Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Chương 45: Tỏ tình

Bạch Phó Tinh đỏ mặt lăn lộn trên giường.
Một lát sau, cuộc gọi video của Cố Nghịch gọi tới.
Bạch Phó Tinh vội vàng ngồi khoanh chân tử tế, nhấn bắt máy, cúi đầu nhìn vào ống kính.
Cái góc quay tử thần này lại càng khiến cậu trông siêu cấp đáng yêu. Cố Nghịch ở đầu dây bên kia cười: "Sao lại chạy mất tiêu rồi?"
Bạch Phó Tinh đỏ mặt, gật đầu: "Dạ."
Cố Nghịch nhìn cậu, khóe môi mang theo ý cười.
"Anh cười cái gì?" Bạch Phó Tinh muốn ở gần anh hơn một chút, theo bản năng ghé sát lại, khuôn mặt chiếm trọn cả màn hình.
Cố Nghịch khẽ nói: "Tôi chưa từng thấy ai xinh đẹp như thế này."
Bạch Phó Tinh phồng má: "Ồ."
Cố Nghịch: "Ngủ sớm đi nhé."
Website TruyenLau.com Bạch Phó Tinh gật đầu, giọng rất nhỏ nhưng đủ để anh nghe thấy: "Tui không ngủ chung với anh là vì tối nay chắc chắn tui sẽ lăn qua lăn lại, anh biết tại sao không?"
Cố Nghịch nhìn cậu.
"Vì tui vui quá mà." Bạch Phó Tinh ghé sát vào, khẽ hôn vào không khí một cái, rồi đỏ mặt cúp máy luôn.
Cố Nghịch nhếch môi, cả đêm đó anh không sao ngủ được.
Nguồn copy từ TruyenLau.com *
Ngày hôm sau, không khí giữa hai người rất kỳ lạ, ánh mắt vô tình chạm nhau rồi lại ăn ý cùng dời đi chỗ khác.
Cố Nghịch chặn đường cậu. TruyenLau
Bạch Phó Tinh đỏ mặt, khẽ hắng giọng, lén nhìn xung quanh một chút.
Cố Nghịch quan tâm hỏi: "Tối qua ngủ ngon không?"
"Cũng tạm ạ." Thật ra tối qua cậu hưng phấn mất nửa đêm.
"Nhưng tôi thì ngủ không ngon," Cố Nghịch thản nhiên nói, "Trước khi ngủ có gọi điện cho ai đó, làm tôi vui cả đêm."
Bạch Phó Tinh đỏ mặt: "Ồ."
Cố Nghịch giơ tay, xoa xoa đầu cậu.
Cách đó không xa, Trì Diễm lại đang tranh thủ từng giây từng phút để gọi điện cho vợ mình, giọng điệu dính như kẹo mạch nha: "Tiểu Tịnh, bảo bối, Sở Tiểu Tịnh ơi."
Cố Nghịch đi ngang qua, lông mày khẽ nhíu lại.
... Thật chẳng ra làm sao, bản thân anh tuyệt đối không thể nói ra mấy lời sến súa như thế được.
Cố Nghịch thản nhiên nhận xét: "Giữa thanh thiên bạch nhật mà lại có thể thốt ra những lời khó nghe như vậy."
Bạch Phó Tinh bị chọc cười: "Tui thấy cũng đáng yêu mà."
Cố Nghịch khựng lại: "Em thấy đáng yêu à?"
Bạch Phó Tinh gật đầu, nghiêm túc nói với anh: "Giữa những cặp đôi với nhau làm vậy có thể tăng độ thân mật đó."
Thì ra là em ấy nghĩ như vậy.
Cố Nghịch cân nhắc một chút, dừng bước, mặt không cảm xúc gọi: "Bạch Phó Tinh."
"Dạ?"
Cố Nghịch bình tĩnh nói: "Ngôi Sao nhỏ, Bạch Tiểu Tinh, bảo bối."
Bạch Phó Tinh: "..."
Bạch Phó Tinh đỏ bừng mặt: "Anh đừng có gọi bừa!"
Độ thân mật có tăng lên chút nào không? Cố Nghịch kiên nhẫn gọi lại: "Ngôi Sao nhỏ, Bạch Tiểu Tinh, bảo bối."
Bạch Phó Tinh nhanh chóng bịt miệng anh lại: "Anh đừng gọi loạn lên, đó là mấy cái trò sến súa giữa những người yêu nhau thôi--"
Sắc mặt Cố Nghịch lập tức trầm xuống vài phần.
Bạch Phó Tinh dùng chính lời của anh để dạy dỗ anh: "Giữa thanh thiên bạch nhật, sao anh có thể thốt ra những lời như vậy hả?"
Sự chú ý của Cố Nghịch rõ ràng không nằm ở đây, anh đanh mặt nói: "Nên là chúng ta có cái 'thực' của tình nhân, nhưng lại không có cái 'danh' của tình nhân sao?"
Bạch Phó Tinh nghẹn lời, lắp ba lắp bắp: "Tụi mình, tụi mình--"
Cái "thực" của tình nhân là cái gì cơ chứ?
Giữa lúc quẫn bách, bỗng nhiên có người gọi cậu.
Bạch Phó Tinh như vớ được cứu tinh, nhanh chân chạy biến sang đó.
Cố Nghịch thấy buồn cười, khẽ lắc đầu, một lát sau mới đi xem Bạch Phó Tinh bị gọi đi làm gì.
Bạch Phó Tinh đang bị một đám người vây quanh ở giữa. Mọi người đều nhất trí cho rằng tính cách cậu là dễ mến nhất, trông lại đáng yêu nhất, chụp ảnh lúc nào cũng đẹp mà chẳng cần phải kỳ công chọn góc.
Có người líu lo hỏi: "Tôi chụp ảnh cậu được không? Tôi sẽ chụp cậu thật là đẹp luôn."
Bạch Phó Tinh nghiêm túc đáp: "Được chứ, nhưng mà cố gắng chụp cho tui nhìn 'công' lên một xíu xiu nha."
Mọi người đều bật cười, có người hỏi: "Sao tôi tìm không thấy Weibo của cậu nhỉ?"
Bạch Phó Tinh phản ứng lại một chút, nói: "Tui... tui ít khi dùng Weibo lắm."
Cậu có dùng, nhưng thường xuyên để mốc meo. Hơn nữa cái tên Weibo là "Cầu Bông Đại Tổng Công", còn từng ở trong phần bình luận lưỡi chiến quần hùng, tuyên bố Cố Nghịch là vợ mình, tất nhiên là không thể nói cho người khác biết rồi.
Cố Nghịch thấy cậu bị vây ở giữa, lại còn cười với người khác đáng yêu như vậy, có chút ghen tuông, nhưng anh cố nhịn xuống.
Anh không phải hạng người thích ăn giấm chua.
Cái loại cảm xúc vô nghĩa như ghen tuông không nên xuất hiện trên người anh mới đúng.
Bạch Phó Tinh nhìn thấy anh, giơ tay chào Cố Nghịch một cái.
Cố Nghịch mặt không cảm xúc bước tới.
Đợi đến khi xung quanh bớt người đi, Cố Nghịch làm bộ như không quan tâm, hỏi: "Em thích mọi người lắm à?"
Bạch Phó Tinh gật đầu không chút do dự: "Đúng thế ạ."
Cố Nghịch: "Ồ."
Bạch Phó Tinh cong mắt cười: "Quýt ăn hết rồi, tối nay có đi mua quýt không ạ? Một mình tui đi thì ngại lắm, anh đi cùng tui có được không?"
Thế em cứ bảo mọi người đi cùng em đi. Cố Nghịch nhịn nửa ngày, cuối cùng không nói ra miệng.
Bạch Phó Tinh mong đợi: "Đi không ạ?"
Cố Nghịch: "Không đi."
"..." Bạch Phó Tinh không ngờ mình lại bị từ chối, cậu phồng má: "Ồ, không đi thì thôi vậy."
Sau khi từ chối cậu, buổi tối Cố Nghịch lại lén lút đi mua quýt cho cậu, mua rất nhiều, nhưng rồi lại ngại không dám đưa, cảm thấy bản thân nói lời mà không giữ lời thì mất mặt quá.
Ngày hôm sau, anh đắn đo hồi lâu, cuối cùng cũng lấy hết can đảm đi tìm Bạch Phó Tinh, rồi lại thấy Bạch Phó Tinh đang nói nói cười cười với người khác, còn đưa đồ ăn vặt cho người ta nữa.
Bạch Phó Tinh nhận ra ánh mắt của anh, ngẩng đầu lên, bốn mắt chạm nhau, cậu cong mắt chào anh một tiếng.
Cố Nghịch dời tầm mắt đi chỗ khác.
Bạch Phó Tinh: "..." Sao mà kỳ cục vậy ta?
Bạch Phó Tinh tìm cách bí mật tiếp xúc với Cố Nghịch để hỏi xem anh bị làm sao, nhưng lại phát hiện Cố Nghịch dường như đang cố tình tránh mặt cậu.
Buổi quay kết thúc, Bạch Phó Tinh theo bản năng nhìn về phía Cố Nghịch - người đã dạy kèm cho mình suốt thời gian dài.
Cố Nghịch khẽ gật đầu.
Bạch Phó Tinh cong mắt cười, tưởng anh đã bình thường trở lại, hễ cứ bắt được lúc rảnh rỗi là lại chạy tới tìm anh.
Cố Nghịch bước tới, rồi lướt qua người cậu như người dưng.
Bạch Phó Tinh: "..." Cái tình huống gì đây?
Sao anh ấy lại lạ lùng thế nhỉ? Bạch Phó Tinh nấp trong cầu thang vắng người, bình tĩnh phân tích một chút.
Chẳng lẽ anh ấy có "cục bông nhỏ" khác rồi?
Nhưng mà có thấy anh ấy tiếp xúc với ai đâu.
Bạch Phó Tinh nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy cái tên xấu xa kia chính là ỷ vào việc mình không rời xa anh ấy được, càng nghĩ càng giận, đôi tai thỏ "xoạt" một cái vểnh ra.
Cố Nghịch đưa mắt nhìn quanh, tìm mãi không thấy Bạch Phó Tinh đâu, anh nhíu mày, đi tìm từng ngách trong phòng nghỉ và kho chứa đồ.
Trong lòng anh vừa cuống vừa loạn, tìm một hồi lâu, cuối cùng cũng thấy cậu thiếu niên tai thỏ đang đứng đầy uất ức ở góc cầu thang.
Cố Nghịch thở phào nhẹ nhõm, nhìn thấy bộ dạng đó của cậu, trái tim anh lập tức mềm nhũn: "Lại đây, tôi ôm cái nào."
Bạch Phó Tinh nhìn đi chỗ khác: "Không cho ôm."
Cố Nghịch bước tới.
Bạch Phó Tinh không thèm nhìn anh, cái mỏ chu ra đến mức có thể treo được cả hũ mật.
"Được rồi mà," Cố Nghịch chủ động ôm lấy cậu, "Xin lỗi em, tôi hẹp hòi quá."
Cố Nghịch rũ mắt, khẽ thở dài một tiếng: "Sao em có thể giữ quan hệ tốt với nhiều người như thế chứ? Em ở bên cạnh ai cũng thấy vui vẻ, còn tôi--"
Yết hầu Cố Nghịch chuyển động: "Tôi đang ghen đấy."
Anh ghen tuông một cách cực kỳ ngang ngược, rõ ràng là bản thân không thèm đếm xỉa đến người ta, vậy mà giờ trông còn ủy khuất hơn cả Bạch Phó Tinh.
Cố Nghịch cúi người ôm lấy cậu, vóc dáng to lớn của anh áp sát, cằm tựa lên vai cậu: "Em thấy ai cũng đáng yêu, ai em cũng thích, nhưng tôi thì không phải như vậy--"
Cố Nghịch giơ tay, nhẹ nhàng vuốt ve đôi tai thỏ của cậu: "Tôi là vì có em, nên mới thấy mọi người có chút đáng yêu mà thôi."
Bạch Phó Tinh ngẩn ra, trái tim khẽ xao động.
Cảm nhận được đôi tai thỏ xù lông đã rụt lại, Cố Nghịch khẽ nới lỏng vòng tay: "Đã đỡ hơn chưa?"
Bạch Phó Tinh nhỏ giọng: "Vẫn còn cái đuôi nữa."
Tay Cố Nghịch trượt xuống dưới, chạm vào xúc cảm mềm mại ngay phần xương cụt của cậu.
Bạch Phó Tinh khẽ run rẩy.
Mới chỉ chạm qua lớp quần áo thôi mà đã thế này rồi, Bạch Phó Tinh không cần nghĩ cũng biết bản thân hiện tại trông thảm hại đến mức nào, cậu cực kỳ muốn vứt bỏ cái lớp vải vóc vướng víu kia đi.
Cố Nghịch khẽ gãi một cái, "cục bông" kia lại càng nhiệt tình hơn, đôi chân Bạch Phó Tinh mềm nhũn đến mức đứng không vững, đành phải túm lấy cánh tay anh. Một hồi lâu sau, cậu mới đẩy anh ra, đỏ mặt nói: "Được rồi."
Cố Nghịch buông tay, giữ khoảng cách với cậu: "Giờ tụi mình cùng ra ngoài."
Bạch Phó Tinh nhìn anh.
Cố Nghịch vừa mới nói một tràng dài, cảm thấy hơi không tự nhiên: "Vậy tôi ra ngoài trước đây."
Bạch Phó Tinh túm lấy vạt áo anh, đột nhiên nói: "Mặc dù tui thấy rất nhiều người đáng yêu, nhưng anh không giống họ. Anh là người quan trọng nhất với tui, tui chỉ muốn lén giấu anh đi thôi, không nỡ để người khác nhìn thấy anh đâu."
Cố Nghịch nhìn cậu.
"Tóm lại anh là độc nhất vô nhị," Bạch Phó Tinh bĩu môi, xoay chuyển cục diện cực kỳ mượt mà, đứng ngay lên "đỉnh cao đạo đức" mà phán xét: "Tui coi trọng anh như thế, vậy mà anh lại từ chối đi mua quýt với tui, còn không thèm quan tâm tới tui nữa."
Ánh mắt Cố Nghịch dao động: "Vậy tối nay tôi đưa em đi mua."
Bạch Phó Tinh đắc ý: "Dạ!"
Buổi tối, người bán hàng lập tức nhận ra Cố Nghịch vừa mới ghé qua tối hôm trước: "Ơ, cậu chẳng phải là--"
Cố Nghịch lập tức ngắt lời: "Khụ khụ."
Ông chủ cười ha hả: "Vợ cậu ăn cũng nhanh thật đấy."
Bạch Phó Tinh bình thản nhìn Cố Nghịch: Nên là anh lại đi rêu rao với người ta là vợ anh mang bầu rồi hả?
Cố Nghịch: "..."
May mà chỉ là một phen hú vía, Cố Nghịch thở phào nhẹ nhõm, suốt dọc đường anh cứ mải mê nghĩ lát nữa về nhà phải xử lý đống quýt đang nằm trong tủ thế nào đây.
Bạch Phó Tinh thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ xe, đột nhiên chớp chớp mắt, chỉ tay về phía ánh sáng xanh nhạt trong lùm cây cách đó không xa: "Anh nhìn kìa, đó có phải đom đóm không?"
Cố Nghịch liếc nhìn một cái.
Bạch Phó Tinh phấn khích: "Dừng xe mau, tui muốn đi xem."
Cố Nghịch dừng xe, nhìn đồng hồ, bình tĩnh nói: "Chỉ được chơi tối đa mười phút thôi đấy."
Thật hẹp hòi. Bạch Phó Tinh ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ."
Vừa xuống xe, Bạch Phó Tinh đã chạy vèo tới, quả nhiên là đom đóm bay rợp trời.
Khi sắp chạy đến nơi, cậu chậm bước lại, giơ tay lên dễ dàng bắt được một con, hai lòng bàn tay khép hờ lại thật nhanh.
Cảm giác ngứa ngáy truyền đến từ lòng bàn tay, Bạch Phó Tinh ghé sát mắt vào, ngón tay khẽ hé ra một khe hở nhỏ, nheo một bên mắt lại nghiêm túc nhìn chút ánh sáng le lói bên trong.
"Cố Nghịch, anh nhìn mau!" Bạch Phó Tinh vui mừng khôn xiết, vội vàng đưa đôi tay đang khép lại tới trước mặt anh, giống như vừa nhặt được món bảo bối hiếm lạ nào đó, nóng lòng muốn cho anh xem.
Cố Nghịch bất đắc dĩ liếc nhìn một cái, con côn trùng nhỏ trong lòng bàn tay cậu đang tỏa ra ánh sáng xanh nhạt yếu ớt.
"Có phải rất đẹp không?" Bạch Phó Tinh cong mắt cười, trịnh trọng đưa tay ra: "Anh đưa tay đây mau, tui muốn tặng cho anh."
Cố Nghịch vốn không hứng thú với mấy thứ này, nhưng để chiều lòng cậu, anh vẫn phối hợp mở lòng bàn tay ra.
Bạch Phó Tinh như thể đang thực hiện một công trình vĩ đại và quan trọng lắm, từng chút từng chút một di chuyển con đom đóm sang tay anh, kiên nhẫn dặn dò: "Anh nhất định phải khép tay lại thật nhanh đó--"
Cố Nghịch rũ mắt, thẫn thờ nhìn khuôn mặt nghiêm túc của cậu, đến mức chẳng nghe thấy Bạch Phó Tinh bảo khép tay lại.
Ánh sáng nơi đuôi con đom đóm nhỏ đã làm lộ hành tung của nó trong bóng đêm, cũng giống như lúc này, nhịp tim của anh đã làm lộ ra tâm tư bấy lâu nay.
Bạch Phó Tinh xị mặt: "Ơ? Bay mất tiêu rồi."
Cố Nghịch lúc này mới hoàn hồn, khẽ hắng giọng, có chút ngượng ngùng: "Xin lỗi."
Bạch Phó Tinh túm lấy vạt áo anh: "Có phải anh không thích xem đom đóm không? Vậy anh thích xem gì?"
Vành tai Cố Nghịch hơi đỏ lên, anh nhìn lên bầu trời như để che giấu: "Tôi thích ngắm sao (Tinh)."
Bạch Phó Tinh cũng ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao, khẽ nói: "Nhưng mà sao ở xa quá."
Cố Nghịch không tự chủ được mà nhìn cậu, ánh mắt dịu dàng như nước: "Nhưng lại ở rất gần tôi."
Bạch Phó Tinh đỏ mặt, giả vờ bình tĩnh nhìn lũ đom đóm kéo theo những vệt sáng bay qua bay lại.
Một lát sau, Bạch Phó Tinh khẽ nhắm mắt, đối diện với ánh sáng xanh le lói, nghiêm túc nói: "Ước cho Cố Nghịch ngày nào cũng vui vẻ."
Cố Nghịch: "Ước cho Bạch Phó Tinh có tám múi cơ bụng."
Mọi cảm xúc lãng mạn của Bạch Phó Tinh bị đánh gãy sạch sành sanh, cậu tức giận lườm Cố Nghịch một cái: "... Thế thì tui ước Cố Nghịch không còn ngốc nghếch nữa."
Cố Nghịch: "Ước cho vai của Bạch Phó Tinh có thể chạm được vào vai tôi."
Bạch Phó Tinh tức mình kiễng chân lên, đem vai mình đập vào vai anh: "Chạm rồi đấy nhé."
Cố Nghịch bật cười, cánh tay khẽ vòng qua ôm lấy vai cậu.
Bạch Phó Tinh có chút không tự nhiên, khẽ nhúc nhích vai, từng chút một đẩy cánh tay anh xuống: "Anh làm vậy dễ khiến tui bị lùn đi lắm, tụi mình lo mà ngắm mấy con côn trùng nhỏ này đi."
Cố Nghịch khẽ nói: "Tôi không hứng thú với mấy con côn trùng đó."
Bạch Phó Tinh hỏi: "Vậy anh hứng thú với cái gì?"
Cố Nghịch chậm rãi đáp: "Ngôi Sao (Tinh) mà."
Bạch Phó Tinh phồng má, lí nhí: "Ồ."
Tiếp đó như thể chưa có chuyện gì xảy ra, Bạch Phó Tinh tiếp tục quan sát côn trùng, Cố Nghịch tiếp tục quan sát "Sao".
Cố Nghịch nhìn góc nghiêng nghiêm túc của cậu, đôi mắt sáng ngời trong trẻo, cảm thấy mình không thể nào rời mắt đi được.
Xung quanh mọi thứ đều yên bình và tươi đẹp, Cố Nghịch cẩn thận ngắm nhìn cậu, sợ rằng ánh mắt của anh sẽ làm cậu giật mình mà phá vỡ khoảnh khắc tuyệt vời này.
Bất chợt, anh nghĩ đến tương lai rất xa, rất xa bên cậu, dài lâu và tốt đẹp.
Bạch Phó Tinh nhận ra ánh nhìn của anh, quay đầu lại.
Vừa mới nghiêng đầu đã bị anh hôn lấy.
Gió lạnh thổi qua bên tai, bờ môi chạm nhau, thật mềm mại, ngay cả hơi thở cũng mang theo hương vị ngọt ngào.
Cố Nghịch không nỡ rời xa, nhưng lại sợ làm cậu hoảng sợ, nên chỉ nếm trải hời hợt rồi khẽ lùi ra một khoảng ngắn.
Hơi thở ấm nóng quấn quýt lấy nhau, trong không khí là sự rung động và mập mờ đến nghẹt thở. Lông mi Bạch Phó Tinh khẽ run, cậu mở mắt, gò má nóng bừng: "Mị thuật của tui quả nhiên-- ưm--"
Lời còn chưa dứt đã lại bị chặn đứng bởi một nụ hôn.
Những đốm sáng xanh le lói trôi lững lờ trong không trung, Cố Nghịch khẽ áp lấy môi mình lên đôi môi cậu.
Có lẽ thấy vẫn chưa đủ, anh ngậm lấy cánh môi cậu mà nhấm nháp, sau đó mới hơi buông ra một chút. Giọng nói trầm thấp truyền ra từ kẽ môi đang kề sát, vô cùng rõ ràng: "Bạch Phó Tinh, tôi thích em."
Trong đầu Bạch Phó Tinh như có thứ gì đó nổ tung, huyết áp tăng vọt, tiếng tim đập chói tai như muốn xuyên thủng lồng ngực.
Cố Nghịch thấy cậu ngây người ra, ngỡ là mình làm cậu sợ, bèn xoa xoa đầu cậu, khẽ hỏi: "Còn muốn ngắm sao với côn trùng nữa không?"
Bạch Phó Tinh không nói nên lời.
Cố Nghịch bảo: "Vậy em cứ ngắm côn trùng đi, tôi tiếp tục ngắm 'Sao' (Tinh) của tôi."
Bạch Phó Tinh luống cuống nhìn lũ đom đóm.
Nhưng cậu chợt nhận ra mình chẳng còn chút hứng thú nào với lũ đom đóm xách đèn lồng nhỏ xíu kia nữa, giờ cậu chỉ muốn ngắm Cố Nghịch thôi.
Trong không gian yên tĩnh, Bạch Phó Tinh lí nhí: "Cái đó... anh có thể thu hồi lời vừa nói mà."
Đầu ngón tay Cố Nghịch chạm nhẹ vào ngón tay cậu, khẽ đáp: "Hình như không thu hồi được rồi." Anh mỉm cười: "Thích rồi thì sao mà thu hồi được đây?"
Bạch Phó Tinh cúi đầu, vành tai đỏ rực: "Ồ."
Ngón tay Cố Nghịch khựng lại, không tiếp tục chạm vào tay cậu nữa: "Có phải em không--"
Bạch Phó Tinh vội vàng ngắt lời anh, đỏ mặt quát: "Anh ngốc chết đi được, em cũng thích anh mà."
Cậu dang tay ôm chầm lấy Cố Nghịch, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ trong lồng ngực anh: "Em siêu cấp thích anh luôn."
Cố Nghịch đột ngột siết chặt vòng tay ôm lấy cậu.
Tim anh đập rất nhanh, vừa nhanh vừa dồn dập, Bạch Phó Tinh ôm anh nên cảm nhận rất rõ ràng, nhưng anh lại chẳng nói một lời nào.
Phản ứng này là sao ta? Bạch Phó Tinh ngửa mặt lên nhìn anh.
Ánh mắt Cố Nghịch rơi trên đôi môi đỏ mọng của cậu, yết hầu khẽ trượt, giọng nói có chút khàn đặc: "Phải làm sao bây giờ?"
"Dạ?"
Cố Nghịch ghé sát tai cậu: "Lại muốn hôn em rồi."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu