Editor: Mộc
“Long Thiên Hạo!”
Một giọng nam xa lạ nhưng dường như đã từng nghe ở đâu đó từ phía sau truyền đến, động tác trèo qua lan can của Long Thiên Hạo dừng lại. Cậu ta chợt quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Minh Thứ chạy thẳng một mạch lên sân thượng, lúc nói chuyện rất vững vàng và đều đặn, dường như không hề thở dốc.
Y ngoắc tay với Long Thiên Hạo, “Lại đây!”
Long Thiên Hạo từng gặp Minh Thứ ở tổ trọng án, hai mắt đỏ bừng, hét: “Anh tới đây làm gì?”
Minh Thứ cẩn thận đến gần Long Thiên Hạo, “Tôi không đến thì cậu định nhảy từ đây xuống à?”
“Tôi…” Cảm xúc Long Thiên Hạo bất ổn, tay trái nắm chặt lấy lan can, vô thức phản bác: “Tôi không bao giờ muốn nhảy xuống cả!”
“Vậy cậu buông tay ra đi!” Minh Thứ nghiêm mặt nói: “Lại đây!”
Long Thiên Hạo không buông tay, vẫn áp sát vào cạnh lan can như cũ, trong khoảng thời gian ngắn mím môi mấy lần.
Có thể thấy rõ cậu ta đang sợ.
Nhưng loại sợ hãi này không phải là nỗi sợ hãi của người bình thường khi đối mặt với cảnh sát, mà là sự thấp kém và sợ hãi từ trong lòng của một thanh niên có lòng tự trọng thấp khi đối mặt với một người đàn ông lớn tuổi, ưu tú.
Minh Thứ cũng không thu lại loại khí tức uy hiếp đáng sợ kia, trái lại bước từng bước lại gần, “Đây là tòa nhà dân cư cũ, trên lan can đều là rỉ sắt, không phải cậu yêu quý tay trái của mình à? Sao lại còn nắm cái lan can đó?”
Nghe vậy, Long Thiên Hạo theo bản năng buông tay ra. Cúi đầu nhìn lại, lòng bàn tay bị bao phủ một màu đỏ sẫm của rỉ sắt.
Rỉ sắt giống như máu, lan dọc theo từng kẽ vân tay sâu cạn.
Minh Thứ chớp lấy thời cơ, nhanh chóng lướt qua, lúc Long Thiên Hạo còn chưa kịp phản ứng đã kéo người rời xa khỏi lan can. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Long Thiên Hạo giãy dụa mãnh liệt, nhưng Minh Thứ cao hơn cậu ta một cái đầu, sức lực cũng không bì được, cậu ta bị khống chế, căn bản không thể thoát được.
Hình Mục đi theo Minh Thứ chạy đến khiếp cả vía, “Sếp, làm sao giờ?”
Minh Thứ áp giải Long Thiên Hạo về lại căn phòng thuê, đóng chặt toàn bộ cửa sổ và cửa ra vào, Y chú ý đến phần bị thương trên ngón tay Long Thiên Hạo, hỏi: “Trong nhà có cồn i-ốt không?”
Long Thiên Hạo cúi đầu ngồi trên sô pha, không phản ứng gì.
TruyenLau.com
Hình Mục lấy cái hộp vuông nhỏ đựng trong túi mang theo bên người ra, “Sếp, tôi có cồn.”
Minh Thứ nhớ ra, người anh Hình Mục này trong túi lúc nào cũng có cồn và bình xịt khử trùng, chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào.
“Rửa tay, tự mình làm đi.” Minh Thứ vứt hộp vuông nhỏ cho Long Thiên Hạo, mắt bắt đầu đảo quanh phòng.
TruyenLau.com
Nội thất trong phòng đơn giản, chỉ có thứ đáng giá nhất là chiếc máy tính. Sàn nhà và bàn ghế khá gọn gàng, không thấy thức ăn đóng hộp rồi túi đồ ăn vặt hay có trong nhà game thủ.
Trên bàn máy tính có một khung hình úp ngược, Minh Thứ cầm lên, Long Thiên Hạo trong ảnh còn trẻ hơn bây giờ, tràn đầy sức sống, mặc đồng phục bộ đội, giơ hai ngón tay cái lên, cười rạng rỡ trước ống kính.
Sau khi Long Thiên Hạo rửa tay xong, chạy tới trước bàn giật lấy khung hình, đầu tiên là siết chặt nó trong tay rồi lại úp xuống mặt bàn, run giọng nói: “Đừng xem.”
“Là hồi cậu mới vừa vào nghề à?” Minh Thứ hỏi.
Long Thiên Hạo im lặng không trả lời, lấy rượu cồn dán vào ngón tay bị cậu ta cắn chảy máu ròng ròng. Cồn có tính kích thích, vết thương đó lại mới rách da, hai bên tiếp xúc lẫn nhau khó tránh khỏi đau nhức. Nhưng vẻ mặt Long Thiên Hạo tê liệt, ngay cả lông mày cũng không hề nhíu lại, dường như vốn cũng không thấy đau.
Là bẩm sinh không mẫn cảm với đau đớn?
Hay là đã đau đớn thành quen rồi?
Minh Thứ quan sát một hồi, rồi ngồi vào ghế chơi game của Long Thiên Hạo. Khi nghĩ tới người này xém chút nữa đã nhảy lầu tự tử, tránh không khỏi hơi bực mình, “Nói đi, sao lại muốn nhảy lầu? Không muốn sống đến thế cơ à?”
Long Thiên Hạo ném cồn nhuộm đỏ máu vào thùng rác, từ bên dưới trừng mắt với Minh Thứ, “Tôi muốn sống hay không thì liên quan gì đến anh?”
Hình Mục muốn giảng đạo một phen, nhưng sợ Minh Thứ bảo mình nhiều chuyện, đành phải lặng lẽ nói: “Tuổi cậu còn trẻ, nghĩ không thông cũng không nên nhảy lầu chứ…”
Minh Thứ khoanh đầu ngón tay, “Vì thương tổn ở tay cậu khó điều trị nên mới muốn tìm cái kết cho mình à.”
Gân xanh trên mu bàn tay Long Thiên Hạo căng lên, “Không liên quan gì đến anh hết!”
Minh Thứ nói: “Cậu học đàn tranh với Sa Xuân, nghĩ rằng bằng cách luyện tập đàn tranh thì có thể giúp phục hồi tay trái…”
“Đừng nói nữa!” Long Thiên Hạo hét lên.
Minh Thứ lại nói tiếp: “Là bản thân cậu nghĩ như vậy, hay là có ai đó mách bảo cho cậu?”
Tay trái Long Thiên Hạo đã siết thành nắm đấm, miệng vết thương nơi ngón tay vì động tác dùng sức này mà càng nứt toác ra, máu chảy xuôi theo mu bàn tay rơi xuống đất.
Hình Mục sợ cậu ta sẽ đánh Minh Thứ.
“Tôi tự muốn học đàn tranh không được sao?” Khuôn mặt Long Thiên Hạo vặn vẹo nói.
Minh Thứ đứng dậy khỏi ghế chơi game, cúi đầu nhìn Long Thiên Hạo, “Mẹ nó đừng có mà giỡn mặt với tôi.”
Long Thiên Hạo run lên, vẻ tàn ác trên gương mặt lập tức bốc hơi.
“Năm ngoái cậu giải nghệ không phải vì đến tuổi, mà vì thương tổn nghiêm trọng của tay trái.” Minh Thứ tuyên bố rõ ràng hùng hồn, “Nhưng cậu cũng chưa từng từ bỏ, cậu vẫn luôn tích cực điều trị, tìm đủ mọi cách, mong một ngày nào đó có thể trở lại chiến trường mà cậu thích.”
Long Thiên Hạo ngơ ngác há hốc, tay trái bắt đầu run rẩy.
“Đến tháng 6 năm nay, cậu đã thử tất cả các đơn thuốc và phương pháp dân gian. Bác sĩ Lôi của bệnh viện Quang Nghiệp đã chữa khỏi cho ngón tay trái của cậu không còn bị uốn cong để có thể đáp ứng nhu cầu của cuộc sống bình thường. Nhưng vẫn chưa thể đáp ứng yêu cầu quá cao của cậu.” Minh Thứ nói: “Cậu phát hiện bản thân có lẽ mãi mãi cũng không quay lại được, nên đã rơi vào tuyệt vọng. Lúc này, có người nói cho cậu biết, tập đàn tranh có thể đẩy nhanh quá trình phục hồi tổn thương ở tay. Cậu giống như đã bắt được một cọng cỏ cứu mạng, người đó còn nói rằng, Sa Xuân ở ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’ là người biểu diễn đàn tranh cực kỳ ưu tú.”
Đôi mắt đỏ ngầu của Long Thiên Hạo đột nhiên nổi lên một tầng sương mù. Cậu ta cũng không phủ nhận.
Với mục đích và hy vọng to lớn, cậu đã nghĩ rằng tay của mình sẽ thực sự khỏi bệnh.” Minh Thứ nói tiếp: “Cho nên vào ngày sinh nhật của mình, cậu đã bảo người hâm mộ hãy đợi mình.”
Long Thiên Hạo khẽ lắc đầu, không rõ ý tứ nói: “Tôi không biết…”
Minh Thứ nói tiếp: “Nhưng sau vài buổi học, cậu không chỉ nhận ra tay mình không khá hơn, mà còn nhận ra Sa Xuân không hề giỏi như cậu tưởng —— cô ta giống như cậu, không có gì nổi bật trong chính ngành nghề bản thân làm việc.”
Long Thiên Hạo bỗng đứng dậy.
Minh Thứ đột nhiên nói: “Sa Xuân khiến cậu nghĩ rằng cậu chính là ‘đồng loại’ của mình nên cậu đã giết Sa Xuân.”
Nếu người không rõ đầu đuôi nghe, thì hai câu này không hề có tí logic nào, trước sau chả có quan hệ nhân quả gì cả.
Người biết chuyện thì có thể nghe hiểu, đây là điều kiện để một quân “domino” đè xuống một quân “domino” tiếp theo.
Phản ứng của Long Thiên Hạo rất quan trọng.
“Anh… Anh nói gì?” Đồng tử Long Thiên Hạo co rút, mù mịt há to miệng.
Hai người cách nhau ba bước, ánh mắt Minh Thứ lạnh lùng. Long Thiên Hào lộ ra một phần xương quai xanh bên ngoài áo thun nhấp nhô lên xuống, nửa phút sau lắc đầu nói: “Tôi không giết người, tôi chỉ uy hiếp cô ta thôi.”
“Ngồi xuống.” Giọng điệu Minh Thứ gần như ra lệnh, “Tôi hỏi cậu vài vấn đề, tốt nhất cậu đừng có dùng lời bịa đặt lừa tôi.”
Long Thiên Hạo có chút sững sờ, cậu ta ngồi thụp xuống vị trí cũ. Cả người như bị sương mù bao phủ, nhẹ nói: “Tôi chưa từng nghĩ đến việc giết người, người đáng chết chỉ có mình tôi. Có khi tôi không khống chế được cảm xúc, nhưng tôi sẽ không giết người, tôi… tôi dù có tự sát cũng sẽ không giết người.”
Hình Mục đến cạnh Minh Thứ, hạ giọng nói: “Sếp, người này có khả năng mắc bệnh trầm cảm.”
Minh Thứ “Ừ” một tiếng, hỏi: “Trong giờ học, có phải cậu từng nói về quá khứ nghề nghiệp của mình với Sa Xuân không?”
“Cô ta hỏi tôi vì sao muốn học đàn tranh.” Long Thiên Hạo nhìn chằm chằm một vết bẩn hình tròn trên sàn nhà, ánh mắt có hơi mất tập trung, “Mới đầu tôi không nói, chỉ nói trước kia tôi là vận động viên eSport, cô ta nói xem tay tôi là biết tôi là người rất cố gắng.”
Minh Thứ nói: “Mà cô ta cũng là một người cố gắng.”
Long Thiên Hạo ngạc nhiên, “Sao anh biết?”
Minh Thứ không trả lời, “ ‘Cố gắng’ đã kéo gần khoảng cách giữa hai người, cậu không còn che giấu nữa, đã bắt đầu bộc bạch nội tâm với Sa Xuân.”
Long Thiên Hạo nghi ngờ nhìn Minh Thứ, sau một lát mới nói: “Tôi nói cho cô ta biết việc tay trái của tôi bị tổn thương, còn cả việc từng vất vả ở giải đấu phụ suốt những năm qua. Trừ bác sĩ Lôi, tôi… tôi chưa bao giờ nói với ai về điều đó. Lúc ấy tôi cảm thấy, Sa Xuân có thể hiểu được tâm trạng của mình.”
Minh Thứ hỏi: “Sau đó cô ta nói gì với cậu?”
Long Thiên Hạo không hiểu, “Nói gì là nói gì?”
Minh Thứ nói: “Một kế hoạch.”
Nỗi ngờ vực giữa hai hàng lông mày của Long Thiên Hạo càng sâu, lát sau lắc đầu, “Tôi không hiểu.”
Bầu không khí rơi vào sự ngưng trệ lạ lùng, Minh Thứ nói: “Quan hệ giữa cậu và Sa Xuân không tệ, vậy lần trước vì lý do gì lại có thái độ thù địch với Sa Xuân như vậy?”
“Tôi không phải có địch ý với cô ta, chỉ là…” Vẻ mặt Long Thiên Hạo ảm đạm, “Tôi vốn không kiềm chế được cảm xúc. Sau khi học vài buổi, tay trái của tôi không những không chuyển biến tốt lên mà còn thường xuyên đau nhức khó chịu, tình trạng sưng tấy lại xuất hiện. Tôi hiểu ra, không ai có thể cứu được tay tôi, nó đã hỏng thì đã hỏng rồi, bác sĩ Lôi cũng không giúp tôi, Sa Xuân cũng không thể nào giúp tôi.”
Minh Thứ bước thong thả đến trước mặt Long Thiên Hạo, hỏi ra vấn đề mấu chốt kia, “Cậu tuyệt đối không thể đột nhiên nghĩ rằng học đàn tranh có lợi cho việc phục hồi tay trái của mình, có kẻ đã lừa cậu, khiến cậu – một kẻ tuyệt vọng có thể thử bất cứ cái gì, kẻ đó là ai?”
Long Thiên Hạo cũng không phủ nhận sự tồn tại của kẻ này, chỉ là lắc đầu nói: “Tôi không biết.”
Minh Thứ nói: “Không biết không sao, cậu gặp kẻ đó ở đâu, khi nào?”
Long Thiên Hạo lúc này im lặng thật lâu.
“Có gì khó nói sao?” Minh Thứ hỏi.
“Tôi không khống chế được bản thân nên đã làm một chuyện rất tồi tệ.” Long Thiên Hạo hai lúng túng chà xát tay chân.
Minh Thứ nói: “Là uy hiếp bác sĩ Lôi?”
Long Thiên Hạo vội vàng trợn mắt, “Anh đã biết rồi sao?”
“Cái kẻ lừa cậu đã xuất hiện sau lần cậu ầm ĩ ở bệnh viện?”
“…Đúng thế.”
Long Thiên Hạo nói, thật ra cậu ta biết bác sĩ Lôi đã cố gắng hết sức. So với trước khi điều trị, tình trạng tay trái của cậu ta đã khá hơn nhiều. Nếu như không có bác sĩ Lôi, chỉ sợ ngay cả ký hợp đồng làm streamer cũng khó.
Thế nhưng vẫn còn chưa đủ!
Tay trái chậm chạm không thể khôi phục lại trạng thái trước khi bị tổn thương, bác sĩ Lôi cũng nói rõ cho cậu ta biết, cậu ta đã không còn khả năng quay lại thi đấu chuyên nghiệp.
“Tôi không biết phải trách ai đây, xem ra tất cả mọi người nói đúng, ngẫm lại chỉ có thể tự trách mình.”
Giọng Long Thiên Hạo dần nghẹn ngào, nhìn Minh Thứ hỏi: “Nhưng tôi đâu có làm sai chuyện gì?”
Thanh âm này tràn đầy sự tuyệt vọng và bất lực, nỗi đau đớn thấm vào từng chữ run rẩy.
Minh Thứ hít một hơi nhẹ.
“Bác sĩ Lôi nói là trước kia tôi dùng tay với cường độ quá cao, hiện giờ cũng không chịu làm theo lời dặn của bác sĩ, dẫn đến tay trái không thể tốt lên được.” Long Thiên Hạo cười khổ lắc đầu, “Nhưng tôi không có tài năng bẩm sinh gì, không giống những thiên tài kia. Nếu như lúc mười mấy tuổi không nỗ lực luyện tập, thì làm sao ra thi đấu được? Nếu như vì điều trị mà hoàn toàn bỏ chơi game, sao tôi có thể quay lại được? Hiện giờ có nhiều tân binh tài năng, ngoại trừ chăm chỉ ra thì tôi lấy cái gì tranh với bọn họ đây? Tôi…”
Long Thiên Hạo đột nhiên ngừng lại, dùng tay trái đang run rẩy lau nước mắt chực chờ rơi xuống, sau đó thở dài nói: “Thật ra chăm chỉ cũng vô ích, tôi đã dùng tay luyện tập đến nông nỗi này, chả phải không thể ra thi đấu sao? Tôi chưa từng đánh Top League, nhiều năm qua chỉ có thể chờ đấu giải phụ, cho dù giải phụ cũng chỉ là tuyển thủ trình độ trung đẳng. Tôi có lỗi với cha mẹ mình, tôi sống thành cái dạng như bây giờ thật ra đều do tôi sai.”
Chủ đề dường như đã lệch khỏi quỹ đạo, nhưng Minh Thứ không nhắc nhở Long Thiên Hạo.
Mấy phút sau, Long Thiên Hạo thở ra một hơi thật dài, “Nhưng tôi không dám thừa nhận, không dám tự trách mình. Tôi nhất định phải tìm một người đến gánh trách nhiệm thay tôi, đẩy hết sai lầm lên kẻ đó. Nếu như không làm vậy, sao tôi có thể thuyết phục bản thân tiếp tục sống?”
Minh Thứ nói: “Người đó là bác sĩ Lôi.”
Long Thiên Hạo che nửa khuôn mặt, nặng nề gật đầu, “Tôi đến làm ầm ĩ trước phòng khám của anh ta, trút hết sự đau khổ lên người anh ta, mắng chửi anh ta là lang băm, trách anh ta không trị hết bệnh của mình, trách anh ta hủy hoại tương lai của tôi… Sau đó bảo vệ đến đè tôi lên tường, tôi mới tỉnh táo lại. Tôi tưởng bọn họ sẽ báo cảnh sát, nhưng sau đó bọn họ chỉ bảo tôi cam đoan không đến bệnh viện gây mất trật tự nữa, rồi thả tôi đi.”
Bên kia đường, đối diện Bệnh viện Quang Nghiệp là cơ sở chính của Đại học Y Đông Nghiệp.
Sau khi Long Thiên Hạo rời khỏi bệnh viện, không có chỗ nào để đi nên mù mịt lượn lờ đến sân trường đại học Y.
“Tôi chẳng còn đồng bạc nào, chẳng phải cũng sẽ chết sao. Sân trường rất đẹp và yên tĩnh, mọi người đều có một tương lai tươi sáng. Tôi ngồi trên ghế dài nhìn bọn họ, nhìn chán rồi tôi sẽ đi chết.” Long Thiên Hạo nói: “Nhưng sau đó có người đi đến, ngồi cạnh tôi. Ông ta nói với tôi là tập đàn tranh có thể thúc đẩy quá trình hồi phục gân viêm trên tay, còn đưa tôi một cái tờ rơi, nói tôi đến ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’ tìm một vị giáo viên tên ‘Sa Xuân’.”
Tờ rơi “Kiêm Gia Bạch Lộ”.
Vu Hiếu Thành cũng tìm tới “Kiêm Gia Bạch Lộ” sau khi nhặt được tờ rơi!
Minh Thứ hỏi: “Tờ rơi kia cậu còn giữ không?”
Long Thiên Hạo lắc đầu, “Sau khi đăng kí, tôi đã vứt nó đi rồi.”
Hình Mục vẫn im lặng từ nãy giờ rốt cuộc nhìn hết nỗi chen vào nói, “Vì sao cậu lại tin lời một kẻ xa lạ như vậy?”
Long Thiên Hạo nhìn tay trái rồi khẽ nói: “Ai có cách chữa khỏi tay của tôi thì tôi sẽ tin kẻ đó.”
Dừng hai giây, Long Thiên Hạo lại nói: “Vả lại ông ta… ông ta là giảng viên đại học.”
Hình Mục vẫn không hiểu, “Giảng viên thì sao?”
Minh Thứ đã hiểu.
Nhìn bề ngoài Long Thiên Hạo có vẻ lưu manh, nhưng thật ra khá là đơn thuần. Không học được bao nhiêu, mười mấy tuổi đã bắt đầu theo đuổi eSport chuyên nghiệp. Cậu ta có một sự ngưỡng mộ gần như bản năng đối với những người có học thức cao, cho rằng giảng viên đại học, bác sĩ đều là người đáng tin cậy.
“Ông ta nói mình là giảng viên?” Minh Thứ hỏi.
Long Thiên Hạo dường như bị câu hỏi làm cho khựng lại.
Minh Thứ nhíu mày, “Ông ta cũng không nói mình là giảng viên đại học sao?”
“Tôi tưởng là vâỵ.” Long Thiên Hạo có hơi bối rối, “Ông ta ở trong trường đại học Y, chừng hơn 50 tuổi, rất có phong độ, tóc hoa râm, đeo mắt kính, nói chuyện rất rất có học thức, không phải giảng viên thì là gì?”
Trong lòng Minh Thứ dần hiểu ra, “Vậy tôi hỏi cậu, sau đó cậu còn gặp người này không?”
Long Thiên Hạo lắc đầu.
Minh Thứ vươn tay ra, “Đưa tay trái của cậu cho tôi xem.”
Long Thiên Hạo cảnh giác nói: “Anh muốn làm gì?”
Minh Thứ lại ngược hỏi: “Cậu sợ gì chứ?”
Long Thiên Hạo do dự một hồi, sau đó duỗi ra tay trái, Minh Thứ nhanh tay bắt lấy, Long Thiên Hạo lập tức sững sờ.
“Đau không?” Minh Thứ hỏi.
“Không đau lắm.” Long Thiên Hạo khẽ nói: “Thời điểm đau nhất đã qua rồi.”
Minh Thứ mang Long Thiên Hạo về tổ trọng án, lập tức cho đội viên tổ kỹ thuật vẽ lại chân dung, rồi phân công cho tổ kỹ thuật dựa theo ngày được kể đến đại học Y Đông Nghiệp lấy video giám sát.
Lúc nhìn thấy chân dung kia, Vu Hiếu Thành rất ngỡ ngàng, “Tôi không có ấn tượng gì.”
Những bức chân dung được thực hiện dựa trên mô tả của những nhân chứng thường rất khác so với người thật, trừ khi đó là một người có ngoại hình rất đặc biệt. Minh Thứ cũng không hy vọng Vu Hiếu Thành có thể nhận ra người vẽ trong hình, hỏi: “Cậu bảo cậu chọn ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’ vì trong số tờ rơi của các trung tâm đào tạo, ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’ là gần nhà cậu nhất?”
Vu Hiếu Thành gật đầu, “Ừm.”
“Ai là người phát tờ rơi cho cậu?”
“Không nhớ rõ, chắc đều là sinh viên làm bán thời gian ở ngoài.”
“Lúc cậu ở ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’ có để ý thấy người đàn ông nào có dáng vẻ như giảng viên đại học tầm hơn 50 tuổi không?”
Vu Hiếu Thành suy nghĩ một lát rồi lắc đầu, “Không có. Người này là hung thủ sát hại Sa Xuân sao? Các anh có manh mối rồi à?”
Minh Thứ nhíu mày, “Vậy nên chuyện cậu đến ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’ hoàn toàn chỉ là ngẫu nhiên…”
Đây không phải là một câu hỏi, Vu Hiếu Thành lại tưởng Minh Thứ đang hỏi mình, “Đúng vậy, nếu có trung tâm nào gần hơn tôi có thể sẽ không đến ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’. Tôi thật sự không làm gì cả, các anh phải tin tôi!”
“Tôi không biết người này.” Phản ứng của Lưu Mỹ so với Vu Hiếu Thành bình thản hơn, cô ta không hài lòng nhìn Phương Viễn Hàng, tỏ vẻ bất mãn khi liên tục bị làm phiền.
Phương Viễn Hàng nói: “Không biết á? Trong cách biểu đạt của cô tôi nghe được một chi tiết —— chỉ là cô không biết người này, nhưng lại có ấn tượng.”
Lưu Mỹ khựng lại, ngạc nhiên nói: “Anh hiểu sai rồi, tôi chưa từng gặp người này!”
“Vậy tôi hỏi thêm một câu.” Phương Viễn Hàng cảm thấy bản thân bây giờ đã hoàn toàn miễn dịch với gái đẹp. Đối diện với người đẹp thế này nhưng trong lòng chả thấy xao xuyến gì, chỉ muốn cạy miệng người đẹp, khai thác chi tiết có thể phá được án, “Trước đó cô chưa nói rõ, ở thành phố Đông Nghiệp này các trung tâm dạy văn hóa cổ đếm không xuể, chỉ riêng khu Đông Thành đã có mấy trung tâm rồi, sao cô lại chọn trúng ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’ thế?”
Lưu Mỹ cúi đầu, chiếc cằm thon gọn gần như tan vào bóng tối.
“Thật ra không có nguyên nhân gì đặc biệt cả.” Hơn một phút sau, ánh mắt Lưu Mỹ tránh né, giọng nói cũng bất ổn, “Các anh biết là tôi cũng đã từng đăng ký học ở các trung tâm khác, tôi chỉ là thích văn hóa cổ xưa, nếu thấy hợp lộ trình, thời gian, học phí thì tôi sẽ học.”
Bên cạnh đó những học sinh khác của Sa Xuân cũng lục tục đến cục trinh sát hình sự để lấy thông tin.
Vương Đan, Lương Hỉ Nguyệt là học sinh nhỏ tuổi không đủ khả năng gây án. Cả hai đều do mẹ chọn đến chỗ nào học, học cái gì. Mẹ Vương và mẹ Lương đều nói chọn “Kiêm Gia Bạch Lộ” vì nhìn cũng ổn, hai là bị hấp dẫn bởi lời quảng cáo “ngôi sao trình diễn đàn tranh của tập đoàn biểu diễn”.
Hạ Quân Triêu và Hạ Tu Đình là hai anh em. Tình huống không khác gì mấy so với Vương Đan và Lương Hỉ Nguyệt.
Điều tra tới lui, Minh Thứ đã thấy những manh mối quan trọng để chứng minh cho suy luận của mình ở Văn Hạc, người không ở trong nước khi vụ án xảy ra.
Tâm Cuồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.