Editor: Mộc
“Anh không biết à?” Minh Thứ gõ nhẹ vào bức ảnh bên trái, “Vậy tại sao trong móng tay của cô ấy lại có mảnh da của anh?”
Vương Tranh trợn tròn mắt: “Tôi, cái gì của tôi?”
Minh Thứ thở dài: “Tôi cần phải lặp lại sao? Mảnh da của anh, ở trong móng tay của nạn nhân này. Nếu không, tại sao tôi lại mời anh đến đây?”
Vương Tranh nói: “Tôi tưởng các anh đến tìm tôi vì những sai lầm trước đây của mình! Tôi thực sự không quen người này! Tôi chưa bao giờ gặp qua cô ấy!”
Con người có thể nói dối, nhưng bằng chứng vật lý thì không.
Ánh mắt Minh Thứ chuyển từ khuôn mặt của Vương Tranh sang cánh tay của anh ta: “Cởi áo khoác ra.”
Vương Tranh cứng đờ trên ghế thẩm vấn.
Minh Thứ nói thêm: “Hoặc có thể xắn tay áo lên cũng được, chỉ cần anh có thể lộ cả hai cánh tay ra.”
Vương Tranh trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi, sau khi do dự một lát, anh ta cởi áo khoác giao hàng ra, sau đó xắn tay áo thun bên trong lên..
Minh Thứ liếc mắt liền thấy trên cánh tay phải của Vương Tranh có một vết xước không quá rõ ràng.
Minh Thứ nhướng cằm: “Đó là cái gì?”
Vương Tranh cúi đầu nhìn: “Đây là… à! Tôi nhớ ra rồi, bị một người phụ nữ cào!”
Minh Thứ cầm bức ảnh bên trái lên và nói: “Người phụ nữ này.”
Vương Tranh vội vàng nhắm mắt lại, không dám nhìn ảnh thi thể.
Hàng loạt phản ứng sau khi Vương Tranh bị đưa về tổ trọng án khiến Minh Thứ cảm thấy có lẽ anh ta không phải là hung thủ, nhưng việc mảnh da của anh ta xuất hiện trong móng tay của nạn nhân là sự thật. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Vương Tranh nói không quen biết nạn nhân, vậy nạn nhân sẽ cào Vương Tranh trong hoàn cảnh nào?
Minh Thứ nói: “Anh hãy nhớ kỹ lại, vết xước này xuất hiện khi nào? Tại sao người phụ nữ này lại cào anh?”
Vương Tranh bồn chồn nói: “Mới cách đây vài ngày, lúc đó chúng tôi đang đi trên xe buýt, xe rất đông, cô ấy đứng bên cạnh tôi, mặc một bộ đồ thể thao màu trắng. Không biết vì sao, xe đột ngột phanh gấp, cô ấy không đứng vững, liền túm lấy cánh tay tôi. Là một thằng đàn ông, tôi đã quen làm việc nặng nhọc, không cảm thấy đau lắm, nếu anh không nói tôi còn không biết là mình có vết xước ở đây.”
“Chờ một chút.” Minh Thứ nói: “Mặc dù mấy ngày trước trời chưa lạnh lắm, nhưng cũng không phải là mùa mặc áo ngắn tay, tại sao phần trên cánh tay của anh lại lộ ra ngoài?”
“Tôi vừa mới làm việc ở công trường xong!” Vương Tranh nói: “Trên xe có camera không? Tôi và cô ấy đứng gần cửa sau xe, anh không tin có thể kiểm tra camera!” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Minh Thứ hỏi: “Anh đi xe tuyến nào? Lên xe và xuống xe lúc nào?”
Vương Tranh nói: “Tuyến 308, công trường làm việc ban đêm, tôi tan làm lúc 9 giờ sáng, trưa phải bắt đầu giao hàng, tôi nhớ là… lên xe khoảng 9 giờ rưỡi, xuống xe không quá 10 giờ.”
Minh Thứ nói với Phương Viễn Hàng: “Đi xác minh lời khai của Vương Tranh đi.”
Xe buýt và hệ thống tàu điện ngầm ở Đông Nghiệp đã được trang bị camera giám sát từ lâu. Theo lời khai của Vương Tranh, da của anh ta có trong móng tay của nạn nhân, đúng là do một lần phanh gấp của xe buýt 308 đang chạy vào ngày 13 tháng 10.
Dịch Phi đã quay trở lại tổ trọng án và báo cáo nhận định của mình cho Minh Thứ: “Tuy Vương Tranh có bệnh không tiện nói ra nhưng sau khi ra tù vẫn tích cực tìm việc làm để phụng dưỡng mẹ già. Anh nghĩ anh ta không có nhiều đặc điểm tâm lý của hung thủ.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Minh Thứ đang xem camera, “Anh ta thực sự không phải là hung thủ, nhưng manh mối này rất quan trọng. Danh tính của hai nạn nhân sẽ sớm được xác định.”
Tuyến xe buýt 308 chạy từ bến xe Hợp Đình ở phía nam thành phố Đông Nghiệp đến bến xe Thiên Tinh Tây ở ngoại ô phía tây bắc, tuyến đường rất dài, có tới 37 trạm dừng, đi qua hai trung tâm thương mại, một ga xe lửa, bốn trường trung học và cơ sở Tử Kiêu của Đại học Đông Nghiệp.
Camera trước xe buýt cho thấy, cô gái đã cào Vương Tranh lên xe tại bến gần khu cơ sở Tử Kiêu, ngực đeo một chiếc máy ảnh Nikon DSLR, và đi cùng cô gái này là một cô gái mặc đồ thể thao màu đỏ và đi giày thể thao màu đen.
Đặc điểm trang phục của họ phù hợp với mô tả của Ngộ Tăng. Xét theo độ tuổi và cách ăn mặc, họ rất có thể là sinh viên của cơ sở Tử Kiêu.
Hai cô gái xuống xe tại bến cuối Thiên Tinh Tây, sau đó xuất hiện trong camera giám sát công cộng ven đường, không lâu sau đó lên một chiếc xe Ford màu đỏ.
Minh Thứ giao nhiệm vụ: “Kiểm tra sinh viên nữ mất tích hơn 4 ngày tại cơ sở Tử Kiêu, tìm chủ sở hữu chiếc xe Ford này.”
Phạm vi cơ bản đã được khoanh vùng , danh tính của nạn nhân nhanh chóng được xác định ——
Lữ Thần, 24 tuổi, người huyện Hà Liên, thành phố Đông Nghiệp.
Triệu Tư Nhạn, 24 tuổi, người Lạc Thành.
Họ lần lượt tương ứng với nạn nhân số 1 và số 2 được Hình Mục đánh dấu tại hiện trường, tức là “người trên” và “người dưới”.
Cả hai đều là nghiên cứu sinh năm hai ngành Quản lý Công cộng thuộc Trường Cao học Đại học Đông Nghiệp cơ sở Tử Kiêu, cùng phòng ký túc xá, và cùng chung một người hướng dẫn.
Ký túc xá dành cho nghiên cứu sinh mới được xây dựng cách đây vài năm, điều kiện cơ sở vật chất tốt hơn nhiều so với ký túc xá sinh viên đại học, một phòng chỉ ở 4 người, đầy đủ tiện nghi máy lạnh, nước nóng, internet.
Khi biết tin hai người bạn cùng phòng của mình đã bị sát hại cách đây 4 ngày, Dương Nhạc sốc đến mức không nói nên lời, và Chiêm Lê, một cô gái cùng phòng khác, cũng sững sờ không nói gì.
Minh Thứ nhìn thấy trong mắt họ sự bàng hoàng, sợ hãi, lo lắng, nhưng nỗi buồn lại rất nhỏ bé, gần như có thể bỏ qua.
“Lữ Thần và Triệu Tư Nhạn đã bốn ngày không về ký túc xá, các cô không cảm thấy kỳ lạ chút nào sao?” Minh Thứ hỏi.
“Chúng tôi, quan hệ của chúng tôi rất bình thường.” Chiêm Lê sắc mặt tái nhợt nói: “Hơn nữa bọn họ thường xuyên qua đêm bên ngoài, xưa nay cũng hiếm khi chào hỏi tôi. Tôi thực sự không biết họ đã chết.”
Dương Nhạc lúng túng nói: “Tuy tôi, Lữ Thần, Triệu Tư Nhạn cùng phòng ký túc xá, nhưng tôi không học cùng chuyên ngành với họ nên không mấy thân thiết. Tôi học ngành Hóa học, mấy ngày nay đều ngủ trong phòng thí nghiệm.”
Minh Thứ đã chỉ thị cho các nhân viên kỹ thuật truy xuất camera khu vực gần ký túc xá, kiểm tra hồ sơ liên lạc của hai nạn nhân, và sắp xếp Phương Viễn Hàng và các đội viên khác điều tra chi tiết mối quan hệ của Lữ Thần và Triệu Tư Nhạn, bản thân y tiếp tục hỏi thăm Dương Nhạc và Chiêm Lê.
“Cô nói họ thường xuyên ngủ qua đêm bên ngoài, cô biết họ đi đâu không?” Minh Thứ nhìn Chiêm Lê, “Cô và hai người họ không chỉ là bạn cùng phòng mà còn là bạn học cùng chuyên ngành. Cô chắc sẽ hiểu rõ về họ hơn Dương Nhạc nhỉ?”
“Quán bar, câu lạc bộ, vân vân.” Thái dương Chiêm Lê hơi đổ mồ hôi, “Trước kia họ không phải học ở trường chúng tôi, họ được nhận từ trường khác.”
Khi nói điều này, Chiêm Lê cau mày, trong thần sắc có chút khinh thường và không kiên nhẫn.
Đại học Đông Nghiệp là trường đại học danh tiếng, Chiêm Lê dùng “chúng tôi” và “họ” để phân biệt mình với Lữ, Triệu. Minh Thứ có thể nhận ra, là nghiên cứu sinh được giữ lại trường, Chiêm Lệ vốn không để Lữ, Triệu đến từ trường khác này vào mắt.
“Họ đến quán bar để chơi, hay là…” Minh Thứ cố ý không nói hết câu.
Chiêm Lê nói: “Họ làm thêm ở đó.”
Việc hai nữ nghiên cứu sinh thường xuyên không về nhà ngủ, đi làm thêm ở quán bar quả thực khiến người ta suy nghĩ.
Minh Thứ lại hỏi: “Từ khi nào? Cụ thể là ở những quán bar và câu lạc bộ nào?”
Chiêm Lê lắc đầu: “Tôi không hỏi. Về thời gian, tôi nhớ là từ học kỳ hai năm nhất nghiên cứu sinh.”
Minh Thứ hỏi: “Lữ Thần và Triệu Tư Nhạn có mối quan hệ tốt không?”
“Họ là bạn học đại học, khác với chúng tôi.” Chiêm Lê một lần nữa lộ ra vẻ kiêu ngạo.
“Nói cách khác, họ luôn ở bên nhau, có nhóm riêng của họ.” Minh Thứ hỏi, “Vậy trong trường, họ thân với ai nữa không?”
Chiêm Lê nói ra một vài cái tên: “Tất cả đều là nghiên cứu sinh mới thi vào.”
Minh Thứ lần lượt ghi chép lại, rồi hỏi: “Vậy bên ngoài trường học thì sao? Cứ nói trong tháng gần đây nhé, có người ngoài trường tiếp xúc với họ không?”
Chiêm Lê đã bình tĩnh lại từ sự ngạc nhiên khi biết bạn cùng phòng đã chết, vẻ mặt dần trở nên lạnh nhạt: “Tôi có bài tập và dự án của riêng mình. Họ giao du với ai không liên quan gì đến tôi.”
Dương Nhạc nói riêng với Minh Thứ rằng Chiêm Lê cùng Lữ Thần và Triệu Tư Nhạn có nhiều mâu thuẫn. Mặc dù bản thân cô và họ không cùng chuyên ngành, không có mối quan hệ cạnh tranh, nhưng ở cùng một phòng ký túc xá cũng cảm thấy rất khó chịu, cảm giác như một chiếc nhân bánh quy kẹp.
Minh Thứ hỏi: “Trước khi Lữ Thần và Triệu Tư Nhạn rời trường, có điều gì khiến cô cảm thấy khác thường không?”
Dương Nhạc nhớ lại: “Hôm đó tôi thức trắng đêm trong phòng thí nghiệm, định về ký túc xá ngủ bù. Lúc đó đã đến giờ học, tôi tưởng ký túc xá không có ai, nhưng Lữ Thần và Triệu Tư Nhạn đều ở. Họ muốn ra ngoài, còn gọi tôi đi cùng.”
Minh Thứ nói: “Chẳng phải cô nói các cô không thân nhau sao?”
Dương Nhạc vội vàng nói: “Thật ra chủ yếu là vì Chiêm Lê, bọn họ không có quan hệ tốt với Chiêm Lê, hơn nữa Chiêm Lê lại có cá tính rất mạnh mẽ. Lúc Chiêm Lê ở đây, bốn chúng tôi đều không nói chuyện nhiều.”
Minh Thứ nói: “Khi Chiêm Lê vắng mắt, cô và Lữ Thần, Triệu Tư Nhạn thỉnh thoảng sẽ trò chuyện?”
“Vâng.” Dương Nhạc nói: “Triệu Tư Nhạn còn cho tôi xem máy ảnh của cô ấy, nói là mua bằng tiền đi làm thêm, hết hơn 20.000 tệ, muốn mang đi chụp lá ngân hạnh. Nhưng tôi thực sự quá mệt, nên nói với họ, lần sau đi chơi lại rủ tôi.”
Nói đến đây, vai Dương Nhạc run rẩy, chìm vào một cảm giác vô cùng sợ hãi: “Nếu tôi đi cùng họ, tôi cũng sẽ bị giết sao?”
Minh Thứ hỏi ngược lại: “Cô đã đắc tội ai, hoặc bị ai quấy rầy không?”
Dương Nhạc ngơ ngác lắc đầu, “Hầu hết thời gian tôi đều ở trường, mối quan hệ với bạn bè và thầy cô giáo đều tốt. Tôi hầu như không tiếp xúc với người ngoài.”
“Có phải họ đang bị ai đó theo dõi không?”
“Tôi… tôi không biết.”
Minh Thứ nói: “Vậy tôi hỏi cô một câu nữa. Khi Lữ Thần và Triệu Tư Nhạn rời khỏi ký túc xá, bọn họ có trông như háo hức đi ngắm cảnh mùa thu không?”
Dương Nhạc nghiêm túc nói: “Có.”
Buổi trưa, Minh Thứ triệu tập các thành viên tổ mở cuộc họp rà soát vụ án.
“Đã tìm ra quán bar nơi Lữ Thần và Triệu Tư Nhạn làm thêm rồi.” Từ Xuân nói: “Nó nằm trên một con phố hộp đêm ở quận Nam Thành, được gọi là ‘Lâm Thâm Kiến Lộc’. Thoạt nhìn là một quán bar bình thường, mức tiêu dùng bình quân đầu người là 120 nhân dân tệ, bản thân quán bar không có vấn đề gì, việc Lữ, Triệu có gây ra rắc rối gì ở đó hay không cần phải tiếp tục điều tra.”
Minh Thứ nói: “Vậy về mặt liên lạc và giám sát thì sao?”
Chu Nguyện nói: “Tính đến ba ngày trước khi Lữ Thần và Triệu Tư Nhạn bị sát hại, họ chỉ liên lạc với gia đình và bạn học ở ngoại tỉnh. Có ba cuộc gọi đến từ số lạ trên điện thoại của Lữ Thần, đã xác minh là nhân viên giao hàng và giao đồ ăn. Camera giám sát bên ngoài ký túc xá đều ghi lại hình ảnh của họ, vào ngày 13 tháng 10 khi họ rời đi, hành vi không có gì khác biệt so với bình thường.”
Minh Thứ nói: “Có nghĩa là họ không liên lạc với người khả nghi nào trong thời gian gần đây… Vậy nếu tính xa hơn thì sao?”
Chu Nguyện vẻ mặt nghiêm túc nói: “Hơn một tháng trước, Triệu Tư Nhạn thường xuyên liên lạc với một số điện thoại, sau khi xác minh danh tính thực, người này tên là Hà Dật, nam, 34 tuổi, là công chức, đang làm việc tại Sở Văn hóa thành phố.”
“Một tháng trước?” Minh Thứ hỏi: “Gần đây có liên lạc gì không?”
Chu Nguyện lắc đầu, “Triệu Tư Nhạn đã chặn số anh ta.”
“Chặn số?” Minh Thứ nói, “Vậy phải tìm ra người này.”
Chu Nguyện nói: “Rõ.”
Minh Thứ suy nghĩ một lúc, rồi quay sang Dịch Phi và Phương Viễn Hàng: “Bên hai người thì sao?”
Phương Viễn Hàng nói trước: “Lữ Thần có mối quan hệ tốt với mọi người ở Khoa Quản lý Công cộng. Nghiên cứu sinh vốn không có nhiều hoạt động sinh viên, nhiều người cũng không muốn tham gia, nhưng Lữ Thần có tính cách phóng khoáng, gì cũng tham gia, tuy không học đại học ở Đại học Đông Nghiệp, nhưng sau khi vào trường không lâu đã quen thân với hầu hết các bạn học.”
Minh Thứ nói: “‘Hầu hết’ bao gồm cả những sinh viên được giữ lại trường?”
Phương Viễn Hàng nói: “Đúng vậy.”
Minh Thứ viết viết vẽ vẽ trên sổ tay. Những gì Phương Viễn Hàng tìm hiểu rõ ràng có mâu thuẫn với lời nói của Chiêm Lê. Vậy Chiêm Lê đang nói dối, hay hầu hết sinh viên Khoa Quản lý Công cộng đang nói dối?
Bút của Minh Thứ dừng lại ở tên Chiêm Lê, đánh dấu trọng điểm.
“Thành tích học tập của Lữ Thần rất tốt, giáo viên hướng dẫn cũng đánh giá cao cô ấy.” Phương Viễn Hàng tiếp tục: “Triệu Tư Nhạn kém hơn một chút. Tổng kết học kỳ 1 xếp hạng trung bình khá trong chuyên ngành của họ. Nói thế này, lấy ví dụ về vụ án trước của chúng ta, Lữ Thần là kiểu học sinh rất có năng khiếu, không học hành chăm chỉ nhưng kết quả vẫn tốt. Triệu Tư Nhạn thì ít năng khiếu hơn, cũng không quá chăm chỉ, mọi chuyện đều theo Lữ Thần, đi làm thêm cũng bị Lữ Thần kéo theo.”
“Điều kiện gia đình của họ đều khá tốt.” Dịch Phi bổ sung: “Gia đình Triệu Tư Nhạn ở Lạc Thành, thuộc tầng lớp trung lưu, bố mẹ cô ấy đều làm kinh doanh, chỉ có một người con gái. Quê quán của Lữ Thần tuy ở thôn quê, nhưng từ nhỏ đã sống ở thành phố, bố mẹ cũng làm kinh doanh, trên còn có một người chị đã kết hôn.”
Minh Thứ nói: “Vậy thì thực ra họ không cần phải đi làm thêm ở quán bar.”
“Anh phán đoán, có lẽ chỉ là muốn thử cái mới.” Dịch Phi nói: “Hoặc là muốn tự lập.”
Minh Thứ nhìn chằm chằm vào nội dung trên sổ tay một lúc lâu, “Mối quan hệ xã hội của Triệu Tư Nhạn và Lữ Thần hiện tại nhìn chung khá đơn giản, dựa trên các đầu mối nắm được, việc họ đến núi Kỳ Nguyệt vào ngày 13 rất có thể chỉ là ngẫu hứng, không bị ai dẫn dắt. Họ không biết rằng mình đã bị theo dõi, rất có thể cũng không biết người đó là ai.”
Từ Xuân nói: “Đây chẳng lẽ là một vụ án ngẫu nhiên sao? Một kẻ sát nhân bị mắc bệnh tâm lý biến thái, có nhu cầu đặc biệt về tình dục ngẫu nhiên bắt được hai cô gái nên phạm tội?”
“Nếu như vậy, hung thủ rất có thể… Không, hung thủ nhất định sẽ tái diễn hành vi phạm tội.” Dịch Phi có chút lo lắng, “Cái chết của Lữ Thần và Triệu Tư Nhạn chứng tỏ, hung thủ là một kẻ ‘có kinh nghiệm’, anh ta – tôi giả định hắn là nam giới——trước ‘vụ án 1013’, anh ta chắc chắn cũng đã giết phụ nữ.”
“Hiện tại chúng ta đã có rất nhiều manh mối.” Minh Thứ đứng dậy, ném cuốn sổ của mình lên bàn.
Y có thói quen ghi chép mọi lúc mọi nơi, nhưng sau khi ghi chép, y lại thích phân tích vụ án mà không cần dựa vào sổ tay.
“‘Lâm Thâm Kiến Lộc’ là một đầu mối, trường học, quán bar là những địa điểm giao thiệp quan trọng nhất của Lữ Thần và Triệu Tư Nhạn. So với trường học, quán bar phức tạp hơn nhiều, đủ loại người hỗn tạp, liệu hung thủ có phải đã để mắt tới họ ở ‘Lâm Thâm Kiến Lộc’ không?” Minh Thứ nói: “Không chừng nhân viên công chức tên ‘Hà Dật’ gì đó là khách quen của ‘Lâm Thâm Kiến Lộc’ cũng nên.
Từ Xuân nói: “Tôi sẽ điều tra đầu mối này.”
“Ừm.” Minh Thứ nói thêm: “Cái chết của các nạn nhân rất thê thảm, nhưng so với lòng thù hận, hung thủ lại ‘coi trọng’ họ hơn.”
Dịch Phi đồng ý: “Đúng vậy, nếu giết người vì thù hận, trong điều kiện đó, hung thủ có khả năng cao sẽ phá hủy thi thể. Nhưng anh đang nghĩ rằng, nếu thế này, hung thủ có thể không hề thuộc về vòng tròn xã hội của họ.”
Minh Thứ nói: “Sau khi rà soát các mối quan hệ cá nhân của họ, câu hỏi này sẽ có câu trả lời.”
Phương Viễn Hàng giơ tay phát biểu: “Vậy thì, hòa thượng Ngộ Tăng ở chùa Hải Kính cũng có động cơ sao? Chỉ cần tâm lý biến thái, thì chuyện gì cũng có thể làm được.”
Minh Thứ mỉm cười với đệ tử của mình, “Cậu không buông bỏ được thì cứ đi điều tra, giống như vụ án trước vậy.”
Phương Viễn Hàng nhún vai, nhỏ giọng nói: “Bây giờ em là cánh tay đắc lực của sư phụ phải không ạ?”
Minh Thứ lại hỏi Tiêu Mãn: “Mười chiếc đinh đó có thể xác định được sản xuất ở đâu, bán ở đâu không?”
“Đều là vật liệu xây dựng thông thường, nhìn vào mức độ han gỉ thì ít nhất cũng phải hơn mười năm rồi.” Tiêu Mãn nói: “Bọn tôi đã mang đến công trường và chợ vật liệu xây dựng cho người có chuyên môn nhận diện, hiện nay không có công trường nào còn sử dụng loại đinh này, trên thị trường vật liệu xây dựng cũng đã sớm bị đào thải.”
Phương Viễn Hàng nói: “Vậy hung thủ lấy được loại đinh này bằng cách nào? Chờ đã! Nếu là thứ có từ lâu đời như vậy, thì có thể nhiều người đã sử dụng nó!”
Tiêu Mãn lắc đầu: “Tôi đã kiểm tra kỹ từng chiếc, chỉ thu thập được thông tin ADN của nạn nhân.”
Minh Thứ hỏi Chu Nguyện: “Có thể sử dụng thủ pháp kỹ thuật để phong tỏa định vị điện thoại của Lữ, Triệu không?”
Chu Nguyện nói: “Không được, hung thủ đã phá hủy điện thoại rồi.”
Minh Thứ chống hai tay lên bàn, tư thế này khiến ánh mắt của y trở nên vô cùng sắc bén: “Đây là một vụ án mạng nhắm vào phụ nữ trẻ tuổi, hung thủ có thể đâm vật sắc nhọn vào thái dương của nạn nhân khi nạn nhân còn tỉnh táo, điều này cho thấy tính tàn bạo và kỹ năng cao. Tổ phó Dịch nói đúng. Một kẻ như vậy, hẳn đã phạm tội từ lâu, hoặc ở các tỉnh thành khác, hoặc ở thành phố Đông Nghiệp, mà thi thể nạn nhân vẫn chưa được tìm thấy. Nếu lần này chúng ta không bắt được hắn, chẳng bao lâu nữa, hắn nhất định sẽ còn gây án.”
“Một mặt, hãy sàng lọc các vụ án mất tích trên toàn thành phố, tìm ra những phụ nữ có độ tuổi tương đương Lữ, Triệu, tập trung vào những nữ sinh viên, nghiên cứu sinh có ngoại hình nổi bật. Mặt khác…” Minh Thứ dừng lại một chút, “Tôi sẽ đi xin phép tra cứu các vụ án tương tự trên toàn quốc. Tuy nhiên, vụ án của Lữ, Triệu xảy ra ở thành phố Đông Nghiệp, việc tìm ra hung thủ là trách nhiệm của cảnh sát thành phố Đông Nghiệp chúng ta. Bây giờ kỳ nghỉ vừa qua, chuyến dã ngoại mùa thu của chúng ta cũng tan thành mây khói, nhưng mọi người phải tập trung tinh thần, nhất định phải tóm gọn hung thủ trước khi hắn tái phạm tội!”
Đội lần theo dấu vết chiếc xe Ford đã phối hợp với bộ phận giao thông xác định được danh tính chủ xe.
Chủ xe tên là Hùng Hãn Cường, 45 tuổi, người ở thị trấn Thủ Tuyền.
Khi cảnh sát đến nhà anh ta, vợ anh đang khóc lớn: “Hùng Hãn Cường, anh không cần cái nhà này nữa sao?”
Cục Trinh sát Hình sự.
Minh Thứ vốn định tự mình liên hệ với Đội hành động đặc biệt, nhưng sau khi cân nhắc, y vẫn quyết định giao cho Tiêu Ngộ An.
Khi lên lầu, y lại nhìn thấy Lương Trạo, nhưng lần này Lương Trạo lại không nhìn thấy y.
Sắc mặt Lương Trạo rất u ám, tay xách hai chiếc túi không trong suốt, đang vội vã đi về phía cầu thang đối diện.
Minh Thứ theo bản năng tránh vào bóng tối, đợi đến khi Lương Trạo xuống lầu mới từ bóng tối đi ra.
Phía sau có tiếng động nhẹ, Minh Thứ đột ngột quay lại.
Chỉ thấy cục trưởng Lý đang đứng cách y vài bước, cười nói: “Tổ trưởng Minh, đang nhìn gì mà chăm chú thế?”
Tâm Cuồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.