Tâm Cuồng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tâm Cuồng

Tác giả : Sơ Hòa 初禾

Chương 68: Không Ngừng (28)

Editor: Mộc
Thôn Vạn Thúy, huyện Hà Hương.
Ngày đầu thu, không khí tràn ngập hương thơm nồng nàn của hoa mộc và mùi khói than đang cháy.
“Nhà họ Ngũ à, họ đã chuyển đi từ lâu rồi.” Cán bộ thôn đứng trước một cái sân nhỏ không có người ở, chỉ vào trong nói, “Đây là nơi họ từng ở.”
Từ Xuân  hỏi: “Chuyển đi ư? Là khi nào ạ?”
Vị cán bộ thôn nói: “Đầu năm nay, chắc là tầm Tết Nguyên Đán thì phải.”
Nhà Ngũ Đồng có ba người, hiện tại chỉ có mình Ngũ Đồng sống ở thành phố Đông Nghiệp, vậy cha mẹ cô không ở thôn Vạn Thúy thì ở đâu?
Vả lại cả nhà lại chuyển đi vào lúc đang tết âm lịch, chuyện này quá kỳ lạ.
Từ Xuân lập tức hỏi: “Chú có biết vì sao nhà Ngũ Đồng lại dọn đi không ạ?”
“Biết chứ, bọn tôi ganh tỵ phải biết!” cán bộ thôn cười hà hà, phun ra ngụm khói, “Bọn họ có thân thích trong thành phố làm giám đốc to, nói là muốn bọn họ vào phụ làm việc. Ôi, trong thành phố tốt lắm, một tháng dễ dàng kiếm được mấy ngàn tệ! Trước khi bọn họ đi cũng mời chúng tôi một bữa linh đình đấy!”
Làm việc cho bà con trong thành phố sao? Không đúng chút nào!
Từ Xuân phản ứng rất nhanh —— Ngũ Đồng ở thành phố Đông Nghiệp đúng là giúp bà con xa Lương Lộ làm việc, nhưng Lương Lộ cũng chả phải là ông to bà lớn gì, không có khả năng gọi cả nhà họ Ngũ vào làm công cho mình, mà cha mẹ Ngũ Đồng là Ngũ Thủ Liêm và Vương Ái Hà hiện cũng không ở cùng Ngũ Đồng. Website TruyenLau.com
Chỉ có một khả năng, nhà họ Ngũ đã xảy ra chuyện.
Từ Xuân vội vàng nhờ cán bộ thôn gọi thôn trưởng tới, đồng thời cho các đội viên đến từng nhà nghe ngóng tình hình của nhà họ Ngũ, biết được một sự thật kinh người —— Ngũ Đồng hiện đang ở thành phố Đông Nghiệp, thật ra không phải là Ngũ Đồng thật, Ngũ Đồng thật đã chết vào năm bảy tuổi rồi.
Nhà họ Ngũ nhiều đời làm nông, Ngũ Thủ Liêm và Vương Ái Hà khi còn trẻ không có con, mãi đến năm bốn mươi tuổi mới sinh được Ngũ Đồng —— Ngũ Đồng thật.
Ngũ Đồng là trẻ sinh non, thêm mẹ là sản phụ có tuổi, từ khi sinh ra Ngũ Đồng trong người mang nhiều bệnh, rất yếu ớt.
TruyenLau.com Ngũ Thủ Liêm và Vương Ái Hà rất mong mỏi đứa con này. Lúc Ngũ Đồng bốn tuổi, họ tin lời thầy bói nên đã bắt trộm một đứa bé gái cùng tuổi về, mục đích là “kéo dài sinh mệnh” cho Ngũ Đồng.
Cái gọi là “kéo dài sinh mệnh”, là nuôi đứa bé gái đó như nuôi súc vật, tên cũng gọi là Ngũ Đồng, thật sự xem là cái bóng của Ngũ Đồng. Một khi Ngũ Đồng có bị đau ốm gì, Ngũ Thủ Liêm và Vương Ái Hà đều mời thầy bói đến “làm phép”, đem bệnh tật chuyển vào người cái bóng.
Cái bóng nhận bệnh tật chắc chắn sẽ đau đớn, chỉ khi cái bóng đau đớn, mới có thể nói rõ là bệnh tật đã chuyển dời thành công.
Trong quá trình “làm phép”, thầy bói thường treo ngược đứa bé lên, dùng kim châm và roi quất, thậm chí dùng dao cắt rạch vào người đứa bé. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đứa bé càng khóc thảm thiết, thầy bói càng nói với hai người Ngũ, Vương: “Tà ma đã rời khỏi Ngũ Đồng, đã được cái bóng thu nhận.”
Việc này cũng không phải là bí mật trong thôn, thậm chí không ai cho rằng nhà họ Ngũ bắt cóc trẻ em là hành vi phạm tội.
Đứa bé bị xích và trói ngoài sân nhà họ Ngũ, trải qua cuộc sống không khác gì một con chó.
Phép “kéo dài sinh mệnh” của thầy bói cuối cùng đã không thể cứu được cái mạng của Ngũ Đồng, Ngũ Đồng sau khi chết bệnh, đứa bé đó đã trở thành đứa con duy nhất của nhà họ Ngũ.
Theo lời thầy bói, trên người đứa bé đã có một phần hồn của Ngũ Đồng, nhà họ Ngũ vẫn nên tiếp tục nuôi nó, xem nó như là Ngũ Đồng.
Trước nỗi đau mất mát to lớn, Ngũ Thủ Liêm đã đồng ý đề nghị của thầy bói, tháo bỏ dây xích trên tay và chân của đứa bé, cho nó một cái tên mới —— Ngũ Đồng.
Ở thôn Vạn Thúy mấy năm trước, quản lý hộ tịch khá lạc hậu, đứa bé vốn là không có hộ khẩu, sau khi kế thừa tên Ngũ Đồng thì cũng kế thừa cả thân phận Ngũ Đồng.
Cô ta chính là Ngũ Đồng, Ngũ Đồng chính là cô ta.
Từ Xuân lập tức thông báo cáo tình hình điều tra cho cục công an huyện Hà Hương, đồng thời cũng gọi cho Minh Thứ.
“Nhà họ Ngũ vốn không có thân thích trong thành phố để nương nhờ, những gì người trong thôn nghe được chắc chắn là lời bịa đặt.” Minh Thứ nói: “Ngũ Thủ Liêm và Vương Ái Hà vô duyên vô cớ rời khỏi thôn Vạn Thúy, Ngũ Đồng hiện giờ thì lại sống một mình, khả năng lớn nhất đó là —— Ngũ Thủ Liêm và Vương Ái Hà vốn dĩ chưa hề rời khỏi thôn Vạn Thúy, họ đã chết cả rồi.”
Từ Xuân nói: “Tôi cũng nghĩ như vậy. Chúng tôi ở nhà họ tìm được mấy sợi dây xích rỉ sét, hẳn là sợi dây xích nhốt Ngũ Đồng năm đó. Từ năm bốn tuổi cô ta đã bị ngược đãi, bảy tuổi đã bị ép trở thành thế thân cho người đã chết. Nếu tôi là cô ta, tôi không biết mối hận của tôi đối với vợ chồng nhà họ Ngũ sẽ sâu đậm đến mức nào.”
Minh Thứ dựa vào tường, ngừng mấy giây, “Tâm lý cũng không biết vặn vẹo đến cỡ nào.”
“Vậy tôi sẽ tạm thời điều tra vụ án ở đây với công an huyện Hà Hương.” Từ Xuân  nói: “Có gì tiến triển tôi sẽ báo với anh ngay.”
Minh Thứ nói: “Vất vả cho anh rồi.”
Ngũ Đồng ngồi trong phòng thẩm vấn, khe khẽ ngâm nga một bài hát, quả thực cô ta có một khuôn mặt ngọt ngào, lúc nghiêng mặt nhìn cũng dễ dàng khiến người khác mềm lòng thương cảm.
Minh Thứ nói: “Sa Xuân và Ngũ Đồng rất giống nhau phải không?”
Tiếng hát đột ngột dừng lại, Ngũ Đồng lập tức ngồi im, giống như búp bê làm bằng sứ nhìn Minh Thứ.
Lúc trước khi Minh Thứ nhìn thấy Ngũ Đồng, ngờ ngợ đã cảm thấy Ngũ Đồng trông như, nhưng y không thể nghĩ ra một mô tả thích hợp.
Sau khi biết được chuyện xảy ra ở nhà họ Ngũ nhiều năm trước, một thuật ngữ bỗng nhiên hiện ra trong đầu.
Hình nộm.
Ngũ Đồng như một hình nộm, có tên, có thân phận, nhưng không có linh hồn thuộc về mình.
Hai mắt Ngũ Đồng to sáng ngời, dùng một giọng điệu quái lạ lặp lại, “Ngũ…Đồng?”
Minh Thứ thấy sự nghi hoặc trong mắt Ngũ Đồng, sự nghi hoặc này và lớp ngụy trang ngây thơ kia thật sự tồn tại.
“Tôi chính là Ngũ Đồng.” Cô ta nói.
“Vậy Ngũ Thủ Liêm và Vương Ái Hà là ai?” Minh Thứ hỏi.
Nghe thấy hai cái tên này, vẻ mặt Ngũ Đồng lập tức trở nên ghét bỏ, hung ác nói, “Họ là cha mẹ tôi.”
Minh Thứ hỏi: “Bây giờ họ ở đâu?”
Ngũ Đồng cúi đầu, “Tất nhiên là ở quê rồi.”
“Nhưng nhà ở quê của cô không có ai ở.”
“…”
Sau một hồi im ắng, Minh Thứ nói: “Tết âm lịch năm nay, nhà họ Ngũ thông cáo cho bà con làng xóm rằng sẽ vào thành phố tìm thân thích để nương tựa. Vì sao chỉ có mình cô đến, cha mẹ đâu?”
“Họ…” Ngũ Đồng lo lắng nói: “Tôi không biết.”
Minh Thứ nói: “Không, cô biết đấy. Trừ cô ra, không ai biết tung tích của cha mẹ cô ở đâu.”
Ngũ Đồng hung hăng ưỡn ngực, vẻ hung ác trên mặt biến thành dữ tợn, “Rốt cuộc anh muốn hỏi gì?”
Minh Thứ nghiêm túc nhìn chằm chằm Ngũ Đồng, “Tôi hỏi cô có phải cô đã sát hại Ngũ Thủ Liêm, Vương Ái Hà, và Sa Xuân – người tương tự như Ngũ Đồng thật không!”
Ngũ Đồng hé miệng, nửa phút sau mới cười quái dị nói, “Tôi không có. Tôi là Ngũ Đồng, tôi có giấy căn cước, anh muốn xem không?”
Minh Thứ đột nhiên hỏi: “Nếu tôi có thể tìm được cha mẹ ruột của cô, cô có muốn gặp họ không?”
Nụ cười của Ngũ Đồng đông cứng lại, khuôn mặt thanh tú khẽ run lên, “Tôi…”
“Cô có thể suy nghĩ lại.” Minh Thứ đứng dậy, đẩy ghế ngồi về như cũ, “Mỗi một vụ án mà tôi muốn điều tra, cuối cùng sẽ được đưa ra ánh sáng.”
Không còn nghi ngờ gì nữa, Ngũ Đồng chính là hung thủ, nhưng chứng cứ trước mắt còn chưa hoàn chỉnh, và cuộc điều tra vẫn phải tiếp tục.
Minh Thứ lại chạy tới chỗ ở của Ngũ Đồng, lại chú ý đến tấm thảm hình chữ nhật trước cửa phòng ngủ.
“Quần áo mà Ngũ Đồng mặc khi gây án là quan trọng nhất, trên đó chắc chắn có lưu lại thông tin quan trọng, Ngũ Đồng đã vứt bỏ hết, nên chuyện này có hơi phiền phức.” Tiêu Mãn nói, “Nhưng đây thực ra cũng được coi là bằng chứng gián tiếp.”
Minh Thứ ngồi xổm xuống, đeo găng tay, hỏi Tiêu Mãn đưa cái túi vật chứng lớn để bỏ tấm thảm vào trong đó.
Ngũ Đồng, Mạnh Tuyết, Lý Thiên Nguyệt đều không có thói quen về nhà đổi giày, phòng khách được xem là khu vực công cộng, dép của họ đều để trong phòng ngủ.
“Lấy tấm thảm này về kiểm tra chi tiết.” Minh Thứ nói: “Mặc dù Ngũ Đồng đã xử lý bộ quần áo mặc lúc gây án, nhưng cô ta chắc chắn đã giẫm lên tấm thảm này khi trở về từ hiện trường. Không đem tấm thảm xử lý cùng đống quần áo đó, là sơ suất của cô ta.”
Tiêu Mãn lập tức hiểu ra, “Chất bẩn dính vào giày của cô ta sẽ rơi xuống thảm!”
Minh Thứ không ngừng lao đến phân cục khu Nam Thành, yêu cầu trích xuất video giám sát trên đường vào rạng sáng ngày 24 tháng 8.
Theo lời Lý Thiên Nguyệt, Ngũ Đồng trở về nhà vào sáng ngày 24. Tức là sau khi giết và chôn Sa Xuân, có lẽ Ngũ Đồng đã trốn trong Tập đoàn Biểu diễn Nghệ thuật đến hừng đông, sau đó bắt xe buýt hoặc taxi về lại khu Đông Thành.
Mỗi một trạm giao thông đều có camera an ninh, khả năng cao là Ngũ Đồng không chọn xe buýt. Như vậy mỗi chiếc taxi hoặc ô tô riêng đi ngang qua đại lộ Nam Thành nơi có Tập đoàn Biểu diễn Nghệ thuật vào sáng sớm đều có thể chở Ngũ Đồng.
Việc điều tra manh mối này cần rất nhiều nhân lực, phân cục khu Nam Thành đề nghị hợp tác, lý do rõ ràng không cần nghĩ cũng biết —— Tiêu Ngộ An lưu cái phiền toái Sở Xán này ở tổ trọng án, trực tiếp giảm gánh nặng cho các phân cục khu Nam Thành.
Một mặt khác, cục công an huyện Hà Hương bắt đầu triển khai điều tra đối với thôn Vạn Thúy.
Từ Xuân đã hỏi rất nhiều dân trong thôn, xác định nhà họ Ngũ đã làm tiệc cơ động* vào tháng giêng. Vào lúc tổ chức tiệc, Ngũ Thủ Liêm và Vương Ái Hà vẫn còn sống.
*tiệc cơ động: ai đến trước ăn trước.
“Thật ra lúc tết âm lịch, tôi dường như không có gặp Ngũ Thủ Liêm và vợ ông ấy.” Âu Xuân Tường, người sống ngay cạnh nhà họ Ngũ nói, “Là Ngũ Đồng đến nhà tôi, nói là chuyển đi nên mời chúng tôi sang ăn cơm.”
“Ngày nhà họ Ngũ mời khách ấy, chú thật sự không nhìn thấy vợ chồng Ngũ Thủ Liêm ư?” Từ Xuân  hỏi.
“Tôi…” Âu Xuân Tường gãi đầu, “Tôi không nhớ rõ lắm, chắc là có gặp. Nhà họ mời khách mà tất nhiên họ phải có ở nhà chớ.”
Rất nhiều người dân đều trả lời giống Âu Xuân Tường.
Từ Xuân lập tức nghĩ đến một khả năng —— lúc nhà họ Ngũ đãi tiệc, Ngũ Thủ Liêm và Vương Ái Hà đã bị sát hại. Ngũ Đồng tung tin gia đình cô ta sẽ lên thành phố, thậm chí còn mời người đến nhà ăn cơm, chính vì muốn dựng hiện trường giả rằng Ngũ, Vương còn sống.
Tết âm lịch là thời điểm rất thuận tiện để làm việc này, mỗi nhà đều bận rộn chuyện riêng, bày một bàn tiệc cơ động, đông ăn tây ăn, nếu có người hỏi đến Ngũ Thủ Liêm và Vương Ái Hà ở đâu, hoàn toàn có thể nói rằng “Đang ở phía trong chuẩn bị đồ ăn”, “Đang uống rượu với chú Vương chú Lý” qua loa chiếu lệ.
“Ngày đó tôi còn hỏi tìm Ái Hà, dù sao cũng là bạn cũ mấy chục năm, nhưng đúng là không gặp được.” Thôn dân tên Trần Kỳ Thúy ủ rũ nói.
Từ Xuân hỏi: “Vậy vì lý do gì mà ngày đó cô cho rằng Vương Ái Hà ở trong nhà?”
“Tôi…” Trần Kỳ Thúy suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng nói: “Tôi nghe Ngũ Đồng gọi mẹ.”
Từ Xuân cuối cùng đã tìm ra điểm mấu chốt.
Con người rất dễ bị tác động từ bên ngoài, và rất dễ bị đánh lừa bởi vẻ bề ngoài giả tạo.
Ngũ Đồng nói cùng cha mẹ vào thành phố nương nhờ thân thích giàu có, người dân tin điều đó. Sau đó đến nhà họ Ngũ dự tiệc, mặc dù chỉ có Ngũ Đồng trong sân mời rượu bưng thức ăn, nhưng chỉ cần Ngũ Đồng thỉnh thoảng hô vài tiếng “Mẹ, gà hầm xong chưa ạ”, “Cha, rượu hết mất rồi”, đã có thể ám chỉ cho những người đang có mặt —— Ngũ Thủ Liêm và Vương Ái Hà đều có mặt.
Dĩ nhiên đây cũng là một cách khá mạo hiểm, nhưng Ngũ Đồng lại thành công. Thời gian trôi qua nửa năm, người dân thôn Vạn Thúy đều không hay biết rằng Ngũ Thủ Liêm và Vương Ái Hà thực sự đã chết từ lâu.
Công an huyện Hà Hương làm việc rất hiệu quả, cùng ngày họ đã phát hiện được dấu vết án mạng tại nhà họ Ngũ —— trên sàn nhà phòng khách có rất nhiều vết dao chém, các kẽ hở có thể nhìn thấy một ít máu, mà toàn bộ sàn nhà đều có phản ứng với luminol.
Tổ trưởng Lưu, người phụ trách điều tra vụ án nói với Từ Xuân : “Rất có thể đây chính là hiện trường gây án.”
“Nhiều vết chém như vậy, chắc là phân xác rồi.” Từ Xuân nhớ lại khuôn mặt ngây thơ thuần khiết của Ngũ Đồng, cảm thấy rất khó tưởng tượng nổi, nhưng khi nghĩ đến tất cả những gì Ngũ Đồng đã trải qua khi còn nhỏ, anh lại cảm thấy không phải là không thể giải thích được.
Ngũ Đồng chỉ là nhìn có vẻ ngây thơ nhưng trong lòng lại không còn chút nhân tính nào.
Chính vì không có nhân tính, chỉ còn lại một cái xác rỗng, cho nên khi giả làm một cô gái ngốc nghếch đơn thuần ngọt ngào, mới đóng vai đỉnh đến mức có thể lừa dối tất cả mọi người.
Đến đêm, chó nghiệp vụ tìm được khối thi thể trong một hố đất vị vùi lấp ở phía tây bắc thôn Vạn Thúy.
Khối thi thể đã phân hủy nghiêm trọng, nhưng có thể chắp vá thành hai cỗ thi thể hoàn chỉnh.
Chẳng qua bên pháp y nói, căn cứ vào tình trạng thối rữa của đôi chân, hung thủ đã cạo một ít thịt ở chân khi chặt xác.
Xác định nguyên nhân cụ thể dẫn đến cái chết của những thi thể bị phân mảnh và phân hủy nghiêm trọng không phải là điều dễ dàng. Pháp y chỉ có thể đưa ra phán đoán sơ bộ dựa trên vết thương ở xương cổ của người đã khuất, rất có thể họ bị siết cổ đến chết.
Từ Xuân nghĩ không ra, siết cổ không phải chuyện đơn giản. Có rất nhiều cách nếu Ngũ Đồng muốn giết Ngũ Thủ Liêm, Vương Ái Hà, vì sao lại muốn siết cổ?
Nguyên nhân cái chết của Sa Xuân cũng là siết cổ dẫn đến ngạt cơ học.
Nguyên nhân khiến Ngũ Đồng bị ám ảnh bởi sự siết cổ là gì?
“Các anh không tìm thấy sợi xích sắt trói Ngũ Đồng trong sân nhà họ Ngũ sao?” Minh Thứ sau khi nghe báo cáo của Từ Xuân , nhắm mắt suy nghĩ một hồi, “Ngũ Đồng thật đã chết lâu như vậy, Ngũ Đồng cũng đã lâu không cần bị trói bằng xích sắt. Vì sao xích sắt vẫn còn ở trong nhà họ Ngũ? Ngũ Thủ Liêm và Vương Ái Hà không có lý do gì giữ xích sắt lại cả.”
“Là Ngũ Đồng sao?” Từ Xuân nói: “Ngũ Đồng cố ý giữ lại xích sắt?”
“Người ngoài khó mà tưởng tượng được nỗi đau mà Ngũ Đồng đã chịu khi còn nhỏ. Cô ta bị trói bằng xích sắt, bị roi quật, nên xích sắt và roi là những thứ lưu lại ký ức khủng khiếp đối với cô ta.” Minh Thứ nói: “Cũng là ký ức hận thù của cô ta. Cô ta giữ lại xích sắt, có lẽ chính là để nhắc nhở bản thân không được quên hận thù, không được quên nỗi thống khổ trước kia, sẽ có ngày, cô ta sẽ trả thù.”
“Tôi hiểu rồi.” Từ Xuân hút điếu thuốc, đôi mắt nheo lại trong làn khói, “Vợ chồng Ngũ Thủ Liêm dùng xích sắt cầm tù cô ta, cô ta sẽ muốn dùng những thứ có hình dạng tương tự để giết bọn họ.”
Minh Thứ nói: “Chuyện này cũng có thể giải thích vì sao Sa Xuân chết vì bị siết cổ.”
Từ Xuân thở dài hồi lâu, “Bên anh điều tra thế nào rồi, tôi sẽ về ngay.”
Minh Thứ còn đang ở phân cục khu Nam Thành, “Yên tâm đi, chuỗi chứng cứ sẽ sớm hoàn thành thôi.”
Khả năng quan sát của Tiêu Mãn không bằng Minh Thứ, nhưng ở phương diện kỹ thuật lại chuyên nghiệp hơn. Sau khi trích xuất và nhận dạng, bên kiểm tra dấu vết đã đưa ra một báo cáo nhận dạng quan trọng —— bùn đất còn dính trên tấm thảm trước phòng ngủ Ngũ Đồng, trùng khớp với mẫu bùn đất tại nơi chôn thi thể Sa Xuân.
Ngay sau khi báo cáo thẩm định được đưa ra, phân cục khu Nam Thành sau khi tập trung tiến hành loại bỏ, cũng tìm được một người tên “Dương Thu Dũng”, chủ chiếc xe BYD Auto.
Dương Thu Dũng đã hành nghề “xe dù” lâu năm tại khu Nam Thành, nội thất bên trong xe được cải tạo để trông giống một chiếc taxi bình thường, có rào chắn bảo vệ và camera giám sát.
Camera ghi lại cảnh Ngũ Đồng lên xuống xe —— ngày 24 tháng 5 rạng sáng lúc 5 giờ 49 phút, Ngũ Đồng mặc áo thun đen và quần jean xanh đậm, lưng mang balo lên xe Dương Thu Dũng tại một góc đường không có camera an ninh. Sau khi lên xe thì ngồi góc bên phải, vào lúc 6 giờ 27 phút, Ngũ Đồng xuống xe ở phía đường Tinh Chiêu khu Đông Thành, thanh toán tiền mặt rồi rời đi.
Đường Tinh Chiêu cách nhà Ngũ Đồng hơn 4km, cảnh sát rất khó tìm thấy đường Tinh Chiêu.
Minh Thứ lại đến gặp Ngũ Đồng.
Sau khi vẻ ngây thơ giả tạo của Ngũ Đồng mất đi, lúc này nhìn đúng là càng thêm xinh đẹp. Nhưng vẻ đẹp này lại không hề có chút sức sống nào, lộ ra vẻ trống rỗng và xanh xao.
“Cảnh sát huyện Hà Hương đã tìm được cha mẹ cô…” Minh Thứ dừng lại, sau đó đổi lời: “Chúng tôi đã tìm thấy thi thể của Ngũ Thủ Liêm và Vương Ái Hà, cũng đã xác định được hiện trường đầu tiên là nhà họ Ngũ.”
Ngũ Đồng chớp chớp mắt, nhưng không nói gì.
“Nguyên nhân cái chết của bọn họ là ngạt thở cơ học. Cô đã dùng đoạn xích sắt năm đó bị bọn họ trói lại để hoàn thành việc trả thù của mình.” Giọng điệu của Minh Thứ rất ôn hòa, không giống như đang đối mặt với một kẻ sát nhân đang mang ba mạng sống trên lưng, “Ngũ Đồng, cô hài lòng chứ?”
Ngũ Đồng vẫn im lặng.
Minh Thứ nhìn cô ta một lúc, “Không, cô không hề.”
Cuối cùng, vẻ mặt Ngũ Đồng hơi thay đổi, dường như muốn nói nhưng lại không mở miệng ngay.
“Sao cô có thể thỏa mãn cho được?” Minh Thứ nói: “Trước khi trả thù kẻ đã gây ra bất hạnh cho cuộc đời cô.”
Cái cổ mảnh khảnh của Ngũ Đồng khẽ co lại.
“Cô đang sống bình yên bên người thân, bỗng dưng bị người khác bắt cóc. Trước năm bảy tuổi cô đã phải chịu đủ loại tra tấn vô nhân đạo. Sau bảy tuổi, tuy cuộc sống có khá hơn nhưng khi đó chính bản thân cô cũng đã chết. Cô đã từng là cái bóng giúp người kia “kéo dài sinh mệnh”, tương lai là thế thân cho người kia.” Minh Thứ nói: “Trong lòng cô, kẻ đáng ghét nhất không phải là thầy bói, cũng không phải Ngũ Thủ Liêm, Vương Ái Hà, mà là chính Ngũ Đồng thật, đúng không?”
Ngũ Đồng hít một hơi thật sâu, sau đó bắt đầu run rẩy.
Minh Thứ tiếp tục: “Thế nhưng cô ta đã chết, và cô không có cách nào để trả thù cô ta cả. Tết âm lịch năm nay, cô giết Ngũ Thủ Liêm và Vương Ái Hà, cô cho rằng như thế có thể khiến bản thân hả giận, và bắt đầu cuộc sống mới ở một chân trời mới. Cô sắp đặt mọi thứ gần như hoàn mỹ, đến mức không ai ở quê nhà của cô biết được Ngũ Thủ Liêm và Vương Ái Hà đã chết. Nhưng khi cô thật sự bắt đầu một cuộc sống mới, cô mới nhận ra, cô không buông bỏ được, nếu như không tự tay giết chết Ngũ Đồng thật, cô không thể nào vượt qua.”
Ngũ Đồng cúi đầu, mím môi, mơ hồ nói gì đó.
“Trong quá trình phân xác hai người Ngũ, Vương cô đạt được khoái cảm, cho nên đã giết gà, còn có chó hoang ở gần nơi mình sống nhiều lần.” Minh Thứ nói: “Bọn chúng đều là vật thay thế cho Ngũ Đồng thật. Nhưng khoái cảm chém giết động vật nhỏ còn kém xa so với người, cho nên khi cô phát hiện ra bí mật giữa Sa Xuân và Vu Hiếu Thành, Sa Xuân đã trở thành vật thay thế mà cô chọn trúng.”
Lúc này Ngũ Đồng cuối cùng cũng lên tiếng, “Đúng thế, kẻ giết Ngũ Thủ Liêm và Vương Ái Hà là tôi, siết cổ Sa Xuân đến chết cũng là tôi.”
Sau khi nói xong câu này, Ngũ Đồng đột nhiên trầm mặc.
Minh Thứ chờ câu nói tiếp theo của cô ta.
Một lúc lâu sau, lông mày Ngũ Đồng mơ hồ co giật, trong mắt hiện lên một tia kỳ dị, “Anh đã nói sẽ giúp tôi tìm được cha mẹ mình. Tôi nhận tội, tôi sẽ khai hết, anh thật sự có thể cho tôi gặp mặt bọn họ một lần trước khi chết được không?”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu