Editor: Mộc
Sau khi nói “giết người,” Chu Ngư đột ngột rơi vào trạng thái điên loạn kỳ quái, lúc thì cười to, lúc lại khóc lớn, cuối cùng còn nhảy lên bàn ăn, lao vào nồi lẩu sôi sùng sục.
Ngay lập tức, cả căn phòng trở nên hỗn loạn, dù Chu Ngư là người điên, nhưng cậu ta vẫn có thể cảm nhận đau đớn một cách rất nhạy bén. Bị bỏng nặng, cậu liên tục rên rỉ, tiếng kêu của cậu giống như tiếng chó sắp chết, khiến cho lũ chó quanh khu farmstay cũng đồng loạt sủa theo.
Chu Trường Hữu vội vàng kéo Chu Ngư ra khỏi nồi, tát vào đầu cậu ta một cách không thương tiếc, “Làm điên làm khùng này! Tao cho mày làm điên làm khùng!”
Chu Ngư khóc thét lên, đến mức gần như mất hết lý trí. Minh Thứ cuối cùng hỏi cậu một câu: “Người đó là anh trai hay chị gái?”
“Anh trai!” Chu Ngư đáp, “Là người cao lớn! Anh trai!”
Minh Thứ hít một hơi dài, cảm thấy có điều gì đó đang dần rõ ràng hơn.
Giới tính của hung thủ là một câu hỏi lớn. Dựa trên những đặc điểm của vụ án Mạnh San, khả năng hung thủ là nam giới cao hơn, nhưng không thể loại trừ khả năng một phụ nữ mạnh mẽ có thể là thủ phạm. Hành động cắt môi và nghi ngờ đã ăn môi của nạn nhân lại gợi ý rằng hung thủ có thể là nữ.
Với vụ án của Đường Thiến, cô ấy đã đặt phòng đôi và mua bao cao su, có thể cô ấy đang chờ đợi một người đàn ông.
Tất cả những yếu tố này gần như khẳng định hung thủ là nam giới.
Còn về hành vi có vẻ như ăn môi, có thể có một lý giải khác, nhưng dù sao thì không ai nhìn thấy hung thủ, Minh Thứ không thể chắc chắn 100% về giới tính của hắn.
Mặc dù Chu Ngư có vấn đề về trí tuệ, nhưng hành động cậu ta đấm vào đầu mình cho thấy cậu là người đã chứng kiến vụ án — rất có thể là người duy nhất thấy được sự việc. TruyenLau
Cậu đã thấy, hung thủ là nam giới.
Thật tiếc, cậu ta không thể nhớ ra được gương mặt hay đặc điểm trang phục của hắn.
“Nghe tiếng hét của cậu ta, em nổi cả da gà!” Phương Viễn Hàng đưa cánh tay mình cho Minh Thứ xem, “Vừa tội nghiệp lại vừa đáng sợ.”
Minh Thứ đẩy bàn tay bẩn thỉu của đệ tử mình ra, “Chu Ngư không thể mô tả được ngoại hình của hung thủ, chúng ta chỉ có thể tự mình đi điều tra. Vào cuối tháng 10, thị trấn Phượng Thăng vẫn đang trong mùa du lịch cao điểm, khách du lịch đông đảo, hung thủ có thể đã hòa vào đám đông đó. Nhiệm vụ điều tra này vô cùng khó khăn, rất có thể hắn đã từng ở farmstay của Chu Trường Hữu. Mỗi khách đặt phòng vào thời điểm trước và sau cái chết của Đường Thiến đều cần phải xác minh.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Nếu em là hung thủ, em sẽ không ở lại bất kỳ farmstay nào.” Phương Viễn Hàng nói, “Chỉ cần check-in là sẽ có ghi chép, vậy chẳng phải sẽ để lộ mình sao?”
“Đúng vậy, nhưng không thể vì thế mà không điều tra.” Minh Thứ vô tình lấy ra một chiếc hộp kim loại nhỏ chứa kẹo hoa hồng, nói xong lại đổi tay từ tay trái sang tay phải, mở hộp và cho vào miệng một viên kẹo, “Hắn có thể sẽ đánh lừa logic của chúng ta.”
Phương Viễn Hàng chăm chú nhìn chiếc hộp kim loại, đột nhiên hỏi: “Sư phụ ơi, sư phụ mua kẹo hoa hồng ở đâu vậy?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Minh Thứ lúc này đầu óc chỉ toàn là vụ án, không kịp nghĩ ngợi gì, liền trả lời: “Là cục phó Tiêu cho anh.”
Phương Viễn Hàng: “…”
Minh Thứ: “…”
“Sư phụ, em đi làm đây.” Phương Viễn Hàng lễ phép quay đi, nhưng không giấu được sự ngượng ngùng, “Em sẽ kiểm tra từng người cho sư phụ, không sót một ai!”
Minh Thứ nhìn chiếc hộp kẹo hoa hồng trong tay, sau hai giây, y cho nó lại vào túi quần cảnh sát, rồi trở về xe. Mở video mà Từ Xuân vừa mới gửi tới.
—
Đường Thuận Ích, Thành phố Đông Nghiệp.
“Tôi không gọi cảnh sát vì tôi thật sự không biết Đường Thiến đã mất tích!”
Chủ của studio “Đào Hoa Kiều” là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, mặc một bộ vest được cải tiến, cánh tay và chân rất gầy, mặc dù trời lạnh nhưng vẫn để cổ chân lộ ra ngoài. “Cô ta đã nghỉ việc từ cuối tháng 10 rồi. Tôi có nhật ký làm việc cho các anh xem… đây, các anh xem đi, lần cuối cô ta đến làm là ngày 24 tháng 10.”
Từ Xuân hỏi: “Lý do Đường Thiến nghỉ việc là gì? Cuối năm là mùa cao điểm của ngành các anh, sao anh không cố gắng giữ cô ấy lại?”
Ông chủ vẫy tay, “Không cần thiết, nếu cô ta muốn ở lại tôi sẽ không đuổi, còn nếu không muốn ở lại thì tôi cũng không giữ.”
Từ Xuân nhận ra ông chủ này có vẻ chưa nói hết, liền hỏi: “Có vẻ như anh còn điều gì muốn nói?”
Ông chủ hơi ngây ra một chút, rồi có vẻ khó xử, “Tôi biết các anh muốn từ tôi tìm hiểu về mối quan hệ của Đường Thiến, nhưng thật sự tôi không biết. Làm trong ngành của chúng tôi, chúng tôi phải tiếp xúc với những người mà các anh cho là không ra gì, có việc thì chúng tôi làm, dù là tiểu thư khuê các hay là bán vốn tự có, ai cũng có những bí mật riêng. Nếu không muốn người khác biết bí mật của mình, thì đừng hỏi chuyện bí mật của người khác. Anh cảnh sát, anh hiểu ý tôi không?”
Từ Xuân ngừng lại một chút, “Ý anh là, dù các anh là đồng nghiệp, nhưng không hiểu rõ về nhau?” Rồi anh tiếp tục, “Nhưng anh không phải là đồng nghiệp của Đường Thiến, mà là ông chủ của cô ấy, anh chắc hẳn phải biết nhiều hơn người khác chứ.”
Vẻ thư giãn của ông chủ đột nhiên căng thẳng trở lại.
“Đường Thiến đã bị giết, ngay sau ngày thứ hai cô ấy nghỉ việc.” Từ Xuân nghiêm túc nói: “Những chi tiết anh biết sẽ giúp chúng tôi phá án.”
Ông chủ lo lắng lắc lắc eo nhỏ, “Đường, Đường Thiến là người cũng không được tốt đẹp gì, cô ta đã xích mích với khá nhiều người, cả nhân viên trong tiệm, bao gồm cả tôi, đều không hòa hợp với cô ta…”
Từ Xuân hỏi: “Đây có phải là lý do anh chấp nhận cho cô ấy nghỉ việc không?”
“Nói đến mức này rồi, tôi cũng không giấu nữa.” Ông chủ lấy một điếu thuốc lá của phụ nữ ra châm lửa, “Đường Thiến là người nông thôn. À, tôi không có thành kiến với người nông thôn đâu, tôi cũng từ quê lên, nhưng tôi không có những thói hư tật xấu như cô ta.”
Từ Xuân hỏi: “Thói hư tật xấu gì? Nói rõ đi.”
“Cô ta… nói thế nào nhỉ…” Ông chủ như tìm mãi không ra từ ngữ thích hợp, mất một lúc rồi mới nói: “Cô ta mê đàn ông.”
“Cái gì?” Từ Xuân ngỡ mình nghe nhầm, “Mê đàn ông?”
“A, tôi giải thích cho anh như thế này.” Ông chủ rũ tàn thuốc, “Có những vùng nông thôn rất trọng nam khinh nữ. Trọng nam khinh nữ đến mức nào, đó là xem đàn ông là người thượng đẳng, còn phụ nữ thì là người hạ đẳng, anh hiểu chứ?”
Từ Xuân gật đầu.
Là cảnh sát hình sự, đặc biệt là cảnh sát chạy việc bên ngoài, càng đi nhiều đến những làng quê hẻo lánh, anh càng hiểu rõ hơn về vấn đề trọng nam khinh nữ.
“Giờ trên mạng xã hội có nhiều người đang đấu tranh cho phong trào nữ quyền phải không? Tôi cũng là người ủng hộ, nhưng Đường Thiến thì không, cô ta là phụ nữ mà lại mắng chửi những phong trào này!” Ông chủ tỏ ra ngạc nhiên, “Cô ta là phụ nữ, mà lại coi thường phụ nữ – kể cả chính bản thân mình. Cô ta thực sự bị ảnh hưởng bởi môi trường sống của mình, nghĩ rằng phụ nữ là nô lệ của đàn ông, rằng phụ nữ thấp hơn đàn ông một bậc. Khi người khác muốn giúp cô ta, cô ta còn thấy phiền và cho là người khác làm quá. Nói chung, mọi chuyện với cô ta đều là tiêu chuẩn kép, đàn ông nói gì, dù có cứt chó đến đâu, cũng là chân lý, còn phụ nữ nói, dù có lý đến mấy, cũng chẳng đáng nghe. Chỉ cần là đàn ông, cô ta sẽ tôn sùng. Anh đừng nhìn cô ta ăn mặc thời trang, thật ra trong lòng cô ta có cái gì đó… gọi là nô lệ!”
“Nô lệ.” Minh Thứ đặt điện thoại lên giá.
Trước khi nghe mô tả của ông chủ “Đào Hoa Kiều”, y thật sự không nghĩ Đường Thiến lại có đặc điểm “mê đàn ông” như vậy.
Nếu Đường Thiến nghe theo đàn ông như thế, thì quả thật hung thủ dễ dàng thao túng cô ấy.
Việc Đường Thiến nghỉ việc rồi đến thị trấn Phượng Thăng nghỉ mát, rất có thể là mệnh lệnh của hung thủ.
Nhưng hung thủ đã truyền lệnh cho Đường Thiến qua phương tiện nào?
Hiện tại, các cuộc trò chuyện trong điện thoại của Đường Thiến đang được kiểm tra từng tin nhắn. Khác với Mạnh San, điện thoại của Đường Thiến chứa rất nhiều liên hệ, và các cuộc trò chuyện trực tuyến cũng rất táo bạo.
“Đường Thiến thường nói, phụ nữ chẳng có giá trị gì, phụ nữ chỉ nên làm nô lệ cho đàn ông, trang điểm và làm đẹp cũng chỉ vì để đàn ông nhìn cho dễ chịu.” Ông chủ lắc đầu, “Những suy nghĩ này của cô ta, tôi nghe mà không thể chấp nhận được. Các cô gái trong tiệm tôi đều ghét cô ta, không muốn làm việc chung với cô ta. Cô ta thì lại coi thường phụ nữ. Lúc nào cũng nói rằng — ‘Em trai tôi nói thế.’ Em trai cô ta thực sự rất giỏi, là sinh viên đại học, nhưng cô ta cũng chẳng cần phải tôn sùng em trai mình như một vị thần vậy đâu. Tiệm chúng tôi xung quanh có nhiều bar, khi không có việc cô ta sẽ đến các bar tìm đàn ông, chỉ cần có đàn ông chú ý tới mình, là cô ta cảm thấy vô cùng tự hào, như thể mình đã được nâng niu vậy. Người xung quanh đều biết cô ta là người như thế nào, phụ nữ thì không ai ưa, còn đàn ông có lẽ chỉ xem cô ta như một món đồ chơi. Có vài khách quen của tôi đã nhiều lần phàn nàn rằng họ không muốn gặp cô ta, không muốn nghe những lời nói kiểu như ‘Phụ nữ chỉ cần phục vụ đàn ông’ và những thứ vớ vẩn tương tự. Nhưng cô a đã làm việc ở tiệm tôi nhiều năm rồi, tôi không thể tùy tiện đuổi cô ta được, hôm đó cô ta tự ý xin nghỉ việc, tôi cũng đành thuận theo thôi.”
Cuộc trò chuyện này giúp Từ Xuân hiểu rõ hơn về hình ảnh của Đường Thiến. Anh lại hỏi: “Anh có biết những quán bar mà Đường Thiến thường đến là những đâu không?”
Ông chủ dẫn Từ Xuân ra ngoài cửa, chỉ vào ba địa điểm, “Là mấy chỗ đó, đó và đó nữa. Còn những nơi khác thì tôi thật sự không biết, các anh đừng nói tôi đã cung cấp thông tin gì nhé, khu này hỗn tạp, tôi không muốn tự rước rắc rối vào mình.”
Cũng trong lúc tổ trọng án phân công công việc, người nhà của Đường Thiến đã đến thành phố Đông Nghiệp.
Như lời ông chủ “Đào Hoa Kiều” đã nói, đây quả thực là một gia đình có quan niệm trọng nam khinh nữ rất nặng. Mẹ và chị gái của Đường Thiến, giống như Đường Thiến, trong gia đình hoàn toàn không có vị trí gì.
Gia đình của Đường Thiến đã gây náo loạn tại Cục Trinh sát Hình sự, yêu cầu cảnh sát phải ngay lập tức giải thích vụ việc và bồi thường toàn bộ thiệt hại cho gia đình họ.
“Tôi không nghe nhầm chứ?” Chu Nguyện ngạc nhiên hỏi, “Con gái họ bị giết, vậy mà họ chỉ coi đó là ‘thiệt hại’? Còn muốn chúng ta phải bồi thường? Chúng ta là cảnh sát, làm sao có thể bồi thường được?”
Từ Xuân đáp: “Cố tình gây rối, cứ như thể họ đang ở đồn cảnh sát trong thôn vậy.”
Chu Nguyện vẫn không hiểu, “Đồn cảnh sát thôn cũng không thể như thế được chứ. Họ có biết không, con gái họ đã bị giết rồi?”
“Biết, nhưng họ không quan tâm. Trong gia đình kiểu này, chỉ có đàn ông mới quý giá, phụ nữ chỉ như lợn chó trong nhà, chết rồi cũng chỉ là một ‘thiệt hại’ có thể dùng tiền để bù đắp thôi. Cậu ở Cục lâu, ít khi tiếp xúc với những người này, còn tôi thì thấy nhiều rồi.” Từ Xuân thở dài, “Trong tâm trí của Đường Thiến, quan niệm ‘đàn ông cao quý, phụ nữ hèn mọn’ đã ăn sâu, và gia đình cô ấy đã khắc sâu vào cô ấy cái dấu ấn ‘sùng bái đàn ông’, ‘ghét phụ nữ’.”
“Liệu ‘sùng bái đàn ông’ và ‘ghét phụ nữ’ có liên quan không? Vậy cái chết của Đường Thiến có phải vì lý do này không?” Chu Nguyện hỏi, “Hung thủ ghét những người như Đường Thiến, cho rằng cô ấy là một thứ ung nhọt cần phải loại bỏ? Nhưng cái chết của Mạnh San thì sao? Mạnh San là người sống khép kín, hiếm khi tiếp xúc với đàn ông, không hề có xu hướng ‘sùng bái đàn ông’ rõ ràng.”
“Bị giết chỉ vì xu hướng ‘sùng bái đàn ông’?” Tiêu Ngộ An trên cầu thang đi xuống, vừa khéo gặp Từ Xuân và Chu Nguyện đang thảo luận.
“Cục phó Tiêu.” Chu Nguyện có chút ngượng ngùng, “Tôi chỉ là tùy ý nói chút thôi.”
Tiêu Ngộ An nói: “Đây là một hướng suy nghĩ khá mới mẻ, nhớ bàn với tổ trưởng Minh trong cuộc họp sau.”
—
Đội cảnh sát hình sự Phân cục Bắc Thành nhanh chóng điều tra ra người có biệt danh “Sa La” thực ra tên thật là Thái Tâm Duyệt, nữ, 31 tuổi, là nhà thiết kế của câu lạc bộ “Phong Ba” ở khu Nam Thành.
Khi biết tin Hoàng Nghiên bị giết tại nhà, phản ứng của Thái Tâm Duyệt rất đáng chú ý.
Ban đầu cô ta không phản ứng ngay, sau đó cười nói “Làm sao có thể”, trong khi Hướng Thao vẫn chăm chú nhìn vào mắt cô.
Khi nhận ra cảnh sát không đùa, mặt cô bỗng chốc tái mét, đôi mắt lộ rõ sự hoảng loạn, “Chị Nghiên, chị Nghiên thật sự đã chết sao?”
Hướng Thao đáp: “Thật?”
Vào một buổi sáng trong tuần, khách của câu lạc bộ “Phong Ba” không đông, khu vực chung chỉ có một bàn khách, hai cô nhân viên vệ sinh đang lau chùi bức tượng ác quỷ đặt cạnh cửa sổ.
Thái Tâm Duyệt môi mím lại, sợ hãi nhìn quanh, “Chúng ta đổi chỗ khác nói chuyện đi.”
Hướng Thao đi theo Thái Tâm Duyệt đến một căn phòng không có ai.
Trong phòng, các đạo cụ được xếp ngổn ngang, đặc biệt chú ý là hai chiếc đầu sói khổng lồ. Có lẽ đã rất lâu không được sử dụng, một trong số chúng đã rơi mất mắt phải, cái hốc mắt trống rỗng đối diện với Hướng Thao, khiến người ta cảm thấy khó chịu không rõ lý do.
Nhưng rất nhanh, Hướng Thao nhận ra rằng cảm giác khó chịu không chỉ đến từ chiếc đầu sói, mà còn từ bầu không khí trong căn phòng.
Trước khi trở thành kho chứa, căn phòng này chắc hẳn là một cảnh bệnh viện. Tường được sơn màu đỏ máu, trên đó có rất nhiều dấu tay, trong những dấu tay đó, mơ hồ có thể thấy được khuôn mặt của một đứa trẻ và bóng dáng của người lớn đang khom lưng.
Ở giữa phòng có hai chiếc bàn phẫu thuật, giống như bức tường, bàn phẫu thuật cũng đầy máu.
Bên cạnh tường là một chiếc tủ cũ, trong đó có những lọ và chai ngâm formalin, bên trong là các bộ phận cơ thể của con người và động vật.
Tất nhiên, tất cả chỉ là bài trí dàn cảnh chuyên nghiệp.
Hướng Thao đã chơi qua khá nhiều phòng thoát hiểm, biết rằng những cảnh này từng là mốt một thời, nhưng giờ đây đã bị thay thế bởi những cảnh tượng kinh dị và siêu nhiên hơn, vì vậy, sau khi mất đi sự phổ biến, nó đã được cải tạo thành kho lưu trữ tạm thời.
“Cô và Hoàng Nghiên có mối quan hệ gì?” Hướng Thao kéo sự chú ý của mình từ cảnh vật quay lại, chợt nhận ra rằng Thái Tâm Duyệt dẫn cậu vào căn phòng này có lẽ không chỉ là để “nói chuyện riêng” như cô đã nói.
Bất kỳ ai bước vào đây cũng sẽ có một khoảnh khắc quên mất mình đang nghĩ đến điều gì.
Thái Tâm Duyệt có lẽ đang cố tình làm phân tâm cậu.
Nhưng tại sao cô ta lại làm vậy?
“Chúng tôi… chỉ là bạn bình thường thôi.” Thái Tâm Duyệt lảng tránh ánh mắt, “Cậu cũng thấy đấy, công việc của tôi là thiết kế kịch bản cho các phòng thoát hiểm, tôi cần rất nhiều tài liệu về phong tục tập quán, siêu nhiên kỳ dị, và còn phải đi khắp nơi học hỏi kinh nghiệm, có khi còn phải tìm kiếm thông tin trên mạng. Chị Nghiên, Hoàng Nghiên là người tôi gặp qua mạng, chị ấy rất uyên bác, thực sự là chuyên gia trong lĩnh vực này, trước đây còn viết sách về đề tài kinh dị. Khi tôi biết chị ấy cũng ở Đông Nghiệp, tôi thường xuyên hỏi chị ấy, chị ấy đã giúp tôi rất nhiều. Có lúc tôi có một ý tưởng cho kịch bản phòng thoát hiểm, chị ấy sẽ giúp tôi thêm vào nhiều yếu tố hấp dẫn.”
Hướng Thao quan sát sắc mặt của Thái Tâm Duyệt. Dù mới biết rằng người quen của mình đã gặp nạn, người bình thường chắc chắn sẽ có sự dao động cảm xúc lớn, nhưng Thái Tâm Duyệt lại tỏ ra né tránh, sợ hãi chứ không phải buồn bã.
“Bạn bình thường?” Hướng Thao nói: “Nhưng có vẻ như cô biết rõ nguyên nhân cái chết của Hoàng Nghiên?”
Trán Thái Tâm Duyệt ngay lập tức toát mồ hôi lạnh.
Hướng Thao nói: “Cô Thái, ánh mắt của cô khiến tôi phải nghi ngờ, có lẽ từ trước cô đã biết Hoàng Nghiên sẽ gặp chuyện.”
Thái Tâm Duyệt nghe xong liền cứng người, lùi lại vài bước, chiếc giày cao gót của cô vô tình giẫm lên một đạo cụ cắt đứt tay phía sau, phát ra một tiếng động nhẹ.
“Á!” Thái Tâm Duyệt kêu lên, tay phải bám vào tường.
“Tôi không phải biết chị ấy có thể gặp chuyện, mà là, là…” Thái Tâm Duyệt đôi mắt đỏ hoe, lời nói lắp bắp, “Làm nghề này lâu, tôi càng ngày càng sợ ma quái, tin vào nhân quả báo ứng.”
Hướng Thao kéo một chiếc ghế lại gần, lau lớp bụi trên đó, “Ngồi xuống nói đi, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?”
Thái Tâm Duyệt ngồi im một lúc lâu, cuối cùng mới lên tiếng: “Hoàng Nghiên, chị ấy nuôi, nuôi một cặp đứa bé ma.”
Hướng Thao lập tức nghĩ đến những “lá bài ma” mà cậu đã nhìn thấy.
Những “bài ma” cổ nhất ở thôn Khâu Tu chính là được làm từ mỡ xác người già và máu từ tim trẻ sơ sinh!
“Cô đã thấy những thứ này chưa?” Hướng Thao lấy ra hình ảnh của “bài ma”.
Thái Tâm Duyệt vừa nhìn thấy, lập tức dùng tay bịt chặt miệng mình, không để phát ra tiếng.
Hướng Thao nói: “Cô quả thật đã thấy. Hoàng Nghiên lấy những ‘lá bài ma’ này từ đâu?”
“Các cậu tìm thấy những thứ này ở đâu?” Thái Tâm Duyệt hoảng hốt hỏi: “Thi thể? Thi thể! Có phải bên cạnh thi thể Hoàng Nghiên không?”
Hướng Thao lắc đầu, “Sao cô lại nghĩ chúng sẽ xuất hiện bên cạnh thi thể?”
“Vì chúng bị chọc giận rồi! Nếu chị Nghiên chết, tôi cũng sẽ chết!” Thái Tâm Duyệt khóc nức nở, “Chúng tôi không nên động vào những thứ này!”
Hướng Thao hiểu ra, “Cô cũng có ‘bài ma’?”
Thái Tâm Duyệt run rẩy gật đầu, “Là chuyện của một năm trước…”
Một năm trước, công việc của Thái Tâm Duyệt gặp phải bế tắc, cô đã chia sẻ với Hoàng Nghiên. Hoàng Nghiên trước tiên an ủi cô, rồi sau đó đề nghị cùng nhau “chuyển vận”.
Lúc đầu, Thái Tâm Duyệt không hiểu “chuyển vận” mà Hoàng Nghiên nói là gì, rồi một cách mơ hồ cô theo Hoàng Nghiên đến một nơi ở phía Bắc, gọi là “Tứ Lâm Trấn”. Nơi đó vì sự lạc hậu, rất nhiều gia đình, chỉ cần sinh con gái, sẽ vứt bỏ chúng trên núi, hoặc đơn giản là bóp ngạt chết.
Một số người làm nghề chế tạo “bài ma” — trong giới này gọi là “thợ thủ công” — sẽ đi quanh khu vực làng gần đó, tìm những đứa trẻ sơ sinh bị bỏ rơi nhưng vẫn còn hơi thở, lấy đi trái tim của chúng làm “bài ma”. Một số “thợ thủ công” thậm chí còn đến nhà dân trong làng để “thu mua” trẻ em gái.
Thái Tâm Duyệt khi biết chuyện đã sợ hãi tột độ, trong nhận thức của cô, thôn Khâu Tu chuyên làm “bài ma” đã bị kiểm soát nghiêm ngặt, chẳng ngờ những “thợ thủ công” lại sinh sống ở các làng khác.
Hoàng Nghiên nói, chuyến đi này của cô chính là để nuôi “con gái”. Những đứa trẻ sơ sinh bị bỏ rơi trên núi, cho dù các “thợ thủ công” không ra tay, chúng cũng không thể sống được. Nhưng nếu các “thợ thủ công” ra tay, thì sẽ giữ lại linh hồn của chúng. Hoàng Nghiên nuôi chúng, chúng cũng sẽ bảo vệ cô, giúp công việc làm ăn của cô ngày càng thuận lợi.
Thái Tâm Duyệt tận mắt chứng kiến “thợ thủ công” chế tạo “lá bài ma”, và 24 lá bài ma của Hoàng Nghiên được làm từ máu tim của một cặp song sinh. “Thợ thủ công” đã dặn cô, bảo rằng 12 lá phải đặt trong phòng ngủ, 12 lá còn lại thì đặt ở các phòng khác trong nhà, phải tận tâm thờ cúng.
Thái Tâm Duyệt như bị trúng tà, không hiểu sao lại yêu cầu “thợ thủ công” làm cho mình một bộ “bài ma”.
Có được “bài ma”, Thái Tâm Duyệt cảm thấy công việc của mình đã có tiến triển rõ rệt. Dù cô vẫn còn sợ hãi, nhưng nghĩ rằng những đứa trẻ sơ sinh kia cũng đã chết, mình làm như vậy cũng là để cầu phúc cho chúng, dần dần cô cảm thấy yên tâm hơn.
Hướng Thao kinh ngạc, “Các cô thật sự có thể làm ra chuyện như vậy?”
Thái Tâm Duyệt liên tục lắc đầu, “Nhưng tôi không phải là người giết chúng! Cậu cứu tôi với! Tôi không muốn chết!”
Tại tổ trọng án, cục trinh sát hình sự.
Tất cả những người có liên hệ mật thiết với Đường Thiến trước một tháng khi cô ấy bị sát hại đã được xác minh danh tính. Trong số họ có người pha chế rượu ở quán bar, có những nhân viên văn phòng tới khu đường Thuận Ích để tìm vui, còn có nam người mẫu biểu diễn ở các tụ điểm đêm. Những người này đều thừa nhận đã có quan hệ với Đường Thiến, nhưng từ chối thừa nhận có liên quan đến cái chết của cô ấy. Sau khi điều tra thêm, vào ngày 26 tháng 10 đến 27 tháng 10, tất cả họ đều có chứng cứ ngoại phạm.
“Chứng cứ ngoại phạm không thể hoàn toàn rửa sạch nghi ngờ của họ.” Phương Viễn Hàng nói: “Đường Thiến chỉ bị camera ở farmstay ghi lại vào ngày 26, và điện thoại của cô ấy cũng chỉ được sử dụng lần cuối vào ngày 26, nhưng điều đó không có nghĩa là cô ấy bị giết trong khoảng thời gian từ ngày 26 đến 27. Thầy Hình cũng chưa đưa ra thời gian tử vong cụ thể.”
Hình Mục vô tội giơ tay, “Đường Thiến đã bị giết hơn một tháng rồi, không thể xác định chính xác thời gian tử vong đến ngày.”
“Nếu hung thủ không ở thị trấn Phượng Thăng từ ngày 26, tại sao Đường Thiến lại mất tích?” Minh Thứ nói: “Cô ấy không thể tự trốn ở đâu đó ba ngày chờ đợi hung thủ giết mình, đúng không?”
Phương Viễn Hàng suy nghĩ một lúc, “Điều này có lý.”
“Những người này có thể là hung thủ không, có thể đối chiếu với thời gian tử vong của Mạnh San.” Minh Thứ lại nói: “Đừng quên, hai vụ án đã được gộp lại, hung thủ giết Đường Thiến chính là người giết Mạnh San. Thời gian tử vong của Mạnh San không chỉ có thể xác định đến ngày mà còn chính xác đến giờ.”
“Vì hung thủ là một tên sát nhân hàng loạt nhắm vào môi của những phụ nữ xinh đẹp, hắn chắc chắn sẽ không dễ dàng để lộ diện.” Dịch Phi nói: “Hắn và Đường Thiến chắc chắn có một con đường liên lạc khác. Đường Thiến nghỉ việc và đặt farmstay là trước khi đến thị trấn Phượng Thăng, nếu tất cả chuyện này đều do hung thủ điều khiển, vậy hung thủ hẳn là đã liên lạc với cô ấy khi Đường Thiến còn làm việc tại ‘Đào Hoa Kiều’. Khi giết Mạnh San, hắn ra tay ngay trong thành phố, không giấu xác, vậy tại sao khi giết Đường Thiến lại phải lôi cô ấy đến thị trấn Phượng Thăng?”
“Hung thủ giết Đường Thiến trước khi giết Mạnh San. Những vụ án giết người hàng loạt có một quy luật, hung thủ sẽ càng lúc càng táo bạo hơn qua từng vụ án. Lần đầu tiên — giả sử Đường Thiến là nạn nhân đầu tiên — hung thủ lo ngại rằng nếu giết người trong thành phố sẽ bị lộ, nên đã lôi Đường Thiến đến nông thôn và chôn giấu xác.” Minh Thứ nói: “Nhưng chọn thị trấn Phượng Thăng… Liệu hung thủ có quen thuộc với chỗ đó? Thị trấn Phượng Thăng cũng như đường Phường Chức và Quang Đan, có phải là khu an toàn của hắn không?”
Phương Viễn Hàng hỏi: “Hung thủ có thể là người gốc thị trấn Phượng Thăng không? Để em sắp xếp lại, hắn sinh ra tại đây, rất quen thuộc với nơi này, hiện tại sống ở thành phố, khu vực hoạt động chính của hắn là khu vực đường Phường Chức và Quang Đan ở Bắc Thành, và đường Thuận Ích ở Nam Thành.”
Khi mọi người đang căng thẳng phân tích các manh mối, các đội viên kỹ thuật cuối cùng đã xác nhận được rằng nhúm tóc nửa phân hủy trong miệng Đường Thiến không phải là lông chó mà là lông vịt.
Tâm Cuồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.