Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hướng dẫn Nuôi Một Cục Lông Thỏ Dính Người

Chương 53: Em bé nhỏ

Dù anh tự nhận mình là "hạng người như thế", nhưng mãi vẫn chẳng thấy có hành động thực tế nào.
Ngược lại, Bạch Phó Tinh tự thấy mình không phải hạng người đó, nhưng chẳng biết vì sao, trong đầu cứ nghĩ vớ nghĩ vẩn suốt.
Giống như đã được nếm chút đồ ngọt, thứ gì đó bị khơi gợi ra, khiến lòng cậu ngứa ngáy, cứ muốn được nếm lại lần nữa.
Buổi tối, Cố Nghịch vẫn theo lệ cũ đọc sách cho cậu nghe.
Giọng anh rất quyến rũ, âm điệu trầm ổn, cực kỳ hợp để đọc mấy loại triết học tư duy.
Nhưng trong đầu Bạch Phó Tinh lúc này chỉ hiện lên bốn chữ tâm phục khẩu phục: Đạo mạo ngạn nhiên (Vẻ ngoài đạo mạo, bên trong đầy mưu đồ).
Cố Nghịch rũ mắt.
Bạch Phó Tinh chống cằm, ngoan ngoãn lắng nghe.
Cố Nghịch hỏi: "Em đọc đến đâu rồi?"
Bạch Phó Tinh lỡ miệng nói luôn: "Chạm đầu..."
Vừa dứt lời, Bạch Phó Tinh suýt nữa thì tự cắn đứt lưỡi mình.
Cố Nghịch liếc nhìn cậu một cái, bình thản gấp sách lại.
Vành tai Bạch Phó Tinh đỏ bừng, mấy ngón chân lúng túng cứ cựa quậy mãi không thôi.
Cố Nghịch vừa tiến lại gần, cậu liền từ từ lùi ra sau, kết quả bị Cố Nghịch một tay tóm gọn vào lòng: "Đồ ngốc, lùi nữa là ngã xuống đất đấy."
"Ồ." Bạch Phó Tinh ôm chặt lấy eo anh.
Cố Nghịch đưa tay tắt đèn, tầm mắt rơi vào bóng tối.
Bạch Phó Tinh cảm nhận được hơi thở của anh ngay sát bên, đầu óc toàn nghĩ đến mấy chuyện "xấu xa", không nhịn được mà thấy căng thẳng. Website TruyenLau.com
Cố Nghịch cọ nhẹ chóp mũi vào mũi cậu: "Đang nghĩ gì thế?"
Bạch Phó Tinh: "Khô... không có gì."
Cố Nghịch nhìn cậu một lát rồi cười khẽ, ghé tai cậu thì thầm: "Không được làm chuyện đó quá thường xuyên đâu."
... Bạch Phó Tinh bị nói trúng tim đen, mặt đỏ bừng lên, véo anh một cái. Đọc truyện tại TruyenLau.com
*
Dù Bạch Phó Tinh thường xuyên thử thách trên bờ vực biến sắc, nhưng cậu lại thuộc kiểu người cứ lên giường là "tịt ngòi", chỉ biết đỏ mặt đáng thương.
Cố Nghịch thì hoàn toàn ngược lại.
Ngày thường Cố Nghịch thanh tâm quả dục, rất đoan chính, khiến người ta luôn tò mò lúc anh "không đoan chính" sẽ trông như thế nào.
Nhưng cứ hễ lên giường là anh lại quyến rũ đến mức khiến người ta bủn rủn chân tay, tương phản rõ rệt với một Bạch Phó Tinh đang co rụt lại như chú chim cút nhỏ. TruyenLau
Cố Nghịch ghé sát lại hôn cậu, đôi môi từng chút một dán lên môi cậu, chậm rãi thâm nhập, ngón cái khẽ mơn trớn vành tai cậu.
Bạch Phó Tinh thật chẳng tiền đồ chút nào, mới thế thôi đã chịu không nổi, dây thần kinh trong đầu "pặc" một tiếng đứt đoạn, đôi chân mềm nhũn, cậu không tự chủ được mà túm lấy cổ áo, ôm chặt lấy cổ anh.
Cố Nghịch cười khẽ: "Đồ ngốc, em ôm anh chặt quá."
Bạch Phó Tinh đỏ mặt.
Cố Nghịch cọ chóp mũi vào mũi cậu, dịu dàng bảo: "Em thế này thì anh lấy hơi kiểu gì?"
Bạch Phó Tinh: "Em còn tưởng anh không cần-"
Bạch Phó Tinh nhanh chóng ngậm miệng, ngón chân lúng túng cử động, giả vờ như mình chưa nói gì.
Yết hầu Cố Nghịch chuyển động, anh nhìn cậu một lúc rồi đột nhiên hỏi: "Có phải lâu rồi chưa thấy tai và đuôi không?"
Bạch Phó Tinh còn chưa kịp phản ứng đã kêu lên một tiếng, bị kích thích đến mức mọc ra đôi tai thỏ và cái đuôi tròn nhỏ xíu.
Cái đuôi tròn xù xù chạm vào rất sướng tay, cứ chạm nhẹ là lại run rẩy. Cố Nghịch cố gắng kiềm chế bản thân, mu bàn tay nổi đầy gân xanh.
Bạch Phó Tinh nhích người, nhỏ giọng nói: "Anh... anh cứ cho tay vào trong áo mà sờ này..."
Nói xong mặt cậu đỏ bừng, xấu hổ không chịu nổi, chẳng hiểu sao mình lại thốt ra được câu đó.
Kết quả là vừa mời mọc xong đã bắt đầu cầu xin tha thứ, còn mắng người ta là biến thái.
Cố Nghịch ôm lấy người, tặc lưỡi một cái, ghé tai cậu trêu chọc: "Để anh kể cho nghe Bạch Phó Tinh hư thế nào nhé, cứ cọ người ta, bảo người ta sờ mình đi, đến lúc người ta sờ thật thì lại không cho đụng lung tung."
Bạch Phó Tinh phản bác: "Em không có."
Cố Nghịch đưa tay ra.
Bạch Phó Tinh phản xạ có điều kiện: "Anh đừng có đụng lung tung!"
Cố Nghịch cười khẽ: "Sau đó sẽ thẹn quá hóa giận mà véo hông người ta."
... Động tác định véo hông anh của Bạch Phó Tinh khựng lại.
Cố Nghịch dùng tông giọng như đang tường thuật: "Rồi sẽ bảo là 'Sao anh lại là hạng người như thế'."
Bạch Phó Tinh gần như cùng lúc đó lí nhí: "Sao anh lại là hạng người như thế?"
Cố Nghịch bật cười thành tiếng.
Bạch Phó Tinh ngẩn người, tức đến mức đạp chân loạn xạ.
Quá đáng ghét mà!
*
Lúc tuyết đầu mùa rơi, trên mặt đất phủ một lớp mỏng, Bạch Phó Tinh ngứa ngáy chân tay, nóng lòng muốn ra ngoài chơi.
Nhưng Cố Nghịch không cho cậu chạy lung tung, cậu chỉ có thể bám vào cửa sổ, mắt thèm thuồng nhìn ra bên ngoài.
Cố Nghịch ôm cậu từ phía sau, cùng cậu ngắm nhìn thế giới trắng xóa ngoài kia.
Bạch Phó Tinh: "Sang năm em nhất định phải lăn lộn trong tuyết cho đã đời!"
Cố Nghịch: "Ừm."
Bạch Phó Tinh khí thế ngút trời, ngón tay vạch một đường từ trái sang phải: "Em sẽ lăn từ bên này sang tận bên kia luôn!"
Cố Nghịch cười nhẹ.
Bạch Phó Tinh không ngừng luyên thuyên về tương lai.
Cố Nghịch ôm lấy cậu, chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại đáp lời một tiếng.
Đến khi Bạch Phó Tinh ngừng nói, không gian trở nên yên tĩnh. Ngoài cửa sổ, đất trời một màu trắng xóa, bầu trời cũng bạc phếch, cả thiên địa chìm trong tông màu xám trắng trống trải và tĩnh lặng.
Cậu tựa vào lòng Cố Nghịch, thẫn thờ ngắm nhìn cảnh tượng ấy.
Trong vẻ thâm trầm ấy có một nét đẹp khó tả, khiến người ta chẳng nỡ phá vỡ.
Ngủ trưa dậy, trên bệ cửa sổ bên ngoài xuất hiện một người tuyết nhỏ xíu vụng về. Hai khối cầu một lớn một nhỏ chồng lên nhau, cái lớn là thân, cái nhỏ là đầu, trên đầu có hai chấm đen, mũi thay bằng một mẩu cành cây, trông vừa xấu vừa ngố.
Bạch Phó Tinh bật cười thành tiếng.
Trời đã tạnh, nhiệt độ ngoài trời vẫn thấp, nhưng trong nhà ấm áp. Bạch Phó Tinh mặc chiếc áo len xám trắng, cả người trông ngoan ngoãn dịu dàng, cậu xỏ đôi dép lông xù chạy nhảy khắp nơi.
Cố Nghịch đang nấu canh trong bếp, Bạch Phó Tinh chạy lại phá đám, giơ cao điện thoại quay video cho anh: "Hi."
Cố Nghịch liếc nhìn cậu.
Bạch Phó Tinh: "Đây là ai thế nhỉ?"
Cố Nghịch chẳng buồn quan tâm đến cậu.
"Hóa ra là đại thần Cố của chúng ta," Bạch Phó Tinh tự hỏi tự trả lời, chơi rất vui vẻ, "Hiện giờ chúng ta đang có mặt tại hiện trường trình diễn tài nghệ nấu nướng của đại thần Cố-"
Cậu dí sát ống kính vào, nói một cách khoa trương: "Góc nghiêng này, kỹ năng dùng dao thần sầu này, nhan sắc này! Và cả cái hormone chết tiệt này nữa-"
Cố Nghịch đặt đồ trong tay xuống.
Bạch Phó Tinh trầm trồ: "Gian bếp chật hẹp cũng không che giấu được hào quang và khí chất của anh ấy, dáng người chuẩn không cần chỉnh, đúng là phúc lợi thị giác mà-"
Cố Nghịch thong thả lau sạch tay.
"Anh ấy đặt đồ xuống rồi, anh ấy sắp tung chiêu cuối rồi, chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây? Chúng ta hãy cùng chờ xem- ưm-"
Hồi lâu sau, Cố Nghịch mới buông cậu ra, thấp giọng hỏi: "Có mong đợi không?"
Bạch Phó Tinh đỏ tai tránh né hơi thở của anh.
Cố Nghịch ôm eo cậu: "Còn dám quậy phá nữa không?"
Video của Bạch Phó Tinh vẫn chưa tắt, nhưng lúc nãy theo bản năng cậu buông thõng tay nên chẳng quay được gì, cậu vội vàng đi tắt video.
Cố Nghịch đột nhiên nắm lấy tay cậu: "Vẫn chưa tắt máy à?"
Bạch Phó Tinh còn chưa kịp phản ứng, anh đã "chụt" một cái vào khóe môi cậu. Tiếng rất nhỏ nhưng đảm bảo video sẽ ghi lại được cực kỳ rõ ràng: "Đóng dấu cái nào, Tinh Tinh là của anh."
*
Ở trong nhà quá lâu nên Bạch Phó Tinh thấy rất bức bối, Cố Nghịch liền đưa cậu ra ngoài đi dạo một chút.
Bạch Phó Tinh bị đóng cho tròn ung ủng, trông như một chú chim cánh cụt vĩ đại, đi đứng cứ lắc la lắc lư.
Thế nhưng Cố Nghịch lại bảo cậu trông cao ráo thẳng tắp, đúng phong thái "ngọc thụ lâm phong".
Bạch Phó Tinh bị nịnh đến mức mất hết khả năng phán đoán, cả người phổng phôi vểnh râu lên mà đi, dáng vẻ nghênh ngang hết mức.
Phố đêm mùa đông chỉ có hai người bọn họ, ánh đèn đường vàng vọt, Bạch Phó Tinh chống nạnh, khí thế bừng bừng mà hà hơi: "Hàaaa--"
Cố Nghịch lột hạt dẻ rang đường cho cậu, thỉnh thoảng lại đút một hạt vào miệng cậu.
Nhân hạt dẻ nóng hôi hổi, vừa thơm vừa ngọt, Bạch Phó Tinh ăn đến thỏa mãn nhưng miệng vẫn không quên mắng anh: "Không cho lột nữa! Giấu tay đi cho kỹ vào."
Cố Nghịch cười khẽ.
Bạch Phó Tinh đỏ mặt, nắm lấy tay anh giấu vào trong túi áo mình để sưởi ấm. Cậu cảm nhận được ngón tay Cố Nghịch khẽ động đậy rồi đan chặt lấy tay mình.
*
Bạch Phó Tinh đang ở trạng thái cách biệt hoàn toàn với thế giới, nên chuyện gì xảy ra bên ngoài cậu cũng chẳng hay biết.
Phó Tri Cẩn gọi điện cho cậu hỏi đang làm gì thế?
Bạch Phó Tinh nghiêm túc đáp: "Dưỡng thai."
Phó Tri Cẩn bị chọc cười: "Ha ha ha ha ha ha, cục cưng đúng là đáng yêu quá đi."
Dù chẳng biết gì nhiều, nhưng Bạch Phó Tinh cũng nghe phong phanh gần đây có một "tân binh" mới nổi, đà thăng tiến rất tốt, ngoại hình cực đẹp, thiên hạ đang bàn tán xôn xao.
[Chắc chắn là có người chống lưng rồi, điểm xuất phát cao thế kia cơ mà.]
[Đang ké nhiệt của ảnh đế Cố nhà chúng ta chứ gì.]
[Mấy bà đã xem video fanmade CP chưa, siêu cấp ngọt luôn!]
Bạch Phó Tinh định đọc tiếp thì Cố Nghịch đã giật phắt lấy cái máy tính bảng, "cấm mạng" rồi dỗ cậu đi ngủ.
Bạch Phó Tinh lim dim mắt, trong bụng thầm nghĩ: Quá đáng thật sự, đợi ông đây hết thời gian "bế quan" sẽ đi xử đẹp cái con "hồ ly tinh" nhỏ kia!
Cố Nghịch: "Ngủ chưa đấy?"
Bạch Phó Tinh giả vờ ngủ say: "Khò khò khò."
Cố Nghịch véo mũi cậu.
... Bạch Phó Tinh bị nín thở đến mức đỏ bừng mặt, lén mở một con mắt ra nhìn Cố Nghịch.
Cố Nghịch cười khẽ, buông tay ra rồi dịu dàng hôn lên lông mi cậu.
Ở nhà bị cắt mạng, Bạch Phó Tinh chỉ còn cách đọc sách trên giá cho đỡ buồn, thỉnh thoảng lại lôi mấy cái đĩa quang cổ lỗ sĩ ra xem đến là say sưa.
Cậu ngồi cưỡi lên lòng Cố Nghịch, nghiêm túc bảo: "Em bé ngoan cực nhé, chẳng quấy em bao giờ."
Cố Nghịch: "Ừm."
Bạch Phó Tinh hứng chí bừng bừng bàn bạc với Cố Nghịch: "Anh bảo nên đặt tên con là Cố Tròn Tròn, hay là Cố Rất Đẹp Trai, hay là Cố Đáng Yêu? Cố Bá Tổng! Cố Sắt Thép! Cố Tám Múi!"
Cố Nghịch nhìn cậu, yết hầu khẽ chuyển động.
"Hửm? Này, Cố Nghịch!" Cậu huơ huơ tay trước mắt anh, kết quả lại bị anh kéo mạnh vào lòng ôm chặt.
... Bạch Phó Tinh bị ôm đến ngơ ngác, nhưng vẫn vòng tay ôm lại anh, ra dáng người lớn mà vỗ vỗ đầu anh.
Đồ ngốc này.
*
Bạch Phó Tinh chẳng cảm thấy mùa đông dài đằng đẵng chút nào, dường như chỉ cần rúc vào lòng Cố Nghịch là mùa đông đã trôi qua rồi.
Nhắc đến mùa đông này, cậu chỉ nhớ đến cái chăn ấm nệm êm, những bát canh Cố Nghịch nấu, những món ăn vặt anh mua cho, và cả nụ hôn chúc ngủ ngon dịu dàng của anh nữa.
-- Chỉ có điều không được nghịch tuyết nên hơi tiếc một tẹo.
Đến khi mùa xuân tới, vạn vật sinh sôi, Bạch Phó Tinh bắt đầu cảm nhận được những cử động trong bụng nên có chút căng thẳng.
Cậu cứ hay lơ mơ thấy bụng hơi đau đau, chẳng biết có phải là ảo giác hay không.
Cậu đã tìm hiểu kỹ, tính toán thời gian, nhưng lại không biết thời gian của tiểu yêu quái và con người có giống nhau không.
May mà vị quản gia già bí ẩn nhà Cố Nghịch cho biết là vào độ giữa xuân, với lại yêu thể sinh con cũng không đáng sợ như họ tưởng tượng.
Dù vậy, Cố Nghịch vẫn lo lắng cho cậu còn hơn cả chính bản thân anh. Cậu chỉ cần hơi động đậy là anh đã nắm lấy tay cậu, đưa lên môi hôn rồi dỗ dành: "Đừng sợ, có anh đây."
Cố Nghịch đã chuẩn bị một cái nôi mềm mại cho em bé, còn mua rất nhiều quần áo liền thân, bộ nào cũng hồng phấn, mềm mại, đáng yêu xỉu luôn.
Bạch Phó Tinh nhìn cái bản mặt "cao lãnh" của anh rồi cười nhạo một trận ra trò: "Ha ha ha ha ha ha, cái gu thẩm mỹ của anh kìa!"
Mấy ngày nay Bạch Phó Tinh có đọc một cuốn sách tên là "Lý luận điện ảnh chi tiết", trong đó có nói phim ảnh khi quay cảnh sinh con thường hay dàn dựng mâu thuẫn như thế này thế nọ --
Cố Nghịch sa sầm mặt, cắt ngang lời cậu: "Đừng nói linh tinh."
Bạch Phó Tinh chớp mắt: "Em đùa thôi mà."
Cố Nghịch ôm cậu chặt hơn: "Đùa cũng không được nói."
Bạch Phó Tinh vòng tay ôm anh: "Yên tâm đi, em và bảo bảo đều sẽ ổn thôi."
*
Yêu đan của cục bông nhỏ thoát ra khỏi bụng, chỉ là một đốm nhỏ màu hồng nhạt, rồi từ từ lớn dần, hóa thành hình dáng của một đứa bé nhân loại.
Bạch Phó Tinh thậm chí còn chưa kịp phản ứng gì nhiều, bụng chỉ mới hơi đau một cái thôi.
Cậu như trút được gánh nặng mà thở phào một hơi, còn Cố Nghịch thì cứ ôm chặt lấy cậu không dám buông tay.
Lúc này cậu mới biết, Cố Nghịch thật sự đã bị mấy lời nói đùa hôm đó của cậu dọa cho khiếp vía.
Cố Nghịch hôn lên tóc cậu, không ngừng hỏi cậu có mệt không, có chỗ nào không thoải mái không, còn khen em bé rất đáng yêu.
Bạch Phó Tinh nhìn "cục bột nhỏ" một cái, bình thản phán: "... Bảo bảo trông giống anh thật đấy."
Kết quả chỉ vài ngày sau, "cục sữa nhỏ" đã trở nên cực kỳ xinh xắn, da trắng nõn nà, mặt tròn xoe, đôi mắt đen láy sáng rực như hai quả nho lớn còn đọng sương mai.
Bạch Phó Tinh liền co được dãn được mà đổi giọng: "A, cục cưng nhà mình đúng là giống em y xì đúc."
Cố Nghịch cười khẽ, hôn lên đầu cậu.
Lúc ngủ, nắm đấm nhỏ của em bé hồng phấn mềm mại, ngoan ngoãn đặt bên cạnh má.
Dáng vẻ lúc ngủ của bé quá đỗi đáng yêu nên Bạch Phó Tinh đặt tên là Cố Miên Miên (Miên là ngủ).
Bạch Phó Tinh khẽ chọc vào má bé, động tác cực kỳ nhẹ nhàng vì sợ làm bé đau: "Bé con nhỏ quá, sao lại có thể nhỏ xíu xiu thế này nhỉ?"
Đôi mắt của Bạch Phó Tinh vẫn trong veo như ngày nào, ánh nhìn thuần khiết, Cố Nghịch nhìn mãi mà không nỡ rời mắt.
Bạch Phó Tinh kéo tay Cố Nghịch, khẽ chạm vào tay của "cục sữa nhỏ". Mu bàn tay của bé có năm cái hố thịt rất rõ ràng, bé đột nhiên nắm chặt lấy ngón tay của hai người, cười khanh khách.
Cố Nghịch cảm nhận được sự rung động của một sinh linh nhỏ bé đang mang trong mình dòng máu của cả hai, trong lòng anh trào dâng một cảm giác kỳ diệu khó tả.
"Em biết là anh đang muốn ôm em mà." Bạch Phó Tinh tự ý đưa tay ôm lấy anh, dáng vẻ cực kỳ "trưởng thành và điềm đạm".
Cố Nghịch siết chặt vòng tay ôm lấy cậu.
*
Cố Miên Miên nằm trong chiếc nôi mềm mại, tay nhỏ nhéo nhéo cái bụng tròn xoe, tự chơi với đống mỡ bụng của mình. Một lúc sau, bé dán mắt vào đôi bàn chân trắng nõn nhỏ xíu, ngẩn ngơ một hồi rồi thừa lúc không ai để ý, "A hừm" một cái định gặm luôn chân mình.
Bạch Phó Tinh lập tức đưa tay chắn mặt bé: "Không được ăn cái đó."
Cố Miên Miên thất vọng thốt lên: "Pa~"
Cố Miên Miên lấy đôi bàn tay mũm mĩm ôm lấy khuôn mặt tròn trịa, "póc" một cái thổi ra một cái bong bóng nước bọt.
Bé thấy có hai đôi mắt cứ nhìn mình chằm chằm thì thấy ngượng ngùng, khuôn mặt tròn xoe cứ dụi tới dụi lui trên tấm thảm lông.
Bạch Phó Tinh bất thình lình bị vẻ đáng yêu này đánh gục, lập tức nắm chặt lấy cánh tay Cố Nghịch.
Cố Nghịch bật cười.
Cố Miên Miên tuy thiên phú dị bẩm nhưng cũng không hẳn là quá siêu nhiên, bé mới chỉ biết bò, ngày nào cũng mặc bộ đồ liền thân lông xù bò qua bò lại khắp nơi.
Bé giống như một chú tằm nhỏ, bò đi bò lại một cách rất "nghiêm túc", hễ thấy Bạch Phó Tinh đi tới là lại ngoáy mông bò thật nhanh.
... Nhưng Bạch Phó Tinh chỉ cần bước hai bước là đã xách bổng bé lên rồi.
Cố Miên Miên thấy trò này vui quá, phấn khích khua khoắng đôi chân nhỏ, bập bẹ học nói, phát ra hai âm thanh sữa ngọt ngào gọi Bạch Phó Tinh: "Pa pa~"
Bạch Phó Tinh ngẩn người, bé đang gọi mình là baba phải không?
Em bé với khuôn mặt tròn trịa tựa vào vai Bạch Phó Tinh, giơ tay ra sức chộp lấy Cố Nghịch ở phía sau, giọng sữa ngọng nghịu cũng gọi Cố Nghịch: "Pa pa~"
Cố Nghịch nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ hơi lấm bẩn của bé, cúi người hôn nhẹ lên đỉnh đầu Bạch Phó Tinh.
*
Cố Miên Miên mặc bộ đồ liền thân, bò đông bò tây, nghiêm túc sờ cái này rồi lại chạm cái kia, trông y hệt một "tiểu địa chủ" đang đi thị sát tình hình.
Bé bò hết một lượt những nơi có thể bò, cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Cho đến khi bé lắc la lắc lư bò đến trước gương, nhìn thấy em bé trắng trẻo đáng yêu đến cực hạn trong gương, bé sững sờ, đôi mắt mở to hết cỡ.
Bé bị "em bé" trong gương mê hoặc đến mức bò không nổi nữa, cứ như bị bỏ bùa mà nhìn chằm chằm thật lâu, rồi còn hôn lên mặt người trong gương một cái.
Kết quả là em bé trong gương cũng hôn lại bé, bé hạnh phúc đến mức "ngất ngây", ngồi phịch mông xuống đất.
Bạch Phó Tinh đi tới, bé ngượng ngùng giấu đầu vào lòng Tinh Tinh, khuôn mặt tròn xoe đỏ ửng.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu