Editor: Mộc
Các camera gần phòng khám Tâm lý Cửu Lâm đã nhiều lần ghi lại hình ảnh Hách Lộ từ ngày 3 đến ngày 4 tháng 9, nhưng sau ngày 4, Hách Lộ không còn thấy xuất hiện trong bất kỳ camera giám sát nào nữa.
Chiều ngày 4, Hách Lộ rút 50.000 tệ từ quầy giao dịch của một chi nhánh ngân hàng ở quận Nam Thành, cùng ngày, điện thoại di động của hắn tắt máy và thẻ sim bị tháo rời.
“Hách Lộ chưa bao giờ sử dụng chứng minh nhân dân để mua vé máy bay hay vé tàu. Nếu đã rời khỏi thành phố Đông Nghiệp, hắn chỉ có thể đi xe buýt hoặc phương tiện cá nhân.” Chu Nguyện nói: “Giám sát trên đường cao tốc ra khỏi thành phố, cũng như giám sát tại bến xe, giám sát đường bộ vẫn cần phải điều tra, nhưng tôi nghĩ việc Hách Lộ rời đi bằng xe buýt khó có thể xảy ra, hiện tại phải cần có CMND để mua vé lên xe buýt, trừ khi hắn mua vé ở khu tư nhân bên ngoài ga để lên xe.”
Tiêu Ngộ An nói: “Có thể tìm được hồ sơ bệnh án chín năm qua của Hách Lộ sao?”
“A?” Chu Nguyện sửng sốt một chút, “Hồ sơ bệnh án? Chắc là có thể tìm được, nhưng tôi… vẫn chưa có điều tra về hướng này.”
“Không sao đâu.” Tiêu Ngộ An ra hiệu cho Chu Nguyện thả lỏng, “Lực lượng điều tra kỹ thuật chủ yếu vẫn là truy lùng Hách Lộ, chia nhỏ một ít nhân lực đi xác minh quá khứ bệnh án của Hách Lộ.”
Toàn bộ tổ trọng án đang hoạt động với cường độ cao.
Vẫn không có tin tức gì về Hách Lộ, số điện thoại di động và thẻ ngân hàng của hắn chưa hề được sử dụng tiếp, cả người hắn cũng biến mất giống như Trì Tiểu Mẫn hồi đó.
Nhưng chi tiết liên quan về Hách Lộ lần lượt được tìm ra, sự thật khó hiểu nhưng dần dần trở nên rõ ràng——
Hách Lộ chỉ có trình độ trung học cơ sở, tương tự như hầu hết các nhân viên bảo vệ. Nhưng không giống như những nhân viên bảo vệ khác, Hách Lộ thích mượn sách tâm lý từ thư viện bên trong phòng khám, thậm chí đôi khi còn thảo luận với các bác sĩ trong phòng khám. Về hoạt động đánh cờ, đánh bài của nhân viên bảo vệ sau giờ làm, Hách Lộ chưa từng tham gia.
Phòng khám tâm lý Cửu Lâm có đầy đủ phúc lợi và hàng năm đều tổ chức khám sức khỏe đầy đủ cho công nhân viên. Tuy nhiên, Hách Lộ sau khi vào nghề chưa bao giờ tham gia khám sức khỏe, người càng lớn tuổi càng có tâm lý sợ hãi bệnh viện. Sợ bị chẩn đoán mắc bệnh hiểm nghèo nên không tham gia khám sức khỏe, với cả Hách Lộ không phải là nhân viên bảo vệ duy nhất không tham gia khám, nhưng chỉ riêng ở điểm này thì hắn ta cũng không nổi trội.
Nhưng điều kỳ lạ là Chu Nguyện phát hiện ra Hách Lộ không có bệnh án chính thức nào ở thành phố Đông Nghiệp.
Hách Lộ chưa bao giờ bị bệnh à?
Hay đã từng bị bệnh nhưng không muốn đến bệnh viện?
Tại sao?
Minh Thứ sau khi vội vã đến thị trấn Hồ Lữ, thì đã lập tức tìm kiếm sự hỗ trợ từ cảnh sát địa phương. Thị trấn Hồ Lữ là một địa phương nhỏ, người dân nơi đây đơn giản mộc mạc, nhiều thập kỷ trở lại đây không có vụ việc nào đặc biệt nghiêm trọng. Đối mặt với cảnh sát từ thành phố Đông Nghiệp, người dân có chút không quen.
Liên quan đến Hách Lộ, hầu hết cư dân đều không có ấn tượng gì mấy với hắn, những người có ấn tượng chỉ nhớ rằng Hách Lộ là người sống nội tâm, ít nói chuyện với người khác và là loại người có cảm giác tồn tại rất thấp.
Nhưng Minh Thứ đã nắm được một thông tin quan trọng – Hách Lộ đã rời khỏi thị trấn Hồ Lữ 9 năm trước.
TruyenLau.com
Đàm Quốc Tỉnh cũng đã tự sát cách đây 9 năm.
“Gia đình họ Hách chuyển đến từ thị trấn Thu Thành.” Từ Mạo, một cảnh sát địa phương tham gia điều tra, cho biết: “Gia đình ban đầu không khá giả, và cả cha mẹ của Hách Lộ đều lần lượt qua đời. Khi Hách Lộ rời đi khỏi nơi này, nhà họ Hách cũng chỉ có một mình ông ta.”
Minh Thứ hỏi: “Lý do gì mà cha mẹ của Hách Lộ lại qua đời?”
“Bệnh tật.” Từ Mạo nói: “Đều là ung thư. Vận rủi không bao giờ đến một mình nên chỉ trong vòng vài tháng, cả hai người đều được chẩn đoán mắc bệnh ung thư. Nhà họ Hách không có nhiều tiền để chữa trị nên cả hai đều qua đời sau đó.”
“Họ điều trị bệnh ở bệnh viện nào thế?”
TruyenLau.com
“Bệnh viện số 1 huyện Hồ Đê là bệnh viện lớn gần chỗ chúng tôi nhất.”
Hồ sơ bệnh án của Bệnh viện số 1 huyện Hồ Đê từ bảy năm trước không được đưa vào cơ sở dữ liệu điện tử, nhưng có lẽ vì không có nhiều trường hợp cả hai vợ chồng qua đời vì ung thư trong thời gian ngắn nên có người ở Bệnh viện số 1 huyện Hồ Đê còn nhớ vợ chồng nhà họ Hách.
Bác sĩ điều trị của họ, Đường Kiến Quân hiện đã nghỉ hưu.
“Gia đình này thật đáng thương.” Đường Kiến Quân tóc bạc trắng, giọng nói khàn khàn thường có ở người lớn tuổi, “Khi phát hiện ra, hai vợ chồng đã ở giai đoạn nặng, không thể cứu được. Tôi đã để con trai họ làm kiểm tra thử ai ngờ cậu ấy cũng bị ung thư.” TruyenLau
Minh Thứ sửng sốt một chút, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén: “Hách Lộ bị ung thư sao ạ?”
Vị bác sĩ già cả đời làm việc ở bệnh viện, tuy chỉ là một bệnh viện huyện nhỏ nhưng ông đã nhìn thấy đủ thứ trên đời, đối mặt với bệnh tật và cái chết, bản chất con người sẽ trở nên đặc biệt tuyệt vời.
Vì thế Đường Kiến Quân cũng không có gì ngạc nhiên khi thấy Minh Thứ đột nhiên thay đổi giọng điệu: “Trước đây người ta không có ý thức gì về việc khám sức khỏe, đặc biệt là ở một nơi nhỏ bé như nơi chúng tôi ở. Có những người cả đời chưa từng khám sức khỏe. Tôi nhớ là bà vợ phát hiện bị ung thư trước, chồng bà ấy cũng chuyển đến không lâu sau đó. Hách… Hách cái gì đó?”
Minh Thứ lập tức nói: “Hách Lộ!”
“Ừm, Hách Lộ.” Đường Kiến Quân nghiêm túc nhớ lại, “Hách Lộ một mình chăm sóc bọn họ, mỗi ngày đều đến bệnh viện, đồng thời cũng bận việc gia đình. Hách Lộ cũng đã bốn mươi tuổi, chăm lo cả hai bên sau lại cậu ta cũng không gánh vác nổi. Tôi thấy cậu ta chạy tới chạy lui mỗi ngày, sau khi nói chuyện với cậu ta về bệnh tình của bố mẹ, tôi được biết rằng cậu ta từ khi còn nhỏ đến lớn chưa từng đi khám bệnh. Tôi đề nghị rằng cậu ta nên khám sức khỏe một lần, nhưng lúc đó nó không đồng ý, nói là không có thời gian này kia. Về sau khi bố mẹ đều đã qua đời, cậu ta đến gặp tôi và nói rằng muốn được khám sức khỏe. Sau khi khám, thì phát hiện ra rằng có những vết mờ trên phổi của cậu ta.”
Minh Thứ hỏi: “Có phải chẩn đoán chính xác là ung thư phổi không?”
Đường Kiến Quân nói: “Cha cậu ta mắc bệnh ung thư phổi.”
Minh Thứ hít một hơi, nếu Hách Lộ bị ung thư phổi 9 năm trước, làm sao hắn có thể sống đến ngày hôm nay?
Một là chẩn đoán chín năm trước là chẩn đoán sai, hoặc Hách Lộ thật đã chết, và người sau này làm bảo vệ tại phòng khám Tâm lý Cửu Lâm hoàn toàn không phải là Hách Lộ, mà là “giáo sư”!
“Giáo sư” không chỉ để Hoàng Mưu Tuyền thế chỗ mà còn chiếm thân phận của một bệnh nhân ung thư từ nhiều năm trước!
Chín năm trước, đội điều tra hình sự huyện Đông Thành chịu trách nhiệm điều tra vụ án tự sát của Đàm Quốc Tỉnh, các bác sĩ pháp y và thanh tra kiểm tra dấu vết lúc đó đã chuyển nghề vì nghề cảnh sát quá cực khổ nên họ không còn trụ nổi.
Mà lúc đó La Mẫn, đội trưởng đội điều tra lúc đó đã bị chuyển ra khỏi Đội điều tra hình sự vì tội ép cung bằng tra tấn vào 4 năm trước và hiện đang làm cảnh sát nhân dân tại Đồn cảnh sát đường Hoa Viên ở quận Đông Thành.
Dịch Phi được Tiêu Ngộ An điều động để điều tra vụ án một cách kỹ lưỡng.
Càng tìm hiểu sâu về vụ án, Dịch Phi càng cảm thấy vụ án khép lại quá mức vội vàng, một số chi tiết cũng không được điều tra, công nghệ ADN lúc đó mới được đưa vào điều tra tội phạm, còn thông tin ADN của Đàm Quốc Tỉnh thì chưa được lưu kho. Sở dĩ bác sĩ pháp y kết luận nạn nhân chết trong phòng thí nghiệm là Đàm Quốc Tỉnh là do người giám định dấu vết tìm thấy sợi tóc rụng cùng nang lông và dịch cơ thể trên giấy vệ sinh tại nhà của Đàm Quốc Tỉnh trùng khớp với người đã khuất.
Nếu việc này được thực hiện bây giờ, và nếu tổ trọng án điều tra thì sẽ không có kết luận người chết là Đàm Quốc Tỉnh!
Điều đáng nghi hơn nữa là trước khi Đàm Quốc Tỉnh chết, ông ta đã lấy đi tiền trong tất cả các tài khoản đứng tên mình, và số tiền đó đã đi đâu sau khi Đàm Quốc Tỉnh chết? Là bị người khác lấy đi hay là trước khi chết ông ta đã xài hết?
Đối với vấn đề quan trọng như vậy, chi nhánh Đông Thành cũng không điều tra gì thêm!
“Hách Lộ được chẩn đoán mắc bệnh ung thư phổi chín năm trước tại Bệnh viện số 1 của huyện Hồ Đê…” Tiêu Ngộ An nhìn Minh Thứ trong cuộc gọi video, nghiêng má và nghĩ: “Ung thư phổi có tỷ lệ tử vong cao, nếu không phải do chẩn đoán sai, vậy hiện tại Hách Lộ đã mất tích, hẳn là một người khác.”
Minh Thứ nói: “Không phải anh nói Hách Lộ rất giống Đàm Quốc Tỉnh, giảng viên khoa Dược của Đại học Y đã chết chín năm trước sao? Thời điểm chín năm trước quả thực là trùng hợp. Bây giờ em nhìn ảnh của Hách Lộ và Đàm Quốc Tỉnh, lại càng cảm thấy họ là cùng một người!”
Tiêu Ngộ An cầm điện thoại di động đi về phía khu vực văn phòng pháp y và giám định dấu vết, “Hách Lộ giống với Đàm Quốc Tỉnh. Mà trước khi chết, ngoại hình của Đàm Quốc Tỉnh biến đổi nhiều do dùng thuốc quá liều, Hách lộ lại mắc ung thư phổi. Vì vậy, trong đó có một khả năng là Hách Lộ thật đã tự sát bằng natri xyanua, và cũng chính Hách Lộ là người thực hiện các thí nghiệm về thuốc. Hách Lộ chết thay cho Đàm Quốc Tỉnh. Sau khi Hách Lộ thật chết, Đàm Quốc Tỉnh đã sử dụng danh tính của Hách Lộ để sống và tiến hành các thí nghiệm ngày càng điên rồ hơn của mình.”
Minh Thứ vẫn đang ở thị trấn Hồ Lữ, phía sau y là ngôi nhà trống rỗng từ lâu của gia đình Hách.
Vẻ mặt của y cực kỳ nghiêm nghị, tay phải y nắm thành quyền, tác động vào giữa đôi lông mày đang cau lại của mình.
“Có quá nhiều nghi vấn. Thứ nhất, tại sao Hách Lộ thật lại sẵn sàng chết thay Đàm Quốc Tỉnh? Thứ hai, tại sao Đàm Quốc Tỉnh lại giả chết?” Minh Thứ nói: “Thứ ba, xét nghiệm ADN chứng minh người tử vong là Đàm Quốc Tỉnh chứ không phải ai khác.”
Tiêu Ngộ An đợi một lát: “Còn gì nữa không?”‘
“Điểm đầu tiên và điểm thứ hai liên quan đến tâm lý của Hách Lộ và Đàm Quốc Tỉnh, chỉ có họ mới có thể giải thích hành vi của mình, vì vậy chúng ta tạm thời không thảo luận về vấn đề đó. Điểm thứ ba là xét nghiệm ADN chín năm trước sai sót khả năng rất cao.” Minh Thứ nghiêm nghị nói: “Điều em quan tâm nhất chính là điểm thứ tư. Hách Lộ bị ung thư phổi. Tại sao báo cáo khám nghiệm tử thi lại không đề cập đến điều này? Xét nghiệm ADN có thể sai, nhưng cho dù phương pháp khám nghiệm tử thi của chín năm trước thì cũng đã thành thục rồi, không có lý do gì mà bác sĩ pháp y không thể phát hiện ra bệnh ung thư phổi. Một khi báo cáo khám nghiệm tử thi phát hiện ung thư phổi thì không thể vội vàng xử lý vụ án được.”
Tiêu Ngộ An nói: “Em có tin là bác sĩ pháp y sẽ cố tình che giấu sự thật người chết mắc bệnh ung thư không?”
Minh Thứ im lặng hơn mười giây, “Thái Huân, trưởng đội giám định pháp y Đàm Quốc Tỉnh, mấy năm trước lúc ông ta chưa rời khỏi đội pháp y, em cũng có quen biết ông ta. Là một pháp y già, giàu kinh nghiệm, đúng là so với thầy Hình bên chúng ta còn thiếu sót, nhưng không thể kém đến mức nhìn không ra người đã khuất bị ung thư phổi. Về nhân phẩm, em không dám khẳng định, nhưng em chủ quan cho rằng Thái Huân không có lý do gì để làm ra báo cáo sai sự thật đối với chuyện này.”
Tiêu Ngộ An gật đầu: “Lời giải thích còn lại là người chết không hề mắc bệnh ung thư phổi.”
Minh Thứ nói: “Điều đó chẳng phải trái ngược với việc Hách Lộ bị ung thư phổi sao?”
“Có một tình huống khả năng rất thấp – cha mẹ của Hách Lộ đã qua đời vì bệnh ung thư, và bác sĩ của bệnh viện số 1 quận Hồ Đê đã chẩn đoán nhầm Hách Lộ là mắc bệnh ung thư phổi.” Tiêu Ngộ An nói: “Hãy nghĩ xem, liệu logic này có thể kết nối được không?”
Minh Thứ nhắm rồi mở mắt, thời gian dài bôn ba cùng cường độ làm việc cao đã khiến y biểu lộ sự mệt mỏi, “Hiện tại em có chút rối rắm, cần phải sắp xếp lại một lần nữa.”
Tiêu Ngộ An cười khẽ, “Không sao, manh mối và logic kỳ thật đều rõ ràng, em nghỉ ngơi đi, anh phụ trách chuyện ở đây.”
Trong mắt Minh Thứ có chút đỏ ngầu, đôi mắt y tạm thời trống rỗng, ngơ ngác nhìn Tiêu Ngộ An.
Tiêu Ngộ An để cho y nhìn anh một hồi, lạnh lùng nói: “Tổ trưởng Minh.”
“A?” Minh Thứ lập tức tỉnh lại: “Cục phó Tiêu…”
Tiêu Ngộ An nói: “Bây giờ anh giao nhiệm vụ cho em có phải là quá vô nhân đạo không?”
Minh Thứ dụi dụi mắt cười nói: “Không cần thương hoa tiếc ngọc, tổ trưởng Minh của anh có thể chịu đựng được.”
Tiêu Ngộ An nói: “Nếu suy luận của chúng ta gần với sự thật, người chết chín năm trước chính là Hách Lộ thật, thì suy đoán trước đây của anh rằng Hách Lộ sẽ trở về quê hương ở trấn Hồ Lữ là một phán đoán sai lầm.”
“Hách Lộ sẽ trở về quê hương, nhưng quê hương này không phải là thị trấn Hồ Lữ!” Minh Thứ phản ứng rất nhanh như thể được kết nối với sóng não của Tiêu Ngộ An, “Hắn muốn quay lại huyện Lan Xuyên, quê của Đàm Quốc Tỉnh là huyện Lan Xuyên! Đó mới chính là quê hương thực sự của hắn!”
Huyện Lan Xuyên ở phía Đông Nam, cách xa thị trấn Hồ Lữ, còn cách thành phố Đông Nghiệp xa khỏi bàn, Tiêu Ngộ An nói: “Anh sẽ liên lạc ngay với Đội Hành động Đặc Biệt, em cũng có thể khởi hành ngay.”
Khoa Dược của Đại học Y Đông Nghiệp được tu sửa ba năm trước, dấu vết của chín năm trước không còn nữa, thi thể của Đàm Quốc Tỉnh cũng được hỏa táng và chôn cất, hiện tại việc điều tra lại vụ án này là vô cùng khó khăn, chỉ có thể bắt đầu điều tra từ viên cảnh sát hình sự đã phụ trách điều tra năm đó.
Đồn cảnh sát đường Hoa Viên quận Đông Thành.
Dịch Phi vừa đến gần đã nghe thấy một tràng chửi bới thô lỗ.
La Mẫn 47 tuổi, thắt lưng tròn trịa, với vẻ mặt đầy giận dữ, ông ta đang mắng mỏ một cảnh sát trẻ vừa được bổ nhiệm về đồn.
Cậu cảnh sát nhỏ bị mắng đến mức không dám nói một lời, vai rũ xuống, cúi đầu, ngay cả bộ đồng phục cảnh sát cũng không thể giúp cậu lấy lại phong độ.
“Thật, thật xin lỗi.” Cậu cảnh sát nhỏ hai mắt đỏ hoe nói: “Sau này tôi sẽ chú ý.”
“Chú ý? Chú ý cái con khỉ!” Da thịt trên mặt La Mẫn run rẩy dữ tợn, nước bọt bắn tung tóe, “Không phải năm đó tôi cũng đã hứa ‘sau này sẽ chú ý’ sao? Cấp trên có cho tôi cơ hội không?”
Viên cảnh sát nhỏ không hề biết rằng La Mẫn đã bị đuổi khỏi Đội điều tra hình sự quận Đông Thành vì tội tra tấn bức cung, nhưng những người khác trong đồn đều đã nghe thấy, và họ đều im lặng xem “màn biểu diễn” của La Mẫn.
Kỳ thực, cậu cảnh sát này không hề làm sai điều gì, khi còn là cảnh sát hình sự, La Mẫn tính tình rất xấu, thích tra tấn để lấy lời khai. Khi đến đồn cảnh sát, tính tình càng thêm không kiềm chế được. Ông ta sẽ bắt những người trẻ tuổi để trút giận khi không có chuyện gì làm.
Sau khi mắng thoải mái xong, La Mẫn thả cậu cảnh sát đi, lúc trước ông ta mời lãnh đạo cũ của mình đi ăn tối, muốn quay lại phân cục, những lời tốt đẹp đều nói với người kia, nhưng đối phương lại nói rõ ràng với hắn – hiện tại cấp trên đang điều tra nghiêm ngặt vấn đề ép cung nhận tội cùng tác phong làm việc, ông ta không thể quay lại được nữa.
“Mẹ kiếp!” Nghĩ tới đây, La Mẫn tức giận, sau khi bảo cậu cảnh sát ra ngoài, còn đá đổ một chiếc ghế đẩu.
Dịch Phi nhìn viên cảnh sát ủ rũ đi ra, nhẹ nhàng vỗ vai đối phương.
Anh cảnh sát nhỏ không biết đây chính là tổ phó tổ trọng án của Cục điều tra hình sự, nhìn thấy khuôn mặt hiền lành của Dịch Phi, cũng tốt bụng nhắc nhở: “Anh La đang tức giận, nếu có chuyện tìm anh ta thì chờ thêm chút hẵng vào.”
Dịch Phi thở dài, đi đến cửa phòng làm việc của La Mẫn, gõ hai cái vào cánh cửa đã mở sẵn: “Đội trưởng La.”
La Mẫn mở miệng định chửi, nhưng khi nhìn thấy là Dịch Phi, hắn lập tức nuốt lại lời bên miệng.
Bất cứ ai là cảnh sát hình sự ở thành phố Đông Nghiệp đều không ai không biết biết tầm vóc của tổ trọng án, tất cả những vụ án mà chi nhánh không thể giải quyết cuối cùng sẽ được chuyển đến Cục điều tra hình sự, những rắc rối nhất chắc chắn sẽ được giải quyết bởi tổ trọng án của Cục điều tra hình sự.
Tổ phó tổ trọng án tuy chức vụ không cao, tuổi tác cũng không lớn, trải nghiệm cũng không bằng đội trưởng, đội phó Đội điều tra hình sự chi cục Đông Thành, nhưng lời nói thì rất có trọng lượng.
Hơn nữa, Dịch Phi này không chỉ là một tổ phó bình thường, anh ta còn là người được thăng chức cùng với Minh Thứ và cũng là thân tín của y.
Minh Thứ trở thành tổ trưởng tổ trọng án khi còn trẻ, điều này cho thấy y được cấp trên ưu ái đến mức nào.
La Mẫn khác với Vương Hào, Vương Hào không ưa Minh Thứ, nên anh ta tung cảm xúc của mình ra ngoài mặt, nhưng La Mẫn là một người thích tâng bốc người khác và kẻ thích đàn áp những người thấp bé hơn mình như anh cảnh sát nhỏ vừa rồi . Còn ai cấp bậc cao hơn hắn sẽ lao tới cho dù là bất cứ ai, khát vọng được ích lợi gì đó.
Vừa nhìn thấy Dịch Phi, sắc mặt La Mẫn nhanh chóng thay đổi, lập tức mời người vào phòng: “Tổ phó Dịch, anh như thế nào lại đến chỗ tôi vậy?”
Dịch Phi vốn tính cách không cường thế, quen làm lá xanh bên cạnh Minh Thứ, nhưng khi nhìn thấy La Mẫn bắt nạt cậu cảnh sát ở bên ngoài, anh rất không vui, thậm chí còn bỏ qua vài câu hàn huyên mà đi thẳng vào vấn đề. Hỏi về vụ án của Đàm Quốc Tỉnh năm đó.
La Mẫn đã xử lý nhiều vụ án thời còn làm ở phân cục, nhưng vụ Đàm Quốc Tỉnh không có gì nổi bật, quá trình điều tra cũng không ấn tượng, La Mẫn nhất thời không nhớ ra được, giả vờ thoải mái cười đùa với Dịch Phi.
Dịch Phi tuy hiền lành nhưng cuối cùng cũng nổi giận và nghiêm túc nói: “Đội trưởng La, vụ án mà anh xử lý năm đó có thể liên quan đến vụ án mà tổ trọng án chúng tôi đang điều tra. Xin hãy suy nghĩ kỹ càng!”
La Mẫn nuốt khan, ánh mắt trở nên đề phòng, một lúc sau mới quay đi, có phần trốn tránh trách nhiệm, “Đúng là tôi là người phụ trách vụ án, nhưng trong vụ án đó cũng không có gì nhiều để tìm hiểu và lý giải. Sự thật vụ án đã rõ ràng, chứng cứ đầy đủ, nếu xảy ra chuyện gì cũng là vấn đề của pháp y và giám định dấu vết, không liên quan gì đến tôi.”
Dịch Phi nói: “Anh cũng cảm thấy có chuyện sai lầm gì sao?”
La Mẫn trừng mắt: “Tôi chỉ thuận miệng nói thôi!”
“Tôi hỏi anh, lúc đó anh đã phát hiện Đàm Quốc Tỉnh trước khi chết đã rút sạch toàn bộ tiền trong tài khoản, vì sao không truy cứu chuyện này?” Dịch Phi nói: “Đàm Quốc Tỉnh lấy tiền cho ai, các anh chưa từng nghĩ đến à?”
“Đương nhiên là do hắn tiêu hết tiền của mình chứ sao, hắn tự sát, việc tiêu hết tiền trước khi tự sát rất khó giải thích à?” La Mẫn cuối cùng cũng cởi bỏ lớp ngụy trang nho nhã lễ độ, “Các bác sĩ pháp y đã xác nhận Đàm Quốc Tỉnh tự sát, còn chuyện tiền của hắn đi đâu có quan trọng đến thế sao?”
Dịch Phi bỗng nhiên không muốn hỏi thêm gì nữa.
Rất nhiều cảnh sát hình sự nỗ lực hết sức để điều tra các vụ án giết người, không để lọt bất cứ khả năng hay nghi ngờ nào chưa được giải đáp, nếu không Vu Hiếu Thành rất có thể sẽ bị buộc tội oan là kẻ sát nhân trong vụ án Sa Xuân.
Lại có một số cảnh sát hình sự không sẵn sàng đào sâu tìm kiếm manh mối mà chỉ kết thúc vụ án khi có thể, việc họ giỏi nhất không phải là điều tra mà là ba phải và trốn tránh trách nhiệm.
Xét đến cuối cùng, tuy mọi người đều mặc đồng phục cảnh sát hình sự nhưng họ không phải là cùng một loại người.
Dịch Phi bình tĩnh lại, không cùng La Mẫn nói nhảm nữa, anh sắp xếp lại những manh mối đã biết và báo cáo cho Tiêu Ngộ An.
Đông Nam, huyện Lan Xuyên, thị trấn Tinh Lô.
Đầu năm nay, những người trẻ khao khát thế giới bên ngoài đã bay ra khỏi những ngôi làng thâm sơn cùng cốc ngay khi đôi cánh của họ vững chắc, trong làng chỉ còn lại những người già bị cuộc sống mưu sinh hành hạ cả đời và những đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi
Hách Lộ đã trở lại nơi này được một thời gian, mỗi ngày hắn nhìn bầu trời trong xanh và cánh đồng vàng óng ả, thỉnh thoảng hắn cảm thấy mình nên quay lại từ lâu rồi.
Đây chính là quê hương thật sự của hắn, hắn sinh ra và lớn lên ở đây rồi năm 18 tuổi thi đậu vào trường y gần nhà nhất rồi ra đi, hắn tưởng mình sẽ bay cao, nhưng cuối cùng, hắn lại chưa đợi tới lúc già đã trở về nơi mình xuất phát.
Từ trong túi áo khoác hắn lấy chứng minh thư ra, người trên chứng minh thư tên là Hách Lộ, khuôn mặt rất giống hắn.
Hắn đã mang theo chiếc thẻ căn cước này suốt 9 năm nhưng thực tế chỉ sử dụng nó một vài lần.
Bởi vì hắn biết mình không phải Hách Lộ thật sự.
Tâm Cuồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.