Tâm Cuồng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tâm Cuồng

Tác giả : Sơ Hòa 初禾

Chương 64: Không Ngừng (24)

Editor: Mộc
Bộ phận người mẫu, giải trí Tinh Hoan
Lưu Mỹ là người mẫu cấp thấp nhất, không có người đại diện độc quyền chứ đừng nói là trợ lý. Có lúc cô ta tự mình đi nhận việc, có lúc lại đợi công ty sắp xếp công việc, người có nhiều giao dịch với cô ấy nhất ở Tinh Hoan là Dư Đại Long —— một người môi giới mới làm việc, nhỏ tuổi hơn Phương Viễn Hàng.
Cái tên Dư Đại Long này nghe khá ấn tượng, nếu một người có tên như này không phải cao 1m9, toàn thân cơ bắp, lưng hùm vai gấu, có thể dùng một tay đánh rớt răng cửa của người khác chỉ bằng một cái tát thì thật có lỗi với kỳ vọng của cha mẹ.
Trước lúc nhìn thấy Dư Đại Long, Phương Viễn Hàng đã cố tình ngồi thẳng lưng.
Cậu là cảnh sát hình sự trọng án, cho dù không cao bằng quản lý của công ty giải trí thì cũng không thể thua ở khí thế được.
Nhưng mà…
Dư Đại Long không phải một người đàn ông cường tráng 1m9 gì cả, mà chỉ là tên nhỏ con cao chừng 1m7 thôi.
Nghe nói có cảnh sát tìm, Dư Đại Long nhanh chóng dẹp chuyện đang làm sang một bên, “đùng đùng đùng” lao ra ngoài. Cách ăn mặc của cậu ta cực kỳ cuốn hút, nước da trắng ngần khuôn mặt nhỏ nhắn, đeo một chiếc khuyên tai bằng vàng và mặc một chiếc quần bó sát, ôm lấy đôi chân gầy guộc như cây sào, vòng eo nhỏ lắc lắc chạy tới trước mặt Phương Viễn Hàng.
Ấn tượng đầu tiên cảu Phương Viễn Hàng là người này trông rất quen.
Cảm giác thứ hai là tên này mẹ nó tuyệt đối là gay thiếu niên!
Cảm giác thứ ba là, đậu phộng đây không phải là gay thiếu niên ngày đó hét to “eo ngựa giống” ở Mậu Niên Thiên Thành sao?
Thế mà trùng hợp vãi!
Dư Đại Long vội vàng chạy đến gần mới nhận ra là “người quen”, lập tức phanh lại, cường điệu che miệng, “Ui cha, anh không phải là…”
Phương Viễn Hàng nói: “Tôi không phải là ‘eo ngựa giống’ kia, cảm ơn.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com “Nhưng anh cũng là một anh chàng đẹp trai mà!” Chả biết bản tính của Dư Đại Long vốn như vậy hay là bị công ty giải trí vấy bẩn nữa. Thật sự lẳng lơ tới mức đối mặt với thẻ cảnh sát chói lòa, mà không một chút nhăn nhó, cười tươi như hoa, “Thì ra anh là cảnh sát, úi chà chà, em thích!”
Không hiểu được là do bị tỏ tình, hay là bị gay thiếu niên tỏ tình mà Phương Viễn Hàng run rẩy nổi da gà, nghiêm mặt nói: “Lưu Mỹ là người mẫu cậu phụ trách đúng không? Tôi không liên lạc được với cô ta, trong nhà cũng không thấy người, cậu biết cô ta ở đâu không?”
“Anh tìm Lưu Mỹ à? Chuyện là tôi cũng đang tìm Lưu Mỹ đây!” Dư Đại Long đột nhiên cau mày bĩu môi, “Nữ nhân chết bầm đó, tôi cũng lo muốn chết!” TruyenLau
Khóe môi Phương Viễn Hàng giật giật, vừa rồi Dư Đại Long vui vẻ như vậy, dáng vẻ “lo muốn chết” ở đâu vậy?
“Cô ta mất liên lạc rồi?”
“Cô ta thường như thế!” Dư Đại Long dậm chân, như con gái “hừ” một tiếng, khóe môi nhanh chóng nhếch lên, trong chốc lát đem sự tình giải thích rõ ràng cho Phương Viễn Hàng.
Lưu Mỹ ký hợp đồng với giải trí Tinh Hoan ba năm rước, khi đó Dư Đại Long vẫn còn đi học. Lưu Mỹ nhét vào đám đông thì cũng được xem là cao gầy xinh xắn, nhưng ở công ty giải trí thì căn bản không đủ ưa nhìn. Mặc dù người mẫu chỉ mặc những bộ quần áo được chỉ định. Sau khi trang điểm xong, việc tạo dáng trước ống kính đòi hỏi thần thái và kỹ năng chuyên nghiệp.
Website TruyenLau.com Lưu Mỹ chỉ có lợi thế về chiều cao, ánh mắt vẫn còn rất kém, kỹ năng cũng thiếu, cộng thêm việc không siêng năng chăm chỉ. Cho nên sau ba năm ở giải trí Tinh Hoan, thu nhập của cô ta vẫn không thể tăng lên, so với người nghiệp dư cũng không khác gì.
Lưu Mỹ dường như cũng không mấy đoái hoài đến chuyện đó. Cuộc sống cá nhân của cô ta rất hỗn loạn, dường như cô ta được người bao nuôi, dù sao cũng không thiếu việc có thể kiếm một chút tiền kia.
Về chuyện vì sao cô ta không nghỉ việc, thì không ai biết.
Tính đến nay, Dư Đại Long mới vào nghề nửa đầu năm nay, trong tay cũng không quản lý nhiều người mẫu. Người quản lý trước kia của Lưu Mỹ là chị Hàn cũng coi Lưu Mỹ là gánh nặng mà ném cho Dư Đại Long.
Dư Đại Long là người mới, cậu ta lấy tất cả những viên đá trong hầm làm bảo vật. Vậy nên hăng hái liên hệ tìm công việc cho Lưu Mỹ, khi không gặp Lưu Mỹ thì gọi điện hỏi thăm có làm việc nghiêm túc không, có chăm sóc tốt cho vóc dáng cơ thể hay không.
Đôi khi, điện thoại Lưu Mỹ ở trong trạng thái không nhấc máy, có vài lần thậm chí còn làm trễ nải công việc.
Dư Đại Long cũng vì chuyện này mà cãi nhau với Lưu Mỹ không biết bao nhiêu lần. Cho đến giờ cơ bản cậu ta cũng lười quan tâm, biết cô ta không bắt máy không phải đã xảy ra chuyện gì, đơn giản là do lười, không muốn đi làm, hoặc là túng dục quá độ.
“Anh xem, tôi gọi nhiều cuộc điện thoại như vậy.” Dư Đại Long đưa điện thoại của mình cho Phương Viễn Hàng xem, định để Phương Viễn Hàng xem lịch sử cuộc gọi đi, nhưng Phương Viễn Hàng lại chú ý tới hình nền của cậu ta.
Cái cậu gay này khá là tự luyến, hình nền là một tấm hình tự sướng khá đáng yêu.
Ý nghĩ “đáng yêu” này khiến chính Phương Viễn Hàng choáng váng, trong lòng không ngừng hỏi: Mình là trai thẳng đúc bằng sắt, sao có thể cảm thấy một tên gay thiếu niên uốn éo đáng yêu?
“Tôi sẽ không tìm việc cho cô ta nữa.” Dư Đại Long càng nói càng bực, “Loại ngồi ăn rồi chờ chết như cô ta căn bản không xứng có việc làm! Nỗ lực của tôi dành cho cô ta đều uổng phí! Cô ta đừng mong tôi lại đi tìm rồi đưa cơm cho cô ta, cô ta tự mà lo đi!”
Sắc mặt Phương Viễn Hàng căng thẳng, “Đưa cơm? Cậu biết cô ta ở đâu à?”
Nhà Lưu Mỹ thuê không có ai, nếu không thì Phương Viễn Hàng cũng sẽ không chạy đến giải trí Tinh Hoan làm gì.
Câu nói đó của Dư Đại Long ý là, ngoài căn phòng mà Lưu Mỹ thuê kia ra, còn có chỗ ở khác?
“Cô ta chắc chắn đang ở Bách Hiên Quế Uyển!” Dư Đại Long kiên quyết nói: “Lần trước lúc cô ta bỏ bê công việc, tôi đã liều mạng gọi điện và gửi tin nhắn cho cô ta, nói nếu không bắt máy thì sẽ báo cáo với cấp trên, trừ lương và đuổi việc cô ta! Sau đó cô ta bắt máy, tôi còn tưởng là cô ta đã đổi ý sẵn sàng đi làm! Không ngờ tới, thế mà cô ta kêu tôi mua chút đồ ăn thanh đạm đem đến Bách Hiên Quế Uyển! Cô ta nói mình bị bệnh, muốn có người chăm sóc! Bà mẹ nó, A Sir, anh biết Bách Hiên Quế Uyển không? Là chung cư cao cấp, nữ nhân chết bầm này tuyệt đối đang được một ông chú đầu trọc nào đó bao nuôi!”
Phương Viễn Hàng không nhiều lời, lập tức kéo Dư Đại Long lên xe.
Người bình thường đột nhiên bị cảnh sát “dây dưa”, phần lớn sẽ không được tự nhiên, còn căng thẳng nữa. Nhưng Dư Đại Long lại có thiên phú dị bẩm, không chỉ không căng thẳng, còn cực kỳ hưng phấn, vỗ ngực nói: “A Sir, anh tìm tôi xem ra là đúng người rồi! Trừ tôi ra, Tinh Hoan không ai biết Lưu Mỹ có nhà ở Bách Hiên Quế Uyển!”
Dư Đại Long phấn khích đến mức không thể diễn tả thành lời, không biết là do lần đầu hợp tác với cảnh sát bị kích động, hay là vì vừa mắt Phương Viễn Hàng.
Trên đường đi, Phương Viễn Hàng lập tức báo cho Minh Thứ, báo cáo tình hình gần đủ rồi mới nhớ tới phải uốn nắn Dư Đại Long, “Cậu đừng có gọi tôi là A Sir nữa, không thấy buồn nôn sao?”
“Sao tôi lại thấy buồn nôn? Xưng hô này rất đẹp trai mà, chẳng lẽ bảo tôi gọi anh là đồng chí cảnh sát?” Dư Đại Long không chịu, “Nhà quê quá, gọi không nổi. Nhưng mà em có thể gọi anh là anh cảnh sát.”
Phương Viễn Hàng: “…”
Dư Đại Long vui vẻ nói, “Mắc cỡ sao? Vậy vẫn cứ gọi là A Sir đi. Em cũng không thể gọi anh cảnh sát được, lỡ đâu anh còn nhỏ hơn em thì sao?”
Phương Viễn Hàng cảm thấy so sánh về kích thước với gay thiếu niên thật sự quá kỳ quái. Mặc dù biết người ta không phải có ý không trong sáng kia, nhưng “lỡ như anh nhỏ hơn em thì sao” từ miệng Dư Đại Long nói ra, thật là nghe sao mà kỳ quái.
Phương Viễn Hàng nói: “Gọi tên tôi đi!”
“Em không muốn!” Dư Đại Long nói: “Em muốn gọi A Sir! Gọi anh cảnh sát cơ!”
Phương Viễn Hàng quát: “Cậu im miệng cho tôi!”
Dư Đại Long nói: “Vậy anh đáp ứng em một điều kiện đi.”
Phương Viễn Hàng đau đầu, “Điều kiện gì?”
“Em muốn gặp anh ‘eo ngựa giống’!” Khuôn mặt Dư Đại Long tràn đầy mong chờ, trong mắt mơ hồ lấp lánh ánh sao.
“What?” Thiếu chút nữa Phương Viễn Hàng đã đạp phanh gấp, “Cậu biết anh ấy là ai không? Cậu mà cũng dám trêu vào? Anh ấy là tổ trọng án bọn tôi…”
Không đợi Phương Viễn Hàng nói xong, Dư Đại Long đã nói: “Biết chứ, đồng loại với em chứ sao. Em chỉ muốn gặp anh ‘eo ngựa giống’ một lần thôi, cũng sẽ không làm gì ảnh, anh cứ coi như mang em đi gặp thần tượng í! Có được không, anh cảnh sát?”
“Thần tượng? Đồng loại?” May mà Phương Viễn Hàng là cảnh sát hình sự trọng án, tố chất tâm lý mạnh hơn người thường gấp mấy lần, nếu không cậu cũng đã tông trúng đít xe phía trước.
“Anh không biết à?” Dư Đại Long giật mình, dừng vài giây, đột nhiên hướng bên cửa sổ co rụt lại, “Ôi! Thật xin lỗi! Em nói sai rồi, thì ra anh ‘eo ngựa giống’ vẫn chưa comeout? Anh là gì của ảnh? Em tưởng là anh biết!”
Lượng tin tức của câu nói này quá lớn, Phương Viễn Hàng rơi vào im lặng.
Sư phư thông minh mạnh mẽ của mình, tổ trưởng nói một là một của tổ trọng án bọn họ, là đồng loại của gay thiếu niên sao?
Cũng là gay giống gay thiếu niên, hay là cũng là số 0 giống gay thiếu niên?
Bản thân Phương Viễn Hàng là trai thẳng, nhưng trong số bạn bè cũng không phải không có ai là gay, vì thế đối với xu hướng tính dục cực kỳ phóng khoáng. Trước nay cũng chưa bao giờ xem thường bất cứ ai vì họ không thẳng. Đôi khi đầu óc căng thẳng, cậu cũng sẽ đùa tán tỉnh với bạn là trai thẳng của mình.
Nhưng cậu chưa từng nghĩ rằng sư phụ mình sẽ là gay!
Bệnh nghề nghiệp của cảnh sát hình sự đồng loạt phát ra, Phương Viễn Hàng không khỏi nghĩ, nếu như lời nói của gay thiếu niên là đáng tin, sư phụ là gay, vậy thì sư mẫu của cậu sẽ là ai?
Lục Nhạn Chu nhà bên? Hay là tổ phó Dịch?
Chu Nguyện có vẻ giống nhất, dù sao nhìn Chu Nguyện cũng có chút mỏng manh, cần được che chở.
Thầy Hình cũng có thể lắm, nghe nói trước kia thầy Hình đối xử đặc biệt tốt với Minh Thứ, nhưng sau này mới xa cách, đây không phải để tránh sự nghi ngờ sao?
Còn có Lương Trạo. Còn cả Tiêu Mãn. Còn cả Từ Xuân!
Phương Viễn Hàng gần như không thể kìm chế được nữa, chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, một loạt tên và một loạt khuôn mặt lướt qua trong đầu cậu, cuối cùng chúng dừng hẳn trên mặt Tiêu Ngộ An.
Cục phó Tiêu không thể nào, cục phó Tiêu sao lại là sư mẫu được?
Dư Đại Long nói: “Trời xui đất khiến! Em có lỗi với anh ‘eo ngựa giống’, em không nói gì cả!”
Trái tim non nớt của Phương Viễn Hàng đã chịu đựng một drama lớn như vậy, máy bay và đại bác đang chạy trong đầu cậu. Cậu đột nhiên bị một tiếng hét của Dư Đại Long làm cho tỉnh táo lại, cảnh báo bản thân rằng vì vụ án trước mắt, nhất định phải bình tĩnh lại!
Phương Viễn Hàng hít sâu nói: “Đúng, cậu không nói gì cả, tôi cũng không biết gì hết.”
Dư Đại Long bĩu môi, “Ừm!”
Phương Viễn Hàng suy nghĩ một hồi rồi lại nói tiếp: “Chờ sau khi tôi điều tra vụ này rõ ràng, cậu có thể nói lại cho tôi biết.”
Dư Đại Long: “…”
A?
Cảnh sát các anh, đúng là cũng bà tám quá đó!
Bách Hiên Quế Uyển ở khu Nam Thành, lời nói của Dư Đại Long hơi lố. Mặc dù chung cư này nổi tiếng nhưng giờ nó không còn được coi là chung cư cao cấp ở thành phố Đông Nghiệp nữa.
Bởi vì nó đã cũ.
Nhiều năm trước, lúc ngành bất động sản vừa bắt đầu chớm nở, Bách Hiên Quế Uyển đúng là chung cư nổi tiếng nhất thành phố. Người sống ở đây không phải kẻ có tiền thì cũng có chức có quyền. Nhưng thành phố Đông Nghiệp đã phát triển chóng mặt trong mười năm trở lại đây, những chung cư tốt hơn so với Bách Hiên Quế Uyển mọc lên như nấm. Chỉ có những người như Dư Đại Long mới tới sinh sống ở Đông Nghiệp, thì mới có thói quen xếp Bách Hiên Quế Uyển là “chung cư cao cấp”.
Phương Viễn Hàng đậu xe bên ngoài khu chung cư, cùng Dư Đại Long vào trong.
Dư Đại Long thở không ra hơi, dùng hết sức đập cửa nhà 7-3 tòa nhà C: “Lưu Mỹ, mở cửa ra! Tôi biết cô ở trong đó! Mở cửa mau! Nếu không mở tôi gọi cảnh sát đó!”
Cảnh sát họ Phương: “…”
Sau cánh cửa truyền đến tiếng bước chân, Phương Viễn Hàng phản ứng rất nhanh, lập tức trốn vào điểm mù của mắt mèo.
Khóa cửa xoay hai lần rồi mở ra.
Lưu Mỹ mặc bộ đồ ngủ bó sát, tóc tai bù xù, khuôn mặt sưng húp, vẻ mệt mỏi bất đắc dĩ nhìn Dư Đại Long, “Thật xin lỗi.”
Dư Đại Long hét lên: “Thật xin lỗi em gái cô! Rốt cuộc cô có muốn làm việc hay không thế hả!”
Lưu Mỹ thở dài, “Tôi…”
Lời còn chưa dứt, Phương Viễn Hàng đã lao ra từ trong góc khuất, chặn ở cửa phòng.
Sắc mặt Lưu Mỹ lập tức trắng bệch, hoảng sợ nói: “Sao lại là anh?”
“Sao lại không thể là tôi!” Phương Viễn Hàng đã không còn thương hoa tiếc ngọc, xông vào trong phòng. Dư Đại Long một thân gay thiếu niên gầy gò yếu ớt, cũng khá dũng cảm nhanh nhạy, xông vào trong “uỳnh” một tiếng đóng cửa lại.
“Các anh…” Lưu Mỹ bất đắc dĩ đứng tại chỗ, hai tay chống đỡ vách tường, dường như không chống đỡ nổi.
Cô ta mặc đồ ngủ bằng lụa, quần áo dài tay, nút cài tít khuy trên cùng. Nhưng do chất liệu quá trơn, khi tay cô ta duỗi ra đã để lộ vết sẹo đỏ tươi trên cổ tay.
Phương Viễn Hàng nhìn thoáng qua có thể biết đó là vết thương do roi da tạo thành!
Nguyên nhân khiến mặt Lưu Mỹ bị sưng là do bị tát.
Nếu nhìn kỹ hơn, đôi môi của Lưu Mỹ cũng bị thâm tím.
Dư Đại Long kêu lên sợ hãi, “Mỹ Mỹ, đây là cô bị đàn ông làm thành ra vậy sao?”
Lưu Mỹ cuối cùng mất hết sức lực, bất ngờ đập vào tường rồi trượt xuống đất.
Đại học Y Đông Nghiệp, bệnh viện Quang Nghiệp, phòng khám tâm lý Cửu Lâm, kẻ chủ mưu đằng sau bức màn có thể không làm việc ở ba nơi này, nhưng nhất định đối với chúng hết sức quen thuộc.
“Giáo sư đại học” mà Long Thiên Hạo nhìn thấy hẳn là cùng một người với “Kẻ thần bí” bảo cậu bé đưa tờ rơi cho Văn Hạc. Trong khuôn viên trường đại học có không ít camera, xung quanh Cửu Lâm cũng không thiếu camera an ninh, nhưng kỹ thuật viên điều tra video giám sát hai nơi đều không thu hoạch được gì.
Kẻ này không chỉ có nhận thức phản trinh sát, mà còn cực kỳ quen thuộc với đại học Y và Cửu Lâm.
Bác sĩ của Văn Hạc, Lạc Diệc chừng ba mươi tuổi, không phù hợp với độ tuổi của “giáo sư đại học”. Theo tình hình hiện giờ của Văn Hạc, vị bác sĩ Lạc này cũng không có khuynh hướng hại Văn Hạc, trong quá trình trị liệu, Văn Hạc đã dần thoát khỏi gánh nặng tâm lý, bước ra khỏi bóng tối.
Nhưng bác sĩ tâm lý là một nghề rất đặc biệt, một bác sĩ tâm lý xuất sắc không chỉ có thể kéo một người ra khỏi địa ngục mà còn có thể đẩy một người xuống địa ngục.
Chỉ là xem người đó lựa chọn thế nào mà thôi.
Sau khi Minh Thứ thảo luận với Dịch Phi, Dịch Phi lập tức quyết định đi tìm Lạc Diệc và phòng khám tâm lý Cửu Lâm, Minh Thứ đã sắp xếp đội viên đến thăm dò đại học Y Đông Nghiệp.
Lúc Dịch Phi đến Cửu Lâm, Văn Hạc mới đi ra từ văn phòng của Lạc Diệc. Trước đó, Văn Hạc cũng chỉ gặp Minh Thứ, nên không nhận ra Dịch Phi. Dịch Phi cũng không mặc đồng phục cảnh sát, lúc sượt qua người, Văn Hạc lịch sự nhẹ gật đầu với Dịch Phi.
“Nếu anh muốn biết về Văn Hạc, thì tôi có thể nói với anh rằng việc tôi điều trị cho anh ấy rất thành công.” Lạc Diệc rất hợp với hình tượng bác sĩ tâm lý mà Dịch Phi tưởng tượng  —— chững chạc, có phong thái, xem ra lời nói trong cuộc sống có khả năng thuyết phục người khác.
“Nhưng hình như anh không phải tới tìm hiểu Văn Hạc, mà là tới tìm hiểu tôi.” Lạc Diệc cười nói, “Bị cảnh sát hình sự cục thành phố để mắt tới cũng không phải là chuyện tốt. Lúc đầu định mời anh uống trà, nhưng giờ chỉ muốn mời anh cốc nước sôi để nguội.”
Mắt Dịch Phi nhìn ly thủy tinh để trên bàn, vô cùng hứng thú đánh giá Lạc Diệc.
Đối mặt với cảnh sát, người này tỏ ra thản nhiên, thái độ không khác gì đang đối diện với bệnh nhân.
Trước khi gặp Lạc Diệc, Dịch Phi đã biết Lạc Diệc là bác sĩ tâm lý nổi tiếng nhất ở Cửu Lâm. Không ít người bệnh nghe danh mà đến, còn có bác sĩ của phòng khám tâm lý khác giới thiệu Lạc Diệc cho bệnh nhân.
Tuổi còn trẻ mà đã có thành tựu như vậy, ắt hẳn Lạc Diệc phải là người có tài.
Dịch Phi không khỏi so sánh anh ta với mấy người Sa Xuân.
Rõ ràng, Lạc Diệc là người mà mấy người Sa Xuân mong muốn trở thành, nhưng lại không có cách nào để trở thành.
“Anh có ấn tượng gì với người này không?” Dịch Phi lấy bức chân dung “giáo sư đại học” ra, tranh này được vẽ dựa trên ký ức của Long Thiên Hạo, là chứng cứ duy nhất mà cảnh sát đang nắm giữ về kẻ chủ mưu đứng sau bức màn, cũng có thể là một chứng cứ không có ích.
Vì đối phương cực kỳ gian xảo, trước khi gặp Long Thiên Hạo rất có thể đã hóa trang, cộng thêm nhược điểm từ trí nhớ của con người, độ chênh lệch giữa chân dung và người thật cũng không có gì lạ.
Nhưng điều duy nhất Dịch Phi có thể cho Lạc Diệc xem là bức chân dung này.
Lạc Diệc có thể cung cấp thông tin gì khi nhìn bức chân dung này chỉ là thứ yếu, phản ứng sau khi nhìn thấy của anh ta mới là điều quan trọng.
Lạc Diệc nhàn nhã liếc nhìn bức chân dung, cười nói: “Anh Dịch, chính anh cũng không thể xác định bức tranh này có đáng tin hay không, còn hỏi tôi có nhận ra hay không thì có giá trị gì đâu? Anh đang muốn quan sát tôi đúng không?”
Dịch Phi bật cười.
“Tôi không biết và cũng chưa từng gặp người trong bức tranh này.”Lạc Diệc đột nhiên nghiêm túc nói: “Nhưng người đứng sau bức tranh —— nếu tôi đoán không nhầm, hẳn là người cảnh sát các anh đang tìm  —— có lẽ tôi đã từng gặp, cũng có lẽ là người quen của tôi. Anh đến tìm tôi, hẳn đã tìm ra manh mối nào đó về mối quan hệ của tôi và người này, nhưng chỉ với một bức chân dung như này, tôi thực sự không có cách nào hợp tác với anh được.”
Cảnh sát hình sự đều đa nghi, Lạc Diệc càng thành thật thì Dịch Phi càng nghi ngờ. Ở trước mặt tìm không thấy sơ hở, vậy chỉ có thể tìm ra điểm đột phá từ môi trường xung quanh.
Lạc Diệc tốt nghiệp từ trường nổi tiếng nhất thủ đô, từng tiếp tục ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu rồi thực tập. Bốn năm trước anh ta về nước và làm việc tại phòng khám tâm lý Cửu Lâm.
Vì phòng khám tâm lý Cửu Lâm và đại học Y Đông Nghiệp có mối quan hệ đặc biệt, Lạc Diệc thường được mời tư vấn tâm lý cho sinh viên ở trường đại học Y. Chuyện ra vào khuôn viên trường đại học Y là chuyện như cơm bữa, và anh ta luôn duy trì quan hệ tốt với hầu hết giáo sư trong trường.
Lạc Diệc có khả năng thay đổi cách ăn mặc, dùng vẻ bề ngoài hơn 50 tuổi xuất hiện trước mặt Long Thiên Hạo hay không?
Có khả năng.
Lạc Diệc có khả năng trực tiếp ảnh hưởng đến Văn Hạc thông qua tư vấn tâm lý, khiến Văn Hạc làm nhiễu sự phán đoán của cảnh sát?
Có.
Dịch Phi cho Long Thiên Hạo nhìn ảnh của Lạc Diệc, Long Thiên Hạo lắc đầu, “Người tôi nhìn thấy chắc chắn không phải là anh ta.”
Câu hỏi mới, Lạc Diệc có khả năng làm can thiệp vào trí nhớ của Long Thiên Hạo không?
Đáp án vẫn là có.
Minh Thứ ngồi trên xe, trao đổi qua điện thoại với Dịch Phi một hồi, sau khi cúp mắt đã để đầu óc thả lỏng một lát.
Dịch Phi và các đội viên khác đang lần theo manh mối bên đại học Y Đông Nghiệp, còn y thì đang lần theo “Kiêm Gia Bạch Lộ”.
“Kiêm Gia Bạch Lộ” đã đóng cửa, Thi Hàn Sơn bị buộc hoàn trả học phí, chấp nhận thêm một lần thất bại trong công việc kinh doanh của mình. Bản thân cô ta và hai cộng sự khác của “Kiêm Gia Bạch Lộ” đều không có cơ sở gây án, điều này đã được xác nhận trong cuộc điều tra sơ bộ.
Về phần Lệnh Hủ Chi, cậu ta vẫn không thể cung cấp bằng chứng ngoại phạm, nhưng cảnh sát cũng  không tìm thấy bất kỳ bằng chứng xác thực nào về việc phạm tội của anh ta.
Minh Thứ dựa vào ghế lái, trong đầu lần lượt lọc đi lọc lại những người ở “Kiêm Gia Bạch Lộ”
“Quân bài domino” giả lừa gạt Sa Xuân và đổ tội cho Vu Hiếu Thành, hắn biết rõ quan hệ giữa họ, nghe được cuộc nói chuyện giữa họ và biết được vướng mắc của bọn họ.
Ai dễ dàng làm được chuyện này nhất?
Trong lúc nhất thời, một bóng người hiện ra trong đầu Minh Thứ.
Ngũ Đồng, nhân viên lễ tân nhìn có vẻ ngốc bạch ngọt, là người có nhiều thời gian rảnh nhất ở “Kiêm Gia Bạch Lộ”.
Password cho Chương 65
Công việc chính thức của Lưu Mỹ là gì?
Cách thức nhập: Viết hoa chữ cái đầu của mỗi từ, đầy đủ dấu và khoảng cách giữa các từ (nếu có). Tổng là 9 ký tự.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu