫn còn lương hưu nên chúng tôi miễn cưỡng có thể sống qua ngày. Tuy nhiên, gần đây nó đã tìm được một công việc giao hàng gì đó, với cả một công trường cũng đồng ý cho nó làm việc, cũng coi như an ổn đôi phần.”
“Tôi không mong đợi gì ở nó, chỉ mong nó sau này không làm những chuyện tổn thương người khác nữa, vậy là đủ rồi.”
“Thuốc à? Thuốc là của tôi, tôi cũng đã già, không còn sức khỏe nữa, tim, gan, thận đều không tốt, còn bị phong thấp, cậu nhìn tay tôi đều biến dạng hết cả rồi đây. Vương Tranh thường nói, làm tôi yên tâm, nó cố gắng làm việc chăm chỉ để nuôi tôi dưỡng già, cậu cũng thấy mấy cái thuốc này, đều là nó bắt tôi phải đến bệnh viện để kê.”
Vương Tranh đang ngồi trong phòng thẩm vấn, trên bàn là ảnh của hai nạn nhân.
“A!” Anh ta tiến đến nhìn kỹ vài giây, rồi lập tức nhảy dựng lên hét lên, sắc mặt tái nhợt: “Đây… Đây là cái gì?”
Minh Thứ nói: “Họ là ai?”
Vương Tranh kinh ngạc nói: “Làm sao tôi biết được?”
Tâm Cuồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.