Tâm Cuồng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tâm Cuồng

Tác giả : Sơ Hòa 初禾

Chương 184: Đấu Trùng (34)

Editor: Mộc
Một chiếc xe địa hình màu bạc nổi bật lao vút qua con đường không mấy rộng rãi, liên tiếp húc đổ các sạp hàng bên đường, trứng gà và rau quả văng tung tóe khắp nơi, người đi đường kinh hãi hét lên, vội vàng tản ra né tránh.
Ngay sau chiếc xe địa hình là một chiếc xe sedan màu đen bám sát theo sau.
So với sự điên cuồng của chiếc xe địa hình, xe sedan rõ ràng lái thận trọng hơn nhiều, vì vậy liên tục bị bỏ lại một đoạn khá xa.
Băng qua đoạn đường trung tâm thành phố đông đúc nhất, chiếc xe địa hình bất ngờ rẽ về phía ngoại ô phía nam. Động cơ gầm lên dữ dội, bánh xe vững chắc cuộn tung lớp bùn nhão. Chiếc sedan kiên trì bám đuôi, khoảng cách giữa hai xe dần dần thu hẹp.
Minh Thứ siết chặt vô lăng, đôi mắt dán chặt vào chiếc xe địa hình phía trước.
Người đang ngồi sau tay lái chiếc xe ấy chính là bạn học cũ y đã nhiều năm không gặp — Tuân Hiểu Vân — kẻ tội phạm mà y hoàn toàn không thể ngờ tới.
Chuỗi hành động báo thù liên hoàn, khiêu khích cảnh sát, cuối cùng, người này đã chĩa mũi dùi thẳng vào y.
Thành phố Sương Sơn nằm nơi vùng núi hẻo lánh, cảnh lực ít ỏi, Tiêu Ngộ An yêu cầu y tạm thời ở lại Cục thành phố, không được hành động thiếu suy nghĩ. Thế nhưng Tuân Hiểu Vân lại bất ngờ xuất hiện, kèm theo đó là bức ảnh Hạng Lâm bị trói trên sân thượng được gửi tới điện thoại của y. Trong tình huống đó, y không thể khoanh tay đứng nhìn chờ Tiêu Ngộ An và đội hành động đặc biệt đến ứng cứu.
Hạng Lâm — cha của Hạng Hạo Minh — mất tích nhiều ngày, thì ra đã sớm bị Tuân Hiểu Vân khống chế.
Chiếc xe địa hình lao lên con đường đèo núi chật hẹp chỉ đủ hai xe tránh nhau, tốc độ gần như không hề giảm, cua gấp sát vực sâu, đá vụn rơi lả tả, tiếng bánh xe rít ken két trên mặt đường khiến thần kinh căng như dây đàn.
Trán và cổ Minh Thứ đầy mồ hôi, y nghiến chặt răng, thần trí tập trung đến cực độ.
Khu vực này nằm sát biên giới, Tuân Hiểu Vân rất có thể đang định vượt biên. Một khi để hắn trốn thoát, việc truy bắt sau này sẽ càng thêm gian nan.
Vượt qua ba ngọn núi cao liên tiếp, chiếc xe địa hình đột ngột dừng lại ở một con dốc. Minh Thứ nhìn kỹ, chỉ thấy chiếc xe lùi nhẹ lại, rồi lao thẳng xuống con dốc!
Tuân Hiểu Vân định làm gì?
Dưới con dốc có thứ gì?
Minh Thứ rất rõ, thứ đang chờ mình phía dưới rất có thể là một cái bẫy, nhưng y vẫn phải đuổi theo, không có sự lựa chọn nào khác.
“Rè rè rè ——”
TruyenLau.com Chiếc xe chồm lên lắc lư dữ dội giữa cây cối và đá tảng, phát ra những tiếng động khiến người ta rợn tóc gáy, khung cảnh phía trước chao đảo đến chóng mặt, Minh Thứ choáng váng buồn nôn, nhưng mắt vẫn không rời khỏi chiếc xe địa hình phía trước.
Dưới chân dốc, đột ngột hiện ra một tòa nhà ba tầng màu xám.
Tòa nhà này rất cũ kỹ, tầng ba chỉ còn trơ khung sắt, bên trong vọng ra tiếng gào thét thê lương, nghe ra là của một người đàn ông. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chiếc xe địa hình dừng lại trước tòa nhà, Tuân Hiểu Vân bước xuống từ ghế lái, hướng về Minh Thứ phẩy tay, “Bạn cũ à, lâu rồi không gặp.”
Minh Thứ ngồi trong xe, xuyên qua kính chắn gió nhìn người đàn ông với nụ cười âm u kia.
Tuân Hiểu Vân mặc áo thun đen và quần rằn ri, bên ngoài khoác một chiếc áo giáp chiến thuật, chân đi đôi ủng da bò màu nâu đậm, khẩu súng lục gài nơi áo giáp, sau khi nói câu “Lâu rồi không gặp”, hắn còn lấy ra một khẩu súng trường từ trong xe.
TruyenLau Tuy đuổi theo vội vã, nhưng Minh Thứ lúc này cũng đã khoác áo giáp chiến đấu, trong xe không thiếu trang bị cần thiết.
Trong rừng yên tĩnh đến kỳ lạ, tiếng rên rỉ của người đàn ông vang lên chói tai hơn bao giờ hết.
“Xuống xe đi.” Tuân Hiểu Vân bất ngờ giơ hai tay lên, làm động tác đầu hàng, “Cậu đuổi tôi đến mức này, chẳng phải là để bắt tôi sao? Tôi chưa từng định trốn, chỉ muốn ôn chuyện với bạn cũ một chút, nói vài câu về những chuyện xảy ra suốt bao năm qua. Tôi đoán, bây giờ chắc cậu rất muốn biết rõ tôi.”
Minh Thứ mở khóa xe, giữ cho mình tuyệt đối bình tĩnh và cảnh giác.
Tuân Hiểu Vân đã không còn giống trong ký ức, không phải là gương mặt thay đổi, mà là cái thần sắc điên cuồng, cố chấp trong ánh mắt hắn.
Trước một người bạn học như vậy, Minh Thứ chỉ cảm thấy xa lạ.
Y chưa từng thực sự hiểu Tuân Hiểu Vân. Nhưng không nghi ngờ gì nữa, Tuân Hiểu Vân luôn dõi theo từng cử chỉ của y như một bóng ma.
Khi nói câu “Cậu rất muốn hiểu tôi”, hắn dường như vô cùng đắc ý.
Ngoài xe, tầm nhìn rộng hơn, Minh Thứ lập tức nhìn thấy Hạng Lâm bị treo lơ lửng trên khung tầng ba.
Hạng Lâm gào thét kêu cứu, nhưng ở nơi hoang vu thế này, dù có hét khản cổ cũng tuyệt đối không có ai tới cứu.
“Rầm.” Minh Thứ đóng sập cửa xe.
“Cậu có rất nhiều điều muốn hỏi tôi nhỉ.” Tuân Hiểu Vân đưa tay vào trong, “Vào nhà nói chuyện chứ?”
Ánh mắt Minh Thứ đầy vẻ dò xét.
Tuân Hiểu Vân khẽ cười, cất khẩu súng lục và súng trường vào trong, hai tay giơ lên, ngụ ý “bó tay chịu trói”, “Bạn cũ, cậu không có lựa chọn khác. Cậu là cảnh sát hình sự, muốn cứu người, cũng muốn bắt nghi phạm, mà tôi — kẻ tình nghi số một — đang ở ngay trước mặt. Trước khi để cậu bắt tôi, tôi chỉ muốn trò chuyện một chút thôi.”
“Thả Hạng Lâm ra.” Minh Thứ lạnh giọng.
“Tất nhiên rồi.” Tuân Hiểu Vân gật đầu, “Chúng ta nói chuyện xong, cậu có thể đưa ông ta đi.”
Trong tòa nhà trống hoác, tầng một chỉ có vài cây cột lớn. Minh Thứ tựa vào một cây cột, hỏi: “Đoạn Vận là gì của cậu?”
Lông mày và ánh mắt của Tuân Hiểu Vân chìm khuất trong bóng tối, nhưng khi nghe thấy hai chữ “Đoạn Vận”, cơ mặt hắn rõ ràng căng lên, cằm dưới nghiến chặt, cơ hàm nổi rõ.
“Cậu không nghĩ điều đầu tiên cậu sẽ hỏi là vì sao tôi lại nhằm vào cậu à?” Giọng Tuân Hiểu Vân mang theo chút ý cười, nhưng nụ cười đó lại lạnh lẽo vô cùng, “Bạn học cũ, cậu không thấy tò mò sao?”
Minh Thứ cau mày: “Tôi không nhớ mình đã làm gì khiến cậu căm ghét.”
Tuân Hiểu Vân phá lên cười: “Vì kẻ chiến thắng thì sẽ chẳng bao giờ thấy được sự uất ức của kẻ thất bại, đúng không?”
“Kẻ thất bại?”
“Cậu thậm chí không biết tôi vẫn luôn cố gắng đuổi kịp cậu sao?”
Minh Thứ hơi ngẩng cằm. Trong ký ức của y, y và Tuân Hiểu Vân gần như không có giao tình gì đáng kể, bây giờ nhớ lại lại càng mơ hồ.
“Quả nhiên, cậu luôn khinh thường những người không bằng mình.” Tuân Hiểu Vân nói: “Ngay cả khi tôi nhiều lần xuất hiện ở nơi cậu làm việc, cậu cũng chẳng để ý. Học sinh xuất sắc à, cậu không hiểu nỗi đau của kẻ mãi mãi chạy theo sau người khác. Anh bạn tốt của cậu là Lục Nhạn Chu biết tôi, đồ đệ của cậu là Phương Viễn Hàng biết tôi, thậm chí thầy Lâm ở Trung tâm nghiên cứu tâm lý cũng biết tôi. Duy chỉ có cậu, là không hề biết tôi tồn tại.”
Tuân Hiểu Vân bật cười khẩy: “Cũng tốt thôi, bây giờ cậu không thể không đối mặt với tôi nữa rồi.”
Minh Thứ thực sự không hiểu nổi, y thậm chí không rõ Tuân Hiểu Vân bắt đầu nhắm vào mình từ khi nào, vì sao lại là mình.
Nói về kẻ bám đuổi, bản thân y cũng từng là người như thế. Y từng không ngừng đuổi theo Tiêu Ngộ An, nhưng y chưa từng cảm thấy sự bám đuổi đó là đau khổ.
“Hồi còn đi học, tôi lúc nào cũng bị cậu đè đầu cưỡi cổ. Bất kể là dự án nào, cho dù chỉ là một trận bóng rổ, chỉ cần có cậu tham gia, người thua luôn là tôi.” Ánh mắt Tuân Hiểu Vân đột nhiên mở lớn, tròng trắng lộ ra khiến người ta rợn tóc gáy, “Tôi cứ mãi nghĩ, cứ mãi nghĩ, bao giờ tôi mới có thể vượt qua cậu, dù chỉ một lần!”
Minh Thứ nhớ đến chiếc huy chương hoen gỉ kia — chiến thắng trong cuộc thi tháo gỡ bom mìn. Có lẽ đó là lần duy nhất trong thời đại học Tuân Hiểu Vân giành được hạng nhất ở một mục nào đó, cho nên mới coi trọng đến vậy, thậm chí còn chôn nó ở nơi đã gặp Đoạn Vận như một lời thề báo thù.
Tuân Hiểu Vân nói: “Để vượt qua cậu, tôi từng chuyên nghiên cứu tâm lý tội phạm, tự học an ninh mạng. Năm tư, tôi tham gia cuộc thi đối kháng tấn công – phòng thủ mạng và đoạt giải, cậu biết không?”
Minh Thứ hoàn toàn không có ấn tượng.
Tuân Hiểu Vân cười khổ đầy giễu cợt: “Không lạ gì, ánh mắt cậu vốn không nhìn thấy tôi. Hơn nữa lúc đó cậu đã bắt đầu đi thực tập rồi. Không chỉ cậu không nhìn thấy tôi, đến cả thầy cô cũng chẳng thấy tôi. Giải thưởng của tôi có là gì đâu? Cảnh sát hình sự đâu cần mấy thứ giải thưởng nửa mùa này? Ảnh của cậu được dán lên bảng vinh danh, bởi vì cậu đã tham gia phá án lớn khi còn là thực tập sinh. Còn bằng khen và cúp của tôi chỉ được đặt trong ký túc xá, chẳng ai thèm đoái hoài. Còn tâm lý tội phạm, lúc đó trong nước cũng chẳng được coi trọng. Bạn học cũ à, tôi cứ thế bị cậu đẩy vào ngõ cụt.”
Minh Thứ cảm thấy hết sức nực cười. Tuân Hiểu Vân rõ ràng đang vùng vẫy trong sự đố kỵ nhỏ nhen, mắc kẹt trong lòng tự tôn méo mó, lại đem mọi thứ đổ lên đầu y.
Y chỉ là một đối thủ giả tưởng mà Tuân Hiểu Vân đơn phương dựng lên. Nếu không phải là y, thì cũng sẽ là người khác thôi — Dương Cạnh, một học bá nào đó, bất kỳ ai!
Nhưng đến nước này rồi, có truy cứu cũng chẳng còn nghĩa lý gì nữa.
“Bảy năm trước, sau khi rời khỏi lực lượng cảnh sát hình sự, cậu đến Sương Sơn để giải sầu?” Minh Thứ hỏi.
Tuân Hiểu Vân im lặng mấy phút: “Tôi bị điều về trấn Cát Trung, chỗ đó một năm, năm năm, mười năm cũng chưa chắc xảy ra vụ án lớn nào. Đồng nghiệp của tôi cả ngày ăn không ngồi rồi, trực ban, tuần tra, bốn mùa cứ thế trôi qua.”
Minh Thứ nói: “Cậu đang trông đợi một vụ án lớn sao?”
“Đừng giảng đạo lý với tôi, tôi không nghe đâu.” Tuân Hiểu Vân mất kiên nhẫn xua tay, “Lúc tôi đang phí hoài đời mình ở trấn Cát Trung, thì cậu đang làm gì?”
Minh Thứ nghĩ lại một chút. Kể từ khi rời khỏi giảng đường, y chưa từng thực sự có lúc rảnh rỗi. Ở thành phố lớn, dù không có đại án, thì vụ án nhỏ cũng nối nhau không dứt. Cho dù tất cả án vụ đều ngừng, thì người mới như y cũng sẽ bị điều đi học tập, hoặc phân công sắp xếp hồ sơ án tồn.
“Tôi luôn nghe thấy tên cậu.” Tuân Hiểu Vân nói: “Minh Thứ phá được vụ gì, Minh Thứ lập được công lao gì… Thế còn tôi? Tôi ở ngay gần cậu như vậy, ở trấn Cát Trung, lại chỉ làm những việc chẳng cần đến kỹ năng điều tra. Tương lai của cậu là trụ cột hình sự, là tổ trưởng tổ trọng án, sau này có khi còn leo lên tới cấp cục trưởng. Còn tôi thì sao? Tôi không nhìn thấy tương lai.”
Minh Thứ hỏi: “Cho nên cậu mới chọn từ chức?”
“Tôi chịu hết nổi rồi!” Tuân Hiểu Vân nghiến răng ken két, “Chỉ cần còn mặc cảnh phục, tôi không thể không đem mình ra so với cậu! Mỗi ngày tôi đều tự hỏi, tại sao tôi không bằng cậu? Rõ ràng tôi chỉ thua kém một chút xíu, vì sao số phận lại cách biệt đến thế?”
Ngón trỏ và ngón cái bên tay phải của Tuân Hiểu Vân giơ lên song song, khoảng cách giữa hai đầu ngón tay chưa đến một centimet, “Tại sao tôi lại xui xẻo đến thế, tôi chỉ muốn một cơ hội phá án để chứng minh bản thân, thế mà trấn Cát Trung lại bình yên đến mức chẳng xảy ra nổi một vụ án mạng!”
“Nhưng bây giờ thì khác rồi.” Tuân Hiểu Vân buông tay xuống, “Ai cũng nói bình an là phúc, trấn Cát Trung sẽ không có án lớn, thì tôi sẽ khiến nó có!”
Minh Thứ hỏi: “Chỉ vì cậu không được như ý ngày xưa, nên mới chọn sát hại Hạ Dương ở trấn Cát Trung sao?”
“Không được à? Tôi cứ muốn biến nơi đó thành hiện trường đại án đấy!” Tuân Hiểu Vân quát lên.
Minh Thứ khẽ lắc đầu.
“Nói tiếp đi. Tôi từng đi khám bác sĩ tâm lý. Bác sĩ bảo tôi cần tự điều chỉnh, nên rời khỏi vòng luẩn quẩn cũ, có khi nên đi đâu đó có khí hậu tốt để nghỉ ngơi.” Ánh mắt Tuân Hiểu Vân dần dịu lại, “Vì vậy tôi đến Sương Sơn. Không may là vừa mới tới nơi, tôi đã bị lạc trong rừng nguyên sinh, suýt chút nữa mất mạng trong đó.”
Minh Thứ nói: “Là Đoạn Vận đã cứu anh.”
Tuân Hiểu Vân hít sâu một hơi: “Xem ra cậu đã điều tra rất rõ rồi. Đúng, là Đoạn Vận cứu tôi. Không chỉ đưa tôi ra khỏi rừng, mà còn kéo tôi ra khỏi hố sâu cuộc đời. Cậu ấy…”
Tuân Hiểu Vân như chìm vào hồi ức đẹp đẽ hiếm hoi trong cả cuộc đời mình, “Cậu ấy là mặt trời của tôi, điều mà bác sĩ tâm lý không làm được, cậu ấy làm được.”
“Doãn Trác, sao anh không bao giờ cười vậy?” Đoạn Vận vừa đặt bó rau tươi vào bồn nước, vừa hỏi, “Hôm nay trời đẹp như thế, cười cái coi nào. Anh mà cười lên chắc chắn rất đẹp trai.”
“Doãn Trác, anh may mắn thật đấy!” Đoạn Vận lấy miếng đậu phụ trắng nõn ra từ chậu, “Lạc trong rừng nguyên sinh mà lại gặp được tôi. Trời ơi, ai lại có số đỏ như thế chứ? Anh nên đi mua vé số đi đó!”
“Doãn Trác, cá chiên giòn anh làm ngon quá trời!” Đoạn Vận vừa xúc cơm ăn ngấu nghiến, vừa nói, “Tôi chưa từng ăn món cá nào ngon như vậy. Hay là mình bàn thế này đi, từ giờ tôi lo đem đồ ăn tới, anh lo nấu cho tôi, thế nào? Đồng ý đi mà, tôi gọi anh là anh trai luôn!”
“Doãn Trác, anh giỏi thật, cái gì cũng biết, ngày mai dạy tôi thêm vài chiêu nữa nhé? Tôi học để phòng thân!” Đoạn Vận thở hổn hển nằm dài ra đất, mồ hôi đầm đìa, “Hồi nhỏ tôi có hai ước mơ: một là học đại học, hai là đi lính. Anh đều làm được cả, anh đúng là thần tượng của tôi đó!”
“Doãn Trác, dạo này anh hay cười ghê á!” Đoạn Vận nhe răng cười, đứng dưới ánh mặt trời, cả người như tan hòa vào ánh sáng, “Đúng rồi đó, cuộc đời vốn rất đẹp, nếu có lúc sa sút, thì tôi sẽ làm chiếc thang giúp anh trèo lên!”
“Tôi chưa từng nói thật với cậu ấy.” Giọng Tuân Hiểu Vân không biết từ khi nào đã khản đặc, “Tôi không tên là Doãn Trác, cũng chưa từng đi lính, tôi chỉ là một cựu cảnh sát thất bại.”
“Cậu nói xem, làm gì có người nào lại lương thiện đến thế?” Tuân Hiểu Vân nói, “Tất cả những u ám, khiếm khuyết của tôi, cậu ấy đều không nhìn thấy. Đôi mắt cậu ấy như thể chỉ nhìn thấy những điểm tốt của tôi, lúc nào cũng nghĩ cách để khen ngợi tôi.”
“Khi rời Sương Sơn, tôi cảm thấy mình đã bước ra khỏi quá khứ rồi, không còn cố chấp muốn hơn thua với cậu nữa, tôi bắt đầu nhìn về phía trước, và nhìn thấy được hy vọng.”
Đầu ngón tay Minh Thứ lạnh đi. Qua lời kể của Kha Chính, y đã biết Đoạn Vận là một người rạng rỡ như thế nào, còn giờ đây, qua lời của Tuân Hiểu Vân, hình ảnh ấy càng thêm sống động.
Đoạn Vận là mặt trời. Tuân Hiểu Vân từng có được ánh sáng ấy, nhưng đã mãi mãi đánh mất vào một khoảnh khắc nào đó.
“Tôi bắt đầu dùng ưu thế của mình để khởi nghiệp. Làm cảnh sát không hợp với tôi, nhưng trong ngành IT, tôi đã tìm thấy giá trị của bản thân.” Tuân Hiểu Vân chậm rãi nói: “‘Bảo mật Tinh Thần’ từ một công ty nhỏ chỉ ba người, đã phát triển thành doanh nghiệp dẫn đầu trong ngành. Tôi… tôi đã ngẩng đầu lên được rồi, tôi không thua kém bất kỳ ai trong số các bạn học cũ!”
“Năm đó tôi đã lừa Đoạn Vận. Thân phận của tôi là giả, kinh nghiệm quân ngũ cũng là bịa đặt. Khi chưa làm nên sự nghiệp, tôi không dám đi tìm cậu ấy.” Giọng Tuân Hiểu Vân bỗng trở nên run rẩy, “Nhưng đến khi tôi có thể ‘vinh quy bái tổ’… thì cậu ấy đã…”
Nỗi buồn dường như ngấm vào không khí, khiến Minh Thứ cảm nhận được sự tuyệt vọng, nghẹt thở và nỗi đau không thể xoa dịu.
“Doãn Chân, Hạ Dương, Giang Hy Dương, Nhạc Thư Khánh…” Tuân Hiểu Vân chậm rãi đọc tên những khán giả của trò chơi ba năm trước. “Trên đời lại có những con người độc ác đến thế, những chuyện tàn nhẫn đến thế. Vì sao lại là Đoạn Vận? Vì sao lại là mặt trời của tôi?”
Một lúc lâu sau, Tuân Hiểu Vân thì thầm: “Những năm tháng nỗ lực đó hóa ra chỉ là một giấc mộng hư ảo. Mộng bừng tỉnh, tôi vẫn là tôi của ngày xưa. Đoạn Vận ra đi, mang theo tất cả những gì tôi có. Tôi sẽ trả thù cho cậu ấy, và cũng sẽ… đánh bại cậu.”
Minh Thứ mím chặt môi.
Tuân Hiểu Vân bật cười khô khốc: “Cậu bạn học xuất sắc, tổ trưởng Minh, tôi đã thắng cậu rồi!”
“Khi còn là học viên trường cảnh sát, rồi làm cảnh sát hình sự, tôi luôn ganh đua với cậu, nhưng chẳng bao giờ vượt qua được. Chính cậu đã đẩy tôi xuống cái hố không thể ngoi lên. Nhưng làm hung thủ thì lại rất hợp với tôi. Tôi gây án ngay trên địa bàn của cậu, còn xúi giục người khác gây án cũng tại địa bàn của cậu, và đều thành công! Cậu đã sớm để mắt đến Hạ Dương rồi nhỉ? Nhưng thì sao nào? Ngay dưới mí mắt cậu, tôi đã hành hạ và sát hại Hạ Dương! Còn cậu làm được gì? Cùng lắm là phát hiện ra tôi là hung thủ!”
“Người đàn ông trên lầu kia,” Tuân Hiểu Vân chỉ tay lên, “con trai ông ta bị con quỷ nhỏ do tôi ‘đào tạo’ giết chết, còn ông ta lại rơi vào tay tôi. Các người có phá được vụ án thì sao? Hạng Hạo Minh  đã chết rồi. Cậu bạn học à, lần đấu này, tôi đã thắng cậu!”
Sắc mặt Minh Thứ trầm hẳn xuống, hai tay siết chặt thành nắm đấm.
Tuân Hiểu Vân lại cười: “Cậu cũng nếm trải cảm giác của kẻ thất bại rồi phải không? Đối với một cảnh sát, thất bại lớn nhất là gì? Là không thể ngăn chặn án mạng! Nhưng tôi thì có thể. Chu Lam và hai người kia giống như những mầm non do tôi gieo trồng. Ngày họ bước chân vào ‘Chiến trường thứ chín’, tôi đã để ý đến họ, và cả mục tiêu mà họ nhắm đến – Hạng Hạo Minh .”
Giọng hắn càng lúc càng lớn, như một kẻ chiến thắng ngạo mạn: “Chỉ có tôi mới có thể ngăn cản vụ hành hạ tàn bạo đó!”
Minh Thứ nói nặng nề: “Nhưng anh không những không ngăn cản, mà còn giam giữ cha của Hạng Hạo Minh .”
Tiếng cười vang vọng trong căn nhà trống, khiến người nghe không phân biệt nổi đó là tiếng cười vui hay là cười đau đớn.
“Tôi là hung thủ mà, không phải cảnh sát, dựa vào đâu mà tôi phải ngăn chặn? Tôi còn mong nó xảy ra nữa là!” Ác khí bốc lên ngùn ngụt trên người Tuân Hiểu Vân, như thể có thể hóa thành thực thể, thù hận và đố kỵ vặn vẹo khuôn mặt hắn.
Nếu như trước đó Minh Thứ chỉ cảm thấy hắn đã không còn giống người bạn học cũ năm xưa, thì giờ đây, hắn đã hoàn toàn trở thành một người xa lạ.
“Trong số những người đáng chết đó, Hạ Dương là kẻ khó đối phó nhất, đa nghi, xảo quyệt, tàn nhẫn. Cậu có biết tôi đã giết Hạ Dương thế nào không?” Tuân Hiểu Vân nở nụ cười u ám: “Tổ trưởng Minh tài giỏi như thế, chắc hẳn cũng đã đoán ra cách tôi gây án rồi chứ?”
“Cậu và Tào Chi Nha sát hại người phụ nữ ngoại quốc Nishikawa Suzumi, sau đó để Tào Chi Nha giả làm thân phận của cô ta tiếp cận Hạ Dương, cho Hạ Dương xem những cảnh tượng đặc biệt trong ‘Chiến trường thứ chín’. Người thường chỉ cảm thấy khó chịu với những cảnh đó, còn kẻ có nhân cách phản xã hội thì lại bị kích thích, bị hấp dẫn, khiến tà niệm trong lòng bùng phát.” Minh Thứ nói: “Tôi đoán, những cảnh đó đều do cậu thiết kế?”
Tuân Hiểu Vân gật đầu tỏ vẻ hài lòng: “Nói tiếp đi.”
“Hạ Dương bắt đầu hứng thú với Nishikawa Suzumi. Nishikawa nói với hắn rằng cô ta không chỉ thiết kế được mật thất mà còn có thể thiết kế cả những màn trình diễn sát nhân thực thụ.” Minh Thứ nói: “Và người các cậu đem ra làm ‘sâu bọ’ dâng lên cho Hạ Dương chính là Lại Tu Lương.”
“Không sai.” Tuân Hiểu Vân đáp.
Lửa giận lăn tăn trong mắt Minh Thứ, nhưng giọng nói vẫn vô cùng kiềm chế: “Nishikawa Suzumi nhiều lần gieo vào đầu Hạ Dương một tư tưởng — sâu bọ yếu ớt thì không đáng để giết, phải là sâu bọ giàu có, đầy tham vọng vươn lên thì mới thú vị. Vì vậy, Lại Tu Lương, kẻ vừa giàu vừa khát khao thành công, trở thành mục tiêu lý tưởng. Ngày Lại Tu Lương mất tích, là cậu hoặc Nishikawa đã nói với hắn: ‘Ngài Hạ muốn gặp.’”
Tuân Hiểu Vân vỗ tay hai cái: “Tên tham lam đó vừa nghe có lợi là lập tức đi theo tôi rời khỏi công viên công nghệ.”
“Tôi có một câu hỏi.” Minh Thứ hỏi: “Hạ Dương thực sự cảm thấy hứng thú với trò chơi các người chuẩn bị sao?”
“Cậu rất hiểu Hạ Dương.” Tuân Hiểu Vân cười: “Loại người như hắn thật khó làm vừa lòng.”
“Cho nên, các người giết chết Lại Tu Lương, chỉ để khiến hắn thêm chú ý đến Nishikawa Suzumi.” Minh Thứ nói: “Hắn càng quan tâm, thì khi phát hiện thân phận thật của Nishikawa, dục vọng trong lòng sẽ càng bùng nổ dữ dội hơn. Lúc đó cậu mới xuất hiện trước mặt Hạ Dương, nói cho hắn biết mối quan hệ giữa Tào Chi Nha và Lương Tiểu Quân.”
“Ngài Hạ, đây là trò chơi tôi thiết kế riêng cho ngài.” Tuân Hiểu Vân nheo mắt: “Còn gì thú vị hơn việc tự tay giết chết kẻ muốn trả thù mình?”
Minh Thứ hỏi: “Tào Chi Nha tự nguyện sao?”
“Cô ta cảm kích tôi vô cùng.” Tuân Hiểu Vân khẽ cười: “Chính tôi nói cho cô ta sự thật về cái chết của Lương Tiểu Quân, dẫn cô ta tới nơi anh ta bị sát hại. Dĩ nhiên, đến tận phút cuối, tôi mới nói với cô ta rằng nếu muốn trả thù, thì phải vì tôi mà chết. Tôi hứa với cô ta, sẽ dùng cách tàn nhẫn nhất để giết Hạ Dương.”
Minh Thứ nhìn Tuân Hiểu Vân, bỗng cảm thấy như có vô số côn trùng đang gặm nhấm trong xương cốt.
Một người vốn đã mang vấn đề nghiêm trọng về tâm lý, trong bóng tối mịt mùng lại tìm được mặt trời của cuộc đời mình. Nhưng khi mặt trời ấy vụt tắt, hắn lập tức hóa thành ma quỷ tàn ác hơn cả quỷ dữ.
“Sau khi giết Tào Chi Nha, Hạ Dương cuối cùng cũng mất cảnh giác. Hắn tin rằng tôi là một nhà thiết kế trò chơi xuất sắc hơn Chu Sam, chỉ có tôi mới khiến hắn đạt được khoái cảm tột đỉnh trong trò chơi.” Trong mắt Tuân Hiểu Vân ánh lên tia căm hận, “Hắn trở thành con rối của tôi. Tôi bảo hắn đợi tôi trong tầng hầm, hắn liền ngoan ngoãn chờ ở đó. Cậu xem, con người thật dễ điều khiển, chỉ cần biết được lòng tham của họ là gì, rồi ‘kê đúng toa thuốc’.”
Tuân Hiểu Vân hít sâu một hơi, nhìn thẳng vào Minh Thứ: “Cậu bạn học cũ, cậu công nhận không? Cậu đã hoàn toàn thua tôi rồi! Dù giờ cậu có bắt được tôi thì có ích gì? Những người tôi muốn giết, tôi đều đã giết rồi. Đồng đội cậu vẫn còn ở Triều Thành trông chừng Khổng Minh Huyên chứ? Nhưng ngay từ đầu, tôi đâu có định động đến cô ta. Người cuối cùng tôi muốn giết… chính là cậu!”
Khẩu súng của Minh Thứ đã nằm trong tay.
“Cậu bạn học, hãy trách những kẻ đó đã giết chết mặt trời của tôi.” Tuân Hiểu Vân nói: “Căn bệnh của tôi vốn đã được Đoạn Vận chữa khỏi, tôi vốn có thể sống đường đường chính chính như cậu, bước đi dưới ánh mặt trời. Người ngoài chỉ nói rằng đừng quá hiếu thắng, nhưng tôi không thể tự thuyết phục bản thân. Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có đánh bại cậu, tôi mới có thể giải thoát!”
Một trận cuồng phong dấy lên trong lòng Minh Thứ.
“Năm ba đại học, tôi đạt được một huy hiệu, chiến thắng trong thi tháo gỡ bom. Đó là lần duy nhất tôi thắng cậu. Tôi xem nó là niềm tự hào, là món quà duy nhất xứng đáng để trao đi. Tôi đã tặng nó cho Đoạn Vận, và thề sẽ báo thù cho cậu ấy.” Tuân Hiểu Vân nói: “Giờ đây, tôi đã thực hiện được lời thề, và tôi mong chờ được gặp lại cậu ấy.”
Minh Thứ nhận ra, Tuân Hiểu Vân dường như đang định kết thúc mạng sống của mình.
“Nhưng trước đó, tôi vẫn muốn chơi với cậu một ván nữa.” Tuân Hiểu Vân nở nụ cười độc ác đến rợn người. “Hạ Dương và Doãn Chân cho rằng người hạ đẳng là sâu bọ, nhưng chính con sâu này lại giẫm chết bọn chúng. Tôi cũng rất muốn chơi trò sâu bọ. Trên người Hạng Lâm có một quả bom, do tôi gài đặt.”
Đồng tử Minh Thứ lập tức co rút.
Tuân Hiểu Vân cười: “Gài đặt và tháo gỡ bom là lĩnh vực duy nhất tôi giỏi hơn cậu. Tôi biết làm vậy là không công bằng. Cậu bạn học, cậu không phải là cảnh sát xuất sắc sao? Cứu người là bổn phận của cậu. Giờ đây sinh mạng nằm ngay trước mắt, xem cậu có dám cứu không.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu