Quán trọ Yêu Quái, phòng 2001.
"Bạch Phó Tinh, hỏng rồi, dạo này nhóc có đào hoa kiếp đấy!"
Trên chiếc chăn bông mềm mại, một cục bông nhỏ xù lông đang cuộn tròn ngủ khì khì. Có lẽ vì thấy hơi ồn, đôi tai đang rũ xuống của nó bèn ép chặt vào đầu hơn, hoàn toàn cách ly với tiếng ồn bên ngoài.
"Đồ thỏ con kia, nghe thấy gì chưa hả?"
Cục bông nhỏ ậm ừ đáp lại một tiếng cho có lệ, bất mãn xoay người ngủ tiếp.
"Đào hoa kiếp đấy!"
"Biết rồi." Từ trong chăn truyền ra giọng nói lười biếng của một thiếu niên chưa tỉnh ngủ hẳn.
Một lát sau, cục bông lăn một vòng rồi mở mắt, uể oải vươn vai một cái. Thân hình nó đột nhiên dài ra, chớp mắt đã biến thành một thiếu niên chân dài tay dài, mặc bộ đồ ngủ có tai thỏ.
Thiếu niên trông chừng mười sáu, mười bảy tuổi, gương mặt trắng trẻo, ngũ quan tinh xảo. Dáng mắt cậu hơi tròn, con ngươi đen láy sáng ngời, trông có vẻ vô hại, hiền lành.
Có lẽ vì chưa tỉnh ngủ hẳn nên hốc mắt thiếu niên hơi ửng hồng, vài sợi tóc trước trán không nghe lời mà dựng ngược lên. Cậu uể oải ngáp một cái, khóe mắt lập tức đỏ thêm mấy phần.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bạch Phó Tinh vốn có tính gắt ngủ, đột nhiên bị làm ồn nên gương mặt trắng trẻo viết đầy vẻ khó chịu. Thế nhưng vì diện mạo quá đỗi lương thiện nên nhìn cậu lúc này trông cứ "hung dữ kiểu đáng yêu".
Cậu tùy tiện ngậm một viên kẹo mút vào miệng, mắt nhắm mắt mở cảnh cáo: "Hồ Lão Cửu, ông mà còn làm ồn lúc tui đang ngủ nữa, tui sẽ ra dưới chân cầu vượt đạp đổ sạp xem bói của ông đó."
Hồ Lão Cửu vểnh râu lên: "Thằng ranh con, mày dám nói lại câu đạp sạp của ai một lần nữa xem!"
Website TruyenLau.com
"..."
Hồ Lão Cửu là một con cáo già, ông ấy nhìn thỏ con lớn lên, tính ra cũng chỉ lớn hơn Bạch Phó Tinh khoảng một ngàn tuổi. Ông thường xuyên ra vào xã hội loài người nên kiến thức rất rộng rãi. Hai người vừa là thầy vừa là bạn, nhưng vì Hồ Lão Cửu thường xuyên "già mà không đứng đắn" nên trước mặt tiểu thỏ yêu chẳng có chút uy nghiêm của bậc tiền bối nào.
"Đúng là không biết lớn nhỏ," Hồ Lão Cửu lầm bầm mắng mỏ rồi ngồi xuống ghế sofa, "Thân mình còn lo chưa xong mà còn đòi đạp sạp. Bạch Phó Tinh, cậu có biết không, quẻ tượng cực kỳ bất tường, là tai nạn đổ máu đấy!" Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Ồ." Bạch Phó Tinh chẳng mảy may để tâm, miệng vẫn ngậm kẹo mút.
Hồ Lão Cửu: "Cậu không sợ sao?"
Bạch Phó Tinh vươn vai một cái thật dài, đôi tai thỏ sướng đến mức lộ cả ra ngoài, cậu uể oải nói: "Quẻ ông gieo có bao giờ chuẩn đâu?"
Hồ Lão Cửu: "..."
"Khoan đã," Bạch Phó Tinh thu tai lại, như thể mới phản ứng kịp, "Nãy ông nói tui có đào hoa kiếp?"
Hồ Lão Cửu: "..."
Hồ Lão Cửu cười lạnh: "Biết sợ rồi à?"
Bạch Phó Tinh chậm rãi xoa xoa thái dương: "Nên ông gọi tui dậy chỉ để nói mỗi chuyện này?"
Hồ Lão Cửu suýt chút nữa nhảy dựng lên khỏi sofa: "Mẹ kiếp, thế này mà không tính là chuyện chính sự à?"
Bạch Phó Tinh đứng dậy, bình thản chỉnh đốn lại diện mạo: "Ngại quá, tui nghĩ có lẽ ông nhầm rồi, đối phương đụng trúng tui mới là có kiếp nạn."
Hồ Lão Cửu: "..."
Dáng người thiếu niên mảnh khảnh thanh thoát, mặc bộ đồ ngủ tai thỏ, chân đi đôi dép bông xù xì một cách tùy ý. Cậu vươn vai, ném qua phía đối diện một viên kẹo mút: "Ăn kẹo đi."
Hồ Lão Cửu giơ tay bắt lấy. Hôm qua trạng thái của ông rất tốt, nhất thời hứng chí bói một quẻ, quẻ tượng ra khiến chính ông cũng giật mình.
Con thỏ nhỏ này suốt ngày ru rú trong quán trọ yêu quái, chỉ biết ăn loại kẹo ngọt lịm, thì lấy đâu ra đào hoa kiếp? Còn tai nạn đổ máu nữa chứ, đúng là nhảm nhí.
Nhưng quẻ tượng thực sự rất bất tường, Hồ Lão Cửu không thể nào bình thản như cậu được, bèn dặn đi dặn lại: "Tiểu Bạch, tóm lại là cậu cứ chú ý một chút."
"Biết rồi." Bạch Phó Tinh mở tủ chứa đồ ra nhìn ngắm vài giây, thấy "kho tiền nhỏ" của mình vẫn đầy ắp mới hài lòng đóng cửa lại.
Cậu đi tới, bí mật xòe tay ra: "Cho ông cái này."
-- Trong lòng bàn tay là một viên đá quý lấp lánh.
Hồ Lão Cửu vểnh râu, vui vẻ nói: "Thỏ con cũng hiếu thuận gớm, không uổng công ta thương cậu như thế, đào đâu ra vậy?"
Bạch Phó Tinh cong môi cười: "Đào được đấy, tặng ông làm tiền quẻ. Đúng rồi --" Nói đến đây, cậu sực nhớ ra một chuyện, "Lát nữa tui phải đi xem cái hang trữ đồ mới của mình!"
Hồ Lão Cửu cảnh cáo: "Tốt nhất là đừng có chạy nhảy lung tung!"
"Biết rồi mà." Bạch Phó Tinh ngả người ra sau, nằm dài một cách thoải mái trên ghế sofa, chiếc ghế mềm mại hơi lún xuống theo dáng người cậu.
"Đúng rồi," Sắc mặt Hồ Lão Cửu trở nên nghiêm túc, "Ta còn tính toán được rằng, kỳ phát tình của cậu sắp đến rồi đấy."
Bạch Phó Tinh ngẩn người: "Cái thứ gì cơ? Tui căn bản không có cái đó nhé, được chưa?"
Hồ Lão Cửu: "..."
Hồ Lão Cửu nghiêm giọng: "Tóm lại là chú ý một chút, cố gắng đừng có chạy loạn lung tung khắp nơi."
Bạch Phó Tinh đáp lại một cách lấy lệ: "Tui biết rồi mà."
Bạch Phó Tinh sống ở tầng hai, cậu dọn dẹp một chút rồi chuẩn bị đi ra ngoài. Tầng một đang ồn ào náo nhiệt, từ xa đã nghe thấy tiếng nói cười rôm rả. Một nhóm người đang vây quanh nghe kể chuyện.
"Người đàn ông nọ mặt đỏ tưng bừng, hét lớn 'đừng mà, đừng mà' --" Lão già kể chuyện cố ý lấp lửng.
Rõ ràng là đã đến tình tiết đặc sắc nhất, tất cả thính giả đều kích động đến mức mọc cả đuôi ra. Đúng vậy, tất cả những ai ngồi ở đây đều là yêu quái. Quán trọ Yêu Quái, đúng như tên gọi, bên trong toàn là yêu quái ở. Ngoài trừ vài "hộ thường trú" như Bạch Phó Tinh, đa số còn lại đều chỉ ở vài ngày.
Bạch Phó Tinh bĩu môi, tỏ vẻ khinh thường loại tình tiết này, nhưng tay lại rất thành thật mà bê một chiếc ghế ra, ngoan ngoãn ngồi sang một bên gia nhập đội ngũ nghe kể chuyện.
Người nọ kể tiếp: "Nào ngờ bị tiểu yêu quái xoay người đè xuống, hưởng thụ một đêm xuân nồng."
"Hay!" Các tiểu yêu quái phấn khích vỗ vuốt liên hồi, đều cảm thấy rất hài lòng.
? Thế thôi á?
Đè xuống thế nào? Cụ thể "đêm xuân" ra làm sao?
Tui đã bê cả ghế ra đây ngồi rồi, mà thế là hết à?
Bạch Phó Tinh bất mãn nói: "Chi tiết đâu? Tui muốn nghe chi tiết!"
Người kể chuyện vừa nhìn thấy cậu liền nghiêm mặt: "Đi đi, trẻ con nghe chi tiết cái gì mà nghe!"
Bạch Phó Tinh: "..."
Ông mới là trẻ con ấy! Hồ Lão Cửu cũng nói rồi, kỳ phát tình của tui cũng sắp tới nơi rồi nhé.
Bạch Phó Tinh cứ canh cánh trong lòng về mấy cái "chi tiết" kia. Đi trên đường mà trong đầu cứ vương vấn chuyện đó, nhưng dù có nghĩ nát óc cậu cũng chẳng tưởng tượng ra chi tiết nó như thế nào.
Đến lúc cậu sực tỉnh thì đã nghĩ về nó suốt cả quãng đường.
Lạ thật.
Thường thì mấy chuyện vớ vẩn này chỉ một lát sau là cậu sẽ bị thứ khác thu hút sự chú ý ngay, sao lần này cậu lại nghĩ lâu đến thế nhỉ?
Cậu lắc lắc đầu, không thèm nghĩ mấy chuyện đó nữa, buồn chán đi dạo trong rừng cây. Phía sau cậu, hướng về phía quán trọ Yêu Quái là sương mù bao phủ dày đặc, đó là nơi sâu thẳm mà con người không thể đặt chân tới.
Phía trước đã tính là xã hội loài người rồi, nhưng cánh rừng này vốn dĩ ít dấu chân người, cực kỳ hiếm khi đụng phải nhân loại.
Bạch Phó Tinh nhảy phắt lên cây một cách nhẹ nhàng, đứng đó ngắm phong cảnh một lát.
Tầm nhìn từ trên cây rất tốt, ngước mắt lên là có thể thấy được đỉnh nhọn của những tòa kiến trúc phía xa, đó chính là đỉnh của tòa nhà biểu tượng tại thành phố phồn hoa kia.
Bạch Phó Tinh đột nhiên nhìn thấy một đốm đen nhỏ, cậu tò mò nhảy qua từng cái cây một để đến gần, lúc lại gần mới phát hiện đó là một con người. Cậu nhảy lên cái cây gần nhất, tò mò quan sát người nọ, còn chưa kịp nhìn kỹ thì đột nhiên thầm kêu không xong.
Gần đây chính là cái hang trữ đồ mới đào của tui mà!
Bạch Phó Tinh vội vã lướt tới định kéo người nọ lại, nhưng đã muộn rồi, ngay cả chính cậu cũng bị người đó nắm chặt cổ chân, cả hai cùng rơi xuống hố.
Bạch Phó Tinh: "..."
Đúng là xui xẻo mà.
Bên trong tối om, đôi mắt phải mất một lúc lâu mới thích nghi được. Cái hố này là do tự tay cậu đào, vừa kín đáo vừa an toàn, định dùng làm một trong những kho tiền nhỏ mới của mình. Dưới đáy hố còn được lót cỏ khô rất kỹ lưỡng, tuy không sâu nhưng lại rộng rãi.
Đối với cậu mà nói, việc thoát ra ngoài dễ như trở bàn tay. Bạch Phó Tinh thong thả phủi phủi mấy vụn cỏ khô bám trên tay.
"Ai đó?" Một giọng nói trầm thấp vang lên, mang theo từ tính, lọt vào tai nghe hay không thể tả.
Bạch Phó Tinh chớp chớp mắt, tò mò nhìn về phía người nọ, nhưng ánh sáng quá tối nên nhìn không rõ lắm. Cậu giơ tay lên, biến ra một ngọn lửa nhỏ.
Ánh sáng vừa hiện lên, người đàn ông có vẻ không thích nghi được nên hơi nhíu mày.
Bạch Phó Tinh là người đầu tiên nhìn thấy đầu ngón tay của anh, đồng tử cậu giãn ra: "Cẩn thận!"
Đã muộn rồi, đầu ngón tay người đàn ông đã bị một con côn trùng độc sặc sỡ cắn một cái. Bạch Phó Tinh nhanh tay lẹ mắt tóm lấy con trùng, quan sát một chút: "Không sao đâu, loại trùng này không có độc, trừ phi --"
Lời mới nói được một nửa thì chính cậu cũng bị cắn một cái. Ngọn lửa nhỏ trên đầu ngón tay chao đảo rồi tắt ngấm, trước mắt lại rơi vào bóng tối.
... Bạch Phó Tinh bây giờ có một vạn câu chửi thề muốn thốt ra!
Trừ phi nó cắn một người khác trong một khoảng thời gian ngắn.
Như vậy thì sẽ trúng một loại độc đặc biệt, hình như gọi là cái gì mà... xuân dược?
Bạch Phó Tinh nghiêm túc nhớ lại xem đó là cái quỷ gì.
Cố Nghịch là người đầu tiên nhận thấy mình không ổn, cảm giác khô nóng ập đến, trong thời gian ngắn đã trở nên dữ dội không thể kiểm soát. Đầu óc hắn mê muội, máu toàn thân dồn hết xuống dưới.
Lúc này mắt đã thích nghi với bóng tối, Cố Nghịch chạm tay vào một phiến đá cứng, lòng bàn tay cứa qua mang theo cơn đau nhói, máu chảy ra.
Hắn tỉnh táo hơn một chút.
Bạch Phó Tinh vốn là thân thể yêu quái nên không sao, nhưng đột nhiên lại ngửi thấy mùi máu.
Tiểu thỏ yêu chỉ cảm thấy trong nháy mắt như bị rút mất xương cốt, cả người mềm nhũn, nóng nực vô cùng, có thứ gì đó đang gào thét trực trào ra khỏi cơ thể, cả tai và đuôi đều lộ sạch ra ngoài.
Cảm giác này mãnh liệt và nhanh chóng đến mức Bạch Phó Tinh bủn rủn chân tay, suýt chút nữa ngã quỵ xuống đất.
Cậu cố sức thu tai và đuôi lại, thầm nghĩ phải mau chóng đưa người này ra ngoài. Vừa mới chạm vào cánh tay người nọ, cậu đã nhào thẳng vào lòng hắn.
Bạch Phó Tinh mất kiểm soát ôm chặt lấy hắn, đầu óc hỗn loạn tưng bừng, đột nhiên nhớ tới lời Hồ Lão Cửu nói về kỳ phát tình.
Không lẽ tui lại đen đủi đến mức bị người này khơi gợi ra kỳ phát tình luôn rồi đó chứ?
Bạch Phó Tinh dựa theo bản năng ôm chặt lấy hắn, cảm giác khô nóng vơi bớt không ít, nhưng bấy nhiêu vẫn là chưa đủ. Hốc mắt cậu hơi đỏ lên: "Anh... chào anh... anh tên là gì vậy..."
Giọng nói của thiếu niên trong trẻo, pha lẫn sự quyến rũ không thể diễn tả bằng lời, nghe vừa mềm vừa mướt: "Nhà anh ở đâu thế?"
Mùi hương ngọt ngào trên người cậu lúc này mang theo một sức cám dỗ chết người. Cố Nghịch gần như mất sạch lý trí, mất kiểm soát bóp chặt lấy cổ tay cậu.
Bạch Phó Tinh thuận thế dán sát vào người hắn, cảm giác khó chịu dịu đi đôi chút. Người nọ lại đẩy cậu ra, khàn giọng nói: "Xin lỗi --"
Giọng của hắn vốn dĩ thanh lãnh, lúc này lại trộn lẫn dục vọng nồng đậm, trầm thấp gợi cảm, khiến không khí cũng như cũng nóng bỏng theo.
Vừa rồi rõ ràng đã dễ chịu hơn nhiều, giờ lại thấy khó chịu, Bạch Phó Tinh uất ức nhào tới, giọng nói mang theo âm mũi rất nặng: "Anh có thể ngủ với em không? Em sẽ chịu trách nhiệm với anh mà..."
Những tiếng sau đó càng lúc càng không thành lời, có lẽ chính cậu cũng chẳng biết mình đang làm gì. Bạch Phó Tinh đầu óc nóng bừng, trực tiếp xoay người đè anh xuống, nói năng lộn xộn: "Em... em sẽ thương anh thật tốt."
Thế rồi cậu tịt ngóm, chẳng biết làm gì tiếp theo nữa.
Bạch Phó Tinh hôn loạn xạ lên mặt anh.
Bờ môi mềm mại, kéo theo không khí cũng trở nên ẩm ướt, cả người càng thêm khô nóng. Chút tỉnh táo cuối cùng của Cố Nghịch hoàn toàn tan biến, anh xoay người ấn cậu xuống.
Người đàn ông này chẳng biết từ đâu ra luồng khí tràng mạnh mẽ đến vậy, Bạch Phó Tinh bị nhấn chìm trong hơi thở trời che đất lấp ấy, cậu hơi sợ, khẽ cử động nhưng lại bị giữ chặt lấy cổ tay một cách cứng rắn, không thể nhúc nhích.
Bạch Phó Tinh lờ mờ cảm thấy không đúng, rõ ràng không phải như thế này, cậu giãy giụa nhưng yêu lực như thể bị phong ấn, không cách nào thoát ra được.
Bạch Phó Tinh nhíu mày: "Chào anh, không phải thế này đâu."
Bạch Phó Tinh: "Người bị cắn trước phải ở phía dưới, nếu không thì -- a --"
Kích thích quá lớn, đôi tai thỏ xù lông trực tiếp vọt ra ngoài.
Cố Nghịch chạm phải thứ gì đó mềm mềm xù xì, khàn giọng hỏi: "Đây là cái gì?"
Bạch Phó Tinh run bần bật, nỗ lực thu tai lại: "Cỏ (đm)."
"..."
Bạch Phó Tinh ở trong lòng anh lắc lắc đầu: "Không phải, ý tui là cỏ trong hoa cỏ á."
"..."
Giải thích: ໒꒱.
"Cỏ" (草): Trong tiếng Trung mạng, từ này thường được dùng như một tiếng chửi thề (tương đương "đệch" hay "đù" trong tiếng Việt). Bé thỏ lúc này đang vừa sợ vừa cuống nên buột miệng chửi thề, nhưng sau đó sợ anh nghi ngờ nên mới phải vội vàng giải thích là "cỏ trong hoa cỏ" để chữa ngượng.
Tiểu thỏ tể tử (小兔崽子): Trong tiếng Trung thường dùng để mắng yêu hoặc mắng mỏ kẻ nhỏ tuổi, mình dịch là "thỏ con" hoặc "thằng ranh con" tùy ngữ cảnh để giữ được sự thân thiết, suồng sã giữa hai nhân vật.
Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.