Tâm Cuồng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tâm Cuồng

Tác giả : Sơ Hòa 初禾

Chương 167: Đấu Trùng (17)

Editor: Mộc
“Đội phó Chu à? Anh ấy vẫn luôn ở trung tâm nghiên cứu tâm lý học.” Trong nhà tập bắn vang lên tiếng súng chói tai, Lục Nhạn Chu vừa tháo găng tay vừa kẹp điện thoại đi ra ngoài, “Cậu lại mò đi Lạc Thành làm gì? Hay là Lạc Thành có tình mới khiến cậu quên luôn người tình cũ như tôi rồi?”
Minh Thứ “chậc” một tiếng, thầm nghĩ mấy tên trai thẳng thời nay đúng là khó đỡ, nói năng không phanh cứ như tàu hỏa trật đường ray.
“Người tình cũ lắm lời quá, phiền phức.”
“Này— cái đồ vong ân phụ nghĩa!” Lục Nhạn Chu bật cười sảng khoái, nhưng rồi giọng dần trở nên nghiêm túc, “Tiểu Minh, cậu đột nhiên hỏi đến Đội phó Chu, có chuyện gì xảy ra sao?”
“Khó nói lắm.” Minh Thứ nghiêm mặt, “Có thể liên quan đến vụ án tôi đang điều tra, nhưng tôi chưa chắc chắn.”
“Vụ án à?” Lục Nhạn Chu nhíu mày, “Từ khi anh ấy quay về, hầu như không tiếp xúc với ai bên ngoài.”
Minh Thứ gật đầu, “Tôi biết. Nhưng nguồn tin tôi nhận được là từ một người đáng tin. Có thể điều tra lại các nhiệm vụ trước đây của Đội phó Chu không?”
Lục Nhạn Chu ngẫm nghĩ, “Nếu không phải nhiệm vụ mật thì chắc có thể tra được.”
“Dịch Phi sẽ đến Tổng đội Cảnh sát Đặc cảnh tìm cậu, lúc đó phiền cậu phối hợp với anh ấy.” Minh Thứ nói tiếp: “À đúng rồi, cậu có biết rõ tình hình gia đình của Đội phó Chu không?”
“Biết thì có biết…” Giọng Lục Nhạn Chu trầm xuống, “Nhưng Tiểu Minh này, Đội phó Chu là người mà tôi kính trọng nhất, anh ấy trở nên như bây giờ, tôi không cho phép bất kỳ ai làm tổn thương anh ấy thêm nữa, cũng không cho phép ai nghi ngờ lòng trung thành của anh ấy.” TruyenLau.com
Minh Thứ thở dài, “Tôi hiểu. Trước đây tôi cũng từng thực tập ở Tổng đội, tôi cũng kính trọng Đội phó Chu như cậu. Nhưng hiện giờ, hoặc là có người đang nhắm vào anh ấy, hoặc là trên người anh ấy có đầu mối quan trọng, vì vậy tôi nhất định phải điều tra tới cùng.”
Tại trụ sở Tổng đội Cảnh sát Đặc cảnh.
Lục Nhạn Chu không còn nét bông đùa thường ngày, nét mặt nghiêm trọng khi điều tra hồ sơ của Chu Bình.
Khi nhận cuộc gọi từ Minh Thứ, Dịch Phi cũng khá bối rối, không hiểu sao lại đột nhiên phải điều tra một cảnh sát đặc cảnh có thành tích xuất sắc như vậy. TruyenLau
Chu Bình, 37 tuổi, người thị trấn Lư Giang, thành phố Bưu, tốt nghiệp Học viện Cảnh sát Đặc cảnh Đông Nam, nhiều lần được tuyên dương là học viên ưu tú. Khi tốt nghiệp đúng lúc Đội Cảnh sát Đặc cảnh thành phố Đông Nghiệp đang mở rộng, anh thuận lợi gia nhập đội chi nhánh phía Nam, hai năm sau được điều về Tổng đội thành phố, vừa tham gia thực chiến vừa huấn luyện tân binh.
Các nhiệm vụ của Chu Bình hiện tại đã được giải mật hoàn toàn. Dịch Phi xem qua một lượt, không phát hiện điểm nào đáng nghi ngờ. Từ khi vào ngành đến nay, hồ sơ Chu Bình hoàn toàn trong sạch, luôn là một đặc cảnh chính trực.
“Tôi đã nói rồi, Đội phó Chu chắc chắn không có vấn đề gì.” Lục Nhạn Chu thở phào, “Gần đây các anh toàn gặp những vụ án biến thái, Tiểu Minh căng thẳng quá độ rồi.”
TruyenLau Dịch Phi uống cạn chén trà nguội, lẩm bẩm: “Chắc chắn Tiểu Minh có lý do của cậu ấy.”
Lục Nhạn Chu chuẩn bị đóng máy tính, thì Dịch Phi bất ngờ hỏi: “Trước đây khi Đội phó Chu còn khoẻ mạnh, có từng tâm sự với cậu chuyện gia đình không? Bưu Thành nằm phía Bắc, Học viện đặc cảnh Đông Nam thì ở tận miền Nam, bình thường cảnh sát đặc cảnh sẽ chọn nơi gần để công tác, sao anh ấy lại về thành phố Đông Nghiệp?”
Lục Nhạn Chu lại ngồi xuống, “Anh hỏi thế tôi mới sực nhớ ra. Đội phó Chu rất hiếm khi nhắc đến người thân. Bố mẹ anh ấy chắc chắn không ở Đông Nghiệp, mà anh ấy cũng chưa từng lập gia đình.”
Trong hồ sơ ghi rất rõ: Cha mẹ Chu Bình là nông dân ở thị trấn Lư Giang, Chu Bình là con cả, dưới còn một em trai và một em gái. Với một vùng nông thôn miền Bắc, đây là một cơ cấu gia đình rất bình thường.
“Gia cảnh của Đội phó Chu không khá giả, tôi nhớ anh ấy từng nói cảm thấy có lỗi với gia đình.” Lục Nhạn Chu vò đầu, “Nhưng điều tôi thấy lạ là, anh ấy chưa từng đưa họ đến Đông Nghiệp.”
Dịch Phi nói: “Vì từng làm cảnh sát nằm vùng?”
Lục Nhạn Chu lắc đầu, “Không, làm nội gián là chuyện sau này. Tổng đội bọn tôi thật ra không bận như bên anh đâu, trong năm vẫn có thời gian nghỉ ngơi. Nhà tôi cũng không ở Đông Nghiệp, nếu có dịp nghỉ, tôi hoặc về thăm nhà, hoặc đón bố mẹ lên chơi mấy ngày, anh em trong đội cũng đều như thế. Nhưng Đội phó Chu thì chưa từng làm vậy.”
Dịch Phi đứng lên, “Ý cậu là, anh ấy từng nói cảm thấy có lỗi với người thân, nhưng lại chưa từng quan tâm đến họ?”
Lục Nhạn Chu bực dọc, đập tay xuống bàn, “Thôi, tôi không nên nói thế. Đội phó Chu là người dồn hết tâm sức cho công việc, anh ấy không đáng bị nghi ngờ.”
Ánh mắt Dịch Phi trở nên sâu lắng, rõ ràng đã có những suy nghĩ khác.
Phải chăng là vì công việc mà Đội phó Chu vô tình bỏ quên gia đình?
Hay là vì một lý do nào đó mà anh không thể đối diện với người nhà, nên đành vùi đầu vào công việc?
Hồ sơ luôn lạnh lẽo, chỉ hiển lộ được vài chi tiết, nhưng không thể nói lên phần chìm dưới bề mặt.
Tại thị trấn Lư Giang, thành phố Bưu.
Từ Xuân tìm đến gia đình của Chu Bình.
Cha của Chu Bình đã qua đời, mẹ là Lý Xuân Hà và em trai Chu Quân sống cùng nhau.
Lý Xuân Hà đã 60 tuổi, tuổi này ở thành phố không phải quá già, nhưng do làm việc nặng từ nhỏ nên bà mắc nhiều bệnh, ba năm trước đã bị liệt, nửa năm gần đây tinh thần cũng không còn minh mẫn, chẳng nhận ra ai.
Biết Từ Xuân đến từ thành phố Đông Nghiệp, Chu Quân lập tức tỏ ra khó chịu, “Nhà chúng tôi với Chu Bình không còn quan hệ gì nữa rồi. Anh ta làm cảnh sát của anh ta, chúng tôi sống cuộc sống của dân thường.”
Từ Xuân nghe ra ngay, Chu Quân rất bất mãn với việc anh trai làm cảnh sát.
“Còn em gái cậu là Chu Thiên thì sao?” Từ Xuân hỏi vòng vo, không vội nhắc đến Chu Bình, “Sao không thấy cô ấy ở đây?”
“Đi làm ăn xa rồi.” Chu Quân đang nhặt rau thì khựng lại, ngẩng lên quan sát Từ Xuân, “Anh cũng là cảnh sát phải không?”
Từ Xuân dứt khoát kéo ghế con lại ngồi xuống, giúp nhặt rau cải, “Ra ngoài làm công ăn lương hả?”
Chu Quân cười khẩy: “Phải, đi làm công. Con bé khi còn nhỏ xíu đã phải ra ngoài làm việc kiếm tiền vì anh ta. Vậy mà sau đó thì sao? Anh ta lại nói muốn theo đuổi lý tưởng của mình.”
Dưới những câu hỏi khéo léo của Từ Xuân, cuối cùng Chu Quân cũng nói ra mối quan hệ thật sự giữa Chu Bình và gia đình này ——
Nhà họ Chu rất nghèo, Chu Bình là anh cả, từ nhỏ học hành rất giỏi, mà gia đình thì chẳng nuôi nổi nhiều con, càng không thể cho tất cả đi học. Chu Thiên là con gái, phải bỏ học từ rất sớm, ở nhà cùng mẹ làm đồ thủ công, đem ra chợ bán kiếm tiền để nuôi Chu Bình học. Còn Chu Quân thì học hành bình thường, không bằng anh trai, nhưng cũng muốn học, muốn có cơ hội lên thành phố làm việc. Vậy mà bị cha kéo ra khỏi trường, bắt xuống ruộng làm nông, tiền bạc để dành hết cho anh cả.
Có thể nói, Chu Bình là người được cả gia đình dốc lòng nuôi dưỡng.
Cha mẹ mong rằng sau khi anh học xong có thể lên thành phố kiếm thật nhiều tiền, rồi đưa cả nhà thoát nghèo, đổi đời.
Nhưng Chu Bình chẳng những rời quê lên thành phố, còn chọn vào học trường cảnh sát. Sau khi trở thành cảnh sát rồi, lại cắt đứt liên lạc với gia đình.
“Anh nói xem, có buồn cười không?” Chu Quân nói, “Nếu không có sự hy sinh của chúng tôi, anh ta có học được đến nơi đến chốn không? Anh ta hút hết máu của cả nhà này, rồi phất áo ra đi. Tôi nghe nói anh ta là cảnh sát giỏi ở chỗ các anh, lãnh đạo quý mến, dân chúng được anh ta giúp đỡ thì càng quý hơn. Thế còn cái nhà bị anh ta bỏ rơi này thì sao?”
Chu Quân lau mặt, nói tiếp: “Mấy năm trước bố tôi mất, trước lúc lâm chung ông nói rất hối hận. Giá mà biết sớm kết cục như vậy, năm xưa thà để tôi học còn hơn. Vì anh ta, tôi bị trói cả đời dưới ruộng. Em gái tôi không có học vấn, phải làm lụng cực nhọc cả đời. Thảm nhất là Tiểu Hi, giờ sống chết ra sao còn không rõ.”
Từ Xuân giật mình: “Tiểu Hi là ai?”
Trong hồ sơ ghi rõ ràng, nhà họ Chu có ba người con, không ai tên có chữ “Hi” cả.
“Chuyện đã lâu lắm rồi, nói cho anh nghe cũng chẳng sao.” Chu Quân đáp, “Nhà tôi còn một đứa em trai, tên là ‘Chu Hi’. Từ nhỏ không được làm hộ khẩu, cũng chưa từng đi học lấy một ngày. Nuôi tới bảy hay tám tuổi thì bị bố tôi bán cho bọn buôn người rồi.”
Từ Xuân chết lặng: “Có chuyện như vậy thật sao?”
“Ha! Bọn anh ở thành phố đúng là chuyện gì cũng lạ lẫm. Loại chuyện này đầy ra đó.” Chu Quân lắc đầu, “Nuôi không nổi, nhà còn bao người phải ăn, anh cả lại còn phải đi học, anh bảo phải làm sao? Bán ai đây? Tôi và em gái lúc đó lớn rồi, con gái thì mẹ không nỡ, vậy thì chỉ còn cách bán Tiểu Hi thôi. Thằng bé lại không có hộ khẩu, cảnh sát các anh có điều tra cũng không tra được. Chữ ‘Hi’ là do anh cả đặt, nói là ‘Hy vọng’ đó. Chậc, chúng tôi dân nghèo thì có hy vọng gì chứ? Hy vọng duy nhất của cả nhà đều đặt lên người anh ta, cuối cùng anh ta lại đi làm cái nghề cảnh sát chẳng kiếm được bao nhiêu…”
Miền quê phía Bắc, mùa xuân đến rất muộn. Khi Từ Xuân rời Lư Giang trên chuyến xe trung chuyển, tuyết ven đường vừa mới tan, ngấm vào lớp đất nâu xám, lầy lội, bẩn thỉu.
Tắt điện thoại, Minh Thứ nhíu mày nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi hoa đào đang nở rộ.
Trong và ngoài cục cảnh sát Lạc Thành đều trồng nhiều đào, khi hoa nở, như một tầng mây hồng nhạt phủ xuống.
Y hoàn toàn không ngờ, gia cảnh của Chu Bình lại như vậy.
Lời Chu Quân nói mang nhiều cảm xúc cá nhân, không thể hoàn toàn tin tưởng, nhưng những điểm then chốt đã được người dân trong thị trấn xác nhận.
Quan trọng nhất là — Chu Bình từng có một đứa em trai bị bán đi từ nhỏ, và không có hộ khẩu.
Chu Quân nói lúc bị bán, Chu Hi khoảng bảy tuổi. Nếu còn sống, năm nay sẽ là hai mươi bảy hoặc hai mươi sáu tuổi.
Một đứa trẻ bảy tuổi, đã có ký ức.
Nó sẽ nhớ rõ người thân của mình, và cả những gì mình từng trải qua.
Minh Thứ nheo mắt lại.
Thư ký của Hạ Dương — Chu Sam, năm nay đúng hai mươi bảy tuổi.
Y cầm điện thoại lên, đọc lại tin nhắn kia.
“Để ý Chu Bình, tổng đội đặc cảnh.”
Để ý, chỉ là “để ý”.
Người gửi tin nhắn cũng không rõ Chu Bình sẽ đóng vai trò gì trong chuỗi mắt xích này.
Nhưng “hắn” tuyệt đối sẽ không gửi một tin nhắn vô nghĩa.
Chu Sam… chẳng lẽ chính là Chu Hi không hộ khẩu năm nào?
Nếu Chu Bình không được cảnh sát bảo vệ nghiêm ngặt, thì anh ta chính là mục tiêu tiếp theo mà Chu Sam — dưới tay Hạ Dương — muốn đối phó?
Chu Sam, có phải đang mượn tay Hạ Dương, để báo thù cho tuổi thơ của mình?
Ở phía Bắc, hoa đào ở Lạc Thành đã nở rộ, còn phía Nam, thành phố Nghênh lại đang mưa dầm liên miên.
Đồ đạc trong căn nhà cũ bốc mùi ẩm mốc, Lương Trạo vừa mua một hộp hủ tiếu xào viên thịt bên ngoài về, ăn xong thì nghe thấy tiếng động ngoài cửa.
Anh không hề hoảng hốt, rút vài tờ giấy lau miệng, mắt nhìn chằm chằm qua lỗ khóa.
Một phút sau, cửa mở ra, Chu Sam cầm một chiếc ô ướt sũng đứng ngoài cửa.
“Anh ăn rồi à?” Chu Sam vừa rũ nước mưa vừa nói: “Tôi mua cho anh bánh bao nhân cua.”
“Người đâu?” Lương Trạo liếc ra hành lang, “Vẫn chỉ có mình cậu à?”
Chu Sam mặt không đổi sắc: “Thời gian này không phải luôn do tôi tiếp xúc với anh sao?”
“Bớt nói nhảm.” Lương Trạo lạnh lùng, “Cậu biết tôi muốn gặp ai.”
Chu Sam cuối cùng cũng rũ sạch nước, ánh cười trong mắt dần biến mất: “Lương tiên sinh, Hạ tiên sinh hiện đang bận việc hệ trọng, không thể đến gặp anh.”
Lương Trạo vắt chân, “Các người đối xử với cộng sự như vậy sao?”
Chu Sam thở dài, “Tôi cho rằng chúng tôi đã thể hiện đủ thành ý rồi.”
“Thành ý?” Lương Trạo đứng bật dậy, tiến lại gần Chu Sam, “Đến mặt cũng không chịu ló ra, mà gọi là thành ý? Nếu thế thì tôi không buồn ở lại nơi quái quỷ này nữa. Tôi rút, các người đi tìm người khác mà chơi.”
Chu Sam bất ngờ giơ tay ra chặn lại, ánh mắt trở nên sắc lạnh: “Lương tiên sinh, anh chắc chứ?”
Lương Trạo cười khẩy, “Tránh ra.”
Chu Sam không nhường, giọng lạnh tanh: “Anh từng là cảnh sát hình sự giỏi nhất cục thành phố Đông Nghiệp. Từ ngày mặc cảnh phục, anh đã hiến dâng tất cả cho nghề nghiệp của mình.”
Đồng tử Lương Trạo khẽ co lại, nếp nhăn giữa trán càng sâu hơn.
“Hơn mười năm nay, anh tận tụy hết mình, từ một cảnh sát bình thường vươn lên làm tổ trưởng đội trọng án.” Chu Sam nói tiếp, “Sau đó, có lứa cảnh sát trẻ mới vào đội, anh nghiêm khắc dạy dỗ họ, truyền lại toàn bộ kinh nghiệm và kỹ năng. Họ rất xuất sắc, dần dần thay thế vị trí của anh trong tổ trọng án.”
Tay Lương Trạo vô thức siết chặt thành nắm đấm.
“Xin lỗi, tôi nói sai rồi.” Chu Sam nở một nụ cười lạnh, “Anh không hề bị thay thế, mà được thăng chức. Dù chưa lên phó cục trưởng, nhưng anh phụ trách tổ trọng án — đội hình sự số Một và số Hai — quan trọng nhất của Cục. Tương lai anh sáng rực, chỉ cần kiên trì thêm vài năm nữa, chức phó cục trưởng, thậm chí cục trưởng, cũng chẳng phải chuyện xa vời.”
Ngoài trời, mưa xuân càng lúc càng lớn — hiếm khi có cơn mưa xuân nặng hạt như thế.
Tiếng mưa “lộp bộp” gõ mạnh lên khung cửa kính lỏng lẻo, vang dội như tiếng súng từ một nơi xa xăm nào đó.
Ánh mắt của Lương Trạo sâu thăm thẳm, như thể không thấy đáy.
“Con đường sự nghiệp của anh thật là truyền cảm hứng đấy.” Chu Sam lại nói, “Anh không có chỗ dựa, so với những người xuất sắc nhất cùng khóa, anh cũng không có gì nổi bật. Nhưng anh đã bỏ ra nỗ lực gấp nhiều lần bọn họ. Anh gần như không nghỉ ngơi, trên người anh đầy rẫy vết thương, thậm chí ngay cả trên mặt cũng có.”
Vừa nói, Chu Sam vừa đưa tay ra, khẽ chạm vào vết sẹo trên mặt Lương Trạo.
Trong thoáng ngơ ngác, Lương Trạo lập tức hất mạnh tay hắn ra, vang lên một tiếng “bốp”.
Chu Sam chẳng hề bận tâm, còn nhếch môi cười: “Bây giờ xã hội này, còn mấy ai có thể đường đường chính chính mà nói — mọi thứ tôi đạt được đều là nhờ nỗ lực của bản thân? Làm cảnh sát như các anh, không dựa vào gia thế thì cũng là phe cánh. Còn anh thì dựa vào chính mình, leo lên vị trí lãnh đạo phụ trách tổ trọng án.”
Một lúc sau, giọng Chu Sam chuyển sang tiếc nuối: “Nhưng cuối cùng, anh vẫn thua trong tay những kẻ có hậu thuẫn.”
Lông mày Lương Trạo nhíu chặt, như thể đang cố kiềm nén cảm xúc dâng trào.
“Cấp trên trực tiếp của anh — Cục trưởng Lý Đan, không chỉ có tiếng tăm ở sở cảnh sát Đông Nghiệp mà ở các khu vực lân cận cũng có ảnh hưởng lớn. Ông ta là người nâng đỡ anh, là người mà anh xem như thầy, hết lòng tôn kính. Nhưng kết quả thì sao?” Chu Sam lắc đầu, ánh mắt hiện lên vẻ thương hại, “Ông ta cũng phụ anh. Ngần ấy năm, anh đã làm bao nhiêu việc vì ông ta? Là cánh tay phải của ông ta? Thế mà đến lúc sắp nghỉ hưu, ông ta chẳng hề kéo anh lên. Nửa đầu năm ngoái, có biết bao nhiêu người chắc như đinh đóng cột rằng anh sẽ lên làm phó cục trưởng?”
Khóe môi Lương Trạo mím chặt, trừng mắt nhìn Chu Sam đầy phẫn nộ.
“Nhưng Cục trưởng Lý chẳng làm gì cho anh cả. Vị trí ấy lại bị một người tên ‘Tiêu Ngộ An’ nhảy dù xuống nắm lấy. Lần này thì thật sự là bị thay thế rồi.”
Lương Trạo quay mặt đi, không nói một lời.
Chu Sam liền bước lên chắn trước mặt anh, “Anh biết rõ Tiêu Ngộ An có bối cảnh thế nào mà, chẳng cần điều tra cũng đoán ra được. Đội trưởng Lương, mười mấy năm qua, tất cả nỗ lực của anh đều đổ sông đổ bể trước mặt hắn ta. Tôi còn thấy uất ức thay cho anh!”
“Không cần cậu thay tôi.” Giọng Lương Trạo lạnh như băng.
Chu Sam gật đầu: “Tôi hiểu! Không ai cảm thấy uất ức bằng anh! Nếu anh cam chịu được, anh đã chẳng rời khỏi cục điều tra hình sự. Bộ cảnh phục kia không xứng với anh. Cấp trên của anh, đồng đội của anh, tất cả bọn họ đều không xứng đáng! Anh và tôi giống nhau — đều căm ghét cảnh sát.”
Khóe mắt Lương Trạo khẽ giật một cái, rất khó để nhận ra.
Chu Sam thấp hơn anh một cái đầu, vậy mà lúc này lại khiến anh vô thức lùi một bước, “Anh muốn trả thù đúng không? Trả thù Cục trưởng Lý không giúp anh, trả thù Tiêu Ngộ An cướp đi tiền đồ của anh, trả thù những đồng đội ở tổ trọng án đã quên anh từ lâu, trả thù cả những kẻ vì anh không có xuất thân mà coi thường anh!”
Lương Trạo mở miệng, nhưng không thể thốt nên lời.
Trong mắt Chu Sam ánh lên vẻ đắc thắng, ngạo nghễ: “Một mình anh không thể lật đổ Tiêu Ngộ An được. Nhưng chúng tôi thì có thể. Ngài Hạ không gì là không làm được. Chỉ cần anh khiến ông ấy hài lòng, nghiền nát một Tiêu Ngộ An chẳng đáng là gì!”
Ánh lửa phẫn nộ trong mắt Lương Trạo dần tắt, như than đã cháy hết chỉ còn lại tro nguội lạnh.
“Cậu nói đúng.” Lương Trạo thốt lên, “Tôi muốn trả thù, vậy thì nhất định phải hợp tác với các người.”
Chu Sam nở nụ cười gian xảo như hồ ly.
“Chưa gặp được ông chủ của cậu thì thôi vậy.” Lương Trạo nói tiếp, “Nhưng khi tôi hoàn thành thứ trò chơi mà cậu nói, chắc chắn tôi sẽ được gặp anh ta chứ?”
“Đương nhiên.” Chu Sam đáp.
Lương Trạo như thể đã chấp nhận thỏa hiệp, lặng lẽ ngồi xuống ghế sofa, “Nhưng tôi còn một câu hỏi.”
Trong mắt Chu Sam thoáng hiện chút mất kiên nhẫn, “Anh hỏi đi.”
“Tại sao cậu lại quan tâm đến Chu Bình như vậy?” Lương Trạo hỏi, “Cậu từng bị anh ta bắt à?”
“Bắt tôi?” Chu Sam xòe tay ra, “Tôi chưa từng làm gì phạm pháp, sao anh ta lại bắt tôi được?”
“Vậy tại sao…”
“Tôi chỉ không hiểu, một người như Chu Bình, tại sao lại được xem là anh hùng.”
Lương Trạo không đáp, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt hắn.
Chu Sam ngừng một chút, rồi không nói thêm gì nữa, chỉ bảo: “Tóm lại, cứ làm theo lời tôi dặn là được.”

Thủ đô, Đội Hành Động Đặc Biệt.
Những vụ án lẻ tẻ xảy ra tại các thành phố khác nhau, thoạt nhìn không hề liên quan. Những vụ giết người dã man tuy không phổ biến, nhưng mỗi năm đều có vài vụ như thế.
Hầu hết những vụ án này đều đã kết án, không có mối liên hệ giữa thủ phạm và nạn nhân, giữa các nạn nhân với nhau cũng không hề quen biết.
Giống như Hạng Hạo Minh, Lại Tu Lương, Doãn Chân.
Nhưng khi xâu chuỗi lại, lại có thể nhận ra manh mối rất nhỏ.
Ánh sáng lạnh từ màn hình chiếu lên đôi mắt của Tiêu Ngộ An. Một lúc sau, anh trầm giọng nói: “Hạ Dương, Chu Lam… những kẻ như họ xem người nghèo không quyền không thế như côn trùng để đùa giỡn. Chính sự ngạo mạn ấy khiến bọn chúng quên mất một khả năng — ‘côn trùng’ cũng biết báo thù. Trò chơi của ‘côn trùng’, có lẽ đã bắt đầu từ lâu rồi.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu